NOBEL Văn học 1988: NAGUIB MAHFOUZ (1911-
Nhà văn, nhà viết kịch Ai Cập Naguib Mahfouz sinh trongmột gia đình viên chức nhỏ. Năm 1934 ông tốt nghiệp lọai ưu khoa Triết học Đại học Tổng hợp Cairo.Tác phẩm đầu tay của Mahfouz là tập truyện ngắn Tiếng thì thầm cuồng dại (Hams al-junun, 1938. Tiếp theo ông xuất bản 2 tiểu thuyết lịch sử nói về thời huy hoàng hàng ngàn năm của Ai Cập: Radubis (1943); Cuộc đấu tranh của Phib (1944).
Sau đại chiến thế giới II, ông chuyển sang đề tài hiện đại với Bộ ba tiểu thuyết Cairo 1. Giữa những lâu đài; 2. Chính quyền bền vững; 3. Ngôi nhà em yêu. Trong thời gian 1961-1967 ông viết theo bút pháp: đề tài gay cấn, ngôn ngữ đối thọai cô đọng. Tiểu thuyết Tấm gương kể về 55 nhân vật đại diện cho các tầng lớp người khác nhau trong đất nước Ai Cập. Những tác phẩm khác đáng lưu ý của Mahfouz là tiểu thuyết Số phận trớ trêu (1939); tiểu thuyết Chim cút mùa thu (1962); tiểu thuyết Anh sáng của Thượng đế (1964); tiểu thuyết Tiếng huyên náo trên dòng sông Nil (1966); tiểu thuyết Tình yêu trong mưa (1973); sử thi Anh hùng ca Harafish (1977).
Sự nghiệp văn chương của Mahfouz gồm 30 tiểu thuyết, 18 tập truyện ngắn và kịch. Ông được đánh giá là nhà văn hiện đại lớn nhất của Ai Cập. Các tác phẩm của ông phản ánh số phận của đồng bào, giúp họ nhận biết vị trí của mình trong xã hội và gìn giữ bản sắc văn hóa độc đáo của Ai Cập. Ông nhận giải thưởng Nobel văn học năm 1988 vì sáng tác của ông tác động tích cực đến đời sống xã hội quê hương ông.
Nguồn: Tác giả đoạt giải Nobel Văn học (từ 1901 đến 2007), tiểu sử và giai thoại. Lương Văn Hồng biên soạn. Nhà xuất bản Văn học sắp xuất bản.
www.trieuxuan.info
|