tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21269195
Tiểu thuyết
03.12.2013
Triệu Xuân
Cõi mê

Tính bền vững của gia đình là ước mơ của một xã hội văn minh!


Nền tảng gia giáo của gia đình cụ Nguyễn thật căn bản, bền vững. Trong dịp tổ chức lễ đại thượng thọ, cụ Nguyễn có dịp kiểm chứng phẩm cách từng đứa con đứa cháu mình.


Ông Hòa và bà Lịch giảng hòa với nhau cho cha vui.


Cháu gái Phương Nam gác chuyện riêng sang một bên, dù buồn đến nẫu ruột. Sau lễ đại thượng thọ, cô trở lại với niềm say mê công việc của mình, và việc đầu tiên là hẹn gặp Đạt. Mới có hai ngày không gặp nhau mà cô ngỡ đã xa anh cả năm trời!


Anh đưa cô đi ăn ở nhà hàng Sông Sài Gòn, bảo cô kể về lễ đại thượng thọ và chăm chú nghe. Cô ăn một con tôm càng xanh hấp bia, anh lột vỏ cho cô. Cô ăn hết hai chén cháo cá chìa vôi ngon tuyệt. Đó là cá đặc sản, chỉ có ở vùng hợp lưu giữa sông Đồng Nai và sông Sài Gòn, thuộc khu vực Nhà Bè. Có con cá chìa vôi nặng tới vài chục ký! Cô uống một trái dừa xiêm, tay anh cứ vuốt ve trái dừa mà ánh mắt thì hướng vào bộ ngực tuyệt đẹp của cô… Gió mang hơi nước từ sông Sài Gòn mát rượi ve vuốt da thịt, mơn trớn mái tóc đen huyền. Rồi… anh đề nghị cô cho anh dẫn cô vào khách sạn mini gần đó.


Cô rất thích, rất muốn chiều anh, rất nhớ anh, lúc này, giá như anh hỏi thêm một lần nữa là cô gật đầu, cun cút theo anh rồi. Nhưng… anh nhìn cô, chờ đợi. Cô nhớ đến sắc diện và giọng nói cực kỳ nghiêm khắc của ba: Thà con tôi ở vậy, không có rể thì tôi chịu chứ dứt khoát không gả cho thằng đó, dứt khoát không kết sui gia với nhà lão Hoàng! Đó là một tập đoàn tham nhũng!


Cô nhìn anh, ánh mắt xót xa đau đáu, lòng tê tái, nhè nhẹ lắc đầu.


Sự thất vọng hằn rõ trong đôi mắt người cô yêu.


Anh đưa cô ra cầu tàu trước nhà hàng. Trăng lên ngang ngọn dừa tỏa ánh sáng mát dịu như dát bạc lên cảnh, lên người. Lòng cô tê dại. Cô buồn đến mức muốn khóc mà không khóc nổi. Anh ơi! Có hiểu lòng em lúc này! Rồi anh chở cô về Hàm Nghi. Lúc bước vô nhà, cô mới chợt nhận ra: hôm nay họ chưa hề hôn nhau!


Cô đang ngơ ngẩn ngẩn ngơ như mất hồn thì ba cô từ trên lầu đi xuống.


·            - Con gái về rồi đấy à. Con có mệt không? Ba có chuyện muốn nói với con.


Chắc là ba nói chuyện anh Đạt. Khi nãy, ở trên lầu nếu nhìn xuống đường, chắc chắn ba sẽ thấy Đạt chở mình về. May mà hai đứa không hôn nhau! Hai ngày nay Phương Nam đang tìm cơ hội thưa chuyện để thuyết phục ba thì bây giờ, thật bất ngờ, cha cô chủ động nói trước!


Đối với Phương Nam, ông nội, cha mẹ, các anh là những thần tượng, là những người mà cô tự hào. Cô luôn luôn vâng lời ông nội, vâng lời cha mẹ!


·            - Cha đã thụ lý hồ sơ tham nhũng của thằng Đạt từ mấy năm nay. Thanh tra ngành, thanh tra các cấp từ thành phố đến trung ương đã làm rất kỹ. Các đồng chí dưới quyền ba rất mẫn cán và công tâm. Ba rất tin tưởng họ. Con có tin điều ba nói không, con gái?…


Ông Hòa mở đầu như thế. Cứ như câu chuyện mà ba cô kể về cha con Đạt thì thật là ghê sợ! Có lẽ nào lại đúng như vậy? Có lẽ nào cha con Đạt lại là những kẻ háo danh, sẵn sàng làm mọi việc để ngoi lên Bộ và cấp cao hơn? Có lẽ nào cha con Đạt là hạng kiến tài ám nhãn? Có lẽ nào đó là sự thật? Mà xưa nay, ba cô có nói sai bao giờ!


Rồi ông Hòa kể luôn cho con gái nghe chuyện ông tìm Hoàng để xin việc cho thằng Thăng. Quan liêu, hách dịch hay là chỉ vì không có bao thư lo lót? Nghe nói một chân bảo vệ quèn bên ấy cũng phải lót tay vài cây vàng?! Nghe nói ông Hoàng, cha của Đạt tối ngày đi nước ngoài, về nước thì ăn chơi bạo tàn, lúc nào cũng cặp kè cô thư ký xinh như mộng. Nhưng kinh khủng nhất đối với Phương Nam là chi tiết này: Đạt thật sự phạm tội, chỉ vì cha mẹ Đạt giỏi lo lót tới ba trăm cây vàng cho nên mới có lệnh đình chỉ điều tra, cho Đạt trở lại công ty như cũ!


Phương Nam ngồi chết lặng, xương hàm cứng ngắc, cô muốn nói, muốn hỏi mà không mở miệng nổi. Khoang miệng khô không khốc. Cô khóc. Nước mắt chan chứa trên gương mặt mỹ miều… Đạt ơi! Tại anh! Tại anh! Tại anh mà ta phải xa nhau!


Tại chàng chẳng phải thiếp đâu


Chàng xe chỉ mảnh, thiếp khâu sao bền…


Ông Hòa tìm cách an ủi con gái, nhưng vô hiệu.


Cô khóc đến lúc không còn nước mắt, khóc khan, đôi mắt bồ câu đẹp là thế giờ đỏ sọng như bị xuất huyết giác mạc.


Bà Lịch, bà Yến đứng trước phòng con gái dỗ dành, năn nỉ, rồi thất vọng quay ra. Đã hai ngày rồi Phương Nam không ra khỏi phòng, không chịu ăn gì, nằm liệt trên giường, không cho bất cứ ai vô phòng. Đến ngày thứ ba, cụ Nguyễn đến bên cửa phòng cất giọng:


- Phương Nam! Cháu của ông, hai ngày nay cháu không ăn nên ông cũng ngày nhịn trong, đêm thức trắng, bây giờ ông mệt quá rồi, muốn xỉu rồi cháu à! Mở cửa cho ông nào!


Trời đất! Vì mình mà ông nội nhịn ăn, không ngủ, lỡ có bề nào thì mình mang tội tày đình! Và… cô mở cửa! Cô dìu ông nội ngồi xuống ghế, cô quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy hai bàn tay khô và lạnh của ông:


·            - Cháu xin lỗi ông! Vì cháu mà ông bận tâm, lo lắng, mất ăn mất ngủ! Cháu xin lỗi ông!


Nói rồi cô lại khóc nức nở. Từ ngày rời Hà Nội, rời người mẹ thân yêu vô Sài Gòn đến nay, chưa bao giờ Phương Nam khóc nhiều như mấy ngày qua…


Cụ Nguyễn lựa lời an ủi cháu:


- Đàn ông trong nhà ta nhiều người là anh hùng! Ông hy vọng cháu phải trở thành anh thư, cháu có làm được không? Nếu cháu biết tự vượt lên mình, có nghị lực ngẩng cao đầu mà sống thì hạnh phúc sẽ tới với cháu. Làm được như vậy, ông có chết mới được thanh thản, cháu ơi!


Những lời của ông nội như là liều thuốc giúp cô hồi tâm. Cô cháu gái lau mặt, xuống bếp pha hai ly sữa mang lên. Cô mời ông nội. Hai ông cháu cùng uống. Tối đó, bàn ăn gia đình cụ Nguyễn đã đủ mặt mọi người, tất nhiên, trừ thằng Thăng. Trong bữa ăn đã có tiếng nói, tiếng cười như trước nay vẫn thế…


Phương Nam điện thoại tới Trung tâm Ngoại ngữ báo rằng cô nghỉ dạy thêm một tuần nữa. Cô dẫn mẹ Yến và má Lịch đi nghỉ ở Đà Lạt.


Khi ba người phụ nữ đi cả rồi, cụ Nguyễn nói với con trai:


- Anh làm sao thì làm, cháu gái út của tôi cần phải được động viên là chính. Tôi kỳ vọng ở cháu!


- Dạ, con sẽ cố gắng, thưa ba!


 


Bốn: Ngọc Hoàng, Hồng Ngọc và… Ngọc Tiên


Sau khi Đạt được trả tự do, ông Hoàng quyết định rũ bỏ hết mọi ham hố bụi trần, chuyển hẳn sang giai đoạn mới của cuộc đời. Ông chán nản cùng cực về chuyện quan trường, về hoạn lộ. Ông thừa biết rằng ông sẽ nhận quyết định về hưu bất cứ lúc nào, bởi năm nay ông đã sáu mươi sáu tuổi rồi. Bà Ngọc nhiều lần van vỉ ông hãy rũ bỏ sạch, về hưu ngay cho bà nhờ!


Trên đường công danh, Hoàng có quá nhiều kỷ niệm ê chề cay đắng!


Hoàng được gọi lên báo cáo về tình hình làm ăn của Tổng Công ty với ông Đức. Đây là lần đầu tiên, từ khi nhậm chức, ông Đức gặp riêng Hoàng. Hoàng đã rút được quá nhiều kinh nghiệm trong tiếp xúc với ông Dưỡng, người tiền nhiệm của ông Đức.


Một lần Hoàng vừa đi Trung Quốc về. Trung Quốc đang lẳng lặng mở cửa rất bạo. Đó là một chuyến đi Hoàng được chứng kiến nhiều cái mới. Tại Hạ Long, ông Dưỡng gọi Hoàng đến, báo cáo. Hoàng sôi nổi trình bày về những đổi mới trong đường lối phát triển kinh tế - xã hội của nước bạn, nêu những số liệu và hình ảnh chứng tỏ thành tựu mà Trung Quốc đã đạt được sau vài năm thực sự đổi mới. Với tất cả nhiệt tâm của một người luôn trung thành và tận tụy với dân với nước, Hoàng đề xuất với lãnh đạo:


- Thưa đồng chí! Việt Nam ta phải nhanh chóng đổi mới, mạnh hơn, dứt khoát hơn chứ đừng có nửa vời, đừng có cải lương thì tất yếu thành công. Ngược lại, cứ như hiện nay thì chắc chắn nước nhà sẽ tụt hậu so với láng giềng, tụt hậu vô phương cứu vãn…


Một tiếng đập rầm! Hai chiếc tách trà bằng sứ Trung Quốc rơi xuống sàn nhà vỡ tan.


·            - Anh biết một mà không biết mười! Đổi mới hả?... Việt Nam có cách của Việt Nam. Ta đổi mới nhưng phải kiên định lập trường Xã hội Chủ nghĩa!...


Hoàng bị mắng mỏ tơi bời, nhưng điều khiến cho Hoàng nhớ mãi là càng mắng, những gì ông ta nói càng ít sức thuyết phục hơn. Sau này lịch sử sẽ phán xét tất cả, công và tội, tất nhiên. Còn giờ đây, Hoàng biết nói sao? Cãi lại thì là thằng mất trí. Còn không cãi lại thì là đồ hèn. Lần ấy Hoàng cắn răng chấp nhận là đồ hèn!


Tại thành phố Hồ Chí Minh, Hoàng vừa đi Minh Hải và Kiên Giang gần một tháng về thì được triệu tập họp. Ông Dưỡng hỏi Hoàng về thực trạng nghề cá ở hai tỉnh giàu tiềm năng thủy sản nhất nước. Hoàng thưa rằng, với cơ chế giá cả và thuế má hiện nay, ngư dân không bao giờ mang sản phẩm về bán cho Nhà nước! Họ bán ngay tại chợ trời giữa biển, cho tàu nước ngoài. Sản lượng thủy sản đánh bắt được gộp lại chưa đầy bốn ngàn tấn một năm, thực ra có thể khai thác ba chục ngàn tấn! Trong bốn ngàn tấn ấy, chủ yếu là cá, còn tôm rất ít. Nhà máy đông lạnh tại Kiên Giang đang xuống cấp nghiêm trọng vì không có nguyên liệu. Một trăm triệu đôla của Nhà nước đầu tư cho ngành thủy sản từ năm 1976 đến 1980 kể như công dã tràng. Nhà máy đông lạnh Kiên Giang là di tích cuối cùng của cách đầu tư này! Một cái đập tay xuống bàn rất mạnh khiến chiếc bình cắm bông bật xuống sàn vỡ tan. Nước văng ướt nhẹp áo sơ mi của người đập bàn. Ông Dưỡng đứng lên chỉ tay vào mặt Hoàng, nói:


·            - Anh nói tầm bậy! Tôi có trong tay báo cáo của hai tỉnh Kiên Giang và Minh Hải: Sản lượng năm ngoái là mười hai ngàn tấn, trong đó có năm ngàn tấn tôm, hiểu chưa? Anh đi khảo sát hay đi chơi… mà bảo chỉ có bốn ngàn? Không lẽ cả hai cái tỉnh ủy đều báo cáo láo hay sao? – Ông Dưỡng lấy tay chùi mép - Rõ ràng là anh đang cố tình bóp méo sự thật, đùn lên đám mây u ám về kinh tế thủy sản để bắt Đảng và Nhà nước chấp nhận cho anh cái cơ chế Tự cân đối, tự trang trải, đúng không?


Ông Dưỡng càng nói càng giận. Sự tức giận khiến những sợi gân cổ giật giật từng cơn như những sợi cáp neo tàu gặp bão.


Phải một thời gian dài sau đó cơ chế Tự cân đối, tự trang trải mới được phép làm thử. Nhưng chuyện Hoàng được lên cấp cao hơn… thì vĩnh viễn không!


Rất buồn nhưng Hoàng không nản chí. Ông chú tâm vào sự nghiệp của ngành thủy sản… Trong ông chỉ còn nỗi đam mê duy nhất là thực hiện thắng lợi cơ chế mới, mong Nhà nước thể chế hóa nó để áp dụng cho toàn nền kinh tế xã hội. Bằng cơ chế mới, Hoàng ước mơ đưa Tổng Công ty thành một tập đoàn kinh tế mạnh, có vị thế trên trường quốc tế. Đây chính là thời gian Hoàng sống gần quần chúng nhân dân nhất. Từ Móng Cái đến Hà Tiên, nơi nào có ngư dân là nơi đó có Hoàng. Gần dân, ông thấy tâm hồn như được thanh lọc, trẻ trung ra… Ông tìm thấy nguồn động viên vô cùng lớn khi nghề cá cả nước được khôi phục và phát triển mạnh. Ngư dân đi biển biết được chuyến này mình thu được bao nhiêu tiền. Quyền lợi của họ được đảm bảo. Vì thế, họ mạnh dạn dốc vốn đầu tư, ham muốn làm ra nhiều sản phẩm cho xã hội, ham muốn làm giàu. Chiến lược khôi phục nghề cá nhân dân thực sự hâm nóng khí thế làm giàu trong dân. Bảo vệ quyền lợi chính đáng của ngư dân cũng chính là làm lợi cho Nhà nước. Đã là con người, ai cũng có khát vọng giàu sang, khát vọng sở hữu! Đó là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Điều đó quá đơn giản, mà suốt bao nhiêu năm chúng ta - cứ mải miết lên án kẻ giàu, cho người giàu có là giai cấp bóc lột… - không sửa sai để làm theo đúng quy luật muôn đời!


Ông Đức là người Hoàng rất hy vọng. Ông đã từng không đồng ý phương cách cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở Sài Gòn và miền Nam, quá nôn nóng, đốt cháy giai đoạn... Chính vì thế, ông đã từng thất sủng vài năm. Nhận được tin ông Đức gọi, Hoàng rất vui. Cách nay hai tuần, Hoàng có gửi đi bản góp ý về tình hình đất nước, trong đó nhấn mạnh đến thời cơ đang đến. Đừng để mất thời cơ như sau năm 1975. Thủ tướng là cấp trên trực tiếp của Hoàng từ thời kháng Pháp. Ông rất hiểu tấm lòng của Hoàng. Nhờ có ông và một số người nữa mà cơ chế Tự cân đối, tự trang trải mới được thi hành. Bản góp ý của Hoàng mang tên Mở cửa để Hội tụ, trong đó nhấn mạnh đến thời cơ đã chín mùi, và nêu những việc cần làm gấp là: Làm bạn với tất cả, nhanh chóng bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ, tạo ra môi trường đầu tư hấp dẫn, thu hút đầu tư nước ngoài.


Người cảnh vệ dẫn Hoàng tới phòng khách. Vài phút sau, ông Đức ra. Ông vui vẻ hỏi Hoàng về chuyện gia đình, thân mật như bạn bè lâu ngày gặp lại. Điều này khiến Hoàng yên tâm, không phải lo đối phó chi cả. Độp một cái, ông Đức hỏi:


- Nghe nói giới giám đốc dạo này giàu có lắm: xe hơi đời mới, biệt thự, vài lô đất ở ngoại ô, có tài khoản ở ngân hàng ngoại quốc, chơi golf, tennis, du lịch nước ngoài, một cuộc chơi hàng ngàn đô?


·            - Thưa anh, tận mắt thì tôi chưa thấy, nghe đồn thì có!


·            - Không phải chuyện đồn thổi, thực tế đó. Bên công an người ta có hồ sơ cả…


Về chuyện này, Hoàng không có gì để nói. Nhưng không thể yên lặng:


·            - Thưa… giàu có mà không phạm pháp thì đáng mừng chứ. Đây là thời của các nhà doanh nghiệp kia mà. Đảng ta chủ trương . Vậy hãy để cho dân thỏa sức làm giàu. Ai phạm pháp thì nghiêm trị. Ngành công an không nên hình sự hóa các mối quan hệ kinh tế của các doanh nghiệp!


·            - Hả, anh nói sao? Không nên hình sự hóa các mối quan hệ kinh tế… Hừ, tôi mới nghe ý này lần đầu… Đó là ý hay! Tôi gặp đồng chí hôm nay là để nhắc nhở. Doanh nghiệp của đồng chí ăn nên làm ra, ai cũng biết. Nhưng trong công tác quản lý, có lẽ còn sơ hở. Bọn tham nhũng, bọn mafia đục khoét chỗ sơ hở của luật pháp, của cơ chế mà làm tới! Phải chống tham nhũng, nếu không thì là tai họa của đất nước! Hàng ngũ giám đốc của Tổng Công ty có bao nhiêu người, đồng chí có thuộc tính nết họ chưa?


·            - Dạ, cá tính thì, theo tôi… ta không nên quan trọng hóa ạ…


·            - Là tôi nói đồng chí có nắm được ai làm giàu mau lẹ bằng cách đào khoét nhà nước không?


·            - Thú thật là tôi chưa biết chuyện này. Nhưng nếu có thì tôi là người đầu tiên yêu cầu pháp luật trừng trị.


Ông Đức nhìn Hoàng hồi lâu rồi chậm rãi:


·            - Riêng bản góp ý mang tên Mở và Hội tụ, tôi có đọc. Nói đừng buồn nhá: Có rất nhiều những bản như thế! Nhiệt tâm có thừa, nhưng các đồng chí chưa thấy hết phức tạp của tình hình.


·            - Tôi cũng nghĩ tình hình rất phức tạp… Nhưng ai là người nắm được nếu không phải là đồng chí? - Hoàng sôi nổi và không kìm lại được nữa - Là đảng viên, tôi chỉ mong sao cho đường lối của Đảng phù hợp với thời đại, hợp với lòng người. Và, quan trọng hơn, phải đi trước một bước, đừng bao giờ để lỡ thời cơ ngàn năm có một. Chúng ta phải đón trước thời cơ để nắm lấy nó.


·            Hoàng nhớ lại bao nhiêu công sức và tâm huyết mình dồn hết vào Bản góp ý. Phần một, nói về nhu cầu phải đổi mới quan điểm, tư tưởng; một cách nhìn khoa học về chủ nghĩa Mác. Phần hai: Vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam sau khi Liên Xô tan rã. Phần ba: Chiến lược phát triển kinh tế và những chính sách cụ thể: Chính sách cán bộ, sử dụng nhân tài, cải cách chế độ tiền lương; cải tạo triệt để ngành giáo dục và đại học; Phát triển nền kinh tế đa sở hữu, đẩy nhanh cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước; Biện pháp thu hút vốn đầu tư, nhất là đầu tư trực tiếp của nước ngoài; Thành lập Thị trường chứng khoán; Làm thế nào tạo ra cú đột phá về kinh tế? v.v… Trong Bản góp ý này, Hoàng biết cái chạm nọc nhất chính là ở phần thứ nhất!



Hoàng đang nghĩ về Bản góp ý của mình không được trên đánh giá cao... Ông đang buồn, rất buồn! Bỗng nghe ông Đức hỏi:


- Anh vừa nói sao?


Hoàng chưa kịp trả lời thì ông Đức nói ngay:


- Anh bảo anh chỉ mong đường lối của Đảng phù hợp với thời đại, hợp với lòng người. Và, quan trọng hơn, phải đi trước một bước, đừng bao giờ để lỡ thời cơ ngàn năm có một! Tôi hiểu! Mong… thì ai chả mong, nhiều người còn mong hơn thế ấy chứ! Tôi ghi nhận nhiệt tâm ở đồng chí. Nhưng không thể nóng vội, phải ở tầm vĩ mô, đồng chí mới thấy hết tính phức tạp của vấn đề. - Ông Đức ngừng lời, chăm chú nhìn Hoàng rồi tiếp - Trở lại chuyện chống tham nhũng, tôi nhắc lại nhé: Phải cảnh giác và kiên quyết. Nếu đồng chí không dành sức cho việc này thì… không xong đâu! Tham nhũng là quốc nạn, phần lớn nảy nòi từ bộ máy quan chức nhà nước, các ngài giám đốc - giai cấp tư sản Đỏ, như người ta thường nói, chứ nông dân, công nhân, dân thường thì tham nhũng cái gì?



Trên đường về, Hoàng cứ nghĩ mãi về mục đích của cuộc gặp này. Cả tháng sau Hoàng vẫn không nghĩ ra. Mãi về sau này, khi Hoàng về hưu đột ngột, hai đứa con trai lần lượt bị bắt, Hoàng mới biết thì quá trễ rồi!


Ngày và đêm hôm ấy, Hoàng ngổn ngang trong lòng những suy tưởng về nhân tình thế thái. Hoàng là con người của hành động. Vậy tại sao Hoàng thường gặp những gáo nước lạnh làm nguội tắt ngọn lửa trong mình? Đã bao nhiêu lần như vậy trong đời, từ ngày Hoàng còn là Trung đoàn phó, rồi Phó Bí thư Tỉnh ủy trong kháng chiến chống Pháp; rồi Trưởng ban kinh tế; rồi Phó Chủ tịch phụ trách công nghiệp một thành phố lớn. Những điều mà ông Đức nói, không thể phàn nàn. Cấp dưới như Hoàng, nhất là một người có tính kỷ luật cao như Hoàng thì việc phục tùng là đương nhiên rồi. Thế nhưng Hoàng là người của sáng tạo, không phải người máy. Bởi thế, ông như hụt hẫng khi mà suốt cuộc gặp gỡ ông Đức không hề hỏi đến tình hình sản xuất kinh doanh, đến hướng đi của ngành kinh tế biển. Nói tới Bản góp ý của Hoàng, ông Đức xem nó như một chuyện không đáng bàn, thậm chí nhảm nhàm nhàm rồi. Bởi vì tác giả của nó không hiểu tính phức tạp ở tầm vĩ mô. Trước sau, điều được nhấn mạnh nhất chỉ là chống tham nhũng: Giám đốc - tư sản Đỏ - nhà lầu, xe hơi, xài tiền như nước, ăn chơi trác táng!


Động tác nhìn đồng hồ của chủ nhà đã không cho Hoàng cơ hội trình bày ý kiến riêng. Vấn đề tham nhũng là thuộc tính muôn thuở đối với giới cầm quyền từ cổ xưa tới nay. Muốn chống tham nhũng từ gốc thì phải bắt đầu từ sự nghiêm minh của luật pháp, phải có chiến lược tuyển dụng cán bộ. Chính sách cán bộ ở ta… chưa thâu nạp những người tài giỏi, chỉ vì những người có tài thường có bản lĩnh và chính kiến… Cơ chế sử dụng cán bộ… đôn lên những người tròn vo, biết uốn lưỡi bảy lần trước khi nói!… để lọt vào guồng máy không ít kẻ cơ hội, khôn ngoan vặt. Nhiều lãnh vực còn chưa có luật. Cái đã có luật thì nhiều sơ hở, và quá cách biệt với thông lệ quốc tế. Ý thức chấp hành luật pháp trong mọi tầng lớp rất thấp… Khi đề xuất những vấn đề chiến lược, bức xúc của đất nước, Hoàng chỉ khiêm tốn đề là Bản góp ý, vậy mà cấp trên trực tiếp, tức ông Bộ trưởng phản ứng, tất nhiên là rất khéo…


Ngay hôm sau, Hoàng triệu tập cuộc họp với đội ngũ giám đốc, phó giám đốc trong Tổng Công ty để triển khai lời nhắc nhở của thượng cấp. Hoàng nhấn mạnh rằng chống tham nhũng phải coi là quốc sách!



Hoàng tính làm xong dự án liên doanh với Nhật để nuôi cá chình, cá lăng, hai loại cá có giá trị dinh dưỡng cao, chuyên sống ở thượng nguồn núi đá vôi các giòng sông; và nuôi cá ngựa, một hải sản mà theo người Trung Hoa, giúp cường dương, trị bệnh liệt dương, tăng cường sinh lực cho đàn ông… Con cá ngựa đang có nguy cơ tuyệt chủng vì không có loại thần dược nào hiệu nghiệm bằng nó, người ta săn bắt nó cạn kiệt rồi. Xong cái dự án này thì ông sẽ đệ đơn nghỉ hưu.


Sự đời quả là không biết đâu mà lường! Đúng cái lúc ông quyết rũ bỏ hết bụi trần gian thì lại có một hạt bụi bằng vàng, không, bằng kim cương, cũng chưa đúng, phải nói là hạt bụi thần đã hóa thành một nàng tiên đậu vào tim ông! Nàng Tiên ấy mới hai mươi lăm tuổi, có một con trai ba tuổi, vừa ly dị chồng. Anh chồng nằng nặc bỏ vợ để ở với người tình già hơn mười tuổi, nhưng có tới mười căn nhà tại các quận nội thành cho thuê và hàng chục lô đất.


Cứ như là duyên tiền định! Chỉ còn một tuần nữa là Hoàng phải bay qua Nhật để đàm phán lần chót, nếu thuận thì ký hợp đồng, thì người phiên dịch tiếng Nhật bị ung thư tiền liệt tuyến, phải đi cấp cứu, chắc khó qua khỏi! Hoàng bảo Trưởng phòng Tổ chức đăng báo tuyển người. Hạt bụi thần trúng tuyển. Ngay lần gặp đầu tiên, Ngọc Tiên, tên của hạt bụi thần, đã chứng tỏ với Hoàng hai điều: Một là cô ta đẹp, lẳng đến mê hồn và rất giỏi tiếng Nhật, có kiến văn sâu rộng về văn hóa Nhật, chứ không chỉ là thông ngôn bình thường; Hai là cô ta đã thực sự làm Hoàng thích, khơi dậy những ham muốn bấy lâu nay ngủ yên vì mải lo sự nghiệp, mải miết say sưa với nghề…


Việc gì phải tới, ắt tới!


Sau cuộc làm việc đầu tiên với đoàn Nhật mà hạt bụi thần phiên dịch, buổi trưa, Hoàng đang cố chợp mắt để ba giờ chiều tiếp tục đàm phán; nhưng lạ thay, bộ ngực với ánh mắt của Tiên cứ lởn vởn trong đầu Hoàng. Ông không tài nào ngủ được. Đúng lúc đó thì có tiếng gõ cửa khe khẽ. Hoàng vừa mở cửa, chưa kịp ngạc nhiên thì Tiên lách ngay vào, với tay đóng cửa lại.


·            - Thưa sếp, em hỏi xem sáng nay sếp có hài lòng khi em dịch không?


Chỉ hỏi vậy không thôi thì đâu có chuyện gì! Đằng này Tiên lộng lẫy và thơm tho trong chiếc váy hai dây mỏng manh, vừa hỏi, vừa nhìn như hút hồn sếp, hai cánh tay trần nuột nà của cô giang ra rồi vuốt tóc về phía sau. Động tác vừa tự nhiên, vừa khêu gợi, lại như khiêu khích, như vẫy gọi, như thúc giục Hoàng: Còn chờ gì nữa! Ôi chao! Đúng là bóng mu u yếm, cái lá nho mõng mòng mòng phía dưới và cặp bánh dầy căng tràn nhựa sống phía trên như phơi hết cả ra qua lần vải mỏng tang, lấp lửng mà lõa lồ, phong phanh phập phồng mà lồng lộng lóng lánh sắc màu. Hoàng liếm môi đang rát khô, nhào tới! Sáu mươi sáu tuổi, ép xác làm chi nữa hả Trời! Hắn ly dị chồng có nghĩa là tự do, hề hấn gì đâu mà sợ kia chứ! Của tam bảo mà!


Quen mui nhớ mùi ăn mãi, lần thứ hai, thứ ba, rồi quá mù ra mưa, mà là mưa rào, mưa sập trời sập đất, mưa trôi làng trôi xóm, cuốn phăng phăng từ cây cổ thụ đến đường ray xe lửa! Thích quá hóa ghiền! Quyền năng của sự quyến rũ kinh khủng thiệt! Sau mỗi lần cho và nhận, Tiên đều làm động tác vươn vai để rướn cong bộ ngực và cái lá nho mõng mòng mòng bên dưới lên, miệng nói giọng nhừa nhựa:


- Anh của em gân dễ sợ! Sáu mươi sáu tuổi mà cứ như trai mười bảy! Anh làm em bải hoải rã rời hết cả tứ chi rồi nè! Bắt đền anh, bắt đền anh!


Suốt phần còn lại của cuộc đời mình, ông Hoàng không thể nào quên được ấn tượng lần đầu ái ân với Tiên…


Chớp mắt ba lần, ông vẫn ngỡ là mình nằm mơ. Nhưng không, đây là sự thật: Một thân thể tuyệt mĩ mà tạo hóa đã sinh ra. Trong mắt Hoàng, hoa hậu hoàn vũ cũng khó mà sánh được với sắc đẹp của nàng. Người ta bảo: nhất dáng nhì da, thứ ba mới là phụ tùng. Ở nàng, hội đủ những tiêu chuẩn khiến bất cứ một chàng trai nào cũng ước ao được gần, dù chỉ một lần. Da nàng thật đúng như tên mà cha mẹ đặt cho: Ngọc Tiên. Làn da trắng ngọc ngà và mịn màng từ gót tới đầu nhưng không trắng rợn mà luôn thấp thoáng sắc hồng tỏa ra từ thân thể bốc lửa đang khao khát yêu đương. Đã có bao nhiêu người đàn ông đi qua cuộc đời Ngọc Tiên? Điều đó có hề gì! Trước mặt ông lúc này là một tòa thiên nhiên cuốn hút, mời gọi. Họ đang ở trong một khách sạn năm sao tại Tokyo. Chiều nay có phiên làm việc cuối cùng. Hoàng tin rằng các điều kiện do ông đưa ra về dự án nuôi cá ngựa, thuốc thần làm cường dương sẽ được phía Nhật tán thành.


Tiên cao một mét sáu mươi sáu nhưng cũng chỉ đứng tới vai Hoàng. Họ giữ kẽ với nhau một vài giây, rồi Hoàng vùng dậy, hai cánh tay Hoàng như hai gọng kìm thép siết chặt thân thể ngọc ngà. Chiếc váy rơi xuống...


Chớp mắt ba lần, Hoàng vẫn ngỡ mình chiêm bao. Năm nay Hoàng sáu mươi sáu tuổi, cả đời chỉ biết một người đàn bà duy nhất, đó là Ngọc, vợ ông. Vẻ đẹp tuyệt vời của Tiên gợi ông nhớ về mối tình đầu, cũng là cuộc tình chung thủy của vợ chồng ông cho tới hôm nay.


Ngọc là hoa khôi của trường trung học thị xã, nhỏ hơn Hoàng sáu tuổi. Gặp Ngọc lần đầu, Hoàng yêu ngay. Đúng là tiếng sét ái tình. Ngọc có nhiều chàng trai theo đuổi, nhưng bị cha mẹ cấm, khuôn phép nhà nàng thuộc loại mẫu mực của thị xã. Ngọc mười sáu tuổi, chưa biết yêu là gì cho đến khi gặp Hoàng. Hàng ngày, Ngọc đến trường bằng xe kéo tay thuê riêng cho nàng. Người phu xe và hai đứa em gái Ngọc là ba kẻ được Hoàng thường xuyên lo quà cáp để đưa thư trao đổi hẹn hò. Quen nhau được một tháng thì bị lộ. Tình yêu càng vô cùng kỳ thú khi phải lén lút. Cha mẹ Ngọc cấm tiệt không cho cô có cơ hội đi lại với Hoàng. Cha mẹ Hoàng cũng cấm luôn. Bố mẹ Ngọc cho rằng gia đình Hoàng chỉ biết ăn chơi.


Bố Hoàng nổi tiếng ăn chơi cô đầu đàn hát. Ông cao một mét tám, nặng hơn tám chục ký lô, cằm bạnh, mũi thẳng, mắt sáng quắc. Hoàng là con thứ hai trong một gia đình có của và đông con. Bố Hoàng coi gia đình Ngọc là loại trí thức khó gần. Con gái liễu yếu đào tơ khuê các như Ngọc thì làm sao có thể làm dâu nhà này được, lấy nó về mày có để lên bàn mà thờ chứ vợ con gì thứ đó! Thế là đôi uyên ương bị phong tỏa. Họ không được thấy mặt nhau cả tháng trời. Một hôm, thấy nhà Ngọc đang quét vôi, thợ đứng trên thang mà quét. Phòng Ngọc trên lầu một. Ngay lập tức, Hoàng viết thư cùng gói thuốc Côtáp lót tay cho người phu xe chuyển tới Ngọc. Người chị nuôi ngủ cùng phòng với Ngọc cũng được Hoàng thuyết phục bằng quà cáp. Mười giờ đêm, cái thang được dựng lên. Người chị nuôi giúp Ngọc leo qua cửa sổ, lẩy bẩy xuống thang, lúng túng vì cái áo dài nên mãi Ngọc mới di chuyển được. Còn năm sáu bậc thang mới chạm đất nhưng Ngọc đã nằm gọn trong tay Hoàng. Họ chở nhau bằng xe đạp Pơgiô ra ngoại ô. Đêm ấy, trăng đẹp như chưa bao giờ đẹp đến thế. Gió hây hây thổi như chưa bao giờ thổi như thế. Và lần đầu tiên trong đời họ biết hôn nhau, hệt như trong tiểu thuyết Tự lực văn đoàn mà Ngọc thường đọc lén cha mẹ. Họ hôn nhau, hỏi han nhau, lại hôn nhau, rồi thề thốt. Ngọc thề suốt đời chỉ biết một người đàn ông là Hoàng. Hoàng thề sẽ yêu thương Ngọc đến đầu bạc răng long, không bao giờ để Ngọc phải khổ. Với những người yêu nhau, khi ở gần, thời gian trôi nhanh kinh khiếp. Thoáng một cái đã ba giờ sáng rồi. Thời đó, Hoàng có xe đạp Pơgiô, tay Ngọc mang đồng hồ Thụy Sĩ là ghê gớm lắm. Sáng hôm sau trong giới phu xe kháo ầm lên rằng nhà thầy giáo Hải đêm qua mất trộm! Hỏi mất gì, đáp: Mất cô con gái rượu! Cha mẹ hai bên lại càng cấm đoán ngặt hơn. Rồi Hoàng đi Việt Minh, tham gia khởi nghĩa cướp chính quyền ở tỉnh. Cha Ngọc rời nghề giáo đi làm kinh tài1 cho Tỉnh ủy.


Giáo Hải lận trong người mười hai ngàn bạc Đông Dương, một khẩu súng ngắn, dẫn mười hai người gánh mười hai gánh thuốc lào Vĩnh Bảo, xuất hành lúc mười hai giờ đêm ngày mười hai tháng Chạp, vượt qua mười hai đồn bót trọng yếu của Pháp, hướng đến Thanh Hóa. Thời ấy Thanh Hóa là vùng tự do. Đến Phát Diệm lúc mười hai giờ trưa thì tự vệ của nhà thờ Phát Diệm gọi lại khám xét. Không rõ vì cái gì, vì khẩu súng ngắn - biểu tượng của cán bộ có cỡ trong Việt Minh - hay đơn giản chỉ vì mười hai ngàn bạc Đông Dương lúc đó là món tiền rất lớn, mà những người bắt ông Hải đã chặt đầu rồi phân thây ông ra làm ba, chôn mỗi nơi một khúc như thể phi tang. Sau sự biến ấy, cuộc tình của Ngọc và Hoàng không nhờ thế mà tự do. Bà mẹ vẫn khắt khe với con gái. Sự khắt khe theo lễ giáo đã làm khổ biết bao người, nhưng đã tạo nên bao người con gái đoan trang hiền thục, những người vợ chính chuyên, chung thủy. Ngọc là người như thế. Hoàng bảo Ngọc trốn nhà đi theo mình, tức là theo Việt Minh. Hoàng đi Việt Minh vì yêu nước, căm thù ngoại xâm. Nhưng, thật lòng mà nói, Hoàng đi Việt Minh là vì yêu Ngọc. Thời đó, cuộc sống của thanh niên vô cùng bế tắc. Con dân cày thì lam lũ. Con nhà khá giả thì nhàm chán bởi thời thế cứ nhì nhằng, cuộc đời vô vị nhất là sống không lý tưởng. Một trong những nhà văn được giới trẻ hâm mộ là Nhất Linh Nguyễn Tường Tam đã gác bút nhảy qua làm chính trị, theo Nhật rồi theo Tưởng. Quốc Dân Đảng của ông Tam dây vào những vụ khủng bố thanh trừng, giết người như ngóe. Chả còn cái gì để mà tôn thờ. Bởi thế, lớp trẻ đi theo Việt Minh như đi trảy hội: Vô tư và tràn đầy hưng phấn. Trong mắt các thiếu nữ xinh đẹp và hiểu biết thì không gì bằng có một người yêu, người chồng bôn ba hồ hải, mỗi lần gặp lại nhau là tiếp cho nhau luồng sinh khí mới. Có lẽ bởi thế, người ta thường nhắc tới câu ca dao rất tục nhưng là khát vọng của bao người:


Chồng người đi ngược về xuôi


Chồng em xó bếp để b... chấm gio (tro).


Hay là:


Làm trai cho đáng nên trai


Phú Xuân đã trải Đồng Nai đã từng


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn. In lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu năm 2013.


www.trieuxuan.info








1 Kinh tài: Kinh tế tài chính.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bác sỹ Jivago - Boris Leonidovich Pasternak 11.12.2017
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
xem thêm »