tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21091378
Tiểu thuyết
21.09.2017
Khái Hưng
Tiêu sơn tráng sĩ



Hồi 7. Bà hoàng phi họ Nguyễn


Lúc bấy giờ chùng vào cuối giờ Dậu. Những tiếng huyên náo nhộn nhịp cất


quân hồi nửa giờ trước đã im bẵng. Mấy toà nhà trong phủ như ngủ say dưới lớp


màn đen tối yên lặng. Vì đêm hôm ấy là một đêm thượng tuần tháng chạp, mưa


phùn gió bấc, rét buốt đến xương.


Trong một gian phòng tư thất, phòng chứa lương thực và khí cụ và sửa sang


thành nơi ngục thất tạm thời, bà Lê hoàng phi họ Nguyễn ngồi ủ rũ nghĩ ngợi ở


bên một ngọn đèn dầu lạc lù mù.


Bà bình tĩnh nhớ lại ngững sự xảy ra từ hôm trước. Bà không khỏi lấy làm lạ:


Trong vòng bảy tám năm, bà trốn tránh ở hạt Từ Sơn, trừ những bực cựu thần


trung nghĩa nhà lê thường bí mật lui tới thăm bà, thì không một ai trong đám dân


gian để ý dò la tung tích bà hết. Họ coi bà như những người sinh trưởng ở vùng


này, hay ít ra cũng như một người đến ngụ cư không biết từ bao giờ. Bà lại khéo


theo phong tục ngôn ngữ, y phục dân quê và đi lại chơi bời với ngững bà chánh


tổng, lý trưởng để làm thân với họ.


ở cùng nhà với bà chỉ có một viên quan già mà bà nhận là cha, và người con


trai viên quan ấy mà bà nhận là em. Người ta cho rằng và goá bụa về ở cùng với


cha mẹ, thủ tiết thờ chồng, vì gia đình chồng bà trong thời loạn lạc bị giặc giết


chết sạch và đốt phá mất cả cửa nhà.


"Thế mà hôm qua sao bỗng dưng...?"


Bà thở dài, ngước nhìn ngọn đèn sắp tắt đặt trên cái giá cao. Thong thả, bà


đứng dậy cầm cái que khêu bấc, rồi đưa mắt ngắm người thị tì theo hầu nằm co ro


gối đầu lên hai viên gạch, tiếng ngáy nghe se sẽ, đều đều.


Hoàng phi vừa buồn rầu vừa kinh hãi, vẩn vơ, rón rén lại gần lay thị tì dậy:


- Này em sao ngủ nhiều thế?


Thị tỳ choàng thức giấc, mở mắt nhìn ngơ ngác rồi nhớ lại cảnh bị tù, oà lên


khóc, Hoàng Phi dỗ:


- Lan ơi, khóc lóc như thế có ích chi? Chẳng qua số mệnh thầy trò ta đến lúc


gặp nạn, nên nó xui ra như vậy.


Lan nức nở:


- Bẩm bà... Số mệnh gì?... Con biết... Con biết đứa nào... Tố giác rồi.


Hoàng phi vội gạt:


- Đừng ngờ oan cho ai hết, tội nghiệp con ạ.


- Còn ngờ gì nữa, bẩm bà... Chính... Thằng...


Bỗng một người lính mở cửa vào bảo:


- Quan truyền im ngay? Phải biết, người ta cho phép cùng ở một buồng với


nhau như thế không phải để mà than vãn... Nếu không tuân lệnh, thì ta tống cổ con


bé kia ra ngoài tức khắc.


Dút lời, hắn bước ra, đóng sập cửa phòng lại.


Hoàng phi buông một tiếng thở dài nhìn theo, Lan thì ngồi xuống ôm lấy chân


chủ mà nức nở. Hoàng phi ghé vào tai thì thầm:


- Em Lan, em nín đi kẻo chúng nó vào chia rẽ thầy trò mình ra bây giờ... Em


có đói không?


Lan sụt sịt:


- Khốn nạn?... Con còn... Bụng đâu... Tưởng tới ăn?


- Nhưng em cũng cố gượng mà ăn một tí chẳng lẽ.. Còn nắm cơm với ít muối


vừng ta để phần em đấy.


- Thôi, mới bà sơi... Con không đói.


- Từ tối hôm qua đến bây giờ chưa có một hột cơm lót dạ lại còn không đói?


Tiếng người lính canh ở ngoài thét:


- Im ngay?


Dưới ánh đèn lờ mờ, hoàng phi và người thị tỳ nhìn nhau, ứa hai hàng lệ. Rồi


muốn giữ không nói chuyện nữa để khỏi bị xa chủ, Lan ra chỗ cũ nằm ngủ, kéo


chiếu đắp chùm kín đầu.


Hoàng phi ngồi lại một mình trên cái giường tồi tàn xiêu vẹo, không dám động


đậy, sợ tiếng lát tre kêu lạch cạch, khiến tên lính canh nghe thấy lại mở cửa vào


chăng.


Rồi yên lặng, bà để tư tưởng lặng lẽ theo giòng. Sự ngờ vực của thị tỳ Lan


khiến bà không thể không nghĩ tới lòng phản trắc của những người sống quanh


mình bà. Bà tự nhủ thầm:


- Nguyễn gnụ sử thì chắc không phải rồi. Bậc lão thần ấy, ta kính trọng như


người cha già, khi nào lại nỡ hại ta. Hay con trai ngự sử? Ư, biết đâu? Bấy lâu ta


thấy tính nết hắn biến cải đi nhiều lắm. Mà con người hay nhìn trộm thì cũng khả


nghi lắm đấy. Ngoài hai cha con hắn ra thì chẳng còn ai. Hay Đào Phùng ở Phù


Lưu?... Có lẽ nó chăng? Trời ơi, ta à một món hàng cao giá lắm kia mà? Bắt được


ta đem nộp đem bán cho bọn Nguyễn Quang Toản, Bùi Đắc Tuyên thì làm gì


không được dăm nghìn quan tiền hay ít ra cũng được bổ đi phân tri, phân suất ở


một hạt béo bở... Chúng nó chỉ vì lợi tuốt, chứ trung nghĩa gì?


Bà chép miệng:


- Thôi? Mỗi cái ta chẳng nên oán trách nghi hoạc ai là hơn hết: Cớ sao ta


không đủ can đảm mà yên lặng chờ chết?...


Hoàng phi lim dim cặp mắt nhìn vào xó tối như thấy hiện ra thanh mã tấu của


tên đao phủ. Bà mỉm nụ cười khinh bỉ:


- Chẳng lẽ chúng nó lại xử trảm một người đàn bà, một vị hoàng phi? Chà?


Nếu chúng nó giết cho ta chết? Ta cũng chẳng còn mong sống?... Nhưng ta sợ


chúng nó không giết, mà lại chỉ làm nhơ nhuốc tấm thân ta...


Bà nghiến răng nguyền rủa:


- Ba đời bọn giặc cỏ...


Rồi bà cúi xuống ngắm cái dây lưng nghĩ đến sự tự ải. Gian phòng bỗng tồi


sầm lại. Thì ra mãi tư lự, bà không để ý đến bát dầu cạn từ bao giờ. Bà sợ hãi đưa


mắt cố nhìn bốn phía, nhưng chẳng thấy gì hết, lắng tai nghe tiếng dế kêu ngoài


hiên.


Nhớ rằng ở một phía tường có cái cửa sổ, rào chắn song sắt, bà rón rén đứng


dậy lần mò ra mở. Nhưng vừa khẽ hé thì theo luồng gió lạnh và giọt mưa nhọn


hoắt tạt vào mặt, tiếng quát lớn của tên lính đứng canh bên ngoài:


- Ai?


Hoàng phi vội đóng sập cửa lại lên giường cuộn thân trong tấm chăn màu nâu


mốc, sặc mùi hôi hám, và vờ nằm ngủ say, vì bà chắc thế nào tên lính kia cũng sắp


sửa vào phòng để thốt lời quở mắng hỗn xược. Chờ mãi không thấy gì, bà mới


hoàn hồn.


Tiếng trống, tiếng mõ, tiếng kiểng mỗi lúc một thưa. Hình như vì đêm lạnh


quá, các chú lính không buồn cầm canh nữa...


Sang canh hai được một lúc lâu, thốt có tiếng ầm ầm ở ngoài cổng phủ. Tiếp


tiếng ngựa hí, người kêu. Hoàng phi hoảng hốt lo sợ, đoán chắc rằng đội binh kéo


đi chinh phạt buổi chiều đã trở về. Xót cảnh mình, bà nghĩ ngay tới số phận ngững


người đàn bà nào đó có lẽ vừa bị toán quân kia bắt giam như bà.


Nhưng đội binh về thì sao lại huyên náo, rối loạn đến thế được? Mà hình như


họ đánh nhau chí mạng thì phải, vì nghe có tiếng loảng xoảng của gươm, giáo


đụng chạm nhau, và súng hỏa mai nổ đến hơn mười phát.


Tiếng hò hét mỗi lúc một ần chỗ bà nằm. Thị tỳ Lan thức giấc thấy tối mịt thì


sợ hãi, vừa khóc vừa hỏi:


- Cái gì thế bà?


Hoàng phi cố tự trấn tĩnh, trã lời:


- Ta cũng không rõ em ạ.


Lan lại bên giường:


- Bà đâu? Bà đâu?


- Ta đây, em đừng lo.


Bỗng bà thấy rùng mình, vì nghe có kẻ thét ngay ở gian nhà bên cạnh, nơi tu


thất của viên phân phủ.


- Đừng để nó trốn thoát? Trói gò lấy nó? Còn vợ con nó thì không được đụng


tới


Lan ghé mắt nhòm qua khe cửa, rồi quay lại cất giọng run run bảo Hoàng phi:


- Bẩm bà, có lẽ cướp? Họ đất đuốc sáng trưng.


Lại có tiếng thét:


- Nó trốn rồi à? Hãy để nó đấy? Ta đến phá cửa phòng chứa lương thực kia đã.


Việc ấy cần kíp hơn.


Lan tru lên khóc:


- Bà ơi? Bà có nghe thấy không? Họ sắp đến phá buồng này bây giờ... Tính


mạng bà... Con lo lắm.


Lan định đi tìm bàn ghế, đồ đạc để chặn cửa, nhưng trong phòng tối đen như


mực không trông rõ một vật gì. Mà ở ngoài thì người ta đã bắt đầu phá cửa, mỗi


tiếng đập như đâm mạnh vào trái tim hai người bị giam. Xen lẫn với tiếng phá


phách có tiếng đàn bà, trẻ con khóc như gì và tiếng một tên lính van lơn:


- Lạy các quan, tha cho con, con xin nộp chìa khoá buồng để các quan khỏi


phải phá.


- Vậy chìa khóa đâu? Đưa mau.


Hoàng phi biết rằng sắp có sự biến cố xảy ra. Song bà cố giữ hết can đảm ngồi


im, chờ đợi. Lan thì lăn ra đất khóc thảm thiết...


Cánh cửa mở tung. ánh sáng hai cây đuốc ùa vào trong phòng. Hoàng phi


đứng phắt dậy, đăm đăm nhìn ra phía ngoài. Một võ tướng chạy thẳng lại gần nói


lớn:


- Bà đi ngay cho.


Hoàng phi trợn mắt, dõng dạc hỏi:


- Đi đâu? Chúng mày định bắt ta đi đâu?


Võ tướng có vẻ lo lắng:


- Trời ơi, xin bà đừng trùng trình nữa, đi ngay cho kẻo lỡ việc bây giờ.


Hoàng phi vẫn cương quyết:


- Ta thà chết ở trong phòng này, chứ không đi đâu hết.


Lan thì vừa níu lấy vạt áo chủ khóc vừa nói:


- Lạy các ông, các ông tha cho bà tôi.


võ tướng lại gần. Lan tưởng chàng sắp ra tay làm ác, kêu hét lên. Nhưng võ


tướng chỉ nắm lấy cánh tay nàng và ghé vào tai thì thầm mấy câu. Nghe dứt lời


ngàng vui mừng quay lại nói với Hoàng phi:


- Xin mời bà đi.


Hoàng phi cũng chẳng hiểu ra sao, song nghĩ bụng thử cứ liều xem, chết với


bọn lạ mặt này, hay chết ở trong phủ thì phỏng có khác gì nhau. Bà liền lạnh lùng


đi theo bọn kia. Khi mọi người đã ra ngoài, võ tướng đẩy cả gia đình viên phân


phủ cùng người lính canh vào trong phòng, khóa trái cửa lại. Đoạn chàng lớn tiếng


dặn:


- Hễ kêu, ta giết chết, nghe?


- Dạ.


ở sân phủ đã có một toán binh đứng tề chỉnh sắp hàng. Võ tướng mời Hoàng


phi lên ngựa, rồi cùng ba võ tướng khác đi kèm chung quanh kéo quân lên đường.


 


Hồi 8. Cửa Bắc


Cũng chiều hôm ấy, vùng Vĩnh Kiều, Tiêu Niệm, nhân dân nhớn nhác nhìn


nhau kinh ngạc. Họ vừa nghe thấy chuông chùa Tiêu Sơn gióng giả oang oang từ


trên cao gieo xuống. Trước đỉnh xóm Dương một ông già bảo mọi người đứng


xúm xít chung quanh:


- Có tiếng chuông.


Mọi người trả lời:


- Vâng, chùa Tiêu Sơn.


- ử Lạ nhỉ?


- Vâng, lạ thật. Chẳng nhẻ vô có thỉnh chuông chiều hai lần.


Thôi chắc chú tiểu Mộc lú ruột rồi, đã thỉnh chuông mà còn tưởng là chưa


thỉnh


Chuông đổ hồi, rồi im bẵng. Ai nấy cất tiếng cười. Có người nói:


- Biết ngay mà? Đích thực chú Mộc lú lấp rồi. Chẳng thế lại thỉnh có một hồi


chuông.


- Thì ra dứt hồi chú mới nhớ ra rằng nhầm nên thôi không thỉnh nữa.


Kỳ thực chú Mộc không lầm, mà ở chùa Tiêu Sơn cũng không ai lú ruột cả.


Buổi chiều hôm ấy có hồi chuông thứ hai, hồi chuông bất thường, là chỉ vì sư Phổ


Tĩnh dùng cách báo hiệu ước định ấy để gọi đồng đảng đến tụ hội ở Tiêu Sơn.


Nguyên sau bữa tiệc trên lầu Tiêu Lĩnh, Quang Ngọc, Phạm Thái, Lê Báo đều


đi ngủ, vì cứ lời Quang Ngọc thì tối hôm ấy bọn họ cần phải ra tay làm một việc


khó khăn gì đó Chẳng nói thì chúng ta cũng đoán được là việc đi cứu bà Lê hoàng


phi, mà tối hôm trước nhà sư Phổ T nh đã lần mò tới phủ nha dò xem tung tích rất


tường tận.


Quang Ngọc lập chiến lược như thế này:


Buổi trưa hôm ấy cho Nhị Nương quẩy gánh nồi đất đến phố phủ bán và lảng


vảng qua phía cửa Bắc rao to ba câu liền: "Nồi đất ai mua?" Tức thì sẽ có người


trong phủ đi ra. Người ấy chính là cai lệ Tảo, một thám tử mà đảnh Tiêu Sơn đã


cho vào phủ làm lính. Nhị Nương sẽ đưa cho Tảo một phong thơ trong đó Quang


Ngọc dặn đêm nay phải xoay hết cách để canh hai được coi giữ phòng bà hoàng


phi. Vào khoảng cuối canh hai, ba tráng sĩ họ Trần, họ Phạm, họ Lê, cùng hiệp nữ


họ Nguyễn sẽ do cữa Bắc vào phủ, vì cửa Bắc đổ nát đã lâu ngày mà vẫn chưa sửa


sang lại, khiến người nào biết rõ, chỉ lấy cái gậy bẩy mạnh lên là cánh cổng mở ra


tức khắc Vào trong phủ rồi, công việc giết tên lính canh bên cửa sổ cố nhiên sẽ rất


dễ dàng lặng lẽ, vì đêm hôm ấy trời tối đen như mực, hai người giáp mặt mới


trông thấy nhau. Bấy giờ Phạm Thái sẽ bắt chước tiếng mèo để báo cho Tảo biết


mà mở cửa phòng ngục. Chỉ còn một việc mời hoàng phi ra cửa Bắc lên ngựa


phóng nước đại. Có điều này Quang Ngọc hơi ngại, là sợ hoàng phi không chịu đi


trốn, vì bà chưa biết mặt ba tráng sĩ. Bởi vậy chàng mới nghĩ đến đem Nhị Nương


đi theo: Nhị Nương thường vẫn lại thăm hoàng phi và hai người chơi với nhau


thân mật lắm.


Chiến thuật xếp đặt xong đâu đấy, Quang Ngọc đi ngủ để lấy sức, một nụ cười


sung sướng nở trên cặp môi khi chàng thức giấc, vì chàng biết chắc rằng thế nào


chàng cũng sẽ hoàn toàn đắc thắng. Chàng liền gọi Phạm Thái và Lê Báo dậy bàn


việc Lê Báo hậm hực, trách:


- Sao bậy giờ đại huynh mới bảo cho hai em biết?


Quang Ngọc nghiêm sắc mặt dõng dạc hỏi:


- Lê hiền đệ còn nhớ lời thề không?


Giọng rắn rỏi, quả quyết làm cho Lê Báo sợ hãi đứng im. Muốn nhân thể luyện


cho tính nết của Lê Báo bớt cương ngạnh, Quang Ngọc rút kiếm chém xuống bàn


nol:


- Quân lệnh truyền ra, ai không tuân, ta sẽ chặt đầu ngay lập tức.


Phạm Thái và Lê Báo chắp tay cúi đầu chờ lệnh. Quang Ngọc cặp mắt tròn


xoe, có vẻ oai phong lẫm liệt.


Lúc bấy giờ vào khoảng giờ Dậu, vì chùa vừa thỉnh chuong chiều xong, mà


chuông chiều bao giờ cũng thỉnh vào cuối giờ Thân. Bỗng một chú tiểu hấp tấp


chạy lại thưa:


- Bạch sư ông, có một công tử cười ngựa cùng đi với ba ky sĩ theo hầu, nói xin


lễ phật. Quang Ngọc tra kiếm vào vỏ, mỉm cười đáp:


- Được, cứ mời công tử lên nói có ta chờ đây.


Phạm Thái vội giữ chú tiểu lại bảo Quang Ngọc:


- Đại huynh nên hãy cho mời người ta ngồi lại phòng trai đã.


Nhưng khách đã bước tới, lễ phép chấp tay chào. Lê Báo trừng mắt đăm đăm


nhìn, vì khách là một trang thiếu niên, mắt sắc như nước, miệng tươi như hoa, mặt


trái xoan, xinh xắn và da trắng phớt hồng hồng. Thực là một trang diễm lệ công tử.


Lê Báo thì thầm bảo Phạm Thái:


- Hắn đẹp như con gái đẹp?


Quang Ngọc nói với khách:


- Mời công tử vào lễ phật.


Khách yên lặng bước thẳng tới lầu Tiêu Lĩnh, Lê Báo kinh ngạc nhìn Phạm


Thái. Nhưng thầy Quang Ngọc đi theo, nên hai chàng không dám hỏi, cũng bước


theo lên.


Tới lầu, Quang Ngọc hỏi:


- Thế nào?


Khách đáp:


- Xong.


- Lành, dữ ra sao?


- Tốt, tốt lắm?


Quang Ngọc vui mừng, qua;y lại giới thiệu với Lê Báo:


- Hiền đệ khao khát được biết mặt Nhị Nương. Vậy Nhị Nương đấy.


Phạm Thái sửng sốt:


- Nhị Nương?


Rồi chàng nhìn kỹ lại và bật cười:


- Trời ơi? Quý nương khéo cải trang quá, chính Thái này cũng không còn nhận


ra được.


Lê Báo làm ra bộ thạo xem tướng:


- Thảo nào tôi ngờ ngợ. Nam tử gì mà cặp mi lại thanh như lá liễu thế?


Quang Ngọc cười lớn:


- Nói hậu thì ai nói không được. Nhưng ta hãy đễ Nhị Nương thuật lại cuộc do


thám đã.


Nhị Nương trỏ Lê Báo hỏi Quang Ngọc:


- Đây là công tử mắc nạn ở tửu quán tối hôm qua?


- Thưa hiền muội chính đó. Công tử đã làm lễ tuyên thệ nhận Ngọc này với


Phạm Thái là anh.


ý chừng để đáp lại cái nụ cười chế nhạo của Nhị Nương, Lê Báo hỗn xược nối


lời Quang Ngọc:


- Vậy cố nhiên Báo đây phải nhận tiểu thư là chị.


Nhị Nương chẳng chút e lệ, ung dung nói:


- Nhị Nương xin vui lòng nhận Lê Báo là em.


Rồi nàng cười nói tiếp:


- Bọn ta kết làm anh em, chị em là phải lắm. Có thứ giây liên lạc thiêng liêng


hơn tình huyết giàng buộc chúng ta lại với nhau... Giây liên lạc ấy là sự phục thù.


vâng chúng ta tuy không cùng một huyết thống, nhưng giòng máu ở bốn cái đầu


của bốn người cha bị chém đã cùng phung vào mặt chúng ta khiến cho chúng ta


phải trở nên ruột thịt.


Lê Báo nghe mấy lời khảng khái ở miệng xinh xắn một thiếu nữ thốt ra mà lấy


làm cảm động. Nhị Nương lại nói:


- Trần đại huynh cùng nhị vị công tử đã làm lễ tuyên thệ kết làm anh em, chớ


như thôn nữ này thì chỉ xin nhận miệng mà thôi, thiết tưởng như thế cũng đủ lắm


rồi, lọ là còn phải thề thốt nặng lời.


Rồi nàng mỉm cười nói bông đùa:


- Thưa Trần hiền huynh, năm nay em hai mươi ba tuổi, vậy tùy hiền huynh đặt


đâu em xin ngồi đấy.


Quang Ngọc cũng cười:


- Còn phải đặt đâu nữa. Nguyễn hiền muội hai mươi ba tuổi thì cố nhiên phải


là em hai, vì nhờ trời Ngọc này ra trước hiền muội hai năm, còn hai nhị đệ đây lại


ra đời sau hiền muội một người ba năm, một người bốn năm.


Lê Báo hậm hực, tức tối, cố nói châm chọc một câu:


- Thưa hiền huynh, đối với hai em, Nguyễn Nhị Nương là chị, thì đã hẳn đi rồi.


- Chứ sao?


Nhị Nương quắc mắt đáp lại giọng đùa rỡn của Lê Báo, rồi nàng quay về phía


Quang Ngọc nói tiếp:


- Thưa hiền huynh, ban nãy ngu muội có nói kết quả công việc của ta sẽ được


tốt đẹp hoàn toàn là vì ngu muội biết một sự bất ngờ vừa xảy ra... Thực có trời


phật phù hộ tính mệnh hoàng phi.


Quang Ngọc nóng ruột vội hỏi:


- Sự gì xảy ra mà may mắng đến thế?


- Phủ Từ Sơn chỉ còn độ một chục tên lính ở lại canh giữ, mà trong số đó có


cai Tảo.


Ngọc kinh ngạc:


- Vậy hơn hai trăm lính đi đâu cả?


- Ngu muội gặp trên con đường Thọ Khê... Chừng họ đi Kim Lũ.


- Thế thì hồng phúc nhà Lê còn to.


- Nhưng hiền huynh đừng vội mừng.


- Sao vậy?


- vì ta chưa biết hơn hai trăm quân đó kéo đi đâu Nghiêm Xá, Ngô Xá, Phú


Mẫn, Yên Phụ, Kim Lũ, đều là lulung nơi sào huyệt của đảng ta. Thế mà bọn kia


sắp sửa sang đò Thọ Khê... Hiền huynh thử nghĩ xem ta có đáng lo không?


- Cũng có lý.


Dút lời, Quang Ngọc ra lịnh thỉnh một hồi chuông. Vì thế mà nhân dân vùng


Vĩnh Kiều, Tiêu Niệm đã hai lần nghe thấy tiếng chuông.


Một lát sau, đồ đảng Tiêu Sơn lục tục kéo đến có tới vài chục. Quang Ngọc


phân phát cho mỗi người đi một ngả để do thám sự hành động của đội quân Từ


Sơn, và cấp báo cho các nơi căn cứ của đảng biết mà phòng bị.


Phạm Thái cũng xin đi, nói mạn Kim Lũ, Nghiêm xá thuộc quyền hộ vệ của


mình. Nhưng Quang Ngọc giữ chàng lại để cùng đi cứu hoàng phi đã, rồi đến giờ


Tý xong công việc, chàng sẽ về Nghiêm xá cũng kịp:


- Vì quan quân đi chinh phạt bao giờ cũng chậm như sên, ta không vội lo ngại.


Giá ở thời Quang trung thì cũng sợ đấy. Nhưng ngày nay chỉ là thời Bùi Đắc


Tuyên.


Mọi người cười rộ.


Bàn định, cắt đặt xong đâu đấy, thì đêm đã khuya. Vào khoảng nửa giờ Hợi,


ba tráng sĩ nai nịt gọn gàng, đội mũ đầu mâu để che cái đầu trọc, rồi cùng Nhị


Nương lên ngựa (bốn con ngựa ấy chính Nhị Nương đã đem đến chùa).


Tới cửa Bắc phủ Từ Sơn, bốn người kìm giây cương đứng lại nghe ngóng, và


lấy làm lạ rằng trong phủ không có một tiếng động đưa ra. Trống, mõ cầm canh


đều im phăng phắc.


Nhưng bọn họ cũng vượt qua hào và bẩy cánh cổng mà vào.


Quang Ngọc bảo ba người hãy ở lại sau để một mình chàng đi do thám động


tĩnh ra sao đã. Chàng rón rén đến bên cửa sổ: Tên lính canh không có ở đấy. chàng


liền bắt chước tiếng mèo: Vẫn không ai ra. Mấy nếp nhà như bỏ hoang đã lâu


ngày.


Quang Ngọc quay ra thuật lại sự thể với mới người rồi bàn cùng vào cả trong


tư thất xem sao.


Lê Báo hăng hái xin đi trước dẫn đường, tay nhăm nhăm cầm thanh kiếm tuốt


trần


Hai địch thử thứ nhất mà chàng gặp là hai người bị trới gò vào hai cột nhà. ở


giữa hai cột ấy có cắm một ngọn đuốc cháy đã gần tàn, và chiếu ánh sáng le lói lên


mặt hai người khốn nạn. Quang Ngọc cởi giây cho họ mà hỏi rằng:


- Vì sao hai người lại bị trói?


Một người - người lính - thuật lại những sự đã xảy ra. Quang Ngọc kinh hãi,


sửng sốt hỏi:


- vậy ra chúng nó cướp mât bà hoàng phi đi rồi?


- Vâng


- Chúng nó đi về ngã nào?


- Thưa, tôi không được biết.


Dút lời, tên lính ôm đầu chạy mất. Quang Ngọc tức thì ra lịnh đuổi theo bọn cướp.


(còn tiếp)


Nguồn: Tiêu sơn tráng sĩ . Tiểu thuyết lịch sử của Khái Hưng. In lần đầu năm 1934, các NXB tái bản nhiều lần.


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bố già (The Godfather) - Mario Gianluigi Puzo 18.11.2017
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 13.11.2017
Búp bê - Boleslaw Prus 10.10.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 09.10.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.10.2017
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
xem thêm »