tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21091467
Thơ
18.09.2017
Nguyễn Bính
Trường huyện, Chân quê, Một trời quan tái, Giời mưa ở Huế



Trường huyện


Học trò trường huyện ngày năm ấy


Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ


Những buổi học về không có nón


Đội đầu chung một lá sen tơ.


 


Lá sen vương vấn hương sen ngát


Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ


Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc


Theo về tận cửa mới tan mơ.


 


Em đi phố huyện tiêu điều lắm


Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi


Mà đến hôm nay anh mới biết


Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.


 


Chân quê


Hôm qua em đi tỉnh về


Đợi em ở mãi con đê đầu làng


Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng


Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!


Nào đâu cái yếm lụa sồi?


Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?


Nào đâu cái áo tứ thân?


Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


Nói ra sợ mất lòng em


Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa


Như hôm em đi lễ chùa


Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh


Hoa chanh nở giữa vườn chanh


Thày u mình với chúng mình chân quê


Hôm qua em đi tỉnh về


Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


1936


Một trời quan tái


Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa,


Lá rừng thu đổ, nắng sông tà.


Chên vênh quán rượu mờ sương khói,


Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.


 


Tôi đi mãi mãi vào sơn cước,


Em vuốt tua rèm cửa vọng lâu.


Lá úa kinh thành rơi ngập đất,


Lòng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau?


 


Có những mâm cau phủ lụa điều,


Đi vào trong gió lạnh hiu hiu.


Những xe hoa cưới sao mà đẹp!


Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.


 


Em có buồn chăng, tôi vẫn xa,


Chiều nay say nhắp chén quan hà


Bao giờ cau được tươi màu lụa?


Được đón em bằng xe kết hoa?


 


Thân em là liễu dạ em tơ,


Mềm yếu bền chăng với đợi chờ?


Chua xót lòng tôi mơ ước mãi,


Áo bào nguyệt bạch, ngựa kim ô!


 


Tôi lạnh đầu sông, giá ngọn nguồn,


Nhớ nhà thì ít, nhớ em luôn.


Chênh chênh bóng ngả sầu lau lách,


Chiều ngái hương rừng lối nhạt son.


 


Đã mấy năm rồi thương mến nhau,


Em còn thơ dại biết chi đâu!


Đến nay ba bảy mai đương độ,


Ai đánh em bằng giá ngọc châu?


 


Châu ngọc làm sao hái được nhiều,


Tôi là thi sĩ của thương yêu,


Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng?


Với những mâm cau phủ lụa điều?


 


Chiều nay... thương nhớ nhất chiều nay,


Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy.


Tôi uống cả em và uống cả


Một trời quan tái, mấy cho say!


Lạng Sơn, 1940


 


Giời mưa ở Huế


Giời mưa ở Huế sao buồn thế!


Cứ kéo dài ra đến mấy ngày


Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói


Giời mờ ngao ngán một loài mây


 Trường Tiền vắng ngắt người qua lại


Đập Đá mênh mang bến nước đầy


Đò vắng khách chơi nằm bát úp


Thu về lại giở gió heo may...


Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội


Bốn tháng hình như kém mấy ngày


Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh


Để rồi nằm mốc ở nơi đây


Thuốc lào hút mãi người ra khói


Thơ đọc suông tình hết cả hay


Túi rỗng nợ nần hơn Chúa Chổm


Áo quần trộm mướn, túng đồ thay


Hàng xóm có người con gái lẻ


Ý chừng duyên nợ với nhau đây


Chao ôi! Ba bốn tao ân ái


Đã đủ tan tành một kiếp trai.


Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!


Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngày


Khăn gói gió đưa sang xứ lạ


Ai cười cho được lúc chia tay?


Giời mưa ở Huế sao buồn thế!


Cứ kéo dài ra đến mấy ngày


Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ?


Mà nhớ mà thương đến thế này!


Cố nhân chẳng khoá buồng xuân lại


Vung vãi ân tình khắp đó đây


Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo


Cả đến ông giời cũng đổi thay!


Gia đình dọn cả lên Hà Nội


Buôn bán loanh quanh bỏ cấy cầy


"Anh em cánh nhạn người Nam Bắc


Tâm sự hồn quyên lệ ngắn dài..."


Giời mưa ở Huế sao buồn thế!


Cứ kéo dài ra đến mấy ngày


Hôm qua còn sót hơn đồng bạc


Hai đứa bàn nhau uống rượu say


Nón lá áo tơi ra quán chợ


Trơ vơ trên bến nước sông đầy


Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả


Chén ứa men lành, lạnh ngón tay.


Ôn lại những ngày mưa gió cũ


Những chiều quán trọ những đêm say


Người quen nhắc lại từng tên một


Kể lại từng nơi đặt dấu giày


Trôi dạt dám mong gì vấn vít


Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây


Tỉ tê gợi nhớ niềm tâm sự


Cúi mặt soi gương chén rượu đầy


Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ


Đôi lòng hoà một vị chua cay


Đứa thương cha yếu thằng thương mẹ


Cha mẹ chiều chiều ...con nước mây


Hoa rao bán nhuỵ tình nên vợ


Chim nửa bình minh bóng trúc gầy.


Không hiểu vì đâu hai đứa lại


Chung lưng làm một chuyến đi đầy?


Giời mưa ở Huế sao buồn thế!


Cứ kéo dài ra đến mấy ngày...


Mai đây bỏ Huế rồi quên Huế


Quên được làm sao bữa rượu này.


Huế, 1941


Theo Nguyễn Bính Toàn tập. Nguyễn Bính Hồng Cầu sưu tầm, biên soạn. Fahasa đầu tư in ấn. NXB Hội Nhà văn, 08-2017.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chờ con Má nhé! - Thúc Hà 18.11.2017
Đà Lạt cuối Thu - Phan Ngọc Thường Đoan 13.11.2017
Hai bài thơ Nguyễn Trọng Luân - Nguyễn Trọng Luân 04.11.2017
Thơ - Yên Thao 04.11.2017
Chùm thơ Diệu Thoa - Diệu Thoa 02.11.2017
Thơ Trúc Thông (5) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (4) - Trúc Thông 01.11.2017
Thơ Trúc Thông (3) - Trúc Thông 01.11.2017
Đêm nay gió mùa Đông Bắc - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
Sông Lam - Trần Mạnh Hảo 29.10.2017
xem thêm »