tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Doanh nghiệp Sách Thành Nghĩa TP. Hồ Chí Minh

 

 

Nhà hàng Việt Phố

 

Khách thăm: 11754215
Những bài báo
21.07.2009
Hồng Lê Thọ
Nhớ Kanda - Góc phố tôi yêu ở Tokyo


Cứ đến mùa tựu trường là Kanda có “tuần hội sách cũ” nhộn nhịp, ai có sách không đọc nữa thì mang ra đây, đổi lấy sách hay bán cũng được, một không khí thật dễ thương của những người mang “kính cận”. Chính tại ngày hội nầy mà tôi đã gặp nào Einstein, nào Che Guevara…những người mà ảnh hưởng của họ đối với thanh niên ở Nhật thời bấy giờ rất lớn. May mắn thay những tư liệu quí báu về mối quan hệ Nhật-Việt xa xưa đã tìm thấy trong những chồng sách báo cũ trong góc phòng thư tịch một cửa hàng chuyên sưu tầm sách cổ mà tôi đã gìn giữ cho đến tận bây giờ .


Lang thang quanh ngõ phố nghèo nàn, lụp xụp - suốt cả buổi chiều cho đến khi trời sập tối, hết bước vào cửa hàng sách Sanseido lớn nhất nhì lại “chun” vào quán sách “đỏ” chuyên bán sách, báo của các nước xã hội chủ nghĩa, cần thì cũng có thể đặt mua, ngay cả các loại sách báo hiếm như “Gramma” của Cuba, “Thống nhất” của Việt Nam cũng có thể đáp ứng. Họ đặt hàng qua ngõ Bắc kinh và Mạc tư khoa… chỉ tháng sau là có, nhờ vậy tài liệu phục vụ cho việc làm báo phong trào của chúng tôi tạm đủ, không kể các nguồn khác từ Mỹ của các anh trong “Thời báo Gà” mà Ngô Vĩnh Long làm chủ biên, từ Canada của nhóm “Thế Hệ” của Nguyễn văn Hương hay từ Pháp với tờ “Đoàn kết” của Hội Người Việt Nam tại Pháp…


Khu phố Kanda thuộc quận Chiyoda, sát bên cạnh quận Bunkyo (Văn Kinh), nơi còn có nhiều đại học lừng danh của Nhật bản như Đại học Tokyo, Đông kinh Giáo dục đại học, Ochanomizu Joshi (con gái) đại học, đại học Y dược, đại học Minh Trị... tập trung những gì gọi là “Văn hóa Đại học” của Nhật bản, tuy không tổ chức qui mô như Cité Universitaire (Làng đại học), hay lâu đời cổ kính như khu phố La-tinh (Quartier Latin) quanh đại học Sorbonne ở Paris; nhưng đến Kanda du khách có thể cảm nhận việc học hành của lớp người trẻ trên hè phố, trong quán sách, cảnh tấp nập sinh viên trên vào giờ tan lớp. Vì vậy mà Kanda đã thu hút tôi trong quãng đời sinh viên ở Tokyo, nơi đây có nhiều kỷ niệm mà mãi đến tận sau này, mỗi khi lật lại những cuốn sách trên tủ ở nhà, hình bóng của Kanda vẫn phảng phất trong miền kí ức.


Sẽ là thiếu sót biết bao nếu quên một chi tiết quan trọng làm nên phố nầy. Đó là hai hàng cây hoa anh đào rộ nở khi xuân về, chạy dọc theo dòng sông nhỏ cũng mang tên Kanda (Kandagawa) thật tình tứ và êm đềm trong nắng mai ấm áp. Nơi đây đã có bao cuộc tình thơ mộng của những chàng trai, cô gái mới lớn bước chân bên nhau, tay còn ôm sách vở sau giờ lên lớp. Đằm thắm làm sao khi nhìn những cánh hoa đào trắng muốt rơi trôi lững lờ theo dòng nước uốn quanh. Vì lẽ đó chăng mà bài hát “Kandagawa” đã nổỉ tiếng một thời, với giọng hát của ca sĩ học trò Minami Kosetsu với chiếc đàn Guitare thùng, giản dị và mộc mạc:


 


Em có nhớ không


Cổ choàng chiếc khăn len


thêu tay màu đỏ


Cùng lên nhà tắm(*) trên phố ngang đó


Em dặn chúng ta đợi nhau cùng về


Rồi lúc nào em cũng phải chờ anh


Mái tóc ướt thấm vào thấu xương


Anh ghì vào lòng thầm nhủ lạnh em mất rồi


Hồi đó Anh nào có sợ ai


Chỉ sợ sự dịu hiền của em mà thôi…


Dưới chân nhà trọ… dòng sông Kanda vẫn trôi


Trong căn phòng ba chiếu của chúng mình


Hình anh… em họa ngày nào vẫn tươi…


Tuy chẳng giống chút nào…


nhưng vẫn là anh của em…


lung linh trong sóng nước


(Giòng sông Kanda)


 


Bản tình ca bất hủ nầy khắc sâu vào tâm khảm của một thời “phản chiến”, vang lên nhè nhẹ vào những đêm trắng kẽ biểu ngữ, in truyền đơn, làm báo và cả những cuộc cãi nhau nẩy lửa giữa những người thanh niên yêu nước… Mỗi lần nghe lại âm hưởng quen thuộc là bao nhiêu hình ảnh lại gợi về như có mùi hương từ thuở xa xưa! Gợi biết bao điều những tưởng đã lùi xa.


Đúng vậy, hôm ở Hà Nội vào cuối năm 1983 rét cóng, lững thững bước vào quầy sách ở phố Tràng Thi, tự nhiên tôi ngây người vì nghe phảng phất một mùi kì lạ, rất quen thuộc đâu đây. Nghĩ mãi, vẫn không làm sao hiểu được, nhưng khi thấy người bên cạnh cầm lấy sách in ở Liên Xô, lật lật qua quít, tôi ngẩn ngơ, chợt nhớ đó là mùi mực của sách báo xứ ấy, vốn có một mùi rất đặc biệt mà những ngày xem sách ở phố Kanda tôi đã ghi vào khứu giác của mình. Vậy đó, huống chi mấy chục năm trời ăn học ở xứ sở phù tang này, mỗi góc đường, dẫy phố thời mới đến nằm trên con đường dốc đá cũ kỹ ở quanh trường ngày xưa vẫn là một nước Nhật thu nhỏ trong tôi.


 


Cái dãy phố dễ thương ấy vẫn theo tôi đi suốt cuộc đời dù mỗi khi trở về Kanda thì không còn cảnh cũ người xưa, những căn nhà với chiếc cửa lùa bằng gỗ lồng kiếng, kêu leng keng mỗi khi khách bước vào bây giờ đã lên tầng cao ngất, cụ già thường dùng chổi lông gà quét bụi các quầy sách hạ giá đặt trước quán có lẽ nay đã thành người thiên cổ? Bà cụ già ở cửa hàng ăn bình dân ọp ẹp đầu ngõ, bên ngoài dán hai chữ tiếng Anh “Eating House”(dịch nôm na là “Nhà ăn… thịt người”, có lẽ bà đã nhờ ai đó dịch giùm theo từng chữ) to tướng nay  không còn, bóng dáng lụi cụi mang cơm, nước trà cho khách, mẹ của một người con dâu xinh xắn năm xưa cũng không thấy… Còn chăng là ngày “hội sách cũ” truyền thống sau khi đón mừng Lễ hội Kanda náo nhiệt vào mùa hè hằng năm để gọi mời những ai còn giữ “hồn” phố cổ.


Giòng sông Kanda vẫn lững lờ trôi theo chiếc đồng hồ ngoài kia tích tắc đều đặn tiếng thời gian. Còn đôi tình nhân trẻ tuổi trong bài hát năm xưa… mô rồi? Có lẽ nay cũng đã luống tuổi như tôi.


Tết năm tuổi (Mậu Tý)


HLT 


(*) Sinh viên nghèo thuê nhà trọ 3 chiếu (khoảng 10 m2), phải đi tắm ở nhà tắm công cộng. Thời kỳ mà thanh niên nam nữ “sống thử” với nhau (Dôseijidai) là cái “mốt” vào những năm 1970 ở Nhật Bản.


Bài đã đăng trên báo Nhịp Cầu Đầu tư Xuân 2008.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
100 năm ngày sinh GS Vũ Văn Mẫu - Đến thăm Giáo sư Vũ Văn Mẫu – một kỷ niệm quý trong đời - Lê Quang Vy 25.07.2014
Đồng hành với nhà văn - Nguyễn Hòa 25.07.2014
Kiểu viết lách của Đỗ Ngọc Yên/ Viết chân dung văn học cần chân thực - Tư liệu 25.07.2014
Về một loại chó săn trong phê bình văn nghệ - Nguyễn Vĩnh Nguyên 25.07.2014
Văn hóa ẩm thực: Tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô đầm Sét - Nhiều tác giả 25.07.2014
Hoàng Sa – nỗi đau mất mát - Nguyễn Văn Tuấn 23.07.2014
Từ phụ bếp trở thành giáo sư - Tư liệu 23.07.2014
Ngôn ngữ của Tàu xưa và nay - Nguyễn Văn Tuấn 23.07.2014
Vài đặc điểm trong các phát biểu của lãnh đạo Việt Nam - Nguyễn Văn Tuấn 23.07.2014
Truyền thông chủ lưu-mainstream media - An Chi 23.07.2014
xem thêm »