Vua có công chúa kỳ lạ. Mới sinh ra mình mẩy trong xanh và phát sáng màu ngọc bích. Triều đình hoang mang, hài nhi mở mồm tuyên bố:
- Ta là bản nguyên của vũ trụ, chớ giải thích ta xằng bậy mà phải trả giá. Cứ gọi ta là Chân Lý.
Cũng may Chân Lý sinh ra trong quyền lực tột đỉnh nên mọi tuyên bố đều dễ chấp nhận. Từ vua đến dân y lời. Chân Lý lớn nhanh, đẹp rực rỡ, lại thấu hiểu sự đời sâu sắc. Mọi phán đoán của nàng về tự nhiên, xã hội và tư duy đều chính xác. Tin theo nàng, dân trí trong vương quốc đạt đến đỉnh cao. Nàng mở mang đầu óc cho từ dân đen đến hội đồng lãnh đạo quốc gia. Đất nước thái bình, an lạc. Vua sung sướng tuyên bố:
- Chân Lý là của chung!
Có hai vợ chồng con đại bàng, làm vua và hoàng hậu ở xứ ác điểu. Suốt mấy nghìn năm nay ngày nào vợ chồng cũng chí chóe cãi nhau: con người có linh hồn hay không?. Sở dĩ như vậy vì đại bàng đực tin rằng con người là cấu trúc vật chất siêu đẳng nhất, trong đó có đủ các mặt đối lập của thế giới bao la, phức tạp này. Vì thế được ăn thịt người, tài phép tu luyện sẽ tăng lên. Đại bàng cái rất duy tâm, sợ con người có linh hồn, ăn thịt người sẽ bị trào máu chết, uổng công tu luyện. Chúng cần một trọng tài đủ uy tín để kết luận con người có linh hồn hay không. Thế là sau nhiều lần theo dõi, nhân lúc loài người rời xa công chúa Chân Lý, đại bàng cái từ trời cao lao xuống bắt cóc Chân Lý mang đi. Đại bàng đực bay sau hộ tống. Thế gian hốt hoảng chấp chới chạy theo bóng Chân Lý nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất hẳn trong chín tầng mây…
*
* * *
Thạch Sanh về quê thấy mẹ mù lòa, cô đơn, khổ sở quá, òa khóc. Một phút xúc động đến bồng bột, Sanh phát nguyện:
- Ta thề sẽ mang mẹ trên vai suốt đời!
Từ đó trên bước đường hải hồ, Sanh đeo nặng truyền thống, luân lý và kinh nghiệm trong hình tượng mẹ già.
Mẹ con ra đi. Sanh cõng mẹ về đến gốc đa thì bà cụ đói lả. Nhác trông lên trời thấy bóng đôi chim, Sanh mừng rỡ bảo mẹ:
- Ôi! Hai con chim lớn quá, con bắn rồi làm thịt khô cho mẹ ăn dần.
Bà cụ chưa kịp ý kiến thì vút mũi tên lao đi. Lại vút… Ầm… một thân chim to lớn rơi xuống làm rung rinh mặt đất. Còn con kia bị thương loạng choạng rơi xuống thấp để Sanh kịp nhìn thấy một người bị cắp dưới chân nó. Rồi lại gắng gượng bay lên, bay lên… máu lã chã rơi theo đường bay.
Đức vua mất con khóc lóc thê thảm. Sau đó dù biết Thông có máu con buôn, tham lam vô độ, vua vẫn bấm bụng năn nỉ Thông đi tìm, hứa được sẽ gả công chúa và phong tể tướng. Thông mặc cả thêm hai điều: Một là miễn thuế hoàn toàn, vĩnh viễn các lò rượu của hắn. Hai là kể từ đây tiệc tùng, nghi lễ trong triều phải dùng rượu nội địa thay rượu nước ngoài. Vua đồng ý nhưng riêng rượu vua dùng vẫn giữ rượu ngoại. Thông cùng mẹ kéo mười vạn quân đi, đến ngang gốc đa gặp Thạch Sanh đang hùng hục xả thịt đại bàng to như trâu đực. Xương vụn, thịt thừa vung vãi. Máu chim và các thứ xà bần bốc mùi khăm khẳm dưới nắng. Trên các cành đa, thịt chim từng dây dài lòng thòng đu đưa theo gió. Bà cụ mẹ Sanh mù lòa, hom hem ngồi trên đệm lông chim bên cạnh đống lửa lớn, phù phù thổi một miếng gan chim nướng còn nóng hổi. Cụ ăn chầm chậm, say mê tận hưởng miếng ngon cả đời mới nếm.
Lý Thông đã hiểu… Hắn bảo Sanh dừng tay đồ tể vào bàn việc cứu công chúa. Sanh nghe xong bảo:
- Mẹ tôi ăn thịt chim khen ngon, tôi định lần theo dấu máu bắt nốt con bị thương về thịt luôn đấy! Sẵn bác đến đây ta cùng đi luôn thể. Xong cuộc phần bác công chúa, phần tôi con chim - Nghỉ một lát Sanh tiếp - Có lẽ phải đi cắt cỏ lợp một mái nhà trên chạc cây làm kho chứa thịt khô. Mùa đông mưa gió cứ nướng thịt khô chén là sướng… À hôm nào bác bán chịu thêm vài vò rượu, khi nào làm vua, tôi tính luôn thể!
Thông bắt bẻ:
- Từ lúc khố rách đến khi vinh hoa, người ta khó giữ lời lắm!
Sanh bí lý gãi đầu cười hề hề:
- Thế thôi để tôi tìm Chân Lý (công chúa) rồi thế chấp trước cho bác vậy!
Lý Thông nghe mà mừng rơn, đúng hơn là cả hai cùng nhìn thấy lợi ích trong liên minh đầu tiên để giải cứu Chân Lý!
*
* * *
Thạch, Lý cùng đoàn quân rầm rộ theo dấu máu đến hang đại bàng. Đường hang quanh co rồi bất ngờ dẫn đến một cao nguyên mênh mông, sương mù dày đặc. Có tảng đá lớn khắc chữ. Lý Thông đọc to cho cả đoàn quân nghe: “ Biệt quốc đại bàng - cấm vào”. Cả đoàn đang mò mẫm trong sương mù thì giông tố bất ngờ nổi lên, rồi từ những tán cây đổ bộ xuống hàng vạn con diều hâu lông màu loang lổ. Chúng há mỏ, giơ vuốt hung tợn để đón khách lạ. Thông cho đội quân cung nỏ tác chiến. Những mũi tên xé gió lao đi kết liễu từng con ác điểu ngu xuẩn khoe ức vạm vỡ. Đoàn quân lại tiến sâu vào xứ sương mù. Đã thấy thấp thoáng những lâu đài ẩn hiện sau màu xanh mênh mông của rừng cây. Nhưng rồi giông tố lại nổi lên. Lần này toàn diều hâu lông xanh với số lượng gấp mấy lần trước. Chúng lầm lì dàn đội ngũ rồi bất ngờ há mỏ phun ra một trận mưa những viên đạn li ti, quân Lý Thông chết như rạ. Để chứng minh thêm sự lợi hại của mình, quân đội diều hâu lại há mỏ… lần này chúng phun ra những viên pháo lớn như nắm tay, rơi trúng mục tiêu là nổ đùng đoàng, bắn lửa khét lẹt. Đùng… một quả rơi cách Thạch Sanh mấy bước, bốn năm lính bật ngửa, té sấp, kêu ba, gọi má, xương thịt tung tóe, máu me lênh láng. Lý Thông mặt xám ngoét dắt tay mẹ đến chỗ Thạch Sanh rên rỉ:
- Bỏ mạng vì Chân Lý thôi Sanh ơi!
Mẹ Sanh đang bu trên vai con, quay lại mắng nhiếc Thông:
- Một mình mày chết vì tiền của, gái đẹp, địa vị chưa đủ sao còn lôi con tao vào?
- Thì chính con bà cũng tự nguyện chiến đấu vì rượu ngon, thịt nướng đấy!- Mẹ Lý Thông đứng cạnh, bênh con cãi lại
Sanh quay sang an ủi Thông:
- Bác tham còn tôi ngu. Nhưng dù sao chúng ta cũng có lý do để nỗ lực, chỉ tội đám lính đang chết chỏng vó kia. Dân ngu khu đen như chúng dính gì đến Chân Lý mà phải lấy mạng đóng thế cho vua?
Thông cười tàn nhẫn:
- Giàu nghèo, sang hèn, ngu khôn đều phải đóng thuế làm người cả! Máu là thứ tài sản có giá nhất của bọn cùng đinh, không bắt chúng đóng thì còn thu được gì?
… Khi sĩ tốt chết ráo trọi cũng là lúc bóng đêm xõa tóc lên chiến trường. Lợi dụng bóng tối, Thạch - Lý người dắt tay, kẻ cõng mẹ lần mò tìm đường rút. Cứ đi mà không biết mình tiến sâu vào đất địch. Đến sáng ra thì thấy đang đứng trước một đại nha, cao rộng, uy nghi. Cả đoàn nhắm mắt liều vào. Qua được hai cánh cửa thép nặng trình trịch tự động đóng lại sau lưng, họ vào một tiền sảnh tối mờ mờ. Trước mặt họ là ba con diều hâu lông dài đen kịt, to lớn lạ thường. Đầu mỗi đứa đội mũ hình cân công lý, chân đứng trên những cuốn sách bìa da dày cộp. Nơi hai vai cánh mỗi diều hâu mọc ra hai tay, một tay cầm gươm, tay kia rủng rẻng sợi xích. Thông nói nhỏ vào tai Sanh:
- Tòa án?
Sanh
- Ừ! Bọn này chỉ quen lý sự, cho mỗi đứa một búa là xong!
Dứt lời Sanh xốc mẹ nhảy lên, phang búa tới tấp vào công lý xứ diều hâu, chúng lịch bịch ngã sấp. Bây giờ mọi người mới biết đám đầu đội cân, tay xách kiếm, chân đứng trên pháp luật (của xứ đại bàng) chỉ là những con rối. Sau lưng mỗi đứa có dây điều khiển nối ra sau hậu trường. Tò mò cả đoàn lần theo dây phát hiện chỉ huy đám hình nộm này là một bóng đen to lớn, không rõ hình thù, chỉ có hai mắt xanh lè linh động dễ thấy. Sanh xách búa bước đến, bóng đen bí ẩn thét lên:
- Ta là siêu quyền lực. Ai gọi đúng tên ta một lần sẽ bị cấm khẩu. Ai có ý định tấn công ta, sẽ bị hóa thành giòi bọ. Ta là siêu quyền lực!
Sanh chột dạ thối lui, mẹ con Lý Thông lúc này đã lên kịp chàng, bỗng có tiếng thét lanh lảnh, giọng nữ:
- Ta là Chân Lý đây! Ta bị giam cầm trong ngục đá sau lưng bóng đen. Cứu ta với… không kịp cứu ta, bóng đen siêu quyền lực sẽ lớn thêm lên, xâm lược tất cả và hủy diệt tất cả. Ra tay đi khi còn kịp!
Nghe tiếng công chúa, Thông cuống lên vì sung sướng. Hắn bắn tên liên tục vào hai mắt bóng đen, nhưng vô ích. Sanh lại xách búa lao lên, nhưng mẹ sau lưng bỗng giãy một cái làm Sanh mất thế, trượt chân té nhào. Lưỡi búa cắt một đường vào chân làm máu tuôn xối xả. Thông vừa xé áo băng bó cho đồng minh vừa cằn nhằn:
- Đánh nhau với siêu quyền lực để giành Chân Lý mà đeo nặng quá khứ, luân lý thế này làm sao thắng được!
Tiếng công chúa lại vang lên:
- Bóng đen rất sợ ánh sáng, hãy đưa ánh sáng vào đây. Sắt thép, sức lực đối với nó vô nghĩa. Phá trần nhà ra cho mặt trời rọi vào!
Một lát sau, mặt trời minh bạch xuyên qua lỗ trần vừa được đục thủng, ồ ạt soi rọi vào thâm cung. Bóng đen kêu thét giãy giụa, nhỏ dần, nhỏ dần rồi tan ra thành một vũng sền sệt, hôi thối. Mặt trời soi khắp ngõ ngách, nơi nào cũng xương cốt, đầu lâu, oan hồn lảng vảng. Thâm cung đầy rẫy tội ác sáng quang dần lên. Sanh phá ngục đá, sau thời kỳ bị giam cầm, Chân Lý được giải phóng. Nàng uể oải bước ra, tặng cho những người tiên phong tranh đấu vì mình một nụ cười. Lý Thông bủn rủn chân tay trước cách chinh phục mê hồn của Chân Lý. Hắn chỉ cho Thạch Sanh một con đường:
- Ngươi đi theo hướng đó để câu nhử bọn diều lông xanh bắn đạn lửa. Còn ta mang Chân Lý theo đường này để tránh cho nàng tai họa!
Sanh giãy nảy:
- Bác giành bình lộ, đẩy tôi vào hiểm địa ư?
- Tất cả đều là nhiệm vụ. Ta bảo vệ Chân Lý khỏi sây sát còn cực khổ hơn!
Sanh thôi cãi, lẳng lặng cõng mẹ thi hành.
Lý Thông mang công chúa đến hẻm núi vắng vẻ, hắn quay sang bảo mẹ:
- Mẹ ngồi canh cửa, con vào hang có tí việc!
Mẹ hắn biết hắn muốn làm gì, nên quay mặt im lặng đồng lõa.
Thông cưỡng hiếp Chân Lý. Nàng đau đớn không nói nên lời chỉ nhìn hắn bằng con mắt uất hận. Thông giơ tay che mắt nàng lại:
- Ta trải qua bao khổ cực, có lúc suýt chết mới ôm được Chân Lý giây lát. Làm ngơ cho ta lạm dụng một tí, có hao mòn đâu mà sợ!
Chân Lý nghiến răng bảo:
- Ngươi làm nhục ta, cả nhân loại đau đớn. Ta còn đây, song câm điếc mất rồi!
Thông lạnh lùng mặc lại áo quần cho Chân Lý. Hắn nói:
- Chân Lý câm điếc, khỏi ai biết ta làm bậy. Còn thằng Thạch Sanh ta chôn sống nữa là xong!
Nói rồi hắn lăn đá lấp hang.
Sanh đang chống chọi vất vả với đám lính diều hâu thì nghe đá đổ ầm ầm, đường đi tối mịt. Biết bị Thông phản, Sanh chửi:
- Mẹ mày thằng bán rượu, thoát lên được, tao xẻ thịt mày phơi khô!
Sanh mò mẫm tìm đường lên, tình cờ bắt gặp con trai Thủy Tề đang bị đại bàng giam. Sanh hỏi nguyên nhân, Thủy Tề con trả lời:
- Nghe đồn bố ta giàu có, chúng bắt ta đòi chuộc mạng bằng hai hòn đảo và mấy mỏ dầu!
Sanh chặt xích cứu con ông vua biển. Hoàng tử bày Sanh phép độn thổ để trở về thủy cung.
Nhận lại con trai, Thủy Tề mừng lắm, chiêu đãi mẹ con Sanh tưng bừng, Sanh say sưa uống rượu, vui ca với các tiên cá… Tiệc tàn, Thủy Tề gọi Sanh vào buồng riêng nói nhỏ:
- Nhìn anh, ta biết anh chán đời!
Sanh buồn rầu kể lể:
- Tôi bị phản bội, bị cướp công, bị ám hại… may đời còn phép độn thổ, không đã bỏ mạng trong hang đại bàng!
Thủy Tề đem ra một bầu rượu, một cây đàn nói lời thông cảm:
- Anh hùng thất thế thành nghệ sĩ, ta tặng anh bầu rượu thần uống mãi không hết, tặng thêm cây đàn vui, buồn làm bầu bạn.
Sanh cười chua chát:
- Đời lọc lừa, thủ đoạn, đê tiện, khó chơi lắm. Tôi về cây đa sống với mẹ già!
Trong thất vọng, Sanh sống với “chủ nghĩa cá nhân”, quên mất hoài bão và sứ mệnh lớn lao của mình!
Thủy Tề bảo Sanh nhắm mắt, phẩy tay một cái đã đẩy Sanh lên lại trần gian. Sanh tỉnh lại dưới gốc đa, sực nhớ đến mẹ thì bà đã chết trên vai từ lúc nào. Sanh khóc thảm thiết, kể lể với đồng vắng, với trời xanh cái thuở mẹ con chui rúc trong ao bùn mò cua bắt ốc độ nhật. Ba ngày sau, Sanh đẽo đá lập mộ mẹ.
Mất mẹ lòng Sanh tan nát, sẵn bầu rượu thần cứ uống tì tì. Mấy đêm liên tiếp trăng lên, lại có một lão già mặc áo quan, song dung mạo tiều tụy, mắt tràn lo âu đến xin sưởi ấm. Đêm nào Sanh cũng mời rượu. Hai người ngồi bên đống lửa vừa nướng thịt chim khô, vừa uống rượu, chẳng ai nói câu nào. Gần sáng ông già lại bỏ đi sau khi Sanh say be bét, lăn ra ngáy phò phò.
Một đêm tỉnh giấc nửa chừng, thấy ông già trầm ngâm bên đống lửa tàn, Sanh ngồi dậy hỏi:
- Ta thấy ông quen quen mà sao nhớ mãi không ra?
Ông già ngước mắt thở dài:
- Anh không nhớ được là phải, lúc trước mỗi lần gặp nhau trong mộng, ta áo mũ xênh xang, mang quyền uy Thượng đế đến mặc khải cho anh. Anh hồ hởi đón ta bằng hy vọng làm vua thế giới…
Sanh bật dậy hấp tấp cướp lời:
- Thế ngài là thiên sứ thường đem chỉ thị đến cho tôi đấy à?
- Phải!
- Sao ngài lại ra nông nỗi này? Ngài bị trời đày ư?
- Không! Số là ở cung đình vừa xảy ra đảo chính. Thượng đế phương Tây đảo chính Thượng đế phương Đông. Ta làm đại sứ cho ông trời phương Đông nên khi thay đổi chính phủ, không ai nhớ tới gã đại sứ ở trần gian xa xôi nữa. Ta hết đường về, sống vạ vật nơi trần thế!
(còn tiếp)
Nguồn: Thạch đế. Tiểu thuyết của Lại Văn Long. NXB Văn học, 2009.
www.trieuxuan.info |