Bố cu Khải thuật đầu đuôi việc mình lẻn về nghe ngóng, những sự hung tàn của bọn giặc, cái chết thảm thê của vợ chồng con cái nhà lý Hậu... Ông cụ Điều lắc đầu lè lưỡi, mà nếu những chuyện ấy chẳng phải tự miệng lão già kể lại, thì không khi nào cụ dám tin. Cụ rên lên một tiếng ai oán:
- Còn gì là đời mẹ con Thục Nương nữa!
Rồi cụ ôm mặt khóc. Bố cu Khải kiếm lời an ủi:
- Cụ bà và cô chắc không việc gì! Con vợ Hoàng Tử Trung phải bệnh phong, cần có nhiều thị nữ để hầu hạ. Nó thường ra lệnh cho các tướng hễ bắt được đàn bà con gái phải dâng nó cả. Con mẹ ấy nanh ác lắm, nếu ai dám trái ý nó thì nguy ngay. Lày Sập Trưởng dù hung dữ đến đâu cũng phải sợ con beo cái ấy. Vả, vừa rồi bắt được bao nhiêu người, tên hầu cận của Hoàng đã biết, thế thì cụ bà và cô có bị chúng càn đi, con chắc không điều gì đáng lo.
- Nhưng phải túc trực con đàn bà hủi kia cũng quá chết!
- Thôi thì cùng đường, đành cam chịu cái ngược cảnh ấy chứ làm thế nào? Ban nãy, con vâng lời cụ lẻn về xem, tuy không thể thông tin với cụ bà và cô được, song con cũng làm cho thằng giặc Lày hút chết.
- Sao?
- Ngay lúc nó giết vợ chồng lý Hậu, con tức lắm, phóng một mũi dao găm. Giặc Lày bị thương ngã gục xuống.
- Chú táo quá! Ấy cũng may nó vội ngược, nếu không thì một mũi dao ấy chắc còn làm cho bao mạng chết oan!
Đám cháy đã tàn. Thành phố lại im lặng tối tăm. Trong cái tịch mịch của sự chết, chỉ còn văng vẳng một vài tiếng rền rĩ ngấm ngầm. Cụ Điều thở dài hỏi:
- Giờ làm thế nào?
Bố cu Khải lặng im một lát, khẽ nói rằng:
- Quân giặc hiện giờ thua luôn, tình thế xem đã suy nhược lắm. Bữa nay chúng vội trút ngược như thế là vì Lưu Vĩnh Phúc vừa bị đại bại ở Sơn Tây. Quân Pháp đang đuổi đánh gấp, có lẽ sắp lên hạ nốt thành Tuyên. Trong đám quân mới, nghe nói có quan huyện Vị là người tài đánh chác lại có lòng thương dân. Vậy, ý con định ngay bây giờ theo giặc lên Nhụng. Một là tìm cách cứu cụ bà và cô, hai là dò xem binh tình giặc thế nào, trở về dẫn đường cho quan huyện lên đánh. Diệt được bọn Cờ Đen sớm ngày nào, dân ta sớm yên ổn ngày ấy. Cụ tính sao?
- Ừ, kế ấy hay đấy! Nhưng phải cả tôi đi với chú để lâm thời giúp đỡ nhau mới được.
- Cụ đi không tiện, vì nghề võ cụ không có, lúc lâm nguy e khó thoát. Vả quân giặc đang lùng bắt cụ, nó thấy bóng thì gỡ sao được nữa. Vậy cứ để một mình con đi là hơn!
- Chú nói phải! Nhưng cẩn thận lắm mới được, nếu nóng nảy thì hỏng việc như chơi, lại nguy đến tính mệnh là khác.
- Điều đó con xin ghi lòng. Con chỉ còn lo một việc...
- Việc gì?
- Ở đây lấy ai hầu hạ cụ được?
Cụ Điều ứa nước mắt:
- Chú thực là người có nghĩa. Nhưng việc phải đi, chú cứ đi! Ta ở đây sẽ có cách, chú đừng lo!
- Nhưng mẹ con Chánh ú chắc còn rình mò cụ lắm đấy. Nếu nó thấy tung tích cụ, con e sẽ có điều chẳng lành. Như ý con thì cụ nên vào gò Chùa mà ẩn, ban ngày chớ ra ngoài! Dưới gốc mít còn một thùng gạo vừa chôn, gà vịt tuy tán loạn cả nhưng rồi chúng cũng lần về. Cái ăn như thế là tạm đủ. Con đi, chóng thì mười hôm, lâu thì nửa tháng, thế nào cũng về.
- Ừ thôi chú cứ an tâm lên đường. Thử rẽ qua nhà cụ Điển xem, nếu còn con ngựa lấy mà đi, nhanh hơn.
IX
Tờ mờ sáng hôm sau, bọn giặc càn những người bị bắt lên tới Nhụng. Chỗ đó là một tổng nhỏ, cách tỉnh thành độ ba mươi cây số. Nhà cửa ở thưa thớt, hoặc chênh vênh trên đỉnh gò, hoặc náu mình dưới gốc sậy. Hết thảy đều một kiểu như nhau, mái gianh vách nứa, cảnh tiều tụy mà ủ ê. Dân cư phần nhiều là Thổ, Mán, Nùng. Muốn tránh sự hành hạ, họ phải nhập bọn với giặc, nhân tiện kiếm miếng ăn. Người Việt Nam ở vùng xuôi bị giặc bắt lên đấy, ở tản mát khắp mọi nơi, phát nương cày ruộng, sống heo hút cho qua thì. Ở Nhụng, ngày thường chỉ có độ dăm chục quân Cờ Đen án ngữ, nhưng bấy giờ, Hoàng Tử Trung được lệnh của Lưu Vĩnh Phúc kéo quân về đóng ở đấy, hiệu triệu các bọn Bá Thái, Sen Hồ, Tài Lảo Dè, Woòng Tsi để cùng sửa soạn về đánh nhau với quân Pháp đang tiến lấy thành Tuyên. Bởi vậy, lúc Lày Sập Trưởng giải bọn bị bắt lên, thì quân giặc đã bạt ngàn cả, và sự canh phòng cũng nghiêm mật khác thường.
Toán người ngựa đang bon bon trên đường dốc, bỗng thấy nổ đùng một tiếng lệnh, rồi một toán quân canh núp trong bụi rậm xồ ra. Lày Sập Trưởng chào khẩu hiệu xong, người ngựa lại chạy thẳng về hướng bắc, mà quân canh lại biến hình trong cỏ rậm. Qua một cánh rừng nhỏ, cả bọn đứng lại trước một cái cổng gỗ lớn. Lày Sập Trưởng hô khẩu hiệu một lượt nữa. Cánh cổng bật mở, người ngựa kéo vào. Quân giặc dẫn những người bị bắt đến chờ ở chân thang. Lày Sập Trưởng một mình leo lên nhà sàn trình bày công việc với chủ tướng. Nhân lúc ấy, Thục Nương để ý nhìn quanh. Nàng rùng mình, níu lấy mẹ, bàng hoàng như người lạc xuống một cảnh địa ngục. Gần ngay chỗ nàng đứng, một người đàn bà bị trói riệt vào cột chuồng trâu. Áo xống lột hết, da dẻ trắng hếu như lợn cạo, người đàn bà khốn khổ gục đầu xuống trước ngực, mái tóc rối tung như mớ bòng bong. Người ấy rên đều, ủ rũ như gần chết. Lúc thấy tiếng lao xao ở cạnh mình, người ấy cố ngửng đầu lên, giương cặp mắt lờ đờ nhìn ngớ ngẩn... Mặt tròn nhưng hốc hác, da trắng bệch như sáp ong, miệng méo xệch vì đau đớn, môi nhợt nhạt và khô khan. Ngực phanh ra, đầm đìa những máu. Đôi vú, bị khoét gần đứt, buông thõng xuống ngang bụng, mở ra cái hốc đỏ lòm. Thục Nương sợ nhủn cả người, vội quay đi thì mắt lại thấy một thảm trạng khác: trong xó chuồng trâu, một người đàn ông võ vàng, quần áo rách bướp, da thịt tơi bời đang quằn quại, hấp hối trên vũng bùn nhớp nhúa. Ngoài sân thì quân giặc ngồi xổm từng bọn, ăn uống xô bồ. Trông chúng ăn, người ta ngờ là bọn ma đói. Canh riêu bừa bãi, xương xẩu bộn bề, chúng vừa ăn vừa uống, vừa bông đùa chửi bới nhau. Có đứa rượu say, tức khí rút dao đâm nhau chết tươi là thường. Những đứa ấy, chủ tướng đều sai bắn chết ngay, nhưng cũng không thể sao lập nghiêm cho xuể được. Lẫn với bọn giặc ngồi ăn, thì nào gà, lợn, chó xúm xít, len lỏi, chui rúc, rình mò, tranh nhau, cắn nhau inh ỏi. Thực là một cảnh tượng ghê tởm, hỗn độn, thô bỉ và cẩu trệ vô cùng. Thục Nương còn đang mải nhìn, mải nghĩ thì trên nhà có tiếng thét to. Bọn giặc đứng chờ ở chân thang vội vàng lên tiếng và điệu những người bị bắt lên sàn, theo dãy hành lang đến quỳ cả ở cửa giữa. Bọn Cờ Đen lạy ra mắt chủ tướng xong, chắp tay đứng thị lập hai bên để chờ lệnh. Thục Nương liếc nhìn vào trong nhà. Trên một chiếc chiếu cạp điều, cạnh bộ bàn đèn lộng lẫy, một viên lão tướng đang nhìn chằm chặp bọn tù nhân. Khổ mặt chữ dụng, gò má cao, trán gồ, một nửa khuất sau vành mũ nhung đen. Lông mày chữ bát, mũi diều hâu, miệng rộng, môi dày. Viên tướng ấy ngồi lẳng lặng như một pho tượng, hoạt động có chăng cặp mắt sáng ngời.
Đứng cạnh viên tướng già, trừ Lày Sập Trưởng, Thục Nương còn nhận thấy một người thanh niên mặt đẹp như ngọc, da trắng môi son, cặp mắt cũng sáng ngời như mắt lão tướng. Thanh niên mặc cái áo gấm lam ngắn rộng tay, ngoài phủ một chiếc chấn thủ bằng vóc vàng, lưng giắt đoản kiếm, quần nhiễu phớt tím, chân đi võ hài. Thục Nương đoán ngay viên tướng nọ là Hoàng Tử Trung, mà người trẻ tuổi kia tức là Hoàng Thiếu Hoa công tử.
Hoàng Tử Trung nhìn mọi người một cách ái ngại:
- Đã lên tới đây, bọn đàn ông hãy cho ra ngoài tiền dinh, bọn đàn bà con gái phải xuống hầu phu nhân. Nhưng hãy nghe ta dặn: phu nhân tính khắc lắm! Những thảm trạng chắc các ngươi đã nhìn thấy ở dưới nhà, đều do mệnh lệnh của phu nhân cả. Phu nhân bị đau, ta không nỡ trái ý, nhưng thấy những cực hình đó, lòng ta thương xót vô cùng. Các ngươi phải có ý tứ lắm mới được!
Giọng nói sang sảng như chuông và rất sõi, vừa có oai, vừa có đức, khiến cho người nghe phải cảm. Lão tướng nói xong quay lại người trẻ tuổi:
- Hoàng công tử hãy đưa bọn này xuống bè!
Công tử cúi đầu lĩnh mệnh, nhưng mặt có vẻ buồn. Chàng ra hè, xuống thang gác. Bọn quân hầu bảo những người đàn bà con gái đi theo. Ra tới bến sông, Thục Nương thấy một chiếc bè lớn đậu lơ lửng giữa dòng, xung quanh vô số những thuyền con, chừng đợi sai vặt.
Lúc sắp lên cầu, chàng trẻ tuổi quay lại nhìn mọi người một cách ái ngại:
- Các ngươi có nhớ lời cha ta dặn không? Phải cẩn thận lắm đấy nhé!
Lúc nói, chàng chợt để ý đến Thục Nương:
- Cô này là con cái nhà ai vậy?
Bà cụ Điều đáp:
- Bẩm, nó là con tôi.
- Bà cụ quê ở đâu ta?
- Chúng tôi quê ở Tuyên, chồng tôi làm Điều hộ...
- À, bà cụ Điều ở Tuyên! Thế đây hẳn là Thục Nương?
- Bẩm phải ạ!
Hoàng lang có vẻ thẹn, ngập ngừng nói:
- Xin cụ và cô tha lỗi cho nhé! Việc xảy ra thực là ngoài ý muốn của chúng tôi! À thế cụ ông đâu?
- Trong lúc hỗn độn, không biết thầy cháu lạc đâu mất.
Bà cụ nói đoạn, lâm râm ứa nước mắt.
Hoàng lang tỏ ý ân hận:
- Việc này chỉ tại tên Lày Sập Trưởng tham tàn và muốn mua chuộc sự che chở của mẫu thân tôi. Để tôi phải trừng trị hắn mới được. Nay đã trót như thế, xin cụ và cô đành lòng vậy. Tôi sẽ cho người về tỉnh dò hỏi tin tức cụ ông nhà ta và nếu có dịp, tôi sẽ cho người hộ tống cụ và cô về. Hiện nay thì chưa nên, vì ở tỉnh sắp có chiến tranh lớn. Trong khi cụ và cô ở đây, tôi sẽ hết sức bảo toàn.
X
Trên con đường Bắc Nhụng, lờ mờ một vệt trắng chạy tun hút giữa khoảng tối tăm, bố cu Khải nằm rạp trên lưng con ngựa ô phi nước đại. Tiếng vó ngựa vỗ mặt đường kế tiếp nhau lọt thỏm vào trong cái lặng lẽ đêm khuya. Trên trời thẳm, những ngôi sao lấp lánh như những cặp mắt xa nhìn trộm xuống cõi đời. Rừng núi hai bên dọc đường lù lù từng đám mây đen bí mật. Ngựa chạy đến chỗ đường rẽ, bố cu Khải dừng cương nhảy xuống đất, dắt ngựa buộc vào một gốc cây. Con vật hí rầm lên, tỏ ý lo sợ. Rừng cây xung quanh giật mình vì cái tiếng kêu bất thường.
Bố cu Khải lẩm bẩm nói:
- Thôi mà! Tới đích rồi đây!...
Nói đoạn, lão cố sức nhìn vào trong rừng. Bóng tối dày quá. Bố cu Khải chỉ thấy những đám đen lù lù hiện trên những đám khác đen hơn. Lão ngần ngừ một lát, vỗ về con ngựa và nói như nó có thể hiểu được:
- Thôi, từ giã ngươi nhé! Ta đi đây cũng chẳng chắc đâu đã được vẹn toàn, một chút lòng son chỉ đành mong cậy ở cao xanh!...
Bố cu Khải nói xong, quả quyết lận vào rừng. Một tiếng cú kêu lạnh lùng thảm đạm như một điều gở. Tuy vậy, lão cũng vẫn cố sờ soạng tiến lên. Độ dăm chục bước, bố cu Khải bỗng lạnh tái người, trái tim dừng hẳn lại...
Bên tai lão, có tiếng ai khẽ nói:
- Cứ đi! Nếu quay đầu lại thì “nị” chết!
Một tiếng nữa tiếp theo:
- Nếu nói một câu “nị” cũng chết!
Tiếng cú lại kêu. Rồi, vụt cái, xa xa trước mặt hiện ra một cái ánh lửa tròn và to bằng quả bưởi, lừ lừ tiến lên như cái ma chơi.
- Theo ánh lửa mà đi!
Bố cu Khải gật đầu. Trong lòng sợ hãi lắm. Nghĩ đến những cái nhục hình ghê gớm, lão toát mồ hôi giá ngắt. Càng vào sâu trong rừng, bóng tối càng như bưng lấy mắt. Tuy có ánh lửa dẫn đường, song lão Khải vẫn vấp ngã luôn.
Như thế chừng một khắc canh. Ánh lửa tắt. Bố cu Khải ngẩng đầu, lại thấy sao sáng lấp lánh, mà đường tối cũng phẳng phiu hơn. Ra khỏi rừng rồi. Lão vừa nghĩ thế thì một sợi dây choàng ngay xuống trước ngực, cuốn chặt lấy thân thể và hai tay lão như một khúc giò. Rồi, một bàn tay vỗ mạnh vào vai lão, giúi mạnh đi.
Vượt qua một cánh đồng hoang, đến một cái cổng bằng tre gai.
Tiếng cú lại kêu. Cánh cổng bật mở. Bố cu Khải bị xô mạnh vào trong sân. Một tiếng hiệu lệnh. Trăm nghìn bó đuốc cháy bùng lên. Quân giặc xí xố vây quanh lão già. Gươm giáo tuốt ra sáng nhoáng như chớp. Một tên hung ác nhất hỏi:
- Mày là ai?
- Tôi là một tên thường dân tên gọi bõ Khải.
- Ở đâu đến?
- Ở Bắc Mục về.
- Mày đang đêm lặn lội vào chỗ đóng quân làm gì? Do thám à?
- Không! Tôi đến xin theo các quan.
- Mày nói dối! Nếu mày định theo thì phải chờ ban ngày ban mặt tử tế chứ!
- Nguyên tôi ở với một nhà kia, chủ nhà ác quá, đánh chửi tôi luôn. Tức mình, tôi trót giết chết hắn rồi cướp lấy ngựa chạy trốn về đây.
Bố cu Khải nói dứt lời bỗng giật nảy mình, tái mặt. Dưới ánh đuốc, lão vừa nhận thấy con trai mẹ Chánh ú đang nhìn lão tủm tỉm cười:
- Thế nào già Khải đã nhận rõ mặt người quen rồi đấy chứ?
Nói đoạn, hắn quay lại bảo với bọn giặc:
- Nếu không có tôi thì hôm nay các chú tất bị lão này đánh lừa! Hắn chẳng phải ai xa lạ, chính là đầy tớ nhà lão Điều Hộ ở dưới tỉnh. Lão giỏi võ lắm. Việc mưu sát Lày Sập Trưởng bữa qua chỉ có hắn chứ không còn ai nữa. Nay hắn lên đây, chắc muốn tháo cho mẹ con Thục Nương, không thì cũng do thám binh tình của ta để báo thù cho chủ hắn.
Một tiếng reo kinh ngạc tiếp ngay câu tố cáo quan trọng đó. Rồi bọn Cờ Đen bảo nhau khám lưng lão già. Hàng trăm lưỡi gươm dí sát vào mình bố cu Khải như một bức mành. Một tên giặc đến lần lưng bố cu Khải. Hắn kêu lên một tiếng mừng rỡ:
- Đây rồi!
Nói đoạn giơ cho bọn giặc xem một con dao găm sắc như nước:
- Con dao này giống hệt con dao đã làm cho Lày Sập Trưởng suýt nguy!
- Giết!...
- Chôn sống!
- Ừ phải!... chôn sống!
Bọn giặc lôi lão già ra một thửa ruộng hoang, nới dây cho lão chỉ vừa đủ để cuốc đất. Xung quanh thì đèn đuốc sáng rực, gươm súng như rừng. Chúng ném bố cu Khải một cái cuốc mà rằng:
- Đào lấy huyệt của mày đi!
Lão già biết rằng có van nài cũng vô ích, mà dùng sức cũng chẳng xong. Dưới hàng nghìn con mắt thù địch, nếu mình hơi khác ý, chẳng khỏi chiếc thân cô độc sẽ bị tan tành trăm mảnh. Lão Khải tuyệt vọng lắm, ngước mắt nhìn trời; trong thẳm không gian, mây vẫn bay, sao vẫn tỏ, vũ trụ vẫn thờ ơ. Bốn bề im lặng, lão chỉ nghe tiếng gió vụt đầu cành, trùng kêu trong nội, và thỉnh thoảng tiếng súng hiệu xa xa...
- Mau lên!
Tiếng quát to làm cho lão Khải giật mình ứa hai hàng nước mắt.
- Trời ôi! Thân tôi nào có tiếc gì! Chỉ đau đớn thay cho một nhà chủ tôi phải tan tành chia rẽ, nỗi niềm oan khổ ấy biết bao giờ giải được!
XI
Mấy lời nói của Hoàng Lang làm cho Thục Nương phải cảm động. Một tia hy vọng lóe ra trong tâm hồn nàng. Nếu nhờ sự che chở của Hoàng Lang, mẹ già nàng có thể tránh thoát được những sự nguy hiểm thì còn gì may mắn hơn nữa. Được thế, thân nàng dù bị cực khổ đến đâu nàng cũng cam lòng.
Mọi người đã xuống dưới bè.
Một cái bè ba gian rộng rãi và sạch sẽ. Ngay cửa vào, hai tên Cờ Đen cắp mã tấu đứng canh. Bên trong lố nhố một bọn đông đàn bà Việt Nam, áo xống gọn gẽ, vẻ lo lắng, nín thít như thóc bồ. Không khí trong bè hình như lúc nào cũng nặng nề những sự đe dọa của thần Chết.
Thấy Hoàng Lang và bọn này tới cửa, một mụ già đứng bên trong vội xua tay cho biết chưa phải là lúc được vào. Hoàng Lang quay lại khẽ bảo bọn nọ hãy chờ.
Còn chàng thì ra ngồi ở lợi bè, tay bó gối, mắt đăm đăm nhìn theo làn nước chảy. Thấy những cử chỉ ấy, bọn người bị bắt đều lo sợ, áy náy vô cùng...
Một lúc sau, trong bè có tiếng rền rĩ và tiếp sau là những câu chửi rủa gớm ghê:
- Ối trời ôi!... Con mất xác này! Con chết đâm chết chém này!... Mày làm cho bà đau đớn chết mất thôi!...
- Con cắn rơm cắn cỏ lạy bà lớn... con vừa ốm dậy, hãy còn mệt quá... xin bà lớn sinh phúc cho!...
- Tha mày à?... Nếu bà tha mày thì những quân kia còn coi bà ra gì nữa!... A Cắm đâu!... Lôi con lợn này ra làm thịt cho bà!
Tên Cờ Đen đứng canh cửa vội dạ to, chạy vào trong bè... Tiếng giãy giụa, tiếng kêu gào... Đoạn, tên giặc lôi ra một người con gái mặt mày xám ngắt, đầu tóc rối tung. Đến đầu bè, tên giặc giúi người con gái ngã xuống sàn, rút khẩu súng lục liền gí vào thái dương bấm cò... “đẹt!”... Người con gái gục xuống. Tên Cờ Đen đá hắt một cái, thây chết lăn tùm xuống sông, máu loang đỏ nước...
Tấn kịch xảy ra nhanh như chớp. Mọi người đều ngơ ngác kinh hoàng. Chính Hoàng Lang cũng không kịp can thiệp gì cả. Chàng không dám nhìn Thục Nương nữa. Sắc mặt chàng lúc bừng, lúc tái, đau khổ, thẹn thùng...
Bên trong, tiếng rền rĩ lại hỏi:
- Hoàng Thiếu Hoa đấy ư, con?
- Vâng!
- Vào đây!
Hai mẹ con bắt đầu chấu tiếng khách với nhau, hình như tranh luận kịch liệt lắm. Thục Nương lắng tai nghe, câu được, câu chăng, nhưng cũng rõ đại ý:
- Một tay mẹ... bao nhiêu người thác oan... con can... mẹ cứ thế... con cũng chẳng tiếc chi đời nữa... mẹ sống mà hưởng... một mình!
- Chúng tệ lắm!... mẹ đau... tức giận... con thương... đừng trách...
- Mẹ bỏ thói ác... biết đâu... trời trông lại... khỏi...
- Mẹ sầu khổ trong mình... cáu tiết... sẽ nghe con.
-... cha con... mang tiếng... người ta oán hận... mong gì... riêng phần con... phúc đức tại mẫu!...
- Ừ, thôi... ngoài... bao nhiêu?
- Mười... Tuyên... Điều hộ... ân nhân của con... biệt đãi...
- Được... mẹ... lời con dặn... cho vào!...
Hoàng Lang gọi:
- Vào cả đây!
Thục Nương chắc có sự che chở của Hoàng Lang cũng hơi vững dạ. Mọi người lạy phục ở gian giữa, quay mặt về phía tả. Dưới ánh sáng mập mờ, Thục Nương thấy bốn người con gái quỳ trong bốn xó bè, mỗi người kéo co một góc nệm bông phủ nhiễu màu lá mạ. Trong cái võng kỳ khôi đó, một người đàn bà nằm xo ro, từ ngực trở xuống phủ một lần chăn mỏng sặc sỡ. Thấy bọn này vào, người đàn bà ấy nhỏm dậy nhìn. Mỗi cái cử động làm cho lòng nệm trũng xuống, thì bốn người con gái kia lại nhăn mặt, mắm môi, cố co ra cho thẳng. Thục Nương nhìn người đàn bà nọ... Ô hay! Cái thân hình chỉ vừa một dúm, lại ốm yếu, tàn tật, cựa mình không nổi thế kia mà lại áp đảo, chế ngự được cả bọn người hung ác hay sao? Khi xưa, chẳng biết nhan sắc đến bực nào, chứ giờ thì nhìn cái bộ mặt nhăn nhó, sần sùi, cặp lông mày trụi, cái trán nhăn, cái mũi gần rụng, cặp môi loe loét như mụn lở cũng đủ tởm rồi. Hình dung đã như thế, lại chỉ nằm mà chờ chết, thì ai còn nể gì nữa. Người ta có thể ném bỏ xuống sông, hay vứt ra xó bờ xó bụi nào cũng được mà! Huống hồ, bọn Cờ Đen là một bọn ăn thịt người không tanh thì chúng còn rụt rè gì mà không quẳng cái ách ấy đi.
(còn tiếp)
Nguồn: Gái thời loạn. Tiểu thuyết, rút từ Lan Khai tuyển tập, (hai tập, 1700 trang khổ 16 x 24 cm). Trần Mạnh Tiến sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học sắp phát hành.
|