- Để bậc minh quân phải tạo điều kiện cho quần thần, dân chúng được làm người. Nếu cấm đoán họ nói năng, bày tỏ tình cảm, nguyện vọng thì vương quốc dù lớn, dù nhỏ cũng không còn “người”. Khi đó sự tồn tại của hoàng đế cũng vô nghĩa, cũng không còn là người!
- Thế hoàng đế với tiện dân ai sẽ tự do hơn?
- Tự do là mặt đối lập của ý thức. Càng mong muốn tự do càng thấy thiếu. Càng nhiều quyền hành, của cải, tiện nghi, quan hệ… càng ít tự do. Hoàng đế là người mất tự do nhất. Chỉ kẻ điên mới được hưởng tự do tuyệt đối!
- Ngươi đang dẫn ta vào mê trận duy vật hay duy tâm?
- Đã làm vua thì chỉ nên duy dân, duy quốc.
Khách đuối lý đành quỳ xuống cho gã ta trùm tấm vải đen lên đầu. Gã cũng tự phủ lên đầu mình như vậy. Trước đó gã cắm nhang cháy đỏ thành vòng tròn ôm hết gốc đa và hai người. Một trận gió ù ù nổi lên bên tai rồi một cơn lốc xoáy cuốn cả hai nhập vào thân cây đa. Một con đường ghồ ghề, lởm chởm xuất hiện dưới hoàng hôn kiệt cùng. Hai bên đường đang diễn ra chiến tranh. Hàng ngàn người đâm chém nhau loạn xạ. Tiếng binh khí va chạm nhau loảng xoảng, rợn gáy. Các tướng lĩnh của mỗi bên cưỡi ngựa, cầm cờ và vung gươm chạy khắp mặt trận để đốc chiến. Xác người, xác ngựa, xác voi nằm ngổn ngang. Tiếng gào thét của chiến binh say máu, tiếng kêu rên của người ngã ngựa, bị thương tích, tàn phế đâu đâu cũng có! Một hồi thì cả hai bên thu quân. Người cũng như ngựa, voi đã chết bỗng bật dậy chạy trở về chiến tuyến của mình. Mỗi phe lại cặm cụi đốt lửa nấu cơm, ăn uống ồn ào rồi lại đốc thúc nhau giương gươm giáo xông ra trận. Lớp lớp người, ngựa lại ngã xuống, đứng lên… cứ thế cứ kéo dài cảnh chém giết đến vô tận. Đáng sợ hơn là sau lưng mỗi đoàn quân võ trang còn có những biệt đội áo trắng. Đó là những thư sinh vác theo những cây bút dài quá đầu người, những cuộn giấy to trải kín cả mặt sân đình. Họ dùng bút đó viết lên giấy những chữ thật to để chửi bới, mạt sát đối phương rồi căng lên như biểu ngữ. Khi viết được một câu đắc chí, họ cười khoái trá. Khi đọc một câu chửi đang giương lên từ hàng ngũ địch, họ tức giận, cay cú thậm chí quên phận thư sinh, quên cả chữ nghĩa, ôm bút lao vào đâm nhau túi bụi!
- Đây là chuyện thực hay trò diễn tập thể?
- Đau thương ngút trời như thế dĩ nhiên là chiến tranh thật!
- Thế sao người, ngựa, voi chết rồi vẫn sống dậy đánh nhau tiếp được?
- Đây là quá khứ chiến tranh, là xứ sở của những điều đã chết. Đối với linh hồn thì chết thêm một lần hay ngàn vạn lần cũng như nhau cả thôi!
- Con người đã chết vẫn mang theo tính bè phái, hiếu chiến và cả nhu cầu ăn uống vậy sao?
- Đúng, họ sẽ mang theo tất cả lý do đưa đến chiến tranh và sự bức hại lẫn nhau - Những lý do dẫn họ đến địa ngục!
- Thật kinh hãi khi ta nhận ra màu đồng phục của đội quân ta từng dẫn dắt. Có cả nét mặt thân quen của tướng sĩ cùng chung vai sát cánh với ta trên chiến trường. Ta đã khóc rất nhiều khi họ hy sinh và thề sẽ trả thù cho họ! Địch thủ của họ bây giờ cũng là kẻ thù của ta ngày trước – Những người nói cùng ngôn ngữ ở bên kia giới tuyến sông Thập Thất! Ta phải làm gì để xóa bỏ hận thù giữa họ, để tất cả nhận lại nhau là anh em như điều ta đã làm gần hoàn tất trên dương thế?
- Ngài đã có một tiệc trà mừng Xuân đại đoàn kết rất thành công nơi trần thế. Tại sao không nghĩ đến điều tương tự cho những linh hồn của cuộc chiến tranh làm tiêu hao trầm trọng sinh lực dân tộc hơn ba mươi năm trước? Ở quê tôi có hai bà mẹ là chị em sinh đôi. Hai bà có hai người con trai khác chiến tuyến và cùng bỏ thây nơi chiến trường. Mấy mươi năm qua một bà được trọng vọng, sắc phong và chu cấp, đãi ngộ. Cũng chừng ấy tháng năm, bà mẹ còn lại lủi thủi một mình thắp nhang cho người con “lá xanh rụng trước lá vàng”. Hai bà đều mất chồng, mất con và sống chung với nhau. Mỗi dịp lễ tết, khi các đoàn khách đến thăm hỏi, tặng quà, ca ngợi một bà thì bà còn lại phải trốn trong buồng lấy vạt áo lau nước mắt tủi thân. Hai người anh em là con của họ mặc hai sắc phục đối nghịch nhau cùng ngự trên một bàn thờ. Hai bát nhang đặt cách nhau một gang tay, nhưng suốt mấy mươi năm chưa một lần khói nhang hòa quyện vào nhau! Có lẽ ta sẽ tìm thấy hai chàng trai cùng chết ở tuổi đôi mươi ấy trong những linh hồn vẫn chưa buông đao gươm ở quá khứ này!
- Ngươi càng nói ta càng cảm thấy còn quá nhiều việc phải làm; càng thấy vai trò thủ lĩnh trong hòa hợp hòa giải từ phần dương đến phần âm của dân tộc Rồng mới khó khăn làm sao! Ước gì ta có một trợ thủ như ngươi để cùng lo cho đại sự này!
- Thế còn hoàng hậu Chân Lý? Bà ấy bị thất sủng rồi sao?
- Ngươi là gã thô kệch xấu xí chứ có phải mỹ nữ đâu mà so sánh với hoàng hậu của ta?
- Thưa ngài, chúng ta đang bàn về tri thức chứ không phải dung nhan hay giới tính. Tri thức là tấm gương để ta nhìn vào, nhận ra chính mình, chứ không phải áo gấm đắt tiền để ai mặc vào cũng sang trọng thêm ra.
- Ta tin rằng dù ngươi có phẩm chất và năng lực đặc biệt, tri thức dồi dào cũng không thể vượt qua điều đã thành chân lý.
- Ngài đã tin vào chân lý đến như vậy thì cần tôi làm gì?
- Ta đã bỏ dần tính giáo điều để hướng về những giá trị của dân tộc. Ta mong muốn ý kiến trái chiều nếu điều đó ích nước lợi dân. Suốt hành trình giải quyết khiếu kiện đất đai – vấn đề nhức nhối của hiện tại và đối diện lại đao binh của quá khứ, ngươi đã cho ta nghe và thấy rất nhiều điều không làm ta hài lòng. Nếu mấy mươi năm trước, ta đã chém đầu ngươi rồi! Nhưng bây giờ ngươi phải vui mừng, tự hào là đã có hoàng đế cùng chia sẻ những cảm xúc lịch sử này!
- Xin đa tạ thiên ân của bệ hạ! Tôi cũng muốn nói rất thực lòng là càng đi cùng bệ hạ vào những con đường khó khăn, tôi càng thấy tin tưởng, kính phục và yêu thương bệ hạ. Chúng ta hãy trở lại dương thế, vua mà đi mãi trong cõi u sầu, hoài niệm dễ gây ra bất ổn triều chính lắm! Xin ngài nhắm mắt lại.
*
* * *
- Sao lại là nàng - Chân Lý hoàng hậu của ta? Nàng dùng phép thuật biến thành người khác để lừa ta ư?
- Thì ngài cũng đã lẳng lặng cải trang rời xa hoàng cung mà đâu cho thiếp biết!
- Nàng sợ ta lầm đường lạc lối nên bí mật giám sát ta ư?
- Thiếp đâu có nhỏ nhen, ích kỉ và thô thiển về phương pháp như vậy. Thiếp chỉ muốn tạo ra những tình huống mới để thử thách khả năng nhận ra Chân Lý của người cầm lái vĩ đại thôi!
- Nàng đã thất vọng và ta đã thất bại?
- Tuy bệ hạ không nhận ra hoàng hậu của mình, nhưng cái đáng quý là ngài đã can đảm đối diện với quá khứ và đang định hình đối sách nhân đạo với nó. Khi bậc đế vương làm được điều này, Chân Lý buộc phải hiện nguyên hình. Ngài đã thắng!
- Ta đã ở tuổi tám mươi rồi, sao nàng vẫn chưa cho ta thái tử?
- Ngài đã có tám trăm năm mươi vạn đồng bào thừa kế đại nghiệp rồi cần gì một thái tử! Nhưng bệ hạ nên vui mừng vì thực ra ngài đã có con!
- Ta sống chung thủy một vợ một chồng với nàng, nàng mang thai sanh đẻ lúc nào, sao ta không biết?
- Con của chúng ta không ra đời từ bụng mẹ, nó đầu thai trong nhân gian
- Làm sao ta gặp được nó và tin rằng nó là con của ta?
- Thiên cơ bất khả lộ! Nếu bệ hạ ép thiếp phải nói ra thì bệ hạ sẽ không bao giờ được gặp đứa con ấy!
- Thôi được, ta còn sống được bao lâu?
- Đã ở tuổi thượng thọ, bệ hạ còn lo chết yểu sao?
- Nhưng ta là vua, là một triều đại, ba trăm sáu mươi lăm ngày không phải là một tuổi, phải gấp mười lần như thế!
- Bệ hạ đang nghĩ về thuốc trường sinh ư?
- Có ông vua nào không nghĩ đến điều này?
- Hoàng đế Rồng cách ngài bảy trăm năm, sau ba lần lãnh đạo quân dân đánh tan ba đạo quân xâm lược hùng mạnh nhất thời đại, đã giã từ ngai vàng, lên núi lập chùa tu thân, tích đức, mở chí, khai đạo từ bi và đã gặp được thuốc trường sinh. Với dân tộc Rồng, vị vua ấy bất tử! Bệ hạ muốn trường sinh bằng con đường như vậy không?
- Bài thuốc đó đã bảy trăm năm, e rằng không còn phù hợp!
- Lòng từ bi không có tuổi nên sẽ không bao giờ lạc hậu!