tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Doanh nghiệp Sách Thành Nghĩa TP. Hồ Chí Minh

 

 

Nhà hàng Việt Phố

 

Khách thăm: 12229563
Tiểu thuyết
06.06.2012
Thomas Mann
Gia đình Butđenbruc

Hát xong bài này, bà cụ tham đứng dậy, một tay dắt cháu nội trai Giôhan, còn tay kia dắt chắt gái ÊlIđabét ra ngoài. Những người lớn tuổi liền đi theo bà, bọn trẻ con đi sau cùng. Khi qua phòng lớn cột tròn, bọn đầy tớ và những người nghèo chờ nhận được quà Nôen cùng nhập đoàn. Bây giờ, mọi người đồng thanh hát bài Ôi, cây thông. Ông Cơrítxtian giơ thật cao chân khi bước qua như một con rối, lại hát Ôi, cây thông thành Ôi, cây sông, làm cho bọn trẻ con cười ngặt nghẹo. Cứ thế đoàn người bước qua cái cửa cao lớn, hai cánh mở rộng, như đi vào cõi thiên đàng, mắt hoa lên nhưng rất tươi cười sung sướng.


Khắp căn phòng rộng lớn tỏa mùi thơm của cây thông bị đốt cháy, ánh lửa chiếu sáng như ban ngày. Bức thảm màu xanh da trời treo tượng các vị thần màu trắng càng làm cho căn phòng thêm rạng rỡ. Giữa cửa sổ có màn treo màu tím, treo một cây thông khá to, ngọn hầu như chạm trần nhà. Trên cây rất nhiều sợi giấy bạc và nhiều đóa hoa bách hợp màu trắng rất to, trên ngọn có một vị thiên thần sáng lòa, dưới gốc là cảnh Chúa Giêsu ra đời. Từ trên xuống dưới thắp đầy cây nến con, trông như sao chi chít trong căn phòng tràn ngập ánh sáng. Chiếc bàn trải khăn trắng, một đầu tựa vào cửa sổ còn đầu kia gần như chắn lấy cửa phòng. Trên bàn, không kể các loại tặng phẩm còn bày một dãy cây nhỏ treo đầy bánh kẹo, cành cũng thắp những ngọn nến nhỏ. Ngoài ra, trên tường còn mắc đèn măngsông, bốn góc nhà bày bốn cái cọc nến to tướng. Những tặng phẩm lớn không bày trên bàn dài được thì để dưới đất. Hai bên cửa đặt hai cái bàn bé hơn cũng trải khăn trắng như thế, cũng bày tặng phẩm và cây thông như thế. Đây là quà của người bề dưới và người nghèo.


   Ánh đèn và ngôi nhà cổ kính mang bộ mặt mới mẻ ấy làm cho mọi người hoa cả mắt. Trước hết, họ vừa hát vừa đi vòng quanh, nhìn tượng Chúa hài đồng nằm trong cái máng ngựa ăn vắt bằng nến. Sau khi xem qua các thứ ấy, ai nấy đứng vào chỗ của mình, im lặng.


Hannô mơ mơ màng màng như người mất hồn. Chú vừa bước vào cửa, đôi mắt thèm khát của chú phát hiện ra nhà hát ấy… nhà hát bày giữa các tặng phẩm để trên bàn, trông thật rộng lớn, khang trang. Nằm mê chú cũng không dám nghĩ tới một cái đẹp đẽ như thế. Nhưng chỗ của chú đã thay đổi, chỗ chú đứng năm nay khác chỗ năm ngoái. Điều đó khiến Hannô hơi ngạc nhiên, thậm chí đâm ra nghi ngờ. Chẳng hay cái nhà hát tuyệt diệu kia có phải sắm cho chú không? Ngoài ra, phía dưới nhà hát còn bày một vật lạ lùng rất to lớn, hình thù trông giống cái tủ buýpphê năm ngăn kéo. Cái này không ghi trong phiếu nguyện vọng của chú. Chả nhẽ đó là tặng phẩm của chú hay sao?


Tới đây cháu, xem cái này… - bà cụ tham nói rồi mở nắp cái vật đó ra – bà biết cháu rất thích chơi bài Ngợi ca Chúa… ông Phít dạy cháu đánh đàn như thế nào? Lúc đánh phải dẫm bàn đạp, lúc mạnh, lúc nhẹ… không được nhấc tay lên, chỉ cần đổi ngón tay một tị là được phải không?


Thì ra đó là một chiếc đàn phong cầm, một chiếc đàn xinh xắn, đẹp tuyệt vời. Thân đàn màu nâu, tay cầm hai bên bằng kim loại, bàn đạp trổ hoa, còn có cả một chiếc ghế xoay rất tinh xảo. Hannô bấm một phím, lập tức vang lên một tiếng êm ái, du dương. Những người đứng đó, không ai hẹn ai cùng quay đầu về phía này… Hannô ôm lấy bà nội. Bà cụ vỗ về chú với tất cả tình thương yêu rồi mới buông chú ra. Bà cụ còn phải đi quanh nhận lời cảm ơn của người khác.


Chú đi tới chỗ để cái nhà hát kia. Phong cầm quả là cái có thể làm chú say đắm, nhưng bây giờ chú chưa có thì giờ ngắm nghía. Khi lòng người ta tràn trề hạnh phúc, người ta không thể chú ý riêng một cái nào. Chú phải nhìn qua tất cả các thứ một lượt rồi mới quay lại nhìn kỹ từng thứ một… Ồ, đây là cái bệ cho người giới thiệu, một cái bệ nhỏ hình trôn ốc, phía sau bệ là tấm màn hai màu vàng đỏ rất đẹp. Màn kéo lên, trên sân khấu đang diễn đoạn cuối vở Phiđêliô. Tên tội phạm đáng thương chắp tay lại. Đôn PIđarô mặc áo tay thụng căng phồng, sát khí đằng đằng đứng một bên. Viên đại thần mặc áo nhung đen từ phía sau vội vã bước ra, để đưa tấn bi kịch đến một kết cục vui vẻ. Tất cả giống hệt như ở nhà hát thành phố thậm chí còn đẹp hơn là đằng khác. Bên tai Hannô lại văng vẳng bản nhạc và bài đại hợp xướng kết thúc vở kịch. Chú ngồi cạnh cái phong cầm, đánh đoạn nhạc chú còn nhớ được… Nhưng chú vội vàng đứng dậy, đến cầm lấy quyển thần thoại Hy Lạp chú mong ước từ lâu. Bìa sách màu đỏ, in ảnh Panlát Aten màu vàng, rồi lại đến cái khay đựng kẹo hạnh nhân và bánh nước gừng, chọn mấy chiếc. Bây giờ chú mới bắt đầu chơi những thứ đồ chơi như bút giấy sách vở vân vân. Cuối cùng, chú cầm lấy một cái quản bút, phía trên có đính một hạt thủy tinh nhỏ, chỉ cần để lên mắt thì như có ai làm trò ảo thuật, thấy cảnh ruộng đồng Thụy Sĩ, lúc đó chú quên hết những thứ khác.


Một lát, chị Sêvơrin và người hầu gái đi khắp nơi đưa nước trà và bánh quy cho mọi người. Hannô vừa chấm bánh vào nước trà ăn, vừa đưa mắt nhìn bốn chung quanh. Người đứng trước bàn, người đi đi lại lại bên bàn, chỉ chỉ trỏ trỏ các món quà, bình phẩm với nhau, cười cười nói nói. Trên bàn bày đủ các thứ đồ sứ, đồ kền, đồ bạc, đồ gỗ, tơ lụa, vải vóc, không thiếu một thứ gì. Bánh gatô nước gừng khảm hạnh nhân và vỏ cam tẩm đường. Bánh mì ruột bằng hạt hạnh nhân nở phồng vừa mới ra lò, bày chéo nhau một dãy dài. Mấy tặng phẩm do bà Tôny làm hoặc qua tay bà trang điểm: Một cái đàn viôlông, một cái đôn kê chậu hoa và một cái đệm chân thắt nơ xanh!


Thỉnh thoảng có người đến trước mặt Giôhan đưa tay ôm cổ chú, nhìn những tặng phẩm của chú, vẻ ngạc nhiên hàm ý đùa nghịch, vẻ mặt mà người lớn thường bộc lộ khi thưởng thức những vật quý của trẻ con. Chỉ có ông Cơrítxtian là không biết giả vờ như thế. Khi ông vừa đeo cái nhẫn kim cương vào tay, đây là quà Nôen của bà cụ tặng, vừa thất thểu bước tới cạnh cháu, trông thấy cái nhà hát trò rối đó, thì ông cũng mừng rỡ không kém gì cháu.


Chao ôi, thích quá nhỉ! – Ông kéo màn lên, hạ màn xuống mấy lần, rồi lùi lại một bước ngắm nhìn màn kịch đang diễn trên sân khấu. Ông nhìn khắp phòng một lượt, vẻ ngại ngùng, bỗng nói – Cháu xin bà cái này à? Ờ, té ra tự cháu xin bà cái này! Sao lại thích xin cái này? Làm sao cháu lại nẩy ra cái ý này? Cháu đã đến nhà hát chưa? Chú bảo này, chú khuyên cháu một câu: nhất thiết cháu chớ có mê đấy nhé! Xem hát… chẳng ích lợi gì. Chú không nói dối cháu đâu. Trước nay chỉ vì chú mê mà chú chẳng làm nên trò trống gì hết. Đời chú, chú chỉ toàn đi vào ngõ cụt. Cháu nên biết là…


Khi ông Cơrítxtian bảo ban cháu những lời như vậy, thái độ của ông ta rất chân thành, khẩn thiết nhưng Hannô chỉ nhìn ông tò mò, thờ thẫn. Sau đó, ông ta lại im lặng quan sát sân khấu đó một lúc nữa. Bỗng khuôn mặt xương xương hốc hác của ông ta tươi hẳn lên. Ông ta nhắc con rối bé tị lên phía trước rồi cất giọng khản đặc run run hát đoạn: Ôi, phạm tội đáng sợ biết bao! Lại đẩy cái ghế nhỏ trước đàn phong cầm ra phía trước sân khấu, ngồi xuống biểu diễn vở ca kịch ấy. Ông ta vừa hát, vừa đưa tay lên múa, người lắc lư, bắt chước người chỉ huy nhạc lúc thử vai trong kịch. Người trong nhà dần dần tụ tạp sau lưng ông ta. Cũng có người lúc đầu không tán thưởng nhưng phần lớn thì cười ha hả xem ông ta làm trò. Hannô càng thích chí nhìn chú chằm chằm. Nhưng làm trò một lúc, ông Cơrítxtian bỗng ngừng lại. Mặt ông ta tối sầm lại, lo lắng. Ông ta đưa một tay lên sờ đỉnh đầu và sờ nửa người bên trái rồi chun mũi lại, cuối cùng quay về phía mọi người, vẻ khổ não:


Ấy đấy, các ông xem, nó đấy! – Ông nói – lại bị trừng phạt rồi đấy! Hễ làm chuyện gì cho vui vui một tí lập tức nó lại làm tình làm tội rồi. Chẳng đau ốm gì cả, các ông biết đấy. Rõ ràng lại lên cơn. Thật là tội sống! Cứ cuống cuồng lên, giây thần kinh bên này ngắn quá!


Nhưng không ai để ý đến những lời ông ta than vãn cũng như không ai coi trọng việc ông ta làm trò. Mọi người thờ ơ tản ra, chẳng một ai trả lời ông ta cả. Ông Cơrítxtian lại một mình ngồi im lặng trước sân khấu, mắt nhấp nháy nhìn ngắm lúc lâu như trong lòng có nhiều điều tâm sự. Cuối cùng thì đứng dậy.


Thôi, cháu chơi đi! – Ông ta vuốt tóc Hannô – nhưng chớ sa đà… Không nên ham chơi quên chuyện đứng đắn, nghe chưa? Chú đã làm hỏng nhiều việc lắm rồi… Chú phải đi đến câu lạc bộ đây. – Ông quay lại nói với những người lớn – hôm nay họ cũng làm lễ Nôen. Thôi, chào nhé! – Ông lê đôi chân vòng kiềng ra khỏi phòng lớn cột tròn.


Hôm ấy, bữa trưa sớm hơn mọi ngày thường nên dùng bích qui, dùng trà, ai nấy đều thấy ngon miệng. Nhưng chưa hết bích qui lại thấy bê lên mấy đĩa thủy tinh lớn, trong đựng một thứ bột đặc màu vàng, ở giữa có nhiều hạt nhỏ. Đó là món tráng miệng hạnh nhân, trứng gà, hạnh nhân giã nhỏ trộn với nước hoa hồng, vừa thơm, vừa ngọt, rất ngon. Nhưng món này cũng có nhược điểm, chỉ cần ăn quá đi một thìa con con là có thể đau dạ dày. Mặc dù vậy, mọi người không ai tự kiềm chế mình được, thậm chí bà cụ tham yêu cầu mọi người hãy “dành bụng” cho bữa tối, cũng không có tác dụng gì. Cô Cơlốthinđơ thì lại có dịp trổ tài. Cô làm thinh không nói một lời, múc hết thìa này sang thìa khác như ăn cháo kiều mạch, chỉ nét mắt tỏ vẻ biết ơn mà thôi. Ngoài món trứng gà hạnh nhân, để cho mọi người tỉnh táo, còn có rượu đựng trong cốc phalê, có thể ăn với bánh hồ đào khô theo kiểu Ănglê. Dần dần mọi người mang theo dĩa của mình sang phòng phong cảnh, ngồi từng cụm xung quanh bàn.


Phòng khách chỉ còn lại một mình Hannô. Năm nay là năm đầu tiên chú được ở lại thành phố Manh ăn bữa tối. ÊlIđabét có người đưa về nhà rồi. Bọn đầy tớ gái và bà con nghèo cũng đã nhận tặng phẩm rồi và đi khỏi nơi đây. Bà Iđa Iungman đang tán gẫu với chị Sêvơrin trong phòng lớn cột tròn, mặc dù thường ngày bà vẫn cho mình là cô giáo, đứng trước chị Sêvơrin, bà vẫn giữ khoảng cách không thể vượt qua được. Đèn ở cây thông đã tắt ngấm. Lúc này chuồng ngựa đã tối om, nhưng trên chiếc bàn dài vẫn còn một vài ngọn nến đang cháy, đây đó một vài cành cây bốc cháy nổ lét đét, làm cho căn phòng càng thơm phức. Mỗi khi có làn gió nhẹ thổi lung lay cành cây, thì những sợi giấy bạc buộc trên cây cứ đu đưa kêu lách tách. Bây giờ nhà lại vắng như trước, có thể nghe thấy tiếng đàn gió quay từ đường phố xa xôi trong đêm khuya giá lạnh vọng tới.


Hannô say sưa với mùi thơm và các tiếng động trong đêm Nôen này. Chú đưa tay chống đầu, vừa đọc chuyện thần thoại vừa ăn kẹo hạnh nhân, bánh trứng gà hạnh nhân và bánh hồ đào khô. Ăn những món này cũng là một phần của buổi lễ Nôen. Bụng chú căng lên chú thấy khó chịu, nhưng với niềm vui do buổi tối ngọt ngào này tạo nên, chú có một cảm giác vừa buồn rầu vừa sung sướng. Chú đang đọc đoạn Dớt chiến đấu để dành quyền lãnh đạo chư thần. Nhưng cũng có lúc chú lắng nghe câu chuyện ở bên kia tường. Bên ấy người ta đang bàn tán về tương lai của cô Côlốthinđơ.


Trong những người có mặt hôm nay thì Côlốthinđơ là người hạnh phúc nhất. Người ta chúc mừng hay giễu cợt cô, cô cũng mỉm cười đáp lại và khuôn mặt xám xịt của cô cũng mất đi vẻ buồn rầu đau khổ hàng ngày. Cô vui sướng vì xúc động nên ăn nói không ra đầu ra đuôi gì cả. Nguyên là Côlốthinđơ đã được tu viện thánh Giôhan nhận vào. Vì chuyện này mà ông nghị phải thậm thì thậm thụt với Ban quản trị. Tuy có một số vị cũng nói bóng nói gió rằng đó là chuyện riêng tư của đàn bà, con gái. Mọi người đang bàn về nhà từ thiện đáng ca ngợi này, rằng nó cũng như những tu viện khác ở Mếchlenbuốc, chuyên nuôi những người gái già không chồng con, sống cô đơn, con nhà danh giá. Từ nay về sau, cô Côlốthinđơ được nhận một số tiền dưỡng lão tiềm tiệm, tuy không nhiều, nhưng năm nào cũng được tăng thêm. Hơn nữa khi tuổi đã cao, tu viện còn dành cho một căn phòng yên tĩnh mà sống thoải mái.


   Giôhan ngồi một mình hồi lâu, nhưng sau đó lại sang phòng lớn. Lúc này phòng không sáng trưng như hồi nãy, cũng không huy hoàng như lúc đầu, trái lại, người ta cảm thấy gò bó khó chịu. Nhưng ở đây đang có sức hấp dẫn khác, một lạc thú hoàn toàn mới lạ, giống như khi ở nhà hát biểu diễn xong, người ta đi lần từng bước qua sân khấu tối mò tìm những điều bí mật trong hậu trường. Chú tới gần ngắm nhìn những bông hoa bách hợp nở tròn xòe trên cây thông lớn, những hình người hình thú trên mô hình Chúa hài đồng lọt lòng, đặt trên tay nghịch một lúc, xem kỹ ngọn nến trong suốt chiếu sáng chuồng ngựa, lật giở các khăn ở chiếc bàn dài rủ xuống gần chạm đất, xem đống hộp các tông và đống giấy gói ở dưới bàn.


Trong phòng phong cảnh lúc này chuyện mỗi lúc một nhạt dần. Cho đến bây giờ, ai cũng tránh không nói đến câu chuyện không lấy gì làm vui lắm, tức là vụ án ông giám đốc Huygô Vaisen sợ ảnh hưởng đến không khí ngày lễ (mặc dù chuyện này không một phút rời khỏi đầu óc mọi người). Thế nhưng hình như không làm sao tránh được, dần dần người ta lại quay sang chuyện đó. Chính ông Huygô Vaisen nói rất hăng ông cố làm ra vẻ hoạt bát (đến nỗi hơi thô bạo). Ông nói cho mọi  người biết một số chi tiết về người làm chứng. Vì ngày lễ, vụ án này tạm hoãn. Ông nguyền rủa sự thiên vị trông thấy của ông tiến sĩ hội trưởng Philenđơ và chê cười đả kích cái giọng pha trò của ông kiểm sát trưởng, tiến sĩ Haghenxtruêm, vì lần nào ông Haghenxtruêm nói chuyện với ông hoặc với thầy cãi của ông cũng thường giở cái giọng khôi hài đó. Ông nói với mọi người rằng Brétlaoơ đã đập lại một cách tuyệt diệu các luận điệu không có lợi cho ông và cam đoan với ông rằng, tạm thời vụ án này gác lại không xét. Ông nghị cứ hối chuyện này chuyện nọ chẳng qua cũng là theo phép xã giao. Bà Tôny thì ngồi trên ghế xôpha nhún vai lẩm bẩm chửi Môrít Haghenxtruêm. Còn những người khác đều làm thinh, không nói một lời, ngồi trầm ngâm làm cho ông giám đốc Vaisen cũng phải dần dần im miệng. Trong khi ở phòng lớn đằng kia, thời gian trôi qua một cách nhanh chóng như ở trên thiên đàng cạnh Hannô thì ở phòng phong cảnh bên ngoài không khí lại trầm muộn u uất, làm cho người ta phải lo lắng bồn chồn. Tám giờ rưỡi, ông Cơrítxtian dự buổi dạ hội mừng lễ Nôen của những người sống độc thân ở câu lạc bộ trở về, cũng không phá tan được không khí trầm muộn ấy.


    Ông Cơrítxtian vẫn ngậm ở miệng mẩu thuốc lá tắt ngấm từ lâu, khuôn mặt khô đét của ông đỏ ửng. Ông ở bên căn phòng lớn vừa bước vào phòng phong cảnh đã nói to:


    Các cháu ơi, phòng lớn trưng bày đẹp lắm Vaisen này, nhất định hôm nay ta phải mời ông Brétlaoơ đến đây, ông ta nhất định chưa thấy cảnh này.


    Bà cụ tham lạnh nhạt đưa mắt nhìn ông ta, nhưng mặt ông ta cũng chỉ lộ vẻ ngạc nhiên mà thôi. Ông ta không hiểu ý bà cụ tham nên vẫn thờ ơ. Chín giờ, cả nhà ăn ăn bữa tối.


Cũng như những năm trước, bữa tối năm nay vẫn ăn ở trong phòng lớn cột tròn. Bà cụ tham thành kính đọc kinh cầu nguyện trước bữa ăn như cũ:


Lạy Chúa Giêsu tôi, xin Chúa xuống ban phước lành cho chúng con…


Tiếp đó, như những đêm Nôen trước, bà cụ khuyên bảo mọi người vài ba câu, đại ý, nhắc nhở không nên quên những kẻ không được ăn mừng ngày lễ sung sướng như người trong gia đình Bútđenbrúc… cụ nói xong, mọi người an tọa, chuẩn bị tận hưởng bữa ăn thịnh soạn này. Bữa ăn bắt đầu bằng món cá chép rán bơ và rượu vang lâu năm miền sông Ranh.


Ông nghị lấy mấy cái vảy cá để vào túi tiền, ông tin làm như vậy thì suốt cả năm sau, tiền của ông càng tiêu đi càng vào nhiều thêm nhưng ông Cơrítxtian nói cách đó không hiệu nhiệm làm ông cụt hứng. Cụ tham Cơruêgơ không cần cách đó và cụ không sợ xảy ra điều gì. Số tiền cụ ít ỏi lại còn không đáng để cụ lo lắng. Cụ cố tìm cớ ngồi xa cụ bà. Mấy năm nay hình như cụ ông không nói với cụ bà một câu nào. Bởi vì cụ bà vẫn không thôi lén lút gủi tiền cho ông Giacốp, ông con bị tước quyền thừa kế. Mấy năm nay, ông Giacốp vẫn phiêu bạt khắp nơi, còn như ở đâu, Luânđôn, Pari hay châu Mỹ thì chỉ cụ bà biết mà thôi. Khi bê món ăn thứ hai lên, mọi người lại nhắc đến những người ở xa. Thấy cụ bà lau nước mắt, cụ ông bất giác buồn thiu. Lại nhắc đến những người ở Phrăngphuốc và Hămbuốc, đến mục sư Tibuốctiút ở Riga. Không ai nói xấu gì ông ta cả. Ông nghị còn lặng lẽ chạm cốc với bà Tôny, chúc sức khỏe hai ông Gơruynlích và Pécmanêdơ. Về mặt nào đó, hai người này cũng đã là thành viên của gia đình. Món gà quay nhồi hạt dẻ, nho khô và táo rất được mọi người tán thưởng. Họ lại bắt đầu so sánh với năm ngoái. Cuối cùng ai nấy nhất trí rằng bao nhiêu năm qua chỉ có món gà quay năm nay là to nhất. Cùng một lúc với gà quay còn có khoai tây rán, xàlát trộn cà chua. Tất cả để trong dĩa tròn to tướng. Xét về số lượng, hình như không phải để tráng miệng hoặc để lót dạ, vì món nào cũng đủ để cho mọi người ăn no. Cuối cùng, mọi người lại được uống rượu vang lâu năm của công ty Muêlenđoóc.


Giôhan ngồi giữa bố và mẹ đang vất vả ăn miếng lườn gà tẩm bột. Chú không có cái dạ dày to như cô Thinda, chú thấy hơi khó chịu, chú chỉ thấy tự hào là đã được ngồi ăn cùng bàn với người lớn rồi. Trước mặt chú cũng bày một cái khăn gấp rất tươm tất, trên khăn cũng để cái bánh mì xinh xắn phết bơ rắc bột anh túc, cũng có ba cái ly. Không như trước đây, chú chỉ được uống trong cái cốc bằng vàng chân cao của ông cậu Cơruêgơ cho khi nhận làm bố đỡ đầu. Chỉ một lúc sau, ông bác Giúttút rót thứ rượu Hy Lạp màu vàng sền sệt như bơ vào cái ly bé nhất của mọi người, món kem ba màu, đỏ, trắng, nâu cũng được đưa ra, thì chú thèm quá. Mặc dù răng đau hầu như không chịu nổi, chú vẫn ăn hết miếng kem màu đỏ, nửa miếng màu trắng, cuối cùng ăn cả miếng màu nâu có sôcôla, cắn mấy miếng phomát, uống tí chút rượu ngọt. Lúc này ông Cơrítxtian đã cao hứng lắm rồi thì chú cũng thôi không ăn nữa để nghe người lớn nói chuyện.


Ông Cơrítxtian kể chuyện câu lạc bộ ăn tết Nôen chơi thú lắm.


Lạy Chúa tôi – giọng ông hệt như khi ông kể chuyện – bọn họ uống Cốctay1 Thụy Điển mà như hốc nước lã!


Bà cụ tham hừm một tiếng rồi nhắm mắt lại.


Nhưng ông vẫn không để ý. Mắt ông bắt đầu đảo ngược đảo xuôi, những kí ức cũng dồn dập hiện lên trong óc ông lướt qua như cái bóng.


Ông hỏi:


- Ở đây có ai biết uống nhiều rượu Thụy Điển thì có cảm giác như thế nào không? Không phải là say ngay, mà là ngày hôm sau mới thấm! Cảm giác đó vừa là lạ, vừa khó chịu… đúng như thế, vừa là lạ, vừa khó chịu.


- Hay lắm, rất đáng được nghe chú kể lại lần nữa - Ông nghị nói.


- Đủ rồi, anh Cơrítxtian, chúng tôi không thích nghe đâu! – Bà cụ tham nói.


Nhưng hình như ông không nghe lời bà cụ nói, những lúc như lúc này, ai nói gì ông cũng chẳng để vào tai. Ông trầm ngâm một lúc. Bỗng nhiên cái ý nghĩ làm cho ông xúc động hầu như đã thành thục rồi, có thể dùng từ ngữ diễn đạt ra được rồi.


- Đi đâu, đứng đâu cũng thấy khó chịu – Ông vừa nói vừa chun mũi quay mặt sang ông anh trai – Ban đầu buồn nôn… Tất nhiên không phải chỉ uống nhiều rượu mới như thế. Nhưng còn cảm thấy ngứa ngáy nữa. – Nói đến đây, ông bực bội đưa tay xoa đi xoa lại – cảm thấy ngứa ngáy như khi tắm chưa sạch, rửa tay cũng vô ích thôi. Lòng bàn tay nó ươn ướt bẩn thỉu, móng tay như dính cái gì nhờn nhờn… Tắm cũng không ăn  thua, khắp người nhớp nháp, ngứa ngáy, khó chịu, nôn nao… Anh cũng biết cái cảm giác ấy chứ, anh Tômát?


- Ờ, ờ…!


Ông nghị xua tay, sốt ruột. Nhưng ông Cơrítxtian quả là người không biết điều. Ít ai như thế, càng nhiều tuổi, càng quá quắt. Ông không mảy may nhận ra rằng người ngồi xung quanh chẳng ai buồn nghe vả lại chuyện của ông chẳng thích hợp với hoàn cảnh buổi tối nay. Ông cứ say sưa nói về phản ứng sau khi uống Cốctay Thụy Điển, đến khi ông cho là đã nói hết rồi ông mới chịu ngồi im.


Trước khi bắt đầu ăn bơ và phomát, bà cụ tham lại nói mấy câu:


- Mặc dù không phải sự việc nào cũng xảy ra theo đúng cách nhìn ngu muội nông cạn của chúng ta, bà cụ nói, - nhưng cuối cùng chúng ta cũng được hưởng nhiều hạnh phúc lắm, đủ cho chúng ta hết lòng biết ơn Chúa. Chỉ xem những việc vui việc buồn trong gia đình chúng ta, trước sau Chúa vẫn định đoạt số phận những người trong gia đình chúng ta theo ý sâu sắc thông minh của Chúa. Bây giờ, chúng ta lòng tràn đầy hy vọng nâng cốc chúc mừng tương lai của cả nhà chúng ta, tương lai nói đây chỉ lúc những người già cả và những người có tuổi có mặt ở đây đã yên nghỉ nơi suối vàng. Chúng ta cũng nâng cốc chúc mừng các cháu nhỏ, thực ra hôm nay là ngày tết của các cháu…


Vì con bé gái ông giám đốc Vaisen về rồi nên khi người lớn uống rượu, Giôhan đành phải một mình đi quanh bàn, lần lượt chạm cốc với mọi người trên từ bà nội dưới đến chị Sêvơrin. Khi chú đến trước mặt bố, ông nghị vừa chạm cốc rượu của mình vào cốc rượu của con, vừa dịu dàng nâng cằm chú lên, nhìn vào mắt chú… Nhưng ông không nhìn thấy ánh mắt của chú; hàng lông mi dài của chú sụp xuống tận quầng xanh nhạt dưới mắt.


Bà Thêredơ Vaisơbrốt đưa hai tay ôm đầu Hannô hôn lên hai bên má đánh “chút” một cái rồi chúc mừng chú (giọng bà thành khẩn vô cùng, thượng đế nghe thấy chắc không nỡ từ chối).


- Chúc cháu hạnh phúc, cháu ngoan của bà!


Một giờ sau, Hannô đã nằm trên giường. Giường của chú bây giờ dọn lên gian phòng sát hành lang gác ba bên trái, kế phòng thay quần áo của ông nghị. Chú nằm ngửa mặt lên trời cho dạ dày khỏi bị đè xuống. Tối hôm ấy, chú nhét vào dạ dày đủ các thứ, chắc chắn dạ dày chưa kịp sắp xếp các thứ đó lại, chú vui vẻ nhìn bà Iđa bước tới. Bà Iđa đã vào phòng thay quần áo ngủ, tay bưng một cốc xôđa vừa đi vừa lắc lư. Chú nốc hết cốc xôđa đó rất nhanh, nhăn nhó mặt pha trò rồi lại nằm xuống.


- Thế nào cháu cũng phải nôn ra mới được bà Iđa ạ!


- Không được nói bậy, Hannô! Cháu nằm ngửa cho tử tế là được rồi… cháu có biết vừa rồi ai năm lần bảy lượt lắc đầu xua tay, không cho cháu nhét thật nhiều vào bụng không? Đứa trẻ nào không nghe lời người lớn nhỉ?


- Chắc cháu sẽ đỡ ngay thôi, bà Iđa ạ! Bao giờ thì người ta đưa những thứ kia cho cháu nhỉ?


- Sáng sớm ngày mai!


- Bà bảo người ta đưa vào đây cho cháu, cháu muốn có ngay!


- Được rồi, được rồi, Hannô, cháu cứ ngủ một giấc đi đã – Bà hôn chú một cái, tắt đèn rồi bước ra.


      Trong phòng chỉ còn một mình Hannô. Chú nằm im, mặc cho nước xôđa đó phát huy tác dụng (đó là một cảm giác dễ chịu vô cùng). Mắt chú đã nhắm tít, mà cảnh đèn chiếu sáng trưng trong căn phòng rộng lớn vẫn hiện lên, chú thấy cái nhà hát múa rối, cái đàn phong cầm, cuốn chuyện thần thoại của chú, chú nghe tiếng bọn trẻ con trong ban đồng ca hát bài Hãy vui thật nhiều, Giêsuxalem từ xa vẳng tới. Tất cả đều huy hoàng xán lạn. Đầu chú hơi nóng, tai chú ù ù. Tim chú bị cài dạ dày liên lụy, khi nhanh thì đập thình thịch, khi chậm thì lại rất chậm, không theo quy luật nào cả. Trong trạng thái vừa mệt mỏi, vừa khó chịu, vừa sung sướng xen nhau, chú nằm mãi vẫn không ngủ được.


    Mai là đêm Nôen thứ ba, mọi người phải đến nhà bà Thêredơ Vaisơbrốt chúc mừng và nhận quà. Nghĩ tới chuyện đó, chú vui sướng chẳng khác gì được xem hài kịch. Từ năm ngoái, bà Thêredơ Vaisơbrốt thôi không mở trường ký túc nữa, cho nên trong ngôi nhà nhỏ phố Muylenbring chỉ còn bà và bà Kêthenden. Bà ở dưới nhà, bà Kêthenden ở trên gác. Người nhỏ bé, suy nhược, càng ngày bà càng nhiều bệnh, bà biết ngày tận số của bà không còn bao xa nữa. Nhưng bản tính hiền lành và lòng sùng đạo của bà khiến bà tiếp thu chuyện đó một cách tự nhiên. Mấy năm gần đây, bà cứ nghĩ lần này ăn tết Nôen là lần cuối cùng trong đời bà. Bởi vậy năm nào trong căn nhà nhỏ bé oi bức của mình, bà cũng dốc chút sức tàn của mình ra, cố làm thật ra trò. Vì không đủ khả năng mua nhiều thứ, bà lấy những thứ không cần dùng trong tư trang của bà ra làm tặng phẩm. Phàm những thứ không có nó cũng sống qua ngày, bà đều đem bày dưới cây Nôen: đồ chơi, gói nhỏ giấy bạc, gói nhỏ cắm kim, lọ hoa phalê… lại còn những cuốn sách chọn trong tủ sách của bà, đủ các cỡ và các cách trang trí, như cuốn Nhật ký bí mật của một con người tự quan sát mình, tập thơ của Hêben1, ngụ ngôn của Cờrummase2… Hannô được bà tặng cuốn Những dòng tư tưởng của Pátxcan3, nhỏ xíu phải dùng kính lúp mới đôc được.


Rượu bisốp nhiều quá, uống không hết. Ngoài ra, bánh gừng của gia đình Sêdêmi cũng rất thơm, rất ngon. Nhưng vì bà Vaisơbrốt năm nào ăn tết Nôen, cũng nghĩ đây là lần cuối cùng trong đời mình, lại nữa, lúc nào hai tay bà cũng run lẩy bẩy, nên không tối nào là không xảy ra chuyện bất ngờ không hay, xáo trộn tùng phèo, khiến khách phải bật cười mà cũng làm nổi bật lòng nhiệt tình vô hạn của bà. Nếu không phải là bình rượu bisốp đổ vỡ, vật gì cũng dính đầy thứ nước ngọt màu đỏ ấy, thì đúng khi mọi người bước tới nhận quà, cây Nôen trang hoàng đẹp đẽ bỗng từ trên trang thờ bằng gỗ đổ xuống… Hannô mơ màng sắp thiếp đi lại nghĩ đến chuyện xẩy ra năm ngoái lúc chia tặng phẩm. Bà Thêredơ Vaisơbrốt vừa đọc kinh thánh xong. Bà đọc rất to, sai hết nguyên âm rồi lùi về phía cửa phòng, định nói mấy lời với khách. Bà đứng trên bậu cửa, vóc người nhỏ bé, lưng gù gù, hai tay bắt tréo trước bộ ngực lép kẹp; cái nơ xatanh màu lục trên cái mũ mềm thõng xuống hai vai hẹp. Khung cửa phía trên đầu bà treo tấm biển trổ dòng chữ “Quang minh thuộc về Thượng đế cai quản mọi loài”, xung quanh có cành thông trang điểm, lại có nến thắp sáng trưng để trông cho rõ. Thế là bà Vaisơbrốt nói đến lòng nhân từ của Thượng đế; bà cũng nhắc đây là ngày lễ Nôen cuối cùng của bà, sau rốt, bà muốn mượn lời của một vị sứ giả nhà trời để làm cho mọi người vui vẻ. Nói đến đó, bà xúc động quá, run cầm cập từ đầu đến chân. “Hãy vui lên” – bà nói, rồi nghiêng đầu sang một bên, ra sức lắc lắc: “Tôi nhắc lại một lần nữa: hãy vui lên!”. Giữa lúc đó, dòng chữ trên đầu bà bỗng cháy, cành thông nổ lách tách, lửa ngọn kêu ù ù, bà Vaisơbrốt hét lên, nhảy xuống ngay, tránh ngọn lửa đang rơi xuống đầu. Không ai ngờ bà lại có thể nhảy nhanh được như thế!...


Hannô nhớ tới điệu bộ của bà già nhỏ bé ấy khi nhảy xuống, thấy buồn cười vô cùng. Chú vùi đầu vào gối, cười ngặt nghẽo một lúc lâu.


 


 


Chương IX


 


     Bà Tôny bước vội vã trên phố Brêten, trông tiều tụy hẳn. Vẻ kiêu căng thường ngày toát khắp người bà, nay chỉ còn thấy đôi chút trên đầu và đôi vai. Những khi vội vàng, buồn rầu hay bận rộn, bà cố hết sức cũng chỉ để lộ được chút kiêu căng còn sót lại, giống như một ông vua thua trận, chỉ tập họp được ít tân binh rồi chạy thoát thân mà thôi…


    Chao ôi, mặt bà trông thê thảm làm sao! Vành môi trên cong cong, hơi vểnh lên một tí, ngày thường vốn có vẻ tăng thêm vẻ đẹp của bà, hôm nay mấp máy liên tục: đôi mắt giương to vì sợ hãi nhìn chằm chằm về phía trước, hình như bà sốt ruột lắm, muốn bước nhanh hơn nữa, mái tóc lòa xòa dưới cái mũ đội che gió, sắc mặt vàng khè, y hệt như lúc bà đau dạ dày.


    Đúng như thế, dạo gần đây bà đau dạ dày ghê quá. Ngày đoàn tụ thứ năm, cả nhà thấy bà đang đau. Mặc dù mọi người cố tránh không đụng đến tảng đá ngầm ấy, cuối cùng câu chuyện vẫn lại xoay quanh vụ án ông Vaisen. Chính bà Tôny vô tình lái sang hướng ấy. Bà xúc động hỏi trời hỏi đất, hỏi tất cả mọi người: “làm sao ông kiểm soát Môrít Haghenxtruêm đêm đến lại ngủ yên lành được?”. Bà không hiểu, không bao giờ có thể hiểu được… Bà càng nói càng xúc động.


- Cảm ơn, tôi không ăn!


   Nói xong, bà đẩy các món ăn trước mặt ra. Bà nhún vai, ngửa đầu ra phía sau, ngồi rầu rĩ. Lúc đó, ngoài bia ra, bà không ăn thứ gì hết. Đó là thói quen của bà mấy năm lấy chồng ở Munich, cứ nốc bia Bavie ướp lạnh vào bụng đói. Nhưng rồi thần kinh dạ dày rối loạn công khai làm cho bà đau đớn để báo thù. Gần cuối bữa ăn hôm đó, bà phải đứng dậy, đi đến vườn hoa phái dưới hoặc ra vườn, tựa vào người bà Iđa Iungman hoặc chị Sêvơrin, nôn ọe một hồi. Khi tống những thứ dug nạp trong dạ dày ra ngoài rồi, người bà co rúm lại mấy phút. Bây giờ không nôn ra được gì nữa, chỉ nôn khan, đau kinh khủng.


Bấy giờ là tháng Giêng. Khoảng ba giờ chiều một ngày mưa to gió lớn. Đến ngõ Hàng Cá, bà Tôny rẽ ngang, vội vã xuống dốc một đoạn rồi đi vào nhà anh trai. Bà lướt nhìn từ bàn giấy đến chỗ ông nghị ngồi trước cửa sổ, lắc đầu, vẻ van lơn. Ông nghị Tômát Bútđenbrúc liền bỏ cái bút ở tay xuống, đi đến đón bà.


- Chuyện gì thế hả? – Ông hỏi rồi chau mày lại…


- Em quấy rầy anh một lúc, anh Tômát… Việc gấp lắm, không thể trì hoãn một phút nào nữa.


Ông mở cánh cửa bọc da thông sang phòng làm việc riêng của mình, chờ bà em bước vào, tiện tay đóng lại, bấy giờ mới nhìn bà, vẻ dò hỏi:


- Anh Tom, - Giọng bà run run, hai tay xoa xoa – nhất định anh phải giúp em khoản ấy… tạm thời hoàn cho họ một phần số tiền bảo đảm. Em van anh, thể nào anh cũng đưa hộ nó…Em không có… Em đào đâu ra số tiền hai vạn năm ngàn mác bây giờ? Sau này nó sẽ giả hết cho anh! Chóng thôi, anh cũng biết… Chuyện ấy, nói rõ ràng là vụ án ấy, bây giờ đến nước này là phải trả lại hai vạn năm ngàn mác tiền bảo đảm. Haghenxtruêm hạ lệnh bắt ngay. Vaisen xin lấy danh dự hứa với anh rằng, nó quyết không đi khỏi nơi này…


- Như thế thật hay sao? – Ông nghị vừa nói vừa lắc đầu.


- Không phải đến nước đó, mà chúng nó làm cho đến nước đó. Quân khốn kiếp! – Bà Tôny giận quá, lả người ra, thở dài một cái rồi ngã ngay xuống cái ghế vải bạt để bên cạnh. Hơn nữa, chúng nó còn làm đến nơi, anh Tom ạ. Chưa làm đến nơi chúng nó chưa chịu…


- Cô Tôny, - Ông nghị nói rồi nghiêng người trước cái bàn gỗ lát, chân gác lên nhau, tay chống đầu – Nói thật đi, cô còn tin nó oan nữa không?


Bà nấc lên mấy tiếng, rồi nói khẽ, tuyệt vọng:


- Chao ôi, em cũng không tin, anh Tom ạ… Làm sao em có thể tin được cơ chứ? Đời em gặp bao nhiêu chuyện rủi ro rồi! Ngay từ đầu em không tin rồi, mặc dù em có thuyết phục mình để mà tin. Anh biết đấy, cuộc đời cho em nhiều bài học rồi! Em còn có thể tin được ai là người trong sạch nữa, quả thật rất khó, khó lắm… Ồ, từ lâu em đã nghi ngờ không hiểu nó có phải là người có lương tâm hay không? Điều đó làm em đau khổ vô cùng. Lại còn Êrica nữa, nó cũng nghi ngờ… Nó từng khóc lóc nói với em như thế. Nó thấy hành vi của chồng nó ở nhà mà sinh nghi. Tất nhiên chúng em không nói cho ai biết cả. Cử chỉ của nó càng ngày càng thô bạo… Nó bắt Êrica vui vẻ để cho nó khỏi buồn. Càng ngày càng quá quắt, hễ Êrica hơi không vui là nó đập phá lung tung. Anh không biết chứ đêm nào nó cũng đóng chặt cửa ngồi tính sổ sách một mình… nghe có người gõ cửa là y như nó giật nẩy mình, gào to: “Ai, ai đấy?”. – Im lặng một lúc, bà Tôny lại tiếp, giọng có phần to hơn trước - Ừ, thì cứ cho là nó có tội, cứ cho là nó làm những chuyện ấy! Nhưng cũng không phải là nó đút vào túi nó, mà là cho công ty. Với lại, chao ôi, lạy Chúa, trong cuộc sống của chúng ta có những chuyện không thể không nghĩ đến được, anh Tom ạ! Êrica đã lấy nó rồi thì phải coi nó là người trong gia đình chúng ta… phải coi là người chúng ta…Chúng ta không thể giương mắt ngồi nhìn chúng nó bắt người của mình ngồi tù, trời ơi là trời!


Ông nghị nhún vai.


- Sao anh lại nhún vai, hả anh Tom? Lẽ nào anh chịu để bọn khốn kiếp kia bắt nạt người ta, để mặc bọn chúng nó đè đầu cưỡi cổ người ta hay sao? Không phải nghĩ cách mới được! Không thể để chúng nó xử vụ ấy… Ông thị trưởng vẫn coi anh là cánh tay phải của ông ta kia mà… Ôi, Thượng đế! Lẽ nào nghị viện lại không thể thông qua được một nghị quyết miễn xử hay sao?... Em thú thực với anh rằng… trước khi em lại đây, em có nghĩ đến tìm ông Cờrôn bất kể thế nào cũng xin ông ấy giúp một tay, để ý việc này cho. Ông ấy là cục trưởng cảnh sát…


- Cô trẻ con thật! Cứ nghĩ vớ nghĩ vẩn.


- Nghĩ vớ nghĩ vẩn, hả anh Tom???? Êrica thế nào? Cháu bé thế nào? – Bà vừa nói vừa giơ cái lồng ấp lên, vẻ cầu khẩn. Tiếp đó, bà im lặng một lúc rồi buông thõng tay xuống, miệng há ra, cằm run run. Hai giọt nước mắt lăn xuống má. Bà nói thêm một câu rất khẽ - Còn em thì thế nào?


- Ồ, hãy can đảm lên, cô Tôny! – Vẻ đau khổ đầy tuyệt vọng của bà đã lay chuyển được ông anh, bất giác ông dịch ghế đến cạnh bà em, rồi vuốt lên tóc, an ủi – Cũng chưa đến bước đường cùng đâu. Nó chưa bị kết án. Còn có hy vọng. Tất nhiên là tôi không có ý từ chối đâu, tôi sẽ nộp tiền bảo đảm cho cô. Ngoài ra còn có ông Brétlaoơ, ông ta là người rất thông thạo. Nước mắt chảy ròng ròng, bà Tôny lắc đầu.


- Không, không thể có hy vọng được đâu, anh Tom ạ! Em không tin là sẽ tốt lành được. Nhất định họ sẽ xử tội nó, sẽ bỏ tù nó. Lúc đó, Êrica, cháu bé và em mới đau khổ! Số tiền hồi môn của nó tiêu tốn vào những việc như mua sắm quần áo cưới, mua đồ đạc trong nhà và tranh sơn dầu hết rồi… Lương tháng nào tiêu hết tháng đó…Vaisen chẳng dành dụm được đồng nào. Nếu mẹ bằng lòng, em sẽ dọn về nhà mẹ, chờ nó được tha… Đến lúc đó thì càng thảm hại. Liệu cuộc đời chúng em sẽ ra sao?... Chúng em đành phải “ngồi trên tảng đá”! – Bà nức nở nói.


- Ngồi trên tảng đá à?


- Không phải ư? Đó là một cách nói ví von… Chao ôi, không còn hy vọng nào! Em gặp nhiều tai họa quá! Thật em không hiểu, em mắc phải nghiệp chướng gì… Bây giờ em không dám mong mỏi cái gì nữa cả. Cảnh ngộ em gặp phải khi em lấy Gơruynlích và Pécmanêdơ trước đây, bây giờ lại rơi vào đầu con Êrica… nhưng lần này thì mắt anh nhìn thấy, sự việc xảy ra cạnh người anh, anh có thể phán đoán xem thế là thế nào? Tại sao lại xẩy ra? Tại sao lại rơi vào đầu một người? Anh có cách gì thoát được? Anh Tom, em van anh, anh trả lời một câu, có cách gì thoát được không? – Bà lặp lại, nước mắt tràn trề, nhìn ông anh gật gật đầu – Em làm việc gì là y như việc ấy không trôi chảy, cuối cùng thì gặp tai họa… Thượng đế làm chứng em vốn là người lương thiện!... Em vẫn chân thành hy vọng có thể làm nên trò trống gì để rạng rỡ môn mi… Bây giờ thì coi như là hết. Lần cuối cùng này… rốt cuộc vẫn như thế…


Bà dựa vào cánh tay ông Tômát đang dịu dàng ôm lấy bà. Bà khóc thảm thiết, khóc vì đời bà gặp nhiều chuyện khốn đốn quá, khóc vì hy vọng cuối cùng của bà lại tan như mây khói.


 


 


Một tuần sau, ông giám đốc Huygô Vaisen bị tòa kết án ba năm rưỡi tù ngồi và tống giam ngay. Hôm hai bên nguyên cáo và bị cáo tranh cãi với nhau, người đến dự chật cả phiên tòa. Hôm ấy, luật sư tiến sĩ Brétlaoơ từ Béclin tới đã cãi một bữa rất xuất sắc, mọi người xưa nay chưa hề được nghe ai nói giỏi như thế bao giờ. Mấy tuần lễ sau, ông Gốtxơ, làm nghề môi giới chào hàng, vẫn không ngớt lời ca tụng tài mỉa mai, khẳng khái, hiên ngang và tài làm cho người ta xúc động của ông Brétlaoơ. Và sau khi nghe buổi cãi hôm ấy, thì ông Cơrítxtian  Bútđenbrúc thường đứng trước cái bàn ở câu lạc bộ, trước mặt để một chồng báo làm hồ sơ, bắt chước nhà luật sư bào chữa đó rất giống. Ngoài ra, ông Brétlaoơ nói với người nhà rằng, nghề luật sư là một nghề rất thú vị, quả thật là nên học luật… Thậm chí, quan kiểm sát Haghenxtruêm cũng nói riêng với người khác rằng, ông rất thích nghe Brétlaoơ diễn thuyết. Chỉ có điều tài ba của vị luật sư nổi tiếng ấy không có tác dụng gì, những người đồng nghiệp ở địa phương này vỗ vào vai ông ta, hòa nhã nói với ông ta rằng, họ không cho phép ông ta tự ý đến đây mà đảo lộn phải trái trắng đen.


Ông giám đốc Huygô Vaisen bị giam rồi thì không thể không tổ chức bán đấu giá. Bán đấu giá xong, dần dần người trong thành phố quên hẳn ông ta. Nhưng hôm đoàn tụ gia đình ngày chủ nhật, các cô tiểu thư phố Brêten được dịp nói ngay: “Gặp lần đầu, nhìn qua thần sắc là có thể thấy được là con người ấy không đứng đắn rồi, có nhiều khuyết điểm lắm, sau này chẳng ra gì đâu! Chỉ vì còn giữ ý, nên các cô không nói ra, bây giờ nghĩ lại, giữ ý như thế là hơi thừa”.


(còn tiếp)


Nguồn: Gia đình Buddenbrock. Tiểu thuyết của Thomas Mann. Nobel Văn học năm 1929. Hồng Dân Hoa dịch. NXB Lao động, 1975.







1 Coctail: nhiều thứ rượu, nước trái cây trộn lẫn vào nhau (NBT).




1 Johann Peter Hebel (1760-1826), nhà văn Đức.




2 Eriedrch Adolph Krummcher, nhà thơ ngụ ngôn Đức.




3 Blaise Pascal (1623-1661), nhà triết học và toán học nổi tiếng nước Pháp.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 31.10.2014
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 24.10.2014
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 24.10.2014
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 16.10.2014
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 09.10.2014
Mạc Đăng Dung - Lưu Văn Khuê 09.10.2014
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 11.09.2014
Trả giá - Triệu Xuân 08.09.2014
Giấy trắng - Triệu Xuân 04.09.2014
Bão - Ngũ Hà Miên 04.09.2014
xem thêm »