tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 23603455
Thơ
03.08.2012
Nguyễn Quang Thiều
Tuyên ngôn về Làng Chùa
Bài hát về cố hương

(hay là Bản tuyên ngôn về làng Chùa)

Tôi hát bài hát về cố hương tôi


Khi tất cả đã ngủ say


Dưới những vì sao ướt đẫm


Những ngọn gió hoang mê dại tìm về


 


Đâu đây có tiếng nói mê đàn ông bên mái tóc đàn bà


Đâu đây thơm mùi sữa bà mẹ khe khẽ tràn vào đêm


Đâu đây những bầu vú con gái tuổi mười lăm như những mầm cây đang nhoi lên khỏi đất


Và đâu đây tiếng ho người già khúc khắc


Những trái cây chín mê ngủ tuột khỏi cành rơi xuống


Góc vườn khuya cỏ thức một mình


 


Tôi hát bài hát về cố hương tôi


Trong ánh sáng đèn dầu


Ngọn đèn đó ông bà tôi để lại


Đẹp và buồn hơn tất cả những ngọn đèn


Thuở tôi vừa sinh ra


Mẹ đã đặt ngọn đèn trước mặt tôi


Để tôi nhìn mặt đèn mà biết buồn, biết yêu và biết khóc


 


Tôi hát bài hát về cố hương tôi


Bằng khúc ruột tôi đã chôn ở đó


Nó không tiêu tan


Nó thành con giun đất


Bò âm thầm dưới vại nước, bờ ao


Bò quằn quại qua khu mồ dòng họ


Bò qua bãi tha ma người làng chết đói


Đất đùn lên máu chảy ròng ròng


 


Tôi hát, tôi hát bài ca về cố hương tôi


Trong những chiếc tiểu sành đang xếp bên lò gốm


Một mai đây tôi sẽ nằm trong đó


Kiếp này tôi là người


Kiếp sau phải là vật


Tôi xin ở kiếp sau làm một con chó nhỏ


Để canh giữ nỗi buồn - báu vật cố hương tôi.


                                                                  1991



Dưới trăng và một bậc cửa


Tràn đến bậc cửa rồi.


Những chiếc lá non mạ bạc
Đang múc từng thìa trăng
Những bóng cây say đổ vào nhau.


Dạt theo những lớp sóng trăng
Con dế mèn lãng mạn
Con gián khát thèm
Những mối tình đang đến và đang chia xa
Những bối tóc goá bụa xổ tung cười ngất
Những xé rách, những và liền, những phân tán, những khô cong và những...
Em đã đến trước trăng
Em chỉ thở được trong khoảng đục của thời gian, không gian


Tràn qua bậc cửa rồi


Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay
Tôi bò qua bậc cửa nhà mình
Con gián xoè cánh bay
Chuyến vận hành mông lung mang theo ổ trứng
Vệt chói sáng ghê rợn và kỳ thú
Càng xa... càng gắt... càng tê liệt


Những rễ cây đang ân ái dưới đất nâu
Sự ân ái phì nhiêu và rụng lá
Nhân loại bày ra trong giấc ngủ mụ mị
Càng mơ càng cuống bước chân
Không có bậc cửa nào cho tôi bò qua
Những con sâu, những vệt sáng ngắn chảy từ gốc lên cành
Chúng ngoan ngoãn liếm trăng trên những chiếc thìa lá mạ bạc
Lũ trẻ còng queo ngủ
Những dãy số đánh lừa và phản bội chúng
Trong mơ chúng có liếm trăng trên vòm lá kia không?


Sự cấu tạo trăng, sự cấu tạo côn trùng, sự cấo tạo người
Sự cấu tạo nào nhiều máu hơn, sự cấu tạo nào nhiều bóng tối hơn
Tội ác khe khẽ bế từ thiện ngủ mệt mỏi sang giường người khác
Cơn mơ bàn chân trần tướp máu
Đi trên những mảnh chuông vàng thánh thót
Ngân trong cái lưỡi trăng chói sáng và sắc lẻm
Lách vào hư vô nhựa chảy ròng ròng


Không thể nào tìm được em trong đêm nay
Những ngôi nhà, những ổ đất nghi ngờ đóng cửa
Dưới mái dạ sũng trăng
Con bống cái chửa hoang ngơ ngác và thường chết ngất
Chỉ còn tiếng nước thánh thiện ngân xa
Niềm an ủi cuối cùng là sự kiệt sức
Hai cánh tay tôi - hai vây cá rách tướp
Dìu nỗi sợ chửa hoang đi tìm ổ đất buồn


Chảy ướt nỗi buồn, chảy ướt niềm hạnh phúc
Chảy ướt những gì nhân loại đang do dự
Như một nồi bột bánh
Đặc dần và bốc hơi trên mặt đất đói mềm
Những con chó ngửa mặt tru trăng
Không có chức năng canh giữ, không có cơn sốt dại, không có...
Những cánh rừng đang khóc
Linh hồn cây vục dậy từ ổ lá mục
Mở ra đêm vũ hội đầy bọ chó
Cố hương buồn rã cánh
Cố hương mê mẩn và lạc đường
Trong những cánh rừng đầy quỉ
Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay


Đã tràn qua bên kia
Những bầu vú tươi non trở lại
Những hơi thở được đốt nóng trở lại,
Trên mảng tường ẩm mốc
Bầy kiến lang thang theo tri giác của mình
Con đường kiến - miên man cơn sốt
Những con kiến tí hon với cái đầu vĩ đại
Đi về đâu những điều đúng trong trăng
Đi về đâu những điều sai trong trăng
Và ôi, con dế mèn lãng du
Hãy vì đồng loại mày trong đêm mê dại này mà đừng vuốt râu
Chiếc đàn hình lá cỏ
Bài ca xanh ngập ngụa lối mòn.


Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay
Tôi đã đánh mất tôi một nửa
Tôi tự sinh cho tôi thêm một nửa
Nửa nào có máu và nửa nào mất máu
Hai bàn tay tôi hai chiếc thìa mạ bạc nham nhở
Đang múc từng thìa trăng
Tôi đói chưa bao giờ đói hơn
Tôi khát chưa bao giờ khát hơn
Tôi khóc
Những rễ cây chộp lấy tôi và nghiền tôi thành nước
Tôi lao theo những thớ cây vùn vụt lên cành


Không thể nào tìm được em trong đêm nay
Tôi là bông hoa mướp cuối cùng của mùa hạ u mê rụng xuống
Con cóc già lơ đễnh và tinh quái
Nó vuốt trăng trên mặt nhìn tôi
Bàn tay nó mềm và lạnh
Sự khởi đầu bao giờ cũng giống sự vuốt ve


Trôi qua... trôi qua
Những đám mây mềm, ươn ướt và xốp
Chiếc khăn tay của người đàn bà đẹp nhất và buồn nhất thế gian này
Đang thiêm thiếp trong sa mạc trăng


Hình như có một bậc cửa cho tôi bò qua
Nơi ấy sóng trăng đang vật vã.


                                             1992


Chuyến dịch màu đen


            Tặng Kevin Leslei và Kevin Bowen.


Màu đen một


 Hai màu đen nhìn nhau, chuyển động quanh một màu đen hình cốc.


 Đứa bé gái rời cái làng trồng bắp cải ra đi trên lưng mẹ nó mười tám năm về trước. Trong địu nó ngủ, thức, khóc, chảy dãi và đái ướt một vòm đen vĩ đại khốn khó, hay rên khóc, nhưng không nguyền rủa. Ra đi như thiên thần qua bầu trời trắng. Đến xứ sở trắng, nó khóc như thổ huyết trên tuyết. Màu đen vĩ đại của nó cắt bánh mì đứt tay mở ra một cái miệng. Và cái miệng bé xíu chảy dãi đỏ thấm ướt ruột bánh mì. Nó lớn lên trên tuyết và nẩy hai bầu vú. Hai bầu vú lấp lánh như hai cây kim bọc trong vải tối màu.


Hai màu đen bỏ màu đen hình cốc, bò lại gần nhau.


 Gã sinh ra và lớn lên từ rơm rạ, tro trấu, từ những giọng buồn. Gã, tóc bùng màu đen, râu dựng màu đen. Những mái rạ đen mục tiếng thạch sùng, bầy chó mực mê man bóng tối. Bánh xe trâu khắc hai nét đen dài suốt con đường qua cánh đồng từ tinh sương đến đổ tối. Không có dấu hiệu gì từ những chữ trắng trên bảng đen. Và gã ra đi từ những ô chữ nhật đen, khi bóng tối lùa kín từng cái miệng. Những con muỗi trộn màu đen của chúng và màu đen ngôi nhà để đánh cắp màu đỏ. Và trăng, màu đen của ánh sáng ngày dứt mình ra khỏi những đám mây bẩn thỉu.


Gã đi, màu đen của mọi màu đen, miết vệt sáng lên những màu đen khác. Và màu đen vĩ đại của gã quờ tay xóa hết những khoảng trắng có thể giết chết gã.


Hai màu đen đã sát nhau như hai cái cây trong đêm và thì thào như khóc. Thì thào, thì thào dẫn lên thành tiếng gào gọi. Ngôn ngữ trắng không giết được những u oa của chúng. Chỉ còn lại thì thào như lá khua, dội lên trong tiếng răng rắc của cây đang đổ.


Chúng, hai mảng đen, đã trộn vào nhau. Những cặp môi xiết vào nhau như thổ dân xiết hai miếng đá. Và máu của cô đơn, khát vọng rỉ ra chảy trên hai bi kịch đen. Hai bi kịch rã rượi, xoãi dài và chớp lên khoảnh khắc cứu vớt.


 Chúng lặng lẽ gượng dậy, bọc giấu hai cây kim lấp lánh và bí ẩn khác. Im lặng tràn qua chúng bât tận và bóng tối đã đến. Những con hải âu bay qua mái nhà khàn khàn gọi. Chúng lặng lẽ cộng thêm những màu đen.


Màu đen hai


 Hoàng hôn bọc kín khu vườn, cộng thêm những màu đen.


Cầu thang gỗ đến giờ đau răng, rên rỉ.


Con chó trắng trong ngày thay lông, bóng tối phủ những mảng da trần đỏ.


 


Một màu đen khác và một màu trắng đang đi qua vườn, họ có một chiếc chìa khoá


Ngôi nhà gỗ lặng im, cố tình không thấy họ.


Trên lối nhỏ, họ dạt vào nhau, cố trộn lẫn nhau.


Màu đỏ trong màu đen kia làm đôi vai co lại hoảng sợ.


Màu đen trong màu trắng kia lục cục tiếng quan tài


Trong bóng tối đổ xuống khu vườn có tiếng áo sột soạt


Trong hương hoa hồng trái mùa có mùi thuốc rẻ tiền


Và kí ức - một màu đen - vẫn phủ ngợp những ngọn núi, cánh rừng và tiếng súng của họ


Gió thổi mạnh, những hồng bạch, hồng nhung trái mùa, dạt vào nhau, hương trộn lẫn nhau.


Một người là mu bàn tay, một người là lòng bàn tay và họ có một chiếc chìa khoá.


Máu đang chia đều trong bàn tay, trong cả những móng tay


Ngôi nhà gỗ cắn môi, ổ khoá hóc chết chẹt một khoảng tối.


 


Con chó quay đầu tìm những mảng da trần đỏ đã trộn vào bóng tối


Nhưng cơn ngứa của sự mọc lông không trộn được vào đâu.


Người cựu binh trắng đốt lên ngọn nến


Ánh sáng nến và màu da anh không trộn được vào nhau.


Trong màu trắng kia có một màu đen chuyển động bằng xích, bằng cánh quạt và thuốc nổ.


Người đàn bà màu đen không làm sao trộn mình vào ga giường trắng.


Màu đỏ trong màu đen kia mọc lên cái gai cột sống.


Nến vẫn trắng để tắt, ga giường vẫn trắng để nhàu, và rượu vang vẫn trắng để cạn.


Nhưng họ không thể trộn vào nhau, hai ám ảnh không thể nào hoá bột


Ngôi nhà gỗ cắn đến nát môi, vẫn cố tình quay mặt về hướng khác


Họ đã đi qua khu vườn trong bóng tối nhiều gió, những bông hồng trái mùa khóc họ.


Họ dạt vào nhau, dạt mãi... nhưng không thể nào trộn lẫn


Đấy là cái chết của họ. Và bây giờ màu đen lại được cộng thêm.


Màu đen ba


 Tiếng đập cánh bầy chim đổ xuống khu vườn


Cơn mưa tối của âm thanh dịu dàng, bền bỉ


Cầu thang gỗ đã ngủ, những răng sâu đã ngủ


Dìu dịu trên đệm ấm, cơn ngứa thay lông


 


Vọng về từ xa xăm, tiếng mê sảng biển cả


Bầy hải âu, những hạt muối đen, tan trên đầu lưỡi sóng


Biển cộng những con tàu vào biển, nhưng không cộng được thuỷ thủ


Vọng về từ xa xăn và dừng lại trước bờ rào.


Dừng lại và khóc, và hát, và nói, và im lặng


Trong tiếng nghiến mềm mại của ghế mây, những nức nở êm đềm


Những ngón tay bò trong đêm như rắn? như giun? như những kiếp người?


Có thể bại liệt vì cóng trên từng đốt nhỏ


Bò đi, không chịu gục và không chịu sưởi


Bò đi và tự nóng rực lên, quặn xiết vào nhau


Những ngón tay đen như những mẩu củi khô cháy dở


Những ngọn lửa tha phương lầm lụi tìm về


Và bên thềm, chúng, hai màu đen ngóng cố hương cố hương thở nặng


Tỉnh giấc trong khuya bởi màu trắng cơn mê


Cố hương xoã tóc đen đi trong gió trắng


Cố hương vật lên như sóng


Cố hương vùi mình như muối triệu năm


 


Và bên thềm, chúng, hai màu đen ngóng phía vòm cây


Tiếng chuông gió mang than thở của xứ sở nó ra đi trên đầu chúng


Trong góc phòng, bầy cá vàng đang giấu mình vào vùng nước tối


Những bức thảm Thổ Nhĩ Kì gõ bong móng ngựa trên đường về xứ sở, cát bay


Những trà tàu mở mắt lá nhìn bình pha trà xa lạ


Những bò tót Tây Ban Nha đổi mùa khóc rống


Mang cơn mê được chảy máu đầm đìa


 


Đã thiu ngủ bầy chim trong giá lạnh, lạnh không mở được mắt


Những mỏ đen ngậm cứng lưỡi đen


Những vòm cây đã trộn vào nhau


Rễ trộn vào thân và lá trộn vào quả


Một bóng đèn chợt sáng, sáng như một tiếng nổ


Tiếng nổ trộn vào bầy chim, bầy chim trộn vào im lặng


Và bây giờ những đôi mắt cố trộn vào giấc ngủ


lưỡi cố trộn vào rượu và máu cố trộn vào tim


Biên giới cố trộn vào đất đai và cờ cố trộn vào áo


 


Như đã chết từ lâu, hai mảng đen, tự mình mai táng vào mình


Đấy là con đường sống của chúng. Và bây giờ quanh chúng


Vọng lên trên mênh mông tiếng rên rỉ thống thiết của sự trộn lẫn


Và tiếng ú ớ của sự chối từ trộn lẫn. Và có thể...

 


Và màu trắng


Lộng lẫy như lời cầu kinh, tuyết, trầm trầm đổ xuống


Miên man không bến bờ - một tiếng kêu câm


Đổ xuống, và không có gì chạy qua kịp, đổ xuống


Đang run lên, tận lưng trời, những đôi cánh tự do


 


Đổ xuống, và hiện dần lên trong đêm, những đỉnh núi


Đang hiện lên những ngọn cây cao


Đổ xuống, đang hiện lên những ống khói


Những mái nhà tưởng không còn nhớ và những cửa sổ quên đóng


Đổ xuống, tuyết, như một con mắt đang mở


To dần ra và nhìn thẳng vào ngôi nhà


Không có gì cưỡng lại được cái nhìn của tuyết


Cả một chiếc giày trẻ sơ sinh lọt xuống gầm giường


Đổ xuống và những con cá vàng bất động trong bể nước


Những cái hôn dài mãi và đèn bàn bỏ quên không bao giờ tắt


 


Đổ xuống, mặt úp mãi vào gối, và cơn mơ vĩnh viễn lơ lửng


Đổ xuống, những bức thư mãi mãi trong hòm thư


Những giọng nói mãi mãi trong dây cáp


Đổ xuống, và hiện lên những hàng rào gỗ ngốc ngếch


Những viên đạn nằm mãi trên đường bay


Đổ xuống, tuyết, từ bất động xa xăm


Xa đến nỗi như đâu đấy ở trong, ngòai lòng bàn tay


Đổ xuống, và tất cả con đường lặng lẽ hiện lên âm bản


Đổ xuống, tất cả những tàu, xe dừng lại giữa cuộc hành trình


Hành khách vĩnh viễn ngồi trên ghế, và vĩnh viễn hộ chiếu mang theo


Vĩnh viễn không về đến nhà, vĩnh viễn chưa ra khỏi cửa


 


Đổ xuống, tuyết vẽ lại bản đồ thế giới


Và dưới tấm bản đồ trắng kia, vĩnh viễn viện bảo tàng.


Boston, 1994 - Hà Đông, 1995.


Đoản ca về buổi tối

 Khi những ngọn đèn lần lượt tắt và chúng ta đi


Tất cả những người chết trở về thành phố


Trà trộn trong những linh hồn thánh thiện,


Những linh hồn ân hận, những linh hồn say đắm là những bóng ma


Một cánh cửa khẽ rít lên, một cái cây chợt rung xào xạc


Một con chó bị xích bỗng sủa thảng thốt


Những đám mây chầm chậm vắt ngang ánh sáng vầng trăng


Gió thổi những tấm rèm tung lên rồi buông xuống bất động


Những người chết trở về đông hơn những người đang sống trong thành phố


Họ trở về và sống trong đời sống chúng ta


 


Những người chết đi lại lũ lượt ngó nhìn mọi nơi


Họ ăn uống, tắm rửa, trò chuyện, cười khóc ...


Họ tiếp tục sống một đời sống bị đột ngột cắt đứt


Họ tiếp tục mơ những giấc mơ bị tan biến giữa chừng


Và những bóng ma trà trộn trong họ gấp gáp thực hiện


Những mưu mô của chúng, những tội lỗi của chúng


Bởi thế đời sống trong đêm của chúng vốn ngọt ngào và êm ái


Lại chứa đầy những tiếng thét, những chuyện đau buồn và bất trắc


Những người chết trở về mượn thân xác chúng ta, mượn giọng nói chúng ta


 


Chợt ai đó trong chúng ta choàng tỉnh trong đêm và nức nở mãi không thôi


Nức nở và nói về tội lỗi khủng khiếp của mình không một ai biết đến


Một ai đó nguyên quần áo ngủ bỏ nhà đi ra hồ nước


Trong mắt người ấy chỉ có một con đường từ bờ chạy xuống đáy hồ


Một góc phố một hiệu kim hoàn bị phá cửa


Và trong quán rượu một người say đâm chết một người say


Một ai đó mở tủ lạnh chứa đầy thực phẩm, ăn ngấu nghiến rồi lăn ra ngủ tiếp


Một ai đó cất giọng van vỉ bên ngoài cánh cửa khoá chặt và nói lời xin lỗi


Một ai đó thù hận một ai đó, giờ bò đến bên nhau


Cả hai lảm nhảm như bệnh tâm thần rồi rên rỉ trong ái ân đến tận khi trời sáng


Trong lúc một ai đó cầm một con dao đi tìm một ai đó


Thì một kẻ giết người đến bên mộ nạn nhân khóc lóc


Một ai đó đầu tóc rũ rượi bới tung giá sách tìm một cuốn sách bị lãng quên


Và một ai đó thắp một cây nến


Và thì thào mãi trong bóng tối khổng lồ với những câu thơ


 


Cánh cửa vẫn rít lên, cái cây bất chợt rung lên


Và con chó bị xích thảng thốt sủa


Những người chết trở về mượn nhà cửa, đồ đạc và phương tiện của người sống


Mượn công việc của người sống, mượn lý do của người sống


Và đôi khi mượn cả giấy khai sinh của chúng ta


Bởi thế máu vẫn chảy, lời thù hận vẫn vang lên


Cùng với lời thú tội và lời xin lỗi


Sự phản bội vẫn diễn ra trong khuya khoắt


Cùng tình yêu đau đớn, thuỷ chung


 


Rồi chó ngưng sủa trong các ngõ phố


Những đám mây đã xa khuất


Từ phía những ngôi sao các Thiên thần bay về


Đậu lên trán những đứa trẻ đang say ngủ


Những đưa trẻ lẻn dậy trốn bố mẹ và đi ra khỏi giường


Chúng che kín đèn chỉ để lọt ra một tia sáng nhỏ


Và bí mật chúng mở từng trang sách của một cuốn sách


Đọc đến trang cuối cùng và ngủ gục


Trong mơ chúng mang những gương mặt trong sáng bay lên


Những Thiên thần đã mượn gương mặt chúng, giọng nói của chúng và tâm hồn chúng


Để vừa bay vừa ca hát đêm đêm trên bầu trời thành phố


 


Và bài hát như những ngọn gió của đêm gần sáng


Xoa dịu những hung hãn, những tội lỗi, những nức nở,...


Vào một giấc ngủ như những người bệnh sau cơn đau


Như những người điên thiêm thiếp sau những gào thét


Thành phố được chữa chạy, được hồi sức trong buổi rạng đông


Bầu trời trên những mái nhà yên tĩnh và xanh thẳm


Tất cả cửa đã mở, đã đánh thức những đứa trẻ với gương mặt ngái ngủ


Những Thiên thần đã mượn gương mặt chúng, giọng nói chúng và tâm hồn chúng


Để hiển thị và bày tỏ và ở lại


Trong thành phố còn đầy lú lẫn và tội lỗi của chúng ta.


Hồi tưởng tháng Bảy


Chúng ta nằm bên nhau, cắt chéo chiếc giường


Những cái cây bị quật đổ sau bão


Trong giấc mơ anh thấy những gã thợ xẻ đeo mặt nạ


Đang bật những dây mực dọc thân thể chúng ta.


 


Trong im lặng tuyệt đỉnh, những gã thợ


Xẻ chúng ta thành những tấm thẫm đỏ


Lưỡi cưa chạy qua chúng ta sáng lên ánh chớp


Mùn cưa phun lên từng chùm pháo hoa.


 


Chiếc giường biến thành xưởng gỗ, những mảnh đời sống chúng ta la liệt


Rồi biến thành giường, tủ, bàn ăn và những cỗ áo quan


Chúng ta hiển thị mọi nơi, những cái cây không nhận ra chúng ta


Và bản thân chúng ta lúc đó chỉ còn là một ký ức câm điếc.


 


Những gã thợ xẻ không bao giờ nghĩ


Chúng ta có thể sống lại trong mùn cưa, phoi bào và những đoạn gỗ thừa


Và thế chúng ta được ném vào lửa, chúng ta bốc cháy


Trong cuộc hoả hoạn này đời sống chúng ta phô bày


 


Rồi trong chiếc quan tài, gã thợ xẻ được đưa đi khỏi xưởng gỗ


 


Dọc con đường dựng lên bởi những hàng cây


Chấp nhận lời cầu xin của gã trong bản di chúc


Chúng ta không tháo chiếc mặt nạ ra.


Khúc mười lăm

 Mấy trăm năm nay rồi vở kịch vẫn diễn. Và đêm nay mưa muốn xóa đi nhà hát này. Không ai muốn diễn mãi về một số phận tàn tật. Nhưng người nghệ sĩ vẫn phải bước lên sân khấu. Anh nhìn thấy nhà hát còn tàn tật hơn.


 Vở kịch đã diễn hàng triệu lần. Khi diễn xong người nghệ sĩ chân chính xóa đi con đường thật của mình. Bởi thế, anh - người nghệ sĩ đến sau – phải tìm con đường mới. Con đường chạy qua những dãy ghế, những mặt hề, những độc thoại và cắt ngang cổ họng anh.


Giờ đây anh như đứng sau bóng tối cánh gà. Anh nhìn thấy bộ trang phục của vở diễn khác vẫn đung đưa vì sợ hãi. Một nữ diễn viên đã diễn xong phần của mình, giờ đang tháo mái tóc giả và lau son phấn. Một mái tóc xác xơ và gương mặt tàn úa hiện ra. Một sự thật đang đến gần anh và cất giọng nồng khê, mệt mỏi và tỏ tình ái ngại. Và anh nở một nụ cười như cái miệng hé mở của một xác chết.


Nước đã dâng cao và bò vào nhà hát. Khán giả bỏ về vì mưa quá to và họ sợ sét. Ai đó đã tháo đi cột thu lôi của nhà hát này. Và với họ cái chết của người nghệ sĩ trong cảnh cuối chẳng có ý nghĩa gì.


Cả nhà hát chỉ còn lại mênh mông một sa mạc ghế. Chiếc áo khoác của ai đó bỏ quên giống như một con đà điểu. Nhưng anh không thể nào bỏ dở vở diễn này. Vì cảnh cuối kẻ tàn tật là anh sẽ phải chết. Dù không ai chứng kiến và giám sát cái chết của anh. Anh vẫn phải bước xuống cái huyệt sâu đào sẵn.


Anh xem đồng hồ, tự bật đèn, tự gióng trống và tự kéo ròng rọc mở màn. Và từng bước anh bước ra sân khấu. Không tiếng nguyền rủa, không tiếng kêu sợ hãi. Không ánh mắt người thân đau khổ, không tiếng khóc òa ra. Không lệnh ân xá được đọc lên đột ngột. Anh bước về phía huyệt sâu vẽ bằng phấn trên sàn diễn. Không ai nhìn thấy cái chết của anh. Nhưng anh phải chết và anh không lưỡng lự. Và đấy là thiên chức của anh.


 Anh bước xuống cái huyệt giả và anh thấy đất rơi trên người anh. Anh thấy hơi lạnh dâng lên từ từ trong người anh như nước dâng lên trong nhà hát. Và lúc này chỉ mình anh biết được cái chết của mình. Và cũng chỉ anh biết được trái tim anh đau đớn và kiêu hãnh biết nhường nào.


Trích trường ca Nhân chứng của một cái chết.


NQT.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Chế Lan Viên (4) - Chế Lan Viên 17.08.2018
Những bài thơ của đồng nghiệp viết về Đỗ Nam Cao - Nhiều tác giả 16.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (3) - Chế Lan Viên 16.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (2) - Chế Lan Viên 15.08.2018
Thơ Chế Lan Viên (1) - Chế Lan Viên 15.08.2018
Nước Đức & châu Âu, đến và đi - Đỗ Quyên 15.08.2018
Nhớ - Doãn Minh 13.08.2018
Thảo nguyên - Nguyễn Xuân Thiệp 04.08.2018
Nguyễn Trãi trước giờ tru di - Trần Mạnh Hảo 03.08.2018
Nơi ấy - Lưu Quang Vũ 02.08.2018
xem thêm »