Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập44,523,590

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Những bài báo

3 bài viết về nhà báo Mai Nhung, nguyên TBT báo Nông Thôn Ngày Nay

Nhiều tác giả

  • Thứ tư, 17:25 Ngày 28/04/2021
  • Nguyên Tổng biên tập Mai Nhung: “Trái tim vẫn cứ không thôi say nồng”!

    Lần đầu tiên tôi gặp chị là vào mùa hè năm 1996, khi tôi đang là Trưởng Văn phòng đại diện Báo Tuổi Trẻ TP.HCM tại Hà Nội. Khi ấy chị vừa nhận chức quyền Tổng Biên tập Báo NTNN.

    Hôm ấy đến Văn phòng tại số 7 Nguyễn Hữu Huân chị đem theo một cậu phóng viên và bảo muốn cho cậu theo tôi “học nghề”.

    Hôm ấy chúng tôi đã nói nhiều chuyện, những chuyện tào lao cũng có mà chuyện nghiêm túc về nghề nghiệp cũng có. Tôi sinh ra ở nông thôn, bố mẹ tôi là nông dân, nhưng thú thật, thuở ấy tôi chả mấy mặn mà những bài báo viết về ruộng vườn, “trồng cây gì, nuôi con gì”.

    Chị nói về thân phận của những người nông dân chân lấm tay bùn “làm ra cái ăn nuôi cả thiên hạ”, nhưng bao giờ cũng vậy, ở các diễn đàn, nghị trường ít khi người ta nhắc đến sự sáng tạo của họ; khi buộc phải nói về họ người ta cũng nhắc tới sau cùng. Chị nói về sự mai một của văn hóa làng, về sự biến dạng của các phong tục nông thôn Việt Nam.

    Thú thật, ban đầu tôi chịu ngồi nghe chị nói bởi vì chị là một phụ nữ quyến rũ. Tuy nhiên, càng nghe tôi càng ngộ ra, trong tâm khảm của người phụ nữ đang ở cái độ tuổi mà như nữ sĩ Onga Becgôn từng mô tả “Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi” ấy vẫn toát lên một trí tuệ mẫn tiệp với những khát khao lớn “làm một cái gì đó, nhỏ thôi cũng được, cho người nông dân”- như lời chị nói.

    “Món quà quý hơn vàng”

    Thật ra trước khi gặp chị, tôi được nghe người ta kháo nhau nhiều về chị, nhất là cánh văn nghệ sĩ miền Trung. Trong những ngày gian khổ, ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ, giữa một vùng đạn bắn, bom rơi, ở tuổi trăng tròn, chị- cô nhân viên đánh máy ở Hội Văn nghệ Liên khu 5, như một bông hoa rừng rực rỡ. Với “Tóc tết bím hai bên, đôi mắt mở to, tròn đen lay láy” (lời nhà văn Chu Lai) cô gái có dòng máu Chàm ấy đã khiến không ít chàng lính trẻ thầm yêu trộm nhớ.

    Nhà văn Chu Lai sau này kể lại: “Với một người lính vào sinh ra tử giữa bom đạn chiến trường không biết ngày mai chết sống ra sao, mang theo hình ảnh người con gái xinh xắn ấy thật là một món quà quý hơn vàng”.

    Có một thời thế hệ học sinh chúng tôi đã từng rất mê hình ảnh những người lính thời chiến vô cùng khổ cực, có những “...mùa mưa đói quay đói quắt/mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng”, nhưng họ vẫn “... nói tới tương lai tươi thắm ngọt lành”. Trong những ngày ác liệt nhất của chiến tranh những người lính chiến đã tìm ra ý nghĩa của từ “hạnh phúc”. Thuở ấy, tôi (mà chắc chắn không chỉ có tôi) đã rất mê bài thơ “Hạnh phúc” của Dương Hương Ly.

    “Hạnh phúc là gì bao lần ta lúng túng/Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi chưa ra/Cho đến ngày ta cất bước đi xa/Tiền tuyến gọi hai chúng mình có mặt”.

    Bùi Minh Quốc (nhiều người nhớ tới anh với bút danh Dương Hương Ly) viết khúc bi tráng đẫm nước mắt này là dành cho người vợ Dương Thị Xuân Quý của anh, nhưng cũng là cho thế hệ anh. Hạnh phúc với những người lính thật giản dị, nhưng cũng thật thiêng liêng:

    “Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép/Con sông Giằng gầm réo miên man/ Nước lũ về trang giấy nhỏ mưa chan/Em vẫn viết lòng dạt dào cảm xúc/ Và em gọi đó là hạnh phúc”.

    “Người lính quả cảm, nhà thơ tài hoa, người đàn ông đích thực” Bùi Minh Quốc ấy đã phải gánh chịu một mất mát quá lớn:

    “Những viên đạn quân thù bắn em trong lòng anh sâu xoáy/Như những vết đạn xưa chúng giết bao người/Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi/Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc”. - (trích từ bài thơ “Hạnh phúc”)

    Không thể không cảm phục, không thể không yêu một người đàn ông như thế. Vừa quý trọng tài năng, vừa muốn chia sẻ những đau thương mất mát ấy với Bùi Minh Quốc, chị- “món quà quý hơn vàng” ấy đã đến với anh. Họ nên vợ nên chồng.

    Thủ lĩnh Nông Thôn Ngày Nay

    Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất. Cả dân tộc, trong đó có những người lính chiến quay trở lại với cuộc sống đời thường. Chuyện cơm áo gạo tiền; chuyện nghề, chuyện nghiệp, công ăn việc làm đã làm con người ta phải lo toan nhiều hơn. Cuộc sống có nhiều biến động, xáo trộn cả tốt lẫn xấu.

    Chị cũng không nằm ngoài vòng xoay ấy. Chia tay với Bùi Minh Quốc, chị rời Đà Nẵng, mang theo đứa con trai ra Hà Nội học nghề làm báo.

    Ra trường chị về báo Nông Dân. Sau báo đổi tên thành Nông Thôn Ngày Nay. Sau này có lần chị bảo, thuở ấy chị định đổi tên tờ báo thành “Dân nguyện” hoặc “Tiếng dân”, nhưng tiếc là việc không thành.

    Với nhiều người thì cái tên tờ báo chả mấy quan trọng, nhưng tôi hiểu, với chị nó thực sự cần thiết. Nó biểu hiện thái độ và tính nghiêm túc của một nhà báo chuyên nghiệp, nó thể hiện khát vọng của những người làm báo muốn vươn tới.

    Về báo Nông Thôn Ngày Nay chị làm biên tập viên, rồi thư ký tòa soạn, rồi phó tổng biên tập, rồi tổng biên tập. Một lần, cuối năm 1998, tôi tới Tòa soạn Nông Thôn Ngày Nay thăm chị. Chị ở luôn tại trụ sở Tòa soạn, dọn một góc nhà làm phòng ở. Tờ báo khi ấy xuất bản tuần một số vào sáng Thứ 6. Khó khăn trăm bề, đội ngũ làm báo khi ấy vừa thiếu lại vừa yếu. Nhưng chị và các đồng nghiệp của chị ở tờ báo đều rất khát khao làm một tờ báo “cho nông dân và nói về nông dân” (như lời chị nói).

    Cũng như lần trước, bữa ấy chị cũng nói về những khát khao của mình, nhưng chị đã vạch ra một đường đi cho tờ báo rõ nét hơn. Chị bảo, tờ báo sẽ tiến tới xuất bản hàng ngày. “Đây là cơ hội lớn cho những người làm báo giỏi”- chị bảo, và rồi đột ngột chị nhìn vào mắt tôi: “Về đây đầu quân đi!”.

    Ngày hôm sau, đến Văn phòng làm việc tôi đem chuyện kể với Nguyễn Kim Trung (nay đang là phó giám đốc Đài THKTS VTC) và Hoàng Trọng Hiếu (hiện là phó giám đốc VTC14). Kim Trung bảo: “Chơi đi bác!”. Còn Hiếu thì gật gù: “Hai bác đi đâu em theo đấy!”.

    Thế là 3 anh em chúng tôi về đầu quân cho Nông Thôn Ngày Nay. Trụ sở 13 Thụy Khuê bắt đầu nhộn nhịp, đầy ắp những tiếng cười mỗi đầu giờ giao ban sáng.

    Giữa chị và anh chị em phóng viên chúng tôi như không hề có khoảng cách- cũng kể chuyện tiếu lâm lúc trà dư tửu hậu, cũng đỏ mặt, tía tai, đập bàn, đập ghế tranh cãi từng câu chữ lúc họp giao ban triển khai đề tài.

    Thuở ấy báo Nông Thôn Ngày Nay nổi lên như một “hiện tượng mới” của làng báo Việt Nam. Chị là ngọn cờ tụ tập những cây bút trẻ đầy nhiệt huyết đã có tiếng tăm hoặc mới chỉ là tiềm năng.

    Huy Đức, đang là nhà báo chính trị - xã hội hàng đầu của Tuổi Trẻ, hôm trước đến Tòa soạn 13 Thụy Khuê chơi, hôm sau nộp đơn xin nghỉ Tuổi Trẻ để về Nông Thôn Ngày Nay. Rồi Lương Thị Bích Ngọc (nay là Tổng Biên tập Báo điện tử Khám phá) rời báo Đại đoàn kết về Nông Thôn Ngày Nay. Phạm Tường Vân, đang là Biên tập viên Tạp chí Thế giới phụ nữ, tờ báo trả thu nhập cho phóng viên thuộc loại cao nhất làng báo thời bấy giờ, cũng chuyển từ TP.HCM ra Hà Nội nhập cuộc. Tiếp theo là nhiếp ảnh gia Trần Việt Đức. Muộn hơn một chút là Quang Hải, Minh Đức - Tổng Thư ký tòa soạn Báo Tuổi trẻ TP.HCM.

    Đồng thời hàng loạt các nhà báo hoặc còn rất trẻ mới chập chững vào nghề, hoặc là vừa tốt nghiệp đại học ra trường cũng kéo về đầu quân như Nguyễn Bá Kiên (hiện là Tổng Biên tập Báo Giao thông), Lê Thị Hạnh (hiện đang làm ở VietNamNet), Văn Hoài, Ngọc Anh, Lê Huyền (hiện vẫn ở Nông Thôn Ngày Nay)... Chừng ấy con người cộng thêm với những người đã có như Hoàng Hải Vân, Lê Anh Hoài, Nguyễn Thị Nhũ, Thanh Hiền, Minh Tâm, Minh Quang...

    Ngoài việc có một tập thể nhà báo, có những người đã rất nổi tiếng, có những người đang nổi lên như một hiện tượng, có những người đầy tiềm năng, chị còn tập hợp được một đội ngũ cộng tác viên mà không phải tờ báo nào muốn có là được như các chuyên gia, các nhà khoa học, nhà hoạt động văn hóa như Phan Chánh Dưỡng, Lâm Võ Hoàng, Hoàng Thoại Châu, Nguyễn Tấn Lập, Trần Du Lịch, Đặng Hữu Ngọc, Nguyễn Xuân Oánh, Chu Phạm Ngọc Sơn, Huỳnh Bửu Sơn, Lê Văn Tư, Trần Bá Tước, Lê Đăng Doanh... Có 3 chuyên gia kinh tế đang sống và làm việc ở nước ngoài là Vũ Quang Việt ở Mỹ, Trần Văn Thọ ở Nhật, Trần Quốc Hùng ở Đức.

    Rồi thì cả họa sĩ Chóe, nhà báo Hàm Châu, nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn; các nhà văn Quang Thân, Nguyễn Trí Huân, Chu Lai, Nguyễn Quang Lập, Ngô Vĩnh Bình; các nhà thơ Anh Ngọc, Trần Đăng Khoa, Trần Thị Trường...

    Trong số những người đến với Nông Thôn Ngày Nay có không ít người cảm phục tài năng của chị; nhưng cũng có không ít người “mê” chị.

    Từng ấy con người, từng ấy cá tính, lắm khi không ai chịu ai. Ấy thế mà chị dung hòa được tất cả. Có thể nói thời bấy giờ Nông Thôn Ngày Nay có được một đội ngũ phóng viên, biên tập viên, cộng tác viên đáng mơ ước của nhiều tờ báo.

    Báo Nông Thôn Ngày Nay chuyển từ mỗi tuần một số sang 3 số tuần. Giao diện tờ báo, măng séc cũng được thay đổi cho phù hợp với giai đoạn mới. Nội dung tờ báo cũng bắt đầu chuyển hướng với chất lượng cao hơn. Cuộc hội thảo bàn tròn về Văn hóa làng do nhà báo Quang Hải dẫn chương trình với sự tham gia của nhiều nhà nghiên cứu văn hóa và các chuyên gia đã tạo nên một tiếng vang, được nhiều cấp quản lý tư tưởng và báo chí đánh giá cao và hội thảo này là “gợi ý quý giá cho một trong những vấn đề quan trọng của Nghị quyết về chính sách nông thôn mới sau này” (lời Vũ Duy Thông - Vụ trường Vụ Báo chí Ban Tuyên giáo Trung ương thời bấy giờ).

    Dưới sự chỉ đạo của chị đội ngũ phóng viên, biên tập viên từng bước trưởng thành. Chuyến tác nghiệp trong vụ án “bắt cóc con tin người Nhật” ở phố Thụy Khuê năm 2001 của Nguyễn Kim Trung và nhiếp ảnh gia Trần Việt Đức có thể đưa vào sách giáo khoa giảng dạy báo chí hiện đại. Kim Trung lái xe máy chạy theo chiếc taxi chở con tin và kẻ bắt cóc, Trần Việt Đức ngồi sau cầm máy ảnh, chạy từ Hà Nội lên tới Lạng Sơn, cho tới khi lực lượng cảnh sát Hà Nội khống chế được tên bắt cóc, giải cứu con tin an toàn. Đó là bộ ảnh duy nhất mà phóng viên Nông Thôn Ngày Nay chụp được.

    Có thể kể ra nhiều, rất nhiều những câu chuyện tác nghiệp như vậy ở Nông Thôn Ngày Nay thuở ấy.

    “Trái tim sao cứ không thôi say nồng”

    Một ngày hè của năm 2012, trong một chuyến công tác Đà Nẵng tôi điện thoại cho chị. Ngày hôm sau chị và anh Lâm Trà My (phóng viên thường trú của Báo Nông Thôn Ngày Nay tại Đà Nẵng) đến đưa tôi về thăm nhà chị. Ngôi nhà theo kiểu châu Âu chỉ cách biển chừng 5 phút đi bộ đang được hoàn thiện là nơi chị an cư với vợ chồng cậu con trai và cô cháu gái xinh xắn. Rồi chị đưa tôi đi ngắm danh thắng Đà Nẵng.

    Ngồi trên bãi biển gió lùa của buổi chiều dịu mát chúng tôi nhắc lại những ngày cùng nhau làm việc ở Nông Thôn Ngày Nay. Chị nhắc tới từng người, “tiết lộ” nhiều chuyện đằng sau các đề tài tác nghiệp mà chị chỉ đạo, thậm chí tôi là người trong cuộc cũng cảm thấy ngỡ ngàng. Chị say sưa, nồng nhiệt, đam mê như chưa hề rời khỏi tờ báo sau khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình là gây dựng nên một tờ báo ngày có chỗ đứng trong lòng công chúng và để lại một đội ngũ làm báo chuyên nghiệp, đam mê và tài năng.

    Chị là thế, luôn sống động, nhiệt huyết, như cái buổi đầu tiên tôi gặp chị. Và cho đến hôm nay, khi: Tuổi thanh xuân đã xa xôi/Trái tim sao cứ không thôi say nồng.

    (“Anh đến” - Mai Nhung)

    Nhìn chị, thú thực, tôi cứ cảm thấy có gì đó xót xa. Không hiểu sao tôi bỗng nhớ tới lời than của Phạm Quý Thích khi đọc xong Truyện Kiều của Nguyễn Du: “Nhất phiến tài tình thiên cổ lụy”. Đa phần những phụ nữ tài năng, xinh đẹp, từ cổ chí kim, đều rất long đong về cuộc sống riêng.

    “Với một người lính vào sinh ra tử giữa bom đạn chiến trường không biết ngày mai chết sống ra sao, mang theo hình ảnh người con gái xinh xắn ấy thật là một món quà quý hơn vàng”. - Nhà văn Chu Lai

    Chiều hôm ấy chúng tôi đã nói rất nhiều. Nhắc đến những đồng nghiệp cùng chia bùi sẻ ngọt một thời; những người đang rất thành công trong sự nghiệp của mình và cả những người long đong, lận đận; thậm chí có người đã về thế giới bên kia.

    Rồi chúng tôi lại nói về thời cuộc. Cũng như bao người đã “rửa tay gác kiếm” chị cũng không khỏi chạnh lòng khi cuộc sống còn không ít những cái ác, cái bất công, nhất là bất công đối với những người nông dân chân lấm tay bùn. Nhưng khác với những người chỉ nhìn thấy mặt tiêu cực, chị luôn nhìn về phía trước, luôn tin ở cái thiện: Người đời ơi dù bạc bẽo bao nhiêu/ Tôi vẫn tin như cuộc đời chân thật/ Tôi vẫn tin như tôi từng ao ước/ Rằng cái thiện sẽ về, sau cái ác đi qua... - (“Tình yêu trở lại” - Mai Nhung).

    Vâng, chị là thế và vẫn luôn là thế, chị Mai Nhung!

    Lê Thọ Bình

    danviet.vn/  Thứ bảy, ngày 17/05/2014

     

    Nguyên TBT Võ Mai Nhung (phải) trao đổi với TBT Lưu Quang Định.

    Mai Nhung- Nhà báo của nông dân

    Bây giờ không hiếm các nhà báo nữ trẻ, vừa là cây bút với những tác phẩm gây ấn tượng trong xã hội, vừa làm công tác tòa soạn xuất sắc nhưng thời những năm 90, thế kỷ trước thì con số “đàn bà chỉ huy” một tờ báo thì chỉ đếm chưa hết ngón một bàn tay.

    Trong đó có thể kể đến Mai Nhung, nguyên Tổng biên tập (TBT) báo Nông Thôn Ngày Nay (NTNN). Ngày Mai Nhung nhận chức TBT, tôi cứ đùa: “Báo của các bạn thì biếu còn khó chứ bán sao được. Người nông dân suốt ngày cặm cụi với nắng mưa, nhọc nhằn, nghèo khó lấy đâu ra thời gian, tiền bạc để mua báo rồi chú tâm những vấn đề mà báo đưa ra. Người thành phố thì đã có ối tờ báo để đọc rồi”. Mai Nhung nhìn tôi, đôi mắt to tròn, lấp lánh một ánh cười hờn dỗi, trách cứ, thậm chí diễu cợt. Tôi đọc được ở ánh nhìn ấy một câu hỏi: “Vậy cậu xác định trách nhiệm nhà báo là thế nào, và cậu nghĩ về tớ là thế nào?”

    Mai Nhung là như vậy. Người đất Quảng, với phong cách, trả lời câu người ta hỏi bằng cách hỏi lại người ta, nhưng Mai Nhung khác hơn, chị không nói ra lời mà nói bằng mắt. Kể từ đó, từng bước phát triển của tờ Nông thôn Ngày nay đã khẳng định tài năng của Mai Nhung. Từ một tờ báo xuất bản tuần một kỳ/ 12 trang (lượng phát hành chỉ là con số vài ngàn) đến 5 kỳ/ tuần/ 16 trang (lượng phát hành luôn ở mức 7 vạn bản/kỳ) cùng với các ấn phẩm khác như : Làng Cười (3 vạn tờ/ kỳ), Chuyên đề “Thế giới & Hội nhập” 2 vạn bản/ kỳ, Nguyệt san 1 vạn bản/ kỳ… Về hiện tượng này, giúp tôi khẳng định ý nghĩ: “dân” miền Trung nhiều người giỏi làm báo. Họ biến cái góc bể hữu hạn thành một đại dương 7 vạn bản/kỳ, cho thấy, họ không chỉ khiến người nông dân cần đến tờ báo mà người thành thị cũng thích tờ báo.

     Việc khó như dời núi vậy

    Chúng tôi, những người làm báo thời đó vẫn hay đùa nhau rằng: Với Mai Nhung, thì đàn ông của “làng báo” thích nhắc đến nhan sắc của nàng. Nào là vừa trẻ vừa xinh vừa hào phóng. ( Có lẽ, họ khen nàng đẹp là để tránh nói nàng tài). Còn cánh phụ nữ thì khen nàng tài (để tránh nói nàng đẹp). Nhưng khen rồi thì lại kèm theo một câu: “Đàn bà vừa tài vừa đẹp thì tai họa cho xung quanh lắm, dao sắc động vào chết như bỡn…”. Tuy nhiên, dù có tránh khen nàng đến thế nào thì những người đàn ông đàn bà ấy của chúng tôi đều thích được nàng gọi điện: “Viết bài nhé”. Nhuận bút trả cao, tên người viết được nổi trong một tờ báo trình bày đẹp, lượng người đọc lớn là điều người cầm bút nào cũng muốn. Nếu bài viết “ngon” thì ngoài nhuận bút còn được một “sợi giây tình”, nghĩa là nàng không quên một ai đã cộng tác với báo của nàng (vì thế cũng có người, khi gặp khó khăn đã được tờ báo của nàng, hay bản thân nàng giúp đỡ), nếu bài viết ẩu, sẽ bị nàng cho một trận, mà không nói tránh né, nàng chỉ luôn ra cho mà biết cái hớ hênh, cái nhạt nhẽo, cái thiếu căn cứ của câu chữ, của sự kiện… Cái sắc sảo ấy của nàng, khiến cho không ít người sống cùng tòa soạn với nàng, chỉ một thời gian ngắn, từ chỗ bình thường đến chỗ thành danh.

    Khi NTNN là “hiện tượng” của làng báo Việt Nam, nhiều người đã về “tụ nghĩa” dưới ngọn cờ của nàng. Có thể kể đến những tên tuổi như: Huy Đức,( lúc đó đang là nhà báo chính trị - xã hội hàng đầu của Tuổi Trẻ, chỉ gặp Mai Nhung hôm trước thì hôm sau nộp đơn xin nghỉ Tuổi Trẻ để về NTNN). Lương Thị Bích Ngọc (nay là Tổng Biên tập Báo điện tử Khám phá) cũng rời báo Đại đoàn kết để về, Phạm Tường Vân,( lúc đó đang là Biên tập viên Tạp chí Thế giới phụ nữ, tờ báo trả thu nhập cho phóng viên thuộc loại cao nhất làng báo thời bấy giờ) cũng chuyển từ TP.HCM ra Hà Nội nhập cuộc. Nhà báo Huỳnh Kim Sánh, Nhiếp ảnh gia Trần Việt Đức, nhà báo Quang Hải, Minh Đức- ( lúc đó cũng đang là Tổng Thư ký tòa soạn Báo Tuổi trẻ TP.HCM). Nhà báo Lê Anh Hoài… đều đến với Mai Nhung. Cùng các nhà báo trẻ tiềm năng như: Nguyễn Bá Kiên (hiện là Tổng Biên tập Báo Giao thông), Lê Thị Hạnh (hiện đang làm ở VietNamNet), Văn Hoài, Ngọc Anh, Lê Huyền Minh Tâm, Minh Quang, Lê Minh, Lại Bá Hà...

    Họ gọi Mai Nhung là Nữ Tướng

    Còn nhớ hồi đầu, Mai Nhung bảo: “Ban Biên tập báo quyết tâm cải tiến, nâng cao chất lượng nội dung, hình thức tờ báo, sẽ từng bước chuyển từ bao cấp sang tự chủ, hạch toán… Báo sẽ cần những người làm báo tâm huyết với nông dân… Ai đó, ở đâu, có tài, muốn về báo thì báo đều nhận… Thậm chí, nếu bị kỷ luật về dăm ba cái chuyện linh tinh, cũng bỏ qua luôn, cốt ở tài và tâm mà thôi… ”. Chúng tôi đùa nhau mãi về chuyện này, chuyện linh tinh là thế nào, cái gì được coi chỉ là chuyện linh tinh v.v. Té ra linh tinh có nghĩa là chuyện yêu đương. (Hồi đó, còn cổ hủ lắm, có nơi kỷ luật chỉ vì cán bộ có tình cảm lãng mạn…)

    Tờ báo có trụ sở ở 13 Thụy Khuê Hà Nội, nhưng báo đến với người nông dân khắp cả nước, địa phương nào cũng có phóng viên thường trú, vấn đề thời sự hằng ngày xảy ra của nông thôn, nông dân tại địa phương đều được phản ánh và giải gỡ một cách chia sẻ thấu đáo, hay những giải pháp khoa học kỹ thuật cho nhà nông cũng được báo mời các chuyên gia nông nghiệp phổ biến trên báo,  nên bà con đón chờ tờ báo như chờ bữa ăn hằng ngày. Chuyện làm thế nào để nuôi con gà, con lợn, con bò, con ngan… có năng suất cao.; trồng thế nào để cây nhãn, cây bưởi, cây cam có thu hoạch tốt, bội thu mà không rớt giá cho đến chuyện lũ chồng lũ thì báo làm từ thiện ra sao đều được TBT và Ban BT có phương án thực hiện, đáp ứng. Báo quy tụ được nhiều nhà khoa học nông nghiệp viết về các vấn đề nông thôn, nhiều nhà văn hóa viết về câu chuyện con người và cuộc đời, nhiều phóng viên làm phóng sự giỏi. Vấn đề đặt ra trên mặt báo không chỉ là chuyện làm nông, mà cả chuyện cơ chế nào cho nông thôn phát triển, và như thế thì từ phóng sự nghị trường, đến phóng sự điều tra, đến ý kiến phản biện… Mai Nhung quan niệm, làm báo là người phải có gan chịu đựng được áp lực. Cái dễ nói, dễ lọt tai cơ chế thì khó được thực tiễn chấp nhận, nói được cái khó, cái dễ động chạm… mà ai cũng phải công nhận tiếng nói của tờ báo đã đóng góp vào tiến trình phát triển của xã hội, mới là làm báo giỏi…  Từng tuyến đề tài nóng bảo vệ quyền lợi cho người nông dân "thấp cổ bé họng" có cơ hội được hưởng công bằng, đều có bàn tay của Mai Nhung. Những bài phóng sự rất hay, có nhiều vụ việc đã được làm tới cùng, làm rất rành mạch: như vụ việc của một thứ trưởng Bộ Y tế bằng giả, vụ giải cứu em bé người Nhật khỏi tay bọn cướp- bắt cóc con tin, vụ một hạt thóc gánh 40 khoản phí…

    *

    Từ sắp xếp, trình bày các trang báo cho hợp lý, hấp dẫn, những ý kiến của Nhung cũng khiến cho họa sĩ phải nể phục. Không ít các cây bút chuyên nghiệp còn nể Nhung cả cách “giật” tít bài vừa đúng, trúng, và hay. Nhung bảo, cứ ba tháng mà chưa nghĩ được ra một thay đổi nào mới, và lớn để tờ báo tiếp tục chiếm lĩnh thị trường thì coi như mình không làm việc. Nhung luôn nghĩ bản thân mắc nợ người nông dân.

    *

    Dù đã nghỉ hưu (năm 2008), nhưng nhiều đồng nghiệp ở Báo NTNN vẫn quý mến Mai Nhung, họ gọi Nhung là người truyền lửa, mặc dù không ít lần sự quyết liệt của Nhung trong xử lý tình huống, nhân sự, chuyên môn… cũng thuộc diện… “kinh dị” không kém gì các đấng mày râu, khiến họ... nhiều lúc hoảng hồn. Họ nói rằng, nếu không như thế, Nhung không thể là vị tổng chỉ huy của những cây bút "có sừng có mỏ" trong làng báo. Họ bảo Nhung điều hành công việc của tòa soạn theo lối “lạt mềm buộc chặt”, tình chan chứa đấy nhưng lý cũng… “không phải dạng vừa đâu”.

    *

        Tuổi thiếu niên, Nhung lên rừng theo kháng chiến chống Mỹ. Cô gái có đôi mắt biết nói ấy khiến cho khu rừng ấy sinh động hơn, giảm bớt hơn cái lo âu thắc thỏm của một đời sống dã chiến. Mai Nhung, vô tư, hồn nhiên, xinh đẹp và chăm chỉ, ẩn sau nụ cười rất tươi là một tinh thần, ý chí tự học để chiếm lĩnh kiến thức của người con xứ Quảng. Các nhà văn như Nguyễn Trí Huân, Chu Lai, Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Khắc Phục, Nguyễn Quang Thân… nhiều khi vẫn nhắc đến Mai Nhung với những lời thân mến, và trong họ Mai Nhung vẫn là một cô bé ngày xưa, khi còn là một nhân viên đánh máy ở Hội Văn nghệ Liên Khu 5, tóc tết bím hai bên, sống nhiệt tình và làm việc có trách nhiệm. Các nhà văn coi Mai Nhung là một gương mặt đáng nể chính bởi sự tự học, tự rèn ấy để sau này trở thành người làm báo có tâm và có tầm…

    Sau khi nghỉ hưu, Mai Nhung về Đà Nẵng ở và làm ngôi nhà riêng của mình. Vốn là người có con mắt thẩm mỹ, ở bất cứ ngôi nhà nào Nhung cũng biến nó thành một không gian mà ngay cả các chi tiết tiện ích cũng trở thành một “mảng” của hội họa, kiến trúc nội thất. Tuy mời Kiến trúc sư (KTS) vẽ thiết kế ngôi nhà, nhưng rồi chính KTS lại bảo: ý tưởng cũng của chị Nhung, chi tiết và tổng thể cũng là cuả chị ấy cả, em chỉ như người thể hiện và làm chủ yếu là kết cấu thôi. Ngôi nhà thật đẹp, một tác phẩm kiến trúc về nhà ở có thể được xếp hạng ở Đà Nẵng.

       Từ ngày nghỉ hưu Mai Nhung dành nhiều thời gian cho việc đọc sách hơn trước. Cuốn nào mới ra, Nhung đều có. Căn bệnh đốt sống cổ có thể do nghề nghiệp để lại khiến Nhung đau yếu hơn, nhưng ngọn lửa trong tâm vẫn như hồi còn làm báo, Mai nhung vẫn sôi nổi trò chuyện về thời cuộc, về nhân tình thế thái, nhưng cuộc chuyện chỉ dừng ở mức tâm tư, đối thoại, phản biện giữa những bè bạn thân thiết. Chị bảo, chị không ưa những phát biểu ồn ào…

    Trần thị Trường

    Bài in báo Lao động và Xã hội/ 2016

    Mai Nhung - người giữ lửa

    Người ở Báo NTNN gọi cô là "Sếp Nhung", người ngoài thì gọi một cách trịnh trọng hơn, nữ Tổng Biên tập Mai Nhung, còn với tôi, tôi thích gọi cô đơn giản là "cô Nhung", như một người thân thuộc trong gia đình mình vậy.

    Dù đã nghỉ hưu (năm 2008), nhưng với tôi cũng như nhiều đồng nghiệp ở Báo NTNN thì cô Mai Nhung vẫn luôn mãi là người giữ lửa.

    Khi tôi rời trường đại học và bước chân vào làm phóng viên tập sự tại Báo NTNN, cô đã là một nữ Tổng Biên tập có tiếng trong làng báo, bởi giữa những vị đồng chức oai phong hét ra lửa ấy, cô như "hoa giữa rừng gươm", vừa duyên dáng, vừa dịu dàng, nhưng khi cần thì cũng quyết liệt không kém gì các đấng mày râu.

    Tờ NTNN hồi cuối những năm 1990, đầu những năm 2000 ấy, cô đã quy tụ được nhiều cây bút chính luận hàng đầu trong làng báo chí như Lê Thọ Bình, Huy Đức, Huỳnh Kim Sánh... và hàng loạt bài viết gây chú ý dư luận.

    Ngày đầu tiên đến báo, tôi cứ tò mò muốn được biết mặt cô, để hình dung vị tổng chỉ huy của những cây bút "có sừng có mỏ" ấy trông sẽ thế nào, và tôi bất ngờ vô cùng khi gặp một người phụ nữ thanh lịch và rất nữ tính trong chiếc váy hoa. Ở gần với cô lâu lâu, tôi mới hiểu cô điều hành công việc của tòa soạn theo lối riêng, đó là thế mạnh của một sợi lạt mềm buộc chặt, của làn nước tĩnh lặng phía trên để che giấu sức chảy có thể khiến cho đá tảng phải mòn đi ngay dưới chân mình.

    Cô thường rất ít khi nói về mình, nhưng thông qua bạn bè, đồng nghiệp, và cả những người tôi đã gặp trong quá trình làm báo, bức chân dung về cô cứ mỗi ngày một rõ dần lên. Mấy lần đến phỏng vấn nhà văn Chu Lai, nhà văn Nguyễn Trí Huân, các ông đều dành cho cô những lời ngợi khen rất thành thực.

    Nhà văn Chu Lai cứ nhắc mãi cái ký ức rất... Chu Lai của ông: "Lúc nào tôi cũng thấy hình ảnh của Mai Nhung ngày xưa, khi còn là một nhân viên đánh máy ở Hội Văn nghệ Liên Khu 5, tóc tết bím hai bên, đôi mắt tròn đen lay láy. Với một người lính vào sinh ra tử giữa bom đạn chiến trường không biết ngày mai chết sống ra sao, mang theo hình ảnh người con gái xinh xẻo ấy thật là một món quà quý hơn vàng".

    Còn nhà văn Nguyễn Trí Huân thì điềm đạm hơn. Ông bảo: "Mai Nhung là một Tổng Biên tập đáng nể của làng báo, từ một cô nhân viên đánh máy đơn thuần, cô ấy tự học hành, rèn luyện và đã tự vươn lên để không thua kém bất cứ một ai trong nghề. Trong tôi, lúc nào Mai Nhung cũng là một người em gái đáng trân trọng".

    Trong cuộc đời làm báo của mình, tôi sẽ nhớ mãi bài học này, dù đã hơn 10 năm trôi qua nhưng giờ nhắc lại chắc cô vẫn còn nhớ. Ấy là khi tôi còn là một cây bút non nớt mới vào nghề, tác nghiệp theo kiểu thấy gì viết nấy.

    Một hôm, trở về tòa soạn vào buổi trưa muộn, mấy anh chị trong phòng bảo tôi: "Tổng Biên tập đang tìm em để xạc cho một trận đấy, bài viết hôm nay có vấn đề gì ấy, chuẩn bị tinh thần mà đón bão đi". Tôi hốt hoảng đọc lại bài viết của mình trên số báo ra ngày hôm ấy, đó là một bài ghi nhận không khí chuẩn bị cho lễ Giỗ tổ Hùng Vương trên Phú Thọ, đọc đi đọc lại cũng không nhận ra lỗi ở đâu, không hiểu sao cô lại nổi giận.

    Tôi rón rén vào phòng cô, thầm chuẩn bị tinh thần để lĩnh "hỏa tiễn", nhưng may sao, cô đã nguôi bớt phần nào nỗi bực bội từ sáng. Cô nhẹ nhàng bảo tôi: "Cháu đọc lại đoạn cô gạch chân này đi, sáng nay cô cảm thấy giận cháu vô cùng".

    Tôi dán mắt vào đọc, thì ra đó là đoạn tôi dẫn lời một quan chức của tỉnh Phú Thọ nói rằng để đảm bảo tính thẩm mỹ của khu vực lễ hội, chính quyền địa phương đã tổ chức thu gom những người ăn xin, ăn mày từ mấy ngày trước.

    Tôi phân bua: "Cô ơi, người ta nói thế nào thì cháu viết lại như thế". Cô nghiêm mặt bảo tôi: "Cho dù đó là lời nói của nhân vật, nhưng khi đưa vào bài, mình không thể để nguyên những câu chữ thiếu nhân văn như thế, tại sao cháu lại có thể viết: "Thu gom người ăn xin ăn mày", những chi tiết như thế có thể bỏ đi cũng được, hoặc phải có một cách thể hiện nào đó nhân bản hơn". Tôi cảm thấy mình lớn hơn rất nhiều trong nghề nghiệp từ sự kỹ càng cẩn trọng ấy của cô.

    Suốt những năm tháng tại chức trước khi về nghỉ hưu, cô liên tục có mặt ở tòa soạn với vai trò một người giữ lửa. Từng tuyến đề tài nóng bảo vệ quyền lợi cho người nông dân "thấp cổ bé họng" đều có bàn tay của cô, cách sắp xếp, trình bày từng trang báo sao cho hấp dẫn cũng là một nỗi trở trăn của cô, từng tít bài giật chưa hay, thiếu sắc sảo cũng khiến cô nhắc hoài, nhắc mãi trong các buổi họp.

    Cô yêu cầu cánh "lính trẻ" chúng tôi phải cố gắng hơn rất nhiều để theo kịp các anh chị đi trước. Lúc nào cô cũng đau đáu một điều: "Làm sao để NTNN là tờ báo thân thiết của nhà nông nhưng cũng phải được các nhà hoạch định chính sách, nhà khoa học xem trọng". Từ khi cô rời vị trí, những người tiếp nối cũng vẫn đang cố gắng để NTNN mãi luôn có được điều đó.

    Trong 28 tuổi đời của tờ báo NTNN, cô Nhung đóng góp một phần không nhỏ, từ một phóng viên, rồi trưởng thành để trở thành một người đứng ở vị trí "cầm cương", giữ lửa. Không thể không nói rằng Báo NTNN là tâm huyết một đời làm báo của cô, và cô, cũng chính là một nguồn cảm hứng để chúng tôi - những thế hệ tiếp sau này miệt mài với tờ báo.

    Nhà văn Nguyễn Quang Thân: NTNN có hồn người đậm đà

    Có lẽ vì là báo của Hội Nông dân chứ không phải của một cơ quan nhà nước nên NTNN có cái hồn người đậm đà. Đành rằng nông dân cần rất nhiều thứ báo chí đưa lại như kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, luật pháp về đất đai, sản xuất... Nhưng điều người nông dân cần nhất, cần hơn hết thảy là "cái hồn nông dân". Đó là nếp nhà, là thuần phong mỹ tục cha ông để lại trong làng quê thân thiết, là nền văn hóa hình thành nhiều đời từ mồ hôi nước mắt và cả xương máu người nông dân

    Nói NTNN có cái hồn đậm đà ấy không có nghĩa là nó đã đạt sự viên mãn trong nhiệm vụ một tờ báo gần như duy nhất của người nông dân. Nhiệm vụ ấy còn nặng nề, mục tiêu còn ở phía xa. Nhưng NTNN đã chú ý, đã muốn làm, đã nhận ra mình phải làm việc ấy và đó là một khích lệ lớn đối với người viết báo cũng như người đọc báo quan tâm đến cái gốc, cái nôi của dân tộc: Nông thôn!

    Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên: Hãy "nóng" hơn nữa!

    Từ khi NTNN thay đổi măng sét trong khoảng 2 năm trở lại đây, tôi thấy tờ báo hiện đại, sáng sủa hơn, dễ đọc hơn. Tôi đọc báo thấy có nhiều bài phóng sự rất hay, có nhiều vụ việc đã được làm tới cùng, làm rất rành mạch như vụ việc của Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang, vụ ông Đoàn Văn Vươn...

    Tôi mong báo ngày càng phát huy được những tuyến bài như thế và giữ được phong độ. Nhưng NTNN cần phải "nóng" nhiều hơn nữa, vì những vấn đề "tam nông" hiện đang trở thành tâm điểm của đời sống xã hội. Là cơ quan ngôn luận của Hội Nông dân, báo cần cố gắng đề cập nhiều hơn về mảng nội dung đó. Bên cạnh đó, mảng văn hóa -xã hội cũng cần chú ý nhiều hơn đến các vấn đề của nông thôn hôm nay...

    Ngọc Anh

    Danviet.vn/  Thứ hai, ngày 07/05/2012

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập44,523,591

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/