tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30480615
Thơ
01.09.2016
Vũ Từ Trang
Chùm thơ tác giả tự chọn



CHỢT NGHE ABBA


Xôphia năm ấy mùa đông


đêm nghe nhạc ABBA


tuyết lả tả rơi


lòng cồn cào lửa đốt


tôi nhớ quê nhà đường xa lăng lắc.


 


Năm ấy đói và rét


dấn mình mưu sinh


nghe nhạc ABBA


mưa tuyết chẳng bình yên.


 


Hai  mấy năm trời, nhớ nhớ quên quên


rừng dương xưa chưa lần trở lại


chợt nghe ABBA lòng thành ngây dại


nhớ một thời khát vọng cuồng điên


nhớ vui buồn chưa kịp đặt tên


nắng  nghẹn  con đường cỏ rối.


* Ban nhạc ABBA thịnh hành những năm bảy mươi của thế kỷ trước.


 


VỀ LẠI PHỐ TRÀNG


Đồng đất qua bao vụ cấy cày


cây vẫn xanh như ngày mẹ cha tôi ở đấy


nhà mới nhiều hơn, giọng nói khác hơn


nhưng kỷ niệm trong tôi không đổi khác.


Kim phút kim giờ  đứng yên. Chiếc đồng hồ đứt cót


tích tắc vẫn kêu xáo động trong tôi


bao nhớ thương không về được nữa


bóng mẹ cha thăm thẳm chân đồi.


 


Tuổi lên ba, hay là lên bốn ?


gót chân tung tăng mặc bom đạn nổ rền


cậu mợ tôi và dân làng che chở


trống ếch khua  vang một thưở phố Tràng.


 


Tôi không dám đụng vào chiếc đồng hồ đứt cót


không dám khỏa tay ao làng in bóng mây trôi


tôi sợ  bóng hình mẹ cha tôi tan biến


ngày chưa qua, đêm đã thẳm sao trời.


 


BẠN


Bạn đã  xa, nhà đã bán


đời người còn  nhúm xương thôi !


công danh tiền bạc nhòe sương khói


cửa đóng


               mình tôi đứng gọi tôi.


 


BUỔI CHIỀU HOANG MANG


BUỔI CHIỀU SE LẠNH


CÓ PHẢI  CHỚM ĐÔNG?


gió rụt rè bỡ ngỡ


anh chợt nhớ em


con đường lá reo dốc chiều.


 


Giá trời còn nắng


em hong tuổi thơ mình


trải tới bờ cổ tích


tới khu vườn có nhiều bươm bướm


qua cánh đồng khô cằn


tới trường làng, có trang sách thần tiên


nơi gót chân lầm lội phố chợ


nơi cầy cấy bán buôn tấp nập kiếp người.


em sẽ ra sông giặt áo


giặt mới lại niềm vui.


 


Quê hương quê hương, ai có quyền từ chối


sao nắng hoang mang?


CẦU LONG BIÊN


Cây cầu ngắn cho đôi người yêu nhau


hoàng hôn buông đưa nhau qua cầu


gió cứ thổi,  chân cầu nước chảy


tình yêu đắm say, giá  cầu dài mãi...


 


Cây cầu quá dài cho người bán rau


sớm sớm từ làng gánh rau vào phố


tôi  đã thấy một trưa nắng đổ


người mẹ chân trần gánh rau trĩu vai


chợ sắp tan, mà cầu quá dài...


 


Tôi chót quên cầu đã mấy năm nay


người ta phân luồng ô tô, đi bộ


xe thô sơ vẫn đi cây cầu cổ


chiều nay, tôi cuốc bộ ngược cầu


nghe cầu kể đôi uyên ương xưa giờ đã bỏ nhau


cô gái bỏ chàng trai lên ngồi xe cúp


tôi  nghe bước chân người nặng nhọc


mẹ vẫn lầm lũi gánh rau vào chợ đầu cầu


sông ơi sông, sông chảy về đâu


cầu xưa ngắn, mà nay dài thế ?!


 


ĐẦM  SEN


Nhớ T.H.B


Bờ đầm sen anh ngồi ngắm sen


ngỡ còn vương sợi khói thuốc buồn chiều mưa đợi bạn


cô gái ấy anh gọi là em


sen em


          em sen


                      sen em sen !


tình yêu mong manh


                                tứ thơ vụt hiện


thi nhân ơi, đời người mấy chốc


sen đi lấy chồng.


 


Sao thi thoảng anh vẫn về đầm sen đơn phương đứng đợi


đời lẻ mình, mà thơ thêm một


phố huyện đèn dầu, giờ sáng loáng cửa gương


em trong ngần,  lầm lì buôn đất


thơ sen  đem cất


đầm sâu.


 


Rồi đầm sâu sẽ xây cao ốc


người viết thơ sen, ba tấc đất yên rồi


câu thơ sen giật mình,  thầm hỏi


em  còn ngóng sen?!


 


NHà NAM


Nhã Nam! Nhã Nam! con đường lượn quanh sườn đồi lô nhô trại ấp


đàn trâu đi lững thững nắng chiều


con suối ven nhà um tùm hoa dại. Khói đốt cỏ đồi. Khói cơm chiều.Cánh


                                                   chim trời. Người trung du thật thà ngô lúa


Nhã Nam! Nhã Nam! hoa rừng đưa lối


vườn dẻ nhà ai xơ xác cây.


 


Bát rượu nhỏ đẫm mùi ngô sắn


mùi lúa nương


mùi của đất


bạn mời tôi


tôi uống say cả ngọn khói chiều.


 


Qua cả rồi một thời trận mạc


qua lầm lũi miếng ăn, qua vật lộn đồng tiền


qua thành bại đau thương, mình lại về với đất


em nhà đồi mắt biếc


với tôi, em là cốc nước quê hương.


 


Và cốc nước lấy từ ruột đất


giếng đá ong thăm thẳm mây trời


tôi uống cả một chiều bối rối


gột rửa trong tôi chút bụi thị thành.


 


NOEL 1979


 Đấy là Noel trong veo thánh đường


một lũ lốc nhốc vừa đói vừa rách.


 


Chiếc xe đạp tuột xích


hai tay tôi dính đầy dầu luyn


họa sỹ Ngọc tóc dài áo thụng


mải vẽ quả táo chín lừng,  bụng tòng teng bát mỳ sợi nhạt thếch


Nguyễn nói về sự thánh thiện trong văn của Đôtx


khi chúng tôi vừa thoát khỏi khu nhà ổ chuột tối tăm ẩm mốc.


 Chỉ có em, riêng em


không nói không cười


toát lên vẻ đẹp thần tiên thiên nga trắng


chuông nhà thờ nức nở Noel.


 


Đấy là Noel trong nhiều Noel


tôi đã phấn đấu rất nhiều để đôi tay đỡ nhọ nhem dầu luyn


họa sỹ Ngọc vẫn vẽ quả táo chín lừng trên môi người khao khát


Nguyễn vẹn nguyên tín đồ của Đôtx


dù nghĩa địa xa xăm anh nằm chẳng phút bình yên


riêng em


tôi  tin em vẫn bay lưng trời bằng đôi cánh trắng.


 


  THỜI GIAN VÀNG


            Trong cửa hiệu đồng hồ “Thời gian vàng”


               khách vắng tanh


               cô bán hàng buồn tênh ngái ngủ.


 


               Hàng trăm chiếc kim đồng hồ đang quay nhúc nhắc


              dường muốn báo mọi người qua từng thời khắc


              Thời gian vàng!


              Thời gian vàng!


              cô bán hàng ngái ngủ buồn tênh.


  


             Tôi đi qua và tôi chợt thấy


             mỗi chúng ta từng là chủ tiệm thời gian


             thời gian vàng đang trôi qua mất


             mặc tay ta không một bụi vàng.


 


         TƠ TRỜI NĂM ẤY


Biết là người bỏ quê đi


để lại ngôi chùa trầm mặc


Chùa vẫn nghiêng nghiêng tháp bút


tam bảo quan âm trầm tư


nghìn mắt nghìn tay bất lực


Bãi dâu đỏ ngầu con sóng


đò nan sang sông một mình


giữa dòng, sao phân vân mãi?


đò chìm trong tiếng chuông ngân


Sư thầy đi đâu chẳng thấy


chỉ thấy cỏ rờn chân đê


tơ trời cùng tôi năm ấy


lơ ngơ quên cả lối vế.


VTT.


vanvn.net


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ viết cho con ngày 17 tuổi - Nguyễn Sĩ Đại 06.12.2019
Đứng giữa đồng không/ Bình minh trong núi/ Về một chỗ nào/ Đời vẫn có em - Vũ Hữu Định 27.11.2019
Yêu online/ Của anh/ Năng lượng tĩnh - Trần Hạ Vi 26.11.2019
Khúc hát người lỡ vận/ Kẻ ở lại - Vũ Hữu Định 25.11.2019
Thơ tình chiều thứ Bảy - Trần Hạ Vi 25.11.2019
Chùm thơ Trần Hạ Vi - Trần Hạ Vi 25.11.2019
Tôi khóc những cánh đồng rau khúc - Nguyễn Quang Thiều 25.11.2019
Chùm thơ Hồng Nhu - Hồng Nhu 14.11.2019
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
xem thêm »