tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24963461
Tiểu thuyết
12.12.2018
TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz
Thầy lang


- Mình đấy à? – ông ngạc nhiên khi trông thấy vợ. Đã từ bao năm nay ông không còn quen với những cuộc thăm viếng của bà trong chiếc áo choàng nội tẩm vào giờ này nữa.


- Vâng, ông Stas. Tôi muốn hỏi ý kiến ông. Tự tôi không rõ nên làm thế nào cho phải. Ông nghĩ thế nào, có nên coi trọng những lời đe dọa của thằng Leszek lắm không?


- Nó là một đứa không được thăng bằng lắm - ông Czyński nói nước đôi.


- Vì mình thấy đấy … Sẽ rất thiếu sư phạm nếu chịu lùi bước trước sức ép của một lời đe dọa. Nhưng mặt khác chúng mình cũng phải lưu ý đến cái tuổi của nó. Nếu như cho đến nay ta chưa giáo dục được nó thì có tiếp tục khoa sư phạm nữa cũng chẳng làm gì.


Ông Stanisław thèm thuồng liếc nhìn tập sách dày cộp đã mở ra để trên chăn. Zagłoba  vừa mới nhận quyền thủ lĩnh quân sự và đang bắt tay vào tích trữ lương thảo cho doanh trại. Một điều đặc biệt dễ chịu, ấy thế mà đột nhiên lại lôi chuyện thằng Leszek ra đây mới lạ chứ!


- Elu, tôi cho rằng chúng mình từ chối nó hơi cương quyết quá.


- Nhưng mà đúng.


- Thì hẳn rồi. Nhưng mặt khác lòng tự ái của thằng bé bị tổn thương. Tôi cho rằng, rốt cuộc…


Đầu óc ông vẫn đang nghĩ tới chuyện chuyển khí giới và đạn dược từ Białegostok tới, nghĩ tới chuyến đến thăm của quận công Sapieha (một cái đầu đến là ngu, chắc hẳn là dân Witewska!), tất cả những điều đó khiến cho tâm trạng của ông ôn hòa và dễ dãi.


- … rốt cuộc cái lão thợ yên cương kia phải dạy cho thằng con một bài học đạo đức mới phải. Không thể phủ nhận là thằng Leszek cũng có lý một phần.


- Nghĩa là ông nghiêng về phía đồng ý với điều kiện của Leszek? – Phu nhân Eleonora chớp ngay ý chồng.


- Tôi á? - ông Stanislaw ngạc nhiên một cách thành thật.


- Kìa, thì rõ là không phải tôi - bà vợ sốt ruột nhún vai. – Bao giờ tôi cũng có ý kiến là ông quá mềm tay quá cợt nhả với con. Mong sao sau này chúng ta không phải ăn năn nặng nề về sự nhu nhược của ông đấy, ông ạ!


- Xin lỗi mình,  Elu… - ông Czyński mở miệng, song bà vợ đã ngắt lời ông.


- Ông ạ, tôi sẽ chiều theo ý ông. Mặc dù tôi xin nhấn mạnh một lần nữa tôi làm thế là ngược với suy nghĩ của mình.


- Nhưng mà… - ông Stanislaw định chống chế - nhưng mà tôi …


- Ông? Ông á? Ông chồng của tôi ạ, ông đã dạy dỗ con không nên hồn! Chúc ông ngủ ngon!


Và phu nhân Eleonora bước ra. Bà bước ra với cảm giác xấu hổ đối với bản thân mình. Lương tâm không cho phép bà tự đánh lừa bằng cách trút một cách hình thức trách nhiệm về việc chịu nhượng bộ lên vai chồng. Tính cách chuyên quyền của bà nổi dậy chống lại tối hậu thư của con trai, và nếu như ông Stanisław có một lời, chỉ một lời thôi, khuyến khích bà chống lại, khuyến khích bà phải cương quyết - thì hẳn bà không bao giờ thay đổi quyết định của mình. Còn việc bà đến phòng ngủ của chồng hoàn toàn tin chắc rằng sẽ không được nghe từ miệng ông một lời khuyến khích như ai - thì đó lại là chuyện khác.


Song ai nghĩ rằng phu nhân Eleonora Czyńska cam chịu nhận thất bại hoàn toàn thì người ấy vẫn chưa hiểu bà. Thực tình, bà cũng run cả người khi nghĩ rằng đứa con trai có thể thực hiện lời đe dọa của nó, nó sẽ đi đến tận cùng thế giới, song bà vẫn không thể thừa nhận sự đầu hàng của mình là sự từ bỏ tất cả mọi lợi ích.


Vì vậy, hôm sau bà gọi con đến và tuyên bố ngắn gọn rằng không phải vì áp lực của chàng, mà do sự thuyết phục của cha chàng, bà quyết định sẽ không đặt mua hàng của ông thợ yên cương Wojdyłło nữa, song với một điều kiện. Đó là ngay hôm nay Leszek phải đi Warszawa đến tại nhà chú Otasi một thời gian dài.


Bà cố tình không quy định thời gian vì sợ nếu dài quá sẽ bị Leszek từ chối. Song những lo xa của bà là không cần thiết. Sau một đêm ngủ không an giấc, sau nhiều loạt ý nghĩ phê phán, thậm chí chê trách Leszek đã hoàn toàn ngã lòng. Chính chàng cũng đang cân nhắc xem tốt nhất có nên đi hay chăng, và chàng đón nhận kế hoạch của mẹ không một lời phản đối.


Bản thân chuyến đi xa đã tự động đẩy lùi niềm ham muốn lui tới thị trấn: tại ngôi nhà ồn ào náo nhiệt và vui vẻ của chú Otasi, nơi lúc nào cũng đầy các cô gái và thiếu phụ trẻ trung, chắc hẳn thời gian trôi đi sẽ dễ chịu hơn nhiều so với ở cái địa phương thô thiển này, trong cái ao tù hãm đặc bùn này, giữa những chuyện vụn vặt, bẩn thỉu và thấp kém này.


Chàng nghĩ như vậy cho mãi đến khi những tòa nhà của khu ga bắt đầu chạy lùi lại đằng sau khung cửa sổ toa tàu. Nhưng đến khi những chiếc bánh sắt bắt đầu gõ nhịp đều đều,  đơn điệu thì những ý nghĩ bắt đầu hỗn độn, quay cuồng và đột nhiên chạy tuột về một hướng hoàn toàn khác. Nhưng đó là những chuyện về sau.


 


X.


Cuộc sống vẫn bình lặng trôi đi ở cối xay bột của ông lão Prokop Sapiel, thường được gọi là Prokop Mielnik. Bầu trời xanh thẳm thanh bình soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng của những cái đầm chứa tĩnh mịch, những cây gia tỏa ngát mùi mật thơm lừng, dòng nước – nguồn sống tốt lành - tuôn chảy thành một luồng khỏe khoắn óng ánh sáng, vào guồng của cối xay, hệt như một dòng thủy tinh không bao giờ cạn, vỡ tung ra trong những cánh guồng thành nhiều mảnh vụn trong suốt ngả màu lục nhạt mỗi lúc một rõ hơn, một trắng hơn rồi tuôn xuống cái hốc trào bọt trắng xóa, trong những tiếng rào rào róc rách không ngớt.


Dưới này là tiếng rào rào, còn trên kia là tiếng rì rầm đơn điệu, no ấm, mãn nguyện của những hạt lúa được đưa vào cối, để rồi dòng bột quý giá, mượt mà tuôn chảy xuống theo các máng. Chỉ cần đặt bao hứng vào dòng bột mì ấy mà thôi.


Vì đã gần cuối vụ giáp hạt, cối xay cũng không có mấy việc. Chừng ba giờ chiều, anh thợ làm công Witalis hạ tấm chắn và bánh xe quay chậm dần lại, dưới sức nặng của nước và đà quay, nó còn cố quay thêm một hồi hai vòng nữa, nghiến ken két trên các trục bằng gỗ sồi, va chạm lanh canh trong những bánh răng bằng sắt, lào xào tiếng ngũ cốc thưa dần rồi sau đó hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có làn bột mù mịt không một tiếng động rơi từ mái nhà và gác xép xuống đất, xuống những bao hứng, xuống chiếc cân bàn, đọng thành một lớp dày đến nửa ngón tay.


Các chủ cối xay khác, ít lương tâm hơn, đem thứ bột này bán cho người ta, riêng ông lão Prokop thì bắt quét sạch để làm thức ăn cho bò và những con vật khác, vì vậy lũ bò, ngựa của ông cũng như đàn lợn, vịt ngỗng và gà của mẹ Agata, đều núc ních no nê như được nuôi bằng thức ăn của Chúa.


Từ ba giờ chiều trở đi không còn việc gì ở cối xay nữa, và thường vào giờ này, ông lang Antoni Kosiba bắt đầu lên phố. Ông giũ cho sạch bột bám, mặc một chiếc sơ mi sạch, rửa kỹ mặt và tay bên cái gốc cây mọc sát đầm nước, nơi xuống đầm thuận tiện nhất, rồi đi Radoliszki.


Mùa hè ít người ốm lui tới, có tới cũng chủ yếu là buổi chiều, sau lúc mặt trời lặn, khi ấy người ta rỗi rãi hơn.


Thời gian gần đây, tất cả người nhà, nhất là đám đàn bà, đều nhận thấy trong cung cách cư xử của thầy lang có những thay đổi đáng kể. Hình như ông bắt đầu chăm lo đến bản thân hơn, giày đánh xi bóng loáng, ông mua hai chiếc áo cánh vải màu, tỉa râu và tóc mà trước kia vẫn để dài phủ vai khiến ông giống như một cha cố chính giáo.


Nếu bàn về nguyên nhân của sự lịch sự kia, thì cô nàng Zonia không còn một ảo tưởng nào hết. Đã từ lâu bản năng đàn bà không bao giờ nhầm lẫn trong những chuyện kia đã mách bảo cô rằng chắc chắn cái ông Antoni Kosiba lâu xưa nay vẫn thờ ơ lãnh đạm với cái duyên đàn bà đã tìm được cho mình một ả nào đó trong thị trấn rồi. Thoạt tiên những nghi ngờ hướng vào bà Szkopkowa, chủ cửa hiệu, nhưng sau một cuộc điều tra ngắn ngủi, hóa ra không chính xác. Ông Antoni có lui tới cửa hiệu ấy thật, nhưng chỉ để gặp gỡ một cô gái làm công trẻ măng chỗ bà Szkopkowa mà thôi.


Zonia đã gặp cô gái ấy nhiều lần, chị vừa buồn cười, vừa bực mình khi nghĩ đến cuộc tình kia.


- Này ông lão kia ơi - chị chàng vừa nói vừa nhìn ông thầy lang đang cọ rửa kĩ càng - ông muốn gì nữa thế không biết? Con bé đấy có phải để cho ông đâu cơ chứ? Gõ vào đầu thử đi ông ạ! Xì! Nó thì làm nổi việc gì kia chứ? Cứ việc mà tới lui thăm nom bằng thích thì thôi, nhưng hỏi được lợi ích gì không nào? Ông phải có một mụ vợ lam làm khỏe mạnh, chứ không phải một con nhóc con tay trắng kia đâu.


- Một bà vợ đúng như mợ ấy chứ gì - Olga giễu.


- Chứ sao! - Zonia chống nạnh vẻ thách thức - Tôi không chối. Tôi kém cạnh gì con bé ấy nào? Tôi không trẻ như nó hả? Thế thì đã sao? Antoni, ông hãy nghĩ lại đi, ông cần con bé trẻ măng đấy làm gì? Lại còn là dân thành thị nữa chứ! Đỏng đà đỏng đảnh. Mũ này mũ nọ. Chỉ tổ chuốc lấy tội vào thân thôi, ông ạ!


- Im đi, đồ ngốc! - rốt cuộc ông thầy lang không chịu thấu phải lên tiếng.


Và ông vừa bỏ đi vừa lầm bầm:


- Cái mụ ngốc ấy, nghĩ gì không hiểu nữa chứ!


Ông xem những điều Zonia nói như đổ thùng không vào vại rỗng. Ông đâu có mơ màng gì đến vợ con. Ông có ác cảm với phụ nữ, nguồn gốc của sự ác cảm đó ông cũng chưa cân nhắc thử bao giờ, ông hơi sợ họ và phần nào coi khinh họ. Còn nếu nói về cô Marysia ở trấn Radoliszki thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Marysia khác hẳn những người khác. Khác đến mức ông xem việc so sánh cô với đám đàn bà còn lại là chuyện hoàn toàn vớ vẩn. Bản thân ý nghĩ của Zonia về cuộc hôn nhân giữ ông và Marysia đã ngu xuẩn đến mức không đáng phải nghĩ đến làm gì cho thêm bận. Nếu ông có nghĩ đến điều ấy chăng thì cũng chỉ là nghĩ xem tại sao và từ đâu cái ý nghĩ vớ vẩn thế lại có thể nảy sinh trong cái đầu chật hẹp ấy.


Rằng ông hay lui tới cửa hiệu ư? Ừ thì hay lui tới đấy, nhưng thế đã sao? Rằng chỉ thi thoảng ông mang cho Marysia chút quà ư? Thế thì sao, ông không có quyền làm điều đó chắc? Rằng ông thích trò chuyện với cô ư? Thật tội nghiệp một thiếu nữ, gần như hãy còn là một đứa trẻ, cô đơn, mồ côi mồ cút. Biểu lộ một chút tình với một người như thế thì có gì xấu? Hơn nữa, đó lại là chút tình chân thành, không hề tính toán, không hề vụ lợi. Vả chăng ông cũng cảm thấy cô gái gắn bó với ông, cô cũng chân thành yêu mến ông. Nếu không, cô đã chẳng đón chào ông bao giờ cũng tràn trề niềm vui đến thế, nếu không cô đã chẳng giữ ông ngồi lại trong hiệu thật lâu đến thế, đã chẳng thổ lộ cùng ông những lo buồn phiền não của cô.


Trong những ngày gần đây cô không thiếu chi những lo phiền. Từ hôm thứ hai, nom cô đã u uẩn, nhưng khi ông đến vào thứ năm thì ông nhận ra ngay là cô vừa khóc.


- Sao thế, cô bé của bác - ông hỏi - những người xấu bụng lại không để yên cho cháu sống sao?


- Không, bác Antoni! Không phải thế! Có điều, chính qua cái vụ rắc rối này mà xảy ra chuyện chẳng lành.


- Cho ai? – ông lo lắng.


- Cho ông Wojdyłło, cho ông thợ yên cương đấy ạ.


- Bất hạnh gì kia?


- Chắc hẳn cậu Czyński được ai đó nói cho hay rằng gã cựu học sinh trường dòng đã sỉ nhục cháu và cả chuyện đánh nhau kia nữa! Thế là hôm qua ông thợ yên cương cho một xe chở hàng đã làm xong đến Ludwikow, thì họ không giao hàng mới cho ông làm nữa.


Trước đó, ông Mosterdziej không có mặt tại thị trấn. Ông ấy đi Wilno mãi hôm qua mới về. Khi thấy chiếc xe không quay lại, ông ấy hỏi:


- Thế hàng mới đâu?


Người đánh xe trả lời:


- Bà chủ Ludwikow bảo tôi nhắc lại cho ông biết rằng sẽ không giao việc cho chúng ta nữa.


- Sao lại không giao? Họ đóng cửa nhà máy à?


- Nhà máy thì họ không cho đóng - người đánh xe nói - nhưng vì cậu con ông xúc phạm đến cậu chủ của họ, nên họ không muốn mang việc đến cho ông làm nữa.


Thầy lang đằng hắng.


- Thế là không công bằng. Sao cha lại phải chịu trách nhiệm về việc làm của con kia chứ? Con là thằng vô lại, còn cha là một người ngay thẳng và không hề có lỗi gì cả.


- Thì đúng thế - Marysia đồng tình - Chính cháu cũng nói với ông ấy như thế


- Ai kia?


- Ông Mosterdziej ấy ạ. Mãi đến khi nghe người đánh xe nói vậy, ông mới tìm hiểu và mới biết có chuyện gì xảy ra. Trước hết ông ấy đến gặp anh Sobek, bắt tay anh ta và chúc mừng rằng anh ấy đã cư xử đúng mực với con trai ông, sau đó ông ấy đến gặp cháu.


- Ông ấy muốn gì?


- Thoạt đầu ông ấy nghiêm nghị nhìn cháu rồi nói: - Tôi đến để xin lỗi về hành động của thằng Zenon nhà tôi. Nó là một đứa xấu tính và ngu ngốc. Cái thằng vô công rồi nghề ấy đáng bị trừng trị và những gì nó được anh Sobek tặng cho cũng vẫn quá ít. Tôi hiểu, ông ấy bảo, nó không có quyền xúc phạm đến cô, có nghĩa là đến cháu ấy. Cô làm gì là việc của cô, không phải chuyện của nó. Bà Szkopkowa đỡ đầu cô, quyền là ở bà ấy, không phải ở cái thằng ăn hại kia. Giá như cô đến gặp tôi phàn nàn, thì nó sẽ được lãnh đủ phần của nó. Thế nhưng, ông ấy nói, cô lại than phiền với cậu chủ ở Ludwikow, khiến cho giờ đây, tôi, một người già cả và vô tội, cũng đâm bị vạ lây, bởi lẽ người ta rút đơn đặt hàng của tôi, có nghĩa là hơn một nửa công việc của nhà tôi.


Thầy lang ngạc nhiên.


- Nhưng cháu có than phiền với cậu chủ đâu?!


- Chính thế. Cháu cũng nói với ông Wojdyłło như vậy, nhưng hình như ông ấy không tin.


- Nào, thế nhưng bác vẫn chưa thấy có chuyện gì không lành ở đây cả.


- Không lành là chuyện khác. Sáng hôm nay ông lão Wojdyłło đã đuổi con trai ra khỏi nhà!


- Đuổi à? Sao lại đuổi?! - Thầy lang ngạc nhiên.


- Ông ấy rất nghiêm khắc. Cả thị trấn bàn tán về việc ấy. Và ai cũng bảo rằng đó là tại cháu… Nhưng cháu có lỗi gì đâu cơ chứ? Cháu có làm điều gì xấu đâu?


Giọng Marysia run run, mắt cô ứa lệ.


- Cháu những muốn đích thân chạy đến gặp ông Wojdyłło để van xin ông ấy tha cho Zenon, nhưng cháu sợ… Vả chăng chắc ông ấy cũng chẳng để ý gì đến lời cầu xin của cháu. Cha xứ đứng về phía Zenon, người bảo rằng y hư hỏng thật, nhưng một khi đã bị ném ra khỏi nhà, y sẽ đi vào con đường tồi tệ hơn nữa… Nhưng cũng không giúp được gì cả. Ông lão nói rằng cứ để mặc y chết rục trong nhà tù ông ấy cũng chẳng động lòng, bởi vì, ông ấy bảo đó không những chỉ là một thằng lười, một kẻ vô công rồi nghề, mà lại còn đi cướp miếng bánh của cha anh nữa.


Thầy lang lắc đầu.


- Chuyện đáng buồn, nhưng cháu không có lỗi gì ở đây, cô bé ạ.


- Chuyện cháu không có lỗi gì cũng chẳng ích gì! - Cô vặn vẹo hai tay - một khi mà mọi người cũng trỏ tay về cháu như một con tội phạm… ai cũng nhìn cháu gườm gườm…


- Ngay cả bà Szkopkowa cũng bị xúi giục chống lại cháu nữa. Chính tai cháu nghe một ông thợ mộc nói với bà Szkopkowa tại đây: Bà giữ cái con bé tha phương ấy ở đây chỉ làm khổ mọi người và xúc phạm đến Chúa mà thôi.


Marysia ôm mặt khóc òa lên.


- Cháu biết, cháu biết - cô nức nở - mọi chuyện rồi sẽ kết thúc ra sao… Họ sẽ cắn xé cháu… Họ tước mất việc làm của cháu… Mà cháu thì chỉ những muốn, chỉ những muốn mọi sự tốt đẹp… nếu cậu Leszek đến cháu sẽ quỳ gối xuống và van xin cậu ấy tha tội cho Zenon. Nhưng cậu ấy… cậu ấy không đến. Cậu ấy không báo tin tức gì cả. Cháu chỉ còn thiếu nước ấy nữa thôi… Ôi, lạy Chúa, lạy Chúa lòng lành!


Ông Antoni Kosiba ngồi lặng, hai bàn tay to tướng bất lực buông xuôi. Mặt ông tái đi vì xúc động. Ông sẵn sàng hiến cả linh hồn để cô gái thân yêu kia được giải thoát khỏi mọi đau khổ và lo buồn. Trong ông giằng giật thay đổi nhau, lúc thì cơn giận đùng đùng và ý muốn hành động ngay tức khắc, lúc thì cảm giác về sự bất lực của mình.


Thậm chí ông không có lời nào để an ủi cô. Ông bèn đứng lên, ôm lấy cô, vuốt nhẹ bàn tay thô ráp, bàn tay nhọc nhằn lao động của ông lên tóc cô, mà nhắc đi nhắc lại:


- Nín đi, con bồ câu nhỏ, nín đi, con bồ câu!


Cô nép vào người ông, cả thân hình cô run lên trong cơn thổn thức. Một nỗi xót thương cô và thương thân choán ngợp cả tâm hồn ông, ông thương cho sự cô đơn và sự bất lực của cả hai, khiến lệ ông cũng bắt đầu lăn trên má, trên bộ râu nhuốm bạc, trên những ngón tay đang hết sức âu yếm vuốt mái tóc màu sáng của cô gái.


- Nín đi, con bồ câu nhỏ của bác, nín đi, nín đi cháu… - ông nói rất khẽ.


- Chỉ còn mỗi mình bác, bác Antoni ơi… cháu chỉ còn mỗi mình bác trên đời này thôi… con bé tha phương…


- Cả hai chúng ta, cả hai chúng ta đều là những kẻ tha phương giữa những người xa lạ, con bồ câu của bác ạ! Nhưng cháu đừng lo, đừng khóc nữa. Bác sẽ không để người ta làm khổ cháu đâu. Bác già thật nhưng bác còn đủ sức… Một khi bác chịu khó, chịu khổ, thì cháu, con bồ câu bé nhỏ ạ, sẽ có đầy đủ mọi thứ. Nín đi, nín đi cháu… nếu như người ta hành hạ cháu nhiều quá, hãy đến ở với bác, ở cối xay. Chỗ bác không đẹp đẽ, cũng chẳng giàu có gì đâu, nhưng đói rét cháu không bao giờ phải chịu, không bao giờ cháu phải thiếu tình thương… Ở đó có rừng bao la, có đồng cỏ mênh mông, chúng ta sẽ cùng đi hái cây thuốc, cháu sẽ giúp bác chữa bệnh cho mọi người nhé, con bồ câu nhỏ của bác… Không một miệng lưỡi ác độc nào dám động đến cháu nữa, không một lời bỉ báng nào… Chúng ta sẽ sống sung sướng biết bao nếu có nhau, hai kẻ tha phương… Nín đi, con bồ câu nhỏ, nín đi nào…


- Bác tốt quá, bác Antoni ơi, bác tốt biết chừng nào - dần dần Marysia bình tâm lại - Cha đẻ cũng không thể tốt hơn bác… Sao cháu lại được hưởng tình thương ấy hả bác?


- Sao ư? - thầy lang suy nghĩ - Ai biết được? Thế bác làm gì để cháu nép vào người bác, con bồ câu của bác, để trái tim già nua của bác đây, trái tim chỉ còn đập vì thói quen chứ không phải vì cần thiết, lại ấm áp như mặt trời sưởi ấm… Chỉ một mình. Có Chúa họa mới hay, còn bác, dẫu không biết vì sao, bác xin cảm ơn người vì điều đó và bác sẽ cảm ơn cho đến khi nhắm mắt xuôi tay…


Một chiếc xe song mã dừng lại trước cửa hiệu, lát sau một ông khách bước vào. Ông ta mua giấy màu để làm đèn lồng, chắc là vì sắp đến ngày hội mùa. Ông ta lựa chọn rất lâu, mặc cả và kêu ca vì giá quá cao.


Khi rốt cuộc ông khách đã mang các gói hành lí bước ra, thầy lang mới nói:


- Con bồ câu nhỏ của bác, cháu cho phép bác được nói thẳng những điều bác nghĩ chứ?


- Chính cháu cầu xin điều ấy - cô mỉm cười nhưng không khỏi lo ngại sẽ được nghe những điều không dễ chịu sau lời giáo đầu ấy.


Và cô đã không nhầm: thầy lang bắt đầu nói về cậu Leszek.


- Chính vì cậu ấy nên mới có tất cả những điều phiền toái và khổ sở này. Con bồ câu của bác, cháu cần gì ở cậu ta kia chứ? Bác không bảo là cậu ấy không tốt hay có hại, thậm chí mắt cậu ấy có cái nhìn trung thực nữa, nhưng cậu ấy còn trẻ quá, chưa chín chắn, một cái chong chóng mà thôi. Nhiều lần bác đã ngắm kỹ cậu ấy, cũng không ít lần bác thấy cậu ấy đến đây… Và rồi người ta xì xầm… Vì cậu ấy còn trẻ, còn lông bông quá, nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên là người ta nghi cậu ấy có ý đồ không đẹp. Chính bác, có Chúa chứng giám, không hề tin những nghi ngờ đó! Bác sẵn sàng chịu chết, cốt sao những gì người ta bàn tán cũng chỉ như tiếng chó sủa thôi. Nhưng cháu thấy đấy, con bồ câu nhỏ ạ, họ nói cũng có lý của họ… Cháu không thể buộc lưỡi họ lại, không thể bịt mắt mọi người. Họ cứ nhìn và cứ nói. Nhưng cháu được gì ở những chuyện tán tỉnh ấy chứ? Chỉ có nguy hiểm mà thôi. Cháu còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, cháu dễ tin ở lời hứa.


(còn tiếp)


Nguồn: Thầy lang. Tiểu thuyết của Tadeusz Dołęga-Mostowicz . Nguyễn Hữu Dũng dịch từ nguyên tác tiếng Ba Lan. NXB Hội Nhà văn. Bản in lần thứ 19, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 12.12.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 06.12.2018
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 06.12.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 05.12.2018
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 03.12.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 28.11.2018
Số đỏ - Vũ Trọng Phụng 28.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
xem thêm »