tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 25787942
Tiểu thuyết
19.01.2019
TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz
Thầy lang


Nàng nhìn chàng trách móc.


- Em, em mà lại không yêu ông?


- Maryśku!


Chàng ôm ghì nàng trong vòng tay và hôn như mưa. Sự cuồng nhiệt và sức mạnh chàng dùng để ghì nàng vào ngực đã khiến Marysia hoàn toàn bất lực. Nàng không thể và cũng không muốn cưỡng lại. Lúc này đây, nàng vô cùng sung sướng. Nàng sẵn sàng thề rằng từ thuở khai thiên lập địa đến nay chưa một cô gái nào được sung sướng như nàng.


Nếu có khi nào trong suy tư nàng cảm thấy có điều gì dù nhỏ nhặt oán trách Leszek thì giờ đây chúng đều tan biến hết, không để lại một mảy may dấu vết. Dĩ nhiên, nàng không hề tin rằng cả hai có thể đi đến một cuộc hôn nhân vợ chồng. Điều đó là một việc không thể. Nhưng chỉ riêng quyết tâm của chàng, cái quyết tâm rõ ràng là chân thành kia, chỉ riêng thiện ý của chàng, chỉ riêng việc chàng thắng bản thân mình và nàng, đã chứng tỏ sự cao quý của chàng, chứng tỏ tình cảm chàng rất sâu sắc và bản tính chàng là phi thường. Nếu lúc này người ta hỏi nàng xem có thể có một ai giàu giá trị phẩm chất hơn chàng chăng, nàng sẽ phản đối ngay với một lương tâm hoàn toàn trong sạch.


Chàng đã tự chiến thắng, bởi lẽ dĩ nhiên chàng đã phải tự vượt lên trên niềm tự hào của chàng, vượt qua lòng tin rằng các tiểu thư giàu có và xinh đẹp nhất đều ao ước làm vợ chàng, rằng những gia đình danh giá nhất đều muốn chọn chàng làm rể, rằng có rất ít kẻ sánh ngang chàng về gia tư, tài sản và học thức. Bởi chưng chàng thích khoe chức tước danh hiệu của bạn hữu, chàng nói đến đám người thị trấn với vẻ khinh khi, bỉ báng đến như thế kia mà.


Thế mà đột nhiên chàng muốn lấy chàng làm vợ. Nàng, kẻ mà ngay cả đối với cái thị trấn bé tí teo đến tức cười này vẫn chỉ là đứa con gái tha hương, một cô gái mồ côi nghèo, không gia đình, không bạn bè (ngoại trừ một ông lão thầy lang quê mùa), không chút tiền của giắt lưng. Dẫu so với các cô gái khác ở Radoliszki nàng có học thức hơn mà nhờ mẹ mà được giáo dục theo kiểu khác, nhưng biết đâu học thức, cách cư xử và quan hệ giao tiếp của nàng lại chẳng khiến chàng phải hổ thẹn trong môi trường của chàng?


        Cha đẻ nàng, người đã mất khi nàng còn là một cô gái vài tuổi đầu, hình như vốn là một thầy thuốc; cha dượng nàng, người mà nàng yêu thương như cha và cũng gọi là cha cũng chỉ là một viên chức kiểm lâm bình thường của một gia đình quý tộc, mẹ nàng xuất thân từ gia đình danh tiếng đấy, nhưng trong vùng này bà cũng chỉ được biết đến như một cô giáo dạy nhạc và dạy ngoại ngữ nghèo, về sau chỉ là một người may thuê vá mướn.


Liệu những người như vợ chồng ông bà Czyński, những người thuộc tầng lớp trên, nơi người ta chú trọng nhiều đến xuất thân và gia thế hơn cả quý tộc nòi - có bao giờ đồng ý để con trai họ kết hôn với một người như thế?


Khi những ấn tượng ban đầu qua đi, Marysia bắt đầu nói với Leszek về chuyện đó. Chàng chăm chú lắng nghe, không hề ngắt lời, nhưng khi nàng vừa nói xong chàng bảo:


- Nhưng tất cả cái đó có nghĩa gì đâu? Chúng ta có thể làm thay đổi một thực tế là chúng mình yêu nhau?


- Không, đó là điều không thay đổi được. Em sẽ mãi mãi yêu anh, người duy nhất của em, đến khi nhắm mắt! - nàng khẽ thì thầm.


- Nhưng hình như em với điều đó không quan trọng đến mức phải chiến đấu vì nó, phải chịu đựng tất cả những gì buồn phiền não thì phải.


Nàng lắc đầu.


- Ồ, không! Không phải vì em! Em sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi hy sinh, chịu đựng tất cả mọi nhọc nhằn. Nhưng còn anh…


- Anh thì sao? - chàng hỏi như giận dỗi.


- Còn anh…Việc ấy sẽ làm anh bất hạnh, sẽ khiến anh mất hào hứng. Nó sẽ bẻ gãy anh…


Chàng bật dậy, vặn vẹo hai bàn tay.


- Maryśka! Em không xấu hổ sao! Em xúc phạm đến anh! Tại sao em lại không tin ở anh đến thế nhỉ?


- Không phải vậy - nàng phản đối - em tin chứ! Nhưng em không có quyền bắt anh chịu đựng những điều đó. Em không thể trở thành vật buộc chân anh. Thế này em cũng đủ hạnh phúc, đã đủ sung sướng lắm rồi…


- Ồ, thật là đẹp. Thế là em thấy sung sướng rồi đấy, còn anh, thì mặc kệ chứ gì? Sao? Anh cứ việc tiếp tục bất hạnh, chỉ bởi em nghĩ vớ vẩn rằng sẽ thành vật nặng buộc chân anh. Em hãy thấy xấu hổ đi nhé! Một cô gái thông minh và chín chắn đến thế mà lại thốt ra những điều vô nghĩa nhường kia! Và nói chung, ai ủy quyền cho em được quyết định số phận của anh nào? Cô ấy không có quyền bắt tôi phải chịu! Nhưng chắc anh thì vẫn có quyền chứ? Anh muốn, anh muốn, anh nhất thiết phải làm thế, chấm hết! Thế em cho rằng anh là một kẻ vô dụng phụ thuộc vào cha mẹ ấy à? Phải chăng thế giới không đủ rộng để hai ta tìm chỗ nương thân? Sao em không nghĩ trong trường hợp xung khắc với gia đình, khi chúng mình đã quá ngán cuộc xung khắc ấy, chúng ta có thể đi đến nơi khác? Em đừng lo! Em chưa hiểu hết anh đấy. Anh không thuộc loại người để yên cho người khác thổi vào đĩa cháo mình đang ăn đâu. Rồi em sẽ thấy! Vả chăng cũng không có gì phải bàn nữa. Đã quyết định, chấm hết!


Chàng tươi cười và lại ghì nàng vào người lần nữa.


- Ít nhất thì em cũng đừng nên gây khó khăn cho anh trong cuộc chiến đấu ấy vì cuộc chiến đấu hạnh phúc của em, của anh, của hai chúng ta…Em sẽ làm anh phát điên lên mất và anh sẽ bắn vào sọ cho rồi đời!


- Anh Leszek! Anh thân yêu nhất, anh yêu quí nhất trên đời của em! - nàng siết chặt vòng tay quanh cổ chàng.


- Rồi em thấy, Marysienko của anh, chúng mình sẽ là một đôi vợ chồng hạnh phúc nhất trên thế gian này!


- Vâng, vâng! - nàng nép vào người chàng. Nàng không còn chút năng lực nào nữa để suy nghĩ, phản đối, chống cự. Nàng tin vào nơi chàng, bằng niềm nhiệt thành và ý chí của mình, chàng đã chiến thắng những nỗi nghi ngờ của nàng.


Leszek rút trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, và lấy chiếc nhẫn đá saphia ra.


- Đây là bằng chứng bảo hộ của anh - chàng vui vẻ nói khi lồng chiếc nhẫn vào ngón tay nàng - Để em luôn nhớ rằng em là sở hữu không thể chia sẻ nổi của anh.


- Nhẫn đẹp quá!


- Những viên đá ngọc này có màu mắt em đấy, Marysienku!


Nàng ngắm nghía mãi cái nhẫn, cuối cùng nàng thốt lên vừa ngạc nhiên vừa thành kính:


- Thế ra em đã là… hôn thê rồi chăng?


- Phải, em thân yêu, em là vị hôn thê của anh.


- Hôn thê… - nàng lặp lại và nói thêm vẻ buồn buồn - Còn em chưa thể tặng anh một chiếc nhẫn nào cả… Em chưa có. Chiếc nhẫn cuối cùng, chiếc nhẫn của mẹ em, đã bị bán đi để… lo ma chay. Nhẫn ấy cũng có saphia, mẹ em rất yêu nó, mặc dù nó chẳng đáng bao nhiêu tiền, nó giản dị hơn chiếc nhẫn này rất nhiều.


Mắt nàng rớm lệ.


- Em đừng nghĩ đến chuyện buồn nữa - chàng bảo - Dù không có nhẫn đính hôn, anh cũng không sao quên được rằng anh đã là một kẻ nô lệ, kẻ nô lệ sung sướng nhất, kẻ hoàn toàn không mong được giải phóng.


- Lạy Chúa, lạy Chúa! - Nàng thì thào - Đầu em quay cuồng hết cả. Mọi chuyện đến sao bất ngờ…


Chàng cười.


- Ôi, có lẽ không bất ngờ lắm đâu. Chúng mình quen nhau đã được hai năm rồi còn gì.


- Vâng, nhưng em không thể ngờ rằng nó lại được kết thúc như thế này!


- Kết thúc theo cách tốt đẹp nhất mà người ta có thể hình dung nổi.


- Em thật khó tin rằng đây không phải là giấc mơ, rằng đây là sự thực, và… nói thực tình… em sợ…


- Rằng… em cũng không biết nữa, em sợ rằng tất cả sẽ tan đi, sẽ biến mất, rằng một kẻ nào đó sẽ chia rẽ chúng mình.


Chàng cầm tay nàng.


- Dĩ nhiên, kho báu quí giá nhất của anh ạ, cần phải hết sức thận trọng, cần phải vô hiệu hóa mọi sự can thiệp, cùng các ý đồ tương tự. Vì vậy chúng mình phải tuyệt đối giữ bí mật. Không một ai, tuyệt đối không một ai được biết, chuyện chúng mình hứa hôn. Anh đã sắp xếp một kế hoạch đầy đủ. Một khi anh biến kế hoạch ấy thành hiện thực, chúng mình sẽ làm lễ cưới ngay lập tức. Then đã cài, họ có chổng ngược đầu xuống đất cũng chẳng làm được gì nữa. Có điều em phải ghi nhớ: im lặng!


Marysia bật cười.


- Không thế thì em cũng chẳng hở với ai đâu. Người ta sẽ cười em, không một ai tin đâu. Vả chăng, thưa cậu Leszek, cậu nghĩ rằng em có ai đó để tâm tình sao? Có lẽ chỉ có mỗi mình bác Antoni.


- Ông thầy lang ở cối xay ấy ư? Không, em cũng đừng nói gì với ông ấy. Được không?


- Em xin hứa danh dự.


Và Marysia đã giữ lời hứa. Nàng đã giữ lời hứa, mặc dù ngay ngày hôm ấy việc nói ra sự thật sẽ có thể giúp nàng thoát được nhiều điều khó chịu.


Những chuyện khó chịu ấy bắt đầu từ việc bà Szkopkowa bước vào hiệu. Người phụ nữ vốn nhân hậu, rõ ràng đã chịu tác động bởi bầu không khí đang chế ngự toàn thị trấn. Gặp cậu chủ Leszek trong hiệu, bà đành hanh ngồi vào sau quầy hàng, để cho chàng hiểu rằng bà sẽ ngồi đấy thật lâu. Khi chàng trai đã bước ra, bà giận dữ lớn tiếng:


- Cô không nhớ một chút nào hết! Đầu óc cô loạn cả lên rồi hay sao! Tôi đã trả công, chăm lo nuôi nấng cô như thế đấy!


- Lạy Chúa lòng lành! - Marysia nhìn bà khẩn khoản - Nhưng cháu đâu có làm gì xấu hổ cho bà đâu ạ?


- Làm gì xấu hổ hả? - Bà Szkopkowa nổi xung - Cô làm cái việc để cho cả thị trấn chỉ trỏ vào mặt tôi, rằng tôi đã dung túng cho những sự như thế! Làm xấu à? Làm cái việc ngay trong cửa hiệu của tôi lại diễn ra những sự ấy!


- Nhưng là những sự gì kia ạ?!


- Đồi phong bại tục! Phải, đồi phong bại tục! Nhục nhã! Tôi giáo dưỡng cô như thế đấy hả? Tôi chăm lo vun đắp cho cô để đến bây giờ người ta sỉ nhục tôi phải không?! Cái cậu chủ ấy, cái gã Don Joan ấy, cái anh chàng chải chuốt bảnh bao ấy, muốn gì ở đây mới được chứ?


Marysia nín lặng. Bà Szkopkowa ngừng một lát rồi lại tự trả lời chính câu hỏi của mình:


- Tôi sẽ bảo cho cô biết cậu ấy muốn gì! Tôi bảo cô! Cậu ấy săn cái phẩm hạnh của cô đấy! Phải, thế đấy! Cậu ấy muốn biến cô thành nhân tình của cậu ấy! Còn cô, thật là ngu, cô lại đong đưa cặp mắt để mồi chài cái đồ xỏ lá ba que kia, mong nó mang nỗi nhục nhã, mang sự diệt vong đến cho cô! Cô có biết, cái gì chờ đợi cô khi cô mắc mồi không hả? Nếu cô chưa đủ khôn thì phải nghe tôi, nghe con mụ già này! Cô tưởng tôi thích múa lưỡi thế này lắm phỏng? Cho khoái khẩu chứ gì? Có chó nó thích chuyện ấy. Tim tôi tan nát ra như có ai lấy dao băm vằm. Một mụ đòng đanh đỏ mỏ như con mụ Kropidłowska chạy đến gặp tôi, chưa gì đã quàng quạc lên, rằng tôi mù à, tôi không thấy à, cái gã mô tô hay gì gì ấy lại dừng xe trước cửa hiệu kia rồi? Nhưng làm sao tôi lại phó mặc cô con đỡ đầu làm chuyện đồi trụy báng bổ thần thánh như thế? Tôi bảo bà ta: “Bà Kropidłowska thân mến, xin lỗi bà, đó không phải là việc của bà! Nếu bà muốn biết, thì thưa bà, bà thấy đấy, bột bánh đã nở bồng lên quá cái liễn, nó trào ra khỏi vung rồi đây này, vậy mà bà muốn tôi phải chạy ngay tới cửa hiệu hay sao?”... Mụ ta bèn trả lời: “Bà cẩn thận đấy, bà Szkopek thân mến ạ, kẻo bột bánh ấy nó nở quá, nó trương quá, đến nỗi mà con gái nuôi của bà bị phồng ở chỗ mà ai cũng biết ấy!”... Nghe đến câu ấy, tôi tưởng như máu ở trong người nó buột hết cả ra! Mà đó là tại cô! Cô đã trả ơn tôi, đã đáp lại tấm lòng tôi, trái tim tôi như thế đấy. Để bất cứ một con mụ khố rách áo ôm nào cũng có thể mang cô ra xỉa xói tôi… Trong những ngày tuổi già này…


Bà Szkopkowa mủi lòng thút thít khóc. Marysia cầm lấy tay bà định hôn, nhưng hẳn người đàn bà ấy đang quá bực mình, bà giằng tay ra kêu lên:


- Xin lỗi xin phải, không giúp được gì cho cô hết!


- Thưa bà, nhưng cháu có gì phải xin lỗi đâu ạ? - Marysia phản đối.


- Sao… sao kia? - bà Skopkowa hắng giọng.


- Vâng, đúng thế ạ. Mọi người, cả bà Kropidłowska, nhìn vào đâu cũng thấy cái xấu. Nhưng ở đây có gì mà xấu. Bà đánh giá ông Czyński quá thiên lệch. Ông ấy không hề có ý định nào như thế cả. Đó chỉ là một con người rất cao quí và trung thực.


- Cậu ấy không móc túi ai - bà Szkopkowa nổi xung - nhưng nếu nói về gái thì mỗi gã đàn ông đều là một con lợn, giống nhau hết.


- Hoàn toàn không phải thế. Người khác có thể. Cháu không rõ, nhưng ông ấy không thế.


- Cô đang có miếng mồi dử trước mũi  đấy thôi, cô ạ! Tôi bảo thật cô nhé, cô cứ mời ngay cậu chủ ra cửa cho tôi, nếu cô còn muốn giữ danh giá. Danh giá và sự chăm lo của tôi - bà nhấn mạnh thêm.


- Làm sao cháu có thể mời ông ấy ra được ạ? Thế cháu phải bảo ông ấy là cháu không muốn ông ta vào hiệu nữa sao?


- Chính thế đấy.


- Khi đó ông ấy sẽ có quyền nói với cháu rằng đây không phải hiệu của cháu, hơn nữa ai cũng có quyền ra vào cửa hiệu.


- Vào nhưng không phải là chỗ tán tỉnh.


- Trừ phi cháu bảo ông ấy là bà muốn thế.


- Cô cứ bảo thế cũng được.


- Nhưng rồi sẽ ra sao nếu ông ấy phật ý? Nếu như ông bà Czyński thôi không mua hàng ở hiệu ta nữa, như đã không mua hàng của ông Mosterdziej?


Bà Szkopkowa sa sầm nét mặt. Chính bà cũng lo điều này và cái lý lẽ tuy không chân thành lắm nhưng được Marysia đưa ra đúng lúc đã làm nhiệm vụ của mình.


- Nào - bà lẩm bẩm - Không thể thế được. Nhưng cô vặn vẹo tôi mà làm gì. Tự cô cũng biết cách xua đuổi cậu ta.


- Xin bà bảo cháu phải làm thế nào - Marysia vẫn khăng khăng.


- Vậy thì tôi sẽ bảo cô! - Bà Skopkowa chấm dứt cuộc tranh luận, quyết định trong lòng sẽ đi hỏi ý kiến của cha xứ.


Trong khi đó ngày nối nhau trôi đi, nhưng không ngày nào chàng kĩ sư không ghé qua chỗ Marysia, dù chỉ nửa tiếng đồng hồ. Có điều chàng ngồi trong của hiệu ngắn hơn trước, bởi giờ đây chàng rất ít thì giờ. Cha mẹ hài lòng thấy chàng bắt tay vào công việc ở nhà máy. Chàng lần lượt làm quen với sổ sách kế toán, với bộ phận hành chính, khu vực sản xuất, khai thác nguyên liệu và tiêu thụ sản phẩm. Chàng tính toán, ghi chép, và trong những cuộc trò chuyện với cha mẹ, vô tình chàng đưa ra vài dự án tổ chức lại, hoàn toàn đúng đắn và nghiêm túc.


Cha chàng lớn tiếng khen ngợi, mẹ chàng thì vẫn im lặng, điều mà ở bà khen có ý nghĩa nhất. Một buổi chiều bà hỏi:


- Leszek con, con có ý định giúp cha mẹ một cách có hệ thống và lâu dài trong công việc điều hành nhà máy đấy chứ?


- Vâng, thưa mẹ - chàng gật đầu - Nhưng với vài điều kiện nhất định.


- Những điều kiện đó thế nào?


- Thưa mẹ, con muốn ổn định hoàn toàn.


- Con hiểu chuyện đó thế nào chứ?


- Bình thường thôi ạ. Con muốn có khuôn khổ công việc nhất định, tóm lại, có một cương vị được xác định rõ ràng.


Phu nhân Eleonora nhìn chàng không khỏi ngạc nhiên.


- Nhưng con là con của mẹ kia mà.


- Con cảm thấy rất sung sướng vì điều đó - chàng mỉm cười cúi đầu - nhưng riêng điều đó chưa đủ chính thức hóa cương vị của con. Mẹ thấy đấy, con thích mọi chuyện rõ ràng. Hết sức rõ. Về phương diện luật pháp cũng vậy. Cho đến nay con vẫn lấy từ túi tiền của cha mẹ một số tiền mà chắc chắn là con không làm ra nổi. Còn bây giờ, con muốn làm việc và muốn có lương. Lương cố định. Con chưa muốn cha mẹ trao cho con toàn quyền điều khiển. Nhưng giá thử cha mẹ giao cho con điều hành khâu sản xuất chẳng hạn.


- Nhưng hiện nay có gì cản trở con đâu…


- Đúng vậy. Cũng có thể cha mẹ xem con là đứa kỳ quặc, nhưng con không thể, con không muốn, và sẽ không làm theo cách nào khác đâu. Con hiểu rõ mẹ định bảo con điều gì, thưa mẹ. Mẹ sẽ bảo rằng con là người thừa kế của cha mẹ, rằng mọi thứ này một ngày kia sẽ là của con và thật là buồn cười khi chọn một chức vụ nào trong xí nghiệp của chính cha mẹ đẻ. Nhưng cha mẹ biết đấy, để có được hạnh phúc, được yên ổn về tinh thần và được hài lòng về bản thân, con cần phải có một sự độc lập cá nhân nhất định. Con phải có công việc của con, cương vị của con và đồng lương của con. Và đó là điều kiện của con.


Ông Czyński đưa tay làm một động tác nửa vời.


- Điều kiện hơi lạ, nhưng thực ra cha không thấy có lý do gì để xem đó là điều vớ vẩn.


- Con cần cái ấy để làm gì? - Phu nhân Eleonora hỏi ngắn gọn, nhìn vào mắt con thăm dò.


- Thưa mẹ, liệu mẹ có thỏa mãn không nếu con thưa rằng đó là mong muốn được tự lập?


- Sự tự lập có thể được sử dụng một cách rất không hay đấy.


- Chắc hẳn thế. Nhưng cha mẹ hoàn toàn có thể vững tâm nếu đặt ra các điều kiện bổ sung. Chẳng hạn, nếu như khẳng định được rằng con không đảm nhận tốt bổn phận của mình, rằng sản xuất bị sút giảm về số lượng hay chất lượng, rằng tổ chức bị hủy hoại, hoặc giả nếu có những thiệt hại gì đó do lỗi của con, thì cha mẹ có quyền cách chức con.


Ông Czyński bật cười.


- Con nói hệt như chúng ta sẽ ký một hợp đồng đúng thể thức vậy.


- Sao lại không ạ? - Leszek giả bộ ngạc nhiên - Tình trạng càng rõ ràng càng khiến cho mối quan hệ dễ dàng. Con muốn được là một nhân viên bình thường, giống như ông Gawoliski hay ông Supek chẳng hạn. Họ có hợp đồng. Trong những bản hợp đồng ấy, họ có những khoản thu nhập, có nhà ở và tiền thưởng. Con không thấy có lý do gì khiến cha mẹ từ chối không ký với con một hợp đồng như thế.


Im lặng. Leszek cảm thấy rằng chỉ một lát nữa thôi từ miệng bà mẹ chàng sẽ lại bật ra một câu hỏi: “Con cần cái ấy để làm gì?”... Chàng hắng giọng và hỏi thêm:


- Con chỉ có thể là một viên chức có trách nhiệm và có kỷ cương trong trường hợp con hiểu rằng con được hợp đồng qui định buộc phải thế. Nếu không, con sẽ dễ dàng nghĩ rằng ta là con của ông bà chủ và cùng lắm họ sẽ sẵn sàng tha thứ cho con sự tắc trách hay chểnh mảng. Lẽ ra cha mẹ phải thấy hài lòng vì con đã tự nguyện mang lấy cái ách ấy chứ.


- Được thôi - phu nhân Eleonora trầm ngâm đáp lại - Cha mẹ sẽ cân nhắc chuyện này.


- Cảm ơn cha mẹ - Leszek đứng dậy, hôn tay mẹ, hôn trán cha rồi bước ra.


(còn tiếp)


Nguồn: Thầy lang. Tiểu thuyết của Tadeusz Dołęga-Mostowicz . Nguyễn Hữu Dũng dịch từ nguyên tác tiếng Ba Lan. NXB Hội Nhà văn. Bản in lần thứ 19, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 03.02.2019
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 03.02.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 22.01.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 19.01.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 11.01.2019
Dòng đời - Nguyễn Trung 07.01.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 07.01.2019
Trả giá - Triệu Xuân 04.01.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 04.01.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 27.12.2018
xem thêm »