tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29482875
Tiểu thuyết
21.05.2019
Triệu Xuân
Cõi mê


Kỳ thực, Phương Nam bàng hoàng khi nghe những lời Tâm nói. Có thể nào như thế? Có thể nào Ngọc Bắc với mình lại là cùng cha khác mẹ?! Hèn chi, ngay từ ngày đầu gặp Bắc, mình đã thấy như đã từng gặp nhau, nhất là cái miệng anh cười. Ở đời, giống nhau là sự thường, nhưng linh cảm báo cho mình biết, với Bắc, không bình thường tí nào. Phải chăng vì thế mà mặc dù hai người đều thích nhau, cảm mến nhau, nhưng cả hai chưa hề nói với nhau một lời bày tỏ tình cảm của mình…


Ơn Trời! Trời đã giúp chúng con tỉnh táo, nếu không, cứ để chúng con hồn nhiên trong bến mê thì chúng con đã phạm tội tày đình…!


Phương Nam hỏi Tâm:


- Bây giờ phải làm chi?


Tâm nhìn vẻ mặt đầy hoang mang, ngơ ngác của người chị con bác ruột, lòng se sắt…


- Em tính, cứ hỏi trực tiếp bác Ba. Nếu quả thực bác đã từng mổ ruột dư ở Khe Sanh là trúng phóc! Gia đình chúng ta sẽ có thêm một người tuyệt vời!


- Không được, Tâm ơi! Tâm nghĩ đơn giản quá! Chuyện này kinh khủng lắm! Má Lịch bao nhiêu tuổi rồi, sức khỏe thế nào, Tâm biết không? Bao nhiêu nỗi đau sau chiến tranh, má Lịch là người gánh chịu tất thảy… Liệu má Lịch có còn trụ vững khi nghe chuyện này…


- A… Em hiểu ý chị. Em đúng là quá đơn giản. Vậy, chị tính sao?


Phương Nam nghĩ đến ông nội. Nhưng tai nội nghễnh ngãng nặng, muốn nói với nội điều gì, phải la thật lớn.


- Trước hết, Tâm và mình phải hỏi ba, chỉ hỏi riêng ba mà thôi.


- Đúng. Vậy bao giờ?


- Chuyện này đâu có thể chờ đợi hả Tâm. Nếu mọi chuyện rõ ràng trước dịp lễ đại thượng thọ ông nội, thì ông nội chúng ta, đại gia đình chúng ta sẽ là đại phúc! Nghe nói ba má Tâm về nước đợt này?


- Dạ. Ba má bảo về mừng đại thượng thọ ông nội, và mừng cho em đã gia nhập một tập đoàn lớn…


Năm năm trước, gia đình ông Hòa làm lễ mừng cụ Nguyễn tròn trăm tuổi với những món ăn đậm đà tình quê hương, thật sôm tụ. Ấn tượng về cuộc lễ ấy còn mãi. Năm nay, lễ đại thượng thọ diễn ra trong bối cảnh Sài Gòn xây dựng và phát triển đến chóng mặt. Những gì là bản chất ưu việt nhất, năng động nhất của thành phố trẻ được chắp cánh, khiến cho bộ mặt Sài Gòn rạng ngời hơn trước nhiều. Đồng thời, như nấm mọc sau mưa rào, Sài Gòn đầy rẫy những mặt trái của cuộc đời, những kẻ cơ hội, cục bộ, những vụ làm ăn, mua bán bất chính, những tội phạm vô cùng tinh vi và tàn bạo… Âu cũng là lẽ thường tình của cuộc đời!


Ông Nguyễn Kỳ Khoa, con trai út của cụ Nguyễn đưa vợ về nước mừng thọ cha, chứng kiến một Sài Gòn thanh bình và tươi tắn, phơi phới đi lên. Sài Gòn đang từng bước hiện đại hóa, hy vọng xóa được khoảng cách tụt hậu do một thời ấu trĩ, duy ý chí, sai lầm. Sài Gòn đang có tham vọng đi tắt, đón đầu… Ông Khoa và vợ vô cùng ngỡ ngàng, có nhiều điều ông không hiểu nổi. Sài Gòn với ông đã trở nên xa lạ… Điều này khác hẳn với con trai ông. Con trai Hùng Tâm của ông từng nhiều lần thốt lên: Ba ơi! Con không thể sống xa Sài Gòn. Sài Gòn với con là một!


Thế nhưng, sự ngỡ ngàng lớn nhất đối với vợ chồng ông Kỳ Khoa lại không phải là chuyện Đổi mới, chuyện của thành phố, mà là chuyện riêng của người anh ruột, chuyện ông Hòa.


Sau khi nghe con gái hỏi sự tình, ông Hòa đã xác nhận tất cả! Ông kể rằng nếu như không có nữ bác sỹ tài giỏi, người Hà Nội, có mái tóc dài tới đầu gối, thì ông đã chết ở Trường Sơn từ đầu năm Sáu chín rồi! Người con gái xinh đẹp ấy tên là Việt, yêu ông hết lòng! Hai người thực sự gần nhau, sống với nhau chỉ vài ngày. Khi ông Hòa được lệnh đi gấp ra trận, họ nói với nhau rất nhiều lời yêu đương, mà chưa kịp nói với nhau địa chỉ liên lạc…!


- Nếu như sau cuộc tình ấy, ba có một người con trai, mấy chục năm qua đang tìm ba, ba có nhận không?


- Con nói sao?


- Ba đã nghe rồi!


- Nếu quả như vậy thì là đại phúc cho nhà ta, con ạ!


Phương Nam lặng người, nhìn ba đau đáu. Cô vừa giận ba, vừa thương ba. Nhưng nghĩ tới Ngọc Bắc bao nhiêu năm nay không có ba, đi tìm ba, cô xót xa trong dạ…


Quyết tâm tìm ra cội nguồn, quyết tâm tìm cha thường trực trong lòng Bắc. Trong chuyến đi Thụy Sỹ gần đây, Stephan Hariss, người mà Bắc đã làm lễ kết nghĩa anh em tại Hà Nội cách nay tám năm, đã đưa chú em Việt Nam đi lấy mẫu ADN. Stephan nói rằng có kết quả này, khi nào gặp đối tượng đang tìm kiếm, sẽ chứng minh được liền!


Ngay cả chuyện này, qua Tâm, đã đến tai Phương Nam, rồi đến tai ông Hòa.


Hòa vừa mừng, vừa lo, vừa sung sướng, vừa mặc cảm tội lỗi với Bắc, với Thanh Việt. Hòa bình đã hơn ba chục năm mà chưa một lần ông có ý nghĩ đi tìm Việt. Một tuần ăn nằm với nhau, trai vạm vỡ, gái tơ non khỏe mạnh, lại mê say nhau đắm đuối, chắc chắn là phải có bầu, có con; vậy mà sao ông nỡ không thèm đoái hoài đến người bác sỹ đã tận tình cứu chữa cho ông, đã tự nguyện, thành tâm dâng hiến tất cả cho ông? Sao mà ông vô tình, bạc nghĩa đến thế?


Hòa còn mang nặng mặc cảm tội lỗi với bà Lịch, bà Yến, với con gái Phương Nam và cháu Thăng. Ngày trước, đất nước cắt chia, nhận được tin bà Lịch chết trong tù, ông tục huyền, đã đành. Nay lại thêm cuộc tình Trường Sơn! Trên đường vô Nam, tức là về với gia đình, với người vợ hiền mà ông còn… trăng gió như vậy sao? Khi đã quan hệ với Thanh Việt rồi, không giây phút nào ông nghĩ đến cô, đến hậu quả của những ngày trăng mật ư? Cứ theo lối tư duy ấy mà xét thì ông là một thằng đốn mạt!


Phương Nam choáng váng khi cha xác nhận tất cả! Ông Hòa khẩn thiết yêu cầu con gái và cháu Tâm cho ông đi gặp Ngọc Bắc ngay lập tức! Ông nói với vợ:


- Tôi có tội với bà, xin bà tha thứ cho tôi! Tôi đã là người chồng không ra gì… Nhưng tôi già rồi, tôi cô đơn trơ trọi vô cùng, xin bà tha thứ cho tôi!


Bà Lịch ngửa mặt, la lên một tiếng, thất thanh, khô khốc: Trời! Rồi bà gục xuống, không nói thêm lời nào. Bà nằm liệt, không ăn không uống gì suốt hai ngày. Ông Hòa quỳ bên giường bà, vô ích! Lần đầu tiên trong đời, ông Hòa đã quỳ, mà không chỉ một phút, những năm phút, cho đến khi bà Lịch gầm lên, ông mới cúi đầu đi ra. Cả nhà thay nhau vào thuyết phục bà Lịch. Bà không nghe ai cả, bà gào lên:


- Tôi muốn chết! Hãy để cho tôi chết! Chỉ có cái chết mới làm tôi rũ bỏ tất thảy khổ đau!


Bà muốn tung hê hết thảy! Đời bà coi như chẳng còn gì… Cụ Nguyễn đến bên, nắm lấy bàn tay con dâu, giọng run run:


- Lịch ơi! Tỉnh lại đi con! Nghe lời cha đi con! Con thất vọng, giận dữ, con có chết ngay lúc này thì mọi sự cũng đã rồi, con à! Con trai ta nó lạc vô bến mê, nó lú lẫn, nó không còn giữ được sự lành mạnh! Ta xin con tha cho nó! Có lẽ phải đối mặt với chiến tranh, chết chóc nhiều quá, nó buông xuôi… Thôi thì vì ta, con tha thứ cho nó, Lịch ơi!


Bà Lịch nằm yên, quay mặt vô tường, cụ Nguyễn kiên nhẫn:


- Con ơi, ngày mai các con làm sinh nhật cho ta. Nếu con tha thứ cho chồng con thì ta sống để hưởng cái lễ ngày mai. Nhược bằng không, ta chào con, ta chẳng thiết chi nữa…


Mấy tiếng nói cuối câu của cụ Nguyễn run và yếu hẳn, chỉ nghe lào thào!


Bố chồng đã hơn một lần khuyên nhủ, năn nỉ bà Lịch vào những lúc bà thất vọng tột độ về chồng. Lần đầu, khi bà nhận được tin ông Hòa lấy vợ ngoài Bắc. Lần thứ hai, khi ông Hòa đòi đón bà vợ Bắc vô sống tại Sài Gòn. Lần thứ ba, vợ chồng cãi nhau kịch liệt, đòi ly hôn, do vụ thằng Thăng hư hỏng… Lần đó, ông Hòa bỏ nhà đi chơi cả tháng khắp miền Bắc. Và lần này, cụ Nguyễn lại thành công. Ông bố chồng đức độ, bao dung, tâm sáng như sao Khuê, chừng đó năm bà làm dâu mà chưa bao giờ bị bố chồng la mắng. Cụ Nguyễn xin bà tha thứ cho con trai! Bà Lịch nén uất hận, hồi tâm. Ngày hôm sau, nhà bà đón khách tới dự lễ mừng cụ Nguyễn một trăm lẻ năm tuổi. Chuyện đâu còn đó, bây giờ phải lo cho ngày lễ chứ.


- ovo -


Ngọc Bắc ngạc nhiên khi Phương Nam và Hùng Tâm xuất hiện. Anh vui lắm! Đã lâu lắm rồi anh mới được nhìn thấy Nam, người con gái mà anh quý mến, trân trọng, mong cô về làm việc cùng anh! Thế nhưng, cô đã thẳng thắn từ chối. Ngọc Bắc nhìn Nam trìu mến, mừng rỡ:


- Phép thần nào đã mang Phương Nam đến thăm tôi, hả Nam?


- Nếu có phép thần, đó chính là anh! - Nam trả lời, giọng trong và ngọt, mắt lấp lánh niềm vui - Nam và Tâm đến mời anh ngày mai tới dự lễ mừng thọ ông nội… Anh tới chứ?


- Sao không? Ngày vui của gia đình, được hai chị em Nam, Tâm đến tận nơi mời, vinh dự quá, nhất định tôi sẽ đến!


Cho đến giờ phút này, Phương Nam chưa cho Tâm nói ra việc ba cô chính là đại úy pháo binh mổ ruột thừa ở Khe Sanh. Và vì thế, về quan hệ gia đình, huyết thống, Ngọc Bắc chưa biết rằng anh phải kêu Phương Nam bằng chị. Nam định bụng ngày mai, khi Bắc tới dự lễ đại thượng thọ, cô sẽ mời ba gặp riêng Bắc, để hai người tự giải quyết với nhau… Như thế, thú vị hơn nhiều. Đây, suy cho cùng, là niềm vui lớn của ba cô! Đây là phước lớn cho gia tộc cụ Nguyễn! Bao nhiêu năm qua, trong căn nhà này, Phương Nam cảm nhận được nỗi buồn quá lớn của ba và ông nội về chuyện cháu Thăng hư đốn, không còn ai nối dõi tông đường… Niềm day dứt, khổ tâm của hai người đàn ông, nay đã có cơ hội giải tỏa. Ngọc Bắc là một người ưu tú. Chắc ba và ông nội sẽ rất vui. Bây giờ, chỉ còn một mối lo duy nhất là má Lịch. Nam thương má, biết má sẽ buồn, rất buồn… Người vợ nào, cho dù có bao dung, độ lượng đến đâu cũng khó mà dễ dàng tha thứ cho chồng trước chuyện tày đình như thế.


Mẹ cô, Nam nghĩ, biết chuyện này sẽ ra sao?


Khách khứa tới đông đủ. Lãnh đạo cao nhất thành phố có mặt. Ông Chủ tịch Hội người cao tuổi thành phố đọc diễn văn chúc mừng cụ Nguyễn. Các cơ quan truyền thông đại chúng, ngoài dự định của gia đình, biết tin, đều liên hệ xin được phỏng vấn, quay phim chụp ảnh. Thay mặt gia đình, Phương Nam nồng nhiệt chào đón họ.


Bữa tiệc diễn ra tràn đầy vui vẻ. Quý khách tỏ ra hào hứng với những món ăn điển hình cho văn hóa ẩm thực Bắc Trung Nam, một đất nước thống nhất. Tiệc diễn ra được chừng nửa giờ thì trong căn phòng riêng của mình, ông Hòa, Ngọc Bắc, Phương Nam, Hùng Tâm tề tựu. Ông Hòa:


- Cháu Ngọc Bắc, cho đến giờ phút này, bác hy vọng châu đã về Hợp Phố!


- Thưa bác, cháu chưa hiểu!


- Bắc ơi, mẹ anh đã đặt cho anh cái tên thật xứng với anh! Ngọc Bắc! Ta chính là… cha của con!


Ông Hòa nước mắt lưng tròng, nắm chặt bàn tay Bắc.


- Bác nói gì? Bác là…


- Phải, ta chính là đại úy pháo binh Nguyễn Kỳ Hòa, đầu Xuân năm 1969, trên đường ra trận, ta bị bục ruột dư. Trời đã xui cho ta gặp mẹ con, và ta được chính mẹ con cứu sống. - Hòa phải ngừng lời vì khóc nấc lên như một đứa trẻ - Ta đã là một kẻ vô tình. Khi chia tay, mẹ con ôm lấy ta mà hôn đến ngạt thở: Anh Hòa, chúc anh chân cứng đá mềm và đừng bao giờ quên em! Ta không quên, thực lòng không bao giờ ta quên Ngô Thanh Việt. Nhưng chiến tranh vào giai đoạn vô cùng ác liệt, ta thì cứ nghĩ: Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi. Với lại chúng ta, ta và mẹ con đã quên mất, hoặc là cố ý, không ghi địa chỉ để liên lạc về sau. Thời đó, trai ra trận mấy ai trở về, con ơi! Tiểu đoàn của ta, sáu trăm người, toàn tú tài với lớp tám, lớp chín, lông măng mới mọc trên mép, đầy nhiệt huyết… Ta đưa họ từ nơi tuyển quân rời miền Bắc vô Nam. Sáu trăm người con ưu tú ấy, sáu trăm chàng trai thông minh, chất phác ấy chưa một ai biết yêu, chưa một ai biết nụ hôn là thế nào… Đến ngày đất nước hòa bình, sáu trăm chỉ còn sống sót sáu người!... Chiến tranh là thế! Ta có tội với con, từ sau ngày giải phóng tới giờ mà chưa một lần tìm cách liên hệ với mẹ con! Ta là một thằng đàn ông đốn mạt, con ơi! Thế mà ta lại có một người con trai tuấn tú, tài ba như con. Trời ơi! Cha xin con hãy tha thứ cho cha, Ngọc Bắc ơi!


Hòa bồng bột đứng dậy run rẩy ôm chầm lấy Ngọc Bắc, nước mắt ông lã chã trên vai Bắc. Bắc không nói gì…


Người này là cha mình ư? Là cha sao nỡ vô tình đến thế? Là cha sao biền biệt hai mươi lăm năm trường không một lần cất công đi tìm mẹ? Ngay sau khi im tiếng súng phải đi tìm mẹ mới là người chứ?!


Người này là cha mình ư? Là cha mình, là người được mẹ trao thân gửi phận, phải là một người có lương tri, có nhân cách chứ? Sao ông lại hại cha con ông Hoàng? Sao ông lại tìm mọi cách chạy chọt cho thằng Thăng cháu ruột ông phạm hết tội ác này đến tội ác khác kể từ khi nó mười bốn mười lăm tuổi tới nay?


Ông Hòa, ông là ai? Ông không thể nào là cha tôi!


Bắc không mở được miệng, không nói một câu nào. Mặt anh vô cảm… Cả căn phòng chìm trong im lặng… ngộp thở!


- Ngọc Bắc! - Phương Nam phá tan sự im lặng - Nói gì đi chứ? Ba đang chờ kìa!


- Không, thưa bác, chắc là có ngộ nhận! Ba cháu đã… chết rồi!


Ngọc Bắc không kìm được, òa khóc hu hu như cha anh vừa chết trước mặt anh!


Đúng vào giây phút ấy, tại cổng ngôi nhà ba lầu trên đường Hàm Nghi, chiếc xe jeep của cảnh sát hình sự thắng gấp. Ba người trên xe và một con bẹcgiê ào vào nhà. Con bẹcgiê hin hít, hin hít đánh hơi rồi cứ theo thang lầu mà lao lên sân thượng. Nó dừng lại ngửi đầu gối thằng Thăng lúc này đang nhậu tưng bừng bên cạnh đại ca X.O của nó. Con bẹcgiê sủa ông ổng liên hồi! Thằng Thăng hốt hoảng vụt đứng lên, bỏ chạy, nhưng mới ra khỏi bàn tiệc được ba bốn bước thì con bẹcgiê đã chồm lên há mõm to như cái gầu sòng ngoạm chặt lấy cẳng giò thằng Thăng…


- Lệnh bắt khẩn cấp! - Người mang lon đại úy cầm tờ lệnh, đọc lớn - Sau một tuần lễ điều tra truy tìm hung thủ đã đâm chết nạn nhân Ngọc Tiên tại biệt thự Mùa Thu, nay Viện Kiểm sát thành phố tuyên bố bắt khẩn cấp hung thủ Nguyễn Quốc Thăng, sinh ngày 30 tháng Tư năm 1975 tại Hà Nội, nhân viên Công ty Tri Âm, trú tại nhà số… đường Hàm Nghi, quận Nhất…


Ông Hòa, Ngọc Bắc, Phương Nam, Hùng Tâm lên tới sân thượng thì cảnh sát đã tra còng số tám vào tay thằng Thăng, giải nó đi. Nó nhìn X.O, nhìn mọi người, rồi la thất thanh; trong giờ phút này nó không cầu cứu ai ngoài đại ca của nó:


- Em vô tội, anh Ba Đào ơi, cứu em! Em vô tội! Em không giết người, đại ca ơi!


Cụ Nguyễn đang rất hưng phấn, gương mặt đẹp như ông Tiên, tươi tắn ngồi tiếp khách ruột của mình tại bàn tiệc, chứng kiến cảnh đó, ú ớ câu gì không thành tiếng, gục ngay xuống bàn. Hùng Tâm dựng ông nội dậy. Mặt cụ Nguyễn trắng bệch, từ hai mắt cụ túa ra không phải là nước mắt bình thường mà là thứ nước đỏ như máu. Chưa hết, từ hai lỗ tai cụ rong róc tuôn ra một thứ gì giống như tro mà không phải tro, nó giống như phân dơi… Ông Hòa chạy đến bên cha, tính dìu cha xuống phòng nằm nghỉ nhưng ngay lập tức Hòa quỵ xuống, bất tỉnh. Tại bệnh viện, bác sỹ bảo ông bị tai biến mạch máu não.


Ở cơ quan công an, thằng Thăng chối phăng, khăng khăng bác bỏ lời buộc tội nó giết người. Nó tuyên bố im lặng, nó chỉ nói khi nào có luật sư của riêng mình! Đây là một điều mới mẻ trong quá trình tố tụng tại Việt Nam. Mặc kệ, nó xem phim Mỹ nhiều rồi, Mỹ người ta văn minh, nó phải yêu sách đúng như Mỹ! Công an lấy cung suốt bốn ngày liền mà thằng Thăng không mở miệng cóc! Không cho nó ăn nó cũng cóc cần! Chẳng rõ vô ý hay cố tình mà người ta nhiều lần đụng phải vết thương nơi thằng nhỏ của nó, đau như thiến, nó la toáng lên:


- Bớ người ta, công an đánh người! Bớ người ta, công an đánh con liệt sỹ! Cha ơi cha! Cha sống khôn thác thiêng về đây mà coi các đồng chí của cha đang tra tấn con trai độc nhất của cha nè!


Đất không chịu Trời thì Trời phải chịu Đất! Người ta phải cho thằng Thăng cái quyền mời luật sư! X.O chỉ chờ có thế. Từ khi thằng Thăng bị bắt, X.O lo sốt vó: Nó biết nhiều bí mật, mánh lới làm ăn, nhất là đường dây chạy án của mình. Nó mà khai ra thì hư đường hư bột ráo trọi! Vốn từng hành nghề luật, X.O vận hết các mối quan hệ, quyết ra tay lo cho thằng Thăng.  


Khi luật sư của nó tới, thằng Thăng được làm việc riêng với luật sư hai tiếng đồng hồ. Vô phòng hỏi cung, lúc đầu nó vẫn khăng khăng không hề dính líu gì tới vụ án! Đến khi hết kiên nhẫn, cảnh sát phải cho chiếu lại cái đĩa từ mà hệ thống camera của khứa Đài Loan lắp đặt, ghi được cảnh thằng Thăng vượt qua cổng vô nhà, cảnh nó cưỡng bức Ngọc Tiên ở phòng khách, và cảnh nó ung dung mở cổng ra đi, ngày giờ xảy ra sự kiện hiện rõ trên phim. Chỉ có cảnh gây án trên lầu một là không ghi được vì trên đó không lắp camera.


Xem xong phim, luật sư của thằng Thăng, một luật sư có tiếng, từng cãi cho những tội phạm cộm cán ở Sài Gòn, nhìn nó nói: Em đã làm gì thì cứ khai ra! Không có dấu tay em, không có chứng cứ nào chứng tỏ tay em trực tiếp cầm cán con dao bấm, em sợ gì! Thằng Thăng nói như cái máy: Nó bị tấn công trước, bằng chứng là nó bị Ngọc Tiên lừa cho làm tình rồi thẻo c… nó. Buộc lòng, nó phải tự vệ, phải cướp con dao, nếu không sẽ bị Ngọc Tiên đâm chết tươi! Trong lúc giằng co quyết liệt, vô tình mũi dao bấm găm vào ngực nạn nhân… Nó không hề chủ ý giết người!


Luật sư của thằng Thăng có phao, kiên trì luận điểm này: Thân chủ của ông không ra tay trước! Thăng không chủ ý giết người! Cảnh sát hỏi:


- Vì sao mũi dao bấm lại vô tình những ba lần? Nếu không chủ ý giết người thì sao lại lẩn trốn?


Luật sư cứng cựa:


- Không hề chủ ý giết chết nạn nhân là sự thật. Đây là sự thật mà tôi sẽ bảo vệ thân chủ của tôi tới cùng! Mũi dao bấm do tay nạn nhân tự đưa vào ngực mình! Đó là điều không thể chối cãi! Bảo rằng tay của thân chủ tôi nắm lấy tay nạn nhân để đâm mũi dao vào ngực nạn nhân là do suy diễn! Dấu tay đâu? Không có dấu tay, chỉ là suy diễn! Mặt khác, cho dù có chuyện đó thì chỉ có thể xuất phát từ bản năng tự vệ. Trước cái chết, trước vết thương nơi hạ bộ đang trào máu, thân chủ tôi phải tự vệ! Còn câu hỏi: vì sao lẩn trốn, rất đơn giản, thân chủ tôi mới hai mươi lăm tuổi, ăn chưa no, lo chưa tới, hoảng sợ là tất nhiên! Vô ý gây ra án mạng, ai mà không sợ? Mặt khác, thân chủ tôi đang điều trị vết thương, - luật sư chợt mỉm cười nhìn thẳng vào những người lấy cung - chắc quý ngài cũng biết câu: đau như hoạn…!


Hy vọng thoát án tử hình, án chung thân, nhưng khó mà thoát hai chục năm gỡ lịch trong tù! Đó là lời luật sư nói riêng với X.O sau cuộc hỏi cung.


X.O nghĩ thằng Thăng biết quá nhiều công chuyện làm ăn của mình… Cẩn tắc vô ưu! X.O tính đến phương án hai. Từ khi bị bắt, thằng Thăng thường xuyên nhận được thông điệp của X.O. Thông điệp mới nhất là: Nếu thằng Thăng ngoan ngoãn, nghe theo lời X.O im lặng thì… vô tư, cứ thọ án vô tù rồi đại ca sẽ lo cho ra thiệt lẹ. Bằng không, cung khai bậy bạ thì… hậu quả khôn lường!


Một tháng ròng, ông Hòa nằm trong phòng kính, người thân, bạn bè không được vô thăm. Bệnh viện chỉ cho một người trong gia đình được túc trực ở hành lang, bên ngoài phòng hồi sức cấp cứu. Bà Lịch và Hùng Tâm thay nhau trực ban đêm, Phương Nam trực ban ngày. Ông Hòa được truyền dịch, nhưng không tiêu, bị phù nề toàn thân, mắt híp môi to như trái chuối mắn mít1, chân tay trương lên ngó thật kinh dị!


Cụ Nguyễn vô bệnh viện được ba ngày thì mắt không rỏ máu nữa, nhưng thị lực suy giảm trầm trọng, chỉ còn một phần mười. Đáng lo nhất là hai lỗ tai vẫn đùn ra phân dơi, mỗi ngày đùn ra ba lần. Sau một tuần, bà Lịch xin bác sỹ để đón cụ về nhà. Bà vừa hầu hạ cha chồng, vừa hàng đêm lên bệnh viện chăm chồng. Bà không ngờ ngần này tuổi đầu, bà lại rơi vào tình trạng bi đát đến cùng cực!


Phương Nam ba lần gặp Ngọc Bắc. Câu chuyện của hai người bây giờ là câu chuyện của hai… chị em, nên không còn ngượng ngùng e ấp như thuở nào, rất thoải mái và thẳng thắn. Lần thứ ba gặp Bắc, cả nửa giờ đồng hồ Bắc không nói gì. Phương Nam đứng dậy, toan ra về, nhưng… nghĩ rằng còn nước còn tát, cô nhìn Bắc:


- Hãy nghĩ lại đi Bắc! Gì thì ba cũng là người được mẹ Bắc yêu thương…


- …


- Chúng ta là con, nếu có phán xét cha mẹ thì cũng phải đặt đạo làm con lên hàng đầu, Bắc ơi! Đừng giận Nam, hãy nghe lời nói thẳng!


- …


- Ba đang bệnh nặng, có thể ra đi bất cứ lúc nào. Ông nội cũng vậy. Cả tháng rồi mà tai ông vẫn phun ra toàn… Ông nội là của cả Bắc và Nam, Bắc ơi. Giá như lúc này, Bắc đến nhận ông nội, biết đâu ông sẽ khỏi bệnh? Nếu Ngọc Bắc nhận ba, Nam tin chắc ba sẽ hồi tỉnh. Hãy nghĩ lại, Bắc ơi! Hãy cứu lấy ông nội, cứu ba! Không làm việc đó, sau này hối không kịp à…


Nói đến đó, Phương Nam gạt nước mắt, ra khỏi nhà Bắc. Dáng đi thanh thoát của cô bây giờ như biến mất vì đau khổ. Cô lên chùa thắp nhang cầu khấn cho ba, cho ông nội mau bình phục. Không theo đạo Thiên Chúa, cô cũng vô Nhà thờ Đức Bà quỳ xuống, cầu xin cho ông nội, cho cha cô mau bình phục.


Trong khi tại khu cấp cứu dành cho bệnh nhân tim mạch, ông Hòa hôn mê triền miên, thì ở cùng khoa ấy, tại lầu hai, Đạt đã qua tình trạng nguy kịch. Đạt ăn được ngày ba bữa cháo, nhưng, một bên chân và tay đã liệt hẳn. Bi thảm! Nhưng, điều đó cũng không đáng buồn bằng đầu óc anh, hình như nó không trở lại bình thường được nữa, đã mất chức năng nhận biết. Có lúc anh gật đầu nhận ra người hỏi chuyện mình, nhưng liền sau đó hỏi lại, anh lại lắc đầu, miệng mấp máy muốn nói nhưng không nói được, mặt nhăn nhó khổ sở.


Cuộc đời thật trớ trêu!


Một hôm, Phương Nam gặp Minh Thảo và Ngọc Bắc tại bệnh viện. Hai người vào chăm sóc cho Đạt, còn cô chăm sóc cha. Ngọc Bắc vồn vã chào Nam và giới thiệu để Minh Thảo và Nam làm quen với nhau. Tới lúc này, Phương Nam mới hay cô gái xinh đẹp và tài ba, người yêu của Bắc chính là con gái đầu lòng của Đạt! Đạt ở lầu hai, cùng khoa điều trị với cha mình, vậy mà suốt cả tháng trời thường xuyên lui tới đây, cô không hề biết…


À, nhưng biết để làm gì? Giữa cô và Đạt đã có gì đâu? Chẳng qua chỉ là một thời lãng mạn! Thời kỳ ấy vụt đến, vụt đi như một khoảnh khắc. Rồi sao? Anh phạm pháp, lúc đầu tôi không tin, nhưng rồi… Sự thật như vậy, không tin cũng không được! Tại chàng chẳng phải thiếp đâu. Chàng xe chỉ mảnh thiếp khâu sao bền! Trái tim tôi bị trọng thương chừng ấy năm. Anh trong tù chừng ấy năm, anh ra khi nào? Chắc chắn anh trách tôi vô tình, khi anh hanh thông thì bâu lại, khi anh hoạn nạn thì quay lưng ngoảnh mặt đi. Nhưng, có Trời chứng giám, lần bị bắt đầu tiên, thời gian anh bị cầm trong trại, tôi có quay lưng ngoảnh mặt hồi nào. Đến khi anh bị phục hồi điều tra, tôi mới vỡ lẽ… Cha tôi nói rằng anh là tội phạm thật sự, loại tội phạm tinh vi và có thế lực, ngồi xổm trên pháp luật, rất dễ trốn tránh pháp luật. Tôi nghe mà rợn hết cả người! Tôi sống lành mạnh, lương thiện, tôi không chấp nhận những gì khuất tất, đừng nói là phạm tội tham nhũng. Tôi ghê sợ anh!


Phương Nam nghĩ lung lắm, thế nhưng vốn giàu lòng nhân ái, cô vẫn tìm cách nhìn mặt Đạt, cho dù chỉ một lần. Phòng bệnh có hai giường, người ở giường sát tường ngăn với phòng tắm thì không phải. Đó là một người già, thân hình lép kẹp như dán xuống nệm. Còn bên này, đúng là Đạt. Đạt đang ngủ, mặt chỉ còn bộ khung, má hóp, mắt trũng, da nhợt nhạt, nhăn nheo, môi thâm xì… Sau một khoảng thời gian dài như thế, nay trông thấy mặt Đạt, rất lạ là trong lòng Phương Nam không mảy may cảm xúc. Giờ nghỉ trưa, xung quanh im ắng, chỉ còn những tiếng thở khó khăn, nặng nề phát ra từ bệnh nhân qua cánh cửa kính trong suốt khép hờ. Minh Thảo cũng thiu thiu ngủ trên chiếc ghế bố. Phương Nam đứng nhìn Đạt từ ngoài cửa, định rằng nếu Minh Thảo thức dậy, cô sẽ chủ động vô thăm. Nhưng Minh Thảo ngủ, gương mặt cô lúc ngủ cũng sáng ngời. Mái tóc cô ngày Nam nhìn thấy ở nhà hàng Hội Nhập số Một đen nhánh kia mà, nay sao lại màu hạt dẻ? Cô ta nhuộm tóc ư? Người đẹp như thế, sao lại phải mượn màu mè cho uổng? Nhưng, mái tóc cô ta vẫn mượt mà, óng ả, đẹp lắm! Thật phúc cho Ngọc Bắc đã tìm được người như Thảo!


Hùng Tâm kể với Nam là Minh Thảo rất giỏi, rất yêu Bắc, và Bắc cũng say mê Thảo. Hai người lẽ ra đã làm lễ đính hôn nhưng vì ba Thảo đang bệnh nặng nên Thảo không còn bụng dạ nào nghĩ cho riêng mình… Khi Nam đến thuyết phục Bắc về nhận cha, Bắc cũng khen Minh Thảo hết lời, và nói hai người rất thương nhau, tôn trọng nhau!


Nhưng, tương lai cuộc tình của họ rồi sẽ thế nào? Nếu Ngọc Bắc nhận cha, khi mà Minh Thảo đã biết ba mình chính là người làm mọi cách để Viện Kiểm sát phục hồi điều tra Đạt…? Hèn chi mà mình nói muốn đứt lưỡi, Ngọc Bắc vẫn trơ trơ, không về nhận ba, nhận ông nội!


Đời trớ trêu quá! Nhiều nghịch cảnh quá! Ông Trời thử thách con người mãi làm chi mà cay nghiệt rứa!


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, in lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu tháng 12-2013.


www.trieuxuan.info







1 Chuối cau, nhỏ, nhưng rất thơm và ngọt.




Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »