Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,810,485

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lý luận phê bình văn học

"Đôi lời cực nhọc" gửi Cố Nhân

Nguyễn Hòa

  • Thứ năm, 17:44 Ngày 04/08/2011
  • Sáng mồng Hai tết Ất Dậu, trước khi đi thăm hỏi anh em bạn bè, tôi lại táy máy “lướt web” và được đọc bài Về bài viết “Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người” của Giáo sư Phan Ngọc của Cố Nhân đăng trên một website của người Việt ở hải ngoại. Thế là suốt buổi sáng hôm đó, ý kiến của Cố Nhân cứ như ám ảnh tôi, đến mức chiều về, tôi quyết “gõ” một bài để kịp đăng vào sáng mồng Ba. Cùng với một số bài viết khác, bài này có liên quan tới Phó Giáo sư Phan Ngọc - người thầy đáng kính của tôi, và có lẽ vì thế mà có người từng nói: Phó Giáo sư Phan Ngọc là thầy nên tôi bênh ông chằm chặp (!). Họ đâu biết, tuy rất kính trọng Phó Giáo sư nhưng tôi cũng đã nhiều lần phản biện trực tiếp với ông, và tôi chỉ lên tiếng bênh vực khi ai đó có ý kiến phản bác, bởi: hoặc họ đã không hiểu ông, hoặc họ cố tình xuyên tạc một luận điểm nào đó của ông. Với Cố Nhân cũng vậy, bài viết của tác giả này dựa trên một văn bản bị cắt xén, và hiển nhiên sự cắt xén đã tạo ra một “hiện trường khác lạ” mà nếu cẩn trọng người ta sẽ không dựa vào đó để phân tích. Bạn đọc có thể tìm hiểu qua ý kiến của tôi dưới đây, và hình như các phân tích này cũng ít nhiều thuyết phục nên không thấy Cố Nhân trả lời (?).

    Đặt tên bài viết này xong, tôi lại thấy buồn cười. Nếu Cố Nhân không phải là một bút danh thì chắc hẳn tôi là một tay lẩm cẩm, bởi vào lúc mọi người đang quần xanh áo đỏ, nhộn nhịp đón Tết năm con Gà thì tôi lại hì hụi ngồi viết "đôi lời cực nhọc" gửi một "cố nhân" - bạn cũ, mà không biết là tôi đã vinh hạnh được kết bạn bao giờ hay chưa (!?). Nói vui vậy thôi, chứ đọc bài Về bài viết "Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người" của Giáo sư Phan Ngọc tôi nhận thấy Cố Nhân cũng không quan tâm nhiều đến Tết. Và do tôi còn nhận thấy dường như có điều gì đó "không được tự nhiên cho lắm" khi trong cùng một ngày - 10.2.2005, trên cùng một diễn đàn, lại vừa thấy đăng bài của Phan Ngọc, vừa thấy đăng bài phê phán chính bài đó của Phan Ngọc - một động thái dễ liên tưởng sự "không ngẫu nhiên", nên tôi đành phải viết những dòng này đúng vào chiều mồng Hai Tết. Hy vọng Cố Nhân cũng không nghĩ tôi làm như vậy là khiếm nhã.

    1. Trước hết xin được nhận xét rằng dường như Cố Nhân đọc Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người của Phan Ngọc chủ yếu trong tâm thế bức xúc về tác giả, và từ bức xúc ấy, ông (bà) mới đi tới những bức xúc về nội dung. Đoạn mở đầu Về bài viết "Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người" của Giáo sư Phan Ngọc đã cho thấy điều đó: "Trước hết nói về cái tên bài viết, Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người (Văn nghệ Trẻ, số 4, ra ngày 23-1-2005). Thật là hiền lành, thật là yêu nước, yêu văn hóa, yêu cuộc sống, yêu con người. Vậy thì còn gì để nghi ngờ? Còn gì để phải cảnh giác? Tôi không hiểu cái tít ấy do Ban Biên tập báo Văn nghệ Trẻ đặt, hay của tác giả Giáo sư Phan Ngọc, nhưng dù của ai thì cũng đều quá khéo, tuyệt vời "mật ngọt", và chỉ cần một bước vắn tắt đến choáng váng như thế, tác giả đã ngồi hẳn được vào lòng độc giả".

    Tài thật! Từ sự "bất đắc dĩ" của mình, không cần biết mệnh đề "văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người" có quan hệ với câu cuối cùng: "Văn hóa Việt Nam là của một nước nhỏ nghèo, với một chính quyền Trung ương phải dựa trên một biển làng xã. Cho nên nó theo phương châm làm nhỏ, nhưng chu đáo, cẩn thận. Nó tránh cầu kỳ. Nó đi vào cái nên thơ, bình dị, nhưng tha thiết với cuộc sống con người" trong bài của Phan Ngọc trên Văn nghệ Trẻ, không lưu tâm tại sao ngay sau đoạn mở đầu Phan Ngọc lại viết: "Trong việc viết chương này (xin nhấn mạnh - NH) tôi cảm ơn nhà Hán học Pháp Simon Leys...", Cố Nhân đã "bức xúc" và khám phá ra phía sau mệnh đề "văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người" là cả một tính toán "quá khéo", để Phan Ngọc đi từ gây "choáng váng" đến "ngồi hẳn được vào lòng bạn đọc". Tôi tự hỏi với lối suy xét của Cố Nhân, liệu nhan đề tôi đặt cho bài viết - "Đôi lời cực nhọc" gửi Cố Nhân, có ẩn chứa một tính toán? Lại thấy lo lắng cho khoa học nước nhà, vì tới hôm nay, vẫn còn có người vừa đọc một văn bản vừa săm soi xem "phía sau con chữ" có chứa đựng một (vài) âm mưu để khỏi phải "nghi ngờ", khỏi phải "cảnh giác", rồi từ đó suy diễn và đặt người bị phê phán trước những câu hỏi: "Ông làm thế để được cái gì? Ðể mọi người tin rằng ông là nhà ái quốc vĩ đại? Hay ông làm thế để chứng tỏ mình có một bản lĩnh cao cường, "bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất"?"... Phải chăng từ sự bức xúc, Cố Nhân có thể vừa "bới bèo ra bọ", vừa cho phép mình đặt những câu hỏi như vậy?

    Nhưng vấn đề tôi muốn trình bày với Cố Nhân - cũng như với bạn đọc, là bài Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người vốn có nguồn gốc từ phần đầu (xin nhấn mạnh - NH) của Chương III mang nhan đề Sự khác nhau giữa văn hóa Trung Quốc và văn hóa Việt Nam trong cuốn sách Bản sắc văn hóa Việt Nam (Phan Ngọc, NXB Văn hóa thông tin, H. 1998 và NXB Văn học, H. 2001). Trong chương này, Phan Ngọc tập trung phân tích sự khác nhau giữa văn hóa Trung Hoa và văn hóa Việt Nam, phân tích lý do tại sao trong lịch sử người Việt chỉ tiếp thu những thành tựu nào của văn hóa Trung Hoa thật sự phù hợp với mình mà không tiếp thu với ý nghĩa "bản sao"... Và xin lưu ý, khi đề cập tới văn hóa Việt Nam, Phan Ngọc tỏ ra khá thận trọng khi ông viết: "Như vậy, khi đi vào quỹ đạo của văn hóa Hán, Việt Nam đã thực hiện một sự lựa chọn làm thành bản sắc của nó. Trong cách trình bày của tôi có thể gây ấn tượng tôi coi thường văn hóa dân tộc, khả năng tiếp nhận văn hóa nước ngoài của nó. Tôi cần phải trình bày quan điểm của tôi về tiếp thu văn hóa cho rõ ràng hơn để tránh hiểu lầm"(1). Để không "vướng" vào sự hiểu lầm, giải pháp tốt nhất là Cố Nhân hãy tìm cuốn sách này và đọc nó trong tính hệ thống trước khi đưa ra các nhận xét.

    Tôi không có ý định chứng minh Phan Ngọc đã có những luận giải đúng đắn, cũng không cho rằng "dứt điểm ở đây có sự bậy bạ" như Cố Nhân quả quyết, song thiết nghĩ dù đúng đắn hay "bậy bạ" thì cũng cần xem xét trên nguyên tắc phải khảo sát toàn bộ các luận giải của tác giả. Tôi nghĩ nếu là người nghiêm túc trong học thuật, ông (bà) Cố Nhân sẽ chia sẻ với tôi về nguyên tắc tiếp cận này.

    Về phần mình, đọc Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người trên Văn nghệ Trẻ tôi phát hiện ra người ta đã có quá nhiều sơ suất, nên tôi nghĩ cần phải làm sáng tỏ để không gây hiểu lầm, đó là:

    - "Phong" cho Phan Ngọc chức danh Giáo sư trong khi ông chỉ là Phó Giáo sư.

    - Không giới thiệu bài viết được trích từ chương Sự khác nhau giữa văn hóa Trung Quốc và văn hóa Việt Nam của cuốn sách Bản sắc văn hóa Việt Nam.

    - Văn nghệ Trẻ chỉ trích phần Phan Ngọc bàn về văn hóa Trung Hoa, không trích phần ông bàn về văn hóa Việt Nam, và qua việc đặt tên là Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người, người ta đã làm nảy sinh tới sự mâu thuẫn giữa nhan đề với nội dung bài viết...

    2. Theo tôi, sơ suất đáng quan ngại nhất của Văn nghệ Trẻ là khi trích dẫn chỉ chú ý đến những mô tả mang "tính giật gân"..., không chú ý đến các luận chứng và thái độ chừng mực của tác giả. Cố Nhân có thể kiểm chứng điều này khi đọc cuốn sách Bản sắc văn hóa Việt Nam của Phan Ngọc từ trang 111 đến trang 126 (bản của NXB Văn hóa thông tin), từ trang 107 đến trang 127 (bản của NXB Văn học). Và tôi tin sau khi đọc xong, ông (bà) sẽ bớt "bức xúc", bớt "nóng nảy" hơn, từ đó bớt "bội phần xót xa" trước khi phê phán Phan Ngọc.

    Xin dẫn lại vài ví dụ:

    - Sau đoạn "Trong việc viết chương này... kiểu lựa chọn đặc biệt của Việt Nam, do truyền thống Việt Nam quy định", người ta đã cắt bỏ toàn bộ một đoạn không phải không có ý nghĩa: "Tôi có được cái may mắn sinh ra trong một gia đình khoa bảng, biết phần lớn các nhà Nho nổi tiếng mà thế hệ của tôi có thể tiếp xúc được, đồng thời có một vốn chữ Hán đủ để hiểu các bác tôi nói gì, viết gì, thậm chí suy nghĩ những gì nhưng không nói ra. Nhưng nếu không có công trình của Simon Leys chưa chắc tôi dám viết bài dưới đây. Cái phần văn hóa Trung Quốc tôi biết được, thu hẹp vào kiến thức sách vở và những quan sát ở các viện bảo tàng về văn hóa Trung Quốc ở Paris, Singapore. Năm 1994, tôi có dạy ở Hồng Kông, nhưng Hồng Kông lại Âu hóa quá mức, không thể đại diện cho văn hóa Trung Hoa được. Sau khi viết xong công trình "Sự tiếp xúc văn hóa giữa Việt Nam và trung Hoa", tôi cảm thấy nhất thiết phải sang Trung Quốc để kiểm tra các cảm nghĩ của mình. Nhờ ông Đại sứ Việt Nam ở Trung Hoa là Đặng Nghiêm Hoành, tôi được phép đến Bắc Kinh, không phải để biết, mà để kiểm nghiệm ấn tượng của mình về văn hóa Trung Hoa. Những điều nói dưới đây chính là sở nghiệm của tôi, trong đó một phần đã được Simon Leys xác nhận, cho nên tôi đánh bạo trình bày, mong các vị thức giả sửa chữa giúp"(1).

    - Đoạn "Không ai có gan nói mình hiểu được văn hóa Trung Hoa. Nó là một thế giới mênh mông với ít nhất năm nền văn hóa khác nhau. Tôi chỉ có thể nói đến nền văn hóa lưu vực Hoàng Hà xưa nay đại diện cho văn hóa Trung Hoa và đã ảnh hưởng tới văn hóa Việt Nam" là một đoạn khá dài, nguyên văn như sau: "Không ai có gan nói mình hiểu được văn hóa Trung Hoa. Nó là một thế giới mênh mông với ít nhất năm nền văn hóa khác nhau. Có nền văn hóa vùng sa mạc Tây Bắc mang tính chất du mục. Có nền văn hóa Tây Nam, vùng Tây Tạng mang nhiều ảnh hưởng Ấn Độ. Có nền văn hóa Hoa Nam, tuy đã bị Hán hóa triệt để nhưng vẫn mang những biểu hiện của văn hóa Đông Nam Á. Có nền văn hóa ven biển Hoa Nam chịu ảnh hưởng phương Tây sâu sắc. Tôi chỉ có thể nói đến nền văn hóa lưu vực Hoàng Hà xưa nay đại diện cho văn hóa Trung Hoa và đã ảnh hưởng tới văn hóa Việt Nam. Một anh bạn của tôi, Giáo sư Grant Evans, của trường Đại học Hồng Kông, nói một số điểm tôi nói về văn hóa Việt Nam cũng có ở vùng Quảng Đông, Vân Nam, nơi anh là chuyên gia. Tôi chưa bao giờ đến vùng này. Nếu có, thì càng chứng minh cái gốc Đông Nam Á của vùng này. Khi nói vậy, tôi không giấu giếm rằng mình còn chưa khảo sát đề tài thấu triệt. Điều thiếu sót này là do cuộc đời của tôi không có dịp sang Trung Quốc sống ở Hoa Nam"(2).

    Đọc hai đoạn đã bị cắt xén trên đây và nếu dành một chú ý nhất định vào các dòng tự sự: "Những điều nói dưới đây chính là sở nghiệm của tôi, trong đó một phần đã được Simon Leys xác nhận, cho nên tôi đánh bạo trình bày, mong các vị thức giả sửa chữa giúp", "tôi không giấu giếm rằng mình còn chưa khảo sát đề tài thấu triệt. Điều thiếu sót này là do cuộc đời của tôi không có dịp sang Trung Quốc sống ở Hoa Nam", tôi không biết Cố Nhân sẽ nghĩ gì. Riêng tôi, nếu chẳng may chỉ từ một bài viết bị cắt xén đã vội lớn tiếng luận tội tác giả là "dùng yêu pháp", là sử dụng "phép đánh tráo", "tùy tiện quy kết", "thao tác giả trá"... thì tôi không biết mình sẽ... chui vào đâu cho đặng!

    3. Quả thật, nếu chỉ đọc thoáng qua và đọc trong tâm thế bức xúc, bài Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người trên Văn nghệ Trẻ rất dễ đem tới cho Cố Nhân "cảm giác" rằng tác giả của nó có xu hướng coi thường văn hóa Trung Hoa. Song nếu đọc một cách chân thực và không bị chi phối bởi mặc cảm, có thể nhận thấy thái độ trân trọng của Phan Ngọc đối với văn hóa Trung Hoa, ít nhất cũng có thể nắm bắt qua các khẳng định: "Không ai có gan nói mình hiểu được văn hóa Trung Hoa... Ấn tượng theo đuổi tôi khi nhìn văn hóa Trung Hoa là nó là cái gì không tài nào hiểu nổi. Con người Trung Quốc là một bí ẩn. Thế giới Trung Hoa là một bí ẩn. Để hiểu nó phải vượt lên khỏi giác quan đi tìm cái bất biến ở ngoài cảm giác... Văn hóa Hán là văn hóa của cả một thế giới"... Và nếu đọc cả những đoạn đã bị Văn nghệ Trẻ cắt xén, như: "Theo tôi, trên trái đất chưa hề có một công cụ văn hóa nào (chữ Hán - NH) phổ biến hơn, lâu dài hơn và có hiệu lực hơn. Tiếc là nhiều nhà văn hóa Việt Nam coi nhẹ nó... Trung Quốc nổi tiếng về thái độ của văn hóa đối với thiên nhiên. Người ta yêu cây, yêu đá, yêu núi, yêu nước... Cuộc đi thăm di tích văn hóa ở Bắc Kinh gợi cho tôi một ấn tượng khó quên về một nền văn hóa cực kỳ hoành tráng không nước nào theo được..." thì tôi tin Cố Nhân sẽ rút lại những lời dạy bảo có chiều ngạo nghễ: "Thưa ông Phan Ngọc, lòng yêu nước, chí thương nòi nếu có thì nó phải được biểu hiện bằng sự gắng công bồi đắp, dâng hiến... nó tự nhiên lắm, không cần phải xõa tóc rên rỉ mới có. Bản lĩnh lớn, nhân cách lớn muốn được công nhận thì phải mài giũa, rèn luyện mới phần nào kết đọng. Còn cái lối khăng khăng "mục hạ vô nhân" thì cùng lắm cũng đến được cỡ AQ của văn hào Lỗ Tấn mà thôi".

    4. Trong bài Về bài viết "Văn hóa Việt Nam thiết tha với cuộc sống con người" của Giáo sư Phan Ngọc sự "bức xúc" đến mức "nóng nảy" của Cố Nhân còn đưa ông (bà) tới những suy đoán mà thiển nghĩ một người cẩn trọng sẽ không bao giờ mắc phải. Chẳng hạn chỉ cần thấy Phan Ngọc viết: "Sự thống nhất của Trung Hoa không phải thống nhất bằng chính quyền, vì đất nước này thường bị chia năm xẻ bảy. Cũng không phải thống nhất bằng kinh tế, văn hóa. Kiểu thống nhất của nó rất lạ: thống nhất bằng chữ viết" là Cố Nhân chộp ngay lấy để phản bác, với những dẫn dụ rất hoành tráng và hào hùng: "Ô hay, thống nhất hay không, phải là ý chí của cả một dân tộc, và bằng nhiều phương thức, biện pháp, và kéo dài trong cả một quá trình, thậm chí trong toàn bộ lịch sử hình thành và phát triển, chứ cứ đâu chỉ bằng vào chữ viết? Sao ông không hiểu điều đơn giản, là trong cái dân tộc vĩ đại có tên là Trung Hoa như ngày nay, có biết bao các dân tộc nhỏ bé đã từng bị đồng hóa vào nhau? Có thể cái bộ phận biết viết chữ Nho đầu tiên là rất văn minh, văn minh kiểu chữ nghĩa, kiểu văn tự, nhưng các bộ phận khác cũng rất văn minh, nhưng theo kiểu khác, có thể về mặt quân sự, kinh tế, chính trị... chứ? Khi đồng hóa vào nhau, cả cộng đồng chung sẽ dùng chữ Nho của người Sở, quân sự của người Tần, kinh tế của người Ngô, thể thao của người Kim, pháp quyền của người Ngụy... ví dụ thế. Và trong suốt năm nghìn năm đó, chỉ một số nhỏ may mắn không phải chịu chung số phận, vẫn còn là độc lập, bản sắc như Việt Nam, Triều Tiên, Nhật Bản... Chả lẽ ông lấy cộng đồng nói tiếng Anh, bảo rằng người Anh, người Mỹ, người Úc, người Tân Tây Lan, Ái Nhĩ Lan... không thống nhất được, chỉ vì họ can tội không chịu khép mình vào một quy tắc chặt chẽ như cách viết chữ Nho? Còn nếu ông bảo người Trung Hoa chỉ viết chữ Trung Hoa, thì khác nào bảo loài gà chỉ gáy tiếng gà? Chữ Nho là một trong những thành tựu của người Trung Quốc, nó có ưu và nhược điểm riêng, cũng như chữ Nôm là một trong những thành tựu của người Việt Nam, chữ tượng hình của người Ai Cập cổ, chữ Phạn của người Ấn Ðộ... không thể bảo vì người Trung Hoa dùng nó để viết mà họ đã trở thành trái khoáy, vô độ, hay độc nhất vô nhị... gì gì đó trước cả thế giới". Và ông (bà) không buồn để ý rằng ngay sau đó, Phan Ngọc viết: "Chính chữ viết là công cụ quan trọng nhất tạo nên tính thống nhất của Trung Hoa qua mấy ngàn năm". Dường như ở đây Cố Nhân đã hiểu hai từ "thống nhất" theo ý nghĩa địa lý, còn quan niệm "chính chữ viết là công cụ quan trọng nhất tạo nên tính thống nhất (Xin nhấn mạnh - NH)" của Phan Ngọc lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, bởi sau đoạn từ "Khang Hi tự điển... trong nền văn hóa này con người có thói quen phục tùng quy tắc như thế nào" trên Văn nghệ Trẻ người ta đã cắt xén một ý kiến có thể giúp làm sáng tỏ nhận xét của Phan Ngọc: "Nếu không có cái bản lĩnh ấy làm sao có hiện tượng cả bốn kiểu chữ đều tồn tại hàng ngàn năm trong một dân số bằng một phần năm nhân loại? Ta phải có thói quen ngạc nhiên về cái hiển nhiên thì mới hiểu trên trái đất chỉ có một văn tự như thế cùng với những văn tự tiếp thu của nó mà thôi"(1). Đúng - sai ra sao, xin dành cho độc giả.

    Cuối cùng, tôi lại thấy buồn cười khi muốn dẫn lại một ý kiến khác của Cố Nhân: "Ðúng, chúng ta biết yêu quý chăm chút những giá trị thân thương gần gũi của riêng mình, và chúng ta dám kiêu hãnh với những gì mình đã đạt được, nhưng không vì thế chúng ta bảo chỉ có của mình mới quý, còn của người toàn là hoang dâm vô độ". Tôi buồn cười vì xem ra cụm từ "hoang dâm vô độ" chẳng có dính dáng "quái" gì với bài viết của Phan Ngọc, cũng như chẳng có dính dáng "quái" gì với tinh thần tự tôn dân tộc và ý thức tôn trọng người khác, mà với cụm từ "chúng ta", Cố Nhân như muốn nói thay cho cả cộng đồng!

    Rất mong sau đây, Cố Nhân sẽ bớt chút thời gian tìm hiểu và đọc kỹ những tài liệu tôi đã đính chính và chỉ dẫn, vì chỉ có như thế thì các luận chứng của ông (bà) may ra mới có sức thuyết phục.

     

    Nguồn: Bàn phím và … “cây búa”. Tiểu luận, phê bình của Nguyễn Hòa. NXB Văn học, 2007.

     www.trieuxuan.info

     

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,810,485

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/