Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,813,445

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lý luận phê bình văn học

Phó Đăng Tiêu. Kỹ xảo tiểu thuyết (2)

Hoài Anh

  • Thứ ba, 13:02 Ngày 15/09/2009
  • Một thứ ngôn ngữ mới, không quan tâm đến lôgích, không hoàn chỉnh trong sạch hóa đến có thể biểu đạt được tất cả, không chịu ảnh hưởng của hình thái ý thức, được sáng tác ra như vậy”. Levo không thể không thừa nhận, làm như vậy tuy khiến ngôn ngữ của tiểu thuyết mới với hai thứ chức năng truyền thống của ngôn ngữ là biểu đạt và giao lưu bị “đoạn tuyệt triệt để”, nhưng lại tồn tại mối “nguy hiểm khiến người lo lắng là người đọc không sao hiểu được”. Mà trong hai tiểu thuyết Bảo mẫu và Cây gậy lửa thần kỳ của Robert Couver, “tác giả sử dụng một thủ pháp gắn bó câu chuyện, vĩnh viễn là lại bắt đầu mà không có kết thúc. Ông ta dùng thứ kỹ xảo biến hóa nhiều vẻ, đem “những việc tùy thời có thể xảy ra” gắn bó với nhau một cách linh hoạt, ám thị các thứ “hạ văn” (đoạn văn ở bên dưới) mà ông ta không đáng phát huy. Hạ văn duy nhất có thể được là do độc giả lựa chọn, nếu quả người đó thích lựa chọn”.

    Một số tiểu thuyết những năm gần đây của Trung Quốc về mặt điều khiển ngôn ngữ và kỹ xảo kể chuyện cũng có chỗ khác nhau rõ rệt với tiểu thuyết truyền thống (nói thẳng ra, có ngôn ngữ tiểu thuyết, đúng là có vết tích “Tân Âu hóa”). Câu chữ của tác phẩm loại này thường thường không nghiêm mật, tinh tế, chú trọng tính lôgích, như ngôn ngữ tiểu thuyết truyền thống, mà tràn đầy sắc thái nhảy thoát và trôi nổi.

    Đương nhiên một số tiểu thuyết tương đối được chú ý xuất hiện những năm gần đây ở Trung Quốc còn có một số đặc sắc nghệ thuật khác, hạn chế khuôn khổ, không rườm lời nữa. Chỉ từ những điều kể sơ qua trên đây, chúng ta đã có thể thử tóm tắt một cách ngắn gọn:

    Thứ nhất, theo với sự tiến lên của thời đại, nghệ thuật tiểu thuyết được coi là tấm gương của thời đại, cải biến mô thức tư duy cũ, dung hợp với quan niệm nghệ thuật mới và kỹ xảo sáng tác mới, cái đó có thể nói là quy luật tất nhiên của sự phát triển của nghệ thuật tiểu thuyết. Cách nhìn ôm lấy những cái cũ, thiếu sót, ngưng đọng bất biến, rõ ràng là không thỏa đáng. Ý nghĩa không thể đánh giá thấp của thứ quan niệm mới về tiểu thuyết này là ở chỗ, nó hy vọng bao trùm việc biểu hiện bề mặt xã hội và nội dung cuộc đời càng rộng rãi và sâu sắc hơn so với tiểu thuyết truyền thống, hy vọng để độc giả có thể từ suy nghĩ thông thường về xã hội tiến vào suy nghĩ về triết học lịch sử. Chính từ ý nghĩa ấy mà nói, sự phát triển và đổi mới của quan niệm về tiểu thuyết, là đáng khẳng định. Xưa nay, vô số nhà thơ và triết nhân đem thế giới nghệ thuật mà văn nghệ (tất nhiên cũng bao gồm cả tiểu thuyết) coi là vương quốc lý tưởng thần kỳ mà thế giới cuộc đời của chúng ta còn thiếu. Người ta chỉ có ở trong vương quốc thần kỳ đó, mới có thể xếp bỏ những sự vụ phàm tục của bản thân, để có được sự hưởng thụ thẩm mỹ và giải trí, có được sức mạnh tư tưởng. Nhưng làm sao có thể cao vọng xây dựng “vương quốc thần kỳ” ấy một bước mà thành, một lần cho mãi mãi?

    Chúng ta trong khi phân tích các nhân tố tạo thành quan niệm đổi mới về tiểu thuyết, dù cho đối với một số nguyên nhân về mặt khách quan không thể đánh giá thấp, nhưng nguyên nhân bên trong của nó - quy luật phát triển của bản thân nghệ thuật tiểu thuyết trên cơ sở tích lũy của văn hóa truyền thống, lại là nguyên nhân quan trọng nhất. Nếu bỏ qua điểm này (hoặc coi nhẹ điểm này) chỉ nhìn ở mặt giao lưu văn hóa trong ngoài nước v.v... (điểm này đương nhiên cũng rất quan trọng), thì sẽ rất khó lý giải then chốt của việc đổi mới quan niệm về tiểu thuyết một cách thực sự.

    Thứ hai, các thứ đặc sắc về nghệ thuật của một số tiểu thuyết những năm gần đây (nhất là xu hướng “đi vào bên trong”, tức nghệ thuật tiểu thuyết từ kỹ xảo tái hiện thế giới khách quan bên ngoài, chuyển sang thể hiện thế giới bên trong của con người) so sánh với tiểu thuyết tả thực truyền thống, đúng là có ý nghĩa mang tính đột phá. Cái đó ngoài việc biểu hiện ở mặt thể hiện tâm lý chân thực của con người càng sâu sắc hơn, còn ở chỗ nó mở ra một ý cảnh thẩm mỹ huyền diệu, cao xa, khiến độc giả cảm thấy mới lạ. Nhưng loại tiểu thuyết này không phải là hoàn mỹ không khiếm khuyết, những chỗ bất túc và sai sót của nó vẫn khá rõ rệt. Tức như lấy xu hướng “đi vào bên trong” mà nói, có tác giả quá coi trọng tình tự chủ quan và trạng thái cảm giác của con người đến nỗi sau khi viết xong, không có bao nhiêu nội dung xã hội kích động lòng người. Thậm chí còn có người bắt chước một số nhà tiểu thuyết hiện đại phương Tây nào đó, cổ xúy cho quan niệm tư tưởng hai thứ hiện thực, đương nhiên càng bóp méo quan hệ đúng đắn giữa tâm linh và ý thức. Phần mở đầu bài này, đầu tiên giới thiệu vẻ linh hoạt và một số đặc sắc nghệ thuật nào đó của loại tiểu thuyết này, không phải là coi nó thành dòng chủ lưu hoặc “xu thế chủ đạo” của sự phát triển của tiểu thuyết, lấy nó thay thế cho chủ nghĩa hiện thực; trái hẳn lại, trong thời đại văn học nhiều giọng điệu hiện nay, sức sống của chủ nghĩa hiện thực chính là ở tính cởi mở và tính bao dung của nó. Sự tìm tòi và thành quả đáng quý về nghệ thuật của loại tiểu thuyết này, đối với phát triển và đổi mới quan niệm về tiểu thuyết, không thể thay thế mà chỉ bổ sung và làm phong ph&