Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,920,625

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lý luận phê bình văn học

Tam chu Ha Lac va chan dung nha van: PHONG ĐIỆP

Xuân Cang

  • Thứ bảy, 04:56 Ngày 22/11/2008
  • PHONG ĐIỆP TỪ PHÒNG TRỌ TRÊN CAO BAY ĐI VÀ QUAN SÁT

    Nhà văn Phong Điệp sinh ngày 6-6-1976 sau 21giờ 30. Tám chữ Can chi của cô là năm Bính Thìn, tháng Giáp Ngọ, ngày Kỷ Sửu, giờ ất Hợi. (Năm ấy tiết Tua Rua vào lúc 20 giờ 31 phút ngày 6-6. Cô sinh sau tiết Tua Rua khoảng hơn một giờ đồng hồ nên Hà Lạc tính tháng sinh là tháng Năm, Giáp Ngọ). Tên thật cô là Phạm Thị Phong Điệp, con một gia đình ngành Y, cha mẹ và chị gái đều là bác sĩ, chọn ngành nghề cho cô theo ngành Y, nhưng cô lại theo ngành Luật trở thành cử nhân Luật. Nhưng cả gia đình và bản thân cô đều chọn sai ngành nghề, vì mệnh Hà Lạc của cô không chút dính dáng gì với hai ngành ấy. Quẻ trời cho của Phong Điệp là Phong Địa Quán, nguyên đường chủ mệnh hào 6. Tượng quẻ là làn gió lướt đi trên mặt đất. Chữ Hán, cùng một chữ Quán, ở quẻ thì đọc là Quán, nghĩa là Làm cho thấy, còn ở các hào của quẻ thì đọc là Quan, là Thấy, là Quan sát. Cùng một quẻ với cô, trong sách này, đã có ba nhà văn, chỉ khác là Nguyễn Hiến Lê và Trần Đăng Khoa được quẻ Quán nguyên đường hào 4, Bằng Việt quẻ Quán nguyên đường hào 2. Trong số bốn nhà văn (kể cả Phong Điệp), có đến ba người chọn nhầm ngành nghề trước khi chọn nghề văn. Trước hết là Nguyễn Hiến Lê, ông theo ngành công chính làm chuyên gia Thuỷ Lợi mất đến mười năm đầm mình trên sông nước, rồi chỉ nhờ theo đuổi việc học chữ Hán, ông nhập nhanh vào các công trình văn chương chữ nghĩa làm người quan sát cuộc sống mà giáo hoá con người. Rồi đến Bằng Việt và Phong Điệp đều theo ngành Luật học và đều bỏ nghề đã dày công đèn sách để viết văn, làm báo. Nhân nói đến việc này, tôi thầm nghĩ ngành văn hoá giáo dục nước ta đưa chương trình Kinh Dịch vào việc dạy dỗ con em thì có lợi xiết bao. Ngay từ nhỏ, các em và những người đào tạo các em đã có thể biết cái mệnh trời cho mỗi người, cái tượng thiên nhiên nhập vào tính cách và duyên phận mỗi người, để từ đấy khám phá ra đường đi nước bước của đời mình. Như vậy Phong Điệp được quẻ Phong Địa Quán. Hai chữ quan sát sẽ đi vào tính cách của cô, làm nên số phận, duyên phận cuộc đời cô. Người quẻ Quán là người có các giác quan dễ rung động và linh hoạt, nhậy cảm với các thông tin, có giác quan thứ sáu dễ được khởi động, giàu khả năng quan sát, suy ngẫm và miêu tả, cổ động, giáo hoá con người. Người quẻ Quán dễ có óc thông minh, lúc bé hay bắt chước người, khi lớn lên thường tìm thần tượng, rất cần một quý nhân trong đời, không phải để đỡ đần mà để soi mình vào, chiêm ngưỡng và noi theo. Người quẻ Quán thường lấy thiên nhiên và cuộc sống soi vào mình và lấy mình làm gương soi cho thiên nhiên và cuộc sống. Tiềm ẩn trong lòng quẻ Quán là quẻ Sơn Địa Bác. Bác là rơi rụng, tan mất. Quẻ cho thấy phải luôn chống chọi với sự suy sụp, với bọn tiểu nhân phá hại. Bác cũng là quẻ của người hoạt động trong đám đông, đứng đầu đám đông, tuy có thể là quý nhân nhưng cũng không tránh khỏi cô đơn. Quẻ cũng nhắc nhở người quân tử khi có thành đạt, nó chỉ như quả chín duy nhất còn lại trên cây (hào dương duy nhất trên cùng) đừng ăn, ăn là hết. Hãy để cho hạt rụng xuống tiếp tục lên mầm thì còn phúc lộc về sau. Ngành nghề đắc địa nhất của người quẻ Quán là các hoạt động báo chí, văn chương, thông tin, cổ động, quảng cáo, tuyên truyền, du lịch, khảo sát, thiên văn, khí tượng, liên quan đến lĩnh vực khám phá vũ trụ và nhân sinh, giáo hoá nhân dân, mở mang dân trí. Phong Điệp hiện nay là phóng viên báo Văn Nghệ Trẻ, một phụ trương của báo Văn Nghệ, là tác giả những tập truyện ngắn Người phía bên kia đường, Phòng trọ... đã xuất bản. Tôi đã đọc Phòng trọ (Nxb Thanh Niên - 2001), có truyện đọc nhiều lần với cái thú vị riêng từ góc nhìn bát quái. Đây là cuốn sách phản ánh tính cách quẻ Phong Địa Quán của Phong Điệp đầy đủ nhất, tính đến thời điểm ra sách. Tác giả đã tỏ rõ một năng lực quan sát tinh tế các hiện tượng, các sự vật. Có thể giở bất cứ trang nào cũng thấy tiếng nói của các giác quan, nhất là đôi mắt tác giả. Đây là cảnh hai ông bà ở thành phố dọn về quê: "Họ về làng giữa vụ gặt nên trong xóm ngoài thôn vắng hoe vắng ngắt. Mấy đứa trẻ con mũi dãi sườn sượt đang vật nhau trong đống rơm tò mò ngẩng đầu lên nhìn theo hai ông bà già nửa thành phố, nửa nông thôn, tay xách nách mang, thập thõm bước đi trên con đường vung vãi bùn đất. Tiếng gà nhảy ổ te tái từ một mái bếp lỉnh kỉnh thúng mẹt. Chó hồng hộc đuổi nhau quanh mấy gốc chuối tơ tướp. Họ tìm được ngôi nhà (do một ông bác vào ở hẳn trong nam với con cái, nhường lại. XC) không mấy khó khăn. Ngôi nhà cũ nhưng còn khá tốt. Kèo cột đều làm bằng gỗ lim nên chắc hơn đá. Chỉ tội nhà vắng hơi người nên đồ đạc lạnh tanh, nhện bắt võng kín bốn cột màn. Mọt nghiến ken két dưới chân tủ trà (Tr.245). Còn đây là cảnh nhà công chức mở thêm cửa hàng ăn uống, buổi sáng mở hàng: "Bốn giờ sáng bố đã lục cục dậy dỡ bếp. Khói than tạt gió luẩn quẩn chui vào các phòng. Mẹ cũng lê dép loẹt xoẹt ra sân sau, xếp cái nọ, đặt cái kia, tất bật như sắp vào trận... Nước xả xoe xoé. Nồi niêu va vào nhau loảng xoảng. Cái chậu tôn to đầy ắp nước, rau sống lều bều trôi ra ngoài. Bố hắt xì hơi như súng liên thanh. Mấy chục năm rám mặt vì đun bếp than mà vẫn dị ứng với mùi bùn trộn ngai ngái phả lên từ lò than vừa đượm, lửa nổ tanh tách, bắn cả ra xung quanh. Dao thớt giãy nảy lên. Nồi nước trên bếp lục bục sôi. Mùi nước dùng dậy lên ngào ngạt. Mẹ rời tay thái, tất tả đứng dậy, rút cái muôi to trên giá. Bố lom khom thu dọn đống xỉ than ra gốc hồng xiêm ở trái sân. Trời chuyển màu nước gạo Sương mù sà xuống sát mặt đường. Hàng mì rong dò dẫm gõ chuông dọc phố. Một chiếc xe tải ồ ồ lăn qua. (Tr.121) Người quẻ Quán quan sát không phải để "cho thấy", cái chính là để suy ngẫm Dấu ấn trong quan sát và suy ngẫm của Phong Điệp, là đã sớm tạo một phong cách văn chương của riêng mình không thể lẫn với ai hết. Đó là những mảng văn giản dị, cô đúc những chi tiết rời rạc quan sát được, nhưng khi lắp ghép lại chúng làm bật lên một tình huống chứa chất những khám phá, những gợi ý minh triết giúp người đọc mơ hồ cảm nhận một cái gì làm phong phú trong tâm hồn. “Cái gì” ấy khó diễn tả thành lời nhưng nó có thật và có ích. Truyện ngắn “Cửa sổ sáng đèn” chẳng hạn, kể chuyện một anh chàng tốt nghiệp đại học mà không có việc làm tử tế, lại thất tình. Anh đổi chỗ ở tìm một chỗ yên tĩnh vùi đầu dịch sách thuê. Nhưng không có gì làm cho anh yên tĩnh, từ lòng tốt của bà cụ chủ nhà, đến tình thương của bố mẹ ở quê, đến những tin vui buồn của thằng bạn cũng đang kiếm việc làm như anh. Duy nhất có một cửa sổ ở phòng kế bên, đối diện với phòng anh, và những hiện tượng của nó đập vào mắt, vào tai, khiến anh quan sát thấy được, hình như bên trong chiếc rèm màu cháo lòng ấy có một người đàn ông luống tuổi, với những ánh lửa xoẹt qua rất nhanh rồi tắt lịm, tiếng lê dép xoèn xoẹt, mùi thuốc lá khen khét. Có một tâm hồn trống trải bên trong đó, cũng trống trải như anh. Chỉ có thế thôi. Bỗng một buổi chiều kia, trong giấc ngủ mơ màng anh nghe thoang thoảng mùi hương mộc lan. “Tôi ngỡ ngàng trở dậy mở cửa sổ. Ô cửa nhà bên mới xuất hiện một giò lan và một tấm ri-đô màu hồng nhạt, viền đăng ten. Vượt qua những bí ẩn của tấm rèm, hương lan vẫn vươn ra ngoài thơm một cách lạ lùng, đầy bất trắc. Tôi chợt nhớ đến kỳ lạ mùi thuốc cháy khét đốt cạn đêm, những tiếng kẹt ghế, tiếng chìa khoá rơi…”. Rồi đến những tiếng gọi thân thiết và ánh đèn tắt phụt. Họ đang yêu nhau. Cũng chỉ có thế thôi. Tác giả không kể rõ những gì trông thấy, nghe thấy tác động vào tâm hồn anh thế nào. Chỉ biết rằng sau một lần nữa thấy cửa sổ bên ánh đèn vụt tắt cùng với tiếng thì thầm khe khẽ, anh bỗng bình tâm trở lại. Anh những muốn quên đi tất cả những nỗi niềm của riêng mình. “Giờ đây tôi đã hết mong ánh đèn từ cửa sổ nhà khác. Những khung cửa sổ là những điều bí mật. Tại sao tôi không bắt đầu từ chính mình? Dẫu một chút ánh sáng trong đêm cũng đủ cho kẻ lỡ đường ấm lòng và đi tiếp đoạn đường trước mặt…”. Truyện ngắn dừng lại ở đấy. Ngắn gọn. Trần Đăng Khoa trong lời bạt tập Phòng trọ có một nhận xét tinh quái và thú vị, tôi coi là lời tâm đắc của một người “đồng quẻ”: “Đọc Phong Điệp, tôi luôn có cái cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, như mình đang đi dạo trong những đêm trăng suông ở làng quê. Xung quanh là những cảnh sắc quen thuộc, những con người gần gũi bình dị được bao phủ bởi một thứ ánh sáng lờ mờ như trong chiêm bao. Người ta không thể biết được cái nguồn sáng ấy toả ra từ đâu và kết thúc ở đâu. Chính cái vùng sáng mơ hồ này đã tạo ra cho Phong Điệp có được một thế giới riêng.” Tôi chỉ muốn nói thêm với tác giả lời bạt nói trên: Tôi đã biết cái nguồn sáng ấy toả ra từ đâu. Nhờ có bài Hà Lạc, tôi biết nó toả ra từ quẻ Phong Địa Quán, mệnh của Phong Điệp. Truyện ngắn có cái tên dùng làm tên cuốn sách Phòng trọ là một truyện tiêu biểu của một nhà văn có mệnh Phong Địa Quán nguyên đường hào 6. Hào 6 dương quẻ Quán ở vị trí cao nhất quẻ, là hào dương có tượng người quân tử, tuy không phải ở ngôi vị “nguyên thủ” như hào 5 dương, nhưng cũng là quân tử. Hào 6 bảo rằng: Người quân tử trở lại với bản thân để tự mình làm chủ mình (tự trị), làm tiêu biểu cho dân. Chữ “trở lại” rất có ý vị, thường người quân tử khi ấy đã lên cao, đi quá xa vị thế của mình, bỏ tư cách của mình, thánh nhân bảo hãy “trở lại” tự làm chủ mình, tu tỉnh trong sáng, có vậy mới làm tấm gương cho nhân dân trông vào mà noi theo. Truyện ngắn Phòng trọ tả một nhân vật “hào 6 dương” y trang thế. Một ông già có vị thế là “ông nội” bỏ quê ra ở với con cháu trong một ngôi nhà 4 tầng sang trọng ở mặt phố. Tầng một cho thuê làm cửa hàng. Tầng hai cho con trai con dâu ở. Tầng ba cho cháu gái lớn đang học đại học. Tầng bốn dành cho ông nội. Một mình một tầng nhà cao nhất, “đủ tầm cao cho ông hàng ngày ngắm nhìn đường phố chi chít người. Xe cộ nhặng lên trong tiếng động cơ và mùi khói thải. Cửa hàng cửa hiệu đèn xanh đèn đỏ như bát phẩm màu bị đổ. Không ngày nào không có dăm vụ xô xát xảy ra. Nhưng ở cái tầng tư này, lúc nào ông cũng sẽ được yên ổn.” Vợ chồng con trai đi suốt ngày, ít ăn cơm nhà, tối nào cũng tiệc tùng, về nhà nằm lăn ra ngủ để mai còn làm việc. Có việc gì xin cụ cứ gọi điện thoại cho chúng, mà điện thoại không nói dài, vừa đủ thông tin, chúng cắt ngay. Muốn xuống trò chuyện với con cái, thì chúng nó bảo: “Thôi ông đừng xuống dưới này. Bước từng ấy bậc cầu thang có mà long chân. Ông cần gì cứ bảo chúng con một tiếng. Tối rảnh chúng con sẽ lên thăm ông.” Nói thế nhưng chúng quên ngay, vì cụ thông cảm, công việc lúc nào cũng bề bộn. Giá có xuống tầng ba với con cháu gái, thấy nó đeo cái kính cận dày cộp, ông đứng một lúc thấy nó “nhíu mày bóp trán”, ông thoáng xót xa, bỏ lên tầng trên. “Cả nhà có mỗi ông cụ ăn uống điều độ nhất. Bữa bữa, con bé giúp việc mang cơm lên cho ông. Hồi đầu ông thấy kỳ kỳ: Tôi có phải cán bộ nằm vùng đâu mà phải tiếp tế như vậy. Đợi cả nhà về, có bố có con, có ông có cháu cho vui. Chứ ai lại làm thế. Anh con trai, ra dáng một người lãnh đạo, quyết định chắc nịch: Không có bàn cãi nữa. Con Oanh đi học thêm, tám, chín giờ tối mới về. Vợ chồng con thì cũng thất thường. Lại thêm hội hè tiệc tùng liên miên. Vậy nên không phải đợi ai cả, ông cứ ăn trước cho chúng con yên tâm.”. Thêm một chi tiết nữa đẩy cao kịch tính. Một ông chú ở quê ra chữa bệnh xem cái “thuốc thủ đô” nó thế nào, đến ở nhờ mươi hôm. Vậy là có bạn quê ra, chuyện họ hàng làng nước bạn bầu cũng khuây khoả. Nhưng ông chú bệnh tình vừa đỡ đã đùng đùng bỏ về quê: Em phải về bác ạ. Chứ ở đây em thấy nó thế nào ấy. Bác thì đã quen, nhưng em thì chịu. Và kịch đã xảy ra. Đột nhiên ông cụ bỏ nhà ra đi. Cả nhà nháo nhác đi tìm. “Nhiệm vụ số một: tìm được ông. Chẳng lẽ phải báo lên vô tuyến, họ hàng biết được lại có cớ để nói bóng nói gió. Mà chăm sóc ông cũng chỉ được đến thế, ông còn đòi hỏi gì hơn? Chồng truy vợ, mẹ truy con, mọi người nhìn nhau bằng con mắt hình sự.” Cuối cùng thì ông cũng về. Ông mang theo một cái túi đựng một cái roi mây. Ông gọi anh con trai lớn lên gác. Ông nhấp chén nước trà hạt mít. Lời qua tiếng lại vài câu, ông bắt anh cả nằm lên giường. Đoạn này kịch đẩy lên cao trào một cách bất ngờ, ngay cả với những tác giả “truyện ngắn” già tay nhất. “Hai mẹ con sốt ruột đợi ở nhà dưới, không hiểu có chuyện gì xảy ra. Đến lúc nghe thấy tiếng roi quất vun vút thì tái mặt nhìn nhau rồi hối hả chạy lên. Một cảnh tượng thật chưa từng có. Anh con trai nằm úp bụng lên giường. Vệt roi quất hằn đỏ trên lưng. Ông cụ ngồi cạnh bàn nước mặt nhợt nhạt. Chiếc roi mây quẳng giữa sàn.”. Từ đó, “tầng bốn để không, đầy bụi và gió”. Hào 6 dương quẻ Quán hiện nguyên hình: ông nội trên gác cao, ở với con cháu mà như ở cái phòng trọ, ông không còn là ông nữa, đã đến lúc ông trở lại với bản thân mình. Lời thánh nhân: Xét bản thân hợp với đạo quân tử không lỗi. Lời giải toán Hà Lạc: Trở lại bản thân để tự làm chủ mình, làm tiêu biểu cho dân. Một câu chuyện thời hiện đại bỗng trùng khớp với ý tưởng người xưa. Kể cũng lạ thay. Các nhà văn, nhà phê bình “đàn anh” đọc Phong Điệp đều tiên đoán nhà văn trẻ này sẽ có bước phát triển rực rỡ. Riêng Bảo Ninh khẳng định: Phong cách văn chương của chị rất hiện đại. Phong Điệp sẽ là một tên tuổi nổi bật trong hàng ngũ các nhà văn đầu thế kỷ mới. (Theo Trần Đăng Khoa) Tôi làm bài toán Hà Lạc cũng thấy trước rằng những năm 2009-2017 của Phong Điệp thuộc hào 5 là đại vận đẹp nhất quẻ Phong Địa Quán. Lời hào nói rằng, người quân tử ở thời này tự xem xét bản thân, phải làm sao có đức dương cương, trung chính, như thế mới không lỗi. Toán Hà Lạc giải rằng: người quẻ Quán ở giai đoạn này đem lòng trung chính của mình để đổi mới, cải hoá thiên hạ, sẽ là người ca tụng người hiền, quý trọng đức độ, là kẻ sĩ, có danh, có thọ, được trên mến, dân quý, văn chương nổi tiếng trong nước. Tất nhiên, đoán trước như thế, nhưng không phải nhất định sẽ như thế. Bởi định mệnh tại thiên, quy mệnh tại nhân, trời có thể định cái mệnh cho người, nhưng có thực hành được như mệnh hay không còn do ở con người. Trong mệnh của Phong Điệp có Hoá Công là có ưu tiên năng lượng của Trời Đất, lại có Nguyên khí của Trời, Nguyên khí của Đất (Thiên Nguyên khí, Địa Nguyên khí), nên tin chắc người này có đủ khí chất và bản lĩnh để làm cho mệnh tốt đẹp của trời đất biến thành hiện thực. Tháng Ba-2007 Phụ lục: Cấu trúc Hà Lạc của nhà văn Phong Điệp Sinh 09-05-Bính Thìn giờ Hợi (06-06-1976 lúc 9g30 - 10g30 tối). Dương Nữ. Tua Rua (Mang chủng – Tiết lệnh tháng 5): 06 - 06 – 1976 lúc 20 giờ 31 phút. Giữa hè: 21 - 06– 1976. (Hóa công Chấn). Do sinh đúng ngày giao tiết lệnh, nên phải xem giờ giao tiết lệnh. Do sinh sau giờ tiết lệnh tháng 5 nên Hà Lạc tính tháng sinh là tháng 5. Mệnh Thổ (trong cát). Trung nguyên. Sinh giờ khí âm. Can Chi: Năm Bính Thìn, Tháng Giáp Ngọ, Ngày Kỷ Sửu, Giờ Ất Hợi. Mã số Can Chi: 8, 5-10; 6, 2-7; 9, 5-10; 2, 1-6. Số âm: 44. Số dương: 27. Tiên Thiên Tiền Vận Đại Vận (Năm) Hỗ Tiên Thiên Hậu Thiên Hậu Vận Đại vận (Năm) Hỗ Hậu Thiên Hỗ Nhân Quả 1* 1 0 0 0 0 76-84 09-17 03-08 97-02 91-96 85-90 1 0 0 0 0 0 0 0 0 0* 1 0 36-41 30-35 24-29 18-23 48-56 42-47 0 0 0 0 0 1 0 0 1 1 0 1 Phong Địa Quán Sơn Địa Bác Địa Thủy Sư Địa Lôi Phục Lôi Hỏa Phong Hoá công: Chấn ở Hỗ Hậu thiên. Thiên nguyên khí: Cấn ở Hỗ Tiên thiên. Địa Nguyên khí: Tốn ở Tiên thiên. Dấu *: Hào nguyên đường, chủ mệnh. Mệnh hợp cách ở mức trung bình. Hỗ Nhân Quả: Đổi dấu hảo 2, 5, 6.

    (con tiep)

    Nguon: Tam chu Ha Lac va chan dung Nha van. NXB Van hoc sap xuat ban.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,920,626

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/