Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,075,505

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ sáu, 08:44 Ngày 11/12/2020
  • Anh hùng xạ điêu

    Hồi 2: Giang Nam thất quái

    Nhan Liệt bước ra khỏi phòng, chỉ thấy giữa lối đi có một văn sĩ trung niên mang hài da, lẹp kẹp lẹp kẹp thành tiếng nghênh ngang bước tới trước mặt. Văn sĩ này vẻ mặt như cười mà không phải cười, trợn mắt méo miệng, dáng vẻ phờ phạc, toàn thân lấm lem dầu mỡ, áo quần xốc xếch, mặt đầy cáu ghét, xem ra ít nhất cũng hơn mười ngày chưa rửa mặt, cầm một cái quạt giấy rách lem luốc, vừa đi vừa phe phẩy.

    Nhan Liệt thấy y rõ ràng là người tư văn mà dáng vẻ lại như thế bất giác cau mày bước mau về phía trước, chỉ sợ chạm vào y bị dây bẩn. Chợt nghe người ấy cười khan mấy tiếng, âm thanh rất chối tai, lúc đi ngang thuận tay xòe quạt ra đập vào vai y một cái. Nhan Liệt biết võ công nhưng lúc ấy lại không tránh kịp, không kìm được tức giận, quát:

    - Làm cái gì thế?

    Người kia lại cười khan một hồi, lẹp kẹp lẹp kẹp bước về phía trước, chỉ nghe y bước tới cuối lối đi nói với tiểu nhị:

    - Ồ, tiểu nhị này, ngươi đừng thấy đại gia quần áo rách rưới mà coi thường, đại gia cũng có tiền đấy. Có gã tiểu tử rất tà môn, y cậy quần áo sang trọng để lòe người, lừa gạt dối trá, dụ dỗ phụ nữ, ăn cơm thì xù, ở trọ thì quỵt, loại người như thế ngươi nên để ý một chút. Để chắc ăn thì cứ bảo y đưa trước tiền phòng tiền cơm rồi sẽ nói chuyện.

    Y cũng không chờ tiều nhị trả lời, lại lẹp kẹp lẹp kẹp bỏ đi.

    Nhan Liệt càng tức giận, nghĩ thầm: “gã tiểu tử này giỏi thật, câu ấy không phải nói móc mình thì gì?”.

    Tên tiểu nhị nghe người kia nói thế liếc y một cái, không khỏi sinh nghi, bèn bước tới trước mặt khom lưng cười nói:

    - Lão gia người đừng trách, không phải tiểu nhân vô lễ…

    Nhan Liệt biết ý hừ một tiếng nói:

    - Trả tiền cho ngươi chứ gì!

    Rồi đưa tay vào bọc, bất giác ngẩn người. Trong túi y vốn có bốn năm chục lượng bạc nhưng đưa tay vào lại thấy trống không! Tên tiểu nhị thấy vẻ mặt y khó coi, lại cho rằng người kia nói đúng, thần sắc lập tức không còn kính cẩn như trước, ưỡn ngực phình bụng nói:

    - Thế nào? Không có tiền hả?

    Nhan Liệt nói:

    - Ngươi chờ một lúc, ta về phòng lấy tiền.

    Y chỉ cho rằng mình vội vàng ra cửa quên mang tiền theo, nào ngờ về phòng mở bao phục ra thì mấy chục lượng bạc trong bao phục đã không cánh mà bay. Số tiền này tại sao mà mất thì mình cũng hoàn toàn không biết, chuyện đó mới kỳ lạ, nghĩ thầm:

    - Mới rồi Bao thị nương tử ra ngoài rửa tay, mình cũng vào nhà xí một lúc, trước sau không đầy thời gian tàn một nén hương, tại sao đã có người vào phòng ra tay? Bọn trộm cắp ở phủ Gia Hưng lợi hại thật.

    Tiểu nhị đứng ở cửa phòng thò đầu nhìn vào thấy y không tìm được tiền bèn phát tác nói:

    - Người đàn bà kia là vợ ngươi phải không? Nếu là mới mua thì sẽ làm liên lụy tới bọn ta đấy.

    Bao Tích Nhược vừa thẹn vừa sợ, mặt mũi đỏ bừng. Nhan Liệt nhảy một bước ra cửa phòng, vung tay một cái đánh tên tiểu nhị đổ máu mũi, gãy mấy cái răng. Tên tiểu nhị ôm mặt kêu lên:

    - Giỏi lắm! Đã ở trọ không trả tiền lại còn đánh người à!

    Nhan Liệt đá luôn vào mông y một cái, tên tiểu nhị bay lộn nhào ra ngoài. Bao Tích Nhược hoảng sợ nói:

    - Chúng ta chạy ngay thôi, không ở đây được nữa.

    Nhan Liệt cười nói:

    - Đừng sợ, không có tiền thì hỏi họ mà lấy.

    Rồi kéo một cái ghế ngồi ngay giữa cửa phòng. Không bao lâu tiểu nhị dẫn mười mấy tên lưu manh vung côn múa gậy sấn vào hậu viện. Nhan Liệt hô hô cười lớn, nói:

    - Các ngươi muốn đánh nhau à?

    Đột nhiên uốn lưng vọt ra, thuận tay cướp một ngọn côn, chỉ đông đánh tây trong chớp mắt đã đánh ngã bốn năm người. Đám lưu manh kia chỉ quen cậy sức làm càn, hà hiếp dân lành, lúc bấy giờ thấy tình thế không hay đều vứt bỏ gậy gộc, như một bầy ong chạy túa ra ngoài, mấy tên đang bò dưới đất cũng lồm cồm chồm dậy chạy theo, chỉ sợ rớt lại phía sau. Bao Tích Nhược sợ xanh mặt, run lên nói:

    - Thế này thì to chuyện rồi, chỉ sợ làm kinh động quan phủ.

    Nhan Liệt cười nói:

    - Thì ta đang muốn quan phủ tới mà.

    Bao Tích Nhược không biết y có ý gì, im lặng không nói. Qua khoảng nửa giờ, bên ngoài chợt có tiếng người huyên náo, hơn mười tên nha dịch cầm thương sắt đơn đao sấn vào hậu viện rung lục lạc leng keng quát tháo ầm ĩ:

    - Đã đi buôn người lại còn hành hung thật chẳng ra sao!

    Nhan Liệt vẫn ngồi bất động trên ghế. Đám nha dịch thấy y quần áo sang trọng, thần thái thản nhiên cũng không dám sấn lên. Người đứng đầu đám bộ khoái nói:

    - Ngươi tên gì? Tới phủ Gia Hưng làm gì?

    Nhan Liệt đáp:

    - Ngươi gọi Cái Vận Thông lại đây.

    Cái Vận Thông là Tri phủ Gia Hưng, đám nha dịch nghe y gọi thẳng tên thượng cấp đều vừa giấp vừa sợ. Viên bộ khoái kia nói:

    - Ngươi điên rồi à? Lại dám gọi bừa tên của Cái đại gia.

    Nhan Liệt đưa tay vào bọc lấy ra một phong thư ném lên bàn rồi đưa mắt nhìn lên nóc nhà, nói:

    - Ngươi cầm về đưa Cái Vận Thông đọc, xem y có tới đây không?

    Viên bổ khoái kia cầm lấy phong thư, nhìn thấy chữ trên phong bì giật nảy mình nhưng không biết là thật hay giả bèn hạ giọng nói với đám nha dịch:

    - Canh chừng y, đừng để y bỏ trốn, rồi lập tức chạy như bay ra ngoài.

    Bao Tích Nhược ngồi trong phòng, tim đập thình thịch, không biết cát hung ra sao. Không bao lâu lại thấy mấy chục người nha dịch rầm rộ bước vào, hai người đi đầu mặc quan phục bước tới quỳ xuống lạy chào Nhan Liệt, bẩm:

    - Bọn tỳ chức là Tri phủ Gia Hưng Cái Vận Thông, Tri huyện Tú Thủy Thượng Văn xin bái kiến đại nhân. Bọn ty chức không biết đại nhân quang lâm, không kịp ra đón từ xa, xin đại nhân tha tội.

    Nhan Liệt xua xua tay, khẽ khom mình một cái, nói:

    - Huynh đệ bị mất một ít tiền tại quý huyện, làm phiền hai vị tra xét giùm.

    Cái Vận Thông vội nói: “Dạ, dạ”.

    Rồi vẫy tay một cái, hai tên nha dịch bưng hai cái mâm đưa lên, một mâm là vàng ròng sáng ngời, một mâm là bạc ròng trắng xóa. Cái Vận Thông nói:

    - Tỳ chức cai trị ở đây mà lại có kẻ gian dám trộm cắp tiền bạc của đại nhân, thật là tội của ty chức, chút ít này xin đại nhân nhận cho.

    Nhan Liệt mỉm cười gật gật đầu, Cái Vận Thông lại cung cung kính kính đưa trả phong thư, nói:

    - Ty chức đã sắp xếp xin mời đại nhân và phu nhân lên đường.

    Nhan Liệt nói:

    - Cần gì như thế, ta thích yên tĩnh, các ngươi đừng tới quấy rầy.

    Nói xong sa sầm mặt. Cái Vận Thông và Thượng Văn vội nói:

    - Dạ, dạ? Đại nhân còn cần gì xin cứ sai khiến để bọn ty chức được kính biếu.

    Nhan Liệt lắc đầu không đáp, xua xua tay mấy cái. Cái Phương hai người vội dẫn đám nha dịch rút lui. Tên tiểu nhị kia vốn đã sợ tái mặt, nhờ chưởng quỹ dắt tới tạ tội với Nhan Liệt, chỉ xin được tha chết, bị đánh vài mươi gậy cũng cam lòng. Nhan Liệt lấy một nén bạc trong mâm ném xuống đất cười nói:

    - Không sao, ngươi cút mau đi cho ta.

    Tên tiểu nhị ấy hoảng sợ không dám tin, viên chưởng quỹ thấy Nhan Liệt không có ác ý, sợ y nổi giận vội nhặt nén bạc, kế vừa đi vừa ngoảnh lại, đưa tên tiểu nhị ra khỏi phòng.

    Bao Tích Nhược nãy giờ tâm thần bất định, hỏi:

    - Phong thư kia có phép thuật gì vậy? Tại sao các quan nhìn thấy lại sợ hãi như thế?

    Nhan Liệt cười đáp:

    - Vốn ta không quản được họ nhưng bọn quan lại ấy cũng rất vô dụng. Triệu Khuếch dùng loại bị thịt như thế làm quan mà không mất nước thì thật không còn đạo lý gì nữa.

    Bao Tích Nhược nói:

    - Triệu Khuếch là ai?

    Nhan Liệt nói:

    - Thì là vua Ninh tông đương kim hoàng đế.

    Bao Tích Nhược hoảng sợ vội nói:

    - Nói nhỏ chứ! Tên của thánh thượng sao lại gọi bừa như thế?

    Nhan Liệt thấy nàng lo lắng cho mình thì rất cao hứng, cười nói:

    - Ta gọi thì không sao. Tới phương Bắc rồi, chúng ta không gọi y là Triệu Khuếch thì gọi bằng gì?

    Bao Tích Nhược nói:

    - Phương Bắc à?

    Nhan Liệt gật gật đầu, đang định lên tiếng, đột nhiên ngoài cổng có tiếng vó ngựa rất gấp, mấy mươi kỵ mã đã dừng lại ở cổng khách điếm. Bao Tích Nhược sợ đến nỗi trên mặt không còn chút huyết sắc, nghe tiếng vó ngựa lập tức nghĩ tới việc quan binh đuổi bắt đêm trước, sắc mặt lập tức biến thành trắng bệch. Nhan Liệt thì cau mày một cái, dường như có vẻ không thích. Chỉ nghe tiếng bước chân, tiếng xô bàn ghế rồi có mấy mươi tên quân sĩ mặc áo bạc tiến vào hậu viện, nhìn thấy Nhan Liệt người nào cũng lộ vẻ vui mừng, đồng thanh kêu lên:

    - Vương gia?

    Rồi quỳ xuống làm lễ. Nhan Liệt mỉm cười nói:

    - Rốt lại các ngươi cũng tìm tới được.

    Bao Tích Nhược nghe họ gọi y là vương gia lại càng kinh ngạc, chỉ thấy đám đại hán ấy đứng lên, người nào cũng lưng hùm vai gấu, vô cùng hùng tráng. Nhan Liệt xua xua tay nói:

    - Ra ngoài cả đi!

    Đám quân sĩ đồng thanh vâng dạ rồi xếp hàng một đi ra. Nhan Liệt quay qua Bao Tích Nhược nói:

    - Nàng thấy đám thuộc hạ của ta so với quân Tống thì thế nào?

    Bao Tích Nhược ngạc nhiên nói:

    - Chẳng lẽ họ không phải là quân Tống sao?

    Nhan Liệt cười nói:

    - Bây giờ ta nói thật với nàng, đó đều là tinh binh của Đại Kim quốc!

    Nói xong buông tiếng cười rộ, dáng vẻ vô cùng đắc ý. Bao Tích Nhược run run nói:

    - Vậy thì.. ngươi… ngươi cũng là…

    Nhan Liệt cười nói:

    - Không giấu gì nương tử, họ của tại hạ còn có một chữ Hoàn phía trước, tên thì còn có một chữ Hồng phía trước. Tại hạ là Hoàn Nhan Hồng Liệt, vương tử thứ sáu của Đại Kim, người được phong là Triệu vương chính là kẻ hèn này.

    Bao Tích Nhược từ nhỏ nghe cha nói chuyện nước Kim giày xéo sơn hà Đại Tống ra sao, hoàng đế Đại Tống bị họ bắt đi không thả về ra sao, bách tính ở phương Bắc bị quân Kim tàn sát ra sao, từ khi được gả cho Dương Thiết Tâm, chồng nàng lại còn căm ghét người Kim hơn, nào ngờ người đi liền với mình suốt mấy hôm nay lại là vương tử nước Kim, qua cơn hoảng sợ thì nói không nên lời.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy nàng biến sắc vội ngưng tiếng cười, nói:

    - Ta từ lâu đã mến mộ cảnh phồn hoa của Nam triều nên năm rồi xin phụ hoàng phái tới Lâm An làm sứ giả chúc mừng năm mới. Ngoài ra vua Tống còn thiếu mấy chục vạn lượng bạc tuế cống chưa nộp, nên phụ hoàng sai ta tới đòi.

    Bao Tích Nhược nói:

    -Tuế cống à?

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Phải, Tống triều muốn nước ta không tấn công, mỗi năm tiến cống vàng lụa, nhưng họ cứ nói là thu thuế không đủ nên rốt lại không chịu đưa một lần cho xong. Lần này ta không khách sáo với Hàn Sá Trụ, nói với y rằng nếu trong vòng một tháng không giao đủ thì ta sẽ đích thân đem quân tới lấy, không cần làm phiền y nữa.

    Bao Tích Nhược nói:

    - Thế Hàn Thừa tướng nói sao?

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Y có gì mà nói? Ta chưa rời khỏi: Lâm An, vàng bạc vải vóc đã đưa qua sông rồi, ha ha…

    Bao Tích Nhược cau mày im lặng. Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Chuyện đòi hỏi vàng lụa gì đó vốn cũng không cần tới ta phải đi, phái một sứ thần thì cũng xong. Bản ý của ta là muốn xem núi sông hình thế, nhân vật phong tục Nam triều, không ngờ lại quen biết nàng, thật là ba sinh có phúc.

    Bao Tích Nhược trong lòng ngổn ngang trăm mối, đột nhiên thất thố, chỉ im lặng không nói gì. Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Ta đi mua quần áo cho nương tử.

    Bao Tích Nhược cúi đầu nói:

    - Không cần đâu!

    Hoàn Nhan Hồng Liệt cười nói:

    - Lúc ta sắp lên đường thì Hàn Thừa tướng còn biếu riêng vàng bạc, nếu đem mua quần áo thì nương tử mặc một ngàn năm cũng không hết. Nương tử đừng lo, chung quanh khách điếm này đã có thân binh của ta canh phòng nghiêm ngặt, quyết không có kẻ xấu nào dám vào đây làm hại nàng đâu!

    Nói xong nghênh ngang đi ra. Bao Tích Nhược nhớ lại tất cả những chuyện từ lúc mình gặp y đến nay, y là vương tử của Đại Kim quốc mà lại nhũn nhặn nhún nhường với một người quả phụ thường dân như mình thế này không biết là có ý gì? Nhớ tới ân tình của chồng ngày trước, y lại chết thảm, để lại một người phụ nữ yếu ớt như mình rơi vào hoàn cảnh khó khăn thế này, thật không biết làm sao là hay, bất giác thẫn thờ, lại nằm phục xuống gối khóc lóc.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt có tiền rồi, đi thẳng ra chợ, thấy cư dân nhân vật trong thành ôn hòa phong nhã, tuy thua trận nhưng cũng có nhiều người tuấn tú phi phàm, trong lòng ngấm ngầm khen ngợi. Đột nhiên trước mặt có tiếng vó ngựa vang lên rất gấp, một con ngựa phóng mau tới. Đường trong chợ vốn không rộng, lại thêm người đi tấp nập, lề đường lại bày đầy các sạp các gánh hàng rong, làm sao cưỡi ngựa đi được? Hoàn Nhan Hồng Liệt vội nép vào cạnh đường đưa mắt nhìn ra, thấy một con ngựa vàng từ đám đông phóng thẳng tới. Con ngựa ấy thần tuấn dị thường, thân cao lông mượt, đúng là một con ngựa tốt hiếm có. Hoàn Nhan Hồng Liệt thầm tắc lưỡi một cái, nhìn tới người cưỡi ngựa, bất giác sững sờ.

    Con ngựa thần thái như thế nhưng người cưỡi ngựa lại là một hán rử vừa béo vừa lùn, giống như một khối thịt tròn cười trên ngựa. Người ấy tay ngắm chân ngắn, không thấy cổ đâu, đầu thì rất to như thụt vào giữa hai vai.

    Nói thì kỳ quái chứ con ngựa ấy phóng như bay trong đám đông mà không chạm tới người nào, cũng không giẫm lên vật gì, chỉ thấy tiếng vó ngựa vang lên, đi lại như ý, nhảy qua sạp đồ gốm, vọt qua gánh hàng rau, đều dễ dàng mau lẹ như chớp, phóng như bay giữa chợ mà không khác gì phi trên đồng trống. Hoàn Nhan Hồng Liệt không kìm được tắc lưỡi một tiếng nói:

    - Hay quá!

    Người béo lùn nghe thấy quay đầu nhìn một cái. Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy y sắc mặt đầy vẻ say sưa, cái mũi đỏ vừa to vừa tròn như một quả thị đỏ dán lên mặt, bèn nghĩ thầm “Con ngựa này hay lắm, mình cứ bỏ ra nhiều tiền mua thôi”.

    Đúng lúc ấy ở đầu đường có hai đứa trẻ đùa giỡn đuổi nhau, băng ngang trước con ngựa. Con ngựa bị bất ngờ hoảng sợ, mắt thấy chân trái của nó sắp xéo lên một đứa trẻ, người béo lùn kéo cương một cái vọt ra khỏi yên, con ngựa trên lưng chợt nhẹ bổng bèn thản nhiên vọt qua đầu hai đứa trẻ, người béo lùn lại nhẹ nhàng rơi xuống đúng lưng ngựa.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt sửng sốt, nghĩ thầm người béo lùn kia kỵ thuật tinh thâm như thế, Đại Kim mình rất nhiều người cười ngựa giỏi nhưng chưa ai bằng, đúng là xét người không thể căn cứ vào hình dáng bên ngoài.

    Nếu đón được y về kinh huấn luyện kỵ binh thì kỵ sĩ thủ hạ của mình nhất định có thể tung hoành trong thiên hạ, so với việc mua được con ngựa kia còn hay hơn gấp vạn lần. Lần này y xuống phương Nam, nơi nào có thể đóng quân, nơi nào có thể vượt sông đều đã xem xét rất tường tận, nhất nhất đều ghi nhớ trong lòng, thậm chí tên tuổi tài năng của trưởng quan các châu các huyện y cũng hỏi han cặn kẽ. Lúc ấy thấy người béo lùn kỵ thuật thần diệu vô song, nghĩ thầm:

    - Nam Tống triều chính hủ bại, kỵ sĩ như thế mà bỏ không dùng để cho phải rơi rớt nơi thảo dã, sao mình không chọn tài mà dùng?

    Lúc ấy bèn quyết ý dùng nhiều tiền bạc đón về Yên Kinh làm Giáo đầu mã thuật. Y tâm ý đã quyết, sải chân đuổi mau theo, chỉ sợ con ngựa ấy cước lực quá nhanh đuổi không kịp, đang định cất tiếng gọi chợt thấy người cười ngựa phóng tới đầu đường rẽ qua thì đột nhiên đứng lại. Hoàn Nhan Hồng Liệt lại ngạc nhiên, nghĩ thầm con ngựa đang phi nhanh, phải chạy chậm dần mới có thể đứng lại được, nhưng con ngựa này lại có thể đang phi nhanh mà đột nhiên đứng ngay lại được, quả là trước nay chưa từng thấy, cho dù người có võ công cao cường cũng chưa chắc đã có thể trong lúc sãi chân chạy nhanh mà ung dung dừng ngay lại được như thế. Chỉ thấy người béo lùn ấy phi thân xuống ngựa, bước vào một khách điếm.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt bước mau tới đó, thấy trong quán dựng một tấm bảng gỗ lớn viết bốn chữ “Thái Bạch di phong”, té ra là một tửu lâu, ngẩng đầu nhìn thấy phía trên có một tấm biển rất lớn khắc ba chữ đại tự thiếp vàng “Túy Tiên lâu”, nét chữ cứng cáp thanh tú, bên cạnh ghi năm chữ tiểu tự “Đông Pha cư sĩ viết”, té ra là thủ bút của Tô Đông Pha. Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy tòa tửu lâu này khí phái hào hoa, nghĩ thầm:

    - Y vào tửu lâu thì cứ để y ăn uống một lúc rồi hãy làm quen là tốt nhất.

    Chợt thấy hán rử béo lùn kia bước mau xuống thang, nách cắp một vò rượu, bước tới trước con ngựa. Hoàn Nhan Hồng Liệt lập tức né qua một bên. Người béo lùn kia đứng dưới đất trông càng béo tròn khó coi, thân hình chẳng qua chỉ cao ba thước, bề ngang dường như cũng ba thước, con ngựa thì rõ ràng chân dài lưng cao, đỉnh đầu của y chẳng qua chỉ cao tới bàn đạp. Chỉ thấy y đặt cái vạc trước đầu ngựa, xòe tay vô nhẹ mấy cái vào hông vò rồi dốc một cái, đổ rượu vào một cái vạc mẻ trước mặt, cái vạc ấy lại như một cái chậu sâu lòng. Con ngựa nhấc chân trước lên, hí một tiếng mừng rỡ rồi cúi đầu uống rượu. Hoàn Nhan Hồng Liệt ngửi mùi thì đúng là loại rượu Nữ nhi hồng nổi tiếng ở Thiệu Hưng Chiết Giang, theo mùi rượu mà xét thì ít nhất cũng phải hơn mười năm. Hán tử béo lùn trở vào trong vung tay một cái, keng một tiếng, một đĩnh bạc bay lên quầy, nói:

    - Dọn ba đĩa thức ăn thượng hạng, hai đĩa gỏi, một đĩa rau.

    Chưởng quỹ cười nói:

    - Được mà Hàn tam gia. Hôm nay có cá vược bốn vây ở Tùng Giang, uống rượu không gì ngon bằng. Đĩnh bạc này Hàn tam gia cứ giữ, để thong thả sẽ tính.

    Hán tử béo lùn trợn mắt một hồi rồi cất tiếng quát nghe rất kỳ quái:

    - Cái gì? Uống rượu không cần trả tiền à? Ngươi coi Hàn lão tam ta là hạng lưu manh ăn quịt phải không?

    Chưởng quỹ cười hì hì, cũng không có vẻ gì tức giận, lớn tiếng gọi:

    - Tiểu nhị đâu, dọn cho Hàn tam gia một bàn mau!

    Đám tiểu nhị trong ngoài nhất tề dạ ran. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Gã béo lùn này ăn mặc bình thường mà ra tay lại rộng rãi hào hoa, mọi người đều lấy lòng y như thế thì xem ra chắc là một tay anh chị ở phủ Gia Hưng. Muốn đón y lên phương Bắc làm Giáo đầu mã thuật chỉ e phải tốn kém một chút. Nhưng cứ xem y mời khách nào rồi sẽ tùy cơ hành sự.

    Lúc ấy bèn theo thang lên lầu, chọn một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống, gọi một cân rượu tùy tiện gọi mấy món ăn. Hoàn Nhan Hồng Liệt đang ngắm cảnh, chợt thấy giữa hồ có một chiếc thuyền câu chèo tới như bay.

    Chiếc thuyền ấy hẹp mà dài, đầu thuyền vểnh cao, hai bên mạn thuyền có hai hàng chim cốc bắt cá. Hoàn Nhan Hồng Liệt lúc đầu không để ý nhưng trong chớp mắt thấy chiếc thuyền câu ấy đã vượt qua chiếc thuyền con gần bờ nhất, vô cùng mau lẹ, khoảnh khắc đã tới gần, trong thuyền có một người ngồi, người mặc áo tơi chèo thuyền bẻ lái cuối thuyền là một cô gái.

    Nàng khua nhẹ mái chèo trong nước một cái, chiếc thuyền câu lại lướt tới một đoạn như bay, thân thuyền cơ hồ như bay khỏi mặt nước, xem ra cái khua ấy ít nhất cũng phải hàng trăm cân lực, phụ nữ mà có kình lực như thế đã rất kỳ lạ rồi, còn một chiếc mái chèo gỗ thi làm sao chịu nổi sức mạnh như thế? Chỉ thấy nàng khua thêm mái chèo mấy cái, chiếc thuyền câu đã tới gần tửu lâu, ánh nắng chiếu lên mái chèo chớp chớp, té ra là một chiếc mái chèo đúc bằng đồng. Cô gái buộc thuyền vào chiếc cọc gỗ bên bậc đá dưới rửu lâu rồi nhẹ nhàng nhảy lên bờ. Hán tử ngồi trong thuyền nhấc một gánh củi lớn lên theo. Hai người lên tửu lâu, cô gái gọi hán tử béo lùn một tiếng:

    - Tam ca!

    Rồi ngồi xuống cạnh y. Hán tử béo lùn nói:

    - Tứ đệ, Thất muội, các ngươi tới sớm đấy.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt liếc nhìn hai người, thấy cô gái khoảng mười tám mười chín tuổi, vóc dáng mảnh dẻ, mắt to mày rậm, da trắng như tuyết, đúng là người sinh trưởng ở vùng sông nước tại Giang Nam.Tay trái nàng cầm chiếc mái chèo bằng đồng, tay phải nhấc nón tre lên để lộ ra một làn tóc đen óng như mây. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Vị cô nương này tuy không xinh đẹp bằng Bao thị nương tử nhưng cũng có phong tư riêng.

    Hán tứ gánh củi kia khoảng trên dưới ba mươi tuổi mặc quần áo vải xanh, lưng thắt một sợi dây cỏ, chân đi hài cỏ, tay thô chân lớn, dáng vẻ chất phác. Y hạ cái đòn gánh trên vai xuống dựa lên cái bàn bên cạnh, lạch cạch mấy tiếng, một cái bàn Bát tiên đã bị chiếc đòn gánh xô đi mấy tấc.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt sửng sốt nhìn, thấy cái đòn gánh kia cũng không có gì kỳ lạ, đen bóng một màu, ở giữa hơi cong, hai đầu đều có mấu nhô lên. Cái đòn gánh ấy nặng như thế chắc là phải được đúc bằng gang sắt loại tốt. Trên lưng người kia còn giắt một cái búa đốn củi ngắn, cán búa bị mẻ mấy chỗ. Hai người vừa ngồi yên, dưới lầu lại có tiếng chân rồi có hai người đi lên. Cô gái kêu lên:

    - Ngũ ca, Lục ca, các ngươi cũng tới rồi.

    Người đi trước thân thể cao lớn, ít ra cũng phải nặng tới hai trăm năm sáu mươi cân, mặc một cái áo trường sam dính đầy dầu mỡ, ngực áo phanh ra, để lộ một đám lông dài trên ngực, tay áo xắn cao, trên cánh tay toàn là lông đen dài gần một tấc, trên sợi thắt lưng da ngang hông giắt một thanh đao nhọn cán dài khoảng mộ thước, xem dáng vẻ là một đồ tể mồ heo giết bò. Người phía sau thân hình ngũ đoản, đầu đội khăn lông, da mặt trắng trẻo, tay cầm một cái cân, một cái ống điếu tre, dáng vẻ như một tiểu thương. HoànNhan Hồng Liệt thầm lấy làm lạ:

    - Ba người tới trước đều biết võ công, tại sao hai người buôn bán tầm thường này lại xưng hô anh em với họ?

    Chợt nghe dưới đường vang lên một tràng tiến keng keng như vật bằng sắt gõ vào đá, kế tiếng gõ dần dần lên cầu thang, một người mù quần áo rách rưới bước lên, tay phải cầm một cây thiết trượng lớn. Chỉ thấy y khoảng ngoài bốn mươi tuổi, miệng nhọn cằm thót, sắc mặt xám ngoét, trông rất dữ tợn. Năm người ngồi ở bàn đều đứng lên, cùng nói:

    - Đại ca.

    Cô gái đánh cá vỗ nhẹ vào một chiếc ghế nói:

    - Đại ca! Anh ngồi xuống đây.

    Người mù kia nói:

    - Được. Nhị đệ còn chưa tới sao?

    Người dáng vẻ như đồ tể nói:

    - Nhị ca đã tới phủ Gia Hưng rồi, sẽ tới ngay thôi.

    Cô gái cười nói:

    - Chẳng phải đã tới rồi sao?

    Chỉ nghe một tràng tiếng dép da lẹp kẹp, lẹp kẹp vang lên dưới lầu. Hoàn Nhan Hồng Liệt sửng sốt, chỉ thấy đầu tiên ở chỗ cầu thang nhô lên một cái quạt rách lem luốc phe phẩy mấy cái, kế đó một người khốn cùng nghiêng đầu ngoẹo cổ bước cao bước thấp đi lên, đúng là người mình mới gặp trong khách điếm. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Tiền bạc của mình chắc chắn là bị người này trộm cắp…

    Đang nổi giận thì người kia nhăn nhở nhìn y cười một tiếng, chành môi lè lưỡi, làm ra vẻ nhát ma rồi quay lại vẫy tay với mọi người, té ra y là Nhị ca của họ. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Xem ra đám người này đều thân mang tuyệt kỹ, nếu có thể thu dùng được họ thì quả thật rất có lợi. Gã khốn cùng kia trộm cắp tiền bạc của mình là chuyện nhỏ không đáng gì, không cần so đo, cứ xem động tĩnh thế nào rồi sẽ tính.

    Chỉ thấy người kia uống một hớp rượu, nghiêng đầu ngoẹo cổ ngâm nga:

    - Bạc tiền bất nghĩa.., vứt đi thôi, Ngọc Hoàng đại đế nổi cơn rồi!

    Miệng thì ngâm lớn, tay thì thò vào bọc lấy ra một đống vàng bạc xếp ngay ngắn lên bàn, tất cả là tám đĩnh bạc, hai đĩnh vàng. Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn thấy màu sắc hình dáng số vàng bạc ấy đúng là của mình bị mất, không hề tức giận mà lại kinh ngạc:

    - Y vào phòng trộm tiền của mình cũng không khó, nhưng chỉ xòe quạt đập vào vai mình một cái đã lấy cắp hết số tiền trong túi mình mà mình hoàn toàn không biết. Tuyệt kỹ trộm cắp này thì quả thật ít nghe ít thấy.

    Nhìn qua tình hình bảy người thì tựa hồ họ làm chủ mời hai người khác tới uống rượu, nhưng vì khách chưa tới nên bảy người chỉ uống rượu suông, không hề động đũa tới thức ăn. Nhưng hai thồi kia chỉ bày hai đôi đũa hai cái chén thì chỉ có hai người khách. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Bảy quái nhân này mời khách, không biết là lại mời loại quái khách nào.

    Khoảng sau một tuần trà chợt nghe dưới lầu có tiếng niệm Phật vang lên:

    - A di đà Phật?

    Người mù nói:

    - Tiêu Mộc đại sư tới rồi?

    Rồi đứng lên, sáu người kia cũng đứng lên đón. Lại nghe một tiếng:

    - A di Phật!

    Rồi một hòa thượng cao cao gầy như que củi bước lên bậc thang. Hòa thượng này tuổi khoảng hơn bốn mươi, mặc áo cà sa màu vàng, tay cầm một thanh gỗ đen cháy sém một đầu, không biết dùng để làm gì? Hòa thượng cùng bảy người kia hỏi thăm nhau vài câu, hán tử cùng khốn dẫn y tới ngồi xuống trước một thồi trống. Hòa thượng khom người nói:

    - Người ấy tìm tới cửa, tiểu tăng tự biết không phải là đối thủ, đội ơn Giang Nam thất hiệp trượng nghĩa giúp đỡ, tiểu tăng vô cùng cảm kích.

    Người mù kia nói:

    - Tiêu Mộc đại sư không cần khách sáo. Bảy anh em chúng tôi bình nhật được đại sư thương mến, đại sư có việc chẳng lẽ anh em chúng tôi lại có thể khoanh tay đứng nhìn? Huống chi người ấy tự cậy võ công cao cường, vô duyên vô cớ tới đối đầu với đại sư thì còn coi võ lâm Giang Nam ra gì nữa? Cho dù đại sư không báo tin, anh em chúng tôi biết được cũng quyết không bỏ qua…

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Bản điện tử của truyenkimdung.net/xa-dieu-anh-hung-truyen/

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,075,505

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/