Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,075,467

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ sáu, 08:47 Ngày 11/12/2020
  • Anh hùng xạ điêu

    Y vừa nói vừa bước tới bước lui, chợt sơ ý đạp lên vũng rượu cạnh Khưu Xử Cơ, huỵch một tiếng, ngã dúi vào người Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ tiện tay đỡ y một cái, Chu Thông lùi lại phía sau, quay đi một vòng, kêu lên:

    - Thơ hay, thơ hay!

    … Từ cổ Trung thu… nguyệt rất tình,

    Đêm khuya mát mẻ… gió trong lành.

    Một trời… tinh tú mờ Ngân Hán.

    Bốn bể ngư long… vượt thủy tinh…!

    Hắn dài giọng ngâm nga ầm lên. Khưu Xử Cơ sừng sốt nghĩ thầm:

    - Đây là bài thơ Đường luật tả cảnh Trung thu năm ngoái mình chưa làm xong, vẫn giữ trong người để nghĩ thêm bốn câu sau, chưa rừng đưa ai xem, tại sao y biết được?

    Bèn cho tay vào bọc mò một cái thì trang giấy chép nửa bài thơ Đường quả không biết đã đi đàng nào. Chu Thông cười khì khì mở trang giấy chép bài thơ ra đặt lên bàn, cười nói:

    - Không ngờ đạo trưởng võ công đã cái thế mà văn tài càng cao diệu, bội phục, bội phục.

    Nguyên là mới rồi y cố ý trượt ngã một cái đã thi triển tuyệt kỹ Diệu thủ không không móc túi Khưu Xử Cơ lấy được bài thơ. Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:

    - Mới rồi y thò tay vào túi mình mà mình tuyệt nhiên không biết gì, nếu không ăn cắp bài thơ mà là dùng chủy thủ đâm mình một đao thì giờ này mình đâu còn tính mạng? Rõ ràng là y thủ hạ lưu tình.

    Nghĩ tới đó trong lòng lập tức bình tĩnh lại, nói:

    - Chu nhị hiệp đã bồi tiếp bần đạo uống sạch vò rượu, bần đạo nói ra là giữ tín, xin nhận thua. Cuộc gặp gỡ ở Túy Tiên lâu hôm nay là Khưu Xử Cơ thua dưới tay Giang Nam thất hiệp.

    Giang Nam thất quái đồng thanh cười nói:

    - Không dám, không dám. Đây là trò đùa chẳng phải là thật.

    Chu Thông lại nói:

    - Ðạo trưởng nội công tinh thâm, chúng tôi không sao bằng được.

    Khưu Xử Cơ nói:

    - Bần đạo tuy nhận thua, nhưng hai người quả phụ của hai người bạn để lại thì không thể không cứu.

    Kế giơ tay làm lễ rồi nhấc cái vạc lên nói:

    - Bần đạo sẽ tới chùa Pháp Hoa đòi người.

    Kha Trấn Ác tức giận nói:

    - Ngươi đã nhận thua, tại sao còn quấy rầy Tiêu Mộc đại sư?

    Khưu Xử Cơ nói:

    - Phù nguy giải nạn không liên quan gì tới việc thắng thua. Kha đại hiệp, nếu bạn của ngươi bất hạnh gặp nạn, vợ góa bị người ta khinh khi hà hiếp thì ngươi có cứu không?

    Nói tới đó đột nhiên biến sắc, kêu lên:

    - Lũ khốn giỏi lắm, còn hẹn người à, cho dù là thiên quân vạn mã thì đạo gia các ngươi cũng bất chấp tính mạng, cũng không vì thế mà thôi đâu.

    Trương A Sinh nói:

    - Có bảy anh em bọn ta, cần gì hẹn thêm người khác?

    Kha Trấn Ác cũng đã sớm nghe thấy có mấy chục người chạy về phía tửu lâu, còn nghe cả tiếng binh khí cung tên của họ va vào nhau, lập tức đứng lên quát:

    - Mọi người chuẩn bị, có người lạ.

    Bọn Trương A Sinh cầm binh khí lên, chỉ nghe tiếng chân rầm rập lên cầu thang, mấy chục người kéo lên lầu. Mọi người quay nhìn thấy mấy chục người kia đều ăn mặc theo lối quân sĩ nước Kim. Khưu Xử Cơ vốn kính trọng Giang Nam thất quái, chỉ nghĩ họ nhất thời bị hòa thượng Tiêu Mộc lừa dối nên trong lời nói việc làm thủy chung vẫn còn chừa chỗ để lui, lúc ấy chợt thấy quân Kim sấn lên lầu, vô cùng tức giận, quát lớn:

    - Tiêu Mộc hòa thượng, Giang Nam thất quái rõ ràng các ngươi cấu kết với giặc Kim, còn mặt mũi nào xưng là hiệp nghĩa nữa?

    Hàn Bảo Câu tức giận nói:

    - Ai hẹn quân Kim tới?

    Toán quân Kim kia chính là tùy tùng của Hoàn Nhan Hồng Liệt. Họ thấy vương gia ra ngoài không về, không ai yên lòng liền theo đường đi tìm nghe nói trên Túy Tiên lâu có nhiều người hung ác tà môn, sợ vương gia gặp nguy hiểm nên vội vàng sấn vào. Khưu Xử Cơ hừ một tiếng, nói:

    - Giỏi lắm, giỏi lắm? Thứ lỗi cho bần đạo không bồi tiếp được! Chuyện này giữa chúng ta chưa xong đâu!

    Rồi cầm cái vạc chân bước ra cửa cầu thang.

    Kha Trấn Ác đứng lên gọi:

    - Khưu đạo trưởng ngươi đừng hiểu lầm.

    Khưu Xử Cơ vừa đi vừa nói:

    - Lầm à? Các ngươi là anh hùng hảo hán, sao lại hẹn quân Kim tới giúp đỡ?

    Kha Trấn Ác nói:

    - Bọn ta không có hẹn.

    Khưu Xử Cơ nói:

    - Ta chưa mù đâu!

    Kha Trấn Ác bị mù, bình sinh rất ghét người nào mỉa mai y tật nguyền, bèn dằn thiết trượng một cái bước lên quát:

    - Mù thì sao?

    Khưu Xử Cơ không đáp, tay trái vung một cái, chát một chưởng đánh giữa đỉnh đầu một tên quân Kim. Tên ấy không kịp kêu một tiếng, óc bắn tung tóe chết ngay tại chỗ. Khưu Xử Cơ nói:

    - Thì thế này này!

    Rồi phất tay áo một cái đi thẳng xuống lầu. Đám quân Kim thấy đồng bạn bị chết quát tháo ầm lên, đã có mấy người nhấc mâu đâm vào hậu tâm Khưu Xử Cơ. Nhưng y không hề quay đầu, dường như sau lưng có mắt, vung tay nhất nhất phát lạc. Đám quân Kim đang định xông xuống, Hoàn Nhan Hồng Liệt vội bước ra cản lại rồi quay qua Kha Trấn Ác nói:

    - Tên ác đạo ấy vô pháp vô thiên, mời các vị qua đây cùng uống một chén, bàn cách đối phó với y nên chăng?

    Kha Trấn Ác nghe giọng y quát tháo quân sĩ biết y là người đứng đầu đám quân Kim, bèn quát:

    - Con mẹ mày, tránh ra!

    Hoàn Nhan Hồng Liệt sửng sốt, Hàn Bảo Câu nói:

    - Đại ca của ta bảo ngươi tránh ra?

    Rồi đưa vai phải huých vào sườn trái y một cái, Hoàn Nhan Hồng Liệt lảo đảo lui lại mấy bước. Giang Nam thất quái và hòa thượng Tiêu Mộc cả bọn kéo xuống lầu. Chu Thông đi sau cùng, lúc đi qua Hoàn Nhan Hồng Liệt lại giơ quạt đập vào vai y một cái, cười nói:

    - Cô gái ngươi mang theo là mua được phải không? Bán cho ta nhé? Ha ha, ha ha…

    Nói xong bước mau xuống lầu. Chu Thông trước đây tuy không biết lai lịch của Hoàn Nhan Hồng Liệt, nhưng lúc trong khách điếm thấy cung cách y đối xử với Bao Tích Nhược đã biết hai người không phải vợ chồng, lại nghe y khoe khoang giàu có bèn trộm cắp hết tiền bạc của y để trừng phạt qua loa. Lúc ấy đã biết y là kẻ đứng đầu quân Kim, nếu không lấy vàng bạc của y thì còn đạo lý gì nữa? Hoàn Nhan Hồng Liệt đưa tay vào bọc mò một cái, mấy đỉnh vàng bạc mang theo quả nhiên lại đều không cánh mà bay. Y nghĩ đám người này ai cũng y công kinh người, việc mời người béo lùn về làm Giáo đầu mã thuật cũng khỏi mở miệng, nếu để họ phát giác nàng Bao thị đang ở chỗ mình thì quả là đại học may mà vừa rồi việc Khưu Xử Cơ hiểu lầm Giang Nam thất quái chưa được giải thích rõ ràng, nếu không chạy mau thì ngay cái mạng mình cũng phải chôn vùi ở đây Lúc ấy vội vàng trở về khách điếm, đưa Bao Tích Nhược ngày đêm lên phía Bắc, trở về Yên Kinh, quốc đô nước Kim.

    Vốn là hôm trước Khưu Xử Cơ giết được tên Hán gian Vương Đạo Càn, ở thôn Ngưu Gia kết giao với Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm hai người lại giết sạch đám quân Kim và nha dịch đuổi bắt thích khách, trong lòng thỏa mãn, tới Hàng Châu xong mấy ngày liên tiếp đi du ngoạn phong cảnh Tây Hồ. Cát Lĩnh phía bắc Tây Hồ là nơi Cát Hồng thời Tấn luyện đan, là thắng địa của Đạo gia. Khưu Xử Cơ cứ buổi sáng đi dạo khắp nơi, buổi chiều về đạo quán Cát Lĩnh tu luyện nội công, nghiền ngẫm kinh tạnh. Hôm ấy đi qua phường Thanh Hà, chợt thấy mười mấy người quan binh thất thểu đi ngang, đao mẻ giáo rách, cung đứt thương gãy, rõ ràng là thua trận chạy về. Y ngạc nhiên nghĩ thầm:

    - Hiện nay chưa đánh nhau với nước Kim, cũng không nghe nói quanh đây có trộm cướp nào làm loạn, không biết quan binh thua trận ở đâu?

    Bèn hỏi dò dân quanh đó nhưng ai cũng ngơ ngác không biết. Y nảy lòng hiếu kỳ bèn đi theo, thấy đám quan quân ấy tiến vào doanh phòng chỉ huy sở doanh Oai Quả. Đến đêm y lần vào đó bắt được một tên lính, lôi ra một hẻm nhỏ tra vấn. Tên lính kia đang thiu thiu ngủ đột nhiên bị dao sắc kề vào cổ, đời nào dám giấu diếm chút gì, lập tức kể lại việc tróc nã hai người Quách Dương ở thôn Ngưu Gia. Khưu Xử Cơ không khỏi thầm kêu khổ, chỉ nghe tên lính kia nói: Quách Khiếu Thiên đã chết tại đương trường, Dương Thiết Tâm cũng bị trọng thương không biết chạy đi đâu, quá nửa là chết rồi, lại nói vợ Quách Dương hai người rốt lại bị bắt sống nhưng đi được nửa đường thì không biết tại sao lại có một toán quân mã xông ra đánh nhau lộn bậy một hồi, quan binh thua to. Khưu Xử Cơ nghe thấy vô cùng bi phẫn, lại nghĩ tên lính này vâng lệnh trên sai khiến, quả thật không thể làm chủ, lúc ấy cũng không nói gì tới y, chỉ hỏi:

    - Thượng quan của ngươi là ai?

    Tên lính ấy đáp:

    - Chỉ huy đại nhân y… y họ Đoàn… tên là… tên là Thiên Đức.

    Khưu Xử Cơ thả tên lính ấy, lần vào chỉ huy sở tìm Đoàn Thiên Đức, nhưng tìm khắp nơi không thấy. Sáng sớm hôm sau, trên cán cờ trước Chỉ huy sở có treo một cái đầu người làm hiệu lệnh thị chúng. Khưu Xử Cơ nhìn thấy phát hoảng, té ra chính là đầu của người bạn mới quen là Quách Khiếu Thiên, vừa thương xót vừa căm hờn, nghĩ thầm:

    - Khưu Xử Cơ ơi Khưu Xử Cơ, hai người bạn này là dòng dõi trung nghĩa, có lòng tốt mời ngươi uống rượu, ngươi lại làm họ bị liên lụy tan nhà nát cửa. Nếu ngươi không báo thù rửa hận cho họ thì làm sao còn xứng đáng là nam tử hán đại trượng phu?

    Nghĩ tới lúc sôi máu, vụt tay một cái, đánh vỡ đôi cái bệ đá dưới cột cờ trước chỉ huy sở. Đến nửa đêm y leo lên cột cờ gỡ cái đầu Quách Khiếu Thiên xuống, chạy ra cạnh Tây Hồ đào một hố chôn cất, cúi lạy vài lạy, bất giác ứa lệ, lầm rầm khấn:

    - Hôm trước bần đạo nhận lời truyền thụ nghệ cho hậu duệ của hai vị, bần đạo bình sinh nói là làm, nếu không dạy dỗ được hậu nhân của hai vị thành nhân vật anh hùng thì ngày khác làm sao còn mặt mũi gặp hai vị dưới suối vàng.

    Trong lòng tính toán, trước tiên phải tìm giết Đoàn Thiên Đức báo thù cho Quách Dương, sau đó sẽ đi cứu vợ hai người, thu xếp cho họ một nơi yên ổn, nếu trời thương sinh được hai đứa con mồ côi cha lúc còn trong bụng mẹ thì sẽ lưu được dòng dõi cho hai vị hảo hán. Y hai đêm liên tiếp lén xông vào chỉ huy doanh Oai Quả nhưng đều không tìm được Chỉ huy Đoàn Thiên Đức, nghĩ chắc tên này tham hưởng lạc không giữ quân kỷ, không ngủ trong doanh trại đồng cam cộng khổ với quân sĩ. Giờ Thìn hôm thứ ba y thẳng tới trước cổng doanh trại, cao giọng quát lớn:

    - Đoàn Thiên Đức đâu, mau ra đây gặp ta.

    Đoàn Thiên Đức vì việc cái đầu của Quách Khiếu Thiên bị mất cắp, đang tra vấn vợ Quách Khiếu Thiên là Lý Bình trong phòng, muốn nàng khai ra chồng mình có người bạn nào to gan coi thường phép nước, chợt nghe bên ngoài ồn ào, thò đầu qua cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy một đạo sĩ cao lớn oai phong lẫm liệt, hai tay túm hai tên lính đập ngang bổ dọc, đánh bọn quân sĩ kêu trời kêu đất. Đám Quân tá đua nhau quát:

    - Phóng tên?

    Nhưng trong lúc thảng thốt, đám quân sĩ kẻ tìm được cung thì không tìm ra tên, kẻ tìm được tên thì lại không biết cung ở đâu. Đoàn Thiên Đức cả giận, tuốt yêu đao xông thắng ra, quát lớn:

    - Định làm phản à?

    Rồi vung đao chém ngang hông Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ thấy là một viên võ quan bèn vứt tên lính trong tay đi, không né không đỡ, tay trái chụp một cái đã nắm cứng cổ tay y, quát lớn:

    - Thằng cẩu tặc Đoàn Thiên Đức ở đâu?

    Đoàn Thiên Đức cổ tay đau buốt, toàn thân nhũn ra, vội nói:

    - Đạo gia muốn tìm Đoàn Thiên Đức đại nhân à? Y… y uống rượu trên thuyền ở Tây Hồ, cũng không biết hôm nay có về không.

    Khưu Xử Cơ tưởng thật bèn buông tay ra. Đoàn Thiên Đức quay qua hai tên lính nói:

    - Các ngươi mau dẫn vị đạo gia này tới ven hồ tìm Đoàn Chỉ huy.

    Hai tên lính còn chưa hiểu, Đoàn Thiên Đức quát:

    - Mau lên, mau lên, đừng để đạo gia nổi giận.

    Hai tên lính lúc ấy mới hiểu ý quay người chạy ra ngoài. Khưu Xử Cơ cũng chạy ra theo. Đoàn Thiên Đức đời nào dám ở ại, vội dắt mấy tên lính, áp giải Lý Bình chạy mau qua chỉ huy sở doanh Hùng Tiết. Viên Chỉ huy sứ doanh này là bạn rượu thịt với y, vừa nghe kể chuyện, đang định điểm binh tróc nã tên ác đạo, đột nhiên ngoài doanh vang lên tiếng huyên náo, quân vào báo rằng có một đạo sĩ đánh vào, nghĩ rằng hai tên quân sĩ dẫn đường bị tra vấn không chịu nổi, đã nói ra nơi Đoàn Thiên Đức thường tới.

    Đoàn Thiên Đức là con chim phải cung sợ cành cây cong, cũng không nhiều lời, mang tùy tùng và Lý Bình bỏ chạy, lần này là chạy qua chỉ huy sở doanh Toàn Tiệp ngoài thành. Doanh này địa thế chật hẹp Khưu Xử Cơ nhất thời tìm y không được. Đoàn Thiên Đức vừa hơi định thần, nghĩ tới việc đạo nhân nhân giữa đám ngàn vạn quân sĩ tả xông hữu đột, đúng là không lạnh mà run. Lúc bấy giờ cổ tay y bắt đầu đau buốt, càng lúc càng sưng vù lên, tìm tới thầy thuốc chữa trật đả trong doanh thì xương cổ tay đã bị gãy làm hai. Bó nẹp rịt thuốc xong, trong đêm không dám về nhà, cứ ở lỳ trong chỉ huy sở doanh Toàn Tiệp. Ngủ đến nửa đêm, ngoài doanh lại có tiếng la thét ồn ào, nói là tên lính canh trên đồi tự nhiên mất tích. Đoàn Thiên Đức hoảng sợ nhảy xuống giường, biết tên lính kia chắc đã bị đạo sĩ bắt đi tra vấn, bất kể là mình ở doanh trại nào y cũng có thể tìm tới, đánh thì không lại, chạy cũng không thoát, làm thế nào là tốt? Đạo sĩ ấy đã gặp mình rồi, chỉ vì riêng mình mà tìm tới, quan quân trong doanh tuy đông nhưng vị tất đã có thể bảo vệ mình yên ổn. Đang hoảng hốt chợt nhớ tới ông bác xuất gia ở chùa Vân Thê, võ công cao cường, không bằng tới đó nhờ vả, lại nghĩ đạo sĩ kia tìm tới làm khó mình, nhất định có liên quan tới vụ án Quách Khiếu Thiên, nếu đem Lý Bình theo, lúc nguy cấp có thể lấy nàng để uy hiếp, tên ác đạo kia sẽ không dám thản nhiên động thủ, lập tức ép Lý Bình cải trang thành quân sĩ, kéo nàng theo cứa sau doanh trại chạy ra, trong đêm lặn lội tìm tới chùa Vân Thê.

    Bác y xuất gia đã lâu, pháp danh là Khô Mộc, là ưụ trì chùa Vân Thê, trước đây vốn là võ quan, về võ công là đệ tử chân truyền của phái Tiên Hà, một chi của phái Thiếu Lâm ở vùng giáp giới Mân Chiết. Y vốn không coi Đoàn Thiên Đức là người, không hề đi lại, lúc ấy thấy cháu nửa đêm hớt hải tìm tới, mười phần ngạc nhiên, liền lạnh lùng hỏi:

    - Ngươi tới đây làm gì?

    Đoàn Thiên Đức biết ông bác xưa nay vốn căm ghét quân Kim, nếu nói ra việc mình hội đồng với quân Kim tới bắt Quách Dương hai người chỉ sợ y giết mình ngay, vì vậy trên đường đã bịa sẵn một câu chuyện đầy đủ, vừa nhìn thấy ông bác thần sắc không hay vội quỳ xuống dập đầu, luôn miệng nói:

    - Điệt nhi bị người ta khinh khi làm nhục, tới đây xin bá phụ làm chủ cho.

    Khô Mộc nói:

    - Ngươi là quan quân trong doanh không khinh khi làm nhục người ta thì người ta đã cảm tạ trời đất rồi, ai mà dám khinh khi làm nhục ngươi?

    Đoàn Thiên Đức sắc mặt đầy vẻ thẹn thùng nói:

    - Điệt nhi không cãi nhau mà là bị một tên ác đạo đuổi chạy khắp nơi không còn đường thoát. Xin bá phụ nể mặt người cha đã qua đời của cháu, cứu mạng diệt nhi.

    Khô Mộc thấy y nói rất đáng thương, bèn hỏi:

    - Đạo nhân ấy đuổi ngươi để làm gì?

    Đoàn Thiên Đức biết càng nói về những điều bậy bạ của mình thì càng dễ được tin, bèn nói:

    - Điệt nhi đáng chết, đáng chết. Hôm trước diệt nhi cùng mấy người bạn tới Nhà ngói phía tây cầu Thanh Lãnh chơi bời…

    Khô Mộc khịt mũi hừ một tiếng, sắc mặt lập tức tỏ vẻ rất khó chịu. Nguyên thời Tống gọi kỹ viện là Nhà ngói hoặc Viên ngói, lấy ý câu “Tới thì ngói hợp, đi thì ngói vỡ” ý tứ là nói dễ hợp dễ tan. Đoàn Thiên Đức lại nói:

    - Điệt nhi có quen một cô ở đó, hôm ấy đang ca hát bồi tiếp diệt nhi uống rượu, chợt có một đạo nhân tiến vào, nói cô ta là hay lắm, định mời cô ta ngồi cùng.

    Khô Mộc tỏ không thích, nói:

    - Nói bậy! Người xuất gia lại tới chỗ hạ lưu ấy à?

    Đoàn Thiên Đức nói:

    - Thật mà, điệt nhi lúc ấy cũng chọc ghẹo mấy câu, bảo y ra ngoài. Đạo nhân ấy rất hung dữ, lại chửi diệt nhi sắp tới sẽ bị đầu một nơi thân một nẻo, làm ầm lên ở đó.

    Khô Mộc nói:

    - Tại sao lại đầu một nơi thân một nẻo?

    Đoàn Thiên Đức nói:

    - Y nói quân Kim nay mai sẽ qua sông đánh xuống Nam, sẽ giết sạch quan quân Đại Tống chúng ta.

    Khô Mộc đùng đùng nổi giận nói:

    - Y nói thế à?

    Đoàn Thiên Đức nói:

    - Đúng thế. Cũng là tính tình điệt nhi không tốt, bèn cãi nhau với y, nói nếu quân Kim qua sông bọn ta sẽ liều mạng tử chiến, cũng chưa chắc đã thua.

    Câu này quả rất hợp ý Khô Mộc, chỉ thấy ông ta gật đầu lia ha, cảm thấy thằng cháu mình tự lúc lọt lòng đến nay chỉ có câu này là giống con người nhất. Đoàn Thiên Đức thấy y gật đầu, trong bụng mừng thầm, nói:

    - Hai người cãi nhau một lúc bèn đánh nhau, điệt nhi lại không phải là địch thủ của tên ác đạo ấy. Y cứ thế đuổi theo, diệt nhi không có nơi nào chạy trốn, chỉ còn tới đây cầu cứu bá phụ.

    Khô Mộc nói:

    - Ta là người xuất gia, không hơi đâu can thiệp vào chuyện ghen tuông của các ngươi.

    Đoàn Thiên Đức nài nỉ:

    - Chỉ xin bá phụ cứu mạng cho cháu, từ nay trở đi quyết không dám như thế nữa.

    Khô Mộc nghĩ tới tình nghĩa anh em ngày trước, lại bực đạo nhân kia ăn nói hồ đồ, bèn nói:

    - Được rồi, ngươi cứ ra nhà khách của chùa mà tránh mặt y vài hôm, nhưng không được làm bậy đấy.

    Đoàn Thiên Đức luôn miệng vâng dạ. Khô Mộc thở dài nói:

    - Một viên võ quan mà lại vô dụng như thế. Nếu quân Kim qua sông đánh tới thật, thì làm thế nào được? Ôi, nghĩ lại ta năm xưa…

    Lý Bình bị Đoàn Thiên Đức khống chế uy hiếp, đứng cạnh nghe y bịa đặt như thế nhưng không dám hé miệng nói một câu. Giờ thân chiều hôm ấy, Tri khách tăng chạy vào bẩm với Khô Mộc:

    - Phía ngoài có một đạo nhân kêu réo chửi mắng rất hung dữ, luôn miệng đòi Đoàn… Đoàn trưởng quan ra gặp y.

    Khô Mộc gọi Đoàn Thiên Đức tới. Đoàn Thiên Đức hoảng sợ nói:

    - Là y rồi, đúng là y rồi.

    Khô Mộc nói:

    - Đạo nhân kia hung dữ như thế, y thuộc môn phái nào vậy?

    Đoàn Thiên Đức nói:

    - Không biết là đạo sĩ từng ở đâu, cũng không thấy võ công của y có chỗ nào hay, chỉ bất quá cánh tay rất khỏe, điệt nhi vô dụng nên không chống được.

    Khô Mộc nói:

    - Được, ta ra gặp y.

    Rồi lập tức ra đại điện. Khưu Xử Cơ đang định xông vào nội điện, viên Giám tự đang liều mạng cản lại nhưng cản không được. Khô Mộc ra tới bèn đẩy nhẹ vào tay Khưu Xử Cơ một cái, ngầm dụng nội lực, nghĩ sẽ đẩy được y ra, nào ngờ thấy như đẩy vào túi bông, thầm biết là không hay, đang muốn thu kình lực về thì đã không kịp, thân hình không tự chủ được đã bị hất bay ra bùng một tiếng, lưng đập vào cái bàn hương án, lách cách mấy tiếng, cái bàn hương án bị đập gãy một nửa hương đèn giá nến rơi tung tóe xuống đất. Khô Mộc cả kinh nghĩ thầm:

    - Đạo nhân này võ công rất cao minh, đâu chỉ có cánh tay khỏe mà thôi?

    Lúc ấy bèn chắp tay hỏi chuyện, nói:

    - Đạo trưởng quang lâm tệ tự, có gì chỉ giáo?

    Khưu Xử Cơ nói:

    - Ta tới tìm một tên ác tặc họ Đoàn.

    Khô Mộc biết mình quyết không phải là địch thủ của y, bèn nói:

    - Người xuất gia ôm lòng từ bi, đạo trưởng cần gì phải suy nghĩ theo lối thế nhân như vậy?

    Khưu Xử Cơ không đếm xỉa tới, sãi chân bước vào nội điện. Lúc ấy Đoàn Thiên Đức đã lôi Lý Bình trốn vào mật thất. Chùa Vân Thê hương hỏa cực thịnh, lại đang là mùa dâng hương, thiện nam tín nữ bốn Phương kéo tới nườm nượp. Khưu Xử Cơ không tiện lục soát, cười nhạt mấy tiếng lùi ra. Đoàn Thiên Đức từ chỗ trốn bò ra. Khô Mộc tức giận nói:

    - Đây mà là đạo sĩ rừng à? Nếu không phải y thủ hạ lưu tình thì cái mạng già này của ta cũng đã không còn rồi.

    Đoàn Thiên Đức nói:

    - Chỉ e tên ác đạo ấy là tế tác của quân Kim phái tới do thám, nếu không thì sao cứ theo làm khó quan quân Đại Tống chúng ta?

    Tri khách tăng quay vào bẩm, nói đạo nhân kia đã đi rồi. Khô Mộc nói:

    - Y có nói gì không?

    Tri khách tăng nói:

    - Y nói nếu chùa ta không giao ra vị… vị… Đoàn trưởng quan này, thì y quyết không thôi.

    Khô Mộc giận dữ nhìn Đoàn Thiên Đức một cái, nói:

    - Ngươi nói chuyện không thật thà rõ ràng, ta cũng khó mà xét đoán. Chỉ là đạo nhân ấy võ công rất cao cường, nếu ngươi rơi vào tay y thì quả thật khó giữ được tính mạng.

    Trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

    - Ngươi không trốn ở đây được rồi. Sư đệ ta là Tiêu Mộc thiền sư công lực cao hơn ta nhiều, chỉ có y hoặc giả còn có thể đối địch được với đạo nhân kia, ngươi tới chỗ y trốn tránh vậy.

    Đoàn Thiên Đức đời nào dám nói nửa chữ không, liền nhận lấy thư, luôn đêm thuê thuyền tới Gia Hưng, vào gặp Tiêu Mộc thiền sư trụ trì chùa Pháp Hoa. Tiêu Mộc làm sao biết người tùy tùng y dắt theo là đàn bà, được thư của sư huynh liền cho y ở lại nào ngờ Khưu Xử Cơ tra hỏi được tung tích liền đuổi tới nhìn thấy Lý Bình trong hậu viên, đang định xông vào lục soát thì Đoàn Thiên Đức đã kéo Lý Bình xuống mật thất dưới đất. Khưu Xử Cơ còn cho rằng Bao Tích Nhược cũng bị nhốt trong chùa, nhất định bắt Tiêu Mộc giao người ra. Y chính mắt nhìn thấy nên bất kể Tiêu Mộc giải thích thế nào cũng không tin. Hai người càng cãi càng căng, Khưu Xử Cơ thi triển võ công, Tiêu Mộc biết mình không phải là địch thủ, y vốn chơi thân với Giang Nam thất quái bèn mời Khưu Xử Cơ gặp nhau trên Túy Tiên lâu. Cái vạc đồng mà Khưu Xử Cơ bưng là lấy từ chùa Pháp Hoa. Đến khi đụng đầu với quân Kim trên Túy Tiên lâu, Khưu Xử Cơ hiểu lầm lại càng sâu.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,075,467

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/