Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,073,306

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ hai, 10:40 Ngày 14/12/2020
  • Anh hùng xạ điêu

    Đà Lôi chạy tới trước mặt Thiết Mộc Chân, kêu một tiếng:

    - Gia gia!

    Thiết Mộc Chân cao giọng nói:

    - Bây giờ ngươi mới tới à!

    Đà Lôi nói:

    - Con vừa cùng Quách huynh đệ kết an đáp ở bờ sông, y tặng con cái này.

    Nói xong xòe vật cầm trong tay ra, là một cái khăn lau mồ hôi màu hồng thêu hoa, vốn là của Lý Bình thêu cho con trai. Thiết Mộc Chân nghĩ tới việc mình kết nghĩa với Trát Mộc Hợp lúc nhỏ, trong lòng cảm thấy thương mến, trên mặt lập tức hiện vẻ từ hòa, lại thấy hai đứa nhỏ trước ngựa dáng vẻ ngây thơ, liền dịu giọng nói:

    - Thế ngươi tặng y cái gì?

    Quách Tĩnh chỉ lên cổ mình nói:

    - Cái này!

    Thiết Mộc Chân thấy là cái vòng vàng mà con út mình ngày thường vẫn đeo ở cổ cười khẽ một tiếng, nói:

    - Hai người các ngươi từ nay trở đi phải tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau.

    Đà Lôi và Quách Tĩnh cùng gật đầu vâng dạ.

    Thiết Mộc Chân nói:

    - Lên ngựa cả đi, thằng nhỏ Quách Tĩnh cũng đi luôn với bọn ta?

    Đà Lôi và Quách Tĩnh vô cùng vui vẻ, đều cùng lên ngựa.

    Lại chờ thêm hơn nửa giờ anh em Hoàn Nhan Hồng Hy mới chải đầu xong, bước ra khỏi trướng. Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy quân Mông Cổ đã xếp hàng chờ từ lâu, vội ra lệnh tập hợp quân sĩ. Hoàn Nhan Hồng Hy thì làm ra vẻ vương tử thượng quốc, rói vài chén rượu uống. ăn điểm tâm xong mới thong thả lên ngựa, lại mất thêm nửa giờ nữa mới tập hợp xong một vạn người ngựa.

    Đoàn người đi lên phía bắc, được sáu ngày. Vương Hãn phái con là Tang Côn và nghĩa tử là Trát Mộc Hợp tới nghênh đón. Thiết Mộc Chân nghe báo Trát Mộc Hợp tới vội ra đón. Hai người xuống ngựa ôm chầm lấy nhau, các con của Thiết Mộc Chân cũng đều bước lên bái kiến thúc phụ.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn Trát Mộc Hợp, thấy y vóc dáng cao gầy, trên mép có một hàng ria thưa màu vàng, hai mắt lóng lánh có thần, hiện rõ vẻ tinh khôn mạnh mẽ. Tang Côn thì béo phì trắng trẻo, hẳn là lúc bình thời chỉ lo ăn uống chơi bời, không giống người lớn lên trên sa mạc, lại thấy dáng vẻ y ngạo mạn, không đếm Xỉa gì tới Thiết Mộc Chân, khác hẳn Trát Mộc Hợp rất thân thiết.

    Lại đi thêm một ngày, còn cách chỗ Vương Hãn không xa, chợt hai tên quân tiền tiêu của Thiết Mộc Chân phi mau về, báo Phía trước có bộ lạc Nãi Man chặn đường, khoảng ba vạn người.

    Hoàn Nhan Hồng Hy nghe dịch lại, giật mình hoảng sợ, vội nói:

    - Họ định làm gì?

    Quân tiền tiêu nói:

    - Có vẻ như muốn đánh nhau với chúng ta.

    Hoàn Nhan Hồng Hy nói:

    - Họ.., họ.., đúng là có ba vạn người à? Chẳng phải là nhiều hơn chúng ta.., gấp… gấp…

    Thiết Mộc Chân không chờ y nói hết câu, nói với Mộc Hoa Lê:

    - Ngươi đi hỏi xem.

    Mộc Hoa Lê mang theo mười tên thân binh phóng ngựa đi, còn đại đội quân mã dừng lại. Qua một lúc. Mộc Hoa Lê trở về bẩm báo:

    - Người Nãi Man nghe nói vương tử nước Đại Kim tới phong quan chức cho Đại hãn cũng muốn được phong. Họ nói nếu không phong thì sẽ bắt hai vị vương tử giam lại, đợi lúc nào nước Đại Kim phong quan chức cho họ mới thả về. Bọn người Nãi Man kia còn nói quan chức của họ phải lớn hơn của Đại hãn Thiết Mộc Chân.

    Hoàn Nhan Hồng Hy nghe xong biến sắc nói:

    - Quan chức lại có chuyện bắt phong à? Như.., như thế không phải là muốn làm phản sao? Tính thế nào đây?

    Hoàn Nhan Hồng Liệt lập tức ra lệnh cho quân tướng nước Kim bày thành trận thế để đề phòng bất trắc.

    Trát Mộc Hợp nhìn Thiết Mộc chân nói:

    - Ca ca, người Nãi Man thường vẫn cướp súc vật của chúng ta, làm khó chúng ta, hôm nay lại bỏ qua cho họ à? Không biết hai vị vương tử nước Đại Kim có ra lệnh gì không?

    Thiết Mộc Chân nhìn địa hình bốn phía, trong lòng đã có chủ ý, bèn nói:

    - Hôm nay phải cho hai vị vương tử của nước Đại Kim được thấy một chút thủ đoạn của anh em ta chứ.

    - Rồi hít một hơi dài quát lớn, giơ cao roi ngựa đánh trên không hai cái vút vút hai tiếng, năm ngàn quân Mông Cổ đột nhiên đồng thanh quát lớn:

    - Ha, ha, ha!

    Anh em Hoàn Nhan bất ngờ, bất giác hoảng sợ nhảy dựng lên. Chỉ thấy phía trước bụi bay mù mịt, quân địch dần dần tới gần, đội tiền tiêu của quân Mông Cổ đã lui về bản trận. Hoàn Nhan Hồng Hy nói:

    - Lục đệ, mau sai bọn nhỏ của chúng ta xông lên đi, chứ đám quân Mông Cổ này vô dụng thôi.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt hạ giọng nói:

    - Cứ để họ đánh trận đầu.

    Hoàn Nhan Hồng Hy lập tức tĩnh ngộ, gật gật đầu. Quân Mông Cổ đồng thanh quát lớn, nhưng không di động. Hoàn Nhan Hồng Hy nhường mày nói:

    - Đám quân Mông Cổ này kêu như bò rống ngựa hí, không biết để làm gì. Cho dù có kêu vang trời dội đất thì chẳng lẽ quân địch lại rút lui sao?

    Bác Nhĩ Hốt suất lãnh cánh quân bên trái, nói với Đà Lôi:

    - Ngươi theo ta, không được rơi lại phía sau, xem ta giết giặc.

    Đà Lôi và Quách Tĩnh theo quân sĩ, cũng rướn cổ quát lớn. Trong khoảnh khắc, trong đám bụi bốc lên quân địch đã xông tới còn cách vài trăm bước, quân Mông Cổ vẫn chỉ quát lớn.

    Lúc ấy Hoàn Nhan Hồng Liệt cũng cảm thấy kỳ lạ, thấy quân Nãi Man ào ào xông tới, chỉ sợ phá vỡ hàng trận, bèn quát:

    - Bắn tên!

    Mấy loạt tên của quân Kim bắn ra, nhưng khoảng cách còn xa, chưa tới hàng đầu tiên của quân địch đã rơi lả tả xuống đất. Hoàn Nhàn Hồng Hy đã dần dần nhìn thấy rõ quân địch, người nào cũng tướng mạo hung dữ, mím môi mím lợi thúc ngựa xông tới, hoảng sợ tim đập thình thịch, quay nhìn Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Chẳng bằng cứ theo ý họ, phong bừa cho một chức quan là xong. Muốn chức lớn thì phong cho chức lớn, có mất đồng nào đâu!

    Thiết Mộc Chân đột nhiên vung roi, lại đánh vút vút trên không mấy tiếng, quân Mông Cổ lập tức im bặt, chia thành hai cánh. Thiết Mộc Chân và Trát Mộc Hợp mỗi người chỉ huy một cánh phóng như bay lên chiếm hai Khu đất cao. Hai người nằm rạp trên yên phi ngựa, lớn tiếng ra lệnh. Quân Mông cổ từng đội từng đội chia nhau tản ra, trong chớp mắt đã chiếm hết các Khu đất cao chung quanh, từ trên đánh xuống, tên đã lắp vào cung, mũi tên đã ngắm sẵn vào quân địch nhưng chưa bắn ra.

    Chủ tướng quân Nãi Man thấy tình hình bất lợi bèn kéo quân mã đánh lên khu đất cao. Quân Mông Cổ dựng lá chắn mềm lên, là mấy lớp nệm mềm lông dê chế thành dùng để đỡ tên. Quân cung tiễn núp sau lá chắn phát tên, quân Mông Cổ ở các khu đất cao bên cạnh cũng bắn qua chi viện, đánh vào hai cánh tả hữu của quân địch. Quân Nãi Man phi ngựa khắp nơi, nhất thời lập tức tan vỡ.

    Thiết Mộc Chân đứng trên khu đất cao bên trái quan sát chiến trường, thấy quân địch đã rối loạn, liền quát lớn:

    - Giả Lặc Mễ, tấn công vào hậu đội của chúng!

    Giả Lặc Mễ tay cầm đại đao dẫn một ngàn quân từ trên cao đánh thẳng xuống, cắt đứt đường rút lui của quân địch. Triết Biệt cầm trường mâu, giục ngựa xông lên trước. Y mới về theo Thiết Mộc Chân, quyết ý chém tướng lập công để báo đáp ơn Đại hãn tha chết, cúi người trên lưng ngựa xông thẳng vào trận quân địch.

    Hai viên dũng tướng xung đột một trận, hậu quân Nãi Man lập tức đại loạn, tiền quân cũng quân tâm dao đông. Viên chủ tướng đang do dự chưa quyết. Trát Mộc Hợp và Tang Côn đã dẫn quân xông xuống. Quân Nãi Man hai bên đều bị tấn công, đánh nhau không bao lâu lập tức tan vỡ, chủ tướng quay ngựa tháo chạy, quân sĩ cũng nhao nhao theo đường cũ chạy về. Giả Lặc Mễ kìm quân lại không đuổi theo, cho đại bộ phận quân địch chạy qua, đợi khi còn khoảng hơn hai ngàn người mới quát lớn xông ra, chắn ngang đường lui. Tàn quân Nãi Man rơi vào vòng vây, không còn đường chạy, ai liều mạng ra sức chống cự đều bị giết chết, số còn lại ném cung xuống ngựa, bỏ thương đầu hàng.

    Trận ấy giết hơn một ngàn quân địch, bắt sống hơn hai ngàn người. Quân Mông Cổ chỉ bị thương vong hơn một trăm người.

    Thiết Mộc Chân hạ lệnh lột áo giáp của quân Nãi Man, chia hơn hai ngàn hàng binh cả người lẫn ngựa làm bốn phần, giao cho anh em Hoàn Nhan một phần, nghĩa phụ Vương Hãn một phần, nghĩa đệ Trát Mộc Hợp một phần, mình lấy một phần. Phàm những quân sĩ Mông Cổ chết trận thì mỗi nhà được cấp năm con ngựa, năm tên tù binh làm nô lệ.

    Hoàn Nhan Hồng Hy lúc ấy mới bình tĩnh lại, cao hứng hùng hổ không ngớt lời bình phẩm về trận đánh vừa rồi, cười nói:

    - Lục đệ, họ muốn đòi chức quan thì chúng ta phong cho họ một chức Bại bắc đào mệnh Chiêu thảo sứ là được!

    Nói xong ôm bụng cười sằng sặc.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy Thiết Mộc Chân và Trát Mộc Hợp lấy ít thắng nhiều, thắng trận này vô cùng vinh quang, bất giác trong lòng hoảng sợ nghĩ thầm: Hiện nay các bộ tộc ở phương bắc chém giết lẫn nhau nên biên giới phía bắc của ta mới được bình yên vô sự. Nếu Thiết Mộc Chân và Trát Mộc Hợp thống lĩnh các bộ tộc ở nam bắc sa mạc thì từ nay trở đi nước Đại Kim sẽ không được yên ổn nữa rồi. Lại thấy một vạn quân Kim của mình thủy chung chưa đánh nhau nhưng lúc ngăn chặn đội tiên phong của quân Nãi Man thì trận thế đã có vẻ rối loạn, quân sĩ đều có dáng sợ hãi, có thể nói gươm giáo chưa chạm nhau nhưng thắng bại đã thấy rõ, người Mông Cổ hùng mạnh như thế, quả thật là mối lo ở sa mạc. Đang suy nghĩ chợt phía trước bụi bay mù mịt, lại có một đội quân mã kéo tới.

    Hoàn Nhan Hồng Hy cười nói:

    - Được, đánh cho chúng thêm trận nữa.

    Nào ngờ quân tiền tiêu Mông Cổ về báo Vương Hãn đích thân tới đây đón tiếp hai vị vương tử của nước Đại Kim, Thiết Mộc Chân, Trát Mộc Hợp, Tang Côn ba người vội vàng ra đón.

    Trong đám bụi một đội quân mã ào ào kéo tới. Giữa mấy trăm thân binh hộ vệ, Vương Hãn phóng ngựa tới trước mặt, nhảy xuống ngựa cầm tay Thiết Mộc Chân và Trát Mộc Hợp rồi tới trước ngựa anh em Hoàn Nhan quỳ xuống làm lễ. Chỉ thấy y thân thể to béo, râu tóc bạc trắng, mặc áo trường bào lông hắc điêu thắt đai lưng vàng, thần thái rất oai nghiêm. Hoàn Nhan Hồng Liệt vội xuống ngựa đáp lễ còn Hoàn Nhan Hồng Hy thì lại chỉ ngồi trên lưng ngựa ôm quyền vái một cái.

    Vương Hãn nói:

    - Tiểu nhân nghe quân Nãi Man muốn vô lễ, chỉ sợ làm kinh động hai vị vương tử vội mang quân tới, may mà nhờ oai phong của hai vị điện hạ, ba đứa con của tôi đã đánh lui được họ rồi.

    Kế đích thân mở đường, cung cung kính kính đưa anh em Hoàn Nhan Hồng Hy về trướng của y. Chỉ thấy trong trướng trải đầy da điêu da chồn, đồ dùng hoa lệ quý giá, ngay đám thân binh vệ sĩ cũng ăn mặc đẹp đẽ hơn cả Thiết Mộc chân, còn cha con y thì không cần phải nói. Trong vòng vài dặm quanh trướng, tiếng tù và vang lên không ngớt, người reo ngựa hí, quang cảnh rất náo nhiệt, anh em Hoàn Nhan từ lúc ra khỏi Trường thành mới được thấy lần đầu.

    Phong tước xong, chiều hôm ấy Vương Hãn mở tiệc lớn khoản đãi anh em Hoàn Nhan. Một đám nữ nô dâng lời ca điệu múa trước mặt quý khách, rộn rã phi thường, so với lối khoản đãi thô hào của Thiết Mộc Chân thì cách xa trời vực. Hoàn Nhan Hồng Hy vô cùng cao hứng, vừa ý hai nữ nô, trong lòng chỉ nghĩ cách làm sao mở miệng đòi Vương Hãn.

    Rượu đã ngà ngà, Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Lão anh hùng oai danh vang dội, chúng tôi ở Trung đô cũng nghe thấy, chuyện đó không cần nói. Nhưng những người trẻ tuổi nổi tiếng anh hùng hảo hán trong quân Mông Cổ, tôi cũng muốn gặp mặt.

    Vương Hãn cười nói:

    - Mấy đứa con nuôi của tôi đây chính là những anh hùng hảo hán nổitiếng nhất trong quân Mông Cổ.

    Con Vương Hãn là Tang Côn ngồi cạnh nghe thấy rất không vừa ý, không ngừng từng chén từng chén lớn uống cạn.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy y có vẻ tức giận, bèn nói:

    - Lệnh lang lại càng là nhân vật anh hùng, sao lão anh hùng không nói tới?

    Vương Hãn cười nói:

    - Lão hán chết rồi thì tự nhiên là y sẽ thống lĩnh bộ chúng. Nhưng y làm sao bằng được hai vị nghĩa huynh chứ? Trát Mộc Hợp túc trí đa mưu. Thiết Mộc Chân dũng mãnh vô song, họ có thể tay không đánh khắp thiên hạ. Các hảo hán người Mông Cổ ai mà không vâng lệnh họ?

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Chẳng lẽ tướng sĩ của lão anh hùng lại không bằng bộ hạ của Đại hãn Thiết Mộc Chân?

    Thiết Mộc Chân thấy lời lẽ của y có ý khích bác, bèn nhìn y một cái, trong lòng cảm thấy khó chịu.

    Vương Hãn vuốt râu không nói gì, uống một hớp rượu rồi thong thả nói:

    - Lần trước quân Nãi Man cướp của ta mấy vạn sức vật, toàn nhờ Thiết Mộc Chân phái tứ kiệt của y tới giúp mới cướp lại được. Quân tướng của y tuy không đông nhưng người nào cũng kiêu dũng. Trận đánh hôm nay hai vị điện hạ đã thấy rồi đấy.

    Tang Côn mặt lộ vẻ giận dữ, dằn cái chén vàng xuống bàn một cái. Thiết Mộc Chân vội nói:

    - Con có tài năng gì đâu? Con mà có được ngày hôm nay là toàn nhờ nghĩa phụ giúp cho.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Còn tứ kiệt là những vị nào vậy? Ta muốn gặp họ.

    Vương Hãn nói với Thiết Mộc Chân:

    - Ngươi gọi họ vào trướng đi!

    Thiết Mộc Chân khẽ vỗ tay một cái, bốn viên đại tướng từ ngoài bước vào. Người đi đầu tướng mạo văn nhã, sắc mặt trắng bệch, là Mộc Hoa Lê giỏi dùng binh. Người thứ hai thân thể cao lớn, ánh mắt như chim ưng, là Bác Nhĩ Truật bạn thân của Thiết Mộc Chân. Người thứ ba thấp nhỏ khỏe mạnh, bước đi lanh lẹ, chính là Bác Nhĩ Hốt, sư phụ của Đà Lôi. Người thứ tư mặt đầy vết sẹo, sắc đỏ như máu, là Xích Lão Ôn năm xưa cứu mạng Thiết Mộc Chân. Bốn người này về sau trở thành bốn đại công thần khai quốc của Mông Cổ, lúc bấy giờ Thiết Mộc Chân gọi là tứ kiệt.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn thấy, khen ngợi mỗi người vài câu, ban cho mỗi người một chén rượu lớn. Đợi họ uống xong, Hoàn Nhan Hồng Liệt lại nói:

    - Hôm nay trên trận có một vị tướng áo đen xung phong hãm trận không ai chống được, là ai thế?

    Thiết Mộc Chân nói:

    - Đó là một viên Thập phu trưởng tiểu tướng mới thu nhận, mọi người đều gọi y là Triết Biệt.

    Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:

    - Cũng gọi y vào uống một chén đi.

    Thiết Mộc Chân bèn truyền lệnh ra ngoài. Triết Biệt vào trướng, tạ ơn ban rượu, đang nâng chén định uống thì Tang Côn kêu lên:

    - Một gã Thập phu trưởng hèn mạt như ngươi lại dám uống rượu bằng chén vàng của ta à?

    Triết Biệt vừa sợ vừa giận, dừng lại không uống, nhìn qua Thiết Mộc Chân. Tập tục của người Mông Cổ thì cản trở người khác uống rượu là hạ nhục rất lớn, huống chi đây là chỗ bao nhiêu người nhìn thấy, bảo người ta làm sao nhịn được?

    Thiết Mộc Chân nghĩ thầm:”Nể mặt nghĩa phụ, mình cứ nhường Tang Côn một lần”, bèn nói với Triết Biệt:

    - Mang qua đây cho ta uống!

    Rồi đón lấy cái chén vàng trong tay Triết Biệt ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Triết Biệt tức giận nhìn Tang Côn một cái rồi sải chân bước ra ngoài.

    Tang Côn quát:

    - Ngươi quay lại đây!

    Triết Biệt không đếm xỉa gì tới, ngẩng đầu đi thẳng. Tang Côn gặp chuyện bực mình, nói:

    - Tuy nghĩa huynh Thiết Mộc Chân có tứ kiệt nhưng ta chỉ bỏ ra một vật cũng có thể một miếng nuốt sống tứ kiệt.

    Nói xong khà khà cười nhạt. Y gọi Thiết Mộc Chân là nghĩa huynh vì Thiết Mộc Chân nhận cha y là Vương Hãn làm nghĩa phụ, chứ y và Thiết Mộc Chân thì chưa hề kết an đáp. Hoàn Nhan Hồng Hy nghe y nói thế, ngạc nhiên hỏi:

    - Cái gì mà lợi hại thế? Thật đáng ngạc nhiên.

    Tang Côn nói:

    - Chúng ta ra ngoài trướng xem.

    Vương Hãn nói:

    - Đang uống rượu ngon miệng, ngươi lại muốn giở trò gì thế?

    Hoàn Nhan Hồng Hy thì chỉ muốn xem nhiệt náo, bèn nói:

    - Uống rượu buồn quá, xem cái khác cũng hay.

    Nói xong đứng lên bước ra ngoài trướng. Mọi người chỉ đành bước ra theo.

    Quân sĩ Mông Cổ ngoài trướng đã đốt mấy trăm đống lửa lớn đang hội họp uống rượu, thấy các Đại hãn bước ra, chỉ nghe rầm rập một tràng, quân sĩ phía tây đồng loạt đứng lên, đứng ngay ngắn chỉnh tề không động đậy, đó chính là bộ thuộc của Thiết Mộc Chân. Bộ tướng sĩ tốt của Vương Hãn phía đông cũng nhao nhao đứng lên, nhưng người trước kẻ sau, có người còn cúi đầu cười nói với nhau. Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn thấy hết, nghĩ thầm:

    - Binh tướng của Vương Hãn tuy nhiều nhưng kém xa của Thiết Mộc Chân.

    Dưới ánh lửa Thiết Mộc Chân thấy mặt Triết Biệt đầy vẻ tức giận, bèn gọi:

    - Mang rượu tới đây!

    Tùy tùng dâng lên một bầu rượu lớn. Thiết Mộc Chân đón lấy bầu rượu lớn tiếng nói:

    - Hôm nay chúng ta đánh quân Nãi Man đại bại, mọi người đều vất vả.

    Các tướng sĩ đồng thanh đáp:

    - Là nhờ Đại hãn Vương Hãn, Đại hãn Thiết Mộc Chân, Đại hãn Trát Mộc Hợp chỉ huy.

    Thiết Mộc Chân nói:

    - Hôm nay ta thấy một người đặc biệt dũng cảm, xung đột trong hậu quân của quân địch đánh ra đánh vào ba lần liên tiếp, bắn chết mười mấy tên địch, người đó là ai?

    Quân sĩ kêu lên:

    - Thập phu trưởng Triết Biệt.

    Thiết Mộc Chân nói:

    - Cái gì mà Thập phu trưởng? Là Bách phu trưởng.

    Mọi người đều ngạc nhiên, kế đó lập tức hiểu ý, hò reo vang dậy:

    - Triết Biệt là dũng sĩ, đâu chỉ đáng là Bách phu trưởng!

    Thiết Mộc Chân nói với Giả Lặc Mễ:

    - Đưa mũ trụ cho ta!

    Giả Lặc Mễ hai tay dâng lên. Thiết Mộc Chân đưa tay đón lấy giơ cao lên gọi:

    - Đây là mũ trụ ta đội lúc giết giặc, bây giờ trao cho dũng sĩ làm chén rượu!

    Rồi mở nút bầu trút rượu vào mũ trụ, uống một hớp rồi đưa qua cho Triết Biệt. Triết Biệt vô cùng cảm kích, quỳ một chân xuống, đón lấy uống mấy hớp cạn sạch, hạ giọng nói:

    - Dù cho là chén bảo thạch nạm vàng quý nhất thiên hạ cũng không bằng mũ trụ của Đại hãn.

    Thiết Mộc Chân cười khẽ một tiếng, đón lấy mũ trụ đội lên đầu. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

    - Thiết Mộc Chân quả là hào kiệt. Lúc này mà y bảo Triết Biệt chết một vạn lần thì người kia cũng vui lòng. Các đại thần trong triều cứ nói người Man ở phương Bắc đều là bọn không có đầu óc, quả là khinh người quá đáng.

    Hoàn Nhan Hồng Hy chỉ nghĩ tới việc Tang Côn muốn nuốt sống tứ kiệt. Y ngồi xuống một cái ghế da hổ do tùy tùng đưa tới, hỏi:

    - Tang Côn! Ngươi có cái gì lợi hại có thể một miếng nuốt sống tứ kiệt thế?

    Tang Côn cười khẽ một tiếng, hạ giọng nói:

    - Mời điện hạ xem một trò vui. Cái gì mà tứ kiệt oai chấn đại mạc, quá nửa đều không bằng hai con vật của tôi.

    Rồi lớn tiếng gọi:

    - Tứ kiệt của nghĩa huynh Thiết Mộc Chân đâu?

    Bọn Mộc Hoa Lê bốn người bước vào khom lưng làm lễ. Tang Côn quay đầu hạ giọng nói với người thân tín của mình vài câu, người ấy vâng dạ bước ra. Qua một lúc chợt nghe một tràng tiếng mãnh thú gầm thét, phía sau trướng đưa lên hai con kim tiền báo lớn toàn thân phủ lông gấm vàng rực. Trong bóng đêm chỉ thấy mắt báo ngời ngời như bốn đĩa đèn dầu xanh biếc, từ từ tới gần. Hoàn Nhan Hồng Hy giật nảy mình, đưa tay nắm chặt cán bội đao.

    Khi hai con báo tới gần chỗ có đèn lửa mới nhìn thấy cổ báo có đeo vòng da, mỗi con do hai đại hán dắt. Trong tay mỗi đại hán đều cầm roi dài, vốn là báo phu chăm sóc và cho báo ăn. Người Mông Cổ thích nuôi báo để đi săn, báo săn không những phóng mau hơn chó mà còn hung dữ phi thường, những con vật bị săn chống lại là lập tức bị giết chết. Có điều nuôi báo tốn rất nhiều thức ăn, nếu không phải là bậc vương công tử trưởng quý tộc thì người thường tự nhiên không nuôi nổi. Hai con báo này của Tang Côn tuy bị báo phu cầm dây da giữ lại nhưng vẫn nhe nanh múa vuốt, mắt lộ hung quang, chồm bên này lồng bên kia, bắp thịt toàn thân như ẩn chứa sức mạnh phi thường, chỉ chờ dịp phát tiết.

    Hoàn Nhan Hồng Hy trong lòng run sợ, co rúm người lại, nghĩ hai con báo này dữ tợn hung hăng như thế, nếu chúng giật ra khỏi sợi dây trong tay báo phu thì quả là việc rất dễ dàng.

    Tang Côn nói với Thiết Mộc Chân:

    - Nghĩa huynh, nếu tứ kiệt của ngươi quả thật là anh hùng hảo hán, có thể tay không đánh chết hai con báo săn này của ta, thì ta mới phục ngươi.

    Tứ kiệt nghe thấy ai cũng nổi giận, đều nghĩ thầm:

    - Ngươi làm nhục Triết Biệt, lại còn làm nhục bọn ta. Bọn ta là heo rừng hay sói rừng mà bắt bọn ta đánh nhau với báo săn của ngươi.

    Thiết Mộc Chân cũng rất không vui, nói:

    - Ta quý tứ kiệt như tính mạng, làm sao có thể để họ đánh nhau với báo.

    Tang Côn hô hô cười lớn, nói:

    - Thế à? Vậy thì có gì là anh hùng hảo hán chứ? Đấu với hai con báo của ta mà cũng không dám.

    Xích Lão ôn trong tứ kiệt tính nóng như lửa, khoa chân bước lên một bước, nói với Thiết Mộc Chân Đại hãn:

    - Chúng tôi bị người ta chế nhạo cũng không sao, nhưng không thể để người mất mặt được. Tôi xin đánh nhau với chúng.

    Hoàn Nhan Hồng Hy cả mừng rút một chiếc nhẫn khảm bảo thạch màu hồng ra ném xuống đất, nói:

    - Chỉ cần ngươi đánh thắng con báo thì cái này là của ngươi.

    Xích Lão Ôn không thèm nhìn tới, sấn lên phía trước. Mộc Hoa Lê vươn tay kéo y lại, quát:

    - Chúng ta oai chấn đại mạc là nhờ giết được nhiều kẻ địch. Báo đâu có thể chỉ huy quân đội, mai phục bao vây quân địch chứ?

    Thiết Mộc Chân nói:

    - Nghĩa huynh Tang Côn, ngươi thắng rồi.

    Rồi khom người nhặt chiếc nhẫn khảm bảo thạch đặt vào tay Tang Côn.Tang Côn ướm ướm chiếc nhẫn vào ngón tay, buông tiếng cười dài, giơ giơ bàn tay đeo nhẫn lên nhìn nhìn chung quanh. Tướng sĩ bộ thuộc của Vương Hãn cất tiếng hoan hô vang dậy. Trát Mộc Hợp thì cau mày không nói gì.

    Thiết Mộc Chân thì thần sắc vẫn thản nhiên, tứ kiệt căm tức lui ra. Hoàn Nhan Hồng Hy thấy cuộc đấu giữa người và báo không thành vô cùng cụt hứng, bèn đòi Vương Hãn giao cho hai nữ nô, bước vào trong trướng.

    *

    Sáng sớm hôm sau, Đà Lôi và Quách Tĩnh hai đứa cầm tay nhau ra ngoài dạo chơi, chạy đông chạy tây, dần dần rời khỏi doanh trại khá xa, đột nhiên có một con thỏ trắng phóng qua cạnh hai đứa. Đà Lôi rút bộ cung tên nhỏ ra, vù một tiếng bắn trúng bụng con thỏ. Nó tuổi nhỏ sức yếu, nên tuy bắn trúng nhưng không trí mạng, con thỏ trắng mang cả tên chạy, hai đứa reo hò ầm ĩ, co cẳng đuổi theo.

    Con thỏ chạy được một lúc, rốt lại cũng ngã lăn ra, hai đứa đồng thanh reo mừng, đang định tới bắt lấy, chợt trong khu rừng bên cạnh có bảy tám đứa trẻ chạy ra. Một đứa khoảng mười một mười hai tuổi nhanh tay lẹ mắt vồ một cái chụp được con thỏ nhấc lên, rút mũi tên quăng xuống đất, trừng mắt nhìn Đà Lôi và Quách Tĩnh một cái rồi ôm con thỏ quay người bỏ đi.

    Đà Lôi kêu lên:

    - Này, con thỏ là do ta bắn chết, ngươi mang đi đâu thế?

    Đứa trẻ kia quay người lại cười nói:

    - Ai nói ngươi bắn chứ?

    Đà Lôi nói:

    - Mũi tên kia không phải là của ta sao?

    Đứa trẻ kia đột nhiên lông mày dựng ngược, hai mắt mở to, quát lên:

    - Thỏ này là của ta nuôi, không bắt ngươi đền là may lắm rồi!

    Đà Lôi nói:

    - Ngươi nói bậy, rõ ràng là thỏ rừng mà.

    Đứa trẻ kia lại càng hung hăng, sấn tới chỉ vào mặt Đà Lôi nói:

    - Ngươi mắng ai? Ông nội ta là Vương Hãn, cha ta là Tang Côn, ngươi biết không? Cứ cho là do ngươi bắn đi, nhưng ta lấy thì sao nào?

    Đà Lôi ngạo nghễ đáp:

    - Cha ta là Thiết Mộc Chân đấy!

    Đứa trẻ kia nói:

    - Phì, Thiết Mộc Chân thì sao? Cha ngươi hèn nhát, sợ ông nội ta sợ cả cha ta.

    Đứa trẻ ấy tên Đô Sử, là con một của Tang Côn. Tang Côn sau khi sinh được một con gái, nhiều năm sau mới sinh được đứa con trai này, ngoài ra không có con trai nào khác nên vô cùng yêu chiều, để nó mặc ý rông càn ngang ngược. Thiết Mộc Chân xa cách Vương Hãn, Tang Côn đã lâu, con đôi bên tuy có gặp nhau lúc còn nhỏ nhưng lúc ấy thì đã không còn nhớ nữa.

    Đà Lôi nghe nó chửi mắng cha mình, vô cùng căm tức, ngang nhiên nói:

    - Ai nói thế chứ? Cha ta chẳng sợ ai cả!

    Đô Sử nói:

    - Mẹ ngươi bị người ta bắt đi đều là nhờ ông nội và cha ta cướp lại cho cha ngươi, tưởng ta không biết à? Ta lấy con thỏ chút xíu này thì có gì quan trọng?

    Năm xưa Vương Hãn giúp đỡ nghĩa tử việc ấy. Tang Côn đố kỵ oai danh của Thiết Mộc Chân nên thường khoe khoang, ngay con trai y cũng nhiều lần nghe thấy.

    Đà Lôi một là tuổi còn nhỏ, hai là vì Thiết Mộc Chân cho rằng đó là chuyện nhục nhã lớn trong đời nên không kể lại cho con biết. Lúc ấy Đà Lôi nghe thấy, giận xanh cả mặt, tức giận quát:

    - Ngươi nói bậy! Ta mách cha ta cho mà xem.

    Rồi quay người chạy đi. Đô Sử ha hả cười lớn, gọi theo:

    - Cha ngươi sợ cha ta, ngươi mách thì làm được gì! Tối hôm qua cha ta thả hai con báo ra, tứ kiệt của cha ngươi cũng sợ không dám động đậy.

    Trong tứ kiệt có Bác Nhĩ Hốt là sư phụ Đà Lôi, khiến Đà Lôi nghe thế lại càng tức giận, lắp ba lắp bắp nói:

    - Sư phụ ta thì ngay hổ cũng không sợ, lại sợ báo à? Chỉ là y không muốn đánh nhau với thú rừng thôi.

    Đô Sử bước lên hai bước đột nhiên vung tay tát một cái, đánh trúng mặt Đà Lôi, thét lên:

    - Ngươi còn bướng à? Ngươi có sợ ta hay không?

    Đà Lôi sửng sốt, hai má đỏ bừng lên, muốn khóc mà cố nín. Quách Tĩnh đứng cạnh tức giận đã lâu, lúc ấy không nhịn được nữa, hừ một tiếng, đột nhiên xông tới húc đầu vào bụng Đô Sử. Đô Sử bất ngờ, bị húc trúng bụng ngã ngửa ra đất. Đà Lôi vỗ tay cười nói:

    - Hay lắm!

    Rồi kéo tay Quách Tĩnh quay người bỏ chạy. Đô Sử tức giận quát:

    - Đánh chết hai thằng tiểu tử này cho ta.

    Bọn trẻ cùng đi với Đô Sử đuổi theo, đôi bên xúm vào nhau đấm đá túi bụi. Đô Sử bò dậy, hung hăng nhảy vào vòng chiến. Đô Sử lớn hơn, nhân số lại đông, trong chớp mắt đã đè Đà Lôi và Quách Tĩnh ra đất. Đô Sử không ngừng đấm mạnh xuống lưng Quách Tĩnh, quát:

    - Đầu hàng thì ta tha cho!

    Quách Tĩnh hết sức vùng dậy nhưng bị đè xuống không cựa quậy được, bên kia Đà Lôi cũng bị hai đứa trẻ hợp sức đè xuống đất đánh túi bụi. Đang còn giằng co chưa ngã ngũ, chợt sau núi có tiếng nhạc ngựa khua vang, một đội người ngựa phóng tới. Người đi đầu thân thể béo lùn cưỡi một con hoàng mã, nhìn thấy đám trẻ đánh nhau, cười nói:

    - Hay lắm, cũng biết đánh nhau à?

    Rồi giục ngựa tới gần, thấy bảy tám đứa lớn đánh hai đứa trẻ, hai đứa trẻ bị đè sát xuống đất đánh cho đến nỗi mắt mũi sưng vù bầm tím, bèn quát:

    - Không biết xấu hổ à? Buông tay ra ngay!

    Đô Sử chửi:

    - Cút đi! Đừng múa mép ở đây. Các ngươi biết ta là ai không? Ta muốn đánh người, không ai quản được cả.

    Cha nó là quân trưởng hùng thị phương Bắc, nó kiêu căng đã quen, trước nay mọi người đều phải nhường nhịn nó.

    Người cưỡi con hoàng mã mắng:

    - Thằng tiểu tử này ngang tàng thật, buông tay ra ngay!

    Lúc ấy những người còn lại cũng đã tới. Một cô gái nói:

    - Tam ca, đừng dính vào chuyện không đâu, đi thôi.

    Người cưỡi ngựa vàng nói:

    - Cô nhìn xem. Đánh nhau thế này thì còn ra thể thống gì nữa?

    Mấy người ấy chính là Giang Nam thất quái. Họ từ Nam lên Bắc đuổi theo Đoàn Thiên Đức tới sa mạc, sau đó lại không có tin tức gì. Hơn sáu năm nay họ tìm tung tích Đoàn Thiên Đức và Lý Bình khắp cả vùng sa mạc, thảo nguyên. Bảy người đều học được tiếng Mông Cổ, nhưng hai người Đoàn Lý thủy chung vẫn biệt vô âm tín. Giang Nam thất quái tính tình cương cường, lại thêm mười phần hiếu thắng, đã đánh cuộc với Khưu Xứ Cơ thì đừng nói chỉ là tìm một người đàn bà, mà cho dù có, vất vả gấp mười, nguy hiểm gấp muôn lần họ cũng quyết không thể bỏ ngang. Thất quái người nào cũng suy nghĩ như nhau, nếu vĩnh viễn không tìm được Lý Bình cũng phải tìm đủ mười tám năm mới thôi, lúc ấy sẽ trở lại lầu Túy Tiên phủ Gia Hưng nhận thua với Khưu Xứ Cơ. Huống chi Khưu Xứ Cơ cũng chưa chắc đã tìm được Bao thị vợ Dương Thiết Tâm. Nếu đôi bên đều không tìm được thì kể như hòa, lại tìm đề mục khác để tỷ thí cũng chẳng sao.

    Hàn Tiểu Oanh nhảy xuống ngựa, kéo hai đứa trẻ ngồi trên lưng Đà Lôi ra, nói:

    - Hai đứa lớn đánh một đứa nhỏ thì không được!

    Đà Lôi trên lưng chợt nhẹ bỗng, bèn nhảy ngay dậy. Đô Sử sửng sốt, Quách Tĩnh lật mạnh người lại đánh mạnh vào bụng nó một cái. Hai đứa đã thoát thân, co cẳng bỏ chạy.

    Đô Sử kêu lên:

    - Đuổi theo, đuổi theo!, rồi dẫn đầu đám trẻ con đuổi theo.

    Giang Nam thất quái thấy đám trẻ con Mông Cổ đánh nhau, nhớ lại lúc mình còn nhỏ nghịch ngợm bướng bỉnh đều bất giác mỉm cười. Kha Trấn Ác nói:

    - Đi mau lên, nếu chợ phía trước tan rồi sẽ không hỏi được ai đâu.

    Lúc ấy bọn Đô Sử đã đuổi kịp Quách Tĩnh và Đà Lôi, bao vây bốn phía. Đô Sử quát:

    - Có đầu hàng hay không?

    Đà Lôi mặt đầy vẻ tức giận, lắc đầu không đáp. Đô Sử nói:

    - Đánh!

    Bọn trẻ con nhất tề ùa vào. Đột nhiên ánh hàn quang chớp lên. Quách Tĩnh trong tay đã cầm một thanh chủy thủ gầm lớn:

    - Đứa nào dám xông vào?

    Nguyên là Lý Bình thương con, đưa thanh kiếm chồng để lại cho con, bảo nó mang trong người. Nàng nghĩ bảo vật có thể trừ tà, vốn là để bảo vệ con không bị tà ma xâm phạm. Lúc ấy Quách Tĩnh bị bức bách quá đáng, bèn rút ngọn chủy thủ ra.

    Bọn Đô Sứ thấy nó cầm binh khí, nhất thời cũng không dám xông vào động thủ. Diệu thủ thư sinh Chu Thông đã giật cương phóng ngựa đi, chợt nhìn thấy ngọn chủy thủ lóe sáng dưới ánh nắng, lóng lánh lạ thường, bất giác giật mình. Y nhất sinh thường trộm cắp của quan lại nhà giàu, hiểu biết về bảo vật rất rộng rãi, nghĩ thầm ánh sáng này không phải tầm thường, phải nhìn xem là bảo bối gì.

    Lập tức giật ngựa quay lại, chỉ thấy một đứa trẻ cầm một ngọn chủy thủ trong tay. Ngọn chủy thủ ấy lấp lánh ánh sáng màu xanh, lóng la lóng lánh, rõ ràng là binh khí sắc bén mười phần quý báu, không biết tại sao lại nằm trong tay đứa trẻ này. Lại nhìn tới bọn trẻ thì ngoài Quách Tĩnh ra đều mặc áo ngắn lông điêu quý báu, mà Quách Tĩnh thì trên cổ đeo một cái vòng vàng chạm khắc tinh xảo, xem ra cũng là con em của tù trưởng Mông Cổ.

    Chu Thông nghĩ thầm:

    - Chắc là thằng nhỏ này lấy trộm bảo đao của cha nghịch ngợm. Vật của vương công tù trưởng, có lấy cũng không hề gì.

    Lúc ấy đã nảy ý muốn cướp, bèn cười hề hề xuống ngựa, nói:

    - Mọi người đừng đánh nhau, đùa đùa một chút thôi thì được.

    Câu nói vừa dứt đã nghiêng người xông vào vòng vây của đám trẻ, vươn tay cướp lấy thanh chủy thủ. Y sử dụng tuyệt kỹ võ công Không thủ nhập bạch nhận, đừng nói một đứa trẻ như Quách Tĩnh, cho dù là một người lớn võ nghệ tinh thâm, chỉ cần không phải là bậc cao thủ mà gặp phải vị Diệu thủ thư sinh này cũng đừng hòng giữ được binh khí trong tay.

    Chu Thông vừa cầm được ngọn chủy thủ, quay người bỏ chạy, nhảy lên dưng ngựa hô hô cười lớn, giật cương thúc ngựa phi thẳng một mạch đuổi theo mọi người, cười nói:

    - Hôm nay may mắn, tự nhiên lại vớ được vật báu.

    Tiếu Di đà Trương A Sinh cười nói:

    - Cái thói trộm gà bắt chó của Nhị ca vẫn không bỏ được.

    Náo thị hiệp ẩn Toàn Kim Phát nói:

    - Bảo bối gì vậy đưa tôi xem nào.

    Chu Thông giang tay ra ném qua. Chỉ thấy một đạo ánh sáng xanh vạch ra trên không, chớp nắng mặt trời, ánh sáng lóng lánh tựa hồ tạo thành một chiếc cầu vồng nho nhỏ, mọi người đều bật tiếng khen ngợi.

    Ngọn chủy thủ bay tới trước mặt, Toàn Kim Phát chỉ cảm thấy một làn hơi lạnh, bèn vươn tay chụp lấy cán kiếm, kêu ngay một tiếng:

    - Tốt quá!

    Càng nhìn càng không ngừng tắc lưỡi khen ngợi, lại nhìn lên chuôi kiếm thấy khắc hai chữ Dương Khang, bất giác sừng sờ nghĩ thầm:

    - Đây là tên người Hán, tại sao lại lưu lạc ở Mông Cổ? Dương Khang à? Dương Khang à? Mình chưa từng nghe nói vị anh hùng nào tên Dương Khang. Nhưng nếu không phải là anh hùng hào kiệt thì làm sao xứng đáng sử dụng binh khí sắc bén thế này?

    Rồi kêu lên:

    - Đại cạ anh có quen ai tên Dương Khang không?

    Kha Trấn Ác nói:

    - Dương Khang à?

    Trầm ngâm hồi lâu rồi lắc đầu nói:

    - Chưa từng nghe qua.

    Dương Khang là tên Khưu Xứ Cơ đặt cho đứa con trong bụng Bao Tích Nhược. Dương Quách hai người đổi chủy thủ cho nhau, vì vậy thanh kiếm khắc chữ Dương Khang thì trong tay Lý Bình. Giang Nam thất quái lại không biết chuyện này. Kha Trấn Ác lớn tuổi nhất trong bảy người, là người từng trải nhất, nhưng y đã không biết thì sáu người kia dĩ nhiên càng không biết.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,073,306

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/