Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập49,785,152

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ sáu, 10:04 Ngày 18/12/2020
  • Anh hùng xạ điêu

    Toàn Kim Phát là người tâm tư tinh tế, nói:

    - Khưu Xứ Cơ đi tìm vợ Dương Thiết Tâm, không biết Dương Khang này có quan hệ gì với Dương Thiết Tâm không?

    Chu Thông cười nói:

    - Nếu chúng ta tìm được vợ Dương Thiết Tâm thì sau này cứ mang lên lầu Túy Tiên, cũng hơn lão đạo sĩ mũi trâu một bậc.

    Bảy người vất vả tìm kiếm suất sáu năm trên sa mạc hoàn toàn không có chút manh mối, lúc ấy đột nhiên lại tìm được một chút đầu mối, tuy là rất xa xôi nhưng cũng không chịu bỏ qua. Hàn Tiểu Oanh nói:

    - Chúng ta quay lại hỏi thằng nhỏ ấy xem.

    Ngựa của Hàn Bảo Câu nhanh hơn, quay đầu trở lại vượt lên, chỉ thấy đám trẻ con đã xúm lại đánh nhau lộn bậy thành một đám. Đà Lôi và Quách Tĩnh lại đã bị đè xuống đất. Hàn Bảo Câu kéo ra không được, nổi nóng túm lấy mấy đứa ném ra một bên.

    Đô Sử không dám đánh nữa, chỉ vào mặt Đà Lôi nói:

    - Hai con chó con có giỏi thì ngày mai ra đây đánh nhau nữa.

    Đà Lôi nói:

    - Được, mai sẽ đánh tiếp.

    Nó đã tính toán trong lòng, định trở về sẽ nhờ Tam ca Oa Khoát Đài giúp đỡ. Trong ba người anh thì Tam ca đối với nó tử tế nhất, lại rất khỏe mạnh, sáng mai nhất định có thể tới giúp đỡ. Đô Sử bèn dắt bọn trẻ chạy mất.

    Quách Tĩnh mặt mũi đầy máu, chìa tay nói với Chu Thông:

    - Trả kiếm lại cho ta!

    Chu Thông rút chủy thủ ra cầm ở tay, tung tung lên cười nói:

    - Trả thì sẽ trả cho ngươi. Nhưng ngươi hãy nói cho ta biết tại sao ngươi có thanh kiếm này?

    Quách Tĩnh lấy tay áo lau máu mũi, nói:

    - Mẹ tôi cho tôi.

    Chu Thông nói:

    - Cha ngươi tên gì?

    Quách Tĩnh trước nay không có cha, nghe câu ấy chợt sững sờ, chỉ lắc đầu quầy quậy. Toàn Kim Phát nói:

    - Ngươi họ Dương phải không?

    Quách Tĩnh lại lắc lắc đầu. Thất quái thấy đứa trẻ này đầu óc tối tăm, đều thấy thất vọng. Chu Thông lại hỏi:

    - Dương Khang là ai?

    Quách Tĩnh vẫn lắc đầu. Giang Nam thất quái rất trọng tín nghĩa, nói ra là làm, tuy đối với một đứa trẻ cũng quyết không bao giờ lừa dối. Chu Thông bèn đưa thanh chủy thủ lại cho Quách Tĩnh. Hàn Tiểu Oanh rút khăn tay ra lau máu cho Quách Tĩnh, dịu dàng nói:

    - Về nhà đi, từ nay về sau đừng đánh nhau nữa. Ngươi còn nhỏ, đánh không lại chúng đâu.

    Bảy người quay đầu ngựa, phóng mau về phía Đông. Quách Tĩnh ngơ ngác nhìn theo họ, Đà Lôi nói:

    - Quách Tĩnh, về thôi.

    Lúc ấy bảy người đi được một đoạn, nhưng Kha Trấn Ác rất thính tai, nghe thấy hai chữ Quách Tĩnh giật nảy mình, lập tức kéo cương quay ngựa vòng lại, hỏi:

    - Hài tử, ngươi họ Quách à? Ngươi là người Hán, không phải người Mông Cổ phải không?

    Quách Tĩnh gật gật đầu. Kha Trấn Ác cả mừng, hỏi dồn:

    - Mẹ ngươi tên gì?

    Quách Tĩnh đáp:

    - Mẹ là mẹ.

    Kha Trấn Ác lắc lắc đầu hỏi:

    - Ngươi đưa ta tới gặp mẹ ngươi được không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Mẹ không có ở đây.

    Kha Trấn Ác nghe giọng nói của nó có ý thù địch, bèn gọi:

    - Thất muội, cô tới hỏi nó xem.

    Hàn Tiểu Oanh nhảy xuống ngựa, dịu dàng nói:

    - Cha ngươi đâu?

    Quách Tĩnh nói:

    - Cha bị người xấu hại chết rồi, khi nào ta lớn sẽ đi giết người xấu trả thù.

    Hàn Tiểu Oanh hỏi:

    - Cha ngươi tên gì?

    Nàng quá phấn khích, giọng nói cũng run lên. Quách Tĩnh lắc lắc đầu. Kha Trấn Ác hỏi:

    - Người xấu hại chết cha ngươi tên gì?

    Quách Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói:

    - Y… y tên Đoàn Thiên Đức!

    Nguyên là Lý Bình ở tại sa mạc xa xôi, biết lúc nào cũng có thể gặp chuyện bất trắc, chuyện mình có thể còn sống mà trở về quê cũ Trung nguyên hay không quả thật rất xa xôi, nếu mình đột nhiên chết đi thì đứa con này ngay cả tên tuổi kẻ thù cũng vĩnh viễn không biết nên đã sớm đem tên tuổi diện mạo Đoàn Thiên Đức kể đi kể lại cho nó nghe. Nàng là một cô gái nhà quê thất học, trước nay chỉ gọi chồng là Khiếu ca, nghe người ngoài gọi y là Quách đại ca, còn tên thật của chồng là gì thì nàng không hề để ý. Quách Tĩnh cũng chỉ biết cha là cha, trước nay không hề biết tới tên khác. Ba chữ “Đoàn Thiên Đức” Quách Tĩnh nói ra cũng không có tiếng vang gì lớn, nhưng đột nhiên truyền vào tai thất quái, bảy người lập tức trợn mắt há miệng, như ba tiếng sét nổ rền giữa trời quang, không có oai lực nào kinh tâm động phách cho bằng. Trong chớp mắt ấy giống như đất chuyển núi nghiêng, gió mây đổi sắc. Qua một lúc, Hàn Tiểu Oanh mới bật tiếng reo lớn, Trương A Sinh đấm ngực thùm thụp, Toàn Kim Phát ôm chặt vai Nam Hy Nhân, Hàn Bảo Câu suýt ngã ngựa, Kha Trấn Ác ôm bụng cười sằng sặc, Chu Thông thì cứ xoay vòng vòng như một con ốc.

    Đà Lôi và Quách Tĩnh nhìn thấy bộ dạng họ như thế vừa buồn cười vừa kỳ quái. Qua một hồi lâu Giang Nam thất quái mới dần dần bình tĩnh lại, người nào trên mặt cũng đầy vẻ mừng rỡ. Trương A Sinh quỳ xuống đất không ngừng vái lên trời, miệng cứ ầm rầm:

    - Bồ tát linh thiêng, đa tạ trời xanh phù hộ!

    Hàn Tiểu Oanh nhìn Quách Tĩnh nói:

    - Tiểu huynh đệ chúng ta ngồi xuống đây từ từ nói chuyện.

    Đà Lôi trong lòng chỉ muốn đi tìm Tam ca Oa Khoát Đài nhờ giúp đỡ, lại thấy bảy người cử chỉ lời lẽ kỳ quái, nói tiếng Mông Cổ lơ lớ, âm điệu hoàn toàn sai lạc, xem ra không phải là người tốt, tuy mới rồi họ giải vây cho mình nhưng không muốn chần chừ ở đây không ngừng giục Quách Tĩnh về.

    Quách Tĩnh nói:

    - Tôi phải về thôi.

    Rồi kéo tay Đà Lôi, xoay người chạy đi. Hàn Bảo Câu phát hoảng, kêu lên:

    - Này, này ngươi không được chạy, cứ để bạn ngươi về trước thôi.

    Hai đứa trẻ thấy y hình dáng xấu xí kỳ quái chợt thấy sợ hãi, lập tức bỏ chạy thục mạng. Hàn Bảo Câu sấn lên vươn cánh tay ú nụ ra toan chụp cổ áo Quách Tĩnh kéo lại. Chu Thông kêu lên:

    - Tam đệ, đừng nóng nảy! - rồi giơ tay gạt nhẹ tay y.

    Hàn Bảo Câu ngạc nhiên dừng tay. Chu Thông gia tăng cước bộ vượt lên chặn trước mặt Đà Lôi và Quách Tĩnh, nhặt ba viên đá dưới đất, cười hì hì nói:

    - Ta làm ảo thuật, các ngươi có xem không nào?

    Quách Tĩnh và Đà Lôi lập tức thấy hiếu kỳ, bèn dừng lại nhìn nhìn ỵ. Chu Thông xòe tay phải ra, đặt ba viên đá vào lòng bàn tay, quát lớn một tiếng:

    - Biến!

    Tay nắm lại thành quyền, rồi xòe bàn tay ra một cái, ba viên đá nhỏ đã không thấy đâu nữa. Hai đứa trẻ vô cùng ngạc nhiên. Chu Thông chỉ vào chiếc khăn trên đầu

    mình một cái, quát lớn:

    - Ra mau!

    Rồi lột chiếc khăn xuống thì ba viên đá đang nằm gọn ghẽ trong đó. Quách Tĩnh và Đà Lôi bật tiếng cười rộ, cùng vỗ tay ầm lên. Đúng lúc ấy, xa xa có tiếng chim nhạn kêu vang, một bầy chim hồng nhạn xếp thành hình chữ nhân từ phía Bắc bay xuống. Chu Thông chợt xoay chuyển ý nghĩ, nói:

    - Bây giờ chúng ta sẽ tới xin đại ca ta làm phép ảo thuật.

    Rồi mò trong bọc lấy ra một chiếc khăn lau mồ hôi đưa cho Đà Lôi, chỉ Kha Trấn Ác nói:

    - Ngươi tới bịt mắt ông ta lại.

    Đà Lôi theo lời, cầm khăn tới bịt mắt Kha Trấn Ác, cười nói:

    - Chơi cút bắt à?

    Chu Thông nói:

    - Không phải, ngươi bịt kín mắt lại nhưng ông ta vẫn có thể bắn rơi chim nhạn trên không.

    Nói xong đưa một bộ cung tên vào tay Kha Trấn Ác. Đà Lôi nói:

    - Thế thì làm thế nào mà bắn được? Ta không tin.

    Đang lúc trò chuyện, bầy chim nhạn đã bay tới ngang đầu. Chu Thông vung tay ném ba viên đá lên, thủ kình của y rất mạnh, ba viên đá bay lên rất cao. Bầy nhạn giật mình, con nhạn đầu đàn cất tiếng kêu vang, đang định dẫn bầy đổi hướng bay vòng qua một bên. Kha Trấn Ác đã nhận rõ được vị trí, buông cung phát tên, vù một tiếng bắn trúng bụng con nhạn đầu đàn, cả tên lẫn nhạn lập tức rơi xuống.

    Đà Lôi và Quách Tĩnh cùng cất tiếng reo lên, chạy tới nhặt con nhạn lớn lên, đưa lại tận tay Kha Trấn Ác, tấm lòng trẻ thơ vô cùng kính phục ngưỡng mộ.

    Chu Thông nói:

    - Mới rồi bảy tám đứa bọn nó đánh hai người các ngươi, chỉ cần các ngươi học được võ công thì không sợ gì chúng đông người.

    Đà Lôi nói:

    - Sáng mai chúng tôi sẽ đánh nhau nữa, tôi sẽ gọi thêm anh tôi!

    Chu Thông nói:

    - Gọi anh giúp à? Hừ, đúng là bọn trẻ con vô dụng. Ta sẽ dạy các ngươi một ít võ nghệ, ngày mai thừa sức đánh thắng bọn nó.

    Đà Lôi nói:

    - Hai ngươi chúng tôi mà đánh thắng tám người bọn nó à?

    Chu Thông nói:

    - Đúng thế!

    Đà Lôi cả mừng nói:

    - Được, vậy thì ông dạy tôi đi!

    Chu Thông thấy Quách Tĩnh đứng bên cạnh có vẻ không thích thú, bèn hỏi:

    - Ngươi không muốn học à?

    Quách Tĩnh nói:

    - Mẹ nói không được đánh nhau với người ta, học võ đánh người thì mẹ không thích đâu.

    Hàn Bảo Câu khẽ mắng:

    - Thằng nhỏ hèn nhát!

    Chu Thông lại hỏi:

    - Mới rồi tại sao các ngươi đánh nhau thế?

    Quách Tĩnh đáp:

    - Là bọn nó đánh chúng tôi trước!

    Kha Trấn Ác trầm giọng nói:

    - Nếu ngươi gặp kẻ thù là Đoàn Thiên Đức thì ngươi tính sao?

    Quách Tĩnh đôi mắt nhỏ lóe lên ánh giận dữ, nói:

    - Tôi giết y, trả thù cho cha!

    Kha Trấn Ác nói:

    - Cha ngươi một thân võ nghệ mà còn bị y giết, ngươi không học võ đương nhiên đánh không được y, làm sao trả thù?

    Quách Tĩnh ngẩn người đứng ngớ ra không sao trả lời. Hàn Tiểu Oanh nói:

    - Bởi thế nên không học võ không được đâu.

    Chu Thông chỉ vào dãy núi hoang bên phải, nói:

    - Nếu ngươi muốn học võ trả thù thì khuya hôm nay lên đó tìm bọn ta. Có điều ngươi chỉ được tới một mình, ngoài người bạn nhỏ này của ngươi thì không được để người ngoài biết. Ngươi có dám không? Có sợ ma không?

    Quách Tĩnh vẫn ngơ ngác không trả lời. Đà Lôi thì nói:

    - Ông dạy võ cho tôi đi.

    Chu Thông chợt kéo khuỷu tay nó một cái, chân trái móc nhẹ. Đà Lôi ngã ngửa ra đất. Nó lồm cầm bò dậy, giận dữ nói:

    - Tại sao ông đánh tôi?

    Chu Thông cười nói:

    - Đó là võ đấy, ngươi học được chưa?

    Đà Lôi vốn rất thông minh lập tức hiểu ra, theo chiêu thức làm qua một lượt rồi nói:

    - Ông dạy thêm đi!

    Chu Thông đánh nhứ vào mặt nó một quyền. Đà Lôi né sang bên trái, quyền phải của Chu Thông đã đánh tới trúng giữa mũi Đà Lôi, chỉ là một quyền ấy hoàn toàn không dùng sức vừa chạm vào mũi nó đã lập tức rút về.

    Đà Lôi cả mừng kêu lớn:

    - Hay quá. Ông dạy nữa đi.

    Chu Thông chợt khom người xuống đầu vai khẽ huých vào hông nó một cái, Đà Lôi lập tức bị hất tung lên không. Toàn Kim Phát phi thân ra đỡ lấy nó, nhẹ nhàng đặt xuống đất. Quách Tĩnh đang ngơ ngác xuất thần, không biết đang nghĩ ngợi gì, đột nhiên lắc lắc đầu. Thất quái thấy Đà Lôi thông minh lanh lợi như thế, so ra thì Quách Tĩnh càng có vẻ ngu ngốc không bằng, đều không kìm được nỗi buồn bã.

    Hàn Tiểu Oanh thở dài một tiếng, mi mắt đỏ lên. Toàn Kim Phát nói:

    - Tôi thấy cũng không cần phải phí tâm làm gì. Chỉ cần đưa mẹ con nó về lại Giang Nam giao cho Khưu đạo trưởng. Việc tỷ võ thì chúng ta nhận thua quách cho xong.

    Chu Thông nói:

    - Thằng nhỏ này tư chất quá kém, không phải là người học võ.

    Hàn Bảo Câu nói:

    - Nó không có một chút cứng rắn, tôi cũng thấy chẳng ra sao.

    Thất quái dùng thổ âm Giang Nam nhao nhao bàn bạc. Hàn Tiểu Oanh xua xua hai đứa trẻ nói:

    - Các ngươi đi đi.

    Đà Lôi kéo Quách Tĩnh vui vẻ đi về.

    Giang Nam thất quái cay đắng sáu năm, bôn ba mấy ngàn dặm trên sa mạc mênh mông, một sớm gặp được Quách Tĩnh vốn là nỗi mừng trên trời rơi xuống, không ngờ chỉ vui vẻ được một lúc đã thấy Quách Tĩnh tư chất mười phần ngu xuẩn, rất khó học được võ công thượng thặng, bất giác lòng như tro nguội.

    Chuyện này mới thật là khó chịu, tính lại chẳng bằng không tìm ra Quách Tĩnh còn hơn. Hàn Bảo Câu nhấc roi ngựa lên không ngừng đập xuống mặt cát để trút giận, đánh đến nỗi bụi bốc mù mịt, không chịu dừng tay. Chỉ có Nam Sơn tiểu tử Nam Hy Nhân thủy chung không nói câu nào.

    Kha Trấn Ác nói:

    - Tứ đệ, ngươi nói thế nào?

    Nam Hy Nhân nói:

    - Tốt lắm.

    Chu Thông nói:

    - Cái gì tốt?

    Nam Hy Nhân nói:

    - Thằng nhỏ ấy tốt lắm.

    Hàn Tiểu Oanh vội hỏi:

    - Tứ ca cứ cái tính ấy, khó mà cạy miệng được một câu, cũng không chịu nói thêm chữ nào.

    Nam Hy Nhân cười khẽ một tiếng, nói:

    - Lúc ta nhỏ cũng rất ngu ngốc.

    Y trước nay trầm lặng ít nói, câu nào cũng nghĩ ngợi cặn kẽ rồi mới nói ra, nên không nói thì thôi, chứ nói là đúng. Lục quái nghe y nói thế, lập tức như thấy được một tia ánh sáng, đã không còn cúi đầu thở ra như lúc nãy.

    Trương A Sinh nói:

    - Đúng, đúng! Tôi có thông minh bao giờ đâu? - nói xong liếc Hàn Tiểu Oanh.

    Chu Thông nói:

    - Cứ xem tối nay nó có dám một mình lên núi không.

    Toàn Kim Phát nói:

    - Tôi thấy quá nửa là không dám. Để tôi đi tìm chỗ nó ở.

    Nói xong nhảy lên ngựa, phóng theo Đà Lôi và Quách Tĩnh, từ xa nhìn thấy hai đứa chạy vào lều Mông Cổ.

    *

    Đêm ấy thất quái ở lại trên núi hoang, chờ đến giờ Hợi ba khắc, sao Bắc đẩu đã xoay chiều mà vẫn chẳng thấy bóng Quách Tĩnh đâu.

    Chu Thông thở dài nói:

    - Giang Nam thất quái oai phong một thời, rốt lại lại bị thua dưới tay lão đạo sĩ xấu xa ấy?

    Chỉ thấy ở chân trời phía tây mây đen dày đặc đùn lên thành khối, trên đầu là một bầu trời xanh mờ mờ, không có bóng mây nào. Gió Tây bắc lúc thổi lúc dừng, bóng trăng dần dần lên tới giữa trời, quanh vành trăng có một quầng sáng đỏ. Hàn Tiểu Oanh nói:

    - Sợ đêm nay có mưa lớn. Nếu mưa thì thằng nhỏ ấy càng không tới.

    Trương A Sinh nói:

    - Vậy thì sáng mai chúng ta tìm tới chỗ nó.

    Kha Trấn Ác nói:

    - Tư chất ngu xuẩn cũng không quan trọng. Chỉ là thằng nhỏ ấy hơi nhát gan một chút, hừ!

    Nói xong lắc lắc đầu. Bảy người đang than thở, Hàn Bảo Câu đột nhiên a một tiếng, chỉ vào đám cỏ rậm nói:

    - Cái gì kia?

    Dưới ánh trăng sáng, chỉ thấy trong đám cỏ dày có ba khối màu trắng hình dáng rất kỳ quái. Toàn Kim Phát bước tới xem, chỉ thấy là ba đống đầu lâu nhưng xếp lên nhau rất chỉnh tề ngay ngắn.

    Y cười nói:

    - Nhất định là bọn trẻ bướng bỉnh kia nghịch ngợm, xếp đầu lâu người ra đây… Ồ, cái gì thế này? Nhị ca lại đây mau!

    Mọi người nghe giọng nói của y đột nhiên chuyển sang kinh ngạc, trừ Kha Trấn Ác, năm người kia đều vội chạy tới. Toàn Kim Phát cầm một cái đầu lâu lên đưa Chu Thông, nói:

    - Anh nhìn xem này!

    Chu Thông nhìn lên tay y, chỉ thấy giữa cái đầu lâu có năm cái lỗ như dùng ngón tay chọc thủng. Y đưa tay sờ một cái, năm ngón tay vừa khớp lọt vào năm cái lỗ, lỗ chỗ ngón cái lọt vào hơi to hơn, lỗ chỗ ngón út lọt vào hơi nhỏ hơn, đúng là như cẩn thận xoi theo hình dáng bàn tay, rõ ràng không phải là trẻ con nghịch ngợm.

    Chu Thông hơi biến sắc, lại khom người nhặt hai cái đầu lâu còn lại lên, chỉ thấy hai cái này cũng đều có năm lỗ thủng như cái vừa rồi, bất giác nảy lòng nghi ngờ:

    - Chẳng lẽ có người dùng ngón tay cắm vào sao?

    Nhưng nghĩ trên đời không có người nào võ công cao cường như thế, năm ngón tay có thể chọc thủng sọ người, cho nên chỉ trầm ngâm một mình không nói gì.

    Hàn Tiểu Oanh kêu lên:

    - Là yêu ma quỷ quái trên núi ăn thịt người phải không?

    Hàn Bảo Câu nói:

    - Đúng thế, nhất định là ma quỷ trong núi.

    Toàn Kim Phát trầm ngâm nói:

    - Nếu là ma quỷ trong núi thì xếp mấy cái đầu lâu này ngay ngắn như thế làm gì?

    Kha Trấn Ác nghe tới câu ấy nhảy bật dậy hỏi:

    - Xếp như thế nào?

    Toàn Kim Phát đáp:

    - Tất cả có ba đống xếp thành hình chữ phẩm, mỗi đống có chín cái đầu lâu.

    Kha Trấn Ác hoảng sợ hỏi:

    - Có phải chia làm ba tầng, tầng dưới năm cái, tầng giữa ba cái, tầng trên một cái không?

    Toàn Kim Phát ngạc nhiên nói:

    - Phải. Đại ca, sao anh biết?

    Kha Trấn Ác không trả lời nói ngay:

    - Mau đi về phía Đông bắc và Tây bắc mỗi hướng một trăm bước xem có gì khác không.

    Sáu người thấy thần sắc của y rất nghiêm trọng, thậm chí còn như hoảng hốt, khác hẳn vẻ thản nhiên ung dung lúc bình thời, không dám coi thường, liền ba người một toán chia ra đi về hai phía Đông bắc và Tây bắc vài trăm bước. Giây lát Hàn Tiểu Oanh phía Đông bắc và Toàn Kim Phát phía Tây bắc đồng thời kêu lên:

    - Ở đây cũng có đầu lâu.

    Kha Trấn Ác phi thân về phía Tây bắc, hạ giọng quát:

    - Đang lúc sống chết trước mắt, ngàn vạn lần không được lớn tiếng.

    Ba người ngạc nhiên không hiểu. Kha Trấn Ác đã vội vàng phi về phía Đông bắc tới cạnh bọn Hàn Tiểu Oanh, cũng bảo họ nói khẽ như vậy. Trương A Sinh hạ giọng hỏi:

    - Là yêu quái hay là kẻ thù vậy?

    Kha Trấn Ác nói;

    - Sở dĩ ta mù là nhờ họ ra ơn dạy dỗ cho đấy!

    Lúc ấy bọn Toàn Kim Phát phía Tây bắc đã chạy tới, đứng vây chung quanh Kha Trấn Ác, nghe y nói thế, ai cũng hoảng sợ. Tuy sáu người bọn họ kết nghĩa anh em với Kha Trấn Ác, tình như thủ túc, nhưng y rất ghét người khác nói tới việc mình bị mù lòa, nên sáu anh em chỉ cho rằng y lúc nhỏ bất hạnh bị thương chứ trước nay không hề dám hỏi tới, đến lúc ấy mới biết là do kẻ thù gây ra. Kha Trấn Ác là người võ công cao cường, khôn ngoan thâm trầm mà còn thảm bại như thế, thì kẻ thù này nhất định phải vô cùng lợi hại.

    Kha Trấn Ác cầm lấy một cái đầu lâu lên, sờ nắn thật kỹ, đưa năm ngón tay phải vào năm cái lỗ rồi lẩm bẩm:

    - Luyện thành rồi, luyện thành rồi, quả nhiên đã luyện thành rồi!

    Lại hỏi:

    - Ở đây cũng có ba đống đầu lâu phải không?

    Hàn Tiểu Oanh đáp:

    - Không sai.

    Kha Trấn Ác hạ giọng nói:

    - Mỗi đống cũng có chín cái chứ?

    Hàn Tiểu Oanh nói:

    - Một đống có chín cái, còn hai đống chỉ có sáu cái.

    Kha Trấn Ác nói:

    - Mau qua bên kia xem!

    Hàn Tiểu Oanh sải chân chạy mau về phía Đông bắc, khom người nhìn qua một cái rồi lập tức chạy trở lại, nói:

    - Bên đó mỗi đống có bảy cái, đều là đầu người chết, thịt còn chưa rã hết.

    Kha Trấn Ác hạ giọng nói:

    - Vậy thì họ sẽ tới ngay bây giờ!

    Rồi đưa cái đầu lâu cho Toàn Kim Phát, nói:

    - Cẩn thận để vào chỗ cũ, đừng để họ thấy có dấu vết bị di động.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập49,785,153

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/