Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,073,772

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ năm, 09:07 Ngày 07/01/2021
  • Anh hùng xạ điêu

    Quách Tĩnh cho dược phương vào bọc, đi ra cửa tây, sải chân chạy mau ra ngoài thành. Ra khỏi thành rồi, tuyết rơi càng lớn, hoa tuyết lả tả trước mặt, đưa mắt nhìn chỉ thấy một màn trắng mênh mông, ngoài đồng không một bóng người, đi được gần mười dặm thấy trước mặt có ánh nước chiếu lên, chính là một cái hồ nhỏ. Lúc ấy khí trời cũng không lạnh lắm, nước trong hồ chưa đóng băng, bông tuyết rơi xuống hồ đều tan trong nước, ven hồ đều là mai mọc san sát, hoa mai lại càng cánh băng nhụy tuyết, càng rõ vẻ trong trắng cao khiết.

    Quách Tĩnh nhìn quanh không thấy bóng người, bắt đầu nóng ruột:

    - Hay y chờ không thấy mình tới đã về trước rồi!

    Bèn cất tiếng gọi lớn:

    - Hoàng hiền đệ, Hoàng hiền đệ.

    Chỉ nghe tiếng phành phạch, ven hồ có mấy con chim nước bay lên. Quách Tĩnh cảm thấy thất vọng, gọi thêm hai tiếng, lại nghĩ:

    - Hay y chưa tới, thôi mình cứ ở đây chờ y vậy.

    Lúc ấy bèn ngồi xuống ven hồ, vừa nghĩ tới Hoàng Dung, vừa nghĩ tới thương thế của Vương Xứ Nhất, cũng không lòng dạ nào mà ngắm cảnh tuyết rơi, huống chi cảnh tuyết lớn đầy trời này thì y từ nhỏ ở Mạc Bắc đã quen nhìn thấy, còn chỗ khác biệt giữa sa mạc cát vàng với mai lạnh hồ yên thì y cũng không hề để ý. Chờ một hồi lâu, chợt nghe trong khu rừng phía tây văng vẳng có tiếng chửi mắng, y nảy lòng hiếu kỳ, rảo chân bước tới, chỉ nghe tiếng một người hung dữ nói:

    - Ở đây mà còn làm ra vẻ đại sư ca à? Mọi người ai cũng như nhau, chẳng lẽ ngươi lại đang không đong đưa trên trời chắc.

    Một người khác nói:

    - Con mẹ nó! Mới rồi nếu ngươi không hèn nhát như thế, quay lưng bỏ chạy, thì chẳng lẽ bốn người chúng ta đánh một mình y mà lại thua à?

    Lại một người khác nói:

    - Ngươi có chạy bò lê bò càng, cũng chẳng có gì là sai.

    Nghe giọng nói thì tựa hồ là Hoàng Hà tứ quỷ. Quách Tĩnh tay nắm ngọn nhuyễn tiên trong lưng, thò đầu nhìn vào rừng, nhưng thấy trống không chẳng có một bóng người.

    Chợt nghe giọng nói từ trên cao truyền tới, có người nói:

    - Ðộng đao động thương ra mặt đánh nhau thì chúng ta quyết không thua, ai ngờ thằng tiểu khiếu hóa ấy giở đủ quỷ kế.

    Quách Tĩnh ngẩng đầu lên, chỉ thấy có bốn người bị treo trên không, đong đa đong đưa, đang chỉ tay vung chân chửi mắng không ngớt, không phải Hoàng Hà tứ quỷ thì là ai? Y vừa thấy thế cả mừng, đoán chắc Hoàng Dung chỉ ở quanh đây, bèn cười hềnh hệch bước ra nói:

    - Ô, các ngươi đang luyện tập khinh công ở đây.

    Tiền Thanh Kiện tức giận nói:

    - Ai luyện tập khinh công? Tiểu tử ngu ngốc nhà ngươi mù à? Bọn ta là bị người ta treo lên ở đây đấy.

    Quách Tĩnh hô hô cười rộ. Tiền Thanh Kiện tức quá, trên không vung chân định đá y, nhưng khoảng cách quá xa làm sao đá được?

    Mã Thanh

    Hùng chửi:

    - Thằng tiểu tử thối tha, ngươi mà không tránh ra xa thì lão tử sẽ đái xuống ngươi đấy.

    Quách Tĩnh cười gập cả người, nói:

    - Ta đứng ở đây làm sao ngươi đái tới được.

    Đột nhiên sau lưng có người cười khẽ một tiếng. Quách Tĩnh quay lại nhìn, tiếng khuấy nước vang lên, một chiếc thuyền trong bụi cây rậm lướt ra.

    Chỉ thấy cuối thuyền có một cô gái cầm chèo khoát nước, tóc dài xõa xuống vai, y phục toàn thân màu trắng, trên tóc buộc một cái vòng vàng, tuyết trắng ánh lên chớp chớp lóe sáng. Quách Tĩnh thấy cô gái kia trang phục toàn thân giống như tiên nữ, bất giác ngẩn người ra nhìn. Chiếc thuyền từ từ tới gần, chỉ thấy nàng còn rất nhỏ tuổi, bất quá chỉ mười lăm mười sáu, da trắng như tuyết, xinh đẹp không ai bằng, dung mạo tuyệt trần, không thể nhìn gần.

    Quách Tĩnh thấy hoa cả mắt, không dám nhìn nữa, quay đầu qua chỗkhác, từ từ lui lại mấy bước. Cô gái kia chèo thuyền vào sát bờ, kêu lên:

    - Quách ca ca, lên thuyền đi!

    Quách Tĩnh giật nảy mình, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy cô gái kia tươi cười rạng rỡ, áo quần phất phơ trước gió. Quách Tĩnh như si như mộng, hai tay đưa lên che mắt.

    Cô gái kia cười nói:

    - Sao thế? Không nhận ra ta à?

    Quách Tĩnh nghe giọng nói của nàng thì rõ ràng giống như Hoàng Dung, nhưng một gã tiểu khiếu hóa gầy gò rách rưới tại sao lại đột nhiên trở thành một tiên nữ, đúng là không thể tin vào mắt mình. Chỉ nghe Hoàng Hà tứ quỷ sau lưng nhao nhao kêu lên:

    - Tiểu cô nương, mau tới cắt dây giúp, thả bọn ta xuống với!

    - Cô giúp việc này, ta cho cô một trăm lượng bạc!

    - Mỗi người một trăm lượng, tất cả bốn trăm lượng đấy!

    - Cô muốn tám trăm lượng cũng được!

    Cô gái kia không thèm ngó ngàng gì tới họ, cười nói:

    - Ta là Hoàng hiền đệ của ngươi đây, ngươi không thèm nhìn ta à?

    Quách Tĩnh định thần nhìn lại, thấy nàng quả thật mắt mày mũi miệng đều giống hệt Hoàng Dung, bèn nói:

    - Cô à, cô à.

    Chỉ nói được hai chữ cô rồi không nói được gì nữa. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, nói:

    - Ta vốn là con gái, ai cần ngươi gọi là Hoàng hiền đệ, Hoàng hiền đệ chứ? Mau lên thuyền đi.

    Quách Tĩnh như đang trong mơ, nhún chân một cái nhảy lên thuyền. Hoàng Hà tứ quỷ trên cao thì không ngừng nâng giá tiền thưởng. Hoàng Dung chèo thuyền ra tới giữa hồ, lấy rượu thịt ra, cười nói:

    - Chúng ta ở đây uống rượu thưởng tuyết lại không hay sao?

    Lúc ấy đã cách Hoàng Hà tứ quỷ khá xa, không còn nghe thấy tiếng kêu gào của họ nữa. Quách Tĩnh dần dần trấn tĩnh, cười nói:

    - Ta thật hồ đồ, cứ cho rằng cô là con trai, từ nay trở đi không thể gọi cô là Hoàng hiền đệ nữa rồi!

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ngươi cũng đừng gọi ta là Hoàng hiền muội, cứ gọi ta là Dung nhi thôi. Cha ta trước nay cũng gọi thế.

    Quách Tĩnh chợt nhớ ra, nói:

    - Ta có mang điểm tâm cho cô đây.

    Rồi lấy trong bọc ra mấy cái bánh mà Hoàn Nhan Khang đưa tới, nào ngờ y cõng Vương Xứ Nhất, múc nước giải độc, bôn ba mua thuốc đã đè mấy món điểm tâm cái bẹp cái vỡ trông chẳng còn ra hình thù gì, Hoàng Dung thấy thế mỉm cười.

    Quách Tĩnh đỏ mặt nói:

    - Không ăn được rồi!

    Rồi cầm lên định ném xuống hồ. Hoàng Dung chìa tay ra đón lấy, nói:

    - Ta thích ăn.

    Quách Tĩnh sửng sốt, Hoàng Dung đã cầm một cục bánh lên cho vào miệng. Quách Tĩnh thấy nàng ăn được vài miếng thì mi mắt đỏ lên, nước mắt từ từ ứa ra, lại càng không hiểu. Hoàng Dung nói:

    - Ta sinh ra đã không có mẹ, trước nay đâu có ai nghĩ tới ta thế này…

    Nói xong rơi mấy giọt lệ. Nàng lấy ra một cái khăn tay sạch màu trắng. Quách Tĩnh cho rằng nàng định lau nước mắt, nào ngờ nàng gói mấy cục bánh bẹp nát lại thật kỹ, cho vào trong bọc, liếc mắt cười một tiếng, nói:

    - Ta sẽ ăn dần.

    Quách Tĩnh không biết gì về loại tình cảm này của đàn bà con gái, chỉ thấy hành động của vị Hoàng hiền đệ này rất lạ lùng, liền hỏi nàng:

    - Cô nói có chuyện gấp cần nói với ta, là chuyện gì vậy?

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ta muốn nói với ngươi rằng ta không phải là Hoàng hiền đệ gì cả mà là Dung nhi, chẳng phải chuyện gấp sao?

    Quách Tĩnh cũng cười khẽ một tiếng, nói:

    - Cô xinh đẹp như thế, tại sao trước đây lại cải trang thành tiểu khiếu hóa?

    Hoàng Dung nghiêng đầu đi nói:

    - Ngươi nói ta xinh đẹp à?

    Quách Tĩnh thở ra nói:

    - Rất đẹp, đúng là rất giống tiên nữ trên núi tuyết của bọn ta.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ngươi gặp tiên nữ rồi sao?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ta chưa gặp, chứ gặp thì làm sao còn sống được?

    Hoàng Dung ngạc nhiên hỏi:

    - Sao thế?

    Quách Tĩnh đáp:

    - Những người già ở Mông Cổ nói ai gặp tiên nữ thì vĩnh viễn không muốn trở về thảo nguyên nữa, cả ngày cứ đờ người ra trên núi tuyết, vài ngày là chết cóng.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Vậy ngươi nhìn thấy ta có đờ người ra không?

    Quách Tĩnh thoáng đỏ mặt, vội nói:

    - Chúng ta là bạn tốt, khác hẳn chứ.

    Hoàng Dung gật gật đầu, nghiêm trang nói:

    - Ta biết ngươi thật lòng đối xử tốt với ta, bất kể ta là trai hay gái, xinh đẹp hay xấu xí.

    Lát sau lại nói:

    - Ta ăn mặc thế này ai cũng sẽ lấy lòng ta, có gì là lạ? Lúc ta làm tiểu khiếu hóa ngươi đối xử với ta tốt, đó mới là tốt thật.

    Lúc ấy nàng thấy tâm tình cực kỳ khoan khoái, cười nói:

    - Ta hát một khúc cho ngươi nghe, được chứ?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ngày mai sẽ hát được không? Chúng ta phải mua thuốc ngay cho Vương đạo trưởng.

    Lúc ấy bèn kể qua chuyện Vương Xứ Nhất bị thương trong Triệu vương phủ và tình hình mua thuốc không được.

    Hoàng Dung nói:

    - Ta cũng đã ngạc nhiên, thấy ngươi mồ hôi đầy mặt chạy ra chạy vào từng hiệu thuốc, không biết là cần gì, té ra là vì thế.

    Quách Tĩnh lúc ấy mới nghĩ ra là lúc y đi mua thuốc thì Hoàng Dung đã theo sát phía sau, nếu không cũng không biết chỗ y ở, bèn nói:

    - Hoàng hiền đệ, ta cưỡi con tiểu hồng mã của ngươi đi mua thuốc được không?

    Hoàng Dung nghiêm trang nói:

    - Thứ nhất, ta không phải là Hoàng hiền đệ. Thứ hai, con tiểu hồng mã làcủa ngươi, chẳng lẽ ta lại lấy của ngươi thật sao? Ta chỉ là thử ngươi thôi. Thứ ba, tới các thị trấn phụ cận cũng chưa chắc đã mua được thuốc.

    Quách Tĩnh thấy nàng đoán việc không bàn mà hợp với Vương Xứ Nhất, bất giác vô cùng lo lắng hoảng sợ.

    Hoàng Dung cười khẽ nói:

    - Bây giờ ta hát một khúc cho ngươi nghe nhé?

    Chỉ thấy nàng hơi nghiêng đầu, tựa vào mạn thuyền, giọng hát trong trẻo từ cổ họng vang lên:

    Tiếng nhạn kêu sương, thấu qua rèm lạnh buốt. Đang khi băng đóng chưa dày, mây đưa trăng lướt. Gương con soi bóng lược. Muốn thoa son đánh phấn, điểm trang khó lòng học được. Vóc ngọc hao mòn, lại khoác chăn dày mấy lớp. Tựa gió xuân, duyên dáng mỉm cười, quay ngắm hoa rơi lác đác.

    Quạnh quẽ bấy! Quê nhà đâu nhỉ? Lầu gác bên ao, cây vườn dưới tuyết. Dao trì thề xưa, cánh hồng nhờ ai hẹn ước? Bướm con kia chỉ giỏi tìm hoa hỏi liễu, đậu khắp cành nam chửa biết. Luống thương tâm, lạnh lẽo chiều buông, tù và mấy tiếng.

    Quách Tĩnh lắng nghe từng tiếng từng tiếng, tuy về ý nghĩa bài từ thì không hiểu gì nhưng thanh âm êm ái, ngân nga dìu dặt, nghe thấy không kìm được nỗi say mê, thần hồn điên đảo, tình cảnh êm đẹp vui sướng lần này quả thật từ khi lọt lòng đến nay y chưa từng được gặp.

    Hoàng Dung hát xong một khúc, hạ giọng nói:

    - Bài từ Thụy hạc tiên này của Tân đại nhân là tả hoa mai sau tuyết, ngươi thấy hay không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ta chẳng hiểu chút gì, nhưng cô hát rất hay. Tân đại nhân là ai vậy?

    Hoàng Dung nói:

    - Tân đại nhân chính là Tân Khí Tật. Cha ta nói ông ta là quan tốt yêu nước thương dân. Lúc phương Bắc rơi vào tay người Kim, bọn Nhạc gia gia đều bị gian thần hãm hại, chỉ còn có Tân đại nhân ra sức mưu toan lấy lại đất cũ.

    Quách Tĩnh tuy thường nghe mẹ nói việc người Kim tàn bạo, giết hại bách tính Trung Quốc, nhưng rốt lại từ nhỏ sinh trưởng ở Mông Cổ, nỗi đau vong quốc ở y cũng không phải sâu sắc, bèn nói:

    - Ta trước nay chưa từng tới Trung nguyên, những chuyện ấy sắp tới cô cứ từ từ nói cho ta nghe, bây giờ thì chúng ta phải nghĩ cách cứu Vương đạo trưởng cho mau.

    Hoàng Dung nói:

    - Ngươi cứ nghe ta, chúng ta cứ ở đây chơi thêm lúc nữa, không cần phải gấp.

    Quách Tĩnh nói:

    - Y nói nếu trong vòng mười hai giờ mà không uống thuốc thì chắc chắn sẽ bị tàn phế.

    Hoàng Dung nói:

    - Vậy cứ để y tàn phế là được, cũng không phải là ngươi và ta bị tàn phế.

    Quách Tĩnh a một tiếng nhảy phắt lên, nói:

    - Cái… cái…

    Trên mặt đã lộ vẻ tức giận. Hoàng Dung mỉm cười nói:

    - Không cần giận đâu, ta bảo đảm ngươi sẽ có thuốc là được.

    Quách Tĩnh nghe nàng nói có vẻ rất chắc chắn, mà mình cũng không có cách nào khác, nghĩ thầm:

    - Cô ta về mưu trí võ công đều hơn mình rất xa, nghe lời cô ta chắc không sao.

    Chỉ đành tạm thời gác chuyện ấy qua một bên. Hoàng Dung kể lại việc treo Hoàng Hà tứ quỷ lên cây thế nào, chọc ghẹo Hầu Thông Hải thế nào, hai người vỗ tay cười ầm lên. Nhìn thấy màn đêm buông xuống bốn bề, tuyết trắng, nước hồ, hoa mai đều dần dần trở thành mờ mịt. Hoàng Dung từ từ đưa tay ra cầm bàn tay Quách Tĩnh, hạ giọng nói:

    - Bây giờ thì ta không sợ gì cả.

    Quách Tĩnh nói:

    - Cái gì?

    Hoàng Dung nói:

    - Cho dù gia gia không cần ta, ngươi cũng muốn ta đi theo ngươi, phải không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Cái đó đương nhiên. Dung nhi, ta và cô ở chung một chỗ, thật là thật là… thật là vui sướng.

    Hoàng Dung nhẹ nhàng dựa vào ngực y. Quách Tĩnh chỉ thấy một mùi hương ngọt ngào bao bọc thân thể y, bao bọc hồ nước, bao bọc cả trời đất, cũng không biết là mùi hương hoa mai hay mùi hương trên người Hoàng Dung tỏa ra. Hai người cầm tay nhau không nói gì nữa. Qua một lúc rất lâu rất lâu, Hoàng Dung thở ra một hơi, nói:

    - Chỗ này đẹp lắm, tiếc là chúng ta phải đi thôi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Vì sao thế?

    Hoàng Dung nói:

    - Không phải ngươi cần tìm thuốc cho Vương đạo trưởng sao?

    Quách Tĩnh mừng rỡ nói:

    - À, đi lấy ở đâu vậy?

    Hoàng Dung nói:

    - Mấy vị thuốc ấy trong các hiệu thuốc đi đâu cả rồi?

    Quách Tĩnh nói:

    - Nhất định là người của Triệu vương phủ lấy hết rồi.

    Hoàng Dung nói:

    - Không sai, vậy chúng ta cứ tới Triệu vương phủ mà lấy.

    Quách Tĩnh giật mình nhảy dựng lên nói:

    - Triệu vương phủ à?

    Hoàng Dung nói:

    - Ðúng thế!

    Quách Tĩnh nói:

    - Không tới đó được, chúng ta tới đó chỉ có nộp mạng thôi.

    Hoàng Dung nói:

    - Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm để mặc Vương đạo trưởng bị tàn phế sao? Mà biết đâu vết thương quá nặng, còn mất mạng luôn kia?

    Quách Tĩnh nhiệt huyết trào lên, nói:

    - Ðược, ta đi, có điều cô không cần đi.

    Hoàng Dung nói:

    - Tại sao thế?

    Quách Tĩnh nói:

    - Nói tóm lại là cô không cần đi.

    Nhưng không nói được lý do, Hoàng Dung hạ giọng nói:

    - Ngươi có thương yêu ta hơn, ta cũng không chịu đâu. Nếu ngươi gặp tai nạn, chẳng lẽ ta sống được một mình sao?

    Quách Tĩnh trong lòng chấn động, bất giác cảm động, thương yêu, mừng rỡ, thương thân, bấy nhiêu tình cảm đồng thời trào dâng trong lòng, đột nhiên can đảm gấp trăm lần, chợt thấy bọn Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ không có gì đáng sợ, trên đời không có việc gì khó, hiên ngang nói:

    - Ðược, chúng ta cùng đi lấy thuốc!

    Hai người chèo thuyền vào bờ, lên bộ trở vào thành, đi về hướng vương

    phủ. Đi được nửa đường, Quách Tĩnh chợt nhớ tới Hoàng Hà tứ quỷ còn bị treo trên cây, dừng bước nói:

    - À, có nên trở lại thả Hoàng Hà tứ quỷ xuống không?

    Hoàng Dung cười khúc khích nói:

    - Bốn gã ngốc ấy xưng tên là Cương Liệt Hùng Kiện, rất là lợi hại, lạnh cũng không cóng, đói cũng không chết, mà dù có chết đói thì làm Mai lâm tứ quỷ so ra cũng cao nhã hơn Hoàng Hà tứ quỷ nhiều.

    Hồi 9: Thương sắt cày hư

    4 / 5 ( 5 bình chọn )

    Quách Hoàng hai người tới hậu viện Triệu Vương phủ, vượt tường vào trong. Hoàng Dung dịu dàng nói:

    - Công phu khinh công của ngươi cao cường thật!

    Quách Tĩnh đang nằm phục dưới chân tường nghe ngóng động tĩnh trong hậu viện, nghe nàng nói thế, trong lòng chợt thấy sung sướng êm đềm không sao tả được.

    Qua một lúc, chợt nghe tiếng bước chân, hai người vừa nói vừa cười đi tới, chỉ nghe một người nói:

    - Tiểu vương gia nhốt vị cô nương ấy ở đây, ngươi đoán là để làm gì nào?

    Người kia cười đáp:

    - Cần gì phải đoán? Từ lúc ngươi lọt lòng mẹ đến nay đã thấy được nửa cô nương nào xinh đẹp như thế chưa?

    Người trước nói:

    - Xem bộ dạng ngươi cứ tít cả mắt lại, coi chừng tiểu vương gia chém đầu đấy. Còn cô nương kia à, dung mạo tuy đẹp nhưng vẫn chưa bằng vương phi của chúng ta.

    Người kia nói:

    - Loại con gái phong trần ấy sao ngươi lại đem so với vương phi?

    Người trước nói:

    - Ngươi cho rằng vương phi xuất thân…

    Nói tới đó chợt im bặt, ho khan hai tiếng chuyển qua chuyện khác:

    - Tiểu vương gia hôm nay đánh nhau với người ta bị lép vế, bọn mình phải cẩn thận đấy, đừng để y nổi nóng lại được một trận đòn.

    Người kia nói:

    - Tiểu vương gia đánh ra một quyền thì ta sẽ tránh thế này, kế phóng ra một cước thế này…

    Người trước cười nói:

    - Thôi đừng khoe thối nữa!

    Quách Tĩnh nghĩ thầm:

    - Té ra Hoàn Nhan Khang đã có ý trung nhân xinh đẹp nên không chịu cưới Mục cô nương, cũng khó trách được. Nhưng đã như thế thì y không nên tỷ võ chiêu thân với Mục cô nương, lại càng không nên cướp hài của q người ta không chịu trả. Mà tại sao y nhốt người ở đây? Hay vì người ta không chịu nên y muốn cưỡng bách?

    Lúc ấy hai người kia đã tới gần hơn, một người cầm đèn lồng, một người bưng một hộp thức ăn, hai người đều mặc áo xanh đội khăn nhỏ. ăn mặc theo lối gia nhân. Người bưng hộp thức ăn cười nói:

    - Vừa muốn nhốt người ta vừa sợ người ta chết đói, khuya khoắt thế này còn nhất định đưa thức ăn qua.

    Người kia nói:

    - Nếu không vừa phong lưu vừa chu đáo thì làm sao được lòng người đẹp?

    Hai người hạ giọng bàn tán cười nói, dần dần đi xa.

    Hoàng Dung nảy lòng hiếu kỳ, hạ giọng nói:

    - Chúng ta đi nhìn thử xem rốt lại là người đẹp thế nào.

    Quách Tĩnh nói:

    - Trộm thuốc là chuyện cần nhất.

    Hoàng Dung nói:

    - Ta lại phải nhìn người đẹp trước đã!

    Rồi cất bước theo sau hai người kia. Quách Tĩnh nghĩ thầm:

    - Đàn bà thì có gì hay chứ? Thật là kỳ quái.

    Nhưng y làm sao biết rằng phàm là đàn bà con gái mà nghe nói một cô gái khác xinh đẹp, nếu không được đích thân nhìn thấy thì rất khó chịu, còn nếu mình là một cô gái xinh đẹp lại càng không tới nhìn một cái không được. Quách Tĩnh chỉ cho rằng tính nết nàng còn quá trẻ con, đành phải đi theo.

    Vườn hoa của Triệu vương phủ rất rộng họ theo hai người gia nhân đi vòng vèo một lúc mới tới trước một gian nhà lớn, thấy trước cửa có người cầm binh khí canh gác. Hoàng Dung và Quách Tĩnh nép vào một bên, chỉ nghe hai người gia nhân nói với đám thân binh canh gác mấy câu, họ bèn mở cửa cho hai người vào.

    Hoàng Dung nhặt một hòn đá, búp một tiếng ném tắt đĩa đèn, kéo tay Quách Tĩnh tung người vọt vào cửa, vượt tuôn qua hai người gia nhân. Hai người gia nhân và đám thân binh vẫn chưa biết gì, chỉ cho là đá trên mái nhà ngẫu nhiên rơi xuống.

    Hai người gia nhân chửi đùa mấy câu, lấy bùi nhùi đá lửa ra thắp lại đèn, đi qua một khoảng sân lớn, mở một cánh cửa lớn bên trong bước vào. Hoàng Dung và Quách Tĩnh rón rén theo sau, chỉ thấy bên trong là một dãy chấn song làm bằng những thanh sắt cực lớn, như một cái chuồng giam nhốt thú dữ, phía trong có hai người ngồi, rõ ràng là một nam một nữ.

    Một người gia nhân thắp nến lên, đưa tay qua chấn song rào đặt lên bàn. Dưới ánh nến sáng Quách Tĩnh nhìn thấy rất rõ ràng, không kìm được ngạc nhiên, chỉ thấy người đàn ông râu tóc điểm bạc, mặt đầy vẻ tức giận, chính là Mục Dịch, một cô gái trẻ tuổi cúi đầu ngồi cạnh y, không phải Mục Niệm Từ thì là ai? Quách Tĩnh vô cùng ngờ vực, không sao hiểu được:”Tại sao họ lại ở đây? Phải rồi, nhất định là bị Hoàn Nhan Khang bắt về. Mà Hoàn Nhan Khang có ý gì? Rốt lại y có yêu thương cô nương này không?”.

    Hai người gia nhân lấy thức ăn rượu thịt trong hộp ra, từng tô từng tô đưa qua chấn song. Mục Dịch chụp một tô ném ra ngoài, chửi:

    - Ta đã rơi vào tay các ngươi rồi, muốn giết thì giết mau đi, ai cần các ngươi làm ra vẻ tử tế?

    Trong tiếng chửi mắng, chợt nghe đám thân binh bên ngoài đồng thanh nói:

    - Xin chào tiểu vương gia!

    Hoàng Dung và Quách Tĩnh nhìn nhau một cái, vội nép vào sau cánh cửa. Chỉ thấy Hoàn Nhan Khang rảo chân bước vào, lớn tiếng trách mắng:

    - Ai chọc giận Mục lão anh hùng đấy? Lát nữa trở về xem ta có đánh gãy cái chân chó của các người không?

    Hai người gia nhân đều quỳ một chân xuống, cúi đầu nói:

    - Tiểu nhân không dám.

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Cút mau ra ngoài.

    Hai người vội nói:

    - Dạ, dạ.

    Rồi đứng lên quay người bước ra, lúc ra tới cạnh cửa thì nhìn nhau lè lưỡi, làm ra vẻ nhát ma.

    Hoàn Nhan Khang chờ họ khép cửa xong, tươi cười nói với cha con Mục Dịch:

    - Ta mời hai vị tới đây là có chuyện riêng muốn nói, hai vị ngàn vạn lần đừng hiểu lầm.

    Mục Dịch tức giận nói:

    - Ngươi bắt bọn ta về giam nhốt như phạm nhân ở đây, đó là mời à?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Thật có lỗi. Xin hai vị tạm chịu ủy khúc một lúc, ta thật lòng rất áy náy.

    Mục Dịch tức giận chửi:

    - Câu ấy thì đem đi mà lừa đứa trẻ lên ba. Bọn quan lại ăn thịt người không sót một miếng xương, chẳng lẽ ta thấy còn ít sao?

    Hoàn Nhan Khang mấy lần muốn nói chuyện đều bị Mục Dịch lớn tiếng mắng át đi, nhưng công phu hàm dưỡng của y rất cao, cứ cười hì hì chứ không hề nổi giận.

    Mục Niệm Từ nghe một lúc, hạ giọng nói:

    - Cha, người cứ nghe y nói xem thế nào.

    Mục Dịch hừ một tiếng, lúc ấy mới không chửi mắng nữa.

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Dung mạo nhân phẩm của lệnh ái như thế, trên đời hiếm có, ta lại không phải là kẻ có mắt không tròng, sao lại không yêu thích chứ?

    Mục Niệm Từ hai má đỏ bừng lên, cúi đầu càng thấp. Chỉ nghe Hoàn Nhan Khang nói tiếp:

    - Có điều ta là thế tử của Triệu vương, gia giáo lại nghiêm, chỉ cần để người ta biết, nói ta kết thân với một vị anh hùng giang hồ, hào kiệt thảo mãng thì không những phụ vương trách phạt mà quá nửa còn bị thánh thượng nghiêm chỉ quở trách phụ vương.

    Mục Dịch nói:

    - Thế ngươi định thế nào?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - ta muốn mời hai vị nghỉ ngơi vài hôm ở tệ xá dưỡng thương cho lành, sau đó trở về quê quán. Qua sáu tháng một năm, đợi khi việc đã lắng xuống, hoặc ta tới phủ nghênh thân, hoặc mời lão tiền bối đưa lệnh ái tới hoàn hôn, như vậy há chẳng phải đôi đường đều tốt đẹp sao?

    Mục Dịch trầm ngâm không nói, trong lòng lại nghĩ tới chuyện khác.

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Phụ vương vì ta bướng bỉnh gây họa, ba tháng trước đã bị thánh thượng mấy lần quở trách, nếu lại biết chuyện này của ta thì hôn sự quyết không thể tốt đẹp được. Cho nên cốt là lão tiền bối phải giữ cho kín.

    Mục Dịch tức giận nói:

    - Theo lời ngươi nói thì sắp tới cho dù con gái ta theo ngươi cũng phải lén lén lút lút, không thể làm vợ đàng hoàng chứ gì?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Chuyện đó tự nhiên ta sẽ có cách thu xếp, sắp tới nhờ mấy vị đại thần trong triều làm mai mối, cũng phải công khai cưới lệnh ái mới được.

    Mục Dịch chợt biến sắc, nói:

    - Ngươi đi mời mẹ ngươi lại đây, để bọn ta gặp mặt nói cho rõ ràng.

    Hoàn Nhan Khang cười khẽ một tiếng, nói:

    - Mẹ ta làm sao gặp ngươi?

    Mục Dịch quả quyết nói:

    - Nếu không gặp mặt mẹ ngươi thì bất kể ngươi hoa ngôn xảo ngữ thế nào, ta cũng quyết không đếm xỉa tới.

    Nói xong chụp bầu rượu ném qua song sắt.

    Mục Niệm Từ từ sau khi tỷ võ với Hoàn Nhan Khang, một mảnh phương tâm đã sớm xiêu lòng vì y, nghe y nói rất hợp tình hợp lý, đang mừng thầm chợt thấy cha đột nhiên vô cớ nổi giận, bất giác vừa kinh ngạc vừa đau lòng.

    Hoàn Nhan Khang tay áo phất một cái cuốn lấy bình rượu, vươn tay đặt lại trên bàn, cười nói:

    - Không bồi tiếp nữa!

    Rồi quay người bước ra.

    Quách Tĩnh nghe Hoàn Nhan Khang nói chuyện biết y quả thật có nỗi khổ tâm, cách thức nói ra cũng rất chu đáo, nào ngờ Mục Dịch đột nhiên trở mặt, bèn nghĩ thầm:

    - Mình thử ra khuyên y xem sao.

    Đang định vươn người nhảy ra, thì Hoàng Dung đã nắm tay áo y kéo y lỏn ra cửa. Chỉ nghe Hoàn Nhan Khang hỏi một người gia nhân:

    - Mang tới chưa?

    Người kia đáp:

    - Rồi.

    Rồi đưa tay ra, trong tay có một con thỏ. Hoàn Nhan Khang đón lấy, lắc cắc hai tiếng, bẻ gãy hai chân sau con thỏ rồi ôm vào lòng, rảo chân bước đi. Quách Tĩnh và Hoàng Dung vô cùng ngạc nhiên, không biết y giở trò gì, rón rén theo sau xa xa. Vòng qua một hàng giậu trúc, nhìn thấy ba gian nhà nhỏ mái ngói tường vôi.

    Đây là loại nhà ở tầm thường của người nhà quê, không ngờ lại thấy trong vương phủ giàu có xa hoa, hai người đều vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy Hoàn Nhan Khang đẩy cánh cửa gỗ bước vào bên trong. Hai người rón rén vòng ra phía sau dán mắt vào khe cửa sổ nhìn vào, nghĩ Hoàn Nhan Khang tới nơi kỳ bí này ắt có hành động kỳ lạ, nào ngờ lại nghe y gọi một tiếng:

    - Mẹ!

    Bên trong lập tức vang lên tiếng ờ của một người đàn bà.

    Hoàn Nhan Khang bước vào phòng. Hoàng Dung và Quách Tĩnh chuyển qua một cửa sổ khác nhìn, chỉ thấy một người đàn bà trung niên ngồi cạnh bàn, một tay chống cằm, ngơ ngẩn xuất thần. Người đàn bà này chưa tới bốn mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, không hề trang điểm, áo quần trên người đều là vải thô. Hoàng Dung tự nhủ:

    - Vị vương phi này quả nhiên còn đẹp hơn Mục cô nương mấy phần, nhưng sao bà ta lại ăn mặc như đàn bà nhà quê, mà lại ở trong một ngôi nhà hư hư nát nát thế này? Chẳng lẽ bị Triệu vương đày vào lãnh cung?

    Quách Tĩnh đã có tiền lệ về Hoàng Dung nên không hề ngạc nhiên, có điều lại nghĩ:

    - Bà ta nhất định cũng giống như Hoàng Dung, cố ý mặc quần áo vải thô, giả làm người nghèo để đùa giỡn.

    Hoàn Nhan Khang bước tới bên cạnh bà ta, kéo tay bà ta nói:

    - Mẹ, mẹ lại không khỏe à?

    Người đàn bà thở dài một tiếng nói:

    - Chẳng lẽ không phải là lo cho con sao?

    Hoàn Nhan Khang dựa vào người bà ta, cười nói:

    - Chẳng phải là con đang lành lặn đứng đây sao? Lại không thiếu một ngón tay ngón chân nào.

    Thần thái rất nũng nịu. Người đàn bà nói:

    - Mắt cũng sưng, mũi cũng dập, còn nói là lành lặn à? Con gây chuyện như thế, cha con nghe được cũng không sao, nếu để sư phụ con nghe được phong thanh thì không xong đâu.

    Hoàn Nhan Khang cười nói:

    - Mẹ, mẹ nói người ăn mặc lối đạo sĩ hôm nay là ai nào?

    Người đàn bà nói:

    - Là ai thế?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Là sư đệ của sư phụ con. Nói ra đúng là sư thúc của con, nhưng con nhất định không nhận y, cứ gọi y là đạo trưởng. Y cứ nhìn con vểnh râu trợn mắt, nhưng không có cách nào bắt con cả.

    Nói tới đó cười ầm lên. Người đàn bà giật mình nói:

    - Bậy bạ quá, bậy bạ quá. Ta đã thấy sư phụ con nổi giận thế nào, y từng giết người, quả thật là làm người ta sợ gần chết.

    Hoàn Nhan Khang ngạc nhiên nói:

    - Mẹ thấy sư phụ giết người rồi à? Ở đâu thế, y giết ai?

    Người đàn bà lắc đầu nhìn vào ngọn đèn như đang nghĩ ngợi xa xăm, chậm rãi nói:

    - Ðó là chuyện rất lâu trước đây. Ồ ta quên gần hết rồi.

    Hoàn Nhan Khang không hỏi tiếp nữa, đương dương tự đắc nói:

    - Vương đạo sĩ kia tới cửa, hỏi con định kết thúc chuyện tỷ võ chiêu thân thế nào. Con luôn miệng vâng dạ, chỉ cần họ Mục tới thì cứ theo lời y mà làm.

    Người đàn bà nói:

    - Con hỏi qua cha chưa? Y có chịu không?

    Hoàn Nhan Khang cười nói:

    - Mẹ thật thà quá. Con đã sai người đi lừa cha con họ Mục tới, giam ở lao phòng phía sau rồi. Vương đạo sĩ kia làm sao biết được là y đi đâu?

    Hoàn Nhan Khang nói tới lúc cao hứng. Quách Tĩnh bên ngoài càng nghe càng tức giận, nghĩ thầm:

    - Ta còn cho rằng ngươi quả có ý tốt, nào ngờ lại gian ác như thế.

    Lại nghĩ:

    - May mà Mục lão anh hùng không mắc lừa y.

    Người đàn bà cũng không cho như thế là đúng, dịu dàng nói:

    - Con đùa giỡn với con gái người ta, còn bắt người ta giam lại thì còn ra gì nữa? Mau thả họ ra đi đưa tặng thật nhiều tiền, xin lỗi tử tế, xin họ đừng trách móc.

    Quách Tĩnh thầm gật đầu, nghĩ :

    - Nói thế thì còn được.

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Mẹ không biết đâu, bọn người giang hồ này chẳng thiếu gì tiền bạc. Nếu thả họ ra, họ nói ầm lên ở ngoài thì làm sao không tới tai sư phụ?

    Người đàn bà vội nói:

    - Chẳng lẽ con muốn giam họ suốt đời à?

    Hoàn Nhan Khang cười nói:

    - Con đã nói rất tử tế, lừa họ về quê, bảo họ cứ cố sống cố chết chờ con.

    Nói xong hô hô cười rộ.

    Quách Tĩnh giận quá, giơ tay nắm chặt cánh cửa sổ vừa há miệng toan chửi, đột nhiên đã bị một bàn tay mềm mại bịt chặt lấy miệng, đồng thời cổ tay phải cũng bị kéo lại, một giọng nói dịu dàng truyền vào tai:

    - Đừng nổi nóng.

    Quách Tĩnh lập tức tỉnh ngộ, quay đầu nhìn Hoàng Dung mỉm cười, lại nhìn vào trong, chỉ nghe Hoàn Nhan Khang nói:

    - Lão già họ Mục kia quả thật rất gian hoạt, nhất thời còn chưa mắc lừa, cứ giam y thêm vài ngày xem y có chịu nghe lời không.

    Mẹ y nói:

    - Ta thấy cô nương ấy dung mạo nhân phẩm rất tốt, ta rất thích. Để ta nói với cha con, chẳng bằng cưới nàng làm vợ, há lại không xong hết mọi việc sao.

    Hoàn Nhan Khang cười nói:

    - Mẹ lại thế rồi, gia thế chúng ta thế này, làm sao có thể cưới loại con gái giang hồ hèn hạ? Cha thường nói phải chọn cho con một đám con nhà hiển quý. Chỉ tiếc chúng ta là Tôn thất, cũng họ Hoàn Nhan.

    Người đàn bà nói:

    - Thì sao?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - Nếu không thế thì con có thể được cưới công chúa, làm Phò mã gia.

    Người đàn bà thở dài, hạ giọng nói:

    - Con coi thường con gái nhà nghèo.., chẳng lẽ con đúng là…

    Hoàn Nhan Khang cười nói:

    - Mẹ, còn có một chuyện buồn cười nữa. Họ Mục kia nói muốn gặp mẹ, nói rõ với mẹ mọi chuyện, y mới chịu tin.

    Người đàn bà nói:

    - Ta không giúp con lừa gạt người ta, làm những chuyện thất đức như thế đâu.

    Hoàn Nhan Khang cười hì hì đi mấy vòng trong phòng, cười nói:

    - Mẹ mà chịu đi con cũng không cho. Mẹ không biết bịa đặt, nói không quá ba câu là lộ ngay.

    Hoàng Dung và Quách Tĩnh quan sát đồ vật bày biện trong phòng, chỉ thấy bàn ghế đều là gỗ tạp chế thành, chăn màn rèm cửa món nào cũng giống như đồ dùng của nhà nông, rất quê mùa thô kệch, trên vách treo một ngọn thương sắt đã rỉ sét, một cái lười cày bị mẻ, góc phòng treo một tấm the là rèm xe cũ. Hai người đều thầm ngạc nhiên:

    - Người đàn bà này là vương phi, sao trong phòng lại bài trí thế này?

    Chợt thấy Hoàn Nhan Khang vỗ ngực hai cái, con thỏ trong áo kêu chóe chóe hai tiếng. Người đàn bà hỏi:

    - Cái gì thế?

    Hoàn Nhan Khang nói:

    - À, suýt nữa con quên mất. Mới rồi nhìn thấy một con thỏ bị thương nên con mang nó về, mẹ, mẹ chữa vết thương cho nó đi.

    Nói xong lấy con thỏ con trắng trong bọc ra đặt lên bàn. Con thỏ ấy chân sau đã bị gãy không chạy được. Người đàn bà nói:

    - Con ngoan lắm!

    Rồi vội lấy hộp thuốc ra băng bó cho con thỏ.

    Quách Tĩnh lửa giận bốc lên, nghĩ thầm gã này biết mẹ từ tâm nên bẻ gãy chân sau một con thỏ đưa bà chữa trị để bà không còn lòng dạ nào mà nghĩ tới chuyện bậy bạ của mình, đối với mẹ ruột mà còn giả dối lừa gạt như vậy thì trong lòng xấu xa quả thật không còn gì để nói nữa.

    Hoàng Dung dựa vào người Quách Tĩnh, chợt thấy y toàn thân run lên, biết y giận lắm, sợ y phát tác nhảy ra chửi mắng Hoàn Nhan Khang liền kéo tay y chạy ra xa, nói:

    - Ðừng đếm xỉa tới họ, chúng ta đi tìm thuốc thôi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Cô biết thuốc ở đâu không?

    Hoàng Dung lắc đầu nói:

    - Không biết, phải đi tìm thôi.

    Quách Tĩnh nghĩ thầm vương phủ lớn thế này biết tìm ở đâu? Nếu làm kinh động bọn Sa Thông Thiên thì chắc chắn là gặp đại họa, đang định bàn với nàng đột nhiên trước mặt có ánh sáng lóe lên, một ngươi tay cầm đèn lồng, miệng ngân nga câu tiểu khúc:

    Ta yếu ớt nhỏ nhoi a.

    Ngươi không thương ta thì thương ai?

    Nếu ngươi thương ta a…

    Lúc khoan lúc nhặt đi tới.

    Quách Tĩnh định núp vào sau gốc cây thì Hoàng Dung đã bước ra chặn đường. Người kia sửng sốt, chưa kịp mở miệng thì Hoàng Dung lật cổ tay một cái, một ngọn Nga my thích sáng quắc đã kề vào cổ y, quát:

    - Ngươi là ai?

    Người kia hoảng sợ hồn bất phụ thể, lát sau mới lắp ba lắp bắp nói:

    - Ta.., ta là Giản quản gia trong phủ. Ngươi.., ngươi định làm gì?

    Hoàng Dung nói:

    - Ðịnh làm gì à? Định giết ngươi! Ngươi là quản gia thì tốt lắm. Hôm nay tiểu vương gia sai các ngươi đi mua rất nhiều thuốc, vậy mang về cất ở đâu?

    Giản quản gia nói:

    - Ðều do tiểu vương gia đích thân cất giữ, ta.., ta không biết đâu!

    Hoàng Dung tay trái kéo cổ tay y một cái, tay phải khẽ đẩy về phía trước, mũi Nga my thích đã đâm vào cổ y vài phân. Gã Giản quản gia này chỉ thấy cổ tay đau buốt như bị gãy xương nhưng không dám kêu. Hoàng Dung hạ giọng nói:

    - Ngươi nói hay không?

    Giản quản gia nói:

    - Quả thật là ta không biết.

    Hoàng Dung tay trái giật khăn y xuống nhét vào miệng y, tay phải vừa kéo vừa đẩy, kịch một tiếng, lập tức bẻ gãy tay phải của y. Giản quản gia rú lên một tiếng, lập tức ngất đi, nhưng miệng bị cái khăn nút chặt, tiếng rú ấy chỉ vang lên rất nhỏ, không truyền được ra ngoài.

    Quách Tĩnh không ngờ cô nương nhỏ tuổi xinh đẹp này lại ra tay độc ác như thế, bất giác hoảng sợ ngẩn người. Hoàng Dung đâm hai nhát vào nách Giản quản gia, y liền tỉnh lại. Nàng cầm chiếc khăn tiện tay đội lại lên đầu y, nói:

    - Ngươi có muốn gãy nốt tay trái không?

    Giản quản gia đau quá nước mắt chảy ròng ròng, khuỵu gối quỳ xuống nói:

    - Tiểu nhân quả thật không biết, cô nương có giết tiểu nhân cũng vô ích.

    Hoàng Dung lúc ấy mới tin là y không giả vờ, bèn hạ giọng nói:

    - Ngươi vào chỗ tiểu vương gia nói là ngươi từ trên cao ngã xuống gãy tay, lại bị nội thương rất nặng, đại phu nói là phải dùng các vị Huyết kiệt, Điền thất, Mật gấu, Một dược để chữa trị mà chạy khắp kinh thành tìm mua không được, xin tiểu vương gia ban cho một ít.

    Hoàng Dung nói một câu, Giản quản gia dạ một tiếng, không dám chậm chạp.

    Hoàng Dung lại nói:

    - Tiểu vương gia đang ở chỗ vương phi, đi mau đi, đi mau đi! Ta đi theo ngươi, nếu ngươi giả vờ không giống, để lộ một chút sơ hở thì ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi, móc mắt ngươi.

    Nói xong đưa ngón tay ra, kề móng tay nhọn vào mi mắt y cào một cái. Giản quản gia giật nảy mình, lồm cồm bò dậy, răng gõ lập cập, nhịn đau chạy tới chỗ ở của vương phi.

    Hoàn Nhan Khang còn đang nói chuyện trên trời dưới đất với mẹ, chợt thấy Giản quản gia mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nước mắt nước mũi ròng ròng chạyvào nói lại một lượt lời Hoàng Dung dặn. Vương phi thấy y đau tái cả mặt, không chờ Hoàn Nhan Khang ưng thuận đã liên tiếp giục y đi lấy thuốc. Hoàn Nhan Khang cau mày nói:

    - Chỗ thuốc ấy Lương lão tiên sinh đã giữ cả, ngươi tới đó mà lấy.

    Giản quản gia mếu máo nói:

    - Xin tiểu vương gia ban cho vài dòng.

    Vương phi vội đưa giấy bút ra. Hoàn Nhan Khang viết vài chữ. Giản quản gia dập đầu tạ ơn, vương phi dịu dàng nói:

    - Ði mau lên, lấy thuốc trị thương cho tốt.

    Giản quản gia lui ra, vừa đi được vài bước, một lưỡi đao lạnh buốt đã kề lên gáy, chi nghe Hoàng Dung nói:

    - Tới chỗ Lương lão tiên sinh ngay.

    Giản quản gia đi được vài bước, quả thật chi trì không nổi, xiêu người đi một cái suýt ngã. Hoàng Dung nói:

    - Không lấy được thuốc thì cái cổ ngươi cũng cạch một tiếng gãy đôi đấy.

    Nói xong chặt mạnh lên cổ y một cái Giản quản gia cả sợ, mồ hôi lạnh toát ra, không biết từ đâu đột nhiên nảy sinh thêm một phần khí lực vội vàng bước lên trước. Dọc đường đi liên tiếp gặp bảy tám người gia nhân, đám gia nhân thấy Quách Tĩnh, Hoàng Dung cùng đi với y, cũng không ai tra hỏi gì.

    Tới chỗ phòng khách dành cho Lương Tử Ông. Giản quản gia bước tới nhìn thấy cửa phòng đã khóa, trở ra hỏi thì một người gia nhân nói vương gia đang đãi khách ở Hương Tuyết sảnh. Quách Tĩnh thấy Giản quản gia bước đi loạng choạng bèn đưa tay đỡ vào nách y, ba người sóng vai đi về phía Hương Tuyết sảnh.

    Cách cửa sảnh vài mươi bước có hai vệ sĩ cầm đèn lồng chặn lại, tay trái đều cầm cương đao, quát:

    - Dừng lại, ai đấy?

    Giản quản gia đưa tờ giấy của tiểu vương gia ra, một người xem rồi cho y đi, lại hỏi tới Quách Hoàng hai người. Giản quản gia nói:

    - Là người mình đấy!

    Một tên vệ sĩ nói:

    - Vương gia đang tiếp khách trong sảnh, dặn bất cứ ai cũng không được làm phiền. Có chuyện gì thì sáng mai sẽ bẩm…

    Câu nói chưa dứt, hai người chỉ thấy bên nách đau buốt, không thể cử động, đã bị Hoàng Dung điểm vào huyệt đạo.

    Hoàng Dung lôi hai tên vệ sĩ ra sau bụi cây rậm, cầm tay Quách Tĩnh theo Giản quản gia tới trước Giương Tuyết sảnh. Nàng khẽ đẩy vào lưng Giản quản gia một cái, cùng Quách Tĩnh vọt người nhảy lên núp trên mái nhà, qua song cửa nhìn vào bên trong.

    Chỉ thấy trong sảnh đèn đuốc sáng choang, bày một cái bàn tiệc. Quách Tĩnh thấy những người ngồi quanh bàn bất giác tim đập thình thịch, chỉ thấy thiếu chủ Bạch Đà sơn Âu Dương Khắc. Quỷ môn Long vương Sa Thông Thiên. Tam đầu giao Hầu Thông Hải. Sâm tiên lão quái Lương Tử Ông. Thiên thủ nhân đồ Bành Liên Hổ cùng ăn tiệc lúc ban ngày đều ngồi ở đó người ngồi ghế dưới bồi tiếp chính là Lục vương tử nước Đại Kim Hoàn Nhan Hồng Liệt. Bên cạnh bàn đặt một cỗ ghế Thái sư, trải một tấm nệm dày. Linh Trí thượng nhân ngồi trên ghế, hai mắt hé mở, mặt vàng như nghệ, rõ ràng bị thương không nhẹ. Quách Tĩnh mừng thầm:

    - Ngươi ám toán Vương đạo trưởng khiến ngươi cũng bị thương, đáng đời.

    Chỉ thấy Giản quản gia đẩy cửa bước vào, hướng về phía Lương Tử Ông hành lễ rồi đưa lá thư của Hoàn Nhan Khang cho y. Lương Tử ông xem qua, lại nhìn lại Giản quản gia một cái, đưa tờ giấy qua Hoàn Nhan Hồng Liệt, nói:

    - Vương gia, đây có phải là chữ viết của tiểu vương gia không?

    Hoàn Nhan Hồng Liệt đón lấy nhìn qua, nói:

    - Ðúng rồi. Lương Ông cứ giúp cho.

    Lương Tử Ông quay nhìn một tên đồng tử áo xanh sau lưng nói:

    - Hôm nay tiểu vương gia đưa tới bốn vị thuốc, lấy ra mỗi vị năm tiền đưa cho vị quản gia này.

    Tên đồng tử ấy vâng dạ, theo Giản quản gia đi ra. Quách Tĩnh nói khẽ vào tai Hoàng Dung:

    - Đi mau thôi, đám người này ai cũng lợi hại lắm.

    Hoàng Dung cười cười lắc lắc đầu Quách Tĩnh chỉ thấy một sợi tóc của nàng nhè nhẹ chạm vào mặt mình, từ trên mặt tới trái tim đều cảm thấy ngây ngất, lúc ấy cũng không cãi nhau với nàng, co người nhảy xuống. Hoàng Dung vội đưa tay giữ lấy cổ tay y, thân hình vọt ra, hai chân móc vào mái nhà, chầm chậm buông y xuống đất Quách Tĩnh kêu thầm:

    - Nguy hiểm thật! ở trong có bấy nhiêu cao thủ như thế mà vừa rồi mình nhảy xuống một cái, lẽ nào họ không phát giác ra được?

    Tự thẹn mình mới bước vào giang hồ, chuyện gì cũng lầm lỗi.

    Giản quản gia và tên tiểu đồng kia đi ra. Quách Tĩnh bám phía sau, đi được mười trượng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Hoàng Dung sử chiêu Đảo quyển châu liêm đang nhìn nhìn vào trong, tấm áo trắng lay động trong gió như một đóa hoa bách hợp nở tung trong đêm đen.

    Hoàng Dung nhìn vào sảnh, thấy mọi người đều chưa phát giác ra, quay đầu đưa mắt nhìn theo đến khi bóng Quách Tĩnh khuất hẳn trong màn đêm mới nhìn lại vào bên trong. Bành Liên Hổ chợt xoay người, hai luồng mục quang như điện quét ra song cửa một vòng. Hoàng Dung không dám nhìn nửa, nghiêng đầu lắng tai nghe ngóng.

    Chỉ nghe một giọng nói khô khan vang lên:

    - Vương Xử Nhất hôm nay ra mặt đối đầu, các vị thấy y vô tình mà tới hay là có mục đích mà tới?

    Một người giọng nói cực kỳ vang rền lên tiếng:

    - Bất kể y có dụng ý hay không cũng đã trúng một chưởng của Linh Trí thượng nhân, không chết cũng phải tàn phế.

    Hoàng Dung nhìn vào thấy người nói là Bành Liên Hổ thân hình lùn thấp, ánh mắt như điện.

    Lại nghe một người âm thanh sang sảng cười nói:

    - Lúc huynh đệ ở Tây Vực cũng từng nghe qua danh tiếng Toàn Chân thất tử, quả thật cũng không phải may mắn có được hư danh, nếu không phải Linh Trí thượng nhân tiễn y một chiêu Đại thủ ấn thì không khéo hôm nay chúng ta đều phải thua dưới tay y rồi.

    Một người giọng nói trầm trầm lên tiếng:

    - Âu Dương công tử đừng thếp vàng lên mặt lão nạp nữa, ta và gã đạo sĩ kia ai cũng thua, chẳng ai thắng cả.

    Âu Dương Khắc nói:

    - Nhưng y không mất mạng thì cũng tàn phế, chứ thượng nhân chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày.

    Kế đó mọi người không bàn chuyện ấy nữa, nghe âm thanh thì là chủ nhân đang mời rượu. Qua một lúc một người nói:

    - Các vị từ xa tới đây, tiểu vương vô cùng vinh hạnh. Lần này mời được đại giá của các vị, quả thật là phúc lớn của nước Đại Kim.

    Hoàng Dung nghĩ thầm giọng nói này ắt là Triệu vương Hoàn Nhan Hồng Liệt. Mọi người khiêm tốn vài câu. Hoàn Nhan Hồng Liệt lại nói:

    - Linh Trí thượng nhân là cao tăng đắc đạo ở Tây Vực. Lương lão tiên sinh là tôn sư một phái ngoài cửa quan. Âu Dương công tử đã được võ công chân truyền của lệnh thúc. Bành trại chủ oai chấn Trung nguyên. Sa bang chủ độc bá Hoàng Hà. Trong năm vị chỉ cần có một vị chịu rút đao tương trợ thì việc lớn của nước Đại Kim cũng có thể thành công, huống hồ cả năm vị đều cùng xuất mã, ha ha, ha ha. Đây đúng là sư tử bắt thỏ cũng dùng hết sức - trong giọng nói lộ vẻ vô cùng đắc ý.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,073,772

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/