Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,075,261

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Thứ tư, 09:13 Ngày 16/06/2021
  • Anh hùng xạ điêu

    Quách Tĩnh nói:

    - Nhất định là đám địch nhân ấy biết được rằng y võ công tiến bộ rất nhiều, sợ gặp y nên đều ẩn náu hết.

    Chu Bá Thông lắc đầu nói:

    - Không phải, không phải. Năm ấy sư ca ta kể lại câu chuyện này cho ta nghe, cũng bảo ta đoán. Ta đoán bảy tám lần đều không đúng, ngươi đoán nữa đi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Ðại ca đã đoán bảy tám lần mà không đúng thì ta cũng không cần đoán nữa, chỉ sợ đoán bảy tám chục lần vẫn không đúng đâu.

    Chu Bá Thông hô hô cười lớn nói:

    - Không ra sao, không ra sao. Ðược rồi, ngươi đã nhận thua thì ta cũng không bắt ngươi đoán nữa. Té ra mấy chục kẻ thù của y đều đã chết cả.

    Quách Tĩnh ủa một tiếng, nói:

    - Chuyện này lạ thật. Chẳng lẽ là bạn bè hay đệ tử của y trả thù thay y, giết sạch hết kẻ thù sao?

    Chu Bá Thông lắc đầu nói:

    - Không phải, không phải sai tới mười vạn tám ngàn dặm. Y không có đệ tử. Y là quan văn, bạn bè cũng đều là văn nhân học sĩ, làm sao giết người trả thù giùm y được?

    Quách Tĩnh lắc lắc đầu nói:

    - Chẳng lẽ đột nhiên lại có ôn dịch, tất cả kẻ thù của y đều mắc bệnh dịch mà chết à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Cũng không phải, kẻ thù của y người ở Sơn Ðông, người ở Hồ Quảng, người ở Hà Bắc, Lưỡng Chiết, lẽ nào tất cả đều bị bệnh dịch mà chết sao? A, phải rồi, phải rồi! Ðúng rồi, có một trận ôn dịch, đúng là người nào cũng mắc bệnh, bất kể ngươi chạy tới chân trời góc biển cũng tránh không được. Ngươi đoán đó là bệnh dịch gì?

    Quách Tĩnh đoán ra năm sáu bệnh như thương hàn, đậu mùa, kiết lỵ, Chu Bá Thông vẫn lắc đầu, sau cùng Quách Tĩnh nói:

    - Là dịch lở miệng long móng!

    Vừa nói ra đã biết ngay là sai, vội bịt miệng lại cười phá lên, tay trái đập đập lên đầu mình cười nói:

    - Ta thật là hồ đồ, dịch lở miệng long móng là bệnh của trâu dê ở Mông Cổ, người ta không thể bị nhiễm được.

    Chu Bá Thông hô hô cười rộ, nói:

    - Ngươi càng đoán càng nói bậy. Hoàng Thường tìm khắp bốn phương, rốt lại tìm được một kẻ thù của y, người này là đàn bà, năm động thủ với y chỉ mới là một cô nương mười sáu tuổi, nhưng lúc Hoàng Thường tìm được thì y thị đã thành lão bà bà sáu mươi… .

    Quách Tĩnh rất ngạc nhiên, nói:

    - Ðây mới thật là chuyện lạ. A phải rồi, là bà ta cải trang, giả dạng làm lão thái bà để tránh bị Hoàng Thường nhận ra.

    Chu Bá Thông nói:

    - Không phải là cải trang giả dạng. Ngươi nghĩ xem mấy mươi kẻ thù của Hoàng Thường ai cũng là hảo thủ, võ công gồm đủ cả các môn phái thì cao thâm tới mức nào, phức tạp tới mức nào? Y muốn phá giải tuyệt chiêu của mỗi người thì phải mất bao nhiêu thời gian tâm huyết? Té ra y một mình ẩn núp trong núi nghiên cứu võ công, ngày đêm chỉ nghĩ tới võ công chứ không nghĩ gì tới chuyện khác, bất tri bất giác đã qua hơn bốn mươi năm.

    Quách Tĩnh giật mình nói:

    - Qua hơn bốn mươi năm à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Phải đấy, chuyên tâm nghiên cứu võ công thì bốn mươi năm cũng dễ trôi qua thôi. Ta ở đây đã mười lăm năm cũng chẳng việc gì. Hoàng Thường thấy cô nương nhỏ kia đã biến thành lão thái bà, trong lòng rất cảm khái, chỉ thấy lão bà bà ấy gầy quắt, nằm trên giường thở khò khè, cũng không cần động thủ với bà ta, qua mấy ngày thì bà ta đã tự mình chết rồi. Y mấy mươi năm ôm mối thâm cừu đại hận trong lòng, đột nhiên tiêu tan không còn bóng hình. Huynh đệ, ai cũng đều phải chết, ta nói đó là bệnh dịch không ai tránh được, đến khi đại hạn tới rồi, ai cũng khó trốn thoát.

    Quách Tĩnh im lặng gật đầu. Chu Bá Thông lại nói:

    - Sư ca ta hàng ngày giảng dạy cho bảy đệ tử cách tu tâm dưỡng sinh, nhưng chẳng lẽ có thể tu thành một thân thần tiên bất tử thật sao? Vì vậy ta không làm đạo sĩ mũi trâu.

    Quách Tĩnh ngơ ngẩn xuất thần. Chu Bá Thông nói:

    - Kẻ thù của y vốn đều đã bốn năm mươi tuổi, lại qua hơn bốn mươi năm, lúc ấy há chẳng phải đều chết cả rồi sao? Hô hô, hô hô, thật ra y không cần phí tâm nghĩ cách hóa giải gì, nghiền ngẫm võ công gì cả, chỉ cần tỷ thí công phu dưỡng sinh với kẻ thù thôi, sau bốn mươi năm tỷ thí rồi, ông trời tự nhiên sẽ thu thập đám kẻ thù kia cho y.

    Quách Tĩnh gật gật đầu, nghĩ thầm:

    - Vậy mình muốn tìm Hoàn Nhan Hồng Liệt báo thù cho cha thì có đúng không?

    Chu Bá Thông lại nói:

    - Có điều nếu nói lại thì tự việc nghiên cứu võ công cũng có lạc thú vô cùng, một người sinh ra trên đời nếu không nghiên cứu võ công thì còn có gì vui thú hơn nữa? Trên đời tuy có nhiều trò vui nhưng chơi mãi cũng chán. Chỉ có võ công mới càng chơi càng thú. Huynh đệ, ngươi thấy đúng không?

    Quách Tĩnh ờ một tiếng, không trả lời thẳng là đúng hay không, y lại không thấy luyện võ có gì vui thú, bình sinh luyện võ đã nếm đủ mùi đau khổ, chỉ là từ nhỏ đã cắn răng chịu khổ, trước nay không chịu lười biếng mà thôi.

    Chu Bá Thông thấy y không đáp, nói:

    - Sao ngươi không hỏi ta về sau thế nào.

    Quách Tĩnh nói:

    - Ðúng thế, về sau thế nào?

    Chu Bá Thông nói:

    - Nếu ngươi không hỏi về sau thế nào thì ta kể chuyện cũng không hứng thú.

    Quách Tĩnh nói:

    - Phải phải, đại ca, về sau thế nào?

    Chu Bá Thông nói:

    - Hoàng Thường nghĩ thầm: -Té ra mình cũng đã già, cũng chẳng còn sống bao nhiêu năm nữa. Y mất mấy mươi năm tâm huyết, nghĩ ra công phu võ học bao gồm tất cả các môn các phái dưới gầm trời, qua được mấy năm cũng mắc phải bệnh dịch không ai thoát được kia, phen tâm huyết ấy há chẳng phải là mất toi sao? Lúc ấy y đem những pháp môn nghĩ ra được viết thành hai quyển sách, là cái gì nào?

    Quách Tĩnh nói:

    - Là cái gì?

    Chu Bá Thông nói:

    - Ờ, chẳng lẽ ngay chuyện này mà ngươi cũng không đoán được à?

    Quách Tĩnh nghĩ một lúc, hỏi:

    - Có phải là Cửu âm chân kinh không?

    Chu Bá Thông nói:

    - Chúng ta nói chuyện suốt nửa ngày là nói về lai lịch Cửu âm chân kinh, ngươi còn hỏi à?

    Quách Tĩnh cười nói:

    - Huynh đệ sợ đoán sai thôi.

    Chu Bá Thông nói:

    - Nguyên do soạn thuật sách Cửu âm chân kinh thì Hoàng Thường đã viết trong bài tựa phần kinh thư, nhờ thế sư ca ta biết được. Hoàng Thường đem kinh thư giấu ở một nơi cực kỳ bí mật, mấy mươi năm nay chưa ai thấy được, một năm nọ không biết thế nào mà bộ kinh này đột nhiên xuất hiện trên đời, người học võ trong thiên hạ tự nhiên ai cũng muốn có, mọi người kẻ tranh người đoạt gây ra một trường hồ đồ, sư ca ta nói những anh hùng hảo hán mất mạng vì tranh cướp bộ kinh thư này trước sau đã có hơn trăm người. Phàm những người đoạt được đều muốn luyện tập những võ công ghi chép trong đó, nhưng không đầy sáu tháng một năm lại bị người ta phát giác đuổi theo cướp đoạt, đoạt đi cướp lại không biết lại chết thêm bao nhiêu người. Kẻ được sách thì tìm trăm phương ngàn kế để giấu diềm, nhưng những người đuổi theo để cướp đoạt thì có rất nhiều, rốt lại không chịu tha y. Thật cũng không biết bao nhiêu âm mưu quỷ kế cướp đoạt lừa gạt đã giở ra vì bộ kinh thư này.

    Quách Tĩnh nói:

    - Nói thế thì bộ kinh thư này là vật hại người nhất thiên hạ. Trần Huyền Phong nếu không được kinh thư thì cứ cùng Mai Siêu Phong ẩn tích mai danh ở nhà quê, khoái lạc cho qua một đời, Hoàng đảo chủ cũng chưa chắc đã tìm được y. Nếu Mai Siêu Phong không được kinh thư thì cũng không gặp phải chuyện hôm nay.

    Chu Bá Thông nói:

    - Huynh đệ, sao ngươi lại suy nghĩ không ra gì như thế Những võ công ghi chép trong Cửu âm chân kinh vô cùng kỳ ảo huyền bí, vô cùng thần diệu. Người học võ chỉ cần học được một chiêu nửa thức trong đó há lại không thần hồn điên đảo sao? Cho dù vì thế mà rước cái họa sát thân thì tính ra cũng có đáng gì? Vừa rồi chúng ta đã không nói qua rồi sao, trên đời ai lại không chết?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ðại ca, vậy thì ngươi luyện võ tới mức ngây ngốc rồi.

    Chu Ba Thông cười nói:

    - Cần gì phải nói? Tập võ luyện công mùi vị vô cùng. Người đời rất ngu xuẩn, có kẻ thích đọc sách làm quan, có kẻ thích vàng bạc châu báu, lại có kẻ thích mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng lạc thú trong những cái đó làm sao bằng một trong vạn phần so với lạc thú tập võ luyện công chứ?

    Quách Tĩnh nói:

    - Huynh đệ tuy cũng luyện một chút công phu thô thiển, nhưng lại không lãnh hội được lạc thú vô cùng trong đó.

    Chu Bá Thông thở dài nói:

    - Tiểu tử ngốc, tiểu tử ngốc, vậy ngươi luyện võ làm gì?

    Quách Tĩnh nói:

    - Sư phụ muốn ta luyện thì ta luyện thôi.

    Chu Bá Thông lắc đầu nói:

    - Ngươi quả thật vô cùng ngu ngốc. Ta nói với ngươi nhé, một người cơm có thể không ăn, mạng có thể không cần chứ võ công thì không thể không luyện.

    Quách Tĩnh dạ dạ, nghĩ thầm:

    - Ông anh này của mình quá nửa là vì mê võ thành nghiện mới trở thành điên điên khùng khùng như thế.

    Bèn nói:

    - Ta thấy võ công mà Hắc phong song sát luyện theo Cửu âm chân kinh mười phần âm độc tà ác, cái đó thì muôn ngàn lần không nên luyện.

    Chu Bá Thông lắc đầu nói:

    - Vậy thì nhất định Hắc Phong song sát đã luyện sai rồi. Cửu âm chân kinh chính đại quang minh, sao lại âm độc tà ác?

    Quách Tĩnh từng nhìn thấy võ công của Mai Siêu Phong nên y nói thế nào cũng không tin. Chu Bá Thông hỏi:

    - Mới rồi chúng ta nói chuyện cổ tới đâu rồi?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ngươi nói tới đoạn anh hùng thiên hạ đều muốn tranh đoạt Cửu âm chân kinh.

    Chu Bá Thông nói:

    - Không sai, về sau sự tình càng lúc càng lớn, ngay cả giáo chủ Toàn Chân giáo, Ðào Hoa đảo chủ Hoàng lão tà, Hồng bang chủ của Cái bang mấy đại cao thủ ấy cũng xen vào. Năm người bọn họ hẹn nhau luận kiếm ở Hoa Sơn, ai võ công là thiên hạ đệ nhất thì bộ kinh để người ấy giữ.

    Quách Tĩnh nói:

    - Vậy thì rốt lại kinh thư đã lọt vào tay sư ca ngươi rồi.

    Chu Bá Thông mặt mày hớn hở, nói:

    - Phải rồi. Ta và Vương sư ca giao tình rất hậu, lúc y chưa xuất gia bọn ta đã là bạn tốt với nhau, về sau y dạy cho ta võ nghệ. Y nói ta học võ phát si, quá ư chấp nhất, không phải đạo lý thanh tĩnh vô vi của Ðạo gia, vì vậy tuy ta là người phái Toàn Chân nhưng sư ca lại bảo ta không được làm đạo sĩ. Ta lại chính là mong còn không được. Trong bảy sư diệt của ta thì Khưu Xứ Cơ công phu cao nhất, nhưng sư ca ta lại rất chê y, nói y say mê nghiên cứu võ học, bỏ phế công phu của Ðạo gia, nói nào là học võ phải khổ luyện để tiến bộ, học đạo phải đạm bạc để nén lòng, hai cái đó quả thật không hợp nhau. Mã Ngọc được khuôn phép của sư ca ta, nhưng võ công thì không bằng Khưu Xứ Cơ và Vương Xứ Nhất.

    Quách Tĩnh nói:

    - Vậy sao Toàn Chân giáo chủ Vương chân nhân đã làm chân nhân Ðạo gia mà lại là đại sư võ học?

    Chu Bá Thông nói:

    - Y trời sinh hơn người, rất nhiều đạo lý trong võ học tự nhiên nhi nhiên mà hiểu được, không phải như ta cứ hì hục chịu khổ luyện công. Mới rồi chúng ta kể chuyện cũ tới đâu rồi? Tại sao ngươi không nói câu giáo đầu?

    Quách Tĩnh cười nói:

    - Ngươi đang nói tới đoạn sư ca ngươi lấy được Cửu âm chân kinh.

    Chu Bá Thông nói:

    - Không sai, sau khi y lấy được kinh thư lại không luyện công phu trong đó mà cất vào một cái hộp đá, đặt dưới tấm thạch bản dưới tấm bồ đoàn mà y vẫn ngồi luyện công. Ta rất kỳ quái hỏi lý do, y chỉ mỉm cười không nói. Ta càng sốt ruột hỏi, y bảo ta tự nghĩ xem. Ngươi đoán thử xem là vì sao nào?

    Quách Tĩnh nói:

    - Là y sợ người ta tới cướp phải không?

    Chu Bá Thông lắc đầu lia lịa, nói:

    - Không phải, không phải? Ai dám tới trộm cướp vật của giáo chủ phái Toàn Chân? Bộ y chán sống rồi chắc!

    Quách Tĩnh trầm ngâm một lúc, chợt nhảy lên nói:

    - Phải rồi! Ðúng là phải cất kỹ nhưng thật ra đốt đi là hay nhất.

    Chu Bá Thông giật mình, nhìn Quách Tĩnh chằm chằm nói:

    - Sư ca ta năm ấy cũng nói thế, chỉ là y nói mấy lần muốn hủy nhưng rốt lại vẫn không thể ra tay. Huynh đệ, ngươi ngốc lắm nhưng sao lại đoán được thế?

    Quách Tĩnh đỏ mặt nói:

    - Ta nghĩ võ công của Vương chân nhân đã là thiên hạ đệ nhất thì có luyện võ công cao cường hơn bất quá cũng chỉ là thiên hạ đệ nhất. Ta lại nghĩ ông ở Hoa Sơn luận kiếm cũng không phải để tranh giành danh hiệu thiên hạ đệ nhất mà thật là muốn lấy được bộ Cửu âm chân kinh kia, ông cần kinh thư cũng không phải để luyện võ công trong đó mà là để cứu anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, cho họ khỏi chém giết lẫn nhau, không ai được chết yên lành.

    Chu Bá Thông ngẩng đầu lên trời nghĩ ngợi xuất thần hồi lâu không nói gì. Quách Tĩnh rất lo lắng, chỉ sợ đã nói sai, đắc tội với vị nghĩa huynh tính tình cổ quái này.

    Chu Bá Thông thở ra một hơi, nói:

    - Sao ngươi nghĩ được ra đạo lý ấy?

    Quách Tĩnh lắc đầu nói:

    - Ta cũng không biết. Ta chỉ nghĩ bộ kinh thư ấy đã hại chết rất nhiều người thì có quý hơn cũng nên hủy đi mới đúng.

    Chu Bá Thông nói:

    - Ðạo lý ấy vốn rất rõ ràng, nhưng ta vẫn nghĩ không ra, sư ca năm ấy nói ta có thiên tư học võ, lại thích thú không chán, nhưng một là quá say mê vào đó, hai là thiếu tấm lòng cứu nhân độ thế nên cho dù suốt đời chuyên cần khổ luyện cũng không đạt được tới chỗ tuyệt đỉnh. Lúc ấy ta không tin, nghĩ rằng học võ thì lo học võ, đó là công phu trên quyền cước binh khí, có quan hệ gì với khí độ kiến thức đâu? Hơn mười năm nay ta lại bất giác không thể không tin. Huynh đệ, ngươi tâm địa trung hậu, lòng dạ rộng rãi, chỉ tiếc là sư ca ta đã qua đời, nếu không y gặp ngươi nhất định sẽ rất vui mừng, một thân võ công cái thế của y nhất định có thể truyền lại hết cho ngươi. Nếu sư ca không chết há chẳng hay sao?

    Y nghĩ tới sư huynh, đột nhiên lăn lộn xuống đất kêu khóc. Quách Tĩnh không hiểu lời y lắm nhưng thấy y khóc lóc rất thảm thiết, bất giác cũng thấy mủi lòng. Chu Bá Thông khóc một lúc, chợt ngẩng đầu nói:

    - À chúng ta chưa nói hết chuyện cũ, nói xong rồi sẽ khóc cũng không muộn. Chúng ta nói tới đâu rồi hả? Tại sao ngươi không khuyên ta đừng khóc?

    Quách Tĩnh cười nói:

    - Ngươi nói tới đoạn Vương chân nhân cất chân kinh trong hộp đá dưới tấm thạch bản.

    Chu Bá Thông vỗ đùi một cái nói:

    - Phải rồi. Y đè kinh văn dưới tấm thạch bản, ta nói có thể cho ta xem không nhưng bị y làm mặt lạnh dạy dỗ cho một trận, từ đó ta cũng không dám nói tới nữa, trong võ lâm rốt lại cũng được yên ổn một thời gian, về sau sư ca qua đời, trước khi y lâm chung lại xảy ra một trường sóng gió.

    Quách Tĩnh nghe giọng y gấp gáp, biết trường sóng gió ấy không nhỏ, liền ngưng thần lắng nghe.

    Chỉ nghe y nói:

    - Sư ca biết đã sắp chết, căn bệnh ôn dịch không ai thoát được ấy rốt lại đã lây tới y, lúc ấy y an bài chuyện lớn trong môn phái xong, sai ta lấy Cửu âm chân kinh đốt đi, nhưng lúc sắp ném chân kinh vào lửa lại vuốt ve hồi lâu, thở dài một tiếng, nói:

    - Tâm huyết một đời của tiền bối há lại có thể hủy diệt trong tay ta? Nước có thể chở thuyền, cũng có thể làm lật thuyền, phải xem người sau dùng bộ kinh này thế nào cho hay. Nhưng phàm là môn hạ của ta thì quyết không được luyện tập võ công trong kinh để người ngoài khỏi nói rằng ta đoạt kinh là có ý riêng tư.

    Y nói xong mấy câu ấy thì nhắm mắt qua đời. Đêm ấy chưa tới canh ba, trong đạo quán quàn quan tài đã xảy ra chuyện.

    Quách Tĩnh a một tiếng. Chu Bá Thông nói:

    - Đêm ấy ta cùng bảy đại đệ tử phái Toàn Chân canh giữ quan tài. Nửa đêm đột nhiên địch nhân kéo tới đánh, toàn là cao thủ. Toàn Chân thất tử lập tức chia nhau nghênh địch. Bảy người sợ địch nhân làm tổn thương tới di thể của sư phụ, bên dẫn dụ đối phương ra ngoài đạo quán đánh nhau, chỉ còn một mình ta giữ trước linh sàng của sư ca, đột nhiên ngoài đạo quán có người quát:

    - Mau đưa Cửu âm chân kinh ra đây, nếu không ta sẽ đốt trụi đạo quán Toàn Chân các ngươi.

    Ta đưa mắt nhìn ra ngoài bất giác lạnh buốt cả người, chỉ thấy một người đứng ở đầu cành cây, đong đưa lên xuống theo cành cây, khinh công như thế quả thật không kém, lúc ấy ta nghĩ mình không biết môn khinh công này, nếu y chịu dạy thì lạy y làm sư phụ cũng được. Nhưng lại xoay chuyển ý nghĩ:

    - Không được, không được, người này muốn tới cướp Cửu âm chân kinh, không những không thể bái y làm sư phụ mà không đánh nhau không xong. Biết rõ là không thể thắng cũng phải đánh nhau với y một trận.

    Ta phi thân ra đánh nhau với y trên cành cây ba bốn mươi chiêu, càng đánh càng hoảng sợ, địch nhân còn nhỏ hơn ta vài tuổi nhưng xuất thủ vô cùng tàn độc, ta thẳng thắn đón đỡ, rốt lại còn kém một bậc, bị y đánh trúng một chưởng vào vai ngã lăn xuống đất.

    Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:

    - Võ công cao cường như ngươi mà cũng không thắng được y, vậy y là ai?

    Chu Bá Thông lại hỏi:

    - Ngươi đoán là ai?

    Quách Tĩnh trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

    - Tây Độc!

    Chu Bá Thông ngạc nhiên nói:

    - Ồ, sao ngươi lại đoán được thế?

    Quách Tĩnh nói:

    - Huynh đệ nghĩ trên đời chỉ có năm người luận kiếm ở Hoa Sơn là có võ công cao hơn đại ca. Hồng ân sư là người quang minh lỗi lạc. Đoàn Hoàng gia là hoàng đế thì không thể không nghĩ tới thân phận của mình. Hoàng đảo chủ là loại người thế nào thì huynh đệ không rõ nhưng y là kẻ rất có khí khái, quyết không phải là loại tiểu nhân vô sỉ nhân lúc người ta nguy cấp đâu!

    Ngoài khóm cây hoa đột nhiên có người quát:

    - Thằng tiểu súc sinh cũng có mắt đấy.

    Quách Tĩnh nhảy vọt lên đuổi tới phía có tiếng người, chỉ thấy người ấy thân pháp rất mau lẹ, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ thấy mấy cành hoa đột nhiên lay động, cánh hoa lả tả rơi xuống.

    Chu Bá Thông kêu lên.

    - Huynh đệ quay lại đi, đó là Hoàng lão tà, y đã đi xa rồi.

    Quách Tĩnh quay lại trước cửa động. Chu Bá Thông nói:

    - Hoàng lão tà giỏi thuật kỳ môn ngũ hành, đám cây hoa này của y đều là trồng theo Bát trận đồ của Gia Cát Lượng ngày xưa.

    Quách Tĩnh hoảng sợ nói:

    - Là binh pháp của Gia Cát Lượng để lại à?

    Chu Bá Thông thở dài nói:

    - Phải đấy. Hoàng lão tà rất thông minh, cầm kỳ thư họa, y bốc tinh tướng, cho tới việc ruộng nương thủy lợi, kinh tế binh pháp không gì không biết, không gì không giỏi, chỉ đáng tiếc là cứ lằng nhằng với Lão ngoan đồng ta, ta lại không thắng được y. Y cứ lách đông luồn tây trong đám cây hoa này, người khác cũng tìm không được y.

    Quách Tĩnh im lặng hồi lâu không nói, nghĩ tới Hoàng Dược Sư một thân bản lĩnh, bất giác ngưng thần hồi lâu mới nói:

    - Đại ca, ngươi bị Tây Độc đánh rơi khỏi cành cây, về sau thế nào?

    Chu Bá Thông vỗ đùi nói:

    - Đúng rồi, lần này thì ngươi không quên nhắc ta kể chuyện cũ. Ta bị trúng một chưởng của Âu Dương Phong đau thấu tim gan, hồi lâu không động đậy gì được, chợt thấy y phi thân vào linh đường, cũng bất kể là mình đã bị thương, liều mạng đuổi theo, chỉ thấy y sấn tới trước linh sàng của sư ca, vươn tay ra chụp lấy bộ kinh thư trên bàn thờ. Ta thầm kêu khổ, mình thì không chống nổi y, các sư diệt thì đang cự địch chưa kịp trở về, đúng lúc khẩn cấp ấy chợt nghe một tiếng chát rất to, nắp quan tài vỡ một lỗ lớn, gỗ vụn bay tung tóe.

    Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:

    - Âu Dương Phong dùng chưởng lực đánh vỡ linh cữu Vương chân nhân à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Không phải, không phải! Sư ca ta dùng chưởng lực đánh vỡ nắp quan tài.

    Quách Tĩnh nghe tới chỗ hoang đường kỳ quái ấy chỉ tròn mắt nhìn, không nói nên lời.

    Hồi 17: Song thủ hỗ bác

    Chu Bá Thông nói:

    - Ngươi nói là sư ca ta sau khi chết hiển linh à? Hay là hoàn hồn sống lại? Đều không phải đâu, y là giả chết.

    Quách Tĩnh a một tiếng nói:

    - Giả chết à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Phải rồi. Té ra trước khi sư ca ta chết mấy ngày đã biết Tây độc rình rập gần đó, chỉ cần y chết là sẽ tới cướp kinh thư, nên y dùng nội công thượng thừa bế khí giả chết, nhưng nếu nói cho các đệ tử biết mọi người giả vờ khóc lóc thì cũng không thể giống lắm. Tây độc vô cùng giảo hoạt, nhất định sẽ nhìn thấy chỗ sơ hở, nên nghĩ kế ấy để mọi người không ai biết. Lúc ấy sư ca ta thân hình theo chưởng vọt ra khỏi quan tài, phóng luôn một chiêu Nhất dương chỉ vào giữa mặt Tây độc.

    Âu Dương Phong ngoài song cửa đã thấy rõ ràng sư ca ta chết rồi, mọi chuyện đều nhìn thấy rất rõ, lúc ấy chợt thấy y trong quan tài vọt ra, hoảng sợ hồn bất phụ thể. Y vốn mười phần úy kị sư ca ta, lúc ấy hoảng sợ không kịp vận công đón đỡ, sư ca ta đánh một đòn là trúng, chiêu Nhất dương chỉ ấy đánh trúng giữa mi tâm y, phá tan Cáp mô công mà y nhiều năm khổ luyện. Âu Dương Phong trốn qua Tây Vực, nghe nói từ đó không trở về Trung thổ nữa. Sư ca ta cười dài một hồi, ngồi xếp bằng trên bàn thờ. Ta biết dùng chiêu Nhất dương chỉ ấy tiêu hao rất nhiều tinh lực, sư ca ắt đang vận khí dưỡng thần, lúc ấy không dám tới làm kinh động, bèn chạy ra ngoài tiếp ứng các sư điệt, đánh lùi đám địch nhân tập kích. Các sư điệt nghe nói sư phụ chưa chết, ai cũng mừng rỡ, nhất tề trở về đạo quan, chỉ kêu khổ một tiếng, không biết là to hay nhỏ.

    Quách Tĩnh vội hỏi:

    - Sao thế?

    Chu Bá Thông nói:

    - Chỉ thấy sư ca ta thân hình đổ về một bên, vẻ mặt rất kỳ lạ. Ta bước lên sờ một cái thấy sư ca toàn thân lạnh buốt, lần này thì đúng là về cõi tiên rồi. Sư ca di ngôn là phải cất quyển thượng và quyển hạ của Cửu âm chân kinh ở hai nơi, để nếu vạn nhất bị mất cũng không đến nỗi rơi cả vào tay kẻ gian. Ta đem quyển thượng kinh thư cất kỹ xong, mang quyển hạ trong người định tới núi Nhạn Đãng phía nam để cất giấu, trên đường lại gặp Hoàng lão tà.

    Quách Tĩnh a một tiếng. Chu Bá Thông nói:

    - Hoàng lão tà tính tình tuy cổ quái nhưng vô cùng kiêu ngạo tự phụ, quyết không vô liêm sỉ như Âu Dương Phong dám tới dùng sức cướp kinh thư, nhưng lần ấy thì vợ mới cưới của y đang đi cùng y.

    Quách Tĩnh nghĩ thầm:

    - Đây là mẹ của Dung nhi đây. Không biết bà ta có liên quan gì tới việc này?

    Chỉ nghe Chu Bá Thông nói tiếp:

    - Ta thấy y mặt mày rạng rỡ, nói là mới cưới vợ. Ta nghĩ: Hoàng lão tà thông minh cả đời mà hồ đồ một lúc, lấy vợ có gì là tốt, bèn chọc ghẹo y vài câu. Hoàng lão tà không hề tức giận, lại mời ta uống rượu. Ta kể lại chuyện sư ca giả chết sống lại đánh trúng Âu Dương Phong. Vợ Hoàng lão tà nghe thế xin ta cho mượn kinh thư để xem qua. Nàng nói không biết nửa điểm võ công, chỉ là trong lòng hiếu kỳ, muốn xem bộ kinh thư hại chết không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm này rốt lại ra sao.

    Ta tự nhiên là không chịu. Hoàng lão tà đối với người vợ trẻ kia vô cùng yêu thương, chuyện gì cũng không muốn làm trái ý nàng, bèn nói:

    - Bá Thông, vợ ta quả thật không biết võ công đâu, nàng còn trẻ nên thích những trò chơi mới lạ thôi. Ngươi cứ đưa nàng xem thì có hề gì? Nếu Hoàng Dược Sư ta nhìn vào kinh thư của ngươi một cái, ta sẽ móc tròng mắt đưa cho ngươi.

    Hoàng lão tà là nhân vật hạng nhất hạng nhì trên đời, nói ra đương nhiên là một lời như núi, nhưng bộ kinh thư này quả thật rất quan trọng nên ta chỉ lắc đầu. Hoàng lão tà không thích, nói:

    - Ta há không biết người có chỗ khó xử sao? Ngươi chịu cho vợ ta xem một lần. Hoàng mỗ sẽ có ngày báo đáp phái Toàn Chân ngươi. Nếu ngươi nhất định không chịu thì đó là tùy ngươi, ai bảo ta kết bạn với ngươi làm gì? Ta cũng chẳng quen biết gì các đệ tử phái Toàn Chân ngươi.

    Ta hiểu ý y, người này đã nói thế là y không muốn động thủ với ta thì sẽ tìm cớ làm khó bọn Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ. Người này võ công rất cao cường, nếu chọc giận y thì quả thật không hay.

    Quách Tĩnh nói:

    - Phải rồi. Mã đạo trưởng, Khưu đạo trường không đánh lại y đâu.

    Chu Bá Thông nói:

    - Lúc ấy ta bèn nói: Hoàng lão tà, ngươi muốn nổi giận thì cứ tìm Lão Ngoan Đồng ta chứ tìm bọn sư điệt của ta làm gì? Như thế há không phải cậy lớn hiếp nhỏ sao?

    Vợ y nghe thấy ngoại hiệu Lão Ngoan Đồng của ta, cười khanh khách một hồi nói:

    - Chu đại ca, ngươi thích nghịch ngợm đùa giỡn, mọi người đừng cãi vã nữa, chúng ta cứ đùa giỡn thôi. Ta không xem bộ kinh thư bảo bối kia của ngươi cũng được. Nàng quay lại nói với Hoàng lão tà: Xem ra Cửu âm chân kinh bị họ Âu Dương kia cướp mất rồi. Chu đại ca không có đâu mà đưa ra, ngươi cần gì phải ép buộc khiến y mất mặt?

    Hoàng lão tà cười nói:

    - Đúng đấy. Bá Thông, hay là ta giúp ngươi đi tìm Lão Độc vật tính sổ. Y võ công cao cường, ngươi không đánh nổi y đâu.

    Quách Tĩnh nghĩ thầm:

    - Dung nhi và mẹ nàng cũng khôn ngoan quỷ quái như nhau.

    Rồi xen vào:

    - Họ nói khích ngươi đấy!

    Chu Bá Thông nói:

    - Dĩ nhiên ta biết chứ, nhưng ngoài miệng không chịu thua. Ta nói: Kinh thư đang trong người ta, đưa cho tẩu tẩu xem một lần không hề gì. Nhưng ngươi coi thường Lão Ngoan Đồng không giữ nổi kinh thư, vậy ta với ngươi cứ tỷ thí xem sao.

    Hoàng lão tà cười nói:

    - Tỷ võ sẽ làm tổn thương hòa khí, ngươi là Lão Ngoan đồng.

    Quách Tĩnh cười khẽ một tiếng. Chu Bá Thông nói:

    - Bắn bi thì ta rất giỏi, bèn nói ngay: Tỷ thí thì tỷ thí, chẳng lẽ ta lại sợ y sao?

    Hoàng phu nhân cười nói:

    - Chu đại ca, nếu ngươi thua thì phải cho ta mượn xem kinh thư. Nhưng nếu ngươi thắng thì ngươi muốn gì?

    Hoàng lão tà nói:

    - Phái Toàn Chân có của báu, chẳng lẽ đảo Ðào Hoa lại không có. Y lấy trong bọc ra một tấm áo đen nhánh đầy gai ném lên bàn. Ngươi đoán đó là cái gì nào?

    Quách Tĩnh nói:

    - Nhuyễn vị giáp.

    Chu Bá Thông nói:

    - Ðúng đấy, té ra ngươi cũng biết. Hoàng lão tà nói: Bá Thông, ngươi võ công cao cường tự nhiên không cần tới tấm áo giáp hộ thân này, nhưng ngày sau ngươi cưới Nữ Ngoan đồng sinh được Tiểu Ngoan đồng, Tiểu Ngoan đồng mặc tấm Nhuyễn vị giáp này sẽ có rất nhiều ích lợi, không ai coi thường được. Chỉ cần ngươi bắn bi thắng ta thì bảo vật trấn đảo này của đảo Ðào Hoa sẽ là của ngươi.

    Ta nói:

    - Nữ Ngoan đồng thì nói thế nào ta cũng không cưới, Tiểu Ngoan đồng đương nhiên lại càng không sinh ra, có điều tấm Nhuyễn vị giáp này của ngươi rất nổi tiếng trong võ lâm, ta mà lấy được mặc ra bên ngoài, khắp giang hồ phao tin ầm lên cũng không dở, hào kiệt thiên hạ biết rằng đảo chủ đảo Ðào Hoa thua dưới tay Lão Ngoan đồng.

    Hoàng lão tà nói ngay: Ngươi đừng múa mép, cứ tỷ thí rồi sẽ nói. Lúc ấy ba người bàn xong, mỗi người chín viên tất cả có mười tám cái lỗ nhỏ, ai bắn chín viên vào lỗ trước thì người ấy thắng.

    Quách Tĩnh nghe tới đó, nhớ tới việc năm xưa cùng nghĩa đệ Ðà Lôi chơi bi trên sa mạc, bất giác cười khẽ. Chu Bá Thông nói:

    - Bi thì ta vẫn mang theo trong người, lúc ấy ba người cùng ra ngoài một bãi đất trống tỷ thí. Ta để ý quan sát thân hình pháp của Hoàng phu nhân, quả nhiên chưa học qua võ công. Ta móc mấy cái lỗ dưới mặt đất, cho Hoàng lão tà bắn trước, y thuận tay cầm lấy chín viên bọn ta bắt đầu tỷ thí. Công phu ám khí của y độc bộ thiên hạ, Ðàn chỉ thần thông nổi tiếng trong thiên hạ, y chỉ cho rằng dùng bản lĩnh ấy là sẽ thắng ta, bắn bi ra sẽ chiếm thượng phong ngay. Nào ngờ trò chơi của trẻ con này so với ám khí thì đại đồng tiểu dị, trong đó lại có yếu quyết. Mấy lỗ nhỏ ta khoét rất đặc biệt, bi thảy vào là nhảy ra. Lúc ném không những kình lực sử dụng phải vừa khớp không nặng không nhẹ, vả lại kình lực phát tới đoạn cuối phải thu lại để triệt tiêu lực nảy thì bi mới có thể nằm lại trong lỗ.

    Quách Tĩnh không ngờ nhân sĩ Trung nguyên bắn bi còn có nhiều chỗ tinh vi như thế, trẻ con Mông Cổ chưa biết, chỉ nghe Chu Bá Thông dương dương đắc ý nói tiếp:

    - Hoàng lão tà bắn liền ba viên bi đều không sai một ly, nhưng cứ chạm vào lỗ lại nảy ra ngoài. Ðến khi y hiểu được đạo lý trong đó thì ta đã có năm viên nằm trong lỗ. Công phu ám khí của y quả nhiên lợi hại, vừa chọn những chỗ khó sử lực nhất đánh số bi còn lại của ta ra ngoài, vừa ném ba viên vào lỗ. Nhưng ta đã chiếm tiên cơ, đời nào để y vượt lên. Tranh nhau ngươi lui kẻ tới một lúc, ta lại bắn được một viên vào lỗ. Ta thầm đắc ý, biết lần này chắc chắn y thua rồi, cho dù là thần tiên cũng không giúp được y. Hừ, ai ngờ Hoàng lão tà đột nhiên sử dụng quỷ kế, ngươi đoán là cách gì nào?

    Quách Tĩnh nói:

    - Y dùng võ công đánh tay ngươi bị thương à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Không phải, không phải. Hoàng lão tà rất xấu xa, quyết không dùng cách ngu ngốc ấy. Bắn một hồi, y biết không thể nào thắng được ta, chợt ngầm vận kình lên ngón tay, ba viên bi bắn ra đánh vỡ nát ba viên của ta, bi của y thì vẫn còn nguyên không sứt mẻ.

    Quách Tĩnh kêu lên:

    - A, là ngươi không còn bi để dùng nữa.

    Chu Bá Thông nói:

    - Ðúng thế, ta chỉ còn cách tròn mắt nhìn y bắn từng viên từng viên bi còn lại vào lỗ. Như thế kể như ta thua rồi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Cũng không thể tính thế được.

    Chu Bá Thông nói:

    - Ta cũng nói thế, nhưng Hoàng lão tà nói:

    - Bá Thông, chúng ta đã nói rõ ai thảy được chín viên vào lỗ trước thì người ấy thắng, ngươi định chối à? Ðừng nói là ta dùng bi bắn nát bi của ngươi, cho dù là ta cướp mất bi khiến ngươi thiếu một viên bắn vào lỗ thì cũng là ngươi thua.

    Ta nghĩ tuy y dùng gian kế nhưng rốt lại cũng phải trách mình trước đó không nghĩ tới chuyện này. Mà nói lại nếu bảo ta dùng bi bắn nát bi của y mà bi của mình vẫn còn nguyên vẹn thì lúc ấy quả thật ta làm không được, trong lòng cũng không khỏi khâm phục võ công của y, liền nói:

    - Hoàng đại tẩu, ta sẽ đưa chân kinh ra cho cô xem, trước buổi tối hôm nay phải trả lại cho ta. Ta nói thêm câu ấy là sợ họ mượn rồi không trả, lại nói bừa rằng bọn ta không nói là mượn trong bao lâu, vẫn còn chưa đọc xong thì ngươi làm gì? Mà lúc ấy kinh thư đã rơi vào tay họ, mười năm cũng là mượn, một trăm năm cũng là mượn.

    Quách Tĩnh gật đầu nói:

    - Ðúng, may là đại ca thông minh nghĩ tới chỗ ấy, chứ nếu là ta nhất định là mắc lừa họ rồi.

    Chu Bá Thông lắc đầu nói:

    - Nói tới chuyện thông minh lanh lợi thì trong thiên hạ có ai bằng Hoàng lão tà? Chỉ không biết y làm thế nào mà cưới được một người thông minh như vợ y. Lúc ấy vợ y cười khẽ một tiếng, nói:

    - Chu đại ca, ngươi có ngoại hiệu là Lão Ngoan đồng nhưng không hồ đồ đâu ngươi sợ ta làm như Lưu Bị mượn Kinh Châu phải không? Ta sẽ ngồi ở đây xem, xem xong sẽ lập tức trả lại cho ngươi, cũng chẳng cần đến tối, nếu ngươi không yên tâm cứ ngồi cạnh đây canh chừng ta cũng được.

    Ta nghe nàng nói thế, bèn rút kinh thư trong bọc ra đưa cho nàng. Hoàng đại tẩu đón lấy, bước tới dưới một gốc cây, ngồi lên tảng đá giở ra đọc. Hoàng lão tà thấy ta có ý đề phòng bèn nói:

    - Lão Ngoan đồng, trên đời này có mấy người có võ công thắng được hai chúng ta.

    Ta nói:

    - Chưa chắc đã có người thắng được ngươi, còn thắng được ta thì tính cả ngươi cũng có bốn năm người.

    Hoàng lão tà cười nói:

    - Ðó là ngươi tâng bốc ta thôi. Ðông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái bốn người võ công đều có sở trường, không ai thắng được ai. Âu Dương Phong lại bị sư ca ngươi phá mất Cáp mô công, trong vòng mười năm nữa thì y so với huynh đệ phải kém một bậc rồi. Còn có Thiết chưởng Thủy thượng phiêu Cừu Thiên Nhận, nghe nói võ công cũng rất cao cường, lần ấy luận kiếm trên Hoa Sơn y không tới, nhưng công phu y có cao cường cũng chưa chắc đã tới mức xuất thần nhập hóa. Lão Ngoan đồng, huynh đệ quyết không dám coi thường võ công của ngươi, ngoài mấy người ấy ra thì trong võ lâm tính ra ngươi là đệ nhất. Chúng ta mà liên thủ thì không ai chống đỡ được.

    Ta nói:

    - Cái đó tự nhiên?

    Hoàng lão tà nói:

    - Cho nên ngươi cần gì phải lo lắng như thế có hai anh em ta ở đây, thiên hạ còn có ai có thể tới cướp bộ kinh thư bảo bối của ngươi?

    Ta nghĩ thấy không sai, cũng hơi yên lòng, chỉ thấy Hoàng phu nhân từng trang từng trang đọc từ đầu, miệng mấp máy, ta nhìn cũng hơi thấy buồn cười võ công mà Cửu âm chân kinh ghi chép đều vô cùng tinh vi ảo diệu, nàng không biết một chút võ học, tuy có thể đọc được chữ trong đó nhưng chỉ e nửa câu cũng không hiểu nghĩa. Nàng thong thả đọc từ đầu đến cuối, mất khoảng một giờ. Ta cũng sốt ruột, thấy nàng giở tới trang cuối, nghĩ rốt lại nàng cũng đã đọc xong, nào ngờ nàng lại giở lại đọc từ đầu, có điều lần này đọc rất mau, chỉ trong khoảng thời gian uống cạn một tuần trà đã xong.

    Nàng đưa kinh thư lại cho ta, cười nói:

    - Chu đại ca, ngươi mắc mưu Tây độc rồi, bộ sách này không phải là Cửu âm chân kinh!

    Ta giật nảy mình, nói:

    - Sao lại không phải? Rõ ràng là sư ca ta để lại, hình thù không hề có chỗ nào khác.

    Hoàng phu nhân nói:

    - Hình thù không có chỗ nào khác thì có ích gì? Âu Dương Phong đã đánh tráo bộ kinh thư của ngươi rồi, đây là một bộ sách ghi chép tạp nham về bói toán.

    Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:

    - Chẳng lẽ trước khi Âu Dương Phong xông tới quan tài của vương chân nhân đã đánh tráo chân kinh rồi à?

    Chu Bá Thông nói:

    - Lúc ấy ta cũng nghĩ thế, nhưng ta vốn biết Hoàng lão tà thích những chuyện khôn ngoan quỷ quyệt cũng không tin lời vợ y lắm. Hoàng phu nhân thấy ta ngẩn người ra đó, không nói câu nào, nửa tin nửa ngờ, lại nói tiếp:

    - Chu đại ca, bản Cửu âm chân kinh ra sao, ngươi có biết không?

    Ta nói:

    - Từ khi kinh thư về tay tiên sư huynh rồi không có ai giở qua. Tiên sư huynh năm trước từng nói y bỏ ra bảy ngày bảy đêm để đoạt lấy kinh thư là đễ tránh một trường đại họa cho võ lâm chứ không quyết không phải có ý riêng tư, nên di ngôn lại cho đệ tử phái Toàn Chân là bất cứ ai cũng không được luyện tập võ công ghi chép trong kinh văn.

    Hoàng phu nhân nói:

    - Vương chân nhân có lòng nhân nghĩa như thế, quả thật khiến người ta vô cùng khâm phục, nhưng cũng chính vì thế mới mắc lừa người ta. Chu đại ca, người mở sách ra mà xem.

    Lúc ấy ta rất ngần ngừ, nhớ lời di ngôn của sư ca, không dám động thủ. Hoàng phu nhân nói:

    - Ðây là một quyển sách bói toán lưu truyền khắp Giang Nam, không đáng nửa đồng. Mà nói lại cho dù đây đúng là Cửu âm chân kinh thì ngươi chỉ cần không luyện võ công trong đó thôi, chứ đọc thì có sao đâu?

    Ta theo lời giở ra xem, thì thấy quả là trong sách ghi chép các bí quyết và cách thức luyện các môn võ công, chứ có phải là sách bói toán gì đâu?

    Hoàng phu nhân nói:

    - Bộ sách này ta đã đọc chơi lúc lên năm tuổi, thuộc lòng từ đầu tới cuối, trẻ con Giang Nam bọn ta mười đứa thì có chín đứa thuộc làu. Nếu ngươi không tin ta sẽ đọc cho ngươi nghe. Nói xong câu ấy lập tức đọc thuộc lòng xuôi róc từ đầu. Ta so sánh với kinh thư, quả nhiên không sai một chữ.

    Ta toàn thân lạnh buốt như rơi xuống hố băng. Hoàng phu nhân lại nói:

    - Bất kể ngươi bắt đầu từ trang nào hỏi ta, chỉ cần ngươi nói mấy chữ đầu ta cũng có thể đọc hết. Ðây là sách học thuộc lòng từ nhỏ, đến già cũng không quên được.

    Ta theo lời đem mấy đoạn ở giữa hỏi nàng, quả nhiên nàng đọc thuộc làu, không có chỗ nào ngắc ngứ. Hoàng lão tà hô hô cười lớn. Ta bừng bừng nổi giận, tiện tay xé nát bộ sách ấy, châm lửa đốt sạch.

    Hoàng lão tà chợt nói:

    - Lão Ngoan đồng, ngươi cũng không cần nổi giận như trẻ con, ta đưa tấm Nhuyễn vị giáp này cho ngươi.

    Ta không biết là bị y đùa cợt, chỉ cho rằng y thấy khó xử nên muốn cho ta một vật quý báu để ta bớt giận, lúc ấy vô cùng phiền não, lại nghĩ đó là bảo vật trấn đảo của người ta, sao lại đòi lấy của họ, chỉ cám ơn y mấy câu rồi về quê đóng cửa luyện võ. Lúc ấy ta tự biết không phải là đối thủ của Âu Dương Phong, quyết ý khổ luyện năm năm, luyện thành mấy môn công phu lợi hại rồi sẽ tới Tây vực tìm Tây độc đòi sách, vật của sư ca ta giao lại, Lão Ngoan đồng lại giữ không được thì làm sao nhìn mặt sư ca?

    Quách Tĩnh nói:

    - Tây độc gian hoạt như thế, không gặp y đòi nợ không xong. Nhưng ngươi và Mã đạo trưởng, Khưu đạo trưởng cùng đi thì thanh thế há chẳng lớn hơn sao?

    Chu Bá Thông nói:

    - Ờ, chỉ trách ta quá hiếu thắng, đến nỗi bị đùa cợt một trận mà không biết, lúc ấy chỉ muốn cùng bọn Mã Ngọc thương lượng, rốt lại chắc cũng có người nhìn ra chỗ sơ hở trong vụ này. Qua mấy năm trên giang hồ đột nhiên có lời đồn nói:

    - Hắc Phong song sát môn hạ đảo Ðào Hoa lấy được Cửu âm chân kinh, luyện được mấy môn võ công tinh diệu ghi chép trong đó, hoành hành khắp nơi. Ban đầu ta còn không tin, nhưng về sau tin đồn càng ngày càng rộng. Lại qua một năm, Khưu Xử Cơ chợt tới nhà ta, nói y đã hỏi được sự thật, quyển hạ Cửu âm chân kinh quả thật bị môn nhân đảo Ðào Hoa lấy được.

    Ta nghe rất tức giận, nói:

    - Hoàng Dược Sư không phải là bạn bè!

    Khưu Xử Cơ hỏi ta:

    - Sao sư thúc lại nói Hoàng Dược Sư không phải là bạn bè?

    Ta nói:

    - Y đi tìm Tây độc đòi sách mà không cho ta biết, đòi được sách rồi cho dù không trả cho ta cũng nên báo cho ta một tiếng.

    Quách Tĩnh nói:

    - Sau khi Hoàng đảo chủ đoạt được kinh thư, có lẽ vốn cũng định trả cho ngươi nhưng bị đám đồ đệ xấu ăn trộm đi, ta thấy về chuyện này thì y rất tức giận, ngay cả bốn đệ tử vô can cũng bị y đánh gãy chân, trục xuất khỏi môn phái.

    Chu Bá Thông không ngừng lắc đầu, nói:

    - Ngươi và ta thành thật như nhau, chuyện này nếu là ngươi, ngươi cũng nhất định bị lừa mà không biết. Hôm ấy Khưu Xứ Cơ nói chuyện với ta một hồi, nghiên cứu võ công mấy hôm mới từ biệt ta lên đường. Qua hai tháng y lại tới thăm ta. Lần này y đã hỏi dò biết chắc là hai người Trần Huyền Phong, Mai Siêu Phong đã trộm được kinh thư của Hoàng lão tà, đang luyện hai môn võ công tà ác là Cửu âm bạch cốt trảo và Tồi tâm chưởng. Y mạo hiểm nghe ngóng tin tức của Hắc Phong song sát, mới biết quyển kinh thư này của Hoàng lão tà vốn không phải cướp được chỗ Âu Dương Phong, mà là trộm được từ tay ta.

    Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:

    - Rõ ràng ngươi đốt kinh thư rồi, chẳng lẽ Hoàng phu nhân đã đánh tráo, đưa ngươi một bộ kinh thư giả sao?

    Chu Bá Thông nói:

    - Chuyện đó thì ta đã đề phòng rồi. Lúc Hoàng phu nhân đọc bộ kinh thư ấy, mắt ta không lúc nào rời khỏi nàng. Nàng không biết võ công, tay chân có mau lẹ hơn cũng không qua khỏi con mắt của người đã luyện ám khí như chúng ta. Nàng không đánh tráo mà là ghi nhớ kinh thư!

    Quách Tĩnh không hiểu, hỏi:

    - Nhớ thế nào?

    Chu Bá Thông nói:

    - Huynh đệ, ngươi đọc sách thì mấy lần là thuộc làu?

    Quách Tĩnh nói:

    - Nếu dễ thì đại khái là ba bốn mươi lần, còn nếu vừa dài vừa khó thì khoảng bảy tám mươi lần, trăm lần cũng không chừng. Cho dù hơn trăm lần cũng chưa chắc đã nhớ đúng được hết.

    Chu Bá Thông nói:

    - Phải rồi, nói tới tư chất thì không thể nói là ngươi thông minh.

    Quách Tĩnh nói:

    - Huynh đệ thiên tư ngu độn, bất kể đọc sách học võ đều tiến bộ rất chậm.

    Chu Bá Thông thở dài nói:

    - Việc đọc sách thì ngươi không hiểu rõ lắm, chúng ta chỉ nói chuyện học võ thôi, sư phụ ngươi dạy một pho quyền pháp chưởng pháp, chỉ e cũng phải dạy vài mươi lần ngươi mới học hết phải không?

    Quách Tĩnh có vẻ ngượng nghịu, nói:

    - Ðúng thế.

    Rồi nói:

    - Có lúc hiểu rồi lại nhớ không được, có lúc nhớ được thì lại không biết sử dụng.

    Chu Bá Thông nói:

    - Nhưng trên đời có người chỉ cần đứng bên cạnh nhìn qua pho quyền cước ấy một lượt là lập tức nhớ hết ngay.

    Quách Tĩnh kêu lên.

    - Hoàn toàn không sai! Con gái Hoàng đảo chủ là loại ấy Hồng ân sư dạy võ nghệ cho nàng, nhiều lắm là dạy hai lần, chưa bao giờ phải dạy tới lần thứ ba.

    Chu Bá Thông thong thả nói:

    - Vị cô nương ấy thông minh như thế, nhưng đừng chết yểu như mẹ cô ta! Hôm ấy Hoàng phu nhân mượn kinh thư của ta đọc xong, chỉ nhìn qua hai lượt, có lẽ nàng đã nhớ không sót một chừ rồi. Nàng và ta vừa chia tay đã viết lại đưa chồng nàng.

    Quách Tĩnh không kìm được nỗi hoảng sợ, hồi lâu mới nói:

    - Hoàng phu nhân không hiểu ý nghĩa trong kinh thư lại có thể nhớ suốt từ đầu đến cuối, sao trên đời lại có người thông minh như thế chứ?

    Chu Bá Thông nói:

    - Chỉ e người bạn nhỏ của ngươi là Hoàng cô nương cũng có thể làm như thế.

    Ta nghe Khưu Xử Cơ nói xong, vừa hoảng sợ vừa xấu hổ, hẹn với bảy đại đệ tử phái Toàn Chân gặp nhau bàn bạc. Mọi người bàn đi tìm Hắc Phong song sát ép phải trả lại kinh thư. Khưu Xử Cơ nói:

    - Nếu Hắc Phong song sát võ công cao cường cũng chưa chắc thắng được đệ tử phái Toàn Chân. Họ là vãn bối của sư thúc, sư thúc lão nhân gia người không cần đích thân xuất mã, khỏi bị anh hùng giang hồ biết được, nói chúng ta cậy lớn hiếp nhỏ.

    Ta nghĩ không sai, lúc ấy sai Xử Cơ, Xử Nhất đi tìm Hắc Phong song sát, năm người còn lại tiếp ứng giám thị bên cạnh để đề phòng song sát lọt lưới.

    Quách Tĩnh gật đầu nói:

    - Toàn Chân thất tử nhất tề xuất mã, Hắc Phong song sát nhất định không đánh lại.

    Bất giác nhớ lại việc Mã Ngọc và lục quái giả làm Toàn Chân thất tử trên đỉnh dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ. Chu Bá Thông nói:

    - Nào ngờ Xử Cơ, Xử Nhất đuổi tới Hà Nam đã không thấy hành tung của song sát đâu, vốn định bắt họ giải tới đảo Đào Hoa trả cho Hoàng lão tà, không ngờ họ trốn mất dạng.

    Quách Tĩnh nói:

    - Lục trang chủ vô cớ bị trục xuất khỏi sư môn, cũng rất căm giận sư huynh, sư tỷ của y.

    Chu Bá Thông nói:

    - Không tìm được Hắc Phong song sát đương nhiên phải đi tìm Hoàng lão tà. Ta đem quyển thượng Cửu âm chân kinh theo trong người để đề phòng lại bị người khác ăn trộm, tới đảo Đào Hoa gây sự với y.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,075,261

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/