Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,075,848

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Chủ nhật, 08:21 Ngày 25/07/2021
  • Anh hùng xạ điêu

    Đến lúc truyền xong, Hồng Thất Công thở ra một hơi, mồ hôi đầm đìa, nói:

    - Ta dạy quá vắn tắt, rốt lại cũng không hay, nhưng.., nhưng cũng chỉ có thể làm được thế thôi”, ái chà một tiếng ngã vật ra đất ngất đi luôn.

    Hoàng Dung cả kinh liên tiếp kêu lên:

    - Sư phụ, sư phụ.

    Bước lên đỡ thì thấy tay chân y lạnh ngắt, hơi thở nhẹ như sợi tơ, nhìn thấy đã không còn cách nào.

    Hoàng Dung trong mấy ngày liên tiếp gặp biến cố, nằm phục trên ngực sư phụ nhất thời không sao khóc được tai nghe tiếng tim y còn đập, vội đưa tay ra lúc ấn lúc buông trên ngực y, để giúp cho y thở, đúng lúc khẩn cấp ấy chợt nghe sau lưng có tiếng động khẽ vang lên, một bàn tay vươn ra chụp vào cổ tay nàng. Nàng đang nhưng thần lo việc cứu sư phụ, Âu Dương Khắc tiến vào lúc nào hoàn toàn không biết, lúc ấy quên mất người đứng sau lưng là một con sói, ngoảnh lại nói:

    - Sư phụ không xong rồi, mau nghĩ cách cứu người.

    Âu Dương Khắc thấy nàng quay đầu cầu khẩn, hai con mắt mở to đầy lệ, dáng vẻ vô cùng đáng thương, trong lòng bất giác ngây ngất, cúi nhìn Hồng Thất Công thấy y mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt trợn ngược, trong lòng càng mừng.

    Y và Hoàng Dung cách nhau không đầy nửa thước, chỉ cảm thấy hơi thở của nàng thơm ngát như hoa lan, nghe thấy cả mùi thơm từ da nàng toát ra, mấy sợi tóc vươn trên má, trong lòng càng si mê không nhịn được, đưa tay trái ra nắm bàn tay búp măng của nàng.

    Hoàng Dung cả kinh, trầm khuỷu tay lật chưởng lại dùng lực đánh ra, nhân lúc y quay người tránh, đã nhảy vọt ra ngoài. Âu Dương Khắc vốn rất sợ Hồng Thất Công võ công cao cường nên không dám dùng sức mạnh với Hoàng Dung, nhưng lúc ấy thấy y thần khô sức kiệt, mười phần có tới chín phần rưỡi là phải chết nên không sợ sệt gì, lạng người ra cản trước cửa động, cười nói:

    - Muội tử ngoan, ta quyết không nổi nóng với người khác, nhưng cô xinh đẹp như thế, ta thật không sao kìm được, cô để ta gần gũi một chút.

    Nói xong giang tay trái ra từng bước từng bước sấn tới gần.

    Hoàng Dung hoảng sợ tim đập thình thịch, nghĩ thầm:

    - Việc hôm nay còn nguy hơn lúc trong Triệu vương phủ, xem ra chỉ có tự mình quyết định, chỉ là không giết được quân lang sói này thì rốt lại vẫn không cam tâm.

    Rồi lật tay rút ngọn cương thích và nắm cương châm nắm chặt trong tay. Âu Dương Khắc trên mặt hơi có vẻ cười cợt, cởi áo dài ra làm binh khí, lại tiến lên hai bước. Hoàng Dung vẫn đứng bất động, chờ y bước lên thêm một bước, gót chân còn chưa chạm đất, thân hình đã lạng ngang qua bên trái. Âu Dương Khắc sấn tới, Hoàng Dung tay phải giang thẳng ra, vừa thấy y vung trường bào đỡ cương châm, thân hình đã như tên rời cung vọt ra ngoài động.

    Nào ngờ thân pháp của nàng mau lẹ, thân pháp của Âu Dương Khắc càng mau hơn. Hoàng Dung chỉ cảm thấy sau lưng có tiếng gió khẽ rít lên, chưởng lực của địch nhân đã đánh tới hậu tâm. Nàng mặc Nhuyễn vị giáp, vốn không sợ bị địch nhân đả thương, huống chi lại sớm có ý định muốn chết, chỉ cần đả thương y chứ không nghĩ gì tới mình, lúc ấy không gạt không đỡ, lật tay đâm lại một nhát, nhắm thẳng vào giữa ngực y. Âu Dương Khắc vốn không có ý làm nàng bị thương, chưởng ấy vốn chỉ là hư chiêu, có ý đùa giỡn một lúc cho nàng mệt mỏi, thấy ngọn cương thích đâm tới, vươn tay rẩy khẽ vào cổ tay nàng đã hóa giải nhát đâm ấy, thân hình cũng theo đó di chuyển xoay đi một vòng lại chặn ngoài cửa ép Hoàng Dung vào trong động. Nhưng cửa động rất hẹp, xoay trở không tiện, Hoàng Dung xuất thủ chiêu nào cũng vô cùng tàn độc trí mạng, nàng chỉ công không thủ nên võ công như cũng tăng lên gấp bội. Âu Dương Khắc tuy võ công cao hơn nàng rất nhiều nhưng có ý không muốn làm nàng bị thương nên lúc ra tay luôn cảm thấy bị trói buộc vướng víu.

    Trong chớp mắt hai người đã qua lại năm sáu mươi chiêu, Hoàng Dung đã lâm vào tình trạng nguy hiểm, công phu của nàng được cha đích thân truyền thụ, Âu Dương Khắc thì do chú chỉ dạy. Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong võ công cũng không chênh nhau bao nhiêu, nhưng Hoàng Dung chỉ mới mười lăm tuổi, còn Âu Dương Khắc đã hơn ba mươi, thời gian luyện võ của hai người chênh nhau tới hai mươi năm, huống chi thể lực nam nữ rốt lại cũng có sự khác biệt, mà Hoàng Dung học võ lại không chăm chỉ khổ luyện như Âu Dương Khắc, về sau tuy nàng được Hồng Thất Công dạy cho mấy môn công phu nhưng học qua là thôi, sau đó cũng không chăm chỉ luyện tập, nên Âu Dương Khắc tuy bị thương nặng vẫn có thể chiếm được thượng phong.

    Đang đánh nhau Hoàng Dung đột nhiên sấn mau về phía trước, lật tay phóng cương châm ra, Âu Dương Khắc vung áo đón đỡ, Hoàng Dung nép người sấn mau lên, giơ ngọn Nga mỹ cương thích đâm mau vào vai phải y. Âu Dương Khấc tay phải bị gãy, không thể dùng lực, tay phải đang định vung lên đỡ gạt thì ngọn cương thích của Hoàng Dung đã xoay mau nửa vòng đổi hướng, soạt một tiếng đâm vào cánh tay bị thương của y.

    Hoàng Dung đang mừng rỡ đột nhiên thấy cổ tay tê rần, keng một tiếng, ngọn cương thích rơi luôn xuống đất, nguyên là huyệt đạo trên cổ tay đã bị điểm trúng.

    Âu Dương Khắc xuất thủ mau lẹ phi thường, thấy nàng xoay người định chạy, tay trái vươn ra hai cái đã điểm trúng huyệt Huyền chung trên bàn chân trái nàng, huyệt Trung đô trên chân phải cũng bị điểm trúng. Hoàng Dung lại chạy thêm hai bước rồi ngã sấp xuống. Âu Dương Khắc phi thân vọt lên, trải tấm áo dài ra trên mặt đất trước, cười nói:

    - Ái chà, đừng ngã mạnh quá đau đấy.

    Hoàng Dung khi ngã xuống thì cương châm trong tay trái đã phát ngược về phía sau để đề phòng địch nhân sấn tới rồi lập tức nhảy lên, nào ngờ hai chân cứng đờ không theo ý mình sai sử, thân hình vừa cách mặt đất được một thước lại rơi xuống. Âu Dương Khắc đưa tay qua đỡ. Hoàng Dung chỉ còn nhân lúc tay trái có thể cử động, tiện tay đánh ra một chưởng, nhưng trong lúc hoảng loạn, một chưởng ấy mềm nhũn không có sức. Âu Dương Khắc cười một tiếng, lại điểm trúng huyệt đạo trên cổ tay trái của nàng.

    Lần này Hoàng Dung tứ chi đều cứng đờ như bị trói chặt, trong lòng hối hận:

    - Mới rồi mình không vung ngọn Nga mỹ thích tự sát, bây giờ có muốn chết cũng không được.

    Trong chớp mắt trong lòng như lửa đốt trước mắt tối sầm ngất đi luôn. Âu Dương Khắc dịu giọng an ủi “Đừng sợ, đừng sợ”, rồi đưa tay ra định ôm nàng.

    Chợt nghe trên đỉnh đầu có tiếng người lạnh lùng vang lên:

    - Ngươi muốn sống hay muốn chết?

    Âu Dương Khắc giật nảy mình, vội quay đầu nhìn, chỉ thấy Hồng Thất Công chống trúc bổng đứng ở cửa động, lạnh lùng nhìn xéo, lần này thì y sợ hồn phi phách tán, câu chuyện Vương Trùng Dương trong quan tài vọt ra giả chết đánh người mà chú y kể trước đây như một tia chớp lóe lên trong đầu, nghĩ thầm:

    - Lão ăn mày vốn giả chết, hôm nay mạng mình thôi rồi! Bản lĩnh của Hồng Thất Công thì mình đã lãnh giáo qua mấy lần, muôn vạn lần không phải là địch thủ của y

    Sau lúc hoảng sợ, hai gối khuỵu xuống, nói:

    - Điệt nhi đùa giỡn với Hoàng muội tử chứ quyết không có ý xấu. Xin Hồng bá phụ đừng tức giận.

    Hồng Thất Công hừ một tiếng, chửi:

    - Thằng giặc thối tha, còn không giải huyệt đạo cho y thị, chẳng lẽ bắt lão khiếu hóa phải động thủ à?

    Âu Dương Khắc luôn miệng vâng dạ, vội giải khai huyệt đạo tứ chi cho Hoàng Dung. Hồng Thất Công trầm giọng nói:

    - Ngươi mà bước vào trong cứa động một bước thì đừng trách lão khiếu hóa vô tình. Mau cút ra cho tay.

    Nói xong nghiêng người một cái. Âu Dương Khắc như được đại xá chạy mau như một làn khói ra ngoài.

    Hoàng Dung dần dần tỉnh lại, như đang nằm mơ. Hồng Thất Công lại đã không chi trì nổi, ngã vật ra đất. Hoàng Dung vừa sợ vừa mừng, vội bước tới đỡ y lên, chỉ thấy y miệng đầy máu tươi, nhổ ra ba cái răng cửa. Hoàng Dung thầm ngán ngẩm “Sư phụ vốn võ công tuyệt thế, bây giờ lại mới ngã một cái đã gãy mất ba cái răng cửa.

    Hồng Thất Công xòe tay đưa ra ba cái răng cửa, cười nói:

    - Răng ơi là răng, ngươi không phụ ta, cho lão khiếu hóa được ăn đủ thức ngon vật lạ trong khắp thiên hạ. Xem ra lão khiếu hóa đã trọn tuổi trời nên ngươi xa lìa ta trước.

    Lần này y bị thương quả thật vô cùng trầm trọng, nọc rắn bị trúng đã vô cùng lợi hại, gân mạch trên lưng còn bị Âu Dương Phong đánh cho một chường tan nát, may là y võ công tinh thâm mới không đến nỗi chết tại đương trường nhưng công lực toàn thân đã mất hết, không bằng cả người thường không biết võ công. Hoàng Dung bị điểm huyệt, Hồng Thất Công quả thật không có sức giải khai cho nàng, chỉ cậy vào oai phong trước kia mới bắt được Âu Dương Khắc giải huyệt. Y thấy Hoàng Dung trên mặt lộ vẻ chua xót, bèn an ủi:

    - Không cần lo lắng, oai phong của lão khiếu hóa vẫn còn, thằng giặc thối tha kia không dám vào đây quấy rầy ngươi nữa đâu.

    Hoàng Dung nghĩ thầm:

    - Mình ở trong động thì thằng giặc kia quyết không dám vào, nhưng lấy đâu ra cái ăn thức uống?

    Nàng vốn đầy bụng mưu kế nhưng gặp phải nguy hiểm mới rồi, trong lòng hoảng sợ vẫn chưa trấn tĩnh được. Hồng Thất Công thấy nậng trầm ngâm bèn hỏi:

    - Ngươi đang nghĩ cách tìm cái ăn phải không?

    Hoàng Dung gật gật đầu Hồng Thất Công nói:

    - Ngươi đỡ ta ra biển tắm nắng một chút.

    Hoàng Dung lập tức tỉnh ngộ vỗ tay cười nói:

    - Hay lắm, chúng ta đi bắt cá ăn.

    Lúc ấy bèn đỡ vai Hồng Thất Công, từ từ đi ra bờ biển.

    Hôm ấy khí trời trong vắt, mặt biển như một tấm lụa không bến không bờ, khẽ gợn gợn dưới làn gió mát. Hoàng Dung nghĩ thầm:

    - Nếu đây đúng là một tấm đoạn màu lam lớn, đưa tay vuốt lên nhất định sẽ rất mượt mà, rất khoan khoái.

    Ánh nắng chiếu lên người, hai người đều cảm thấy tinh thần đột nhiên phấn chấn.

    Âu Dương Khắc đứng cạnh một tảng đá lớn xa xa, thấy hai người ra lại chạy ra thêm mười trượng, thấy họ không đuổi mới đứng lại, đưa mắt nhìn theo hai người.

    Hồng Thất Công và Hoàng Dung đều thầm rầu rĩ:

    - Thằng giặc này mười phần xảo trá, thời gian càng dài, nhất định bị y nhìn ra chỗ sơ hở.

    Nhưng lúc ấy cũng không thể nghĩ gì nhiều, Hồng Thất Công ngồi dựa vào tảng đá, Hoàng Dung bẻ một cành cây làm cần câu, xé một mảnh vỏ cây dài làm dây câu, trong bọc s½n có cương châm bèn uốn cong một ngọn làm lười câu bắt mấy con tôm cua nhỏ trên bờ biển làm mồi, thủy tộc trên biển rất nhiều, không bao lâu đã câu được ba con cá hoa ngư nặng khoảng một cân. Hoàng Dung theo lối ăn mày nướng gà, nướng chín cá cùng sư phụ ăn một bữa no nê.

    Nghỉ ngơi một lúc, Hồng Thất Công bảo Hoàng Dung sử dụng từng chiêu từng chiêu trong Đả cẩu bổng pháp, mình thì ngồi cạnh tảng đá chỉ điểm. Hoàng Dung đối với những chỗ biến hóa tinh vi, đạo lý công thủ của bổng pháp này lại lãnh hội thêm được không ít. Đến xế chiều nàng đã luyện thành thục, bèn cởi áo ngoài nhảy xuống biển tắm, trồi lên hụp xuống trong sóng nước, chợt ngây người nghĩ thầm:

    - Nghe nói dưới đáy biển có long cung, con gái Long vương rất xinh đẹp hay Tĩnh ca ca đã vào long cung rồi?

    Nàng không ngừng lặn xuống, chợt thấy bàn chân trái đau nhói, vội rút lên thì chân phải đã bị vật gì kẹp chặt không rút lên được. Nàng từ nhỏ đùa giỡn trong biển biết ắt là sò lớn, cũng không hoảng sợ, uốn lưng vươn tay ra mò, bất giác giật nảy mình, con sò này to xấp xỉ cái bàn tròn, biển quanh đảo Đào Hoa trước nay không có sò lớn như thế, lúc ấy hai tay đưa vào trong vỏ sò vận kình tách ra, con sò lớn này lại rất khỏe, hai tay không tách ra được, lại không làm gì được nó. Vỏ sò càng lúc càng khép chặt, dưới chân càng đau hơn. Hoàng Dung hai tay ép xuống muốn kéo con sò lên khỏi mặt nước, nhưng nào biết con sò này nặng tới hai ba trăm cân, sống dưới đáy biển lâu năm, vỏ đã dính liền với đá vôi dưới biển thành một khối vững chắc, làm sao lay động được?

    Hoàng Dung vùng vẫy mấy cái, chân càng đau hơn, trong lòng hoảng loạn, bất giác uống một ngụm nước biển, nghĩ thầm:

    - Mình vốn không muốn sống, chỉ là để sư phụ lẻ loi một mình trên đảo hoang, bị thằng giặc kia hà hiếp thì chết cũng không nhắm mắt.

    Lúc nguy cấp nhấc một khối đá lớn đập vào vỏ sò, nhưng vỏ sò cứng rắn, dưới nước lại không dùng sức được, đập mấy cái vỏ sò vẫn không hề lay chuyển. Con sò bị đánh, cơ thịt càng co lại mau hơn, Hoàng Dung lại uống thêm một ngụm nước, chợt nghĩ ra một chuyện, vứt bỏ tảng đá quờ lấy một nắm cát ném vào khe hở giữa hai vỏ sò. Quả nhiên loài sò rất sợ cát bùn đá nhỏ, khi cảm thấy có cát biển rơi vào thì vội mở tung vỏ để nhả cát ra. Hoàng Dung cảm thấy dưới chân lỏng ra, lập tức rút lên, tay chân cùng quạt nước, vượt lên mặt nước, thở phào một hơi.

    Hồng Thất Công thấy nàng lặn quá lâu không trồi lên, vô cùng lo lắng, biết là gặp nguy hiểm dưới đáy biển, muốn xuống giúp nhưng khổ nỗi chân bước không vững, thủy tính lại cũng bình thường, chỉ sợ hãi xoa tay lia lịa, đột nhiên thấy đầu Hoàng Dung dưới nước nhô lên, bất giác vô cùng mừng rỡ, bật tiếng reo lớn.

    Hoàng Dung vẫy vẫy tay về phía sư phụ, lại lặn xuống đáy biển. Lần này nàng đã đề phòng, đạp xuống cạnh con sò lớn ấy hai thước, quơ quào những vỏ sò chung quánh đập vỡ chỗ vỏ sò gắn với đá ngầm, ôm con sò lớn lên. Nàng dưới chân đạp nước, đẩy con sò lớn lên chỗ nước cạn gần bờ. Thân hình con sò nhô một nửa trên mặt nước, không có sức nước đỡ lên, sức nặng càng tăng, Hoàng Dung không lay chuyển được, lên bờ nhặt một tảng đá lớn đập vỡ vỏ sò mới thấy hả giận, chỉ thấy chỗ bàn chân bị vỏ sò kẹp có một vết máu bầm, nghĩ lại mối nguy hiểm vừa rồi, bất giác nổi gai ốc.

    Chiều hôm ấy hai thầy trò lấy thịt sò làm thức ăn, mùi vị cũng rất thơm ngon.

    Sáng sớm hôm sau Hồng Thất Công tỉnh dậy, chợt thấy sự đau đớn trong người đã giảm hẳn, nhẹ nhàng hít vào mấy hơi, trong ngực trong bụng cảm thấy rất rõ, bất giác ồ một tiếng. Hoàng Dung lật người ngồi lên, hỏi:

    - Sư phụ, chuyện gì vậy?

    Hồng Thất Công nói:

    - Ngủ xong một đêm, thương thế của ta lại có chuyển biến rất lớn.

    Hoàng Dung cả mừng kêu lên:

    - Vậy ắt là ăn thịt con sò lớn ấy có thể trị thương.

    Hồng Thất Công cười nói:

    - Thịt sò không trị thương được, chỉ là mùi vị thơm ngon trị được miệng sư phụ ngươi. Miệng ta mà được trị tốt thì đối với thương thế cũng không phải không có chút lợi ích.

    Hoàng Dung cười hì hì, chạy mau ra khỏi động, chạy xuống bờ biển cắt thịt sò hôm qua còn thừa.

    Nàng nhất thời trong lòng vui vẻ, lại quên đề phòng Âu Dương Khắc, vừa cắt được hai miếng thịt sò chợt thấy một bóng người dưới đất đang từ từ tới gần.

    Hoàng Dung uốn lưng chụp một mảnh vỏ sò vỡ ném về phía sau, hai chân điểm một cái nhảy ra hơn một trượng, đứng trên bờ biển.

    Âu Dương Khắc lặng lẽ quan sát một ngày xem xét động tĩnh của Hồng Thất Công, càng lúc càng thấy nghi ngờ, đoán y ắt bị thương rất nặng, đi lại không được, nhưng xông bừa vào động thì lại không có gan, lúc ấy bước tới trước cười nói:

    - Muội tử ngoan, đừng chạy, ta có câu muốn nói với cô.

    Hoàng Dung nói:

    - Người ta không đếm xỉa tới ngươi, ngươi lại lằng nhằng không chịu thôi, không biết xấu hổ.

    Rồi lè lười chế nhạo y.

    Âu Dương Khắc thấy dáng vẻ thiếu nữ ngây thơ của nàng, trên mặt hoàn toàn không có chút sợ hãi, bất giác trong lòng ngứa ngáy, bước tới hai bước cười nói:

    - Đều là cô tự mình không tốt, ai bảo cô xinh đẹp như thế khiến ta không lằng nhằng không xong.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ta nói không đếm xỉa tới ngươi là không đếm xỉa, ngươi khen ta đẹp cũng vô dụng.

    Âu Dương Khắc lại bước lên một bước cười nói:

    - Ta không tin, phải thử xem đã.

    Hoàng Dung sầm mặt nói:

    - Ngươi mà bước qua một bước, ta kêu sư phụ ra đánh ngươi đấy.

    Âu Dương Khắc cười nói:

    - Thôi đi, lão ăn mày còn đi được à? Ta vào dìu y ra đây nhé?

    Hoàng Dung thầm giật mình lui lại hai bước, Âu Dương Khắc cười nói:

    - Cô thích nhảy xuống biển thì cứ nhảy, ta chỉ đứng trên bờ chờ thôi. Xem cô ngâm trong biển được bao lâu, ta chờ trên bờ được bao lâu.

    Hoàng Dung kêu lên:

    - Được, ngươi hà hiếp ta, ta vĩnh viễn không nhìn ngó gì tới ngươi.

    Rồi quay người chạy đi, được vài bước đột nhiên trượt chân trên đá một cái, ái chà một tiếng ngã chúi xuống. Âu Dương Khắc đoán nàng dùng gian kế, cười nói:

    - Cô càng bướng bỉnh nghịch ngợm thì ta càng thích.

    Rồi cởi áo dài cầm trên tay để đề phòng nàng đột nhiên phóng cương châm, kế từ từ bước tới gần.

    Hoàng Dung kêu lên:

    - Không được qua đây.

    Rồi chống tay xuống đứng lên, chỉ đi được ba bước lại ngã xuống. Lần này ngã rất nặng, nửa người trên ngập xuống nước, tựa hồ ngất đi, hồi lâu không động đậy. Âu Dương Khắc nghĩ thầm:

    - Con nha đầu này quỷ kế đa đoan, ta không mắc lừa ngươi đâu. Ngươi một thân võ công tại sao lại tự nhiên ngã chứ?

    Rồi đứng lại xem xét động tĩnh.

    Qua thời gian uống cạn một tuần trà, chỉ thấy nàng vẫn không động đậy, từ đầu tới ngực đều chìm xuống nước. Âu Dương Khắc bắt đầu lo lắng “Đây đúng là ngất thật rồi, mình mà không cứu thì người đẹp sẽ chết đuối mất”.

    Bèn bước lên đưa tay nắm lấy chân nàng. Vừa cầm vào chân nàng lập tức giật nảy mình, chỉ cảm thấy toàn thân nàng cứng đờ, vội khom người xuống bế nàng lên, vừa bế lên thì Hoàng Dung hai tay vung mau ra, đã nắm chặt hai chân y quát lên:

    - Nằm xuống.

    Âu Dương Khắc chân đứng không vững, bị nàng một kéo một đẩy, hai người đồng thời ngã xuống nước.

    Xuống nước thì Âu Dương Khắc võ công có cao cường hơn cũng không thể thi triển được, nghĩ thầm:

    - Mình tuy đề phòng từng chút mà vẫn mắc lừa con nha đầu này, phen này thì mạng mình thôi rồi!

    Hoàng Dung bày kế đắc thủ, trong lòng mừng rơn, cứ đẩy y ra chỗ nước sâu dìm đầu y xuống nước. Âu Dương Khắc chỉ thấy nước biển mặn ừng ực ừng ực tràn vào miệng, đất trời xoay chuyển, không biết mình đang ở đâu đưa tay khua rối lên định nắm lấy Hoàng Dung, nhưng nàng đã sớm đề phòng cứ bơi vòng quanh, làm sao bị y nắm được?

    Trong lúc hoảng loạn, Âu Dương Khắc lại uống thêm mấy ngụm nước biển, thân hình chìm xuống, hai chân chạm đáy biển. Y võ công cao cường, lại là người rất linh mẫn, chỉ vì không biết thủy tính, lúc thân hình nổi trên mặt nước thì không thi triển được chút công phu nào, nhưng chân vừa chạm đất, thần trí đột nhiên tỉnh táo hẳn, chỉ cảm thấy thân hình lại nhẹ nhàng nổi lên, vội uốn lưng chụp lấy một tảng đá dưới nước, vận nội công nín thở đưa mắt nhìn quanh tìm hướng trở về đảo, nhưng bốn bên xanh đục một màu, không nhìn rõ được phương hướng đông tây nam bắc. Y đi về bốn phía trước sau phải trái mỗi phía mấy bước, nghĩ thầm chỗ nào cao hơn ắt là đúng phía ấy lúc ấy tay bưng tảng đá lớn, sãi chân bước tới, đi về phía cao lên. Dưới đáy biển đá vôi lô nhô, vô cùng khó đi nhưng y nội công tinh thâm, chạy thắng về phía trước một mạch.

    Hoàng Dung thấy y chìm xuống vẫn không nổi lên, vội lặn xuống nhìn, thấy y đang đi dưới đáy biển, bất giác cả kinh, rón rén bơi tới sau lưng y, ngọn Nga mỹ thích theo thế nước chảy đâm tới. Âu Dương Khắc cảm thấy thế nước xô mạnh, nghiêng người tránh qua, gia tăng cước bộ chạy mau. Lúc ấy y đã cảm thấy khó thở vô cùng, chi trì thêm không được, buông tay ném tảng đá lớn, định nổi lên mặt nước hít một hơi rồi sẽ lặn xuống đáy biển đi tiếp, nhưng lúc thò đầu lên khỏi mặt nước đã thấy bờ biển ở sát bên cạnh.

    Hoàng Dung biết mình không làm gì y được, hít sâu một hơi, lại lặn xuống nước.

    Âu Dương Khắc gặp nạn lớn không chết, ướt đẫm bò lên bờ, mắt hoa tai ù nằm phục trên bãi cát, nôn hết nước biển ra lại nôn tới nước chua, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn như vừa qua một cơn bệnh nặng, thở dốc hồi lâu đúng là lửa giận dấy trong lòng, nỗi hờn sinh cạnh mật, trong lòng tức giận, nói:

    - Mình cứ giết lão ăn mày trước xem con nha đầu này có chịu theo mình không!

    Nói thì nói thế, nhưng xoay chuyển ý nghĩ vẫn vô cùng sợ sệt Hồng Thất Công, lúc ấy điều hòa hơi thở, dưỡng thần suốt nửa ngày mới hết mệt mỏi, bẻ một cành cây ngắn cứng thay ngọn thiết phiến điểm huyệt lúc bình thời, sãi chân chạy mau về phía cửa động. Y tránh đi tới giữa cửa động, cứ men theo bên cạnh rón rén bước tới, lắng tai nghe ngóng một lúc không thấy trong động có động tĩnh gì, lại qua hồi lâu mới thò đầu nhìn vào trong, chỉ thấy Hồng Thất Công ngồi xếp bằng trên mặt đất quay ra phía mặt trời, đang tự vận công, khí sắc trên mặt cũng không kém lắm, không hề mang dáng vẻ bị thương nặng.

    Âu Dương Khắc nghĩ thầm:

    - Mình cứ thử, thử xem y đi lại được không.

    Bèn cao giọng gọi lớn.

    - Hồng bá phụ, không xong rồi, không xong rồi.

    Hồng Thất Công mở mắt hỏi:

    - Cái gì?

    Âu Dương Khắc làm ra vẻ hoảng hốt, nói:

    - Hoàng muội tử đuổi bắt thỏ ngã xuống một cái hang sâu, bị trọng thương bò lên không được.

    Hồng Thất Công giật nảy mình, vội nói:

    - Mau cứu y thị lên.

    Âu Dương Khắc nghe thế cả mừng, nghĩ thầm:

    - Nếu không phải là y không đi lại được thì sao không chạy tới cứu?

    Bèn ưỡn lưng bước vào cửa động, cười nói:

    - Cô ta trăm phương ngàn kế muốn lấy mạng ta, ta há lại cứu cô ta sao? Ngươi đi mà cứu.

    Hồng Thất Công nhìn thấy thần sắc của y đã biết y bịa đặt lừa dối, nghĩ thầm:

    - Thằng giặc này đã biết mình mất hết võ công, đại hạn của lão khiếu hóa đã tới rồi!

    Nhìn thấy cách trước mắt chỉ còn liều mạng cùng chết với y bèn ngầm vận kình lực toàn thân lên tay phải, chờ y tới gần sẽ liều mạng đánh một đòn, nào ngờ vừa vận kình thì vết thương sau lưng đột nhiên đau buốt, khớp xương toàn thân như rã cả ra, chỉ thấy Âu Dương Khắc trên mặt nở nụ cười độc ác, từng bước từng bước tới gần, bất giác thở dài một tiếng, nhắm mắt lại chờ chết.

    Hoàng Dung thấy Âu Dương Khắc chạy lên bờ, trong lòng phát rầu, nghĩ thầm:

    - Qua lần này thằng giặc kia lại càng đề phòng nghiêm ngặt, muốn tính kế ám toán y thì khó càng thêm khó.

    Nàng lặn ra ngoài biển hơn vài mươi trượng, nổi lên mặt nước thở một hơi, kế quay qua phải lặn một hơi vào trong, thò đầu lên nhìn, thấy cạnh đảo cây cối um tùm, khác hắn so với bãi cát bên kia. Nhớ lại quang cảnh trên đảo Đào Hoa bất giác buồn rầu, chợt nghĩ:

    - Nếu có thể tìm được chỗ nào hiểm yếu để ẩn náu, hai thầy trò tới đây ở thì thằng giặc kia nhất thời cũng chưa chắc tìm ra được.

    Biết rõ đó hoàn toàn đó không phải là kế hay, nhưng được lúc nào hay lúc ấy, biết đâu trời giúp người tốt, thương thế của sư phụ lại có thể thuyên giảm. Lúc ấy bèn rời biển lên bờ, không dám đi sâu vào trong, sợ gặp phải Âu Dương Khắc chạy không kịp, chỉ lần bước theo dọc bờ biển, nghĩ thầm:

    - Nếu trước kia mình không ham chơi, học được thuật kỳ môn ngũ hành của gia gia thì cũng có cách đối phó với thằng giặc kia. à, không được cha đã đưa tổng đồ của đảo Đào Hoa cho y, thằng giặc kia tâm tư linh mẫn, nhất định có thể xem xét lãnh hội.

    Đang nghĩ tới lúc xuất thần, chân trái đạp lên một sợi dây mây, dưới chân bị vướng một cái, trên đầu một tràng tiếng ào ào ào vang lên, vô số đất đá rơi xuồng.

    Nàng vội nhảy tránh qua một bên, nhưng bốn phía đều là đại thụ, lưng va vào một cành cây, đầu vai lại bị mấy hòn đá đánh trúng, may là mặc tấm Nhuyễn vị giáp nên không bị thương, lúc ngẩng đầu lên nhìn bất giác giật nảy mình, sợ tới mức tim đập thình thình.

    Chỉ thấy trên đầu là một dốc núi dựng đứng vô cùng hiểm trở, cạnh đỉnh núi là một tảng đá lớn to bằng một hòn núi nhỏ. Tảng đá ấy nửa dính vào vách núi nửa nhô ra ngoài, hai bên khẽ lắc lư, trông như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

    Trên đỉnh núi có vô số dây mây bò ngoằn ngoèo, mới rồi nàng đạp lên một sợi dây mây dính liền cát đá bên cạnh khiến cát đá rơi xuống. Nếu đạp trúng những sợi dây mây dính liền với tảng đá thì khối đá nặng không biết bao nhiêu cân ấy rơi xuống, sẽ lập tức bị đè thành một khối thịt nhừ.

    Tảng đá lớn ấy lắc lư qua lại nhưng vẫn không rơi xuống. Hoàng Dung để ý cẩn thận, cố gắng không đặt chân xuống những chỗ có dây mây, bước một bước lại dừng một bước, lùi lại vài trượng, lúc ấy trấn tĩnh xong lại ngẩng đầu nhìn lên tảng đá lớn, không kìm được thở than khen ngợi tạo vật lạ lùng, nghĩ chỉ cần dùng sức một cánh tay cũng có thể kéo tảng đá xuống, nhưng ở đây không có người ở, vết chân thú vật cũng ít thấy, ngay cả chim lớn cũng không có một con, tảng đá lớn này lắc lư trên vách núi không biết đã mấy ngàn mấy trăm năm, hôm nay vẫn lắc lư như thế. Cạnh dốc núi dựng đứng là hàng loạt núi non dựng đứng, chống đỡ tất cả gió biển thổi vào, xem ra trong một trăm năm nữa, tảng đá lớn này vẫn cứ lắc lư không ngừng như thế.

    Hoàng Dung xuất thần một lúc, không dám bước về phía trước, xoay người lại định về hầu hạ sư phụ, đi được hơn nửa dặm chợt động tâm nghĩ thầm:

    - Trời muốn giết thằng giặc kia, nên mới sắp đặt cơ quan khéo léo này, sao mình lại hồ đồ như thế?

    Nghĩ tới đó mừng rỡ nhảy nhót, liên tiếp lộn nhào luôn hai cái.

    Nàng vội trở lại dốc núi dựng đứng, quan sát địa thế thật kỹ, thấy cạnh vách núi đều là đại thụ cao ngất trời, nếu muốn lui lại thì nhảy xuống một cái tối đa cũng chỉ được bốn năm thước, tảng đá kia mà rơi xuống thì cho dù là chim là sóc e cũng khó lòng tránh khỏi. Nàng rút ngọn cương thích ra, rón rén bò tới dưới vách núi, nhìn đúng vào bảy tám sợi dây mây dính liền với tảng đá không động chạm gì tới, lấy lưỡi sắc của ngọn cương thích cắt hơn chục sợi dây mây khác. Lúc nàng ra tay cũng nín thở, vừa mau vừa chuẩn, cắt xong, lại hít luôn mấy hơi, lại cắt tới sợi mây thứ hai, chỉ sợi dùng lực hơi mạnh, động tới những sợi dây mây dính liền với tảng đá kia, mình sẽ lập tức biến thành một cái bánh thịt. Đến khi cắt hết mấy mươi sợi dây mây, đã mệt mỏi toàn thân toát mồ hôi, so ra còn khổ hơn một trường kịch chiến. Nàng đem những sợi dây mây đã cắt buộc túm lại, vứt mấy đống cỏ khô lên để đánh dấu, lại nhìn thật kỹ đường ra vào, nhớ rõ ràng rồi mới quay trở về, dọc đường còn hò hát, vô cùng đắc ý.

    Lúc gần tới cửa động vẫn không nhìn thấy bóng Âu Dương Khắc, chợt nghe trong động vang ra tiếng cười đắc ý của y, kế nghe y nói:

    - Ngươi tự phụ võ công cái thế, hôm nay phải chết trong tay công tử gia, trong lòng có phục không? Thôi được, ta thương ngươi già, cho ngươi đánh ba chiêu không trả đòn được không? Ngươi cứ đem Hàng long thập bát chưởng từng chưởng từng chưởng đánh ra là được.

    Hoàng Dung kêu khẽ “ái chà”.

    Thấy cục diện trước mắt đã cùng nguy cấp, lập tức cao giọng kêu:

    - Cha, cha, sao cha tới đây được? A, Âu Dương thúc phụ, người cũng tới rồi?

    Âu Dương Khắc trong động ra sức đùa giỡn với Hồng Thất Công một phen, đang định hạ thủ, chợt nghe tiếng Hoàng Dung kêu lên, vừa mừng vừa sợ, nghĩ thầm:

    - Tại sao thúc thúc và Hoàng lão tà đều tới đây ??? - Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ “Ăt là con nha đầu muốn cứu lão ăn mày này nên bịa đặt để lừa mình ra. Được, dù sao thì lão ăn mày rốt lại cũng không thoát khỏi tay mình, cứ ra xem thử có hề gì”.

    Bèn phất tay áo một cái, quay ra khỏi động.

    Chỉ thấy Hoàng Dung hướng ra bờ biển giơ tay kêu lớn:

    - Cha, cha!

    Âu Dương Khắc chăm chú nhìn ra xa, nhưng có thấy bóng Hoàng Dược Sư đâu, bèn cười nói:

    - Muội tử, ngươi muốn lừa ta ra bầu bạn với cô, chẳng phải ta đã ra đây rồi sao?

    Hoàng Dung ngoảnh lại cười nói:

    - Ai cần lừa ngươi?

    Nói xong chạy theo bờ biển.

    Âu Dương Khắc cười nói:

    - Lần này ta đã đề phòng rồi, cô muốn kéo ta xuống biển, chúng ta cứ thử xem sao.

    Nói xong sãi chân đuổi theo. Y khinh công cao cường, trong chốc lát đã đuổi tới gần. Hoàng Dung kêu thầm:

    - Không xong rồi, chưa tới chỗ dốc núi dựng đứng đã bị y bắt rồi.

    Lại chạy thêm vài mươi trượng, Âu Dương Khắc lại càng gần. Hoàng Dung rẽ ngoặt ra bên trái, chỉ cách bờ biển hơn một trượng. Âu Dương Khắc lần này đã khôn hơn, không dám tới gần quá, cười nói:

    - Được, chúng ta cứ đùa một lúc.

    Chân không dừng bước, nhưng toàn thần giới bị, đề phòng nàng lại dùng quỷ kế gì.

    Hoàng Dung dừng chân cười nói:

    - Trước mặt có con cọp lớn, ngươi mà đuổi theo ta, nó sẽ một miếng nuốt tươi ngươi đấy.

    Âu Dương Khắc cười nói:

    - Ta cũng là cọp lớn, ta cũng muốn một miếng nuốt tươi cô.

    Nói xong vọt người lên chụp, Hoàng Dung cười khanh khách, lại chạy về phía trước.

    Hai người một trước một sau, không bao lâu đã tới dốc núi dựng đứng, Hoàng Dung càng chạy càng mau, qua một khúc ngoặt, cao giọng kêu:

    - Lại đây!

    Ðã tới trước dốc núi dựng đứng, đột nhiên thoáng thấy trên bờ biển dường như có hai bóng người. Lúc ấy tuy nàng vô cùng ngạc nhiên nhưng đời nào dám dừng lại một bước, nhìn đúng vào những chỗ rắc cỏ khô đã cắt dây mây đặt chân xuống, nhô lên hụp xuống mấy cái đã tới trước vách núi. Rồi tránh ngay qua một bên.

    Âu Dương Khắc cười nói:

    - Cọp lớn đâu?

    Càng gia tăng cước bộ, như mũi tên rời dây cung vọt tới trước chân núi. Chỗ Hoàng Dung đặt chân đã cắt hết dây mây, Âu Dương Khắc đâu biết cơ quan bên trong, tự nhiên đạp luôn những sợi dây mây chưa cắt, mấy trăm cân lực đạo lập tức kéo tảng đá lớn trên đầu.

    Răng rắc hai tiếng lớn vang lên, Âu Dương Khắc cảm thấy trên đầu có một luồng gió lớn đè xuống, ngẩng đầu lên nhìn hoảng sợ hồn phi phách tán, chỉ thấy một tảng đá to như hòn núi nhỏ từ trên không rơi xuống giữa đầu mình. Tảng đá này rơi khỏi đỉnh núi đã xa, luồng gió mạnh đã ép y tới mức thở không được, lúc nguy cấp vọt người lùi mau về phía sau, nào ngờ sau lưng là cây cối, lưng đập vào một cành cây, sức bật lại rất mạnh, chát một tiếng, cành cây ấy lập tức gãy rời, mảnh gỗ vụn bắn tung tóe vào lưng y. Lúc ấy y chỉ lo thoát thân, đâu còn biết gì đau đớn, dùng hết sức nhảy vọt lên, tảng đá lớn đã cách đỉnh đầu chỉ còn ba thước.

    Trong chớp mắt ấy y đã sợ tới mức đờ người ra, chợt thấy cổ áo bị người ta nắm lấy giật mau ra ngoài, kéo y qua vài thước bên cạnh, nhưng rốt lại cũng đã chậm, chỉ nghe ầm một tiếng vang dội, Âu Dương Khắc bật tiếng gào thảm, trước mắt một màn sương từ từ lan ra, cát đá bay tung, không biết biến cố xảy ra thế nào, đã ngất đi luôn.

    Hoàng Dung thấy mưu kế đắc thủ, vừa mừng vừa sợ, không đề phòng lúc tảng đá lớn rơi xuống gây ra luồng gió mạnh, lực đạo vô cùng mạnh mẽ, đẩy nàng hất ra bên ngoài, vừa ngã xuống đất thì cát đá trên đầu rào rào trút xuống. Nàng cong lưng hai tay ôm chặt đầu, qua một lúc nghe tiếng cát đá rơi xuống đã dừng, hé mắt nhìn ra thấy trong đám cát bụi cạnh tảng đá lớn có bóng hai người đứng.

    Lúc ấy như đang trong mộng, nàng dụi dụi mắt, định thần nhìn lại, thì hai người ấy một là Tây độc Âu Dương Phong, một chính là Quách Tĩnh mà mình lúc nào cũng nhớ nhung, không sao quên được.

    Hoàng Dung kêu lớn một tiếng, tung người vọt lên. Quách Tĩnh cũng không ngờ lại gặp nàng ở đây, tung người vọt lên ôm chằm lấy nàng. Hai người sau lúc mừng mừng sợ sợ, quên rằng đại địch đang ở bên cạnh.

    Hôm ấy, Âu Dương Phong và Quách Tĩnh đánh nhau trên nửa chiếc thuyền bị cháy khó giải khó phân, chiếc thuyền đột nhiên chìm xuống, đưa luôn hai người xuống biển. Dưới biển sâu, sức nước rất nặng khác hẳn với chỗ biển cạn, hai người chỉ thấy nước biển tràn vào mũi vào tai, đau buốt rất khó chịu, hai tay đang níu kéo nhau bất giác đều buông ra bịt mũi bịt tai mình. Dưới đáy biển lại có một dòng chảy ngầm rất xiết, chảy về hướng ngược hẳn với dòng chảy trên biển, hai người không tự chủ được, trong chớp mắt đã bị dòng chảy ngầm cuốn đi vài dặm. Đến khi Quách Tĩnh hết sức vùng vẫy nhô lên được trên mặt biển hít vào một hơi, thì trong bóng đêm, chiếc thuyền nhỏ kia đã trở thành một đốm đen thấp thoáng xa xa.

    Hai người giằng kéo nhau trong nước một lúc, lại cùng chìm xuống biển. Lúc trồi lên lần thứ hai Quách Tĩnh kêu lên:

    - Buông chân ta ra, ta không rời ngươi là được.

    Âu Dương Phong cũng biết nếu hai người cứ túm lấy nhau thế này thế ắt phải cùng chết, lúc ấy bèn buông chân y ra, nhưng lại lập tức túm lấy vai phải y.

    Quách Tĩnh đưa tay đỡ nách y, hai người lúc ấy mới nổi lên mặt biển. Đúng vào lúc ấy, một thanh gỗ lớn bị sóng đánh trôi tới, thúc vào vai Quách Tĩnh. Âu Dương Phong kêu lên:

    - Cẩn thận?

    Quách Tĩnh lật tay giữ lại, trong lòng cả mừng, kêu lớn:

    - Mau ôm chặt lấy, đừng buông tay.

    Thanh gỗ lớn ấy vốn là một đoạn cột buồm gãy.

    Hai người nhìn quanh chỉ thấy mênh mông, hoàn toàn không có bóng một cánh buồm. Ngọn xà trượng của Âu Dương Phong đã không biết đâu mất, thầm rầu rĩ:”Nếu lại gặp phải một bầy cá mập, thì chỉ còn cách đánh bừa như Chu Bá Thông một trận, lúc ấy mình cứu y nhưng bây giờ có ai tới đây mà cứu mình?”

    Hai người lênh đênh trên biển, gặp lúc có cá biển bơi tới cạnh người, thì dùng chưởng lực đánh cho ngất, chia nhau ăn thịt sống qua ngày. Người xưa có câu:”Cùng thuyền giúp nhau”, hai người vốn đã liều mạng ngươi sống ta chết với nhau, trên mặt biển cùng bíu vào nửa đoạn cột buồm gãy, bắt đầu ”Cùng cột buồm gãy giúp nhau”.

    Lênh đênh mấy ngày, may là chưa gặp điều gì nguy hiểm. Dòng hải lưu trên biển ấy vốn chính là dòng nước đã đưa Hoàng Dung và Hồng Thất Công tới đảo nhỏ kia, vì vậy đưa chiếc thuyền nhỏ vào đảo. Qua mấy hôm lại đẩy Quách Tĩnh và Âu Dương Phong tới đó.

    Hai người lên bờ biển nghỉ ngơi hồi lâu, chợt nghe xa xa văng vẳng có tiếng cười nói, Âu Dương Phong nhảy bật dậy, theo âm thanh tìm tới, cũng đúng là vừa khéo gặp lúc Âu Dương Khắc đạp vào bẫy, tảng đá lớn trên dốc núi dựng đứng đang rơi xuống. Âu Dương Phong vội vàng vọt tới cứu, tuy kéo cháu lui lại vài thước, nhưng hai chân Âu Dương Khắc đã bị tảng đá đè trúng, đau đớn không sao chịu nổi, lập tức ngất đi.

    Âu Dương Phong kinh nghi bất định, nhìn quanh bốn phía thấy không còn gì nguy hiểm, mới nhìn kỹ lại cháu, đưa tay lên mũi y thì thấy chưa chết, bèn vận kình xô tảng đá lớn hai cái nhưng không hề động đậy. Y ngồi xổm xuống, vận thần công Cáp mô công lên, hai tay đẩy ngang ra, nhả khí trợn mắt ộp ộp ộp ba tiếng. Bàn về lực đạo của ba lần đẩy ấy quả thật không phải thầm thường, nhưng tảng đá lớn kia nặng tới mấy vạn cân, há phải có thể sức một người mà di động được?

    Y cúi người xuống, thì Âu Dương Khắc đã mở mắt ra, kêu lên:

    - Chú?, âm thanh vô cùng yếu ớt.

    Âu Dương Phong nói:

    - Ngươi cố chịu đau một lúc.

    Rồi ôm nửa người trên của y, nhè nhẹ kéo một cái, Âu Dương Khắc gào lên một tiếng, lại ngất đi lần nữa. Tảng đá lớn đè lên hai chân y, cái kéo ấy chỉ làm y đau thêm không chịu nổi, chứ thân hình không nhích ra được nửa phân. Dưới đất thì đá núi cứng như sắt, không có xẻng cuốc quyết không sao đào được. Âu Dương Phong nhìn thấy chỉ ngẩn người ra.

    Quách Tĩnh kéo tay Hoàng Dung, hỏi:

    - Sư phụ đâu?

    Hoàng Dung đưa tay chỉ một cái nói:

    - Ở đằng kia.

    Quách Tĩnh nghe nói sư phụ không sao, trong lòng cả mừng, đang muốn nàng dẫn tới lạy chào, chợt nghe Âu Dương Khắc gào thảm một tiếng, trong lòng bất nhẫn, nói với Âu Dương Phong:“Để ta giúp ngươi”.

    Hoàng Dung kéo tay áo y, nói:

    - Chúng ta cứ đi gặp sư phụ, đừng đếm xỉa gì tới kẻ xấu.

    Âu Dương Phong không biết tất cả đều là cơ quan do nàng bố trí, chính mắt y thấy tảng đá lớn trên không rơi xuống, tảng đá này nặng hơn vạn cân, quyết không thể là sức người có thể đẩy lên trên vách núi. Nhưng nghe nàng cản trở Quách Tĩnh tới giúp lập tức nổi giận, lại nghe nói Hồng Thất Công đang ở đây, bất giác hoảng sợ, nhưng lại lập tức nghĩ thầm:

    - Lão ăn mày đã trúng một chưởng của mình, bị bị rắn độc của mình cắn, cho dù chưa chết thì cho dù võ công cao cường cái mạng già của y trong mười phần đã không còn được một phần sống sót, còn sợ gì y tới nữa?

    Nhìn thấy Hoàng Dung và Quách Tĩnh dắt tay nhau bỏ đi, lại ngồi xổm xuống, làm ra vẻ dùng sức đẩy tảng đá đợi hai người ngoặt qua góc núi, bèn nói với cháu:

    - “Yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm cách cứu ngươi, bây giờ ngươi cứ thong thả vận khí, tự bảo vệ tâm mạch, chỉ coi hai cái chân không phải là của ngươi nữa, đừng nghĩ tới chuyện khác”.

    Rồi rón rén xa xa theo sau hai người. Chỉ thấy hai người quàng tay qua lưng nhau, ghé tai thì thầm to nhỏ, dáng vẻ rất thân thiết, trong lòng càng tức giận, tự nhủ:

    - Nếu ta không làm cho hai đứa tiểu quỷ này sống không được chết không được cũng uổng tiếng Tây độc.

    Hoàng Dung dắt Quách Tĩnh tới trước cửa động, Quách Tĩnh vội bước vào động kêu lớn:

    - Sư phụ.

    Chỉ thấy Hồng Thất Công nhắm mắt dựa vào vách đá, sắc mặt vàng vọt, lại không có chút huyết sắc. Mới rồi y bị Âu Dương Khắc bức bách, vô cùng tức giận, thương thế lại xấu đi. Hoàng Dung vội cúi xuống cởi áo y ra, Quách Tĩnh thì xoa bóp tay chân cho y.

    Hồng Thất Công mớ mắt nhìn thấy Quách Tĩnh, vô cùng vui mừng, khóe miệng hiện ra nét cười, hạ giọng nói:

    - Tĩnh nhi, ngươi cũng tới rồi?

    Quách Tĩnh đang định trả lời, chợt nghe sau lưng có tiếng quát cắt ngang:

    - Lão ăn mày, ta cũng tới đây rồi.

    Thanh âm như tiếng sắt thép va vào nhau loảng xoảng, vô cùng chói tai. Quách Tĩnh vội quay người, vung chưởng giữ chắc cửa động. Hoàng Dừng nhặt ngọn trúc bổng bên cạnh sư phụ đứng cạnh Quách Tĩnh.

    Âu Dương Phong cười nói:

    - Lão ăn mày ra đây đi, ngươi mà không ra thì ta sẽ phải vào đấy.

    Quách Tĩnh và Hoàng Dung nhìn nhau một cái, cùng nghỉ thầm:

    - Cho dù có phải mất mạng cũng không thể cho y vào động hại sư phụ.

    Âu Dương Phong cười dài một tiếng, nép người sấn tới. Quách Tĩnh vung chưởng đẩy ra. Âu Dương Phong nghiêng người tránh qua chưởng phong mãnh liệt của y, sấn tới bên phải y, đột nhiên trước mắt có một ngọn bổng đâm tới, thân bổng loáng lên tựa hồ đâm vào thượng bàn, nhưng lại đánh xuống hạ bàn ba nhát, nhất thời rất khó đoán định. Y trong lòng hoảng sợ tay trái vung lên trên đỡ gạt, đồng thời chân phải quét ra, bất kể đối phương biến chiêu thế nào cũng phải tránh ra. Nào ngờ ngọn trúc bổng trong tay Hoàng Dung rung lên một cái lại đập mau vào lưng y. Âu Dương Phong cả kinh, đạp chân nhảy vọt ra ngoài, nghiêng nghiêng mắt nhìn.

    Hoàng Dung dùng Đả cẩu bổng pháp lần đầu, vừa xuất thủ đã đẩy lui cường địch, vô cùng đắc ý, Âu Dương Phong không ngờ con nha đầu này lại học được bổng pháp kỳ diệu của lão ăn mày như thế, hừ một tiếng, tung người lại vọt lên vươn tay chụp ngọn trúc bổng trong tay nàng. Hoàng Dung sử dụng bổng pháp mới học được, đâm đánh quét hất, bóng xanh chớp lên, tuy không đả thương được đối phương nhưng Âu Dương Phong liên tiếp đánh bảy tám chiêu thủy chung vẫn không chụp được đầu ngọn trúc bổng của nàng.

    Quách Tĩnh vừa sợ vừa mừng, liên tiếp kêu lên:

    - Dung nhi giỏi lắm, bổng pháp hay lắm!

    Tay phải vung quyền tay trái phát chưởng sấn vào giáp kích. Âu Dương Phong gầm lên hai tiếng giận dữ, ngồi xổm xuống đất, ào một tiếng đẩy hai tay ra.

    Chưởng lực chưa tới, chưởng phong đã cuốn bụi cát trên mặt đất tung lên.

    Quách Tĩnh thấy đòn tới hung dữ, nếu Hoàng Dung thẳng thắn đón đỡ ắt sẽ bị thương, vội đẩy vai nàng một cái, hai người đồng thời tránh qua một chiêu chưởng lực Cáp mô công.

    Âu Dương Phong bước lên hai bước, hai tay lại đẩy ra. Công phu Cáp mô công này vô cùng lợi hại, với công phu của Hồng Thất Công như thế mà hôm trước ở đảo Đào Hoa chỉ đánh ngang tay với y, công lực của hai người Quách Hoàng còn kém xa, lập tức bị y từng bước từng bước ép lùi dần. Âu Dương Phong xông vào động, tay trái lật lại đẩy ra một chưởng, đánh đá vụn trên vách đá rào rào rơi xuống, tay phải giơ lên để hờ trên đầu Hồng Thất Công nhưng không đánh xuống, ngưng thần xem động tĩnh của y.

    Hoàng Dung kêu lên:

    - Sư phụ ta cứu mạng ngươi, ngươi lại đả thương người, có biết xấu hổ không?

    Âu Dương Phong vươn tay đẩy nhẹ vào ngực Hồng Thất Công, chỉ thấy thịt trên ngực y lún vào, y về nội công ngoại công đều đã đạt tới mức lư hỏa thuần thanh, gân cốt toàn thân nếu gặp ngoại lực lập tức sẽ phản ứng hất ra, lúc ấy lại theo tay lún vào, quả nhiên công lực đã mất hết, trong lòng mừng thầm, lập tức nắm người y giơ lên quát:

    - Các ngươi giúp ta đi cứu cháu ta, thì sẽ tha mạng cho lão ăn mày.

    Hoàng Dung nói:

    - Trời ném đá lớn xuống đè y, ngươi đã chính mắt nhìn thấy, ai mà cứu được? Ngươi mà còn làm điều ác, trời cũng sẽ ném đá lớn xuống đè chết ngạo đấy.

    Quách Tĩnh thấy Âu Dương Phong nhấc Hồng Thất Công lên cao làm ra vẻ sắp quật mạnh xuống đất, trong lòng biết chẳng qua y muốn uy hiếp chứ quyết không làm, hại, nhưng rốt lại vẫn lo lắng, vội nói:

    - Mau thả sư phụ ta xuống, bọn ta giúp ngươi cứu ngươi cũng được.

    Âu Dương Phong lo cho cháu, chỉ hận không thể lập tức cứu y nhưng vẻ mặt vẫn bình thường, từ từ buông Hồng Thất Công xuống. Hoàng Dung nói:

    - Giúp ngươi cứu y không khó, nhưng chúng ta phải thỏa thuận ba điều.

    Âu Dương Phong nói:

    - Con nha đầu, còn muốn làm khó gì đấy?

    Hoàng Dung nói:

    - Cứu cháu ngươi xong, chúng ta cùng sống trên đảo hoang, ngươi không được nảy ý xấu, làm hại ba thầy trò bọn ta.

    Âu Dương Phong nghĩ thầm:

    - Chú cháu mình không thông thủy tính, nếu muốn trở về đất liền thì phải nhờ hai con quỷ nhỏ này giúp đỡ.

    Lúc ấy bèn gật đầu nói:

    - Được, trên đảo này thì ta không giết ba người các ngươi, nhưng rời khỏi đảo này thì khó nói lắm.

    Hoàng Dung nói:

    - Lúc ấy thì cho dù ngươi không động thủ, bọn ta cũng muốn động thủ với ngươi. Điều thứ hai, cha ta đã hứa gả ta cho y, ngươi cũng chính tai nghe thấy, chính mắt nhìn thấy, từ nay về sau nếu cháu ngươi còn lằng nhằng theo ta thì ngươi không bằng heo chó.

    Âu Dương Phong phì một tiếng, nói:

    - Được, cái đó cũng chỉ giới hạn lúc trên đảo, còn rời khỏi đảo này, chúng ta sẽ xem sau.

    Hoàng Dung cười khẽ một tiếng, nói:

    - Điều thứ ba là bọn ta hết sức giúp ngươi nhưng bọn ta hoàn toàn không phải là thần tiên, nếu trời muốn lấy mạng cháu ngươi, không phải sức người cứu được, thì ngươi cũng không được sinh sự này khác.

    Âu Dương Phong cặp quái nhãn đảo mấy cái, kêu lên:

    - Nếu cháu ta mà chết thì ba người các ngươi cũng đừng hòng được sống, con tiểu nha đầu đừng ăn nói bậy bạ, mau đi cứu cháu ta thôi.

    Rồi vọt ra khỏi động, chạy mau về phía dốc núi dựng đứng.

    Quách Tĩnh đang định đi theo, Hoàng Dung nói:

    - Tĩnh ca ca, cứ chờ Tây độc dùng sức đẩy tảng đá lớn kia, ngươi nhân lúc y không đề phòng, đập vào lưng y một chưởng kết thúc y cho rồi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Chúng ta nói phải giữ lời, cứu cháu y trước. Rồi sẽ nghĩ cách trả thù cho sư phụ.

    Hoàng Dung mỉm cười thở dài một tiếng, biết rốt lại khó có thể ép y ám toán hại người. Trong hai hôm vừa rồi chỉ cho rằng nhất định y đã chết dưới biển, nào ngờ lại được trùng phùng, trong lòng quả thật vô cùng mừng rỡ, cho dù Quách Tĩnh có phạm tội thập ác không thể tha được hay ăn nói bừa bãi, hành động bậy bạ, nàng cũng quyết không bao giờ bắt lỗi, nhất định sẽ làm theo y, huống chi y không chịu đánh lén sau lưng, tuy là cố chấp, nhưng rốt lại cũng là hành động của bậc đại trượng phu quang minh lỗi lạc lúc ấy bèn dịu dàng cười một tiếng, nói:

    - Được rồi, ngươi là thánh nhân, ta nghe lời ngươi.

    Hai người chạy tới dốc núi dựng đứng, xa xa nghe tiếng Âu Dương Khắc rên rỉ, thanh âm vô cùng đau đớn. Âu Dương Phong quát:

    - Còn không tới đây mau.

    Hai người vọt tới đứng sóng vai với y, sáu cánh tay nhất tề đẩy vào tảng đá. Âu Dương Phong quát lớn:

    - Lên!

    Ba người chưởng lực đồng thời phát ra. Tảng đá lớn hơi lắc một cái rồi lại trở về chỗ cũ. Âu Dương Khắc gào lớn một tiếng, hai mắt trợn ngược, không biết còn sống hay đã chết.

    Âu Dương Phong cả kinh vội cúi xuống, chỉ thấy cháu hơi thở yếu ớt, vô cùng đau đớn, răng cắn vào môi bật máu tươi. Cho dù Âu Dương Phong thân mang võ công tuyệt đỉnh, đến lúc ấy cũng bó tay không còn cách nào, không thể đẩy được tảng đá này nữa, nếu không phải nhấc một cái hất ra tuôn, tảng đá lớn lăn ra lại rơi xuống, chỉ đè cháu y càng thê thảm hơn, đang lúc bần thần, chân trái đột nhiên đạp lên một bãi cát ướt, nhấc chân lên, thì chiếc hài đã dính lại dưới đất.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,075,848

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/