Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,075,831

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Anh hùng xạ điêu

Kim Dung

  • Chủ nhật, 08:22 Ngày 25/07/2021
  • Anh hùng xạ điêu

    Âu Dương Phong cúi đầu nhặt hài lên, bất giác giật nảy mình, té ra thủy triều dần dần dâng lên, nước biển đã tới cách tảng đá lớn còn năm sáu trượng. Âu Dương Phong vội nói:

    - Nha đầu, muốn sư phụ ngươi sống thì mau nghĩ cách cứu cháu ta.

    Hoàng Dung đã sớm nghĩ cách, nhưng tảng đá này to nặng như thế, trên đảo hoang lại không có người nào khác giúp đỡ, làm sao hất ra? Trong giây lát nàng đã nghĩ qua mấy cách, nhưng không cách nào trọn vẹn, nghe Âu Dương Phong nói thế, trừng mắt đáp:

    - Nếu sư phụ ta không bị thương, công phu ngoại gia của ông đăng phong tháo cực, lại thêm chưởng lực của ngươi, nhất định bốn người chúng ta sẽ đẩy được tảng đá này ra. Bây giờ… “ - hai tay xua xua, ý nói không còn cách nào.

    Mấy câu ấy tuy là tức giận mà nói, nhưng Âu Dương Phong nghe thấy cũng không nói được câu nào, nghĩ thầm:

    - Trong cõi mờ mịt quả có ý trời, nếu lão ăn mày hoàn toàn không bị thương, y lòng dạ hiệp nghĩa nhất định sẽ ra tay giúp đỡ. Mình một chưởng đánh lão ăn mày bị thương, nào ngờ một chưởng đánh chết con mình.

    Âu Dương Khắc tuy về danh nghĩa là cháu y, nhưng quả thật là con y tư thông với chị dâu sinh ra, là cốt nhục của y. Âu Dương Phong trước nay lòng dạ cứng rắn, nhưng lúc ấy cũng không khỏi chua xót trong lòng, quay đầu nhìn lại thấy nước biển đã gần thêm vài thước.

    Âu Dương Khắc kêu lên:

    - Chú, người một chưởng đánh chết cháu đi thôi. Cháu.., quả thật cháu không chịu nổi nữa.

    Âu Dương Phong rút trong bọc ra một ngọn chuỳ thủ, nghiến răng nói:

    - Ngươi nhịn đau một chút, không có hai chân cũng sống được.

    Rồi bước lên định cắt đứt hai chân chỗ bị tảng đá đè lên. Âu Dương Khắc hoảng sợ nói:

    - Không, không, chú ạ, chú cứ một đao chém chết cháu là được.

    Âu Dương Phong tức giận nói:

    - Uổng công ta dạy dỗ ngươi bấy nhiêu năm, tại sao không có khí cốt như thế?

    Âu Dương Khắc đưa tay cào ngực, cố sức nhịn đau, không dám nói nữa. Âu Dương Phong thấy tảng đá đè lên ngang lưng cháu, nếu quả thật muốn cắt hai chân y thì mười phần có chín phần là khó sống, nhất thời ngần ngừ, không dám ra tay.

    Hoàng Dung thấy chú cháu Tây độc yên lặng nhìn nhau, thần sắc đều thê thảm, bất giác mềm lòng, nghĩ tới cách cha mình chuyển vận gỗ đá trên đảo Đào Hoa, bèn kêu lên:

    - Khoan đã! Ta có một cách rồi còn được hay không thì rất khó nói.

    Âu Dương Phong mừng rỡ nói:

    - Nói mau đi, nói mau đi, hảo cô nương, cách ngươi nghĩ ra nhất định là được mà.

    Hoàng Dung nghĩ thầm:

    - Ngươi lo cho cháu nên không chửi ta là tiểu nha đầu nữa, mà rõ ràng lại gọi là hảo cô nương!.

    Bèn cười khẽ một tiếng, nói:

    - Được, vậy thì phải nghe ta phân phó, chúng ta mau lột vỏ cây kết thành một sợi dây để nhấc tảng đá này lên.

    Âu Dương Phong nói:

    - Rồi ai tới kéo?

    Hoàng Dung nói:

    - Giống như xay bột vậy… .

    Âu Dương Phong lập tức hiểu ra, kêu lên:

    - Đúng, đúng, dùng trục xoay vòng!

    Quách Tĩnh vừa nghe Hoàng Dung muốn xé vỏ cây để bện dây, cũng không hỏi dùng để làm gì, đã sớm rảo chân bước đi vọt người lên cây xé vỏ cây. Âu Dương Phong và Hoàng Dung cũng lập tức động thủ, trong chốc lát ba người đã xé được hơn mười mảng vỏ cây dài. Âu Dương Phong tay cắt xé vỏ cây, mắt cứ nhìn nhìn cháu, chợt thở dài một tiếng, nói:

    - Không cần xé nữa đâu.

    Hoàng Dung ngạc nhiên nói:

    - Sao thế? Không được à?

    Âu Dương Phong chỉ cháu một cái Hoàng Dung và Quách Tĩnh cúi đầu nhìn, chỉ thấy nước triều dâng lên rất mau, đã ngập quá nửa người y, đừng nói là bện dây làm ròng rọc, chưa xé vỏ cây xong thì nước biển đã nhấn chìm y rồi. Âu Dương Khắc chìm dưới nước, không động đậy được. Hoàng Dung quát:

    - Đừng nản lòng, cứ xé mau đi?

    Âu Dương Phong là một ma đầu hoành hành trên đời, bị nàng quát một tiếng như thế lại tiếp tục vung đao xé vỏ cây.

    Hoàng Dung nhảy xuống dưới, chạy lại cạnh Âu Dương Khắc nhấc mấy tảng đá lớn, đỡ nửa người trên của y kê đá vào dưới lưng. Làm như thế thì mũi y lại cao hơn mấy thước, nước biển nhất thời cũng không ngập tới.

    Âu Dương Khắc hạ giọng nói:

    - Hoàng cô nương, đa tạ cô giúp đỡ. Ta sống không được rồi, nhưng thấy cô ra sức cứu ta, ta có chết cũng vui mừng.

    Hoàng Dung trong lòng đột nhiên cảm thấy chán ghét, nói:

    - Ngươi không cần cám ơn ta. Đây là ta bố trí cơ quan, ngươi có biết không?

    Âu Dương Khắc hạ giọng nói:

    - Đừng nói lớn như thế, để chú ta nghe được ông sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Ta đã sớm biết rồi, nhưng chết trong tay cô, ta không hề oán hận.

    Hoàng Dung thở dài một tiếng, nghĩ thầm:”Người này tuy đáng ghét như thế nhưng đối với mình quả thật rất tốt”, quay trở lên cây, nhặt vỏ cây bắt đầu bện dây.

    Nàng bện được ba đoạn dây, đem sáu đoạn kết thành một sợi to, kế lấy sáu sợi to bện thành một sợi thừng lớn bằng miệng chén. Âu Dương Phong và Quách Tĩnh không ngừng tay lột vỏ cây, Hoàng Dung không ngừng bện dây. Ba người tay chân tuy mau lẹ nhưng nước triều dâng lên còn mau hơn, sợi thừng lớn mới bện chưa quá một trượng, thì nước triều đã ngập gần miệng Âu Dương Khắc, bện thêm được vài thước, nước triều đã dần dần ngập tới môi y, chỉ lộ ra hai lỗ mũi hít thở.

    Âu Dương Phong nhảy xuống, kêu lên:

    - Các ngươi đi đi ta có câu nói với cháu ta. Các ngươi đã làm hết sức rồi, ta xin tâm lãnh.

    Y quả thật cũng nén lòng được đến lúc ấy vẫn có thể trấn tĩnh như thường, trên mặt hoàn toàn không lộ vẻ gì khác lạ.

    Quách Tĩnh thấy tình thế vô vọng, đành nhảy xuống cùng Hoàng Dung sóng vai đi ra. Đi được hơn mười trượng, Hoàng Dung khẽ nói:

    - Đi ra phía sau tảng đá lớn nghe xem y nói gì.

    Quách Tĩnh nói:

    - Chuyện đó không quan hệ tới chúng ta. Vả lại lão già Âu Dương tất nhiên sẽ phát giác được.

    Hoàng Dung nói:

    - Cháu y mà chết thì có quá nửa y sẽ làm hại sư phụ, nếu biết tâm ý của y thì có thể đề phòng trước. Nếu lão Độc vật biết được thì chúng ta nói là quay lại để vĩnh biệt cháu y.

    Quách Tĩnh gật gật đầu. Hai người vòng qua khúc ngoặt, vòng sau gốc cây rón rén quay lại núp sau tảng đá lớn, chỉ nghe Âu Dương Phong nghẹn ngào nói:

    - Ngươi cứ yên lòng mà đi, ta đã biết tâm sự của ngươi, ngươi một lòng muốn cưới con gái Hoàng lão tà, ta nhất định sẽ giúp ngươi được như nguyện.

    Hoàng Dung và Quách Tĩnh rất ngạc nhiên, cùng nghĩ:

    - Trong chốc lát cháu y sẽ chết, y nói câu “Ta nhất định sẽ giúp ngươi được như ý” là có ý gì?

    Lại nghe Âu Dương Phong nói mấy câu, hai người vừa sợ vừa giận đồng thời lạnh cả người. Nguyên là Âu Dương Phong nói:

    - Ta sẽ giết chết con gái Hoàng lão tà chôn cùng một huyệt với ngươi. Người ta đều phải chết, ngươi và y thị tuy sống không ở cùng nhà, nhưng chết có thể cùng huyệt, cũng có thể nhắm mắt được rồi.

    Âu Dương Khắc miệng ở dưới nước, đã không thể trả lời.

    Hoàng Dung bóp tay Quách Tĩnh, hai người rón rén vòng ra, Âu Dương Phong đang lúc đau lòng cũng chưa phát giác được. Qua khỏi khúc quanh, Quách Tĩnh tức giận nói:

    - Chúng ta ra liều mạng với lão Độc vật một phen.

    Hoàng Dung nói:

    - Chỉ nên đấu trí không nên đấu sức với y.

    Quách Tĩnh nói:

    - Đấu trí thế nào

    Hoàng Dung nói:

    - Ta đang nghĩ đây.

    Qua một góc núi, đột nhiên nhìn thấy dưới chân núi có một bụi lau. Hoàng Dung chợt động tâm niệm, nói:

    - Nếu y không độc ác xấu xa như thế thì ta cũng có cách cứu mạng cháu y rồi

    Quách Tĩnh vội hỏi:

    - Cách gì?

    Hoàng Dung rút dao nhỏ ra, cắt lấy một ống lau, cầm một đầu, ngẩng đầu cắm thẳng ống lau lên hít hít mấy cái. Quách Tĩnh vỗ tay cười nói:

    - A, đúng là diệu pháp, Dung nhi giỏi lắm, làm sao mà cô nghĩ ra được thế? Cô định cứu y không?

    Hoàng Dung chẩu môi một cái nói:

    - Tự nhiên là không cứu. Lão Độc vật muốn giết ta thì cứ cho y tới giết, hừ, ta cũng không sợ y đâu.

    Nhưng nghĩ tới Âu Dương Phong hung dữ độc ác, bất giác lạnh mình, người này ngoài võ công cao cường còn cơ cảnh giảo hoạt hơn cháu y nhiều, muốn lừa y mắc bẫy thì quả thật không phải dễ. Quách Tĩnh không nói gì, im lặng xuất thần.

    Hoàng Dung kéo tay y, dịu dàng nói:

    - Chẳng lẽ ngươi muốn ta đi cứu người xấu kia sao? Ngươi có lo đắng cho ta không? Chúng ta cứu y nhưng hai kẻ xấu xa ấy chưa chắc đã đối xử tốt với chúng ta đâu.

    Quách Tĩnh nói:

    - Nói thế cũng không sai, nhưng ta nghĩ tới cô, cũng nghĩ tới sư phụ. Ta nghĩ Lão Độc vật là tôn sư một phái, nói ra cũng có ba phần đáng tin.

    Hoàng Dung nói:

    - Được rồi, chúng ta cứ cứu cháu y trước rồi sẽ nói, tới đâu tính tới đó.

    Hai người quay trở lại vòng qua tảng đá lớn, chỉ thấy Âu Dương Phong đứng dưới nước đỡ cháu lên. Y thấy Quách Hoàng hai người tới gần, mắt lộ hung quang, rõ ràng đã muốn động thủ giết người, quát:

    - Bảo các ngươi đi đi, còn quay lại làm gì?

    Hoàng Dung ngồi xuống một tảng đá, cười hề hề nói:

    - Ta quay lại xem y đã chết chưa?

    Âu Dương Phong cao giọng quát:

    - Chết thì sao mà sống thì sao?

    Hoàng Dung thở dài nói:

    - Nếu chết thì không còn cách nào nữa..

    Âu Dương Phong lập tức từ dưới nước nhảy lên, vội vàng nói:

    - Hảo…hảo cô nương, y chưa chết, cô có cách cứu y, mau nói, mau.., mau nói ra đi.

    Hoàng Dung đưa ống lau trong tay cho y, nói:

    - Ngươi cắm cái ống này vào miệng y thì y không chết đâu.

    Âu Dương Phong cả mừng giật lấy ống lau, nhảy xuống nước cắm vào miệng cháu. Lúc ấy nước biển đã ngập quá mũi Âu Dương Khắc, y đang thở những hơi sau cùng tai đã chạm mặt nước, nghe chú và Hoàng Dung đối đáp ống lau chìa tới cạnh miệng, vội ngậm lấy hít mạnh mấy hơi, đúng là nói không hết được nỗi khoan khoái, lần này đang giữa cái chết mà được sống, nỗi đau đớn ở hai chân đã quên bẵng.

    Âu Dương Phong kêu lên:

    - Mau, mau, chúng ta lại đi bện dây.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Âu Dương bá bá, ngươi muốn giết ta để tuẫn táng với cháu ngươi phải không?

    Âu Dương Phong giật nảy mình, biến hẳn sắc mặt, nghĩ thầm:

    - Tại sao câu mình vừa nói lại bị y thị nghe được?

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ngươi giết ta, nếu ngươi cũng gặp phải tai họa gì đó thì còn ai nghĩ cách cứu ngươi?

    Âu Dương Phong lúc ấy đang có chuyện nhờ nàng, chỉ còn cách mặc kệ nàng mỉa mai, cứ làm như không nghe thấy gì, lại nhảy lên cây xé vỏ cây. Ba người bận rộn hơn một giờ đã bện được một sợi thừng to dài hơn ba trượng, nước triều cũng đã lên tới chân dốc núi dựng đứng, ngập quá nửa tảng đá. Đầu Âu Dương Khắc đã chìm dưới mặt nước mấy thước, chỉ còn một đoạn ống lau nhô lên để thở. Âu Dương Phong không yên tâm, thỉnh thoảng xuống nước đưa tay sờ vào y.

    Lại qua nửa giờ, nước biển rút dần, đỉnh đầu Âu Dương Khắc dần dần lộ ra dưới mặt nước. Hoàng Dung ướm ướm sợi dây dài, kêu lên:

    - Ái chà, bây giờ ta cần bốn cây gỗ lớn làm trục xoay.

    Âu Dương Phong trong lòng ngần ngừ, nghĩ thầm trên đảo hoang này không có búa, ngay cả một thanh đại đao cũng không có thì làm sao làm được trục xoay, nhưng chỉ đành hỏi:

    - Làm thế nào

    Hoàng Dung nói:

    - Ngươi đừng nghĩ gì, cứ bẻ cây là được.

    Âu Dương Phong sợ nàng lên cơn buông tay bất chấp, lúc ấy không dám hỏi nữa, chạy tới cạnh bốn thân cây to bằng miệng bát, ngồi xổm xuống đất, dùng Cáp mô công đánh ra, bốn cây gỗ cùng bị y gắng sức xô mấy cái, lập tức gãy lìa. Quách Tĩnh và Hoàng Dung thấy nội công của y lợi hại như thế, bất giác nhìn nhau lè lưỡi. Âu Dương Phong tìm được một táng đá dài dài nhỏ nhỏ, vận kình chặt hết nhánh nhóc cành lá trên thân cây ôm tới đưa cho Hoàng Dung.

    Lúc ấy Hoàng Dung và Quách Tĩnh đã đem một đầu sợi thừng to buộc chặt vào ba góc cây lớn bên trái tảng đá đem sợi dây thừng vòng qua tảng đá, kéo tới cạnh một gốc tùng lớn. Đó là một cây tùng cổ thụ hàng trăm năm, cao chót vót, ba bốn người ôm không giáp. Hoàng Dung nói:

    - Cây tùng này chịu nổi tảng đá lớn kia không?

    Âu Dương Phong gật gật đầu.

    Hoàng Dung bảo y xé chín sợi vỏ cây, buộc bốn cây gỗ kia thành một cái khung hình vuông quanh cây cổ tùng rồi đem sợi dây thừng buộc vào đó. Âu Dương Phong khen:

    - Hảo cô nương, cô thông minh thật, cái này mới gọi là gia học uyên nguyên, có cha ấy ắt sinh con ấy.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Làm sao bằng được thiếu gia cháu ngươi? Động thủ đi?

    Ba người lập tức động thủ, lấy cây cổ tùng làm trụ chịu lực, đẩy cái khung hình vuông, sợi dây lớn mắc vào thân cây cổ tùng dần dần rút ngắn lại, tảng đá lớn từng phân từng phân nhích ra.

    Lúc ấy mặt trời đã chìm xuống mặt biển phía tây, nửa bầu trời ráng cháy đỏ rực, ánh vàng trên biển hắt lên vô cùng đẹp đẽ. Nước triều đã rút, Âu Dương Khắc thân hình ngập trong bùn cát, mở to mắt nhìn tảng đá lớn trên người, chỉ thấy nó hơi lay động, sợi dây lớn kêu lên răng rắc, trong lòng vừa sốt ruột vừa mừng rỡ.

    Cái khung hình vuông quay được một vòng, tảng đá lớn chỉ nhích ra nửa tấc.

    Cây cổ tùng rung lên bần bật, chịu lực quá nặng, lá cây rơi xuống rào rào, sợi dây thừng lớn nghiến sâu vào thân cây. Âu Dương Phong xưa nay không tin đạo trời, không tin quỷ thần, lúc ấy lại lầm rầm cầu khấn, nào ngờ mong mỏi tới mười bảy mười tám giờ, đột nhiên bình một tiếng, sợi dây to đứt đôi, vỏ cây bện thành dây bay tung ra bốn phía, tảng đá nặng lại lật về chỗ cũ đè Âu Dương Khắc kêu không thành tiếng. Cái khung xoay mau lại hất Hoàng Dung bắn tung ra ngoài ngã lăn trên mặt đất. Quách Tĩnh vội vàng bước lên đỡ nàng.

    Lúc ấy Âu Dương Phong đã vô cùng chán nản, Hoàng Dung thì cũng khó làm ra vẻ vui vẻ được nữa. Quách Tĩnh nói:

    - Chúng ta nối sợi thừng này lại, lại bện thêm một sợi dây lớn, hai sợi cùng buộc vào một chỗ.

    Âu Dương Phong lắc đầu nói:

    - Như thế càng khó đẩy, ba người chúng ta làm không được đâu.

    Quách Tĩnh nói một mình:

    - Có người giúp đỡ thì tốt quá?

    Âu Dương Phong trừng mắt nhìn y, quát:

    - Nói bậy.

    Y biết rõ câu ấy là Quách Tĩnh có ý tốt, nhưng đang lúc chán nản, vô cùng tức giận. Hoàng Dung xuất thần một hồi, đột nhiên nhảy bật lên vỗ tay cười nói:

    - Đúng, đúng, có người tới giúp.

    Quách Tĩnh mừng rỡ hỏi:

    - Sao cô biết có người tới giúp?

    Hoàng Dung nói:

    - Ờ, chỉ tiếc là Âu Dương đại ca phải chịu khổ thêm một ngày, ngày mai lúc nước triều lên mới thoát thân được.

    Âu Dương Phong và Quách Tĩnh nhìn nàng ngơ ngác không hiểu, đều tự nhủ:

    - Chẳng lẽ lúc nước triều dâng lên ngày mai quả sẽ có người tới giúp sao?

    Hoàng Dung cười nói:

    - Vất vả một ngày đói quá, tìm cái gì ăn rồi sẽ nói.

    Âu Dương Phong nói:

    - Cô nương, ngươi nói ngày mai có người tới giúp là ý tứ thế nào?

    Hoàng Dung nói:

    - Lúc ấy ngày mai tảng đá lớn trên người Âu Dương đại ca nhất định sẽ nhấc lên được Bây giờ thì đúng là thiên cơ bất khả lậu.

    Âu Dương Phong thấy nàng nói có vẻ rất thật, trong lòng nửa tin nửa ngờ, nhưng không tin cũng không còn cách nào khác, chỉ đành bước xuống ngồi bảo vệ cạnh cháu.

    Quách Tĩnh và Hoàng Dung đánh được mấy con thỏ rừng nướng lên, đưa một phần cho chú cháu Âu Dương, vào động cùng Hồng Thất Công ăn thịt thỏ, kể lại tình cảm khi xa cách.

    Quách Tĩnh nghe Hoàng Dung nói cơ quan của tảng đá lớn ấy vốn do nàng bố trí, bất giác vừa sợ vừa mừng. Ba người biết Âu Dương Phong muốn cứu cháu, lúc này nhất định không dám xông vào xâm phạm, chỉ đốt một đống lửa lớn ngoài cửa động để cản dã thú, đêm ấy ngủ một giấc rất ngon.

    Hôm sau trời vừa hửng sáng, Quách Tĩnh mở mắt nhìn ra ngoài cửa động chợt thấy có bóng người chớp lên, vội ngồi bật dậy, chỉ thấy Âu Dương Phong đứng ngoài động, hạ giọng nói:

    - Hoàng cô nương dậy chưa?

    Hoàng Dung lúc Quách Tĩnh bật dậy cũng đã tỉnh giấc, nghe Âu Dương Phong hỏi lại nhắm hai mắt, thở hít rất mạnh, làm ra vẻ đang ngủ say. Quách Tĩnh hạ giọng nói:

    - Còn chưa đậy. Có chuyện gì thế

    Âu Dương Phong nói:

    - Đợi cô ta tỉnh dậy, thì mời cô ta tới cứu người

    Quách Tĩnh nói:

    - Được rồi

    Hồng Thất Công nói chen vào:

    - Ta cho cô ta uống rượu ngon Bách nhật túy lại điểm vào Thụy huyệt của cô ta, trong vòng ba tháng chỉ sợ khó tỉnh dậy được.

    Âu Dương Phong sửng sốt, Hồng Thất Công hô hô bật tiếng cười rộ.

    Âu Dương Phong biết là y trêu chọc, căm tức bỏ đi.

    Hoàng Dung ngồi dậy cười nói:

    - Lúc này không chọc tức Lão Độc vật thì còn đợi lúc nào?

    Rồi từ từ chải tóc rửa mặt, vuốt lại quần áo, lại đi câu cá bắt thỏ, chuẩn bị bữa ăn sáng. Âu Dương Phong quay lại bảy tám lần, lo lắng như con kiến bò trên miệng chảo nóng.

    Quách Tĩnh nói:

    - Dung nhi, lúc nước triều lớn quả thật có người tới giúp đỡ sao?

    Hoàng Dung nói:

    - Ngươi tin là có người tới giúp thật à?

    Quách Tĩnh lắc đầu nói:

    - Ta không tin lắm.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Ta cũng không tin.

    Quách Tĩnh giật mình nói:

    - Cô dám lừa Lão Độc vật à?

    Hoàng Dung nói:

    - Thật ra cũng chẳng phải lừa y, lúc nước triều lên ta sẽ có cách cứu người.

    Quách Tĩnh biết nàng nhiều mưu lắm kế, cũng không hỏi nữa. Hai người ra bờ biển nhặt những vỏ sò có vân màu chơi đùa.

    Hoàng Dung từ nhỏ không có bạn, trên bờ biển ở đảo Đào Hoa tuy có nhiều vỏ sò nhưng một mình đi nhặt cũng chẳng thấy có gì thú vị, bây giờ có Quách Tĩnh làm bạn, tự nhiên vô cùng cao hứng. Hai người so vỏ sò xem ai nhặt được vừa nhiều vừa đẹp. Người nào trong túi áo cũng chứa một đống lớn, tiếng cười trên bờ biển vang lên không dứt.

    Chơi một lúc, Hoàng Dung nói:

    - Tĩnh ca ca, tóc ngươi rối cả rồi, lại đây ta chải cho.

    Hai người sóng vai ngồi xuống một tảng đá. Hoàng Dung lấy trong bọc ra một cái được bằng vàng khảm ngọc chải đầu cho Quách Tĩnh, nhè nhẹ rẽ ra, khẽ thở dài một hơi, nói:

    - Làm sao nghĩ cách tống cổ chú cháu Âu Dương đi, hai người chúng ta và sư phụ cứ ở trên đảo này không đi há chẳng hay sao?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ta cũng nghĩ thế, nhưng còn sáu vị ân sư?

    Hoàng Dung nói:

    - Ờ, còn cha ta nữa.

    Qua một lúc lại nói:

    - Không biết bây giờ Mục tỷ tỷ đang ở đâu? Sư phụ bảo ta làm bang chủ Cái bang, ta cũng hơi muốn làm tiểu khiếu hóa rồi.

    Quách Tĩnh cười nói:

    - Xem ra chỉ còn việc nghĩ cách trở về là hay.

    Hoàng Dung chải tóc cho y đâu đấy xong, tết một cái bím. Quách Tĩnh nói:

    - Cô chải đầu cho ta như thế thật giống mẹ ta.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Vậy ngươi gọi ta là mẹ đi.

    Quách Tĩnh cười không đáp. Hoàng Dung đưa tay cù vào nách y, cười nói:

    - Ngươi có gọi không?

    Quách Tĩnh bật cười nhảy dậy, đầu tóc lại rối tung.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Không gọi thì thôi, cần gì chứ? Ngươi bảo sắp tới không có ai gọi ta là mẹ à? Ngồi xuống đi.

    Quách Tĩnh theo lời ngồi xuống, Hoàng Dung lại tết bím cho y, nhẹ nhàng phủi cát trên tóc y, trong lòng vô cùng thương yêu, cúi hôn vào gáy y một cái, nhớ lại hôm trước động thủ với Âu Dương Phong, Quách Tĩnh thấy nàng học được Đả cẩu bổng pháp, trên mặt đầy vẻ vui mừng khen ngợi, lại muốn đem lộ bổng pháp ấy truyền cho y. Nàng chỉ muốn Quách Tĩnh võ công tiến bộ, có thể sánh ngang với mình thì càng vui lòng. Nàng đã là con gái Hoàng Dược Sư, từ nhỏ đã thấy không biết bao nhiêu tuyệt kỹ, những võ công tinh diệu hơn không biết hiếm tới mức nào, cũng như con em nhà giàu có không coi vàng bạc châu báu ra gì, nhưng lập tức nghĩ thầm:

    - Lộ bổng pháp này chỉ có bang chủ Cái bang mới được học, mình không truyền lại cho y được.

    Bèn hỏi:

    - Tĩnh ca ca, ngươi muốn làm bang chủ Cái bang không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Sư phụ bảo cô làm bang chủ, sao cô lại hỏi ta?

    Nói xong quay lại. Hoàng Dung nói:

    - Ta là một cô gái nhỏ tuổi thế này, làm bang chủ Cái bang quả thật không giống. Chẳng bằng ta đem chức bang chủ này truyền lại cho ngươi. Ngươi oai phong lẫm liệt đứng ra thì bấy nhiêu ăn mày lớn, ăn mày nhỏ, ăn mày không lớn không nhỏ đều phải phục tùng ngươi. Mà nói lại, ngươi là bang chủ Cái bang thì lộ Đả cẩu bổng pháp vô cùng thần diệu này cũng có thể dạy lại cho ngươi.

    Quách Tĩnh liên tiếp lắc đầu nói:

    - Không được, không được. Ta không làm bang chủ được. Ta chẳng nghĩ ra được ý gì, đừng nói tới việc lớn, cho dù việc nhỏ trong bang ta cũng không lo được.

    Hoàng Dung nghĩ thầm câu ấy cũng không sai, sư phụ lúc nguy cấp đem chức vụ bang chủ truyền lại tuy nói là bất đắc dĩ nhưng ắt cũng đã nghĩ mình tuy còn nhỏ tuổi nhưng tài trí hơn người, quyết đoán hành sự chưa chắc đã thua kém các trưởng lão trong bang, nếu không thì đã bảo mình cầm ngọn trúc bổng này đi lập người khác làm bang chủ, dạy bổng pháp lại cho y, chức bang chủ này rốt lại không phải cứ ngu ngơ chỉ cần biết Hàng long thập bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp là có thể làm được, lúc ấy cười nói:

    - Ngươi không làm thì thôi. Chỉ là tiếc cho ngươi không học được lộ Đả cẩu bổng pháp đây.

    Quách Tĩnh nói:

    - Ngươi biết thì cũng như ta biết thôi.

    Hoàng Dung nghe trong câu nói ấy của y chan chứa thâm tình, trong lòng cảm động, qua hồi lâu mới nói:

    - Chỉ mong sư phụ thương thế lành lại, ta sẽ đem chức bang chủ này truyền lại cho ông, lúc ấy.., lúc ấy.”

    Nàng vốn nghĩ:”Lúc ấy ta và ngươi sẽ kết làm vợ chồng”, nhưng rất lại không sao nói ra được, bèn hỏi qua chuyện khác:

    - Tĩnh ca ca, làm thế nào để sinh con, ngươi có biết không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Ta biết.

    Hoàng Dung nói:

    - Ngươi thử nói xem.

    Quách Tĩnh nói:

    - Người ta kết làm vợ chồng thì sẽ sinh con.

    Hoàng Dung nói:

    - Vậy thì ta cũng biết rồi, nhưng tại sao kết làm vợ chồng lại sinh được con?

    Quách Tĩnh nói:

    - Chuyện đó thì ta không biết, Dung nhi, cô nói cho ta nghe đi.

    Hoàng Dung nói:

    - Ta cũng nói không được. Ta hỏi cha, ông nói trẻ con là từ nách chui ra.

    Quách Tĩnh đang muốn hỏi lại, chợt nghe sau lưng có một giọng nói ồm ồm vang lên:

    - Chuyện sinh con thì các ngươi tự nhiên sẽ biết thôi. Nước triều dâng lên rồi kìa!

    Hoàng Dung a một tiếng, nhảy vọt lên, không ngờ Âu Dương Phong nảy giờ đã rón rén tới sau lưng nghe trộm, nàng tuy không biết rõ chuyện nam nữ nhưng cũng biết nói chuyện ấy mà bị người ta nghe thấy thì rất xấu hổ, bất giác mặt mày đỏ bừng, sãi chân chạy mau về phía dốc núi dựng đứng, hai người kia chạy theo phía sau.

    Âu Dương Khắc bị đá đè một ngày một đêm, hơi thở chỉ còn như sợi tơ.

    Âu Dương Phong lạnh lùng nói:

    - Hoàng cô nương, cô nói lúc nước triều lên sẽ có người tới giúp, chắc không phải là nói đùa.

    Hoàng Dung nói:

    - Cha ta tinh thông thuật âm dương ngũ hành, con gái ông tự nhiên cũng biết được ba phần, tuy không bằng được Hoàng lão tà, nhưng về chuyện không bói mà biết thì tính ra cũng học được.

    Âu Dương Phong vốn biết tài Hoàng Dược Sư, buộc miệng nói:

    - Là cha cô tới à? Vậy thì tốt quá.

    Hoàng Dung hừ một tiếng, nói:

    - Chuyện nhỏ nhặt thế này cần gì phải làm kinh động cha ta? Mà nói lại thì cha ta thấy ngươi hại sư phụ ta, há lại chịu tha ngươi à? Cha ta lại thêm hai người bọn ta thì ngươi có thắng được không? Ngươi còn vui mừng cái gì?

    Âu Dương Phong bị nàng dồn tới mức không sao trả lời, im lặng không đáp.

    Hoàng Dung nói với Quách Tĩnh:

    - Tĩnh ca ca, đi tìm cành cây tới đây, càng nhiều càng tất, phải lựa cây lớn đấy.

    Quách Tĩnh ứng tiếng bước đi. Hoàng Dung lấy sợi dây thừng lớn bị đứt hôm qua, lại xé vỏ cây bện dây. Âu Dương Phong hỏi nàng rốt lại Hoàng Dược Sư có tới không hay là người khác, nhưng hỏi mấy lần mà nàng cứ ngẩng đầu hừ hừ khịt khịt, không đếm xỉa gì tới.

    Âu Dương Phong tuy thấy cụt hứng, nhưng thấy Hoàng Dung dáng vẻ thoải mái như rất chắc chắn, lại tăng thêm mấy phần hy vọng, bèn đi bẻ cây. Y thấy Quách Tĩnh dùng Hàng long thập bát chưởng đánh vài nhát gãy một cây bách to bằng miệng bát, nghĩ thầm:

    - Thằng tiểu tử này công phu quả thật cao cường, lại thuộc lòng Cửu âm chân kinh, để y sống sẽ có hậu họa.

    Thầm tính toán là bất kể có cứu được cháu mình không thì cũng phải trừ khử y, lúc ấy ngồi xuống giữa hai cây bách cách nhau không đầy ba thước, hai tay khuỳnh khuỳnh, mỗi tay đẩy một cây, quát lớn một tiếng xô hai tay ra, hai cây bách nhất tề đổ xuống.

    Quách Tĩnh vô cùng khâm phục, nói:

    - Âu Dương thế bá, không biết bao giờ ta mới luyện thành được công phu như thế.

    Âu Dương Phong không đáp, sắc mặt sa sầm, hai gò má trên mặt hơi giật giật, nghĩ thầm:”Đợi kiếp sau thì ngươi sẽ luyện thành”.

    Hai người ôm mười mấy cây gỗ tới dưới chân dốc núi dựng đứng. Âu Dương Phong chăm chú nhìn ra biển, nào thấy bóng lá buồm nào, Hoàng Dung chợt nói:

    - Nhìn cái gì? Không có ai tới đâu.

    Âu Dương Phong vừa sợ vừa giận, quát:

    - Ngươi nói không có ai tới à?

    Hoàng Dung nói:

    - Đây là đảo hoang, tự nhiên không có người.

    Âu Dương Phong khí tức đầy ruột, nhất thời không nói ra lời tay phải vận kình, chỉ chuẩn bị giết người.

    Hoàng Dung đưa mắt nhìn thẳng vào y rồi quay qua hỏi Quách Tĩnh:

    - Tĩnh ca ca, ngươi nhấc được tối đa bao nhiêu cân?

    Quách Tĩnh nói:

    - Khoảng trên dưới bốn trăm cân.

    Hoàng Dung nói:

    - Ờ, tảng đá sáu trăm cân ngươi nhấc nổi không?

    Quách Tĩnh nói:

    - Thế thì nhất định không nổi.

    Hoàng Dung nói:

    - Nếu một tảng đá sáu trăm cân dưới nước thì sao?

    Âu Dương Phong lập tức hiểu ra, cả mừng kêu lên:

    - Đúng, đúng, không sai chút nào!

    Quách Tĩnh vẫn chưa hiểu. Âu Dương Phong nói:

    - Lúc nước triều dâng lên ngập lên quá nửa tảng đá khốn khiếp này thì nó đã nhẹ rồi, chúng ta lại kéo, nhất định thành công

    Hoàng Dung lạnh lùng nói:

    - Lúc ấy nước triều đã ngập quá nửa cây tùng, người ở dưới nước làm sao sống được?

    Âu Dương Phong nghiến răng nói:

    - Vậy thì chỉ có liều mạng thôi.

    Hoàng Dung nói:

    - Hừ, cũng không cần phải như thế. Ngươi đem những cây gỗ này buộc vào tảng đá đi.

    Câu ấy vừa nói ra, rõ ràng cả Quách Tĩnh cũng hiểu, bật tiếng reo lớn, cùng Âu Dương Phong nhất tề động thủ, đem hơn mười cây gỗ lớn buộc vào bốn phía tảng đá. Âu Dương Phong chỉ sợ không đủ sức nổi lên, lại đi chặt thêm bảy tám cây gỗ lớn buộc vào, kế lại cùng Quách Tĩnh hợp lực buộc lại cái khung bị đứt hôm qua.

    Hoàng Dung đứng cạnh mỉm cười không nói, nhìn hai người hì hục không đầy một giờ, tất cả đều đã đâu vào đấy chỉ chờ nước triều dâng lên, Hoàng Dung và Quách Tĩnh trở về làm bạn với sư phụ.

    Sau buổi trưa, mặt trời đã nghiêng qua phía tây, nước triều bắt đầu dâng lên, Âu Dương Phong chạy về gọi Quách Hoàng hai người tới dưới chân dốc núi dựng đứng. Lại chờ thêm hồi lâu, nước triều dâng lên ngang bụng, ba người đứng dưới nước, lại quàng sợi dây qua gốc cổ tùng, xoay cái khung hình vuông. Lần này tảng đá lớn đã buộc thêm không ít cây gỗ lớn, sức nổi càng tăng, mỗi thanh gỗ như mấy đại lực sĩ dưới nước cùng nâng tảng đá lớn lên, lại thêm tảng đá trong nước cũng nhẹ đi rất nhiều, ba người không phí bao nhiêu sức lực đã lay được tảng đá. Lại xoay thêm mấy vòng, Âu Dương Phong nín thở lặn xuống nước mò vào người cháu, nhè nhẹ kéo một cái, bế y lên khỏi mặt nước.

    Quách Tỉnh thấy cứu người thành công, không kìm được mình bật tiếng reo mừng Hoàng Dung cũng liên tiếp vỗ tay, quên mất cơ quan hại người vốn do mình sắp đặt.

    Hồi 22: Cưỡi cá ngao du

    4.9 / 5 ( 7 bình chọn )

    Hoàng Dung thấy Âu Dương Phong lặn ngòi ngoi nước bế cháu lên bờ, khuôn mặt vốn âm trầm cũng đã tươi cười hớn hở nhưng rốt lại cũng không cám ơn mình và Quách Tĩnh một tiếng, lập tức kéo tay áo Quách Tĩnh quay về động đá.

    Quách Tĩnh thấy nàng có vẻ lo lắng, bèn hỏi cô đang nghĩ gì thế Hoàng Dung nói:

    - Ta đang nghĩ ba chuyện, đều rất khó khăn.

    Quách Tĩnh nói:

    - Cô thông minh như thế, chắc có cách thôi.

    Hoàng Dung cười khẽ một tiếng, qua hồi lâu lại nhướng mày. Hồng Thất công nói:

    - Chuyện thứ nhất thì thôi đi. Chuyện thứ hai thứ ba thì đúng là khiến người ta bó tay không còn cách nào.

    Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:

    - Ô, làm sao lão nhân gia người biết ba chuyện nàng nghĩ?

    Hồng Thất công nói:

    - Ta chỉ là đoán tâm ý Dung nhi thôi. Chuyện thứ nhất ắt là muốn chữa thương cho ta, ở đây không thầy không thuốc, lại không có người có nội công trác tuyệt giúp đỡ, lão khiếu hóa đành theo mệnh trời, chết sống gì cũng không kể tới nữa. Chuyện thứ hai là làm thế nào để chống lại độc thủ của Âu Dương Phong. Người này võ công quả thật rất cao cường, hai người các ngươi muôn vạn lần không phải đối thủ. Chuyện thứ ba là làm sao còn sống mà trở về Trung thổ. Dung nhi, ngươi nói có đúng không?

    Hoàng Dung nói:

    - Đúng rồi, việc khẩn cấp nhất, trước mắt là phải nghĩ cách chế phục Lão Độc vật hay ít cũng khiến y không dám làm ác.

    Hồng Thất công nói:

    - Theo ta thấy thì chỉ nên đấu trí với y Lão Độc vật tuy giảo hoạt nhưng mười phần tự phụ, tự phụ thì không suy nghĩ sâu xa, muốn y mắc lừa vốn cũng không phải khó lắm, nhưng sau khi y mắc lừa rồi lập tức có bản lĩnh ứng biến thoát hiểm, kế đó phản kích có thể rất lợi hại.

    Hai người ngưng thần suy nghĩ.

    Hoàng Dung nghĩ:

    - Tây độc cùng cha mình và sư phụ trước nay khó phân cao thấp, cho dù cha ở đây cũng chưa chắc thắng nổi y, mình làm sao là đối thủ được? Nếu không thể ra tay là đưa y vào đất chết thì chỉ làm y nổi lòng độc ác, rốt lại cũng không ích gì.

    Hồng Thất công hao tổn tâm thần, đột nhiên trong ngực đau buốt, cất tiếng ho lớn.

    Hoàng Dung vội đỡ y nằm xuống, đột nhiên thấy ngoài cửa động có một bóng râm lớn che khuất ánh sáng mặt trời, ngẩng đầu lên chỉ thấy Âu Dương Phong bế cháu lớn tiếng quát:

    - Các người ra cả đi, để cái động này cho cháu ta dưỡng thương.

    Quách Tĩnh cả giận, nhảy bật dậy, nói:

    - Đây là chỗ sư phụ ta ở.

    Âu Dương Phong lạnh lùng nói:

    - Cho dù là Ngọc hoàng đại đế ở cũng phải cút ra.

    Quách Tĩnh tức giận quá muốn tranh cãi, Hoàng Dung kéo áo y một cái, cúi xuống đỡ Hồng Thất công lên đi ra khỏi động.

    Đi qua mặt Âu Dương Phong, Hồng Thất công mở mắt cười nói:

    - Oai phong thật, có sát khí lắm?

    Âu Dương Phong thoáng đỏ mặt, lúc ấy ra tay là có thể lập tức giết chết y dưới chưởng nhưng không biết tại sao lại cảm thấy y có một làn chính khí, oai phong hoàn toàn không thể coi thường, bất giác quay đầu đI tránh ánh mắt y, nói:

    - Trở lại đem cái gì cho bọn ta ăn? Nếu hai đứa nhỏ các ngươi giở trò trong thức ăn thì cẩn thận ba cái mạng đấy!

    Ba người đi ra sau núi, Quách Tĩnh không ngừng chửi rủa, Hoàng Dung thì trầm ngâm không nói gì. Quách Tĩnh nói:

    - Xin sư phụ nghỉ ngơi ở đây một lúc, con đi tìm chỗ ở.

    Hoàng Dung đỡ Hồng Thất công ngồi xuống dưới một cây tùng, chỉ thấy hai con sóc đột nhiên chạy vọt lên trên rồi lại chạy xuống, cách nàng vài thước, tròn mắt nhìn hai người. Hoàng Dung cảm thấy rất thú vị, nhặt một quả tùng dưới đất, chìa tay đưa ra. Một con sóc tới gần quả tùng hít hít, lấy chân trước từ từ khều ra, con kia thì tới cào cào tay áo Hồng Thất công. Hoàng Dung khen:

    - Chỗ này đúng là chưa từng có ai tới người xem con sóc nhỏ này hoàn toàn không sợ người ta.

    Con sóc nhỏ nghe tiếng nàng lại vọt lên cây. Hoàng Dung đưa mắt nhìn theo, thấy cây tùng cành lá rậm rạp xòe rạ như cái lọng, trên đầy dây mây quấn quít, chợt động tâm niệm, kêu lên:

    - Tĩnh ca ca đừng tìm nữa, chúng ta lên cây.

    Quách Tĩnh ứng thanh dừng chân nhìn lên cây tùng, quả nhiên là một nơi nương náu rất tốt. Hai người bẻ cành trên cây tùng bên cạnh gác lên cành cây tùng lớn làm một cái sạp bằng phẳng, mỗi người một tay đỡ dưới nách Hồng Thất công, quát một tiếng:

    - Lên.

    Rồi đồng thời vọt lên, đặt Hồng Thất công yên yên ổn ổn xuống đó.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Chúng ta làm chim trên cây, để họ làm thú trong hang.

    Quách Tĩnh nói:

    - Dung nhi, theo cô thì có đưa thức ăn cho họ không?

    Hoàng Dung nói:

    - Bây giờ không nghĩ ra cách hay, lại không đánh được Lão Độc vật chỉ còn cách nghe lời y thôi.

    Quách Tĩnh vô cùng rầu rĩ.

    Hai người đánh được một con dê rừng sau núi, đốt lừa nướng chín, xé thành hai nửa. Hoàng Dung đem nửa con dê chín vứt xuống đất nói ngươi đi tiểu vào đây, Quách Tĩnh cười nói:

    - Họ biết đấy.

    Hoàng Dung nói:

    - Ngươi đừng sợ, cứ làm đi?

    Quách Tĩnh đỏ mặt nói:

    - Không được!

    Hoàng Dung nói:

    - Tại sao?

    Quách Tĩnh ấp úng nói:

    - Cô đứng ở đây, ta không làm được

    Hoàng Dung cười nghiêng ngã. Hồng Thất công trên cây kêu lên:

    - Ném lên đây, ta làm cho!

    Quách Tĩnh cầm nửa con dê chín lên, cười rộ nhảy lên, để Hồng Thất công tiểu vào thịt dê, hô hô cười lớn, cầm lấy chạy vào sơn động.

    Hoàng Dung kêu lên:

    - Không, ngươi cầm nửa này đi.

    Quách Tĩnh lắc lắc đầu, nói:

    - Miếng đó sạch mà.

    Hoàng Dung nói:

    - Không sai, là muốn cho họ ăn sạch sẽ.

    Quách tĩnh lại càng hồ đồ, chỉ làm theo lời Hoàng Dung, quay lại đổi nửa miếng thịt dê sạch, Hoàng Dung lại đem nửa miếng thịt dê dính nước tiểu nướng lên lửa. Rồi vào rừng rậm tìm trái cây. Hồng Thất công cũng không hiểu hành động của nàng, vô cùng buồn bực, nước dãi ứa ra, chỉ muốn ăn thịt dê, nhưng mình đã tiểu vào đó, chỉ còn cách tạm thời nhẫn nại.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Anh hùng xạ điêu. Tiểu thuyết của Kim Dung. Nguyên bản tiếng Hoa: Tra Lương. Minh Hà xã xuất bản 1977, tái bản 1997. Cao Tự Thanh dịch. NXB Văn học, 2001.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,075,831

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/