Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập42,002,913

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Những bài báo

Chuyện làng Văn: Xuân Đài viết về Tuân Nguyễn

Xuân Đài

  • Thứ hai, 23:29 Ngày 22/10/2018
  • Báo Văn nghệ số 35 & 36, thứ Bẩy, ngày 02-9-2017, của Hội Nhà văn vừa đăng mẫu chuyện "Tuân Nguyễn và một con gà". Thế hệ tôi, rất nhiều bạn văn đi tù không án vì viết thật và nói thật! Người lâu nhất là Phùng Cung tù 11 năm 9 tháng, Tuân Nguyễn tù 9 năm 7 tháng, Vũ Thư Hiên tù hơn 9 năm...

    Báo Văn nghệ, lúc này cởi mở đã đăng bài tôi viết về Phùng Cung, hôm nay số kỷ niệm quốc khánh 2/9 lại đăng bài về Tuân Nguyễn, chắc ít lâu nữa sẽ đăng bài về Vũ Thư Hiên...

    Hôm nay mời các bạn đọc bài viết về Tuân Nguyễn...

    Tuân Nguyễn và một con gà

    Sau hơn chín năm đi tù về, hễ gặp Tuân là chúng tôi hỏi chuyện những ngày ở tù. Ở tù thật lắm chuyện đa đoan. Có lần Tuân bảo với tôi, cậu hoặc Phùng Quán có thể viết tiểu thuyết về thân phận những người tù mà tớ là nhân vật trung tâm được rồi đấy. Tôi lắc đầu, tốt nhất là tự Tuân viết cái hồi ký hoặc tiểu thuyết hóa những gì Tuân đã chịu đựng, chứ tớ thì bất tài! Tôi quay sang Phùng Quán: mày có tài thì viết một cái tiểu thuyết đi. Quán cũng lắc đầu, đột nhiên hỏi Tuân: Trong tù đói suốt ngày, cậu thèm nhất cái gì? Tuân chậm rãi, nhấn nhá từng từ một, suốt hơn 9 năm, ngày lễ, ngày Tết, bọn tù chúng tớ được cải thiện mấy miếng thịt trâu, đúng hơn là da trâu, nhai trẹo quai hàm như là nhai quai guốc, chưa bao giờ được ăn thịt gà. Do vậy, có lần tớ nghĩ, lúc nào được ra tù sẽ “trả thù” bằng ăn nguyên một con gà! Phùng Quán hỏi, vậy từ hôm về Hà Nội đến giờ đã “trả thù” được chưa? Tuân bảo, nửa tháng nay, đến nhà bạn bè, mọi người đều vui vẻ mời ăn cơm, nhà nào cũng có thịt lợn, cá, chỉ có Tạ Vũ mời ăn thịt vịt quay với bánh mì (Tạ Vũ là người nghèo nhất trong số bạn bè của Tuân). Phùng Quán: hôm nay tớ và thằng Đài sẽ đãi cậu nguyên một con gà, nói rồi, Phùng Quán rút tiền đưa cho tôi, bảo: mày cầm tiền lên chợ Châu Long hoặc ra chợ Hàng Bè mua một con gà trên cân rưỡi về đây tao làm thịt đãi thằng Tuân. Tôi cầm tiền nhấp nhỏm ra đi. Đột nhiên Quán thay đổi ý kiến, mày lớ ngớ không biết mua gà ngon, thôi để tao đi cho. Tôi trao lại tiền cho Quán.

    Quán xách xe đi, tôi và Tuân ngồi nói chuyện với nhau. Tuân hỏi: Quán hôm nay lấy đâu ra tiền mà “chịu chơi” thế hả Đài? Tôi bảo: Phùng Quán vừa viết chui được cái truyện ngắn in ở nhà xuất bản Phổ Thông, nghe đâu cũng được vài chục đồng, nó cho tớ 5 đồng để uống bia nên trong túi vẫn còn xũng xỉnh…

    Câu truyện vừa đến đó đã thấy quán xách xe về, một con gà mái tơ buộc lủng lẳng sau xe. Là tay nấu nướng thiện nghệ, Phùng Quán, trong một nhoáy đã biến con gà ra nhiều món ăn: luộc, rán, xé phay trộn gỏi và một nồi cháo lòng… Hấp dẫn đến mức, tôi nhìn phát thèm. Tuân thư thả, hai cậu cùng ăn với tớ, chứ một mình, tớ ăn hết thế nào được! Tôi bảo, mơ ước của Tuân, ra tù ăn hết một con gà cho bỏ thèm thì hôm nay cậu phải thực hiện cho thỏa lòng mơ ước. Phùng Quán đế vào, thằng Đài nói đúng, cậu cứ ăn đi, nếu ăn không hết, hai thằng tao sẽ chén hết phần còn lại. Tuân cười, ai lại để các cậu ăn thừa của tớ, đối xử như vậy quá địa chủ với người ở đợ trong nhà.

    Phùng Quán giục Tuân ăn, Tuân vẫn không cầm đũa và im lặng không nói gì, hai dòng nước mắt chảy đè rạp những lông tơ trên má. Biết là không thể bắt Tuân ngồi ăn một mình, Phùng Quán đi vào bếp, cũng là để giấu những giọt nước mắt thương bạn, xót bạn, quay ra Quán bảo tôi: mày sang bà Hai Hanh mua lít rượu, cứ ghi sổ về đây, chúng ta cùng ăn cùng uống rượu với Tuân. Tôi cầm chai đi ngay.

    Hôm đó, ba đứa chúng tôi ăn hết một con gà, tất nhiên tôi và Quán trong lúc ăn, gắp thịt gà vào đầy bát của Tuân. Tuân lại gắp trở lại cho chúng tôi. Cứ nhường nhịn như thế nên bữa ăn kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ mới tàn cuộc. Giữa bữa ăn, Quán yêu cầu Tuân đọc thơ trong tù. Tuân rỉ rả đọc hết bài này đến bài khác. Tôi thích hai bài thơ “Cánh cò” của Tuân. Tuân bảo Phùng Quán và tôi đọc thơ. Tôi lắc đầu, lâu nay mình có thơ phú gì nữa đâu, lo viết bài cho tòa soạn đã mệt bã người. Tuân đọc nhiều rồi, thôi Quán đọc đi. Chỉ chờ có vậy, Phùng Quán lên giọng ngay. Mở đầu là bài: Tết không vào nhà tôi, tết đi qua trước ngõ, tim tôi tan nát rồi, không còn lành được nữa… cứ thế Phùng Quán đọc hết bài này đến bài khác, rất ít bài ngắn gọn, phần lớn là tràng giang đại hải thứ thơ đọc ở quãng trường. Quán “tra tấn” chúng tôi cho đến khi đường phố đã lên đèn. Tuân buông đũa kêu no quá, no cả thịt gà cả thơ, cháo của Quán nấu ngon quá, hơn 9 năm mới được một “trận” ăn uống đã đời. Quán hỏi Tuân, thằng Đài đã chép bài thơ “Ngẫm sự đời” viết tặng cậu chưa? Tuân lắc đầu, nó chẳng những không chép tặng mà cả đọc cho mình nghe cũng chưa một lần nào, chắc thơ tặng một thằng tù có vấn đề gì về tư tưởng nên Đài ta còn ngại!

    Ngại gì, chẳng có vấn đề tư tưởng sai trái gì cả, thơ này ban tư tưởng và ông Tố Hữu có nghe chắc cũng gật đầu chấp nhận. Tớ đọc ngay đây:

    “Kỷ niệm vui nhớ lại để mà buồn/Kỷ niệm buồn nhớ lại để mà đau/Nỗi đau đang đau chưa thành kỷ niệm/Chẳng nuối tiếc những gì đã mất/Chỉ xót xa sự trong sạch bị vấy bùn.”

    Vừa đọc tôi vừa liếc nhìn Tuân, thấy Tuân gật gù ra vẻ tâm đắc. Tôi mừng. Tuân hỏi xin Quán tờ giấy và mượn cây bút đưa tôi: Xuân Đài chép tặng mình đi… Dĩ nhiên, tôi không từ chối lời đề nghị của Tuân.

    Tôi thường kể lại truyện này cho bè bạn nghe, ai cũng xúc động trước tấm lòng của Phùng Quán với người bạn thơ đã ở cùng tiểu đội hổi trung đoàn 101 Thừa Thiên, bỗng dưng bị đọa đầy và xúc phạm kéo dài bằng một cuộc kháng chiến chống Pháp mà Tuân đã tham gia từ đầu.

    TÙ KHÔNG ÁN BẰNG MỘT CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP kỳ 2/2

    Theo Văn Việt Ngày 18 – 19.10.2018

    Chúng tôi rất mừng là Tuân Nguyễn có chỗ tá túc ở ngõ Kiến Thiết, phố Khâm Thiên. Người cho Tuân ở nhờ với mình trong một chỗ che chắn tạm là anh Giang, công nhân, sống độc thân. Anh Giang chăm sóc Tuân Nguyễn chu đáo như chăm sóc một người bạn thân, như một người anh ruột, dù anh Giang quen Tuân là một sự tình cờ do nhà thơ Trần Hồng Thắng giới thiệu ở một quán cơm bình dân. Bạn bè Tuân, chạy xuôi chạy ngược kiếm việc cho Tuân làm. Họa sĩ Chu Hoành rủ Tuân đi làm nghề móc cống, việc mà Chu Hoạch vẫn làm. Bạn bè ái ngại cho sức khỏe của Tuân nên can ngăn. Bây giờ tôi chỉ còn nhớ người bạn thời sinh viên với Tuân bố trí cho Tuân một chỗ dạy tiếng Pháp. Học viên có vài em là sinh viên của 3 trường đại học. Mới dạy được vài ngày, công an, cán bộ tiểu khu (đơn vị hành chính ngang với Phường bây giờ) đến dẹp với lý do Nhà nước không cho phép dạy tư nhất lại là dạy tiếng Pháp, tiếng của bọn… thực dân. Tuân Nguyễn lại lang thang lếch thếch sống nhờ vào lòng ưu ái của bạn bè. Số người này khá đông. Số phận dun dủi, hay là sự sắp đặt của trời phật, Tuân Nguyễn gặp Phương Thúy, cô giáo dạy nhạc, con nhà văn Hoài Chân (cụ Hoài Chân em ruột cụ Hoài Thanh) Phương Thúy và Tuân Nguyễn lấy nhau không có đám cưới chỉ có một bài thơ đường, thất ngôn bát cú, Tuân làm thật xúc động, ngậm ngùi. Ít lâu sau nhờ bố mẹ, anh chị em trong gia đình, chút ít vốn liếng Phương Thúy dành dụm được, với ít nhiều “viện trợ không hoàn lại” của bè bạn, Thúy Tuân sang được một gian phòng nhỏ ở trong ngõ cụt đường Trần Hưng Đạo (xin các bạn đọc bài của Phùng Quán viết về Tuân sẽ hiểu về gian phòng này).

    Phùng Quán gặp tôi báo tin mừng Tuân đã được nhà thơ Lương Vĩnh kéo đi phụ việc đánh véc-ni với anh. Mấy hôm sau gặp lại Tuân, Tuân cho biết nghề này cũng nhẹ nhàng và cũng kiếm đủ ăn nhưng hơi độc hại vì suốt ngày tiếp xúc với sơn, xăng, dầu hỏa… Tuân cho biết dạo này anh bị ho. Nói rồi Tuân ôm ngực ho khụ khụ. Bạn bè muốn để Tuân đi khám bệnh, khổ nổi, Tuân không phải là cán bộ, có hộ khẩu nhân dân nhưng chưa xin được y bạ, chẳng biết khám ở đâu là đúng tuyến. Chúng tôi, quen biết nhiều bác sĩ, không may, chẳng có ai là chuyên khoa lao. Tôi dặn Tuân Nguyễn hai hôm nữa đến gặp tôi, tôi sẽ có cách để Tuân Nguyễn được chiếu phổi. Đúng hẹn, Tuân đến. Ngày hôm sau, tôi lên gặp y sĩ ở phòng y tế cơ quan, khai bị ho cả tuần nay. Tôi ho liên tục cho y sĩ nghe. Lâu lâu đi qua, đi lại trước phòng y tế húng hắng ho. Tôi là dân thuốc lào nên “diễn kịch” ho không có gì khó. Sáng hôm sau, tôi nói với bà y sĩ cho tôi giấy đi chiếu phổi. Bà hỏi rất kỹ về quá trình phát bệnh của tôi. Nhờ có đọc sách y nên tôi biết ho lao là ho khan vào buổi chiều, không có đờm, cứ thế tôi “ba hoa” với y sĩ… Tôi đến gặp Tuân Nguyễn đưa y bạ của tôi kèm theo giấy giới thiệu, cười cười bảo với Tuân: ngực của cậu, giấy tờ mang tên tớ, cứ vậy mà chiếu phổi. Suy nghĩ một lúc, Tuân ngập ngừng, gian dối thế này nguy hiểm lắm, nhất là hệ lụy cho cậu. Tôi nói cứng, cậu đừng ngại vì y bạ không có ảnh, tuổi cậu tuổi tớ lại xấp xỉ nhau, chúng ta lại nói giọng miền Trung cả, tốt nhất là cậu hết sức bình tĩnh khi người ta hỏi về bệnh tình. Cầu trời phù hộ cho chúng ta, không bị lộ. Nếu lộ, tội vạ đâu tớ chịu. Đi tù là cùng chứ gì. Cậu ngồi tù được, chẳng lẽ tớ đây lại không! Tuân Nguyễn có vẻ xuôi tai, tôi đưa anh ra phố Quan Thánh là trạm chiếu phổi của y tế khu Ba Đình (thời bấy giờ khu tương đương với quận). Tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, đọc sách và chờ Tuân, chữ nghĩa không vào đầu tôi. Nói cứng với Tuân, thực ra tôi cũng rất run, sự thể xảy ra thế nào khó lường trước được. Đây là lần đầu tiên vì sức khỏe của bạn mà tôi làm điều dối trá… Hơn một tiếng đồng hồ sau, Tuân cầm kết quả ra (thời đó bệnh nhân không được giao phim chiếu phổi, mà chỉ giao kết quả viết trên giấy) mừng quá vì tất cả đều có chữ ras (bình thường). Tuân lên tàu điện về nhà, tôi trở về cơ quan làm việc.

    Tôi nhờ một nghệ sĩ ở đoàn kịch trung ương xin cho 2 tấm vé mời xem kịch của Liên Xô đến biếu bà y sĩ, thay lời cảm ơn và đưa y bạ cho bà coi. Bà vui vẻ nhận giấy mời xem kịch. Xem xong y bạ, bà phán một câu: tôi đã nói mà, anh ho vì hút thuốc quá nhiều, lộn xộn cả thuốc lá lẫn thuốc lào, chứ ho lao ho liếc gì đâu.

    Tôi nhớ trước lúc chia tay Tuân, tôi cẩn thận dặn không được nói chuyện chiếu phổi hôm nay với bất cứ ai, kể cả Phương Thúy…

    Bà y sĩ, nay là bác sĩ đã nghỉ hưu, bà Khanh. Xin bà tha lỗi cho tôi về điều gian dối bất đắc dĩ này, nếu như bà có dịp đọc những dòng này.

    ***

    Vào một ngày đầu thu năm Giáp Thìn (1964), Tuân Nguyễn cho bạn bè biết bị ai đó mở ngăn kéo bàn viết, khóa rất kỹ, lấy mất quyển nhật ký và một khâu vàng. Khâu vàng là gia tài lớn nhất của Tuân. Tuân bảo nhật ký mình ghi cả tiếng Việt lẫn tiếng Pháp, những chuyện riêng tư và một số nhận định của mình về thời cuộc của đất nước. Phùng Quán an ủi Tuân là thằng lưu manh nào đó, mục đích là lấy chỉ vàng, tiện thể tò mò cầm quyển nhật ký về đọc chơi. Đọc xong nó quẳng vào sọt rác thế là hết chuyện…

    Tuân Nguyễn ngồi tư lự trước lời an ủi của Phùng Quán. Chúng tôi đều biết, Phùng Quán nói vậy là để trấn an Tuân thôi, thực lòng chúng tôi còn nghĩ theo một hướng khác, bất lợi cho sinh mạng chính trị của Tuân, nhưng không ai nỡ nói ra… Đầu tháng 11 năm ấy, Tuân gửi cho tôi một lá thư qua đường bưu điện dặn tôi đừng đọc bài thơ “Khóc thầy” của Tuân mới làm, và dặn tôi đọc xong thư này thì đốt đi không nên lưu giữ làm gì. Tôi đã làm theo nguyện vọng của Tuân. Cho đến bây giờ đã hơn 40 năm, tôi còn nhớ vài đoạn trong bài thơ ấy:

    Một tiếng nói chúng tôi chờ đã mất

    Tiếng nói của lương tâm

    Đau đớn này đau đớn nào hơn

    Chân lý không muốn nằm dưới đất

    Chúng tôi sống bây giờ

    Mỗi khuôn mặt đều có phần bí ẩn

    Mỗi trái tim đều có phần im lặng

    Mỗi niềm tin đều mất chút ngây thơ

    Thầy bỗng nối như cánh buồm hi vọng

    Như cầu vồng nối với chân trời xa

    Tiếng của thầy là của người cộng sản

    Chân lý rồi sẽ thắng mọi phong ba

    Chúng tôi biết chưa phải là đã hết

    Trên đau thương sẽ có triệu lời ca

    Không thể có nhiều chim câu bị giết

    Chân lý cuộc đời mãi mãi thuộc chúng ta

    Chẳng khác gì thần Tăng Tan chuyện cũ

    Nước rất gần mà cháy bỏng khô môi

    Chúng tôi muốn sớm giã từ quá khứ

    Nhưng tương lai thành mờ nhạt mất rồi.

    Chúng con đi sau linh kiệu của thầy

    Nhưng không phải đưa thầy ra nghĩa địa

    Tôi lục lại trí nhớ già cỗi của mình chỉ nhớ được chừng đó, thực ra bài thơ này của Tuân Nguyễn còn mấy đoạn nữa.

    Kẻ nào đã lấy cắp quyển nhật ký của Tuân, tên lưu manh chuyên nghiệp hay một kẻ nào đó vẫn nhận là bạn của Tuân? Không hiểu tại sao nhiều anh em hướng mũi dùi nghi vấn kẻ lấy cắp nhật ký là người đồng nghiệp, đồng hương với Tuân là Trần Nguyên Vấn. Tôi và Phùng Quán hiểu Vấn, anh là người có tư cách, thương Tuân thật lòng không bao giờ làm chuyện đó. Nhưng “hai cái mồm thơ không cãi lại cuộc đời”. Sau này chúng tôi nhiều lần hỏi Tuân việc mất nhật ký cậu có nghi cho ai không? Tuân liền gạt đi: việc đã lâu rồi, một mất mười ngờ, theo mình cho nó qua đi, nhiều đứa nói đến tai mình là nghi cho Vấn, mình không bao giờ tin Vấn làm chuyện đó, anh em bạn bè không hiểu Vấn bằng mình hiểu đâu. Tất cả những gì Vấn đã làm cho mình trong những ngày mình ở trong tù và sau khi ra tù đều xuất phát từ trái tim nhân ái…

    Trần Nguyên Vấn rất đau khổ trước sự độc mồm của thiên hạ, thanh minh với ai, thanh minh để làm gì, ai tin. Dù vậy chúng tôi và cả Vấn nữa vẫn muốn biết sự thật. Người cho chúng tôi biết sự thật là hai nhà văn Phạm Tường Hạnh và Mai Văn Tạo (hai anh đều là đảng viên) cùng làm việc ở phòng văn nghệ Đài Phát thanh TNVN thời bấy giờ, người nộp quyển nhật ký của Tuân cho chi bộ phòng văn nghệ, sau đó phòng văn nghệ chuyển lên cho lãnh đạo… là Phan Trắc Hiệu.

    Chúng tôi rất ngạc nhiên về sự thật trần trụi này. Nhưng cũng nghĩ, chắc lúc đó, Phan Trắc Hiệu đang sống rất bê bối, nhiều tai tiếng, chắc anh ta muốn lập công để tự cứu lấy mình, chứ cũng không lường hết hậu quả khốn khổ cho đời Tuân. Có người cho là cách nghĩ của chúng tôi về Hiệu quá nhân ái, không, chúng tôi là những người cầm bút trung thực, suy nghĩ trung thực… Hiệu có tự cứu được mình đâu, ít lâu sau anh vẫn bị “mời” ra khỏi Đảng vì cách sống tha hóa của mình.

    Biết được việc này, lòng chúng tôi nhẹ đi, thư thái, vì giải tỏa được một “nghi án”. Và Trần Nguyên Vấn chắc cũng có tâm trạng như chúng tôi, đúng không anh?

    Tuân Nguyễn đã qua đời hơn ba chục năm nhưng giọng nói nhỏ nhẹ của Tuân, nụ cười ưu ái với bạn bè và câu thơ anh làm sau khi ra tù “Cuộc đời vui quá không buồn được” luôn luôn ám ảnh tôi.

    Trong giấc ngủ chập chờn, Tuân Nguyễn thỉnh thoảng về trò chuyện với tôi. Những lần như thế tôi cứ nghĩ, Tuân Nguyễn chưa bao giờ rời bỏ bạn bè.

    Sáng nào tôi cũng thắp hương cho Tuân Nguyễn, Phùng Quán, Phùng Cung… những người bạn một thời lận đận. Cầu xin các anh phù hộ cho những người thân trong gia đình và bè bạn khỏe mạnh, ngày càng có cuộc sống tốt đẹp hơn…

    Cứ ngẫm nghĩ, Tuân Nguyễn đi tù không án 9 năm 7 tháng bằng một cuộc kháng chiến chín năm mà anh tham gia với tư cách là anh bộ đội cụ Hồ không chỉ chiến đấu trong nước mà anh còn là tình nguyện quân chiến đấu ở Lào, lòng tôi buồn man mác.

    Tại sao những người yêu nước lại phải vào tù một cách vô lối?

    Nguồn: FB Xuân Đài

     

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập42,002,914

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/