Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập39,692,296

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lý luận phê bình văn học

Hình ảnh đồng đội nữ trong thơ chiến trường của Nguyễn Hồng Minh

Nguyễn Thị Mai

  • Chủ nhật, 15:40 Ngày 07/03/2021
  • Hôm nay mùng 8 Tháng 3, xin kính tặng những bà mẹ, người chị, người em,người vợ... Những vần thơ năm tháng viết về những người con gái anh hùng trên đường mòn Hồ Chí Minh trên dẫy Trường Sơn hoa lửa. Xin gửi tới mọi người lời chúc yêu thương, hạnh phúc nhất

    Như bao chàng trai nước Việt sinh ra và lớn lên trong cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại, Nguyễn Hồng Minh – một thanh niên 22 tuổi, học trung cấp ngành Y và  đang là sinh viên Đại học Y, anh đã rời mái trường, lên đường nhập ngũ bảo vệ quê hương đất nước:

    40 năm, người trước kẻ sau

    Họ ra đi

    Chưa một lần hôn người bạn gái…

    Thế nhưng lao vào cuộc chiến tranh những người lính ấy đã không tiếc tuổi trai để đổi lấy thống nhất non sông, bình yên cho đất nước. Và trong cuộc chiến ấy, đã biết bao người con “Ra đi trẻ mãi tuổi đôi mươi”. Nguyễn Hồng Minh may mắn được trở về, được chứng kiến thành quả của anh và đồng đội ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Người bình thường có thể vui - buồn rồi quên đi bởi cuộc sống mưu sinh buộc người ta phải nghĩ đến những gì cần thiết để tồn tại. 

    Nhà thơ Tế Hanh đã đúc kết một câu thơ mà khi đọc được, tôi cứ ám ảnh mãi:

    “Tặng em thế kỷ chúng ta

    Niềm vui nỗi khổ đều qua vội vàng”.

    Nhưng Nguyễn Hồng Minh không quên đi. Anh đã tìm đến thơ để lưu giữ tình cảm của mình. Anh tâm sự: “Tôi coi thơ như khoảng lặng cuộc đời, là niềm vui, là nỗi đau trăn trở khi viết về đồng đội, những chị em bộ đội,thanh niên xung phong... Đã hy sinh hoặc  thương tật trong chiến trường ác liệt. Thơ tôi như một sự tri ân với những người con gái đã cống hiến tuổi trẻ cho quê hương,đất nước…”.

    Đúng như vậy. Đọc 2 tập thơ khá dày của anh Nguyễn Hồng Minh Quê Hương và Hương đất,ta thấy có gần 50% số bài viết về đồng đội hoặc liên quan đến đồng đội. Riêng với tập Quê Hương, tôi đã thử thống kê, thấy trong 84 bài thơ thì có 38 bài phản ánh tâm tình người lính và nỗi nhớ chiến trường cùng đồng đội. Đó là những bài thơ thật lòng thương nhớ, thật lòng sẻ chia mặc dù anh tâm sự : “Có những bài thơ mang tính cảm hứng, thậm chí như nhật ký nhưng đã giúp tôi nhớ mãi những ngày hoa lửa và là dấu ấn không bao giờ quên”.

    Vâng, chính vì những cảm hứng đó mà chúng ta có được hình ảnh người chiến sĩ Quân giải phóng Nguyễn Hồng Minh và đồng đội của anh. Đặc biệt tôi muốn đề cập mảng thơ viết về những đồng đội nữ từ chiến trường đến hậu phương trong thơ Nguyễn Hồng Minh.

    Viết về phụ nữ trong chiến trận, nhiều nhà thơ đã viết. Và nội dung phản ánh đều giống nhau ở đức hy sinh, ý chí bất khuất kiên cường, tinh thần chịu đựng gian khổ của chị em. Nhà thơ Nguyễn Hồng Minh bên những điều giống họ anh còn có hai điều khác. Một là, anh viết nhiều lần, nhiều bài vẫn chỉ một đối tượng là thanh niên xung phong mà không hề nguôi cảm xúc. Hai là, anh không chỉ nhìn thấy hành động hy sinh cống hiến của phụ nữ tham gia chiến trận mà còn nhìn thấy bên trong sự chìm khuất cuộc đời, nhìn thấy thân phận họ sau cuộc chiến.

    Khẳng định điều đó bởi tôi đã đếm được tới 10 bài thơ Nguyễn Hồng Minh viết riêng về đồng đội thanh niên xung phong. Bài nào cũng viết nhiệt tình, cũng đầy cảm xúc, cũng gửi gắm tâm sự … không giống nhau về tứ nhưng thật giống nhau về nỗi niềm cảm xúc. Người bình thường chỉ có thể khai thác cảm xúc của mình qua một vài bài thơ về một đối tượng (Ví dụ viết về mẹ, về cha, về người thân yêu ruột thịt), nhưng anh Hồng Minh viết được tới 10 bài thơ về đồng đội nữ thanh niên xung phong thì quả là con người nặng nghĩa nặng tình. Phải là người thật lòng bức xúc tình cảm mới không sợ lặp lại mình như thế. Hình như trong anh: viết rồi,viết nữa, viết nữa nữa… vẫn cảm thấy chưa nói hết lòng mình, vẫn chưa đủ tri ân với người mình yêu thương, quý trọng.

    Từ những bài thơ viết đầu những năm 70 của thế kỷ trước, đến bài gần đây nhất Chuyện tình ngã ba Đồng Lộc viết vào 27/7/2014. Bốn mươi năm anh vẫn đau đáu một đề tài. Vào năm 1974 chỉ trong tháng 4,  tại mặt trận Tây Trường Sơn, Nguyễn Hồng Minh đã viết tới 3 bài thơ về nữ thanh niên xung phong. Đó là bài Hoa xấu hổ, Cô gái mở đường, Tháng bảy. Không sống giữa đạn bom với những đồng đội nữ, không tận mắt chứng kiến sự hy sinh mất mát của họ, làm sao anh viết được nhiều như vậy? Bốn mươi năm, viết như bù đắp, viết như sự trả nợ, viết để tri ân… nhưng hãy tin rằng Nguyễn Hồng Minh chưa nguôi đề tài này.

    Viết nhiều về số lượng trong cùng một đề tài về người phụ nữ ngoài chiến trường, tuy vậy vẫn chưa nói hết cảm nhận về thơ Hồng Minh. Hãy thấy điều thứ hai anh khác các nhà thơ khác ở “những gì nhìn thấy”. Thật vậy, trước hết anh nhìn thấy sự cống hiến của phụ nữ ngoài mặt trận không kém gì nam giới, còn có phần oanh liệt hơn:

    “Ngã ba cung đường

    Tiểu đội em toàn nữ

    Xé chớp bom rừng tọa độ

    Đất hắt lên đỏ ối bầu trời

    Dưới ngầm địch bắn phá tả tơi

    Em làm cọc tiêu ngọn đuốc

    Cho hướng xe lao tới chiến trường…

    (Hoa xấu hổ).

    Nếu như những chàng lính trẻ “Khi ngã vào lòng đất vẫn nguyên trai” (chưa biết tác giả) thì những nữ đồng đội của anh cũng là những thiên thần trong trắng:

    Loạt bom rung

    Em ra đi mùa xuân bất tử

    Tả tơi cây rừng, xơ xác sườn đồi

    Tôi nắm tay em

    Bàn tay nhỏ máu ngậm ngùi

    Có cành hoa trinh nữ đang nở em ơi!

    (Hoa xấu hổ).

    Đặc biệt anh thấu hiểu nỗi khổ của người con gái đang tuổi cần phải đẹp mà không được đẹp, đang giữa rất nhiều nam giới mà không được làm duyên:

    Bàn tay gầy, vết chai năm tháng

    Cơn rét rừng nước da đen sạm

    Tóc rụng đầu giấu dưới vành khăn.

    (Cô gái mở đường).

    Nỗi khổ về thiếu cơm, thiếu nước, thiếu thuốc… nơi chiến trường, người lính nào dù trai hay gái cũng gặp và tất cả đều khắc phục được. Riêng phụ nữ còn thêm nỗi khổ vì giới tính. Đó là nỗi thiếu thốn những điều kiện cần thiết nhất của người phụ nữ  mà ai cũng biết nhưng không phải ai cũng chia sẻ được. Thế mà Nguyễn Hồng Minh đưa vào thơ nỗi cảm thông chia sẻ của mình một cách chân thành:

    Các em ở đây soi chải đầu bằng nước

    Bom đạn rung gương rạn vỡ rơi

    Quý nhất ở đây vải xô, bồ kết

    Chút xà phòng chuyện con gái anh ơi!

    (Cô gái Trường Sơn).

    Những câu thơ này của anh, lớp trẻ ngày nay không hiểu. Bởi thời đại ngày nay các em quá đầy đủ. Họ không biết thời ấy ở chiến trường, con gái dùng vải xô, bồ kết để làm gì và càng không hình dung nổi có một thời đất nước đánh giặc, con gái cũng ra chiến trường và gian nan làm vậy. Cho  nên, nhìn thấy “vấn đề của phụ nữ” và dám đưa điều đó vào thơ, người viết phải hòa trong hoàn cảnh, phải thương cảm vô cùng, phải đứng trên mọi tình cảm thông thường, vượt lên cả tình yêu trai gái mới có được.

    Nhưng đó mới chỉ là cái nhìn bề nổi. Còn cái nhìn phía chìm khuất trong cuộc đời của những cô gái – nữ nhi chiến trường kia mới làm ta thương cảm xa xót. Ấy là các chị cống hiến tuổi xuân cho đất nước cả thời trẻ trung mà không tính toán:

    Cả thời con gái ra đi

    Tóc dài thơm gió, hàng mi cong trời

    Nước da trắng mịn hồng tươi

    Đôi môi thắm đỏ một thời xuân qua

    (Một thời xuân qua).

    Nhưng rồi khi các chị trở về hậu phương, số phận mới éo le làm sao:

    Qua rồi bão lửa sông quê

    Đời thường tay trắng nặng về lòng ai

    Nổi chìm bèo dạt nắng mai

    Dòng sông lẻ bóng trôi hoài về đâu

    Cô đơn thân gái phận sầu

    Cùng tuổi em đã từ lâu có chồng.

    Để rồi đêm đêm không ngủ được, những cô gái ấy biết mình đã hết cơ hội lập gia đình nhưng họ vẫn đợi chờ:

    Tháng ngày qua dẫu đợi chờ

    Đêm dài khắc khoải giấc mơ chưa lành.

    Đó là sự đợi chờ trong vô vọng. Bởi khi trở về, tuổi xuân quá lứa nhỡ thì, cộng thêm hình hài:  tóc rụng trơ đầu, sốt rét vàng da, môi tái, “Thân sút gầy hai mắt trũng sâu” do hậu quả của năm tháng ở rừng trận mạc. Thử hỏi tìm đâu ra những người đàn ông mơ ước? Quy luật thông thường của xã hội thì: con gái ai cũng lấy chồng, sinh con rồi an vui với cuộc sống gia đình. Con gái lại từ cuộc chiến thắng lợi bước ra càng vẻ vang, càng “có giá”. Nhưng khi đọc thơ của Nguyễn Hồng Minh ta thấy không phải thế.  Tháng 6/ 1984, anh về Bắc Giang có dịp gặp lại một đồng đội nữ. Ý nghĩ đầu tiên trong anh là: Thể nào em cũng có chồng/ Để được tay bế tay bồng nuôi con/ Nếp gianh xiêu đỡ gió luồn/ Tuổi xanh theo tháng ngày buồn đã qua. Bởi anh cứ đơn giản suy ra từ quy luật xã hội là Cùng tuổi em (người ta) đã từ lâu có chồng. Nghĩ thế mà không phải thế. Cái cô gái năm nào chia tay anh ở bến phà khiến anh không thể quên hình ảnh:

    ''Nụ cười đọng mãi trên môi em về''

    Người con gái ấy đã qua tuổi Xuân đã không thể lấy chồng

    Vẫn ''Phận gái long đong

    Mình em một bóng một phòng buồn tênh”

    Từ câu chuyện của Nguyễn Hồng Minh mà ta  hiểu cả một thế hệ, một thời ra trận cống hiến tuổi xuân cho đất nước, khi trở về cuộc sống riêng tư vẫn gian nan cơ cực.

    “Chiều hanh nắng đã nhạt thưa

    Gặp em cười đấy mà chua chát lòng”.

    Buồn quá! Ấy là nỗi khổ thầm lặng chỉ có người trong cùng hoàn cảnh và rất thương nhau mới thấu hiểu. Và tôi hiểu sự chia sẻ những nổi khổ thầm lặng ấy cũng là cách nhà thơ tri ân đồng đội.

    Thơ Nguyễn Hồng Minh còn đề cập đến nhiều đối tượng khác như với mẹ, với cha, với vợ con, với quê hương, xóm làng, đất nước… Nhưng riêng với đồng đội, đặc biệt những đồng đội nữ anh dành nhiều tình cảm nhất. Nhiều lần anh nói đến sự hy sinh, anh miêu tả đến từng chi tiết về cuộc sống của họ. Mỗi bài thơ là một nỗi niềm tâm sự, thể hiện lòng cảm thông sâu sắc… ấy là tất cả những gì nhà thơ có thể làm được. Nhưng có lẽ anh nghĩ thơ vẫn chưa đền đáp đủ nên anh mắc nợ. Và những câu thơ tuyên ngôn mắc nợ của Nguyễn Hồng Minh chính là lời kết cho những gì ta đã nói về anh:

    Tôi nợ đồng đội

    Đời thường hai bàn tay trắng

    Nghèo,thiếu quanh năm dai dẳng

    Nhà cửa tuềnh toàng đồ đạc cũng không

    Tôi nợ đồng đội

    Quyền làm mẹ, làm chồng

    Chất độc da cam lạnh lùng

    Biến hình hài các cháu

    Không biết nói,cười

    Lặn nỗi đau khôn nguôi

    Tôi nợ đồng đội

    Người vợ trẻ đơn côi

    Thương nhau chưa bén hơi

    Có nơi đâu trên trái đất này

    Hòn Vọng Phu nhiều như đất nước tôi?

    Những năm tháng hoa lửa đã trôi qua gần nửa thế kỷ,đọc lại những bài thơ của Nguyễn Hồng Minh viết về những đồng đội nữ trên tuyến lửa Trường sơn ngày nào,vẫn lung linh như bông hoa rừng trên đại ngàn,họ mãi mãi là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trước vận mệnh của tổ quốc. Họ đã không tiếc máu xương mình cho nền độc lập và tự do của dân tộc. Họ mãi mãi được các thế hệ con cháu ghi nhận và trân trọng biết ơn.

    Thạc sĩ - Nhà văn Nguyễn Thị Mai

    (Nguyên văn, chưa biên tập).

    Nguồn: Facebook Nguyễn Hồng Minh ngày 07-03-2021

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập39,692,297

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/