Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập39,489,750

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Ký ức tháng Ba

Triệu Văn Đồi

  • Thứ sáu, 10:05 Ngày 07/05/2021
  • Nhà văn Triệu Văn Đồi: Tôi viết bài bút ký này trước ngày giỗ lần thứ bảy mươi ba của cha mình. Bài đã đăng trên Văn nghệ Hòa BìnhVăn nghệ Công an. Do báo biếu gửi chậm nên trong ngày kỵ nhật, cùng với vàng mã còn thiếu tờ báo mà tôi kính dâng cha. Nhưng tôi vẫn tin rằng, ở "Thế giới bên kia", Người vẫn nhận được: Lòng con hương hoa/ Giữa đời trần tục.

    *

    Ngày rằm tháng ba/ Làng ta giỗ trận/ Mỗi năm một bận/ Con về giỗ cha/ Lòng con hương hoa/ Giữa đời trần tục/ Thương cha đi xa/ Lúc còn trai trẻ/ Thương vành khăn mẹ/ Trắng cả thời xuân...

     Tôi vẫn nhớ như in vào những độ trung tuần tháng ba âm lịch hàng năm, khi những chùm vải chua trên hàng chục tán cây cổ thụ quanh khu vườn chùa làng đã chuyển từ màu xanh sang màu rưng rưng đỏ. Tôi chẳng biết mô tả, ví von cái màu đỏ ấy ra làm sao, chỉ thấy nó giống như màu má trên gương mặt trắng xanh của cô út tôi. Vì là cô út nên cô chỉ hơn anh tôi năm tuổi và hơn tôi tám tuổi thì cũng là lúc tiếng những đàn chim tu hú xao xác gọi đàn. Sư thầy (gọi là sư thầy nhưng từ bao nhiêu đời nay và cả cho đến bây giờ, sư trụ trì chùa làng tôi đều là sư nữ) đã cho treo những chiếc ống bơ sữa bò bên trong có buộc một hòn cuội nhỏ, mỗi khi có một cơn gió nhẹ hay đàn chim tu hú, chào mào sà xuống ăn vải chín đều phải vội vàng, hốt hoảng bay lên vì những tiếng lanh canh, lanh canh xua đuổi. Còn lũ trẻ trâu chúng tôi thì ranh ma hơn lũ chim tu hú, chào mào rất nhiều. Buổi chiều chúng tôi đã ngó nghiêng cây nào có nhiều quả chín và những chiếc ông bơ sữa bò đã được nhồi chặt rơm khô khiến cho chúng đều phải câm lặng.

     Tắm ao và trèo cây thì bất cứ đứa trẻ nào trong làng nếu không biết thì nói theo ngôn ngữ bây giờ đều được coi là "những vật thể lạ". Và, cái "vật thể lạ" ấy không ai khác lại chính là tôi.

     Tôi ngồi dưới gốc vải canh chừng cho những đứa biết trèo cây mà tay chân run lên cầm cập, mồ hôi vã ra ướt cả sống áo lưng rồi chảy xuống đũng quần. Và, cũng thật trớ trêu thay, đúng cái lúc mà tôi không thể chịu đựng nổi nỗi sợ hãi, toan đánh liều bỏ về mặc dù từ vườn chùa về nhà phải đi qua một con ngõ hai bên san sát những hàng tre, tiếng đu của những thân tre cựa vào nhau kẽo kẹt, kẽo kẹt như ma đánh võng cũng đủ hết hồn thì sư thầy đi trù niệm ở đâu mới về lại rẽ qua rặng vải. Thấy tôi, thầy hỏi:

     - Đêm hôm khuya khoắt thế này. con ra đây làm gì?

     Biết không thể nói dối thầy, tôi thưa:

     - Dạ. dạ...con canh chừng cho lũ bạn con hái trộm vải của nhà chùa.

     - Thế có bao nhiêu đứa?

     - Dạ năm đứa! À! Mà kể cả con là sáu đứa.

     Thầy mở túi sách nâu sồng lấy ra một ngọn nến rồi thắp lên. Tay giơ cao rồi bảo:

     - Năm đứa xuống đi. Đừng sợ. Cẩn thận kẻo ngã.

     Những túm vải đã ngả sang màu rưng rưng đỏ, được giắt vào chiếc dây chuối buộc ngang lưng lần lượt được gỡ ra và xếp thành một đống trên nền đất phủ đầy lá khô.

     Thầy bảo:

    - Con là đứa ở dưới gốc. Còn năm đứa kia ở trên ngọn. Công của con để hái được đống quả này là rất lớn nhưng tội của con cũng rất dày. Thôi, hôm nay thấy tha.

     Mặc dù mỗi đứa đã được thầy cho một túm vải to, nhưng vẫn có đứa chì chiết: - Chỉ tại cái thằng này nhát chết nên tụi tao mới bị bắt sống!

     Tôi chẳng còn bụng dạ nào nghĩ tới câu nói vừa rồi, chỉ thấy nhẹ nhõm khi được thoát ra khỏi cái cảm giác của nỗi sợ hãi và tự nhủ từ nay, tao cũng xin cạch đến già.

    *

     Ngày rằm tháng ba, cả làng tôi có hơn ba trăm nhà có giỗ, người ta vẫn quen gọi là giỗ trận. Con sông Đáy vừa là địa giới hành chính phân chia hai tỉnh Sơn Tây và Hà Đông cũ, đồng thời cũng là nơi giáp ranh thường xuyên xảy ra những cuộc giao tranh giữa vùng "tự do" (thuộc đất Sơn Tây) và vùng "tạm chiếm" (thuộc đất Hà Đông). Hầu như cứ vài ba tháng, người dân Phủ Quốc quê tôi lại rồng rắn từng đoàn chạy tản cư vào vùng bán sơn địa Đông Yên, Phú Mãn nhờ đã được thông báo trước. Vậy mà lần ấy, đột nhiên nghe tiếng moóc chi ê nổ chát chúa quanh làng, dân chúng chỉ còn biết cố chạy thoát thân lên các hang núi Hoàng Xá mọc ở giữa làng để tránh đạn. Trâu bò, thóc lúa, áo quần đành phó mặc cho sự may rủi của trận càn để lập vùng tề. Từng vòng lính lê dương, lính bảo chính, lính địa phương quân đã quây chặt hai đầu của động Hoàng Xá. Một chiếc động có thể chứa hàng nghìn người thông ra hai phía sườn núi. Tiếng loa gọi hàng, tiếng đe dọa nếu không ra sẽ quăng lựu đạn... đã khiến dân làng lũ lượt giơ tay từng toán, từng tốp ra khỏi hang. Người già, trẻ con, đàn bà con gái đều được thả về. Chỉ những người đàn ông trai tráng thì đều bị trói giật cánh tay ra phía sau lưng và dồn vào một bãi cỏ trước hang (trong đó có cha tôi). Tôi nghe nói trong làng có một tên việt gian vừa mới được bầu làm lý trưởng đã lên bẩm báo với tên quan tư người Pháp qua thông dịch rằng: - Nếu ngài thả những thằng này thì đêm nay, chúng nó sẽ đến lấy đầu tôi.

     Rạng sáng ngày mười lăm tháng ba năm một chín bốn chín, một cuộc thảm sát không có tiếng súng mà hoàn toàn bằng lưỡi lê đã diễn ra trên khu ruộng trước động Hoàng Xá.

     Mẹ tôi kể lại rằng, khi bế tôi đi tìm xác chống, lần tìm trong những xác chết đều cởi trần chỉ với chiếc quần đùi, chất chồng như những đụn rạ, bàn chân bà đã phải ngập trong lớp máu đông lên tận mắt cá chân...

     Sau này khi lớn lên, tôi thấy trên mâm cúng cha tôi đều có một đĩa quả vải chua khiến tôi vẫn có một cảm giác rờn rợn của sự sợ hãi trong cái đêm cùng lũ trẻ đi hái trộm quả vải của nhà chùa.

     Tôi có hỏi mẹ rằng: - Sao năm nào cũng thắp hương cha bằng quả vải?

     Mẹ bảo: - Thì mùa nào thức ấy mà con!

     Rồi cái cảm giác rờn rợn của sự sợ hãi của tuổi thơ cũng bớt dần, bớt dần khi tôi đã bước vào tuổi trưởng thành. Thay vào cái cảm giác sợ hãi vì sự dại dột của tuổi thơ, lại xâm chiếm trong tôi một sự sợ hãi về một vụ thảm sát trong nỗi phẫn uất khi một lần tôi hỏi ông chú rể về cái chết của cha tôi.

     ...Ông là người đàn ông duy nhất còn sống sót trong trận thảm sát ngày mười lăm tháng ba năm một chín bốn chín ở làng Hoàng Xá phủ Quốc Oai. Mặc dù đã sau mấy chục năm, nhưng giọng ông vẫn còn thảng thốt. Tôi nhìn vết sẹo trên cổ, trên má trái đang co giật với bàn tay xua xua đến nghẹn lòng:

     - Chú là tốp cuối cùng chúng nó lôi ra đâm. Chắc là vì nó mỏi tay quá nên chú mới sống sót.

     Rồi chú bảo: - Từ nay bác (ông goi tôi là bác thay cho các con mình) đừng bao giờ hỏi chú về chuyện này nữa.

     Tôi hiểu về sự ám ảnh đến tột cùng của ông về vụ thảm sát tháng ba.

     Rồi tôi lân la hỏi bà cô ruột (vợ ông). Có thể năm tháng đã trôi qua khiến bà có thể quên đi nhiều chuyện. Bà chỉ kể với tôi rằng:

     - Gần sáng thì thấy ông ấy bò về nhà, trên người bê bết máu. Mỗi lần ông ấy thở, cái vết đâm trên cổ lại sùi ra những bong bóng khí. Cụ ông ra vườn hái vội một nắm lá thuốc dấu đắp vội vào vết thương. Sợ nhất là trong làng lúc ấy lính đầy đường, có cả tây trắng, tây đen, sí la si lô. Cụ bà phải lấy tất cả váy đụp, tã lót trẻ con giăng hết quanh buồng ông ấy nằm. Chắc là nó tường là buồng của gái đẻ nên nó không sục vào khám xét nên ông ấy mới sống sót.

    *

     Tháng ba.

     Tháng ba trong và của ca dao: "...Tháng ba hội hè..."  thì ở vùng Phủ Quốc quê tôi có rất nhiều lễ hội. Một trong những lễ hội đặc sắc, mang đậm tín ngưỡng dân gian là lễ hội Chùa Thầy được tổ chức vào ngày mùng bảy tháng ba âm lịch hàng năm.

     Tháng ba, khi những chùm hoa gạo thắp lửa đỏ thắm như những cặp môi ăn trầu cắn chỉ của những cô thôn nữ xứ Đoài. Tháng ba, khi những thân lúa óng ả đang thì con gái, mơn mởn chuẩn bị làm đòng, nghén thai cho một mùa vàng trĩu hạt cũng là những ngày tháng nông nhàn. Già trẻ, trai gái vùng Phủ Quốc lại nô nức rủ nhau đi chơi hội Chùa Thày.

     Người già đến lễ chùa, cầu mong cho mưa thuận gió hoà, gia đình khang tấn, con cháu ăn nên làm gia, yên bề gia thất… Trẻ choai choai súng sinh trong bộ quần áo mới, trên đường về hội tha hồ ném và cướp nhau những bông hoa gạo rụng, cười tít mắt trước những màn múa rối nước trên hồ Long Trì rồi lận túi lấy năm xu, một hào mua một đoạn mía re, mía bầu làm gậy chống để leo lên mấy trăm bậc đá, lên tới chợ Trời và được thập thò nghé vào hang Thánh Hóa, nơi thiền sư Từ Đạo Hạnh hiển thánh… Cho đến xế chiều thì đoạn gậy chống cũng đủ làm tan cơn khát, hết mỏi chân và đủ sức đi bộ về nhà. Còn trai gái đến hội là cái cớ để giao duyên. Gái mắt lá răm lúng liếng cùng những chiếc bao xanh phất phơ trong gió xuân rời rợi, đung đưa cùng áo mớ bảy mớ ba, ngực thanh tân vồng lên qua lần yếm đào, yếm trắng. Trai lực điền, vâm váp, cánh tay săn chắc cầm cày chìa vôi lật đất băng băng bỗng trở nên thơ thái và có phần nho nhã trong bộ áo the, khăn gõ trên đường về hội. Từng tốp, từng tốp trai làng đứng giăng hàng trên những bậc đá, hội đông đường hẹp nên người lại chen người. Nhiều đoạn lên núi người nêm người chật như nêm cối. Đây cũng là cơ hội để những chàng trai thể hiện lòng mã thượng và khí phách đàn ông, ngăn không cho đám đông làm bẹp chiếc nón Than (nón do người làng Ngọc Than làm ra) của người con gái. Cái nón bẹp kể thì cũng tiếc, nhưng tiếc là tiếc cho những tấm thân ngọc ngà, trinh trắng bị dồn ép, bị chà xiết… Cầm chặt tay nàng, kéo ra khỏi đám đông đang chen lấn và xô đẩy để nhận được một ánh mắt hàm ơn và cái sức trai vâm váp luôn phải gồng lên hộ tống cho nàng lên tới đền Thượng. Tóc mai của nàng bết trong mồ hôi giờ bỗng bay bay trong gió từ đồng Bương, Cấn thổi về.

    Nào em đưa anh dắt tay/ Lên cao mái tóc em bay gió đồng…

      Ngọn gió xuyến xao đã làm cho dải lưng xanh, cho tà áo mớ ba mớ bảy tung bay. Ngọn gió xuyến xao như đánh thức những rung động đầu đời của những đôi trai gái khi đi chơi hội Chùa Thày.

     Không phải ngẫu nhiên mà người Phủ Quốc quê tôi vẫn lưu truyền câu ca dao:

    Gái chưa chồng nhớ hang Cắc Cớ

    Trai chưa vợ nhớ hội Chùa Thày.

     Đi chơi hội mà không xuống hang Cắc Cớ thì xem như bằng chưa đến hội.

    Sao người Phủ Quốc quê tôi lại quen gọi là hang Cắc Cớ (Thực ra là động Thần Quang)?

     Để có thể vào hang, các cô thôn nữ đều phải nhận sự trợ giúp của những chàng trai. Cầm lấy tay nhau kéo lên, có những bước sang ngang, bên kia một chàng trai giang tay đón, bên này một chàng trai giữ tay, thậm chí bằng đôi tay mạnh mẽ, xiết lấy eo lưng thon mềm mà đưa chuyền sang phía bên kia. Đường xuống hang vừa tối vừa trơn, các cô thôn nữ luôn phải bám chặt vào những chàng trai… Thế mới biết người xưa vừa hiện sinh lại vừa hiện đại. Trong cái vòng cương tỏa của lễ giáo và tập tục, con người nói chung và nhất là những người con gái, con trai đang rừng rực lửa yêu đương, họ tìm đến những hội Dã La (Nhất vui là hội Phủ Dày / Vui thì vui vậy không tày Dã La), cũng như mong vào hang Cắc Cớ dịp hội Chùa Thày, mong chờ mươi mười lăm phút tắt nến, tắt đèn, tắt đuốc để được nắm lấy tay nhau, được ghì lấy eo lưng, để được cảm nhận sự mềm ấm, ngất ngây từ một nửa thân xác của mình, để được tự giải phóng thân thể, tự vượt thoát ra khỏi những sơi dây trói buộc vô hình liệu có phải là cái “cớ” đi chơi hội của trai gái vùng Phủ Quốc thời xưa? Cũng dễ dàng lý giải về mặt phương ngữ: Cắc. Dù là Hán ngữ hay thuần Việt thì cũng thể hiện một thời gian rất ngắn. Dẫu chỉ là một thời gian ngắn ngủi để có cơ hội, để có cơ duyên gặp nhau, khơi gợi cảm xúc và có thể đến với nhau và nên vợ thành chồng hay chỉ là một lần cuối cùng thay cho lời vĩnh biệt bởi những tréo ngoe, ngang trái của cuộc đời?

     Với một lần đi chơi hội Chùa Thày vào ngày mùng bảy tháng ba âm lịch hàng năm của những đôi trai gái, bao giờ cũng là những “Ngày vui ngắn chẳng tày gang”. Đã cảm nhau rồi, lúc chia tay nhau dùng dằng, bịn rịn bởi nặng nghĩa, nặng tình. Người con gái quay mặt đi hướng khác, nâng dải bao xanh chấm vội hai giọt nước mắt mới trào ra, khiến cho đôi mắt vốn đã ướt đen lại càng thêm ướt.

     Đưa tiễn nhau về tới đầu làng, nơi có cây đa đã mấy trăm năm tuổi, buông rễ từ cả những cành cao chót vót như một bức mành thiên tạo và một ngôi miếu rêu phong, hoang vắng. Một cái mốc giới vô hình với những thử thách nghiệt ngã để cho cả đôi bên trai gái có đủ niềm tin và sự can đảm để vượt qua, đến với nhau theo đúng nghĩa phu thê trước những tập tục, với những quan niệm “Trâu ta ăn cỏ đồng ta”. Những cây đa, cây gạo đầu làng mấy trăm năm tuổi chính là những chứng nhân, đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu sự thành bại trong hôn nhân của bao thế hệ gái trai người Phủ Quốc. Ngôi miếu rêu phong, hoang vắng vẫn là nơi mà những đôi trai gái hẹn hò. Đã có không ít những cặp đôi đến miếu hoang chỉ để nhìn thấy nhau gạt nước mắt, ngậm ngùi chia tay vì những tập tục gả bán, cưới hỏi, vì những mối thâm thù với những lời nguyền truyền kiếp. Có những cặp đôi đến miếu hoang xụp lạy trước thần linh, ngoảnh mặt về phía làng mình mà chắp tay, khấu đầu ba vái rồi cùng nhau bỏ làng đi biệt tích theo tiếng gọi của tình yêu…

     Bao nhiêu năm thế thái nhân tình cùng những thăng trầm của lịch sử, nhưng lễ hội Chùa Thày thì năm nào cũng mở mỗi dịp mùng bảy tháng ba âm.  Năm nào người cũng chen người để lên hang Cắc Cớ. Liệu nó có còn giữ được nét đẹp nhân văn, được là cái “Cớ” cho những tình yêu lứa đôi mãi mãi thăng hoa.

    *

     Tôi viết bài bút ký này trong một cảm xúc thăng hoa của hai thái cực: Buồn - Vui.

     Ngẫm lại, từ Trang đời - Trang viết trong mối quan hệ mật thiết cũng cần có một khoảng lặng. Sau một đêm, khi viết xong bút ký này, cái khoảng lặng có thể về ký ức của cảm xúc tháng ba nên sáng ra, tôi đã đi dọc bờ sông Đà từ cầu Hòa Bình 1 (ngang chợ Phương Lâm) đến ngang bến Ngọc để tìm lại một mùa hoa gạo đỏ.

    Và, tôi chợt nhận ra rằng kể cả cái khoảng lặng ấy, bây giờ cũng đã thuộc về Ký ức tháng Ba.

     TVĐ.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập39,489,751

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/