Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập34,592,084

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lấp lánh tình đời

Triệu Xuân

  • Thứ bảy, 10:09 Ngày 10/10/2020
  • THÁNG TÁM Ở THỦY ĐIỆN QUẢNG TRỊ

    Tháng Tám này, thị trấn Khe Sanh huyện Hướng Hóa trời rất xanh, khí hậu mát mẻ. Hàng trăm công nhân cùng thiết bị xe máy đang khẩn trương làm việc trên công trường xây dựng thủy lợi, thủy điện Quảng Trị. Mỗi ngày có vài trận mưa rào giúp cho khí hậu mát dịu, có lúc như mùa thu, và nhất là giảm được khá nhiều chi phí tưới nước chống bụi trên những con đường thi công ầm ầm xe máy chuyên chở vật liệu cho công trình. Những hạng mục đầu mối của thủy điện Quảng Trị trải dài trên 8 km, song hành với đường quốc lộ, từ xã Hương Tân đến xã Tân Hợp. Cách đây hai năm, ngày 29-8-2003, tại thung lũng Khe Sanh đã diễn ra lễ khởi công. Sau hai năm lao động vô cùng gian khổ, dáng vóc của công trình thủy lợi, thủy điện đã hiển hiện bề thế và thay đổi từng ngày: Ngày 11-6-20004 cho dòng sông Rào Quán chảy qua hầm dẫn dòng để thi công các hạng mục chính. Ngày 29-11-2004 chính thức chặn dòng sông Rào quán. Ngày 31-5-2005, đập dâng đã thi công đạt tới cao trình vượt lũ tiểu mãn. Hai tháng sau, ngày 31-7-2005, Công ty xây dựng 49, thuộc Tổng Công ty xây dựng 4, đã nâng cao đập dâng tới cao trình 454,5 mét, đảm bảo sẵn sàng chống lũ chính vụ. Đây là loại đập dâng theo kiểu bê tông bản mặt. Và, đây cũng là lần thứ hai tại Việt Nam, công nghệ xây đập bằng đá, đổ bê tông bản mặt được áp dụng. Kỹ sư Hà Thế Quang, Phó Tổng Giám đốc Tổng Công ty xây dựng Thủy lợi 4 - Giám đốc Ban điều hành công trình thủy lợi thủy điện Quảng Trị cho biết: Địa chất ở hầu hết các hố móng diễn biến phức tạp và thay đổi nhiều so với thiết kế nên nhà thầu phải xử lý mất rất nhiều thời gian, ảnh hưởng đáng kể đến tiến độ thi công. Cụ thể như hạng mục đập dâng do địa chất phức tạp nên phải thay đổi tuyến bản chân và phải đổ bù bê tông nền trước khi đắp đá và thi công bê tông.

    Ở các hạng mục khác của tuyến đầu mối cũng gặp những khó khăn tương tự. Mặc dù vậy, nhưng với quyết tâm đưa công trình sẵn sàng đối diện với lũ chính vụ, các công ty trong liên danh thầu đã tập trung sức người sức máy hoàn thành tiến độ đề ra. Tại các hạng mục cửa lấy nước, hầm dẫn nước, tháp điều áp và đường ống áp lực, phần việc đã thực hiện cho đến nay đã khẳng định công sức của các công ty trong liên danh thầu gồm: Tổng công ty Sông Đà, Tổng công ty xây dựng công nghiệp Việt Nam, Tổng công ty lắp máy Việt Nam, Công ty xây lắp điện 3; do Tổng Công ty xây dựng 4 làm Tổng thầu. Tổng công ty Sông Đà thi công tuyến năng lượng gồm hầm dẫn nước chính, các hầm phụ, cửa nhận nước, tháp điều áp, nhà van, đường ống tưới. Tổng công ty xây dựng công nghiệp Việt Nam thi công đường ống áp lực và nhà máy thủy điện. Tôi được hướng dẫn đi vào đường hầm dẫn nước với bốn đoạn đang thi công. Hầm dẫn nước có đường kính 3 mét, dài gần 5,7 Km. Thiết bị đào hầm đang chuyển đất đá lên xe goòng chạy bằng điện kéo ra bên ngoài. Đường hầm quá dài mà đường kính chỉ có 3 mét cho nên thi công rất khó khăn. Vấn đề an toàn lao động luôn luôn được đặt lên hàng đầu và là mối lo canh cánh trong lòng.

    Rào Quán là một nhánh lớn của sông Thạch Hãn, bắt nguồn từ động Sa Mùi trên dãy Trường Sơn. Tính từ đầu nguồn sông Rào Quán tới tuyến đập của công trình, dài 20 Km, diện tích lưu vực 159 Km vuông. Vị trí nhà máy thủy điện nằm kề Quốc lộ 9 (từ Đông Hà đi Lao Bảo, nối với Lào, vừa được xây dựng thành xa lộ xuyên châu Á). Nhà máy cách cửa khẩu Lao Bảo 20 Km và cách thị xã Đông Hà 53 Km về phía tây Nam. Đây là công trình lợi dụng tổng hợp điều tiết lưu lượng dòng chảy, bổ sung nước tưới cho 12 281 ha lúa và 1 600 ha màu; cấp nước sinh họat, giảm lũ cho hạ du; Cung cấp điện cho hệ thống điện lưới quốc gia với công suất 64 MW, điện lượng trung bình hàng năm là 217,4 triệu KWH, nối với lưới quốc gia bằng đoạn dây mạch kép 110 KV dài 5 Km vào tuyến 110 KV Đông Hà- Lao Bảo.

    Đứng ở cao trình 456 mét trên đập dâng giữa lòng chảo Khe Sanh lịch sử, kỹ sư Nguyễn Thế Kỷ, Giám đốc Công ty xây dựng 49 nói với tôi: “Anh em chúng tôi thuộc Tổng Công ty xây dựng 4 đã làm hàng chục đập dâng, đập tràn lớn nhỏ, trong đó lớn nhất là đập thủy điện Trị An, thủy điện Thác Mơ…, nhưng chưa có công trình nào khó khăn như đập dâng Rào Quán. Càng khó khăn, chúng tôi càng quyết tâm vươn lên, học hỏi và làm chủ công nghệ mới!”. Đập dâng Rào Quán có chiều dài đỉnh đập 292,86m, rộng 8m, cao trình đỉnh đập 485,6m. Chiều cao mặt cắt đập lớn nhất 78m. Đọan nối tiếp bờ phải bằng đập đất đồng chất dài 200m với chiều cao lớn nhất H=30m. Địa chất ở đây rất phức tạp, bên bờ phải thì đá bazan phun trào nhiều pha, bờ trái lại toàn đá granit. Ngay ở đáy đập lại là lòng sông cổ, nhiều nét đứt gãy. Khi đào tới nền đá cứng, thì tự nhiên lại xuất hiện bọc đá đất bùn hỗn hợp rất khó xử lý. Rào Quán, Khe Sanh, như đang trong những ngày hội lớn: kỷ niệm 60 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, quyết tâm cao nhất của các đơn vị thuộc Tổng công ty xây dựng 4 là phải đẩy nhanh tiến độ thi công để đạt tới cao trình 482 mét trước ngày 30-11-2005, đặc biệt là phải đảm bảo chất lượng kỹ thuật của đập. Ai cũng hiểu chất lượng của đập dâng quyết định tuổi thọ của toàn công trình!

    Tháng Tám ở Khe Sanh, cờ đỏ sao vàng bay rợp phố núi, tôi cảm nhận được nhiều niềm vui và thay đổi trong tâm tư của người Hướng Hóa. Khác hẳn với phần lớn diện tích Quảng Trị Đông Hà gió Lào cát trắng, đất đai khô cằn, Khe Sanh Hướng Hóa có đất đai màu mỡ, khí hậu thích hợp cho trồng trọt và chăn nuôi đại gia súc. Tại đây có rất nhiều hộ giàu có bằng cây công nghiệp và chăn nuôi. Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Hướng Hóa, anh Nguyễn Quân Chiến nói: Nhân dân huyện Hướng Hóa chúng tôi rất tự hào là nơi có công trình đầu mối thủy lợi thủy điện Quảng Trị. Rồi đây, vào năm 2007, khi công trình hoàn tất, đưa vào sử dụng, khu vực nhà máy thủy điện sẽ là khu du lịch lớn với hồ chứa nước khổng lồ dung tích gần 163 triệu mét khối giữa miền đất Khe Sanh lịch sử. Chúng tôi xây dựng chiến lược phát triển kinh tế xã hội xuất phát từ vị trí của nơi giao nhau giữa đường quốc lộ 9 xuyên châu Á và đường Hồ Chí Minh, nơi có cửa khẩu kinh tế Lao Bảo và có công trình thủy lợi thủy điện. Tương lai gần, Hướng Hóa sẽ giàu đẹp!

    Tháng Tám 2005.

    In trên Sài Gòn Giải phóng ngày 22-8-2005.

    NHỮNG NGƯỜI ĐẠP XE CHỞ BAO XÁC RẮN

    Năm giờ sáng, trời Sài Gòn xanh ngắt. Từ nơi tôi ở, hàng trăm người lớn bé, già trẻ, gương mặt nào cũng tươi rói, đỏ da thắm thịt, chạy bộ theo đường Nguyễn Văn Trỗi ra công viên Hoàng Văn Thụ và sân vận động Quân khu 7 tập thể dục. Ngược chiều với dòng người này là một dòng đời khác: Hàng chục người, đa số là phụ nữ tuổi từ hai mươi lăm đến năm mươi, mặt mày hốc hác, xanh mét, đầu đội nón lá, quần đen áo sậm màu, đạp xe đạp cà tàng chở theo những bao xác rắn (bao tải bằng sợi ni lông, còn gọi bao dứa) hối hả chạy về trung tâm thành phố. Họ là ai? Xin thưa, họ là những người đi mua, đi lượm ve chai (Hà Nội gọi là đồng nát).

    Chân dung chị đồng nát

    Trong vòng hai năm trở lại đây, khu vực trung tâm Sài Gòn xuất hiện những người đàn bà đạp xe với bao xác rắn, thoắt ẩn thoắt hiện, khi chỉ có những bao rỗng không, khi thì chất chồng ngồn ngộn năm sáu bao căng phình, đạp gò lưng tôm, tiến đến các vựa thu gom đồ phế liệu. Tôi đã hỏi chuyện chẵn sáu chục người. Tiếp chuyện với họ không dễ, vì ai cũng vội vàng, hơi đâu mà trò chuyện lôi thôi rách việc. Thế nhưng, khi mà ta có vài món đồ cần cho đi hoặc bán rẻ thì ôi chao, tha hồ gợi chuyện.

    - Mỗi ngày chị kiếm được bao nhiêu?

    - Đỏ thì hai chuyến nặng oằn lưng, bảy chục nghìn. Đen thì một chuyến cũng không xong, nhẹ tênh, chỉ vài nghìn, không đủ ăn cơm với nước mắm!

    Người đàn bà mà tôi đang hỏi chuyện tên là Nguyễn Thị Phấn, vừa tứ tuần mà trông như đã năm mươi. Chị Phấn quê ở Thanh Hóa. Chị có hai con, con trai đầu đang học đại học năm thứ hai công nghệ thông tin ở Hà Nội. Con gái út đang học lớp mười. Gia đình chị cũng như gia đình chồng chị có nòi hiếu học. Hiềm nỗi hai vợ chồng làm nghề thợ xây, thu nhập thấp quá, không thể chu cấp cho con học ở Hà Nội. Thế là họ bàn với nhau: xin nghỉ việc để nhận một cục (tiền nghỉ chế độ) rồi gửi con gái cho bà ngoại. Theo chỉ dẫn của một người hàng xóm – người này vô Sài Gòn trước đó vài tháng, viết thư về - họ Nam tiến, gia nhập đội quân thu gom ve chai. Hai vợ chồng thuê một căn phòng tại Xóm Mới Gò Vấp, tiền ăn, tiền nhà trọ, tiền sửa xe đạp, mỗi tháng một triệu đồng. Tiền kiếm được của hai người bình quân ba triệu, nếu không đau yếu gì thì để dành được hai triệu lo cho hai con ăn học. Nhìn bộ quần áo đã sờn rách, mái tóc bết bụi và mồ hôi của chị Phấn, tôi chưa kịp nói lời khích lệ… thì chị cười rất tươi, phô ra hàm răng đã sún gần hết, giọng hể hả:

    - Vất vả lắm, nhiều lúc bị người ta mắng nhiếc, nhục lắm! Tiếng là tha phương cầu thực thật đấy nhưng vui lắm bác ạ! Vợ chồng em bảo nhau: Có vất vả nữa cũng vui. Em hỏi bác chứ còn gì vui bằng các con mình được ăn học thành người, thành tài, bằng anh bằng em với thiên hạ?

    - Thế mỗi tháng anh chị cho thằng lớn được bao nhiêu?

    - Nhà em vừa mua cho cháu cái máy vi tính! Nó học giỏi bác ạ! Chúng em không để cháu thiếu thốn phương tiện học tập. May phúc cho nhà em, con trai em nó ngoan lắm cơ, mà lại tiết kiệm nữa, không tiêu hoang bao giờ, nó biết đồng tiền bố mẹ kiếm được không dễ dàng gì.

    - Còn con út?

    - Cháu trắng như trứng bóc! Từ năm lớp một tới giờ toàn nhất lớp, làm trưởng lớp cơ đấy! Cháu mới viết thư vào cho nhà em đây này, nó khoe năm học mới này lại được bầu làm trưởng lớp 11 A1!

    Tôi nhìn chị Phấn oằn lưng đạp chiếc xe cà tàng trên đó cả sáu chiếc bao xác rắn đã căng phồng mà thấy lòng rưng rưng. Chị khoe ngày hôm nay được ba chuyến, bội thu! Chồng chị cũng oặt xà lai hai chuyến rồi! Cầm chắc một trăm năm chục ngàn đồng hôm nay. “Cầu cho Sài Gòn ngày càng có nhiều nhà giàu, người ta càng giàu thì rác thải ra càng… có giá trị, và người đi mua rác, lượm rác như vợ chồng em có cái mà ăn”! Chị bảo tối nay hai vợ chồng sẽ thưởng cho nhau một bữa cơm có ốc nấu chuối với nhiều rau tía tô cho giải cảm, chống nhức mỏi, đau lưng. Vẫn tiếng cười sảng khoái, chị tiếp: “Em sẽ mua cho chồng một cút rượu, bác ạ!”.

    Sài Gòn, Hà Nội có nhiều người quá giàu, tiền của thừa thãi, nhưng trong số họ, đã có mấy ai được sự thanh thản, niềm vui, niềm tự hào như vợ chồng chị Phấn?

    Lớp người hành nghề cũ theo cách mới

    Khu vực có đông người ở trọ hành nghề đạp xe chở bao xác rắn nhất là Gò Vấp. Một số ít hơn trọ ở Hóc Môn, Bình Thạnh, Tân Bình, Bình Chánh. Rất lạ là không có mấy người trọ ở khu vực Quận 7 hay Nhà Bè. Tôi hỏi vì sao thì được trả lời: Nơi trọ phải hội đủ ba điều kiện: Gần khu vực người Bắc, người Trung, dễ thuê nhà, dễ quan hệ. Hai là khoảng cách đến khu trung tâm phải ngắn nhất, và ba là trên đường trở về nơi trọ phải có chủ vựa tiêu thụ những thứ đựng trong bao xác rắn căng phình! Phần lớn những người tha phương đi thu gom ve chai xuất phát từ Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Đông nhất là Thanh Hóa và Quảng Ngãi. Không có một con số chính thức nào về những người này. “Có trời mà biết! - Một cán bộ ở Ủy ban Nhân dân quận Gò Vấp nói - Nhưng đa số bà con là những người lao động lương thiện, rất nhiều người có nhà cửa đàng hoàng ở quê, họ vô đây chỉ vì cần có tiền nuôi con ăn học hoặc nuôi chồng, nuôi cha mẹ bệnh nặng…”.

    Chị Lê Thị Ngà, quê Ninh Bình, có ba con còn nhỏ. Cách nay hai năm, chồng chị đột ngột ngã bệnh nặng cho nên phải đưa chồng vô Sài Gòn chữa trị. Ở quê, chị làm cả tháng không kiếm được một trăm ngàn đồng. Ở đây, Ngà nói: “Nếu siêng năng và may mắn, em lo đủ tiền cho chồng chữa bệnh, ngoài ra mỗi tháng còn dành dụm được một triệu”.

    Qua các phương tiện thông tin đại chúng, người ta biết bao nhiêu là tệ nạn cũ cũng như mới nảy nòi từ vài năm nay, làm nhức nhối lương tâm cộng đồng xã hội, làm ô uế văn minh đô thị. Nào là băng nhóm giựt dọc, trộm cướp, ma túy, mại dâm, nào là băng nhóm bắt trẻ con đi ăn xin, giả dạng cùi hủi để đi ăn xin, nào là giả danh thợ hồ, giả danh bán hàng rong để lừa đảo… Trong bức tranh xã hội lẫn lộn nhiều mảng màu tối sáng ấy, hình ảnh những người đàn bà đạp xe với bao xác rắn nổi hẳn lên như là một thực thể mà với họ, xã hội cần trân trọng, thương yêu và giúp đỡ chứ không thể coi khinh coi rẻ.

    Nghề mua, lượm ve chai có ở Sài Gòn từ lâu rồi. Nhưng nó sôi động nhất là từ những năm 1964-1965, khi quân viễn chinh Mỹ ồ ạt tràn vào. Mới hai năm trước, Sài Gòn còn nhan nhản những người đi bộ, chân trần, vác cái bao xác rắn trên vai, quần áo bẩn thỉu, tay phải cầm thanh sắt nhỏ bằng ngón tay trỏ, dài chừng sáu chục phân, một đầu cong như dấu hỏi, gập người bươi những thùng rác và tranh giành nhau, đánh nhau để được bươi những rác công cộng. Khi những bô rác công cộng bị thu hẹp lại, chuyển thành những xe rác dân lập, thu gom theo giờ cố định, chủ xe kiêm luôn việc thu gom rác phế liệu, thì những người chân trần bươi rác kia hết đất kiếm ăn, thất nghiệp! Họ biến đi đâu? Không ai biết! Thế rồi những người đàn bà đạp xe với bao xác rắn hiện ra, thầm lặng, nhẫn nại. Họ đi vào từng khu chung cư, từng con hẻm thu mua phế liệu, và gặp rác là… bươi, nhặt nhạnh từng miếng sắt vụn cho tới vỏ lon, vỏ chai, bao ni lông… Họ nhanh chóng tạo được quan hệ vừa mềm mại, vừa chặt chẽ với các đầu nậu thu gom phế liệu. Tôi hỏi chuyện một gia đình chủ vựa phế liệu trên đường Nguyễn Đình Chính. Con gái chủ nhà, tốt nghiệp đại học kinh tế, không xin đi làm mà ở nhà cai quản cơ ngơi cho cha mẹ. Cô có cặp chân dài và eo nhỏ nên chuyên mặc quần jean áo thun. Cô nói về những người đạp xe chở bao xác rắn:

    - Họ nói quá lẹ, giọng líu lo nên mấy ngày đầu cháu nghe hông nổi! Sau quen dần, thấy mấy bả dễ thương và siêng dễ sợ. Hàng của mấy bả đưa về hầu như không phải lựa chi cả, vì họ tự phân loại ngay từ khi nhập vô bao. (Hèn chi! Chừ tôi mới hiểu tại sao người ta đóng giá để treo cùng lúc bốn cái bao xác rắn sau poocbaga xe đạp). Thứ nào ra thứ ấy: miểng ra miểng, vỏ lon bia, vỏ chai, sắt thép vụn, đồ dùng cũ, đồ mủ (nhựa), báo khổ lớn, báo khổ nhỏ, sách tập cũ… Cháu chỉ việc cân ký lên hoặc đếm để tính tiền. Chưa bao giờ cháu thấy một người nào nói năng tục tằn, diện mạo dữ dằn hay là cãi cự như những người bươi rác có thanh sắt móc câu ngày trước!

    Hiểm họa và đối thủ

    Hiểm họa thứ nhất là bệnh tật. Nơi cư ngụ của những người đạp xe chở bao xác rắn rất tạm bợ, không đủ tiêu chuẩn tối thiểu về vệ sinh, dưỡng khí… Ăn uống thì thất thường, vì tiết kiệm nên không bao giờ họ được ăn đủ chất dinh dưỡng. Nghề của họ bắt buộc phải bán lưng cho trời, bán mặt cho rác, biết bao vi trùng sẵn sàng tràn ngập cơ thể. Thế nhưng, theo bà Trần Thị Loa, năm mươi tuổi, quê Ninh Bình: Bệnh tật bà không sợ, chỉ sợ “mấy ông mặc đồng phục bảo vệ ở những cao ốc văn phòng cho thuê và những khách sạn sang trọng. Mấy ông này, nói tiếng Việt như mình mà sao dữ như cọp, hễ thấy bóng dáng chúng tôi héo lánh tới là họ rượt thẳng cánh, tay cầm dùi cui, tay cầm cái máy alô đen thui, miệng toang toác… Cứ như chúng tôi là con hủi, con siđa vậy!”.

    - Đã bao giờ chị bị cảnh sát giao thông, cảnh sát trật tự đường phố làm khó chưa?

    - Cũng có, nhưng rất ít, mà mấy chú cũng thông cảm ngay khi nghe tôi giãi bày. Thiệt tình mà nói, giữa khu vực trung tâm Sài Gòn tráng lệ, tinh tươm như vầy lại trồi ra mấy con mẹ ăn mặc lếch thếch, nón mê sùm sụp, mồ hôi đầm đìa, đạp xe chở lềnh khênh sáu bảy bao xác rắn thì cũng chướng mắt lắm, nhất là với khách ngoại quốc. Có không ít người nhắm mắt, bịt mũi khi thấy chúng tôi! Những lúc ấy, tủi phận vô vàn! Nhưng biết làm sao đây? Đói thì đầu gối phải bò! Vả chăng, chúng tôi là công dân nước Việt đàng hoàng, chỉ lầm lũi đi kiếm rác chứ có làm hại ai? Chúng tôi không phạm pháp! Chúng tôi có tư túi hay ăn hối lộ, tham nhũng bao giờ? Chúng tôi có kết bè kết đảng sâu dân mọt nước bao giờ? Cũng có đủ tư cách mà!

    - Ngoài nỗi sợ mấy người hành nghề bảo vệ mướn nói trên thì chị lo sợ nhất điều gì?

    - Tôi biết mình đang là đối thủ cạnh tranh của những ông bà xe rác dân lập cũng như xe rác của công ty môi trường đô thị. Dân mình thường đổ rác vào buổi tối hoặc sau giờ ăn trưa. Mờ sáng chúng tôi xuất hành, năm giờ có mặt! Sau sáu giờ sáng thì rác chỉ thuần là rác! Buổi trưa, mười hai giờ, khi các ông bà xe rác dân lập và Nhà nước ngủ thì tôi xuất hiện, làm luôn chuyến thứ hai. Chúng tôi xuất hiện sớm hơn họ cho nên có bao nhiêu nhân trong rác thì chúng tôi xơi ráo trọi. Bởi thế, các ông bà xe rác dân lập và công lập thù chúng tôi hơn thù giặc ngoại xâm!

    - Còn những người bươi rác, thu gom phế liệu bằng xe ba bánh, có hộ khẩu thường trú thì sao?

    - Họ thì ăn nhằm gì!

    - Thiệt vậy sao?

    - Hẳn! Họ có mối quen, nhưng phần đông là người tại chỗ, không nhẫn nhục chịu cực được như chúng tôi! Mặt khác, họ chỉ mong mua thiệt rẻ để bán thiệt mắc, đời nào có vậy!

    Có rất nhiều chuyện buồn do những người ngụ cư gây ra. Lạ thay, nhưng rất ít vụ việc do những người chở bao xác rắn phạm phải. Vì sao? Chị Hoàng Thị Thơm quê ở Triệu Sơn Thanh Hóa nói:

    - Chúng em từ miền Bắc tha phương vào Sài Gòn kiếm ăn, nhưng cái gốc không phải ăn mày, càng không là lưu manh! Đói cho sạch, rách cho thơm. Cha mẹ em dạy thế. Chúng em chỉ mong được yên ổn làm ăn, có tiền nuôi con ăn học thành người. Ở quê, nhà nào cũng hiếu học, nhưng đa phần không có tiền cho con học lên cấp ba! Ngành giáo dục bắt dân nộp tiền nhiều quá, con nhà nghèo còn ai đến trường nữa!

    Đã có một vài người vô Sài Gòn mua ve chai, nhờ may mắn mà phất lên thành đại gia, tài sản hiện có tới hàng triệu đô. Nhưng số đó hiếm lắm. Đa phần, họ là những người nghèo. Gần hai năm nay, tôi vẫn nao lòng mỗi khi gặp những người đàn bà đạp xe chở lặc lè những bao xác rắn trên đường phố Sài Gòn, khi mà cả thành phố ngựa xe như nước, nườm nượp giai nhân tài tử đua chen; khi mà trong các nhà hàng, quán nhậu, người ta xài tiền không cần biết là tốn hết bao nhiêu... Một sự tương phản ghê gớm! Một sự tương phản làm nhói lòng không nguôi!

    Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 9 năm 2005.

    In trên Báo Sài Gòn Giải Phóng ra ngày 27 tháng 9 năm 2005.

    VISORUTEX
    MƯỜI TƯ NĂM ẤY BIẾT BAO NHIÊU TÌNH!

    Từ những năm Tám mươi thế kỷ 20, Việt Nam và Liên Xô ký Hiệp định trồng 5 vạn hécta cao su. Vì nhiều lý do, chủ yếu là do quản lý yếu kém, hiệp định này không mang lại kết quả. Trong tiến trình giải quyết hậu hiệp định, xí nghiệp liên doanh đầu tiên và duy nhất giữa Việt Nam với Liên Xô ra đời mang tên Xí nghiệp liên doanh VISORUTEX. Sau mười bốn năm hoạt động, nay VISORUTEX ra sao?

    Sau khi Liên Xô không còn, VISORUTEX trở thành liên doanh giữa Tổng Công ty cao su Việt Nam với 5 công ty của Liên bang Nga, và Ukraina. Tài sản gồm Nông trường cao su 1100 hecta ở huyện Tân Uyên, Bình Dương (Công ty cao su Phước Hòa chuyển giao) và xí nghiệp chế biến mủ cao su ở Lai Khê, Bình Dương. Liên doanh có hơn 400 lao động.

    Nông trường cao su VISORUTEX có 1100 hecta, trồng từ cuối những năm Tám mươi, giống cũ, tỷ lệ cây được lai tháp không cao, năng suất thấp và hiện chỉ còn 377 ngàn cây đang khai thác. Trên thực tế, vườn cao su liên doanh chỉ bằng diện tích do một đội sản xuất thuộc Công ty cao su Đồng Nai quản lý! Xí nghiệp chế biến mủ nguyên là xưởng thực nghiệm của Viện nghiên cứu cao su, được tổ chức FAO Liên hiệp quốc viện trợ, với thiết bị nhập từ Malaysia, lắp đặt năm 1984; công suất thiết kế 3000 tấn/năm, nhưng do không có đủ mủ tươi nên chưa bao giờ sử dụng hết hai phần ba công suất.

    Từ ngày thành lập cho đến hết năm 2003, hiệu quả kinh doanh của VISORUTEX quá thấp. Trong rất nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng đáng buồn này có nguyên nhân cốt yếu là chưa có sự thông hiểu lẫn nhau về mọi phương diện giữa lãnh đạo liên doanh người nước ngoài với cán bộ công nhân người Việt Nam. Phía Tổng Công ty cao su Việt Nam đã tích cực đàm phán với Liên bang Nga và Ukraina để chấm dứt tình trạng này. Đến năm 2004, phía đối tác nước ngoài cử Tổng Giám đốc mới. Ông tên là Viatcheslav Davydov, 51 tuổi, từng công tác gần mười năm ở Đại sứ quán Liên Xô tại Hà Nội. Davidov thông thạo tiếng Việt, và hiểu biết phong tục tập quán, văn hóa Việt Nam. Chủ tịch Hội đồng quản trị Liên doanh là ông Đinh Vạn Tiến cũng như Phó Tổng giám đốc, các trưởng phó phòng người Việt đều thông thạo tiếng Nga, giao dịch trực tiếp với Tổng Giám đốc không cần phiên dịch. Từ điểm xuất phát này, mọi chuyện dần dần thay đổi theo hướng tiến bộ, phát triển.

    Cùng với việc giá cao su trên thị trường quốc tế không ngừng tăng, lần đầu tiên các đối tác trong liên doanh tăng vốn đầu tư. Cũng lần đầu tiên, “ vườn cây được cung ứng đủ phân bón, thuốc trừ sâu, - ông Trần Văn Khánh, Giám đốc nông trường nói- Chúng tôi tăng cường khâu chăm sóc để tăng năng suất, tăng sản lượng mủ cao su. Mặt khác, củng cố lực lượng bảo vệ để chống nạn ăn cắp mủ cao su… Biện pháp quan trọng nhất là trả lương sản phẩm, có thưởng. Ai làm giỏi được du lịch nước ngoài. Người lao động được hưởng phần lớn giá trị của số mủ chén, mủ đất tận thu được”.

    Khi quyền lợi của người lao động được hưởng cân xứng với công sức họ bỏ ra thì lòng người gắn bó với vườn cây với nông trường chặt chẽ hơn, máu thịt hơn. Cô Nguyễn Thị Phượng, 23 tuổi, người có đôi tay vàng là công nhân cạo mủ giỏi, là Chủ tịch Công đoàn Đội I vừa được bầu vào cấp ủy của đảng bộ liên doanh. Nguyễn Thị Phượng nói với tôi:” Chúng em chăm sóc cao su như người thân, coi vườn cây như tài sản của chính mình, vì quyền lợi cá nhân được đảm bảo”. Khác hẳn với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài khác, tại VISORUTEX sinh hoạt Đảng, công đoàn, Đoàn thanh niên rất hiệu quả, tác động tích cực đến mọi mặt sản xuất, quản lý và đời sống. Buổi sáng, mới ba giờ sáng, công nhân nông trường đã đỏ đèn tiến ra rừng cao su cạo mủ. Buổi trưa họ được ăn giữa ca, đời sống văn hóa tinh thần, thể dục thể thao được nâng cao. Rừng cây ngày xưa im lìm hoang lạnh, nay đã hồi sinh, xôn xao tiếng cười…

    Nguyễn Bá Minh Trị là đội trưởng Đội ba đang chơi bóng chuyền với anh chị em trong giờ nghỉ, thấy tôi đến, Trị vui vẻ kể:” Đội ba của em 57 công nhân thì có tới 45 tay nghề khá và giỏi. Hiện mỗi ngày sản lượng đạt 4500 đến 5000 lít mủ. Tháng 10-2005, lương bình quân 2 triệu, có nhiều người đạt 3 triệu đồng”.

    Nông trường cao su VISORUTEX nằm trên địa bàn hai xã Tân Bình và Bình Mỹ huyện Tân Uyên, việc bảo vệ vườn cây, chống nạn ăn cắp mủ vô cùng cam go. Hở ra vài phút là mủ cao su bị ăn cắp! Những tay trộm cắp mủ cao su vô cùng tinh quái! Lực lượng bảo vệ động ngày đêm và đã giảm đến mức thấp nhất tệ nạn này.

    Vấn đề đặt ra cho liên doanh VISORUTEX là với số mủ khai thác được của 377 ngàn cây cao su thì xí nghiệp chế biến “chưa đủ dính răng”, công suất chỉ huy động 50% so với thiết kế. Vì thế, Liên doanh đẩy mạnh việc thu mua mủ cao su tiểu điền và cao su của nông dân. Từ ba năm nay, cao su lên giá, việc thu mua mủ tươi diễn ra trong sự cạnh tranh ngày càng quyết liệt. Liên doanh tỏ ra năng động với quy luật thị trường. Nhờ thế xí nghiệp chế biến có nguyên liệu làm việc. Sản lượng năm 2005 dự kiến tăng gấp đôi năm 2004.

    Ông Davidov trả lời phỏng vấn của tôi với niềm vui sáng bừng trên gương mặt. Ông cho biết: “Liên doanh đang xây dựng kế hoạch mua vườn cây, phát triển vườn cây lên 5000 hecta, nâng công suất nhà máy chế biến; đa dạng hóa sản phẩm bằng việc xây dựng nhà máy chế biến sản phẩm từ gỗ cao su, nhà máy chế biến cao su tổng hợp, cao su dùng trong các ngành kỹ thuật. Từ những phương án khả thi, các đối tác trong liên doanh đang tăng vốn đầu tư đồng thời liên doanh kêu gọi đầu tư từ bên ngoài. Tương lai của VISORUTEX là sán lạn!”. Tôi hỏi: Ông rút ra bài học gì sau một năm nhậm chức Tổng Giám đốc? Đáp: Con người! Con người được tôn trọng, được trả lương sòng phẳng thì khó khăn nào cũng vượt qua. Để có được kết quả đó, tôi cho rằng cần phải thấu hiểu thói quen, văn hóa, tâm tư nguyện vọng của công nhân cao su vốn gốc gác là nông dân nghèo khổ… Tôi được Hội đồng quản trị, phó Tổng giám đốc và các trưởng phó phòng người Việt Nam hết lòng tin yêu, ủng hộ. Nhờ thế mà bước đầu Liên doanh đã biến chuyển tốt. Tôi tin rằng VISORUTEX sẽ phát triển nhanh trong vòng 5 năm tới để khỏi hổ danh là Liên doanh đầu tiên và duy nhất làm cao su giữa Việt Nam Liên bang Nga, Ukraina…”.

    Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 11-2005.

    In trên Sài Gòn Giải phóng ngày 28-11-2005.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Lấp lánh tình đời. Truyện, Ký chọn lọc của Triệu Xuân. NXB Văn học, 2007.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập34,592,084

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/