Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập44,342,173

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lấp lánh tình đời

Triệu Xuân

  • Thứ bảy, 10:14 Ngày 10/10/2020
  • Lấp lánh tình đời

    TRIỆU XUÂN LẤP LÁNH TÌNH ĐỜI    

    Lời tựa của nhà văn Hoài Anh

    Lấp lánh tình đời là tập Truyện, Ký chọn lọc của nhà văn Triệu Xuân sau 33 năm sống và viết ở miền Nam, kể từ ngày tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, tình nguyện vào Nam làm phóng viên chiến trường. Cuốn sách hơn 600 trang in khổ 14.5 x 20.5 cm, là sự chọn lọc khắt khe của tác giả trong số hàng ngàn bài (khoảng ba, bốn ngàn trang in) đã in trên các báo Văn Nghệ, Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh, Nhân Dân, Sài Gòn Giải Phóng, Lao Động, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Đại Đoàn Kết, Lao Động Xã Hội, Người Hà Nội, Thể thao & Văn hóa, Đầu Tư – Vietnam Investment Review, Thời báo Kinh tế Việt Nam, Nông nghiệp Việt Nam…; in trong phần lời tựa cho một số tác phẩm; phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam; và post trên website www.vannghesongcuulong.org.

    Lấp lánh tình đời có hai phần: Phần một là những ký sự, phần hai là truyện ngắn, chân dung văn học, tiểu luận phê bình và tản văn. Phần một, gồm trên ba chục ký sự, mở đầu bằng Sức mạnh từ trong lòng đất, Xuân 1975 – Đất Quảng, Khu Năm– Thương nhớ tự hào, là những ký sự về chiến tranh, tại chiến trường Khu V (Trung Trung Bộ) giai đoạn 1974-1975. Ngay từ những tác phẩm đầu tay, Triệu Xuân đã thể hiện là một nhà báo dũng cảm, xả thân, bám sát mặt trận, có khiếu cảm nhận, phân tích tinh tế, sắc bén. Kế đó là hàng chục ký sự về Sài Gòn và các địa phương Nam Bộ từ những ngày đầu hòa bình, thống nhất đất nước, đến những năm tháng vô vàn khó khăn do những biến động kinh tế, rồi đến thời kỳ bung ra, tự cởi trói, những điển hình tiên phong trong công cuộc Đổi mới. Nhờ không ngừng tu dưỡng văn học, năng lực quan sát tinh nhạy và tấm lòng nhân ái, Triệu Xuân viết báo rất thành công. Anh là phóng viên thuộc loại chủ lực của Đài Tiếng nói Việt Nam, từng được Ủy ban Phát thanh và Truyền hình trao Giải thưởng đặc biệt về Phóng sự điều tra (Chủ vựa – Vấn đề tồn tại suốt mười năm qua). Anh thường xuyên cộng tác với nhiều tờ báo, có những ký sự và phóng sự điều tra như: Câu hỏi lớn ở Viện Nghiên cứu Hạt nhân Đà Lạt, được Tổng bí thư và Thủ tướng đọc, ngay sau đó chỉ đạo các cơ quan ban ngành hữu quan kiểm tra, thanh tra để giải quyết theo những yêu cầu chính đáng, hợp quy luật nhằm nuôi dưỡng và bảo vệ nhân tài.

    Những bài ký về thành phố Hồ Chí Minh như: Thành phố qua ba mùa nắng, Hai mươi mùa nắng, Thành phố Hồ Chí Minh – Mười năm một giấc chiêm bao, Lấp lánh tình đời, Mại dâm ở Sài gòn, Vũ trường ở Sài Gòn, Dưới đáy thành phố lớn, Những người dưới đáy…, chứng tỏ Triệu Xuân rất nhạy cảm, đồng cảm với những thân phận thấp hèn, nghèo khổ, luôn kiên trì bám sát từng bước đổi thay và nhân tình thế thái ở Sài Gòn, thành phố mà anh coi là quê hương thứ hai của mình. Hơn thế, với bản lĩnh và tác phong nhanh nhạy, Triệu Xuân đồng hành với những điểm nóng của cuộc sống kinh tế, xã hội, những vấn đề xã hội nhức nhối như: Nạn nghiện xì ke ma túy (Những mặt trời trắng trong), nạn mại dâm, tình trạng tha hóa của giới trẻ, công tác xóa đói giảm nghèo, vấn đề môi trường (Sài Gòn xanh), vấn đề người lao động nhập cư tự do (Những người đạp xe chở bao xác rắn)... Từ những vấn đề nan giải của một thành phố lớn nhất nước, Triệu Xuân khái quát và luận chứng được nhiều vấn đề chung cho toàn quốc. Ký của Triệu Xuân luôn có tính dự báo cao và thể hiện tính chiến đấu khi tuyên chiến với cái lỗi thời, cái ác, các hiện tượng tha hóa tiêu cực và hết lòng ủng hộ nhân tố mới, những con người chân chính. Rất nhiều đề tài trong những bài ký được dư luận chú ý của anh sau này được anh tiếp tục tìm hiểu, tích lũy chất liệu, đầu tư thời gian, tâm huyết để viết thành tiểu thuyết như: Những người mở đất, Giấy trắng, Đâu là lời phán xét cuối cùng?, Nổi chìm trong dòng xoáy, Sóng lừng (V.N. Mafia), Bụi đời, Trả giá, Cõi mê. Hầu hết tiểu thuyết của Triệu Xuân đều được tái bản từ năm đến bẩy lần, sách bán rất chạy, là nhờ văn của anh hấp dẫn người đọc, mà một trong những yếu tố làm nên sự hấp dẫn ấy là ngồn ngộn chất liệu tươi rói của cuộc sống được chắt lọc đưa vào tiểu thuyết.

    Hai tác phẩm Australia – Ký sự, và Hoa Kỳ - “Tân thế giới” là sự chọn lọc trong nhiều bài ký của anh viết khi đi công tác nước ngoài. Đây là những hình ảnh rất thật, rất sinh động về những nước phát triển qua cái nhìn của một nhà văn, nhà báo Việt Nam, giúp cho bạn đọc trong nước hiểu được sự thật về cuộc sống, con người và văn hóa của những nước phát triển. Triệu Xuân là nhà báo, nhà văn từng được nhiều lần mời đi nước ngoài như Liên Xô, Australia, Hoa Kỳ…, mỗi chuyến đi dài từ một tháng tới một tháng rưỡi. Những chuyến đi du khảo Australia và Hoa Kỳ để lại cho Triệu Xuân ấn tượng sâu sắc về vấn đề con người – động lực của sự phát triển. Tại đây, những con người có tài năng được trọng dụng, được chắp cánh cho phát triển vì hạnh phúc của loài người. Anh phân tích thực tế phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa của hai nước này để rút ra kết luận độc đáo và khoa học rằng những thành tựu ấy là thành tựu chung của toàn nhân loại, là kết quả của những tài năng khắp thế giới đổ về đây, chứ không phải là sản phẩm của riêng chủ nghĩa tư bản! Vấn đề là phải tạo ra môi trường cho người có tài (và nhân dân nói chung) được thỏa sức sáng tạo và cống hiến!

    Phần hai của Lấp lánh tình đời mở đầu bằng một chùm bốn truyện ngắn: Tôi không mất em, Tình đời, Khát vọng, Nỗi đau. Văn Triệu Xuân trong sáng, giàu hình ảnh, nội tâm được khắc họa công phu, bố cục của truyện giản dị mà chặt chẽ. Cách dựng truyện theo lối truyền thống và kết thúc giàu sức gợi. Mảng chân dung văn học và những bài tựa của anh viết cho các tuyển tập, toàn tập của các nhà văn như Vũ Bằng, Lê Văn Trương, Thu Bồn, Lê Quốc Minh, Hoàng Cầm, Lê Văn Thảo, Viễn Phương, Trần Hoài Dương…, là những bài hấp dẫn, rất thuyết phục bởi tính chuyên nghiệp cao và bề dày tri thức. Triệu Xuân viết về đồng nghiệp với sự chia sẻ, cảm thông bằng cả tấm lòng của một nghệ sĩ say mê nghề nghiệp. Anh là người thật sự có công trong việc góp phần làm sáng tỏ công tích của nhà văn Vũ Bằng. Chính anh, ngay trong những năm Vũ Bằng còn bị khi rẻ, kỳ thị, đã liên kết với Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin để xuất bản tác phẩm nổi tiếng Bốn mươi năm nói láo. Sách phát hành được vài ngày thì bị ngưng phát hành, phải lưu kho gần chục năm rồi đem hủy! Mặc dù vậy, anh vẫn kiên trì, thầm lặng sưu tầm, biên soạn và giới thiệu bộ Tuyển tập Vũ Bằng, ba tập, 3.000 trang, đến năm 2000, Nhà xuất bản Văn học đã xuất bản, góp phần thúc đẩy quá trình công nhận Vũ Bằng, truy tặng Huân chương cho Vũ Bằng. Sau khi xuất bản Vũ Bằng Tuyển tập, Triệu Xuân tiếp tục dày công truy tìm văn phẩm của Vũ Bằng, biên soạn hoàn chỉnh để năm 2006 vừa qua Nhà xuất bản Văn học cho ra đời Vũ Bằng toàn tập gồm bốn quyển khổ lớn 16 x 24 cm, gần 5000 trang, được Hội đồng Văn học Nghệ thuật Nhà nước lấy làm cơ sở đề nghị trao tặng nhà văn Vũ Bằng Giải thưởng Nhà nước!

    Sẽ là thiếu sót nếu không nói đến những tản văn, những ý kiến của Triệu Xuân về những vấn đề của văn hóa, văn học như: Vài ý kiến với truyền hình, Cần tôn vinh những người có công với nền văn hóa dân tộc như ông Vũ Đình Long, Cần dành vị trí trang trọng cho văn học, Không được phỉ báng tiếng mẹ đẻ, Tự truyện không hẳn là văn học… Đó là những ý kiến trung thực, thẳng thắn của một công dân – nhà văn với cái tâm trong sáng, với lòng khát khao mãnh liệt vì một nền văn hóa, văn học nghệ thuật hiện đại giàu bản sắc dân tộc.

    Triệu Xuân nhiều lần tâm sự với tôi: Anh rất buồn, rất day dứt với hiện trạng học sinh phổ thông không thích học môn văn, lười đọc sách văn học, nền văn hóa đọc sách văn học đang xuống cấp trầm trọng. Tháng 10 năm 2006 vừa qua, Triệu Xuân đã dành toàn bộ số tiền nhuận bút của việc tái bản lần thứ bảy hai cuốn tiểu thuyết Trả giá Bụi đời để sáng lập Quỹ Phát triển Tài năng Văn học Việt Nam. Báo Sài Gòn Giải Phóng đã ủng hộ anh, đứng ra thực hiện, vận hành Quỹ này, Triệu Xuân là Phó Chủ tịch Quỹ. Đây là lần đầu tiên kể từ năm 1954, tại Việt Nam, có một nhà văn sáng lập ra Quỹ khuyến khích việc học văn đối với học sinh phổ thông trung học, vì sự phát triển của nền văn học và quan trọng hơn, vì nhân cách con người, vẻ đẹp tâm hồn thế hệ trẻ! Được biết, đến nay Quỹ Phát triển Tài năng Văn học Việt Nam đã thu hút được nhiều trăm triệu đồng! Đọc bài viết về việc sáng lập Quỹ Phát triển Tài năng Văn học Việt Nam và bài Trả lời phỏng vấn Báo Sài Gòn Giải Phóng của Triệu Xuân, tôi càng thấy vui mừng về một đồng nghiệp mà tôi đã yêu quý, trân trọng, khuyến khích ngay từ năm 1980, khi anh viết xong tác phẩm đầu tay: Những người mở đất.

    Thành phố Hồ Chí Minh, Xuân Đinh Hợi 2007.

    Nhà văn Hoài Anh

    PHẦN I: KÝ

    SỨC MẠNH TỪ TRONG LÒNG ĐẤT

    Chuyện xảy ra trong những ngày hàng vạn quân xâm lược Mỹ và lũ đánh thuê như những bầy dã thú chà nát quê hương đất Quảng. Đó là năm 1970.

    Mặt đất không bao giờ được yên tĩnh, mặc dù bản chất của nó là câm lặng. Suốt ngày này đến ngày khác, hết đêm này đến đêm khác, bom đạn của kẻ thù vằm nát, xáo trộn mảnh đất này. Dường như từ trong thẳm sâu của lòng mình, đất cũng phải bật lên những tiếng nói, tiếng thét căm hờn. Tội ác của giặc vung vãi trên mặt đất. Không khí chết chóc, thê thảm mà giặc Mỹ phủ lên dải đất này bỗng biến thành một khối khí cháy, nó bắt lửa và bùng lên cùng lúc với lòng người.

    Con người, trong những giờ phút tưởng như chẳng thể nào đứng vững, không thể nào tồn tại nổi, vẫn kiên nhẫn bám trụ cùng với đất để ngẩng cao đầu mà sống. Con người trải qua những trận mưa bom B.52 vẫn kiên nhẫn lọc tìm trong đổ nát những gì là sự sống để nhân lên. Con người vẫn tồn tại. Người dân xứ Quảng quặn lòng đau xót nhìn mặt đất chảy máu. Những hố bom lở loét trên mặt đất như những vết thương nặng trên thịt da ta. Biết bao người đã ngã xuống mảnh đất này để giữ lấy nó; cùng nó đi tới ngày mai...

    Mặt đất không hề rên xiết dưới nanh vuốt giặc. Mặc dù những cuộc càn quét đẫm máu của hàng vạn quân Mỹ không ngày nào không diễn ra trên mặt đất. Mặc dù những cuộc hành quân vây quét “bình định” của hàng trung đoàn, sư đoàn Mỹ không lúc nào ngớt. Buổi sáng, khi mặt trời nhô lên từ cái sân trước bao la là biển Đông, xua đi bóng đêm thiên nhiên thì cũng là lúc bóng đêm ác quỷ của kẻ thù ập đến. Từng bầy trực thăng Mỹ bất ngờ đổ quân xuống, vây gọn từng vùng một hoặc hai ba xã rồi tiến hành càn quét. Những thằng Mỹ to lớn, ngu đần, coi tất cả những người chúng gặp là vi-xi(1). Các cỡ súng liên thanh cực nhanh, bắn xối xả vào trong làng. Mặt đất lại chảy máu suốt ngày hôm đó. Lựu đạn nổ trong những căn nhà tranh đơn sơ chứa đựng tất cả tổ ấm gia đình. Người chết ngã vào lòng đất. Người bị thương ngã gục trên mặt đất, máu thấm đỏ đất quê hương. Nhà cháy rụi xuống mặt đất. Mồ mả ông cha bị xới tung từ lòng đất lên. Mặt đất dường như biến thành vùng chết. Đó là trang sử biên niên về những hố bom, những tội ác của quân thù.

    Tám đang đau đáu nhìn ra cánh đồng trước nhà, nơi một tiểu đoàn Mỹ vừa đổ xuống từ những con “sâu róm” khổng lồ biết bay. Chúng tiến rất đều, y như tập trong quân trường. Tiếng súng rền lên từng đợt, từng đợt không dứt. Cuộc họp của huyện trong nhà Tám vừa kết thúc thì được tin bọn Mỹ đổ quân vây quét. Bàn kế hoạch chống “bình định” xong, toàn thể cán bộ đã nhanh chóng rút vào lòng đất. Ruột đất mềm mại, ân tình đã chở che những cán bộ cốt cán của phong trào, những người đang tìm cách giải phóng quê hương.

    Tám lanh lẹn chạy ra đám ruộng sau nhà nơi còn sót lại mấy bụi tre xơ xác. Ánh nắng gay gắt của buổi sáng tháng năm in trên mặt đất cái bóng của em. Có lẽ bởi thân hình cậu bé mười tuổi quá gầy và nhỏ nên cái bóng của em thẳng như một cái que, di động trên mặt ruộng. Còn cách bụi tre chừng mười mét, Tám dừng lại, nhìn về phía làng. Mặt em nóng bừng khi nhìn những cột khói cuồn cuộn bốc lên trong đó. Tụi Mỹ đã bắt đầu cái mà chúng gọi là “bình định” như thế đó. Tiếng súng nổ trong làng không át được tiếng kêu khóc, tiếng la thất thanh của các bà già, các chị phụ nữ và các em nhỏ. Dân trong làng đã kịp thời phân tán được khoảng một nửa; trong số đó có má của Tám. Số người không kịp chạy đi đang bị tàn sát trong làng. Tám rùng mình nghĩ đến chuyện đó.

    Một mình em trước sự hung hãn của bầy dã thú. Một mình em trước cái chết cực nhanh mà nền văn minh Hoa Kỳ đem lại. Tám vẫn vững tâm, bình tĩnh. Em không lo gì cả bởi sau lưng em, dưới lòng đất là ba em và các chú, các cô. Tám nghĩ dù có chết cũng phải bảo vệ những người đó. Tám biết những người đó còn thì quê em mới được yên bình. Tám biết sức mạnh bắt nguồn từ dưới lòng đất đó.

    Nhưng Tám không nghĩ được nhiều! Lát nữa tụi Mỹ thế nào cũng đến đây rồi. Tám nhìn thấy thằng Mỹ đầu tiên chạy về phía em. Ánh nắng hắt vào mặt nó, mặt nó đỏ như cổ gà đá. Tám thấy tay nó cắp khẩu AR15, khẩu côn bên hông nó trễ xuống. Thằng Mỹ lêu nghêu chạy ra đến ruộng thì nhìn thấy em nhỏ. Nó nhớn nhác, trợn tròn mắt nhìn về phía em. Nó chĩa khẩu súng lên trời xổ hết cả băng đạn. Lập tức tất cả bọn Mỹ trong làng dồn ra, chúng dàn hàng ngang tiến về phía Tám.

    Tám suýt bật cười khi nhìn thấy bọn Mỹ lúc nhúc bò kín cả một vùng y như đang tập trận vậy. Có lẽ chúng sợ Tám có lựu đạn hoặc mìn chăng? Còn cách em chừng mười mét, chúng ồ lên. Tám lọt thỏm vào giữa một khối đông đặc toàn Mỹ.

    Thằng Mỹ đeo lon đại úy lao vào đánh em. Tám như một quả bóng bé nhỏ dưới mũi giày của nó. Vừa đánh, nó vừa tra hỏi em bằng một thứ tiếng Việt lơ lớ:

    - Việt cộng đâu? Cán bộ Mặt trận đâu?

    Tám im lặng. Máu mũi, máu miệng em chảy ròng ròng. Tám không hé răng. Duy chỉ có đôi mắt của em là nói nhiều. Nhưng tên sát nhân đâu có biết thứ ngôn ngữ đó. Đôi mắt em rực lửa căm thù nhìn thẳng vào mặt tên Mỹ. Đôi mắt ấy muốn nói: “Việt cộng à? Cán bộ Mặt trận à? Ở trong tim tao đây nè. Tụi bay đừng hòng mà moi được một lời của tao. Nếu tao có chết đi, thì rồi đây, từ lòng đất sẽ bùng lên sức mạnh chôn vùi chúng mày...”.

    Tên đại úy Mỹ toát mồ hôi. Không biết tại cái nắng vùng nhiệt đới hay tại nó phải dùng hết sức để tra tấn em nhỏ, hay tại ngọn lửa hừng hực trong đôi mắt Tám thiêu đốt mà mồ hôi nó vã ra. Mặt nó xám ngắt chứ không còn đỏ gay như lúc Tám thấy nó chạy ở trong làng ra nữa. Quần áo nó ướt sũng mồ hôi, khét lẹt. Đúng là cái mùi của bọn Mỹ. Chung quanh, những tên Mỹ ngồi bệt xuống ruộng, rã rời mệt mỏi nhìn cấp trên của chúng tra tấn “tên Việt cộng” nhỏ tí xíu. Có lẽ chúng đói, gần mười một giờ rồi còn gì. Sau hàng giờ bắn giết, đốt phá, hãm hiếp, bây giờ lũ quỷ đói ngồi rũ rượi, mắt lờ đờ nhìn Tám. Nhiều thằng mở bi đông uống ừng ực.

    - Việt cộng đâu?

    Im lặng.

    - Cán bộ Mặt trận Giải phóng đâu?

    Im lặng.

    - Nói mau! Có nói không?

    Vẫn im lặng...

    Chỉ có đôi mắt Tám rực lửa nhìn nó. Sau mỗi cú đá của thằng Mỹ, Tám bị lộn đi mấy vòng, rồi khi ngồi dậy em lại căm thù nhìn tên Mỹ. Đột nhiên nó xách tai em lên. Tám đứng thẳng dậy. Thằng Mỹ cao lớn chắn trước mặt em như tấm bia thịt. Tám chỉ đứng tới bắp vế của nó. Như một cái máy, thằng Mỹ rút phăng khẩu côn nổ liền hai phát chát chúa. Nó bắn dọa. Hai viên đạn nổ sát mép bàn chân phải của Tám. Tám thấy dưới chân hơi lõm xuống. Thằng Mỹ sặc sụa vì đất cát ở nơi viên đạn khoét xuống vọt lên trúng mặt mũi nó. Tám vẫn đứng thẳng, không hề cúi xuống, chân em vẫn không hề run khi đạn nổ. Thằng Mỹ càng tức giận khi thấy em vẫn nhìn nó chòng chọc.

    - Cán bộ Mặt trận ở đâu? Có khai không? - Nó gầm lên như con thú.

    Vẫn im lặng.

    Thằng Mỹ rút con dao găm nhỏ như lá lúa, sáng loáng huơ lên trước mặt Tám. Tám vẫn đứng thẳng, mắt em rực lửa nhìn thằng Mỹ. Nó kéo tai em, vừa giật giật vừa gầm lên:

    - Việt cộng ở đâu?

    Tiếng gầm của nó vừa dứt thì lưỡi dao găm cũng vừa xén ngọt cái tai bên trái của Tám. Tám choáng váng chực ngã, em cố gượng và vẫn đứng được. Máu tuôn bên má trái, thấm ướt cổ áo, chảy xuống lưng em. Tám thấy nóng nóng ở lưng, ở ngực, ở bụng. Bọn Mỹ ngồi quanh cười hô hố.

    Thằng Mỹ càng lồng lên như một con thú bị trọng thương. Nó vung dao cắt nốt cái tai còn lại của Tám. Tám ngã xuống. Bọn Mỹ ngồi quanh bật lên những tiếng cười man rợ.

    Thằng Mỹ cao to đạp Tám, Tám bật ngửa ngã sóng soài trên mặt đất. Mặt tên Mỹ tái nhợt, nó há hốc miệng khi thấy đôi mắt Tám vẫn nhìn nó căm thù, nảy lửa. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống vũng máu đỏ, hắt lên làm nó chói mắt. Nó giật tung vạt áo còn lại, bụng em nhỏ phơi ra. Tấm thân gầy yếu của em đang thoi thóp. Thằng Mỹ dí lưỡi dao vào bụng em và lại gầm lên:

    - Việt cộng đâu?

    Tám co rúm người lại. Lưỡi dao sáng loáng ấn sâu vào bụng em, kéo dài xuống dưới rốn. Máu chảy ra mặt đất. Mặt em trắng bợt, duy đôi mắt vẫn như có lửa cháy ở trong. Thằng Mỹ hốt hoảng trước sự gan dạ của em nhỏ. Nó mệt lử, khuỵu xuống cạnh em. Mặt nó tím bầm lại. Nó thấy máu đỏ từ bụng Tám dềnh lên trên mặt đất, dường như không phải máu của em chảy mà là máu của lòng đất vọt lên. Mặt đất dưới chân thằng Mỹ sục sôi, chao đảo, tưởng như sụp lở...

    Quá trưa, hết giờ càn quét, bọn Mỹ chen nhau leo lên máy bay. Những con quái vật Mỹ rú ầm ầm trên mặt đất. Cánh quạt máy bay cuốn bụi mù mịt trên khoảng đất nơi nó chập choạng bay lên...

    Nãy giờ ba của Tám chắn cửa hầm, ông kiên quyết không cho các đồng chí của mình xông lên quyết tử với bọn Mỹ để cứu em. “Một việc làm như thế thật vô ích. - Ông nghĩ. - Có thể diệt được bọn Mỹ, nhưng toàn bộ cơ quan đầu não của huyện sẽ bị tiêu diệt. Thà hy sinh con mình để cứu tất cả”. Khi bọn Mỹ rút rồi, ông là người đầu tiên vọt lên từ lòng đất. Ông lấy tay nâng khúc ruột đưa vào bụng con rồi ôm chặt thằng bé vào lòng...

    Mặt đất vốn câm lặng đã cùng con người bật dậy. Những trận cuồng phong bùng lên từ lòng đất cuốn phăng đi hàng trung đoàn, sư đoàn quân ăn cướp. Hàng ngàn tên Mỹ bị đền tội trên cánh đồng máu Tám đã chảy ra. Đất đã bật lên tiếng nói của lòng mình. Cùng với người, đất chôn vùi quân cướp nước.

    Cả vùng giải phóng rộng lớn của xứ Quảng đã hồi sinh. Trên những hoang tàn, đổ nát của “vùng chết”, người dân xứ Quảng đã mang lại niềm vui cho mảnh đất của họ, sự sống cho quê hương họ. Những vết thương của đất đã được hàn gắn. Từ trong lòng đất sự sống bật dậy mãnh liệt. Từ trong máu lửa vùng lên, con người càng gắn bó thiết tha với lòng đất. Và mảnh đất quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn, nguồn nuôi dưỡng những anh hùng, lại rộn ràng trong nhịp điệu của cuộc đời mới. Sức mạnh bật dậy từ lòng đất, tưởng như huyền thoại mà lại là sự thật trên mảnh đất này.

    In lần đầu - ký tên Triệu Thanh Vân - trên Báo Cờ Giải phóng, Cơ quan của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Trung Trung Bộ, năm thứ 14 (Số 203 - Xuân Ất Mão 1975).

    (còn tiếp)

    Nguồn: Lấp lánh tình đời. Truyện, Ký chọn lọc của Triệu Xuân. NXB Văn học, 2007.

    www.trieuxuan.info

    __

    (1) V.C: Việt cộng.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập44,342,173

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/