Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập44,341,249

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lấp lánh tình đời

Triệu Xuân

  • Chủ nhật, 17:23 Ngày 11/10/2020
  • Lấp lánh tình đời

    CON GÁI RƯỢU CỦA NGƯỜI CÂU MỰC

    Tôi có một người bạn nhỏ, tên thường gọi ở nhà là Mực. Mực có tên khai sinh là Phạm Hải Bình, miền biển thanh bình, bình yên. Cha nàng, ông Phạm Hải, là một trong những người câu mực giỏi nhất của đội ngũ những người câu mực, thẻ mực Việt Nam. Tôi chơi thân với cha nàng từ khi theo ông đi biển để có vốn sống thực tế viết cuốn tiểu thuyết Trả giá(1). Hồi đó nàng còn bỏ tóc đuôi gà, chưa biết chú ý đến cách ăn mặc, nhưng nước da mặn mòi của biển cùng với gương mặt trứng ngỗng và dáng vóc nàng (cao một mét sáu chín) đã hứa hẹn rất nhiều về một giai nhân. Bẵng đi đúng chục năm trời, không ngờ mới đây tôi gặp lại nàng giữa thành phố Sài Gòn. Tôi không nhận ra nàng nữa. Nàng không còn là cô bé Mực ngày nào cùng mẹ ra cửa biển đón cha về, áo quần lem luốc, luôn luôn phảng phất mùi vị biển. Nay nàng đã là một thiếu nữ, mà tôi nghĩ, nếu đi thi hoa hậu, chí ít Hải Bình cũng lọt vào vòng chung kết!

    - Cháu về thành phố học đại học gần nửa năm nay rồi mà sao nay mới đến chú?

    - Cháu xin chú tha lỗi… Cháu biết chú bận nhiều việc nên ngại, hổng dám quấy rầy. Chú à! Từ ngày vô sài Gòn, cháu mải miết học, dành hết thời gian cho chuyện học hành. Ngoài giờ học ở trường, cháu còn đi học tiếng Anh ban đêm. Con gái xứ biển có được học Anh văn bao giờ.

    Nhìn Hải Bình, miền biển bình yên, ước mơ của ngư dân, nghe giọng cô nói, cảm nhận sức xuân toát lên từ người con gái xứ biển, tôi thấy mình như trẻ lại. Mười năm trước, cha cô dạy tôi cách câu mực trên thúng, đêm thức trắng trên biển, trời mưa vuốt mặt không kịp, có đêm chỉ được vài ba ký lô, nhưng cũng có đêm trúng mánh được tới vài trăm ký mực tươi. Ông Phạm Hải kể với tôi:

    - Nhà tôi đã bốn đời làm nghề biển. Đến đời tôi có bốn con nhưng chỉ có độc con Mực là đứa con gái út. Tôi đặt tên cháu là Phạm Hải Bình, là nói cái ước nguyện từ bao đời của kiếp ngư phủ mong cho mặt biển bình yên để làm ăn. Thế nhưng, mẹ cháu và bà con cô bác bảo: Bình với bằng làm chi cho khó kêu! Cứ kêu tên Mực cho dễ nuôi, cả làng biển này mần nghề thẻ mực mà! Tôi biết, ngoài lý do cho dễ nuôi, dễ kêu tên, mọi người còn hàm ý trọng tôi là người có chút ít kinh nghiệm nghề mực…

    Tợp một hơi cạn ly rượu nghe tiếng “chóc”, xé một sợi mực khô đưa cho tôi, ông Hải nói tiếp, giọng sang sảng:

    - Nghề biển có sướng hơn nghề nông thiệt đó, nhưng nói cho cùng vẫn cơ cực lắm. Sau này, các con tôi lớn lên, tôi quyết cho chúng học hết đại học để thoát khỏi kiếp ba đời ghe cơ khổ, bị khi rẻ, như ông cha nó! Riêng con Mực, tôi sẽ không bao giờ gả chồng làm nghề biển!

    Nói tới đó, gương mặt quắc thước của Phạm Hải như bừng sáng, đẹp như một pho tượng lực sĩ. Ông cười, cái miệng rộng rất có duyên phô ra hàm răng trắng và chắc. Người ta bảo “ răng chắc, c… cứng”, ý nói người đàn ông có hàm răng chắc thì sức vóc vô song. Không biết phải vậy không, nhưng những ngày lao động trên biển cùng ông, tôi chứng kiến ông Hải khỏe như một lực sĩ giác đấu thời cổ La Mã. Các con ông cũng vậy. Ba cậu trai nhà ông Hải được coi là đẹp trai nhất xứ, và nhiều năm liền đạt danh hiệu vô địch cuộc thi bơi trên biển của tỉnh!

    Ông Phạm Hải thuộc tuýp người đã muốn gì thì làm cho kỳ được. Ba đứa con trai của ông đều qua đại học và thành đạt. Và nay, đến lượt cô con gái rượu của người câu mực vô đại học. Nàng học ngành thủy sản. Ước nguyện của nàng là sau khi học xong được về lại với biển. Thật là tuyệt nếu như trong một tương lai không xa nữa, những ngư phủ đều là những người được học hành chứ không như hiện nay đa số trẻ em còn thất học.

    Ngước đôi mắt đen lay láy nhìn tôi, Hải Bình hỏi:

    - Chú còn nhớ nghề câu mực cha cháu đã chỉ cho chú?

    - Nhớ chứ. Không bao giờ chú quên được những ngày sống với gia đình cháu…

    - Cha cháu bảo, lúc nào đó, chú viết riêng một cái truyện về những người câu mực…

    - Chắc chắn rồi cháu à!

    Đó quả thực là món nợ và cũng đồng thời là ước muốn của tôi. Trong khi cái truyện ấy, tức bản thảo tiểu thuyết Trả giá mà tôi vừa viết xong, đang chuẩn bị xuất bản, thì có lẽ, chí ít tôi cũng phải viết ngay một bài báo nhỏ, kể với bạn đọc về nghề câu mực.

    Cha ông ta biết nghề câu mực từ thuở nào, không thấy sử sách nào ghi chép, nhưng chắc chắn là từ lâu lắm rồi. Các tỉnh miền Trung Việt Nam nổi tiếng có nhiều mực. Tại đây, từ nhiều đời đã rèn luyện nên lớp ngư phủ giàu kinh nghiệm. Đa số các tài công(1) giỏi nhất đang hành nghề ở các tỉnh phía Nam là người quê gốc miền Trung như: Quảng Nam, Đà Nẵng, Bình Định, Khánh Hòa, Bình Thuận… Mực là một trong những sản vật quí mà biển ban phát cho con người, nhưng việc nhận món quà đó là cả một quá trình lao động gian khổ và rất độc đáo. Từ thành phố biển Nha Trang, hai giờ chiều, tàu (thường gọi là ghe máy) rời bến. Trên tàu chứa khoảng hai chục thúng (tùy theo tàu to nhỏ, có tàu chỉ chứa được sáu bảy thúng). Thúng đan bằng tre, đường kính vành thúng hơn một sải tay. Mỗi thúng có một người ngồi câu. Đồ nghề gồm một đèn măng sông treo trên giá gắn liền với thúng, cao ngang tầm mặt người ngồi câu. Thuở xưa, người ta câu bằng đuốc. Lúc đó chưa có đèn măng sông. Đuốc làm bằng cao su lạng ra từ vỏ xe cũ, cuốn lá dừa xung quanh. Thời nay, ngoài đèn măng sông, người ta còn câu mực bằng điện. Đó là những tàu câu gắn máy Yanmar từ 22 đến 33 sức ngựa (CV), có tàu 60 sức ngựa, dùng mành(2) bắt mực chứ không câu mực như tàu thúng. Mỗi mành mực, tức là mỗi mành lưới nilông, trị giá một cây vàng, tính luôn cả tàu và máy thì hơn chục cây vàng. Săn bắt mực bằng ghe mành chẳng khác nào vét sạch nguồn lợi biển, mực con bằng ngón tay cái cũng bị bắt. Nhưng chỉ những ngư phủ khá giả mới có tàu lớn gắn động cơ lớn thẻ mực bằng lưới nilông. Đa số ngư phủ câu mực bằng thúng do tàu mẹ chở ra khơi.

    Rời bến, tàu đi chừng ba bốn tiếng đồng hồ là tới vùng biển có mực. Càng về sau này càng phải đi xa hơn. Người ta phải chuyển ngư trường vào tận vịnh Thái Lan. Tàu mẹ rải thúng xong đậu ở hướng cuối gió. Từ lúc đó tàu mẹ trông coi thúng như người mẹ trông coi đàn con mình. Trên thúng, người câu mực bạt rường (quăng rường) ra xa chừng mươi sải tay, chờ cho rường chìm hẳn tới đất (nếu là câu chìm) hoặc chìm chừng một hai sải tay (nếu là câu nổi) thì bắt đầu nhấp nhấp sợi cước. Khi thấy nặng tay tức là mực đã ôm rường thì thu sợi cước lại. Khi kéo sợi cước tới gần, thấy con mực thì dùng vợt để bắt mực. Rường là một vật làm bằng chì (để câu chìm) hoặc bằng gỗ, bằng nhựa để câu nổi. Con rường giống hệt con cá con, một đầu có lỗ để cột sợi cước, đầu kia gắn một chùm sáu đến mười lưỡi câu. Người ta quấn xung quanh rường bằng dây thun (loại dùng để luồn dây lưng quần) có màu xanh dương hoặc xanh đậm, có khi còn pha kim tuyến nữa. Tất cả cốt sao cho con rường giống hệt con cá đang bơi. Mực thấy rường, tưởng là mồi vội bơi đến và ôm rường. Đôi khi mực không bị lừa, người câu phải thay rường bằng con cá thiệt, xiên dây kẽm nhỏ theo chiều dọc con cá, tất nhiên vẫn gắn lưỡi câu ở phía kia. Mực lao đến, bao giờ nó cũng ăn con cá ở phần ngay sau ót (gáy), nghĩa là chỗ ngon nhất, giữa đầu và đuôi. Khi mực ôm rường, còn gọi là vịn rường, râu nó bám chặt vào lưỡi câu, người ta thu cước lại bắt lên thúng bằng vợt. Vợt là vật có cán bằng tre dài tới một sải tay, miệng vợt bằng sắt đường kính sáu chục phân có lưới cước gắn chặt vào.

    Đó là câu mực. Còn thẻ mực cũng theo nguyên lý đó nhưng không dùng rường bằng chì đúc, bằng cây hay nhựa mà dùng vải bông, vải pha kim tuyến. Mỗi sợi cước thẻ dài chừng mười lăm đến hai mươi sải tay. Người ta quấn vải cho giống con cá rồi cột vào sợi cước, cách quãng đều nhau. Người thẻ mực ngồi trên thúng, bạt sợi cước có cục chì nặng một trăm gam (để cho bông thẻ chìm thẳng đứng xuống đất) và bắt đầu luôn tay nhấp nhấp. Việc nhấp tay phải làm sao để cho những bông thẻ chuyển động dưới nước giống như con cá, quyến rũ mực đến. Thông thường thẻ mực cho sản lượng thấp hơn câu và câu cho sản lượng thấp hơn mành. Tất nhiên, lao động thủ công chủ yếu trông vào sự may mắn và đức kiên nhẫn chăm chỉ của người ta. Công việc câu mực - sau khi tàu mẹ rải thúng xong - kéo dài thâu đêm. Tất cả phải thức trắng đêm, ngủ quên là đói! Bạn cùng nghề thường câu mực cách nhau vài quầng sáng (vùng ảnh hưởng của đèn măng sông) và người ta rất tự giác về chuyện này. Số phận người câu mực nằm trong tay thiên nhiên. Nhờ ơn trời biển thì có đêm mỗi thúng thu được cao nhất tới một hai trăm ký lô. Có đêm chỉ lèo tèo vài ba con mực. Khi biển nổi giận, tàu mẹ hối hả đi vớt thúng, và từng thúng tự chèo về tàu. Cũng có khi đàn con không về kịp với mẹ do giông bão cấp kỳ, thúng còn mà xác người biệt tích!… Gần sáng, tàu trở về đất liền. Mực được đưa lên bờ bán cho chủ vựa. Mực tươi được xẻ (mổ bụng moi ruột bỏ đi) và phơi khô hai đến ba nắng là trắng, là đẹp. Hai phần mười sản lượng mực, ngư phủ phải nộp cho chủ tàu, thường là “mực Tàu”, tức con mực lớn. Khi bán cho chủ vựa, ngư phủ lại bị bóc, bị trấn lần nữa do phải vay nợ, ứng trước của chủ vựa. Cân bảy mươi nhưng chỉ được lấy tiền sáu tám! Đó là chưa kể cân sai, ép giá và đánh loại không công bằng. Tóm lại, sau một đêm thức trắng với biển, ngư phủ thu về chẳng còn là bao. Có người chui vô quán nhậu là cháy túi. Ngủ vùi, chờ tới chiều lại ra đi…

    Những ngư phủ nghèo khó không có vốn đi biển còn nhiều lắm. Nhưng những năm gần đây, nhờ các chính sách sửa sai của Nhà nước, nhiều ngư phủ đã trở nên giàu có. Họ sắm được ghe máy 22 đến 33 mã lực, trữ lương thực và nước ngọt đủ dùng cho vài tuần trên biển. Họ đánh cá, tôm và mực rồi ướp đá hoặc xẻ phơi khô ngay trên tàu. Vào những tháng Tư, Năm, Sáu của mùa gió nồm Nam là thời kỳ thuận lợi nhất cho câu mực. Những tháng gió Bắc, ngư phủ phải vào ngư trường phía Nam và phải ra khơi thật xa. Hiện nay trong lộng - vùng biển gần bờ - hầu như không còn mực nữa.

    Những đêm theo ông Hải đi biển câu mực, tôi cứ như người say, ngất ngây trước cảnh tượng hùng vĩ chưa từng thấy. Hàng ngàn ngọn đèn trên biển! Cả một thành phố sáng lòa giữa đại dương mênh mông, trên cao là bầu trời đầy sao nhấp nhánh, trước mặt, xung quanh tôi cũng là cả một biển sao lấp lánh! Trong giông bão, người câu mực vẫn tỏ rõ khí chất cao đẹp của con người. Đó là tính dũng cảm, cao thượng và hết lòng vì công việc. Hiếm thấy có một nghề lao động chân tay nào mà sự gian khổ và chất thơ lãng mạn lại nhiều đến thế. Quên làm sao được những giờ phút lênh đênh giữa biển khơi lộng gió, chia nhau từng ly rượu và sợi mực khô vừa nướng trong khi chờ một mẻ lưới mới. Vào những giây phút như thế, ngư phủ thường nhớ đến vợ con. Giờ đó các con họ đang yên giấc, còn vợ họ hoặc người yêu của họ đang trằn trọc lo lắng cho họ, cầu trời cầu biển cho họ phước lành bằng an để đến sáng hôm sau họ dắt con ra bãi biển đón chồng về...

    Mực khô Việt Nam chế biến tại Công ty Thủy đặc sản Xuất khẩu thuộc Tổng Công ty Seaprodex và nhiều xí nghiệp khác, cũng như mực đông lạnh nguyên con, mực philê… đã và đang có mặt trong bữa ăn của người dân nhiều nước Á, Âu, Mỹ. Đó là niềm tự hào của Việt Nam. Giữa Sài Gòn hay Hà Nội vào những buổi chiều đẹp trời, bạn nâng chén rượu ngon với bạn hiền, nhâm nhi với những sợi mực khô, bạn có thấu chăng nỗi lòng những người câu mực?

    Cháu Hải Bình, người bạn nhỏ của tôi, con gái rượu của người câu mực, nói:

    - Ngư phủ vùng biển quê cháu không mấy ai quan tâm đến chuyện những người ăn mực có ai thấu nỗi niềm của người câu mực hay không! Bà con ngư phủ chỉ mong ước sao cho toàn thể dân làm nghề biển bớt được mọi phiền hà sách nhiễu ở các trạm kiểm soát cửa sông cửa biển. Thuế má là chuyện hiển nhiên nhưng phải có luật rõ ràng, đừng để thuế chồng lên thuế. Vậy là đủ! Bởi niềm vui của ngư phủ là bắt lên được nhiều sản vật mà biển cả ban tặng cho con người. Nhưng, chú à, nguồn lợi của biển đang cạn kiệt dần. Làm thế nào để bảo vệ nguồn lợi biển?

    Làm thế nào ư? Câu trả lời thuộc về ai? Hẳn là trong số đó có phần của ngư phủ và của người bạn nhỏ của tôi, khi mà cô tốt nghiệp đại học, như lòng cô mong ước, trở về với biển, trở thành cán bộ của Viện Nghiên cứu biển. Đúng là cần phải nhanh chóng có luật bảo vệ nguồn lợi thủy sản. Phải nghiêm cấm các hành vi đánh bắt tôm, cá, mực... loại quá nhỏ, phải ban hành các quy định cụ thể. Ngư phủ phải là những người đầu tiên bảo vệ nguồn lợi biển.

    Tôi vừa nhận được thư ông Phạm Hải, báo tin đoàn tàu của ông và các bạn ông đã chuyển ngư trường từ Nha Trang vào Vũng Tàu để đánh bắt cá ở vùng biển cực Nam Tổ quốc. Ông nhờ tôi khuyên nhủ con gái rượu của ông chăm học. Ông viết: Nghề biển một ngày làm cả năm ăn, nếu trúng. Ông sẽ cố gắng để cho con gái ông học hành tới nơi tới bến và có chút ít tài sản để sống với chồng con cuộc đời sung sướng. Thế nhưng liệu cô con gái rượu của ông có nghe lời ông: Lấy chồng không mần nghề biển hay không?

    Tháng 10 năm 1986.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Lấp lánh tình đời. Truyện, Ký chọn lọc của Triệu Xuân. NXB Văn học, 2007.

    www.trieuxuan.info

    (1) Trả giá, tiểu thuyết được nhà văn Triệu Xuân viết xong năm 1986, Nhà Xuất bản Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh ấn hnh năm 1987; Giải thưởng của Hội Nhà văn và Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam giai đoạn 1986-1990. Tháng 9 năm 2006, Nhà Xuất bản Văn học đã phát hành bản in lần thứ bảy tác phẩm văn học này. Từ đó, sách tái bản nhiều lần. (NBT).

    (1) Tài công tức thuyền trưởng. Người miền Nam thường gọi thuyền trưởng là tài công.

    (2) Mành: lưới nilông, loại tốt nhất nhập khẩu từ Nhật Bản.

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập44,341,250

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/