Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập44,539,914

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Lý luận phê bình văn học

Luân Hoán với Giai nhân

Tư liệu sưu tầm

  • Thứ năm, 12:31 Ngày 02/04/2020
  • Luân Hoán tên thật là Lê Ngọc Châu, sinh ngày 10 tháng 01 năm 1941 (năm Canh Thìn) tại phố cổ Hội An. Cha anh là ông Lê Hoán và mẹ là bà Nguyễn Thị Luân. Bút hiệu Luân Hoán được ghép từ tên cha và tên mẹ của anh. Ngoài ra, anh còn các bút hiệu khác như: Châu Hải Châu- Cự Hải-Trần Gia Nam- Lý Phước Ninh- Lê Bảo Hoàng. Quê nội Luân Hoán ở làng Liêm Lạc, Hòa Đa, Hòa Vang Quảng Nam; quê ngoại tại Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam. Trong nhiều năm chiến tranh (1945) gia đình anh di tản về sống ở vùng Tiên Phước, Quảng Nam. Vào năm 1951, gia đình anh lại di chuyển về sống tại Huyện Hòa Vang, và sau cùng về định cư tại Thành phố Đà Nẵng. Đến ngày 02 tháng 02 năm 1985, anh được người em trai bảo lãnh để qua sống tại Montreal, Canada. Anh là cựu học sinh Trường Trung Học Phan Chu Trinh Đà Nẵng.

    Tính tình Luân Hoán rất trầm lặng, ít nói, phong cách xề xòa, lè phè, rất rõ nét là một nhà thơ từ khi còn ngồi ghế nhà trường. Luân Hoán sống nội tâm nên ít thích nhóm họp, tiệc tùng nơi đám đông. Anh đam mê nhất là Thơ, ngoài ra Luân Hoán cũng thích hội họa, âm nhạc, nhiếp ảnh, nhưng Thi Ca vẫn là con đường chính anh chọn và theo đuổi cho đến bây giờ. Luân Hoán biết làm thơ từ nhỏ, từ lúc lên mười, nhưng là những bài thơ rất ngô nghê của tuổi thiếu niên, như bài Hàm Tiếu v..v…

    Luân Hoán bắt đầu viết chính thức từ năm 1960, thường có bài trên các báo: Gió Mới, Tuổi Xanh, Thời Nay, Phổ Thông, Bách Khoa, Văn Học, Mai,  Ngàn Khơi, Kỷ Nguyên Mới, Văn, Trình Bày (trước 1975). Anh cũng có chân trong Ban Biên Tập các Tạp chí Văn học, Sài Gòn (1964 – 1975). Từ khi chuyển về sống ở Canada, thơ anh cũng góp mặt trên nhiều báo tại hải ngoại.

    Tác phẩm đã xuất bản: Về Trời (Văn Học, Sài Gòn, 1964), Trôi Sông (Văn Học, Sài Gòn 1966), Chết Trong Lòng Người (Ngưỡng Cửa, 1967), Viên Đạn Cho Người Yêu Dấu (Thơ, 1969- tái bản 1995), Hòa Bình Ơi Hãy Đến (Thơ, 1970, cùng Phạm Thế Mỹ và Lê Vĩnh Thọ), Nén Hương Cho Bàn Chân Trái (Thơ, 1970, với các bạn văn), Thơ Tình (in cùng Khắc Minh, nxb Thơ, 1970), Ca Dao Tình Yêu (nxb Thơ, 1970, cùng Khắc Minh), Lục Bát Ca (cùng Lê Vĩnh Thọ và Vĩnh Điện, nxb Thơ, 1970), Rượu Hồng Đã Rót (nxb Thơ, 1974, tái bản 1995).

    Từ khi qua định cư tại Canada, Luân Hoán cũng đã xuất bản khá nhiều sách, như: Ngơ Ngác Cõi Người, Đưa Nhau Về Đâu, Cám Ơn Đất Đá Trổ Thơ Lòng Ta Hạt Bụi Vu Vơ Bám Hoài, Mời Em Lên Ngựa, Nuôi Thơm Chùm Kỷ Niệm Xanh, Cỏ Hoa Gối Đầu, Sông Núi Cùng Người Thơm Ngát Thơ, Tác Giả Việt Nam (Tự Điển dưới tên Lê Bảo Hoàng), Ổ Tình Lận Lưng, Em Từ Lục Bát Bước Ra, Theo Gót Thơ, Thanh Thi…

    2. Thơ và Giai Nhân

    Nói đến thơ của Luân Hoán thì bao la lắm, nói cả ngày cũng không hết, bao la như tình của anh đối với Giai Nhân vậy. Thơ Luân Hoán mang hơi thở rất riêng, không giống nhà thơ nào cả. Chính cái riêng đó làm cho tôi và các bạn cùng trang lứa, cùng Lớp cùng Trường mê mệt và luôn nhớ đến anh, như luôn nhớ đến thời hoa niên của mình – anh đúng nghĩa là một nhà thơ lớn của tuổi học trò. Anh làm thơ như đùa giỡn với thơ, trêu ghẹo ngôn ngữ. Những ngôn từ anh dùng trong thơ thật bình dị, chơn chất, y như đi đứng, ăn uống và tắm rửa hàng ngày. Thơ anh không trau chuốt, gọt giũa nhưng lại đầy sức sống, truyền cho người xem nhiều rung cảm. Chất ngọt ngào trong thơ Luân Hoán không phải vị ngọt của thứ đường đã được tinh luyện, mà là vị ngọt của cây mía lau mía đường nơi ruộng đồng thôn dã. Sự bình dị chân phương mà Luân Hoán có được trong thơ là cả một nghệ thuật, không phải ai cũng có thể viết được như thế. Nhờ tính chất chân phương này nên thơ Luân Hoán mang rất nhiều nhạc tính (musicalite). Tôi đã phổ nhạc thơ Luân Hoán rất nhiều, nhưng tiếc là điều kiện tài chánh chưa cho phép nên mới chỉ thu âm được ba bài (Em và Thơ, Hỏi Thật và Bệnh Rình Hương Sắc). Hy vọng một ngày gần đây, tôi sẽ trình làng tiếp những nhạc phẩm tôi đã phổ từ thơ Luân Hoán.

    Với Luân Hoán, thơ chính là hơi thở, luôn hít vào thở ra từng giây…từng phút…từng giờ…và cứ thế nối đuôi nhau không bao giờ dứt được. Bởi thế, thơ luôn theo anh cả lúc ăn, lúc thức giấc, lúc đi đường, lúc đứng đợi xe, lúc làm việc, và ngay cả lúc đang dạy học:

    tôi đứng lặng vài giây trên bục giảng

    giáo án thuộc lòng bỗng chốc lãng quên

    nét phấn lạc dòng chữ run mặt bảng

    trở lại bàn hồn nghe đã lênh đênh

    thôi tôi hiểu ra rồi em bé bỏng

    chẳng có gì mới lạ phải không em

    trái tim đựng bao nhiêu điều bí mật

    cũng chỉ là tôi đã chớm yêu em

    (Điều Bí Ẩn Bình Thường)

    Như tôi đã nói ở trên, thơ luôn theo anh, và anh luôn theo thơ, cũng như anh luôn theo gái vậy. Nếu suy nghĩ của tôi không quá chủ quan thì trên đời này không có giai nhân, Luân Hoán chẳng bao giờ có được thơ hay (?) Anh yêu mỹ nhân như yêu chính bản thân mình, có nhiều khi còn hơn thế, phải không Luân Hoán? Vậy thì Luân Hoán biết đến mỹ nhân từ lúc nào? Chúng ta cùng nghe anh thổ lộ:

    Khi gặp em độ chừng lên 8

    Tôi chớm 10 rất đỗi ngô nghê

    Em quá đẹp bởi vì em lai Pháp

    Tôi lên rừng rồi trở xuống nhà quê

    Tôi mỏi đớ nắm chân em lưỡng lự

    Tay vụng về tinh nghịch úp lung tung

    Em ú ớ nói gì như đang mớ

    Tôi khi không nghe nhịp máu lạ lùng

    Từ phút đó nằm thức hoài đến sáng

    Tưởng tượng ra nhiều chuyện chẳng đầu đuôi

    Da em ấm tôi hít hà ngột thở

    Nghe nhiều nơi rất khác lạ trên người

    (Hàm Tiếu)

    Đọc xong những câu thơ trên của Luân Hoán, tôi biết nhiều đọc giả sẽ thắc mắc và muốn đánh đòn Luân Hoán. Tại sao biết yêu sớm vậy? Xin thưa, đây không phải là một tình yêu đúng nghĩa giữa đôi trai gái. Đây là một hiện tượng tâm sinh lý ở tuổi vị thành niên. Luân Hoán cũng như bao thiếu niên khác, do trong thời kỳ phát triển cơ thể mất cân bằng nên đã dẫn đến những thay đổi tâm sinh lý, làm xuất hiện cảm giác, cảm xúc mới lạ đối với người khác phái. Vì Luân Hoán có tài biết làm thơ quá sớm nên Luân Hoán bộc bạch ra được, thế thôi, còn những em thiếu niên khác thì luôn giữ kín trong lòng. Dẫu sao, cũng cám ơn Luân Hoán, anh đã cho mọi người thưởng thức những câu thơ rất ngô nghê, rất thật và không kém phần dễ thương (da em ấm tôi hít hà ngột thở- tay vụng về tinh nghịch úp lung tung). Rất dễ thương!

    Thơ của Luân Hoán luôn cuốn hút người đọc, thi phong thật đằm thắm, nhẹ nhàng, và rất diễm tình:

    mười sáu tuổi em tập làm thiếu nữ

    vai tóc thề áo lụa trắng bay bay

    quai nón đỏ ngậm hờ vành môi ướt

    vuông khăn thêu kín đáo xếp trong tay

    em đến lớp nắng theo đùa trên áo

    cặp che ngang ngực thơm ngát ngọc lan

    tay giở vở tưởng chừng như đệm nhạc

    hồn thanh xuân em lót xuống từng trang

    (Điều Bí Ẩn Bình Thường)

    Thơ anh không thể nói là không hay được, Luân Hoán dùng những từ ngữ rất mộc mạc, dung dị, nhưng cách dùng từ ngữ của anh rất uyển chuyển khiến thơ Luân Hoán luôn uốn lượn, bay bổng. Tiếng thơ anh chính là những cung bậc bổng trầm trong âm nhạc:

    Em từ bụi chuối bước ra

    Ánh trăng làm nũng chao qua ống quần

    Niềm vui giấu dưới bàn chân

    Vỡ theo sợi gió lâng lâng ngậm ngùi

    (Trăng Đêm Nở Hoa)

    Mỗi lần sắp sửa yêu ai

    Tự nhiên mặt mũi tóc tai lạ lùng

    Hình như có triệu vi trùng

    Ngo ngoe đòi được nhớ nhung với mình

    (Triệu Chứng)

    Hình như Luân Hoán thật sự đi vào con đường tình ái năm mười sáu tuổi, cái tuổi đầy mộng mơ, thêu hoa dệt gấm. Tuy nhiên, tình yêu thời bấy giờ của chúng tôi không thực tiễn như thời a còng (@) này, hễ yêu nhau là tự nhiên, tự do đủ mọi mặt, thậm chí có thể sống thử với nhau. Ở thế hệ chúng tôi, giữa đôi trai gái yêu nhau, chỉ biết nhìn mặt nhau, trao gởi những tình thư rất kín đáo, người nào bạo dạn lắm thì cũng chỉ biết nắm tay nhau là cùng. Tất cả nỗi lòng của mình đều được giấu kín, chẳng ai biết, ai hay. Cũng vì thế đã có những mối tình đơn phương rất tội nghiệp, chẳng hạn như tôi đây. Tôi thầm yêu trộm nhớ một cô nữ sinh học dưới tôi hai lớp, tôi học Đệ Ngũ, cô ta học Đệ Thất, chúng tôi cùng học tại Trường Trung Học Phan Chu Trinh Đà Nẵng. Tôi và cô ta cùng cư trú trong Làng Nại Hiên, cùng chung đường về nhà sau khi tan trường, nhưng suốt mấy năm trời tôi không dám hé một lời. Tôi cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Để cuối cùng, buồn tình, tôi viết một bài thơ gởi đăng trên báo Bán Nguyệt San Phong Lan và bỏ đi biệt xứ. Tôi còn nhớ, năm đó là cuối năm Đệ Nhị. Mối tình đầu đời của tôi gói gọn trong bài thơ sau:

    Áo tím em mang tự thuở nào?

    Kinh kỳ ngập nắng rộn xôn xao

    Áo em lã lướt trong gió thoảng

    Hứng lại giùm ta chút máu trào

    Ta đến nơi đây nén dặm đường

    Mập mờ áo tím lướt trong sương

    Mắt em xanh quá là xanh quá!

    Ta biết rồi ta sẽ đoạn trường

    Dáng liễu đong đưa tắm ánh hồng

    Mây buông lõa xõa cợt thu phong

    Trân Châu chừng tưởng là sương nhạt

    Em nỡ không mang chiếc áo hồng?

    Lê gót tìm hoa thỏa ước mong

    Những tưởng em mang chiếc áo hồng

    Ngờ đâu em đắp lên màu tím

    Tím cả lòng ta mấy độ trông

    Mây xám chiều nay đổ xuống rồi

    Rớm sầu nguyệt lệ ánh sao rơi

    Đường về lối nhỏ hoa tim tím

    Cánh bướm bay qua tủi phận đời

    (Aó Tím – Tuyền Linh)

    Luân Hoán thì khác tôi, anh ấy bản lĩnh hơn tôi trong việc giao tiếp với phái nữ, chỉ hơn tôi thôi vì tôi quá nhát gái, chứ thật ra theo nhận xét của bạn bè thì Luân Hoán bạo thơ hơn bạo gái. Mối tình đầu đời của Luân Hoán chớm nở vào năm mười sáu tuổi, cũng mặn nồng trong cốt cách khù khờ của tuổi mới lớn:

    Thuở mới yêu em độ chừng mười bảy

    Sắc hương thơm đằm thắm nở nụ hoa

    Ta lụt lịt chỉ thua em một tuổi

    Sao khù khờ nhút nhát – nghĩ không ra

    Môi với lưỡi chưa một lần dám chạm

    Nước bọt nhau mặn nhạt ngọt ra sao

    Vào xi nê chỉ dính chùm mái tóc

    Và mười ngón tay siết thật khít khao

    (Nụ Trăng Đầu Đời)

    Hình như đường tình của bất cứ ai trong thế gian này cũng đều như nhau, mối tình đầu chẳng bao giờ bền vững cả, như một quy luật. Luân Hoán cũng không ngoại lệ. Anh đã chia tay mối tình đầu một cách bất ngờ, không rõ nguyên do, để lại trong ký ức bao nỗi nhớ ngu ngơ…dễ thương…khó tả:

    Yêu chẳng biết làm gì hơn ngoài nhớ

    Nhớ lạ kỳ, nhớ tưởng phát cuồng điên

    Mới chia tay vừa đến nhà đã viết

    Trao gởi cho nhau liên tiếp nỗi niềm

    Chữ chẳng nói thay lòng hay đều vụng

    Để bất ngờ chia biệt chẳng nguyên do

    Vết thương tình của nhau không hiện rõ

    Vì hình như hai đứa giỏi giả đò

    Giờ em đã là chim lồng quí phái

    Ngậm nụ trăng đầu hay nhả từ lâu?

    Ta nhờ nuốt đã như là thi sĩ

    Nụ tình xưa thành nụ thơ nhạt màu

    (Nụ Trăng Đầu Đời)

    Thơ của Luân Hoán luôn gợi lên một hình ảnh rất đẹp của tuổi học trò, rất học trò. Những cử chỉ vụng dại nhưng ngọt ngào, ngây ngô nhưng sâu lắng. Anh dùng ngôn ngữ rất đẹp, rất trẻ con, rất đời thường nên người đọc dễ nhập tâm, thấm đẫm. Luân Hoán sắp xếp những từ ngữ bình dân này vào thơ một cách rất khoa học, làm cho thơ anh sinh động hẳn lên, khiến người đọc tưởng như đang thực sự sống với cảnh thơ, quên bẵng đi thế giới bên ngoài rẫy đầy gai góc:

    mang vào lớp bài thơ anh mới tặng

    khoe bạn bè cho chúng lác mắt chơi

    í mà chết, anh viết gì trong đó?

    chuyện chúng mình? Em hổng chịu đâu

    anh phải viết chuyện con mèo con chó

    chuyện con chim con cá gì thôi

    hay cùng lắm chuyện trời mưa trời nắng

    chuyện chúng mình, kỳ lắm, thôi thôi…

    (Nhõng Nhẽo – Đưa Nhau Về Đâu)

    Rất hồn nhiên, trong sáng, chơn chất:

    mà thôi, chắc không được

    ba mẹ chẳng chịu đâu

    anh người dưng nước lã

    đâu phải…xì, còn lâu

    (Tết Mười Sáu)

    Rất thật thà, ngây ngô, dễ thương:

    em có nhớ trong sân trường bữa ấy

    cô giáo đau, ta được nghỉ giờ đầu

    rất tình cờ hai đứa chợt gặp nhau

    em mở cặp vội vàng trao quyển sách

    sợ bạn thấy ta kẹp vào dưới nách

    đi một hơi không kịp cám ơn em

    trốn vào cầu hối hả giở ra xem

    mảnh giấy nhỏ nét mực nghiêng nghiêng tím

    (Trong Sân Trường Bữa Ấy)

    Thơ Luân Hoán không mang tính ẩn dụ cao, thỉnh thoảng ta mới bắt gặp, nhưng những tình huống ẩn dụ trong thơ anh rất tinh tế. Thơ anh luôn phơi bày ra tất cả những ngõ ngách của tâm hồn mình, nhờ vậy thơ Luân Hoán dễ đi sâu vào lòng người đọc:

    tôi đã viết những gì trong lưu bút

    một đôi dòng tạm biệt vu vơ

    chiếc ảnh nhỏ tôi dán vào bên góc

    ghi khiêm nhường ba chữ đơn sơ

    khi chụp ảnh nào đâu tôi có khóc

    sao mắt buồn chan chứa bao la

    suốt niên khóa cùng chung trường chung lớp

    chung thầy cô, chung chúng bạn thân quen

    sao hình như vẫn vô cùng xa cách

    trai gái đôi đường cách trở chia ngăn

    em có nhớ những lần đi du ngoạn

    em vui đùa nhí nhảnh như con chim

    không hiểu sao bỗng nhiên tôi buồn bã

    tiếng em cười nghe đau nhói trong tim

    sau ba tháng biết em còn đến lớp?

    mùa hè này ai đi hỏi em không?

    tập lưu bút của em tôi mở đó

    viết làm sao cho hết những chuyện lòng

    (Lưu Bút – Đưa Nhau Về Đâu)

    Có nhiều người cho rằng Thơ chỉ là Thơ, Thơ không là đời sống thực. Tôi thì không cho như vậy. Tôi không quá mẫn cảm với thơ Luân Hoán, nhưng tôi tâm đắc dòng thơ anh vì thơ anh kết hợp được thế giới hiện thực với thế giới tưởng tượng, cái hay trong thơ Luân Hoán là ở chỗ này. Vì rằng,thế giới hiện thực có giới hạn, trong khi thế giới tưởng tượng là vô hạn. Như các triết gia Tây phương đã nhận định, tưởng tượng làm sống lại những kỷ niệm và tôn giá trị niềm vui sướng mà những kỷ niệm ấy gợi lên. Tưởng tượng sáng tạo như Luân Hoán được đánh giá là rất tích cực, mang đến cho con người phương tiện để thoát khỏi những buồn rầu trong cuộc sống; làm cho con người hạnh phúc hơn trong thực tế, làm phong phú cảm xúc con người.

    Nghệ sĩ không thể không tưởng tượng trong khi sáng tác, bởi tưởng tượng là tự do vượt lên trên hiện tại, thực tại để trở về đó một cách sâu sắc hơn. Như Sigmund Freud đã nói: “ nghệ thuật cũng chính là một giấc mơ (giấc mơ ban ngày) Nghệ thuật là một cách để con người ghi lại những giấc mơ. Giấc mơ nghệ thuật giúp con người được sống nhiều cuộc đời, trải nghiệm nhiều tình huống, thỏa mãn những khát vọng không phải lúc nào cũng thực hiện được “

    Vâng, đúng thế. Vậy chúng ta hãy cùng xem thế giới tưởng tượng của Luân Hoán khi ra Huế đi thi Tú Tài gặp các cô sinh viên ra sao:

    chào em lộng lẫy Luật Khoa

    cho tôi thay cái cặp da tầm thường

    kẻo không phí mất mùi hương

    em đang bỏ lại trên đường em đi

    xin thề tôi chẳng nói chi

    nằm ngoan trong ngón xuân thì trổ thơ

    (Ngàn năm người đẹp Hương Giang

    Vẫn còn đi đứng đàng hoàng trong tôi)

    chào em đài cát Văn Khoa

    cho tôi thế cái yên da em ngồi

    đường dài nhớ đạp thảnh thơi

    cho tôi uống trọn hương đời thơm tho

    xin thề không dám làm thơ

    chỉ thiêm thiếp mộng bên bờ tồn sinh

    (Ngàn năm người đẹp Hương Giang

    Vẫn còn đi đứng đàng hoàng trong tôi)

    Dù thế giới tưởng tượng là vô hạn, nhưng không kết hợp được với thế giới hiện thực thì cũng chẳng có thơ hay. Chúng ta hãy nghe Luân Hoán ra Huế thi Tú Tài, ngồi đúng vào cái bàn có khắc tên các nữ sinh Đồng Khánh Huế. Anh nói gì đây:

    ngồi thi nhìn cái mặt bàn

    Thu, Sương, Bích, Thảo nhẹ nhàng hóa thơ

    không biết chỗ này ngày mấy buổi

    ai ngồi duỗi thẳng búp chân thơm

    cánh tay chắc hẳn tròn ghê lắm

    tựa nhẳn mặt bàn ửng nước thơm

    này ả thơ cưng trường Đồng Khánh

    tay ta cầm bút trả bài thi

    hồn ta lơ lửng trong hương Huế

    đạt cả hai tay chẳng có chi

    Vâng,” chẳng có chi “, và cậu học trò Lê Ngọc Châu, Trường Phan Chu Trinh Đà Nẵng đã chẳng có chi, thi hỏng Tú Tài kỳ 1.

    Có thể nói rằng, Luân Hoán kết hợp thế giới hiện thực và thế giới tưởng tượng một cách rất nhuần nhuyễn, bởi trí tưởng tưởng cũng nằm trong vùng tâm thức cá nhân anh. Nói như John Lennon: “ Hiện thực để lại nhiều điều cho trí tưởng tượng “, Vâng, đúng thế. Ở bất cứ hình ảnh nào trong thơ Luân Hoán, cái nhìn của anh luôn xuyên suốt, vượt qua tất cả sự vật bằng trí tưởng tượng của mình, nhờ thế hình ảnh trong thơ anh luôn mỹ miều dễ cảm:

    ta đứng tựa trong hành lang lớp học

    trên lầu cao nhìn xuống mộng bâng khuâng

    lòng cúi theo từng ngọn tóc phân vân

    hôn rất nhẹ trên tóc thề đen nhánh

    môi em đỏ sao hình như quá lạnh

    răng trắng thơm níu giữ lấy hồn ta

    lưỡi rót thương tình rót mật đậm đà

    ta nương náu bên em bằng mộng tưởng

    bởi quá yêu nên ta giàu tưởng tượng

    (Trong Sân Trường Bữa Ấy)

    Tưởng tượng như thế này thì thú vị biết bao!

    ngoắc kêu một bác xe lôi

    một mình mà tưởng đang ngồi với em

    quanh co xe chạy đã thèm

    bác phu nhỏ nhẹ: “thầy quên chỉ đường”

    (Nhật ký chặng đường Đà Nẵng – Sài Gòn)

    Hoặc dặn dò vu vơ:

    nhớ đừng gục xuống mặt bàn

    gỗ hôn trộm má môi hoàng hậu ra

    (Nhật Ký)

    Nhờ trí tưởng tượng phong phú nên không gian thơ Luân Hoán rất rộng: ở trường học, ở ngoài phố, ở chợ, ở hồ bơi, ở bãi biển, ở sông ngòi, ở vùng quê, ở miếu đình, và nhất là ở trước cổng nhà của các mỹ nhân; chỗ nào có giai nhân là chỗ đó có thơ anh. Tất cả hình như đều đến rất bất chợt, không hẹn trước. Chính sự bất chợt này đã phát triển năng khiếu bẩm sinh của anh một cách mạnh mẽ, nhanh chóng và đưa thơ anh lên ngôi. Trong thơ Luân Hoán, thỉnh thoảng ta thấy anh muốn hóa thân ra nhiều ảnh hình như: mây, gió, hạt bụi, ánh nắng mặt trời, cái yên da xe đạp, cái cặp da nữ sinh, con tàu bập bềnh trên sóng biển…Nói chung, tất cả những gì có thể tiếp cận được với mỹ nhân là anh hóa thân ra thứ ấy, để ve vãn, để trêu cợt hay nói một cách thực tế hơn là để được thưởng thức mùi hương của người đẹp (?):

    gáy ngà đỡ mái tóc cao

    rõ ràng có hạt bụi thao thức nằm

    mây cao chốc chốc muốn sa

    n

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập44,539,915

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/