Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập49,785,625

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tác giả

​Lý Hải Châu

Lý Hải Châu

(1927-2016)

Sinh năm 1927, tại thôn Xâm Dương, xã Ninh Sở, huyện Thường Tín, TP Hà Nội; từ trần ngày 22.9.2016 tại Hà Nội, thọ 90 tuổi.

Ông Lý Hải Châu, bí danh Xuân Sơn, sinh ngày 1.4.1927 tại Thường Tín, Hà Nội. Ông tốt nghiệp tú tài 2 Trường Bưởi và Viện Văn học Maksim Gorky.

Lý Hải Châu - Cựu tử tù Côn Đảo, nguyên Trưởng phòng Điệp báo Ty Công an Sài Gòn - Chợ Lớn; nguyên Vụ phó Vụ Xuất bản, Ban Tuyên huấn Trung ương, nguyên Giám đốc Nhà xuất bản Văn học đã nghỉ hưu. Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng III, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng I, Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, Huy hiệu Thành đồng Tổ quốc.

Thường trú tại số 35 Trần Nhân Tông, phường Bùi Thị Xuân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Tạm trú tại số 17, ngõ 283, Trần Khát Chân, phường Thanh Nhàn, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội; đã từ trần lúc 14h22 ngày 22-9-2016 tại Bệnh viện Hữu Nghị.

Ông Lý Hải Châu đã từ trần ngày 22.9.2016 tại Hà Nội, thọ 90 tuổi. Linh cữu quàn tại Nhà tang lễ Quốc gia, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Lễ viếng lúc 7 giờ, lễ truy điệu lúc 8 giờ 30 ngày 27.9, sau đó đưa đi điện táng tại Đài hóa thân Hoàn Vũ (Văn Điển, Hà Nội), cải táng tại quê nhà Ninh Sở, Thường Tín, Hà Nội.

Công chúng cuối thế kỷ 20 được biết Lý Hải Châu với cương vị giám đốc Nhà xuât bản Văn Học, người đã “liều mình” xuất bản những tác giả lớn của văn học thế kỷ 20 nhưng “có vấn đề”, bị coi là “nọc độc” tư tưởng.

Ít người biết hơn, Lý Hải Châu là một chiến sĩ cách mạng, từng bị chính quyền thực dân Pháp kết án tử hình vào đầu thập niên 1950.

 

Lý Hải Châu, người xóa nạn 'phá rừng' trong văn học

Nhiều nhà tư tưởng, lý luận ra tay đốn chặt “những cây đại thụ” văn học trước Cách mạng Tháng 8. Nhờ ông Lý Hải Châu, nhiều tác phẩm đã được cứu bằng cách in lại như vậy.

Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng, Nguyên Hồng... là những trường hợp như thế.

Từ “trục vớt” tác phẩm của Nguyễn Tuân...

Chiếc gậy của nhà văn Nguyễn Tuân giờ đã được hiến cho Bảo tàng Văn học VN. Những tác phẩm của ông cũng đã có chỗ đứng. Bản thân ông năm 1996 được truy tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Nhưng tuyển tập đầu tiên của ông khi ra mắt lại không hề dễ dàng như vậy. “Hồi ấy làm tuyển tập là sự tôn vinh ghê gớm lắm. Vì thế chỉ được phép làm tuyển tập những nhà văn lớn, không có vấn đề gì về chính trị...”, GS Nguyễn Đăng Mạnh sau này nhớ lại trong một lần trả lời phỏng vấn.

Cũng theo GS Mạnh, Tuyển tập Nguyễn Tuân do ông Lý Hải Châu, Giám đốc NXB Văn học quyết định năm 1980. “Ông Lý Hải Châu rất có bản lĩnh và quyết đoán. Ông nhất định làm tuyển tập Nguyễn Tuân, một nhà văn chẳng những còn sống mà lại luôn luôn bị phê phán, mặc dầu có sự can ngăn của Hoài Thanh và Hoàng Trung Thông. Ông giao cho biên tập viên Lê Khanh đến báo cho tôi và cùng tôi lo việc này”, GS Mạnh cho biết.

Nhà nghiên cứu văn bản Lại Nguyên Ân cho biết ông Lý Hải Châu chính là người đã xây dựng lên một loại sách của NXB Văn học, đó là bộ tuyển tập của các tác giả. Đấy cũng là lần đầu tiên văn học VN XHCN làm tuyển tập cho các tác giả. Một hội đồng có tính chất quốc gia, có sự tham gia của Bộ Văn hóa và Ban Tuyên huấn (nay là Ban Tuyên giáo) sẽ xem xét tác giả nào được tuyển và tuyển ra sao, dày bao nhiêu. “Đó là những bộ tuyển tập có quy cách hẳn hoi. Mời nhà nghiên cứu để tuyển. Những công việc đó khởi đầu từ năm 1980. Ông Lý Hải Châu là một trong những người tích cực nhất”, ông Ân nhớ lại.

... Đến xóa “nạn phá rừng” trong văn học

Cũng theo ông Ân, việc làm tuyển tập cũng được nhích dần từ các tác giả “ổn thỏa, không có vấn đề gì” sang các tác giả mang tính chất khó khăn hơn. Nhà văn Nguyễn Tuân là một trong số đó. “Ông Lý Hải Châu làm việc tuyển và in hanh thông hơn. Nhiều khi ông ấy chủ trì là ông ấy liên hệ nhân vật này nhân vật kia để in được. Nó giới thiệu lại một phần di sản mà trước đó công chúng không được tiếp cận”, ông Ân nói. Sau này, nhiều tác phẩm trước đó không nghĩ đến chuyện được in cũng được ông Châu “đỡ” như thơ Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính...

Bản thân ông Châu cũng ý thức rõ việc mình đã làm cần thiết ra sao, nguy hiểm thế nào. “Khu rừng văn học hiện đại VN, đặc biệt thời kỳ từ 1920 đến 1945 nhiều năm dài bị nạn “phá rừng”. Còn đâu những Giông tố, Số đỏ của Vũ Trọng Phụng, Bỉ vỏ của Nguyên Hồng... những khẩu đại bác nã vào thành trì thực dân phong kiến. Còn đâu những truyện ngắn nửa khóc nửa cười của Nguyễn Công Hoan, Vang bóng một thời của Nguyễn Tuân, rồi thơ mới của Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Hồ Dzếnh... Người ta coi đấy là những “cái u độc hại”. Nhiều nhà tư tưởng, nhà lý luận ra tay đốn chặt những cây đại thụ...”, ông Châu tâm sự với bạn bè. Thậm chí, sau khi các tác phẩm này đã được in, tại Hội nghị xuất bản toàn quốc năm 1987 ông còn bị phê bình.

Bản chép tay bài thơ Nguyệt cầm Xuân Diệu tặng Lý Hải Châu

Nhờ ông Châu, nhiều cây đại thụ trước Cách mạng Tháng 8 đã được cứu bằng cách in lại như vậy. Sau này, khi những “khối u độc hại” đó được xuất bản, người đọc cũng nhận ra giá trị thật của chúng rất nhanh. Theo ông Nguyễn Văn Ba, một người bạn của ông Châu, người ta chen nhau mua thơ Nguyễn Bính đông hơn cả mua hàng mậu dịch. Chưa hết, trong buổi ăn mừng tác phẩm của nhà văn Vũ Trọng Phụng được xuất bản, bà Vũ Mỵ Hằng, con gái duy nhất của ông Phụng run run thắp hương cha và khấn: “Bố ơi, bố sống lại rồi”.

Với dịch giả Dương Tường, ông Châu còn là người đặc biệt hơn thế. “Tôi với anh Châu quen nhau từ lâu lắm rồi, những năm 1960. Chúng tôi gắn bó vừa là cộng tác viên vừa là bạn bè. Phải nói là ngoài tình cảm liên hệ công tác còn mến phục anh Châu ở chỗ trong thời kỳ ấy công tác tuyên huấn rất chặt chẽ. Những cộng tác viên như tôi là loại không được sử dụng nhưng anh giúp đỡ làm việc và có tiền để làm nguồn sống”, ông Tường nhớ lại.

Ông Tường cũng cho biết, ông Châu còn giúp rất nhiều người khác. “Anh Châu là người quan tâm đến chuyện giúp đỡ những người khó khăn như thế, bị bầm dập trong thời kỳ đó để có công việc, mở mang phát triển văn học và giới thiệu những tác phẩm ưu tú của văn học thế giới. Anh Châu không vì cái ghế của mình mà né tránh những người vào sổ đen”, ông Tường nhớ lại. Theo ông Tường, khi đó, hai tác giả Trần Dần và Lê Đạt cũng được ông Châu thu xếp công việc như vậy. Nhà thơ Trần Dần đã dịch cuốn Những người chân đất trong hoàn cảnh như thế, dù ký tên khác.

“Anh Đồ Phồn vỗ vai tôi, thế là cậu làm vỡ cái “đê” ấy rồi, cái đê của định kiến hẹp hòi và bảo thủ”, sau này trong một lần tâm sự với bạn bè về thời đi làm xuất bản đó, ông Châu nhớ lại.

Đổi mới năm 1986, có trên nhiều lĩnh vực. Và trong lĩnh vực xuất bản, không thể không nhắc tới tên ông Lý Hải Châu.

Ông Lý Hải Châu, bí danh Xuân Sơn, sinh ngày 1.4.1927 tại Thường Tín, Hà Nội. Ông tốt nghiệp tú tài 2 Trường Bưởi và Viện Văn học Maksim Gorky.

Ông tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1945. Nhờ trình độ học thức, tiếng Anh - Pháp tốt, ông tiếp xúc với nhiều nhân vật lịch sử cả phía ta và địch. Hoạt động công khai trong lĩnh vực báo chí, ông là bạn sát cánh cùng các nhà báo cách mạng như Hải Triều, Nam Quốc Cang...

Do bị chỉ điểm, ông từng bị địch bắt giam hai lần: lần đầu vào năm 1946 tại Khám Lớn, Sài Gòn, lần hai năm 1949, bị kết án tử hình, sau giảm xuống chung thân, đày đi Côn Đảo đến 1954 được trao trả về miền Bắc sau Hiệp định Genève.

Từ 1963 - 1971: ông làm Trưởng phòng Biên tập thế giới, NXB Văn học; 1971 -1976: Ủy viên Ban Biên tập báo Sud Vietnam et Lutte; 1976 - 1979: Vụ phó Vụ Xuất bản, Ban Tuyên huấn T.Ư; 1979 - 1990: Giám đốc NXB Văn học rồi nghỉ hưu. Ông nhận Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng ba, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, huy hiệu Thành đồng Tổ quốc.

Trinh Nguyễn

thanhnien.vn/ 25-09-2016

Hành trình Lý Hải Châu

Lý Hải Châu là một chiến sỹ cách mạng, năm nay 87 tuổi đời, 63 năm tuổi Đảng, hiện đang sống ở phường Bùi Thị Xuân (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội). Năm 1952, ông bị thực dân Pháp kết án tử hình. Ông là người Hà Nội, vào Sài Gòn dưới vỏ bọc Bình Xuyên, Cao Đài, hoạt động tình báo chiến lược. Trong mạng lưới hoạt động ngầm của ông có hoa hậu Thu Trang, hoa hậu đầu tiên của Việt Nam được báo chí Sài Gòn thời ấy (1955) trưng ảnh, giật tít "Hoa hậu Việt Minh".

Anh Lý Hải Châu và tôi là người cùng phố. Nhà anh bên số lẻ, tôi bên chẵn, cách nhau một ngã tư không rộng lắm. Hai chúng tôi còn là bạn đồng nghiệp (nhà báo, nhà văn) và bạn tù (tù Hỏa Lò, tù Côn Đảo) trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp 1947-1954. Anh Châu là bậc đàn anh, hơn tuổi, hơn thâm niên trong tù, "cấp bậc" càng hơn rất nhiều vì anh là tù tử hình. Anh Châu người mảnh, gầy, ít nói lắm. Đúng cốt cách người trí thức, đúng "bệnh" nghề nghiệp công an, tình báo.

Lý Hải Châu quê huyện Thường Tín, ngày còn nhỏ được bố mẹ cho ra Hà Nội học ở Trường Thăng Long. Đây là ngôi trường tư thục nổi tiếng vì có những người thầy nổi tiếng giảng dạy. Châu rất ham học, chịu khó đọc thêm nhiều sách tiếng Pháp, tiếng Anh. Trong gia đình có người cậu rất quan tâm đến Châu. Một hôm, ông cậu hỏi: - Học để làm gì? Châu trả lời:

- Học để ra làm quan. Người cậu "Xì" một tiếng: - Thế thì mày hèn quá! Châu cãi lại ngay: - Có làm quan thì mới bênh vực được cho người nhà, cho những người nghèo khổ chứ! Ông cậu nhìn Châu: - Muốn cứu vớt người nghèo khổ thì phải đi tìm con đường khác, cháu ạ.

Suốt đời, Lý Hải Châu không bao giờ quên câu nói ấy. Giọng nói nhẹ nhàng, kín đáo mà chắc nịch từng từ in sâu vào tim óc người nghe. Tên ông cậu là Phạm Ngọc Uẩn.

Năm 17 tuổi, mẹ chết, gia đình lâm cảnh túng bấn, Lý Hải Châu đành bỏ dở việc học ban tú tài. Sau mấy tháng lang thang ở Hà Nội, nghe nói ở Sài Gòn dễ kiếm việc hơn, anh cùng một người bạn lên tàu hỏa đi tìm vận may.

- Mình đi rạc cẳng mà chẳng nơi nào nhận... - Lý Hải Châu kể: - Nghe đâu có thông báo tìm người, vội đến nộp đơn. Dậy từ mờ đất, đi thật nhanh, cứ tưởng mình đến sớm nhất, ai dè tới nơi đã thấy cả trăm người xếp hàng trước!

Hôm ấy, anh liều vào một hãng tàu biển để xin việc. Chủ sự (Trưởng phòng Tổ chức hành chính) hãng mà Châu nhớ rất rõ tên Nguyễn Văn Hanh, người Nam bộ, hỏi chuyện, thấy anh thông thạo tiếng Pháp, tiếng Anh bèn nói với chủ hãng, người Nhật Bản, nhận anh vào làm, nhưng không được ở Sài Gòn mà phải về Bình Xuyên, nơi có hai xưởng đóng tàu.

Làm ở đây, tuy Lý Hải Châu ít tuổi nhưng "nhiều chữ nghĩa", tính nết khiêm tốn, chan hòa nên rất được kính nể. Mọi người gọi Châu là "Thầy Năm Bắc kỳ"; và thầy Năm mặc nhiên trở thành người của Bình Xuyên, Cao Đài. Xưởng đóng tàu có đội bảo vệ đông 50 người đều dân Bình Xuyên. Còn thợ đóng tàu người lục tỉnh nhưng đa số là dân Tây Ninh, theo đạo Cao Đài. Vùng Bình Xuyên lúc đó giống như một lãnh địa "Lương Sơn Bạc" với những con người nổi tiếng anh hùng hảo hán. Ấy vậy mà việc này lại tạo điều kiện cho Lý Hải Châu thâm nhập quần chúng và dễ dàng len lỏi vào giới chức sắc. Bởi anh đã được Mười Ơn, tức Sáu Hoa, Thành ủy viên Sài Gòn-Chợ Lớn đang giấu mình trong đội bảo vệ Bình Xuyên giác ngộ, kết nạp anh vào Việt Minh.

Thời kỳ đầu, Châu tham gia Chi bộ Việt Minh Đa Kao. Ngày 23-9-1945, thực dân Pháp nổ súng quay lại hòng tái chiếm Việt Nam. Nam bộ vùng lên kháng chiến, anh được điều lên Ban Tuyên truyền Thủ Dầu Một, làm Báo Giải phóng. Những năm 1946-1947, Lý Hải Châu được đào tạo, trở thành Trưởng phòng Trinh sát (sau đổi là Ban Điệp báo). Anh lặng lẽ xây dựng một mạng lưới tình báo nằm ngay trong bộ máy chỉ huy của địch. Anh được cấp trên (Pháp, ngụy) tin dùng và đồng sự quý mến. Đặc biệt, con người anh toát ra phong cách nhã nhặn, tấm lòng đôn hậu, bên cạnh đó là sự hiểu biết, sáng suốt của một người còn trẻ mà đã từng trải. Với đồng chí, đồng đội thì trước khó khăn, anh luôn tỏ ra vững vàng, tin tưởng.

Khi quân Pháp càn lên Thủ Dầu Một đã dồn dân vào suối Giữa, bắn chết một lúc 92 thanh niên. Đây là cuộc tàn sát đầu tiên và đẫm máu nhất thời đó. Lý Hải Châu thoát chết nhưng một người đồng chí là Tám Thủ Dầu Một cứ thương nhớ mấy ngày liền mò mẫm bới tìm xác anh, thắp hương cầu khấn cho linh hồn anh siêu thoát. Chính nhờ những người đồng chí thân thương giúp đỡ mà ngay trong lần đầu bị quân Pháp bắt, Lý Hải Châu đã thoát khỏi khám lớn Sài Gòn một cách suôn sẻ.

Lý Hải Châu đã gây cho đối phương những thiệt hại to lớn. Hẳn là nhiều vụ nguy hiểm, bất ngờ, táo bạo, nhiều ngày căng thẳng muốn đứt dây thần kinh… Nhưng tôi chỉ có thể biết được những việc làm âm thầm, lặng lẽ của anh qua mươi dòng dưới đây trong một đoạn trích từ cuốn Lịch sử Công an nhân dân thành phố Hồ Chí Minh (NXB CAND-1995, trang 141-142): "Ở Ty Công an Sài Gòn - Chợ Lớn, cùng với việc tăng cường bộ phận điệp báo của đồng chí Lý Hải Châu từ Phòng Mật vụ Nam bộ sang, mạng lưới trinh sát được củng cố và phát triển mạnh. Dưới danh nghĩa một nhân sĩ Cao Đài, một nhà báo (Lý Hải Châu phụ trách hai tờ Duy Tân và Điện báo của Cao Đài) anh xâm nhập và làm việc ngay tại văn phòng liên lạc Bộ Tổng tham mưu quân đội Cao Đài đóng tại 145 đường La Grandière (nay là đường Lý Tự Trọng). Anh đã sử dụng lợi thế của Cao Đài để hoạt động hợp pháp, dễ dàng ra vào các cơ quan đầu não của Pháp và ngụy quyền, tiếp cận với nhiều chính giới, đồng thời bí mật cài người vào trong các tổ chức của địch và tay sai. Nhiều tài liệu do anh cung cấp có giá trị chiến lược".

Lý Hải Châu "có giá" như thế nên bắt được anh, kẻ thù tìm mọi cách mua chuộc, tra tấn dã man nhưng cuối cùng biết không thể khuất phục được con người cứng rắn này mà để vụ việc vỡ lở thì chẳng đẹp đẽ gì, chính quyền Pháp và tay sai nhanh chóng lập phiên tòa tuyên án tử hình Lý Hải Châu.

Nói thêm về màng lưới điệp báo của Lý Hải Châu, những đồng chí trung kiên, tài giỏi và lặng lẽ, khiêm tốn. Đó là người đẹp Thu Trang, một nữ sinh, hoa hậu đầu tiên của Sài Gòn hoa lệ năm 1955, được báo giới tôn vinh là "hoa hậu Việt Minh". Đó là anh Lý An Hải, bí danh Nguyễn Văn Đáng, nguyên là con một giám thị nhà lao Cần Thơ, rất giỏi tiếng Pháp. Hải và anh Châu quen biết nhau từ văn phòng thông tin liên lạc Cao Đài. Sau khi kết nạp Hải, tổ chức "cắm" anh vào Phủ Cao ủy Pháp ở Đông Dương, cơ quan chính trị đầu não của địch. Trong những năm đó, anh là người Việt Nam duy nhất làm việc ở cơ quan tối thượng này. Tại văn phòng tổng hợp của Phủ Cao ủy, hầu như mọi công văn, chỉ thị đều qua tay anh rồi lọt vào túi xách của một "vũ nữ" - một mắt xích trong đường dây hoạt động ngầm của Lý Hải Châu.

Tôi được xem mấy tấm hình khi các chị, các anh còn trẻ. Hoạt động hai mang, công khai trong vỏ bọc trí thức, nhà báo Lý Hải Châu trong ảnh mặc comlê, thắt ca vát, đầu chải bóng mượt, đẹp trai, lịch lãm. Hoa hậu Thu Trang áo dài, nón lá che nghiêng, vẻ đẹp dịu dàng con gái gốc Bắc. Một tấm ảnh khác, Thu Trang tóc uốn, môi son, đẹp lộng lẫy, đôi mắt hút hồn. Còn anh Lý An Hải cắt tóc ngắn, trẻ trung, rắn rỏi. Nhớ về những người bạn cũ đã bên nhau sinh tử trên mặt trận thầm lặng mà sôi nổi oanh liệt một thời chưa xa, giọng anh Châu trầm trầm:

- Chính tôi đưa Lý An Hải vào đường dây điệp báo. Có người hỏi: Sao anh cả tin vậy? Tôi đáp: Tin chứ, tin ở con người, những chuyện anh ấy là con giám thị đề lao, nhà giàu, trí thức, theo đạo Cao Đài lại có em ruột là sỹ quan ngụy… Tôi biết, tổ chức biết cả. Nhưng với người đáng tin cậy thì cái lý lịch "có vấn đề" như vậy lại là vỏ bọc tốt chứ sao.

Lúc nghe tòa tuyên án tử hình, Châu "không xúc động lắm". Vì anh biết rõ những việc mình làm.

Một tháng sau có lệnh của Tổng thống Pháp đưa sang, giảm xuống chung thân. Lý Hải Châu bị đày ra Côn Đảo.

- Tử hình thì nó bắn ngay… - Anh Châu nói: - Ra Côn Đảo cũng vẫn trong danh sách quản lý đặc biệt (lưng áo in chữ CAM, tiếng Pháp, viết tắt, nghĩa là kết án tử hình). Người tù sẽ chết dần chết mòn trong địa ngục trần gian, hoặc bất cứ lúc nào, chẳng biết lý do vì sao, chúng nó đều có thể lôi mình ra bãi bắn.

-

Anh Châu đã một lần qua cửa tử như vậy.

Hôm ấy, có tin mật do anh em nhà giấy cung cấp: Ngày mai, chúng sẽ bắn 7 người, theo danh sách thì người xếp gần cuối là Lý Hải Châu. Trong banh (tiếng Pháp: bagne) tử hình, anh em tù nói với nhau: Quân đội Pháp lại thua to trên mặt trận nào đấy nên chúng nó trả thù! Hẳn là có một thằng tướng nào đó toi mạng?

Suốt đêm ấy, trại giam tù tử hình rền vang tiếng hát. Anh em hát hết bài này đến bài khác. Ai nhớ bài nào hát bài ấy, thuộc đoạn nào hát đoạn ấy. Đêm hát tiễn đưa các đồng chí ra pháp trường. Gần sáng thì mọi người nghỉ, dành ít phút cho những người sắp ra đi nhớ về cha mẹ, vợ con, bè bạn, làng quê…

Buổi sáng. Cửa ngục mở toang. Bậu sậu xếp đảo, lính Tây, cai ngục, những hiện thân của thần chết sầm sập tiến vào. Một cai giở sổ, gọi tên. Sau mỗi tên người là tiếng quát: - Ra! Lần lượt, từng người tù đứng dậy. Nét mặt thản nhiên, đưa mắt nhìn anh em đồng chí, gửi lời chào vĩnh biệt. Giọng người đọc vẫn như từng nhát búa đập chìm chìm trong bốn bức tường. Lý Hải Châu chờ đợi. Chờ đợi. Gần đến lượt mình. Sắp đến tên mình. Nhưng… ông cai gấp sổ, dừng lại. Và cả bọn sầm sầm kéo ra (Sau này, anh em tù dò hỏi vẫn không biết vì sao chúng nó chùn tay, dừng lại ở con số 5).

Với một người bình thường nào đó, sau một đêm thao thức chờ đợi đến giờ khắc mình lìa cõi sống, có thể bạc nửa mái đầu rồi lại đứng tim khi mình thoát chết thì bạc nốt nửa mái đầu còn lại. Nhưng với Lý Hải Châu, anh vẫn vững vàng. Anh nhớ lời người cậu dạy hôm nào. Con đường ấy, anh đang đi, dù biết chắc có phải tù đầy, hy sinh tính mạng.

Những ngày còn lại trên Côn Đảo, Lý Hải Châu vẫn sẵn sàng chờ đến một ngày ra bãi bắn. Lạc quan, giữ vững niềm tin ở ngày mai tươi sáng của dân tộc.

(Còn tiếp)

Lê Văn Ba

hanoimoi.com.vn/  08:31 thứ bảy ngày 02/02/2013

Các sáng tác của tác giả

Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập49,785,625

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/