Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,122,124

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Truyện ngắn

Một sự stress

Vũ Xuân Tửu

  • Thứ hai, 09:39 Ngày 06/04/2020
  • Có một hồi, tôi có công tác ở vùng cao biên thuỳ. Biên thuỳ nơi đây có nhiều người Mèo. Người Mèo sau này được viết, đọc và gọi là người H'Mông, rồi là người Mông như hiện nay. (Thực ra, người Mèo tự gọi mình là người Múng).

    Người Mông có giống chó rất to, khoẻ và khôn ngoan, thường gọi là chó Mèo. Hôm đầu, đến bản Sủng Là, những con chó dữ lao ra, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Chủ nhà phải chạy rối lên, để xua con chó đầu đàn. Con chó đầu đàn chững lại, thì những con chó trong đàn cũng miễn cưỡng chấp hành mệnh lệnh, hục hặc lủi ra góc vườn, xó nhà, mắt vẫn trừng trừng nhìn ra.

    Thế mà người Mông ở bên kia sang mua lưỡi cày, thì đàn chó im re, ngõ hầu chúng án binh bất động. Lưỡi cày của người Mông Sủng Là thì tuyệt vời. Lưỡi cày chìa vôi to, bén và bền hơn lưỡi cày người Hán đúc, cày nương va chạm phải đá cũng chẳng vỡ; giơ lên, lấy hòn đá gõ thử, tiếng gang kêu coong coong, keng keng rất chi là vui tai.

    Uống xong một bát rượu ngô, tôi hỏi chủ nhà:

    - Ông Vản Sùng à, tại sao cán bộ vào thì chó sủa, còn người bên kia sang thì nó nằm im, hay là họ đến nhiều, quen rồi à?

    Vản Sùng vội buông cái điếu cày, bảo:

    - Không phải đâu, cán bộ nghĩ sai rồi. Chó đuổi cán bộ, vì cán bộ mặc quần áo... cán bộ. Chó không đuổi người mặc áo chàm như mình.

    Mấy người bên kia sang, ngơ ngác không hiểu tôi hỏi cái gì, mà ông chủ nhà có vẻ sợ hãi thế. Họ hỏi khẽ mấy câu bằng tiếng Quan Hoả, ông chủ nhà nói lại. Thế là họ thở phào và cười cười, lấy ra bao thuốc là Đại Tiền Môn, rút cho ông chủ nhà một điếu và rút cho tôi một điếu.

    Thấy giống chó lạ, tôi gạ gẫm mãi, ông Vản Sùng mới cho tôi mua một con chó về làm giống. Đó là một con chó đực, lông trắng như lông cừu, mình chắc lẳn như quả bí, tôi bỏ vào sắc-cốt đeo chễ cả bên hông.

    Về huyện lị, tôi nhổ cho nó liếm ba bãi nước bọt, rồi lấy cái que, nín thở đo đuôi, lặng lẽ mang ra bỏ ở góc tường, xa cơ quan. Mấy anh cán bộ già thấy lạ hỏi, tôi nói:

    - Cho ăn nước bọt để khỏi quên chủ. Phàm là giống vật hay người, hễ mà đã dính nước bọt của nhau thì đố mà gỡ ra được.

    Mấy cô cấp dưỡng đỏ mặt, che miệng cười.

    Tôi lại nói:

    - Còn đo đuôi như vậy là theo tục đồng xuôi, đo đuôi ném xa, để nó khỏi đại tiện vô tổ chức kỷ luật.

    Một anh cán bộ già bảo:

    - Chó Mèo không ỉa dãi như chó Kinh đâu…

    Thấy cơ quan chỉ mỗi mình nuôi chó. Tôi hoảng, hỏi đồng nghiệp:

    - Chó tốt thế, sao không ai nuôi nhỉ?

    - Người còn chẳng đủ cơm mà ăn, lại còn...

    Chúng tôi ăn uống khổ lắm. Cơm độn, có khi là mì hạt. Thức ăn quanh đi quẩn lại chỉ có rau bí xào ớt, rau muống luộc chấm nước ma-di. Nhưng mỗi bữa, tôi đều dành dụm cơm thừa canh cặn cho nó. Chú chó chẳng mấy lúc đã lớn bổng, lông mượt, hiền lành, ăn xong tìm chỗ đi ngủ, thỉnh thoảng chạy quẩng lên một mình, hoặc gầm ghè, cắn xé cái chổi, tha tha, kéo kéo như trẻ con. Mấy anh trong cơ quan thấy nuôi chó cũng hay hay vui vui, thế là mỗi người bắt về một con. Bằng ấy cơm thừa canh cặn phải xẻ chia, nên các cu cậu đói, thế là tranh nhau, cắn xé ầm ĩ. Nhưng được cái là chúng linh hoạt hẳn lên trong việc mưu sinh. Con chó của tôi cũng không có vẻ hiền lành cù mì nữa. Nó lại to nhất, khoẻ nhất, lại sống lâu nhất, nên tranh được ngôi đầu đàn. Con nào xớ rớ là bị hàm răng trắng nhởn của nó, choảng cho đau điếng. Cái việc ăn của nó tuy thiếu văn hoá, nhưng không phiền bằng tiếp khách đến cơ quan. Khách cán bộ thì không sao, nhưng khách là dân mặc áo chàm đến thì chúng làm ẫm ĩ cả lên. Chúng lao ra, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Chúng tôi phải chạy rối lên để xua con chó đầu đàn. Con chó đầu đàn chững lại, thì những con chó trong đàn cũng miễn cưỡng chấp hành mệnh lệnh, hục hặc lủi ra góc vườn, xó nhà, mắt vẫn trừng trừng nhìn ra.

    Tôi chợt nhớ lời ông Vản Sùng ở Sủng Là: "Chó đuổi cán bộ, vì cán bộ mặc quần áo... cán bộ. Chó không đuổi người mặc áo chàm như mình". Bây giờ thì... Chúng tôi buồn bã lắm, nếu cứ duy trì tình trạng này quá lâu, sẽ mất khách như chơi. Thế là chúng tôi bàn nhau phải thanh trừng. Dù biết đó là việc làm bất nghĩa, nhưng cũng phải xuống tay. Con nào chưa già thì thịt. Thịt chó là độ đạm cao lắm, mà lại ổn định được tình hình. (Khi muốn "măm" một cái gì đó, người ta nghĩ ra lắm lí lẽ và nhiều mưu kế). Con nào già thì bán tống bán tháo, hoặc anh nào có gia đình ở xuôi thì cho về quê. Con chó của tôi thuộc loại hai. Tôi chuyển vùng và tha nó đi theo.

    *

    Nhà tôi ở bên sông, thuận tiện về giao thông đường bộ và đường thuỷ.

    Xóm tôi, về tình hình an toàn cơ bản là ổn định, nhưng mèo phải xích trong nhà và có tổng số khoá là bảy cái: một cái khoá cửa chính, một cái khoá cửa bếp, một cái khoá cửa buồng, một cái khoá xe đạp, một cái khoá giếng nước, một cái khoá tủ, một cái khoá cổng. Từ khi có chó, thì việc thao tác khoá cũng bớt đi nhiều, nhưng lại phải thêm một cái xích nữa, thế là nâng tổng số xích lên hai cái, dùng để xích mèo và xích chó. Hai con vật thiêng này mà không xích, thì bọn phần tử xấu dễ dàng đột nhập bằng hai cánh thuỷ và bộ, chiếm đoạt bất hợp pháp như bỡn. Cánh đường thuỷ có thể dùng các thủ đoạn nguỵ trang, như: bán cá ươn cho chó, cho mèo và du lịch trên sông. Cánh đường bộ càng dễ giả danh trà trộn, như: bán xích chó, xích mèo và du lịch ba-lô...

    Cái giống mèo bị xích thì chỉ ngao ngao phản ứng, bắt chuột về cho ăn là nó im ngay. Nhưng giống chó mà bị xích lâu ngày là nó khùng lên, lắm lúc nó phá phách dữ, như cơ hồ muốn ăn tươi nuốt sống người ta không bằng. Biết là hoàn cảnh tù hãm thì dễ gây hội chứng stress, nhưng biết làm sao được, như thế còn hơn là bị mất. Người thì hiểu lòng chó, nhưng chó có hiểu lòng người không?

    Một hôm, cả nhà tôi ra đứng bờ sông, vừa ngắm cảnh tàu ngược thuyền xuôi, vừa canh chừng cánh đường thuỷ, thì nghe trong nhà có tiếng chó gầm lên dữ dội. Chúng tôi giật mình hốt hoảng chạy vào, xem có chuyện gì, hay là cánh đường bộ hoạt động chăng? Nhưng không, chỉ có con chó vật lộn điên cuồng với sợi dây xích. Tôi đang định vào gỡ cho nó, thì bỗng sợi dây xích đứt tung. Con chó lao bổ ra bờ sông và phi thân đánh "tùm" một cái xuống nước. Chúng tôi tá hoả chạy xuôi theo mép nước để vớt nó. Nhưng nó ra đi không bao giờ trở lại. Kẻ đứng người ngồi trông vời sông nước, trong lòng nặng trĩu một nỗi buồn man mác khôn nguôi. Chó ơi, người thì hiểu lòng chó, nhưng chó có hiểu lòng người không? Ông Vản Sùng ơi, con chó ấy không còn nữa rồi à!

    Từ đấy, đêm đêm không còn được nghe tiếng chân nó gãi sột soạt và sợi xích kêu xủng xoảng. Từ đấy, sáng sáng cũng không còn được quét mớ lông rụng của nó, trắng như lông cừu nữa và cũng từ đấy, mỗi khi có động, không còn nghe tiếng nó sủa một cách đĩnh đạch, oai vệ nữa...

    *

    Khoảng ba, bốn tháng sau.

    Khi hệ thống khoá đã hoạt động ổn định và nhịp nhàng trở lại, thì một hôm, từ dưới sông, cánh đường thuỷ gọi vọng lên:

    - Nhà ông chó ơi?

    Tôi bực mình vì cách gọi xấc xược đó, nhưng cũng vóng vói đáp lại:

    - Không mua cá thối nữa đâu!

    - Chó đây này.

    Tôi lao bổ ra bờ sông. Cánh đường thuỷ giơ cái xích chó lên cười cười:

    - Chúng ông vớ được cái này dưới đáy sông, xin tự nguyện trao trả một trăm phần trăm, mà không kèm theo bất cứ điều kiện gì và cũng không cần lập biên bản...

    Cánh đường thuỷ ném sợi xích chó lên bờ rồi dông thẳng.

    Tôi buồn, nhặt cái xích chó một cách vô thức, mang về ném ở góc hè, nơi con chó thường bị xích. Thằng con tôi bàn:

    - Có khi bán cho bọn "Tây ba-lô", lại được món tiền.

    Tôi tưởng nó nói đùa, thế mà bán được thật, lại còn khoe:

    - Cái ông "Tây ba-lô" này, sưu tầm để làm viện bảo tàng…

    Tôi cười khẩy, lẩm bẩm:

    - Người đời rõ lắm trò vè.

    Thị xã Tuyên Quang, đêm 15/1/2001

    VXT.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,122,124

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/