Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập49,786,035

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tiểu thuyết

Mùa biển động

Nguyễn Mộng Giác

  • Thứ tư, 07:56 Ngày 07/04/2021
  • Mùa biển động

    Chuơng 58

    Thời gian đầu, bộ chỉ huy Sư đoàn 1 ở Mang Cá bị địch bao vây như một hòn đảo nhỏ bị cô lập giữa biển khơi. Nhờ liên lạc được với bên ngoài nên không đến nỗi những người lính và sĩ quan tử thủ tại đó mù tịt về tình hình như trước. Nhưng vì diễn tiến bên ngoài (qua các bản tin và qua các lời tuyên bố của Bộ Chỉ huy Quân đoàn 1, của MACV, của Tòa Ðại sứ Mỹ, của Hoa Thịnh Đốn) mập mờ khó hiểu, nên khuynh hướng chung của những người bị vây hãm là cố hiểu theo cách lạc quan để yên tâm. Họ nghĩ Việt cộng đã thực hiện một cuộc tấn công tự sát để gây tiếng vang đến tận bên kia Thái bình dương, nên chắc chắn Huế sẽ được giải phóng trong vòng vài ba hôm. Ðiều quan trọng là phải tử thủ cho được trong thời gian ngắn ngủi này để sống sót lúc quân đội VNCH bên ngoài đến tiếp viện.

    Cách suy nghĩ ấy khiến mọi người hăng hái chiến đấu, và khá phí phạm đạn. Một phát AK bắn sẻ được đáp lại bằng hàng loạt Carbine M-1, trung liên BAR, đại liên M-60, M-79... Mọi người đều hiểu rằng nếu để cho địch tràn ngập trại Mang Cá, không ai có hy vọng được sống sót. Đột ngột bị ở vào thế chân tường, sau phút bàng hoàng, là sự sáng suốt nhận rõ con đường sống. Sợ hãi, hèn nhát, cầu an, tiêu cực... không cứu được mạng mình. Nhờ vậy, mà mặc dù địch liên tiếp mở hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác, với quân số và hỏa lực nhiều gấp bốn gấp năm lần quân số vũ khí của Bộ Chỉ huy Sư đoàn 1, trại Mang Cá vẫn đứng vững.

    Trừ những người bị thương nặng, những người bị thương nhẹ như Ngữ đều tình nguyện tiếp tục cầm súng chiến đấu. Trước nỗi hiểm nguy chung, người ta cảm thấy gắn bó với nhau hơn. Hờn giận, ganh ghét, suy bì, hách dịch... không còn nữa. Một ông trung tá chia hai lon cá hộp với một anh binh nhì vì cùng chia hai nỗi nguy hiểm ở một công sự chiến đấu. Một viên đại úy lâu nay chuyên việc hành chánh phải ngoan ngoãn nghe lời chỉ dẫn cách sử dụng súng phóng lựu của một trung sĩ, như một em bé tiểu học ngoan ngoãn nghe lời cô giáo dạy phép làm tính cộng trừ số lẻ.

    Ðịa bàn chiến đấu bị thu hẹp, phương tiện ít, quân số thấp, nên cấp hạ sĩ quan lại trở nên hữu hiệu và đắc lực hơn cấp sĩ quan. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời, Ngữ cảm thấy cấp bậc thấp của mình không hề tạo ra mặc cảm thua sút, kém cỏi. Giá trị của mỗi người được định lại theo một qui luật đơn giản hơn, có lẽ hợp lý hơn: là khả năng thực sự của họ trong cuộc tử thủ sống còn.

    Áp lực của địch ngày càng nặng, nên một vài chốt tử thủ bên ngoài căn cứ Bộ Chỉ huy Sư đoàn cuối cùng phải rút về cố thủ bên trong. Tình trạng bị cô lập kéo dài đến ngày thứ ba thì tinh thần một số người bắt đầu hoang mang dao động. Có nhiều hiện tượng khó hiểu đối với những người bị vây hãm tại Mang Cá lúc ấy. Chẳng hạn họ đã mừng rỡ khi thấy những chiếc oanh tạc cơ quần đảo nhiều vòng trên không phận Thành nội. Với ưu thế tuyệt đối về không quân và pháo binh, quân lực VNCH và quân lực Mỹ bên ngoài có thể dễ dàng giải tỏa các áp lực của địch, bằng cách oanh kích hoặc pháo kích san bằng những vị trí địch bao vây Mang Cá. Họ hân hoan chờ đợi những chiếc oanh tạc cơ bay trên cao kia sẽ chúi mũi phóng xuống các mục tiêu như những mũi tên, để bay vút lên cao tránh đạn phòng không và kịp thời dội lửa lên đầu địch. Một chiếc oanh tạc cơ có bay sà thật thấp và thật nhanh qua Thành nội, nhưng chờ mãi, họ vẫn không nghe tiếng nổ nào. Pháo binh của ta lẫn của bạn cũng không rót đạn vào những công sự địch. Binh sĩ cấp thấp nổi giận chửi thề, và mặc dầu các sĩ quan truyền tin liên lạc được với Quân đoàn giải thích rằng không thể dùng không quân và pháo binh để giải cứu Mang Cá, vì sợ phá hủy các di tích đài điện trong Thành nội, họ vẫn không thôi ấm ức.

    Thượng sĩ Trứ, người cùng với Ngữ giữ khẩu đại liên 60, lầm bầm:

    - Ð.M. không lo giữ mạng thằng sống, lại lo giữ nhà của thằng chết!

    Ngữ thấy bộ mặt cau có của ông thượng sĩ già, đột nhiên nổi ý tinh nghịch cố ý nói ngược lại:

    - Thằng sống tuy sống nhăn nhưng tụi mình thuộc hạng vô danh tiểu tốt, chết hay sống cũng vậy thôi. Còn thằng chết là vua, nên từ cái áo cái quần, cái đai cái mũ cũng quí, huống chi là đền đài lăng tẩm. Ông chửi thề như vậy đâu có được!

    Quả nhiên, ông thượng sĩ nổi cáu. Giọng ông lắp bắp vì giận:

    - Vua chúa thì quí báu gì mà mày bênh vực! Giả sử thằng nào còn sống mà Trời phạt, bắt nằm đây với tao và mày, nó có sợ đến vãi đái trong quần không?

    Ngữ trêu thêm:

    - Trời "phạt" vua nằm ở đây, thì ổng lại "phạt" mình phải nằm ở ngoài xa làm mộc che đạn cho ổng. Lúc đó ông lại càng khốn nạn hơn!

    Ông thượng sĩ tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng không tìm được lý lẽ nào để cãi lại! Một lúc lâu, ông sừng sộ hỏi Ngữ:

    - Mày giòng hoàng tộc hả?

    Ngữ cười, đáp:

    - Không phải

    Nhưng Ngữ nảy ý nói dối để chọc giận ông thượng sĩ:

    - Nhưng má tôi thuộc giòng vua.

    Ông thượng sĩ vội nói:

    - Hèn chi, mày bênh họ ngoại mày dữ!

    Rôi giọng ông dịu xuống, giọng nói ngập ngừng áp úng như một cậu học trò thú nhận với thầy giáo mình không học bài:

    - Nói vậy .... chớ... vợ tao cũng giòng hoàng tộc!

    Ngữ không nhịn được, bật cười. Ðúng lúc đó, địch lại đồng loạt bắn súng nhỏ và thụt đạn súng cối vào Bộ Chỉ huy. Ông thượng sĩ quát lớn với Ngữ cho át tiếng súng:

    - Tụi nó lại giở trò. Mày quạt vào chỗ lùm cây kia cho tao. Để tao mang thêm thùng đạn nữa. Cứ khai hỏa đi!

    Ngữ bóp cò súng trong khi ông thượng sĩ hơi nhổm người dậy bò lui về phía sau để lấy thêm đạn. Bá khẩu súng đại liên rung mạnh từng hồi, tiếng vỏ đạn rơi lỏang xoảng trước mặt Ngữ. Hai bên bắn qua bắn lại cả nửa giờ, nhưng vì cả hai phía đều nấp kỹ phía sau những công sự kiên cố hay hầm hố an toàn, nên không bên nào tiến thêm được một bước. Ngữ bắn gần hết thùng đạn, quay lại chờ ông thượng sĩ. Cách chỗ Ngữ chừng 5 thước, ông thượng sĩ già bị vướng đạn địch nằm sấp trên nền đất ẩm, chiếc mũ sắt lăn đi khá xa. Hai tay ông đang rộng ra, như ham hố cố ôm cả mặt đất quê hương!

    Căn nhà tiền chế lợp tôn nằm sâu bên trong căn cứ Mang Cá được biến thành bệnh viện dã chiến, vì bệnh xá nhỏ của Sư đoàn bộ không còn đủ chỗ cho các thương binh. Y sĩ trưởng làm việc tại Bộ Chỉ huy lâu nay lo việc hành chánh quân y hơn là trực tiếp chữa bệnh, vì đã có Quân y viện Nguyễn Tri Phương lo liệu hết. Vì vậy, dụng cụ giải phẫu, thuốc men đều thiếu thốn. Sáng mồng Một Tết, viên Ðại úy Y sĩ trưởng lại được phép về thăm gia đình ở An cựu, nên từ lúc căn cứ Mang Cá bị vây, chỉ có Trung úy Quân y Trân (thuộc Sư đoàn 22 về nghỉ phép đến trình diện) lo hết mọi việc cứu thương. Phụ tá ông có hai trung sĩ quân y, một người biết chút ít về cấp cứu và phụ tá giải phẫu, một người không biết gì vì làm việc tại phòng thí nghiệm y khoa tại Tổng Y viện Cộng Hòa.

    Căn nhà tôn nằm kề bên phòng bệnh xá, vốn là một chỗ dành cho câu lạc bộ hạ sĩ quan nên gần như không có tiện nghi gì. Người ta phải lấy hai cái bàn ping pong che bớt gió để "bệnh viện" kín đáo một chút, thương binh thì nằm trên các giường bố kề sát nhau. Những thứ cần thiết nhất như nước biển, thuốc sát trùng, máu để tiếp cho những người bị thương nặng... đều thiếu.

    Tình cảnh gần như không giải quyết được, nếu căn cứ tiếp tục bị phong tỏa lâu ngày, hoặc trực thăng tải thương bên ngoài không liều lĩnh đáp xuống căn cứ để đưa thương binh về Phú bài hoặc Ðà nẵng. Căn nhà tiền chế trống trải được ngăn làm đôi, một bên dành cho thương binh, bên kia tạm dùng làm nhà xác. Những người chết được khiêng đặt nằm trên nền xi măng, thân thể trùm kín bằng poncho để chờ ban đêm đem đi mai táng ngay trong căn cứ. Phải chờ đến đêm mới đem mai táng người chết, vì ban ngày cần nhiều tay súng sẵn sàng ứng phó với các đợt tấn công của địch. Không có quan tài trong căn cứ, Bộ Tư lệnh Sư đoàn chưa hề tiên liệu có lúc phải bị vây hãm như lúc này, nên để khâm liệm cho những người lính hi sinh không có gì khác hơn là tấm poncho gói xác.

    Sau đợt tấn công bất thành của địch vào buổi trưa, Ngữ được người khác thay giữ khẩu đại liên để lo khâm liệm chôn cất cho thượng sĩ Trứ. Phụ với Ngữ còn có một anh hạ sĩ lâu nay làm việc chung với người quá cố.

    Hạ sĩ Thành cùng quê với ông thượng sĩ, từ hồi được đổi từ đơn vị tác chiến về làm tài xế trong Bộ Chỉ huy Sư đoàn vẫn làm việc dưới quyền thượng sĩ Trứ. Do đó, cái chết của ông thượng sĩ khiến Thành như người mất hồn. Anh ta ngồi chống cằm lặng lẽ hàng giờ bên cạnh xác ông thượng sĩ, để mặc cho Ngữ lo lau sạch thân thể mặt mũi người chết. Ngữ lục trong bộ đồ lính ông thượng sĩ để tìm những gì người chết để lại, gói làm di vật gửi cho thân nhân sau này. Trong túi áo treillis của ông chỉ có một mẩu bút chì ngắn bằng ngón tay và cuốn sổ nhỏ mất bìa ghi chép những điều cần làm hằng ngày. Chữ ông thượng sĩ nguệch ngoạc sai chính tả, nhưng còn đọc được. Mấy trang đầu ghi số tiền ông nợ tiền uống bia và mua thuốc lá dưới câu lạc bộ. Phần lớn số nợ này ông thanh toán hơi trễ, thường thường đến cuối tháng sau mới trả được nợ tháng trước. Trễ nhưng sòng phẳng, vì Ngữ thấy ông gạch chéo tất cả những trang sổ nợ đã thanh toán xong, và chỉ còn tiền nợ tháng giêng 1968. Chàng xúc động đọc được câu ông tự dặn mình, viết bằng bút chì ở cuối trang nợ tháng 1: "Rán trả hết số tiền này trước Tết!"

    Phần nửa cuốn sổ phía sau, ông thượng sĩ dùng để ghi chép những việc cần làm. Hình như ông dùng sổ trực thường vụ để phân công cho cấp dưới làm việc, nên cuốn sổ chỉ dùng để ghi chép việc riêng của ông mà thôi. Ngữ đọc thấy những ngày tháng rời rạc không liên tục, những lời ghi ngắn gọn. Chẳng hạn ông viết:

    7-09: nhớ xin thuốc suyễn cho mệ Sen.

    22-10: đám hỏi cháu Thìn. Gửi cân trà trước nửa tháng cho kịp.

    29-10: đi sửa bộ treillis.

    O8-11: thằng Thành về phép. Nhớ gửi kim châm kỵ bà nội.

    Ngữ ngước lên nhìn Thành, tìm cách kéo Thành ra khỏi nổi đau đớn hoang mang. Chàng chìa cuốn sổ tay rách bìa ẩm mồ hôi cho Thành, bảo:

    - Ổng có nhắc tới anh đấy!

    Thành ngơ ngác một lúc mới hiểu Ngữ nói gì. Thành nhận cuốn sổ tay mở sẵn, cúi xuống đọc, rồi buồn rầu nói:

    - Hôm đó tôi quên mất gói kim châm trên xe đò. Về nhà vợ bác Trứ hỏi, tôi phải nói dối là ổng quên mua.

    Ngữ vừa cố cởi hạt nút nhựa ra khỏi cái khuy chật trên ngực áo người chết, vừa ngước lên hỏi:

    - Rồi ổng có biết không? Quái! Mở mãi không được hạt nút. Anh đưa cái dao găm cho tôi.

    - Chi thế?

    - Chuyền cho tôi xị rượu cồn. Thôi, dùng dao cắt quách cái khuy cho tiện. Ðằng nào cũng phải dùng áo thấm rượu cồn để lau mình mẩy ổng. Bông băng có còn tí nào đâu!

    Thành đặt cuốn sổ tay xuống nền xi măng sát vách, đem tới cho Ngữ xị cồn đã lưng quá nửa, nhưng không nhặt con dao găm ở gần đó lên.

    Thành đến quì cạnh Ngữ nói:

    - Anh để tôi cởi cho. Chôn trần ổng không tiện.

    Ngữ thấy Thành nói có lý, ngồi xê ra sau cho bạn cố mở cái nút áo treillis. Cuối cùng, anh hạ sĩ mở được. Thân trên của thượng sĩ Trứ gầy gò, xương quai xanh và xương sườn nổi rõ dưới lớp da xanh xám lạnh ngắt. Vết thương ở dưới vú trái từ sau lưng trổ ra một lỗ lớn ở trước ngực, tạo thành một lỗ vỡ loét. Máu đã khô ở chung quanh vết thương, một vệt máu khô chạy dài từ chỗ đạn thoát ra đến hông trái. Ngữ thắc mắc hỏi:

    - Lấy gì thấm cồn lau mình cho ổng đây?

    Thành nhìn quanh dáo dác tìm. Căn phòng xác bừa bộn, nhưng không có mảnh vải nào thừa cần thiết cho Thành. Anh hạ sĩ nhổm dậy, đến nhặt con dao găm. Ngữ cười, định chế giễu bạn. Nhưng chàng kịp thời dừng lại kịp khi thấy Thành cởi cái áo trận của mình ra, cắt phăng hai ống tay áo.

    Hai người chia nhau lau rửa toàn thân ông thượng sĩ. Mùi alcool nhà thương tràn ngập căn phòng. Ngữ lo rửa phần trên thi hài ông Trứ, Thành cởi dây nịt, luồn tay lau phần hạ thể của ông, không nỡ cởi cái quần nhà binh bẩn ra để ông phải trần truồng. Một lúc lâu không ai nói với ai lời nào. Ngữ thấy lòng nặng trĩu, tìm cách nói gì đó cho đầu óc bớt ngầy ngật. Chợt nhớ chuyện cuốn sổ tay, Ngữ hỏi:

    - Vụ gói kim châm về sau ra sao?

    Thành ngước lên, ánh nhìn ngỡ ngàng vì chưa hiểu Ngữ nói gì. Sau khi nghe bạn nhắc lại câu hỏi, Thành mỉm cười:

    - Bà già thật dữ! Bả tức tốc đi xe đò vào hỏi ổng cho ra lẽ.

    - Xong phép, anh mệt với ổng đa!

    Giọng Thành rạn đi vì cảm động:

    - Không! Ông biết tôi gặp trục trặc gì đó, nhận lỗi hết! Từ đó mới biết bụng dạ ổng tốt! Anh đã biết chỗ chôn ổng ở đâu chưa?

    - Chưa. Chắc gần chỗ mộ ông đại úy Mịch!

    - Chỗ đó gặp đất cứng quá, đào không sâu.

    - Đàng nào cũng gửi tạm rồi gia đình cải táng liền. Miễn là tìm thứ gì ghi rõ tên tuổi cho người nhà dễ nhận, lỡ ra...

    Ngữ không nói tiếp ý tưởng thoạt đến trong đầu. Nhưng Thành hiểu. Hai người không ai nói gì nữa, lặng lẽ gài lại dây nịt, cài nút áo chỉnh tề cho người chết. Thành cố đè vào môi trên của ông Trứ để miệng ông hết há hốc, giơ hàm răng vẩu đã rụng mất hai cái răng cửa hàm dưới, nhưng không được, Ngữ nói:

    - Phải có lửa hơ và bóp rượu mới nắn lại các thớ thịt được.

    Thành lắc đầu chầm chậm, chán nản thất vọng. Giọng Thành hối tiếc:

    - Giá còn nến thắp cho ổng một cây!

    Có tiếng chân bước lạo xạo bên ngoài vách tôn nhà xác. Một người hỏi vào:

    - Xong chưa? Có cần gì thêm không?

    Thành nhận ra giọng trung úy Đức, hỏi:

    - Chôn ổng ở đâu, trung úy?

    Viên sĩ quan không vào, chỉ bảo:

    - Ở đâu tiện thì thôi. Coi chừng tụi nó bắn sẻ!

    Rồi bước chân xa dần.

    Hai người hì hục đào khuôn huyệt suốt gần hai tiếng đồng hồ, Thành mới tạm bằng lòng chiều sâu của ngôi mộ. Ngữ thấy trong hoàn cảnh bất thường này, giữa lúc sương đêm lạnh như cắt bao phủ khắp nơi, lâu lâu lại có những loạt đạn tắc cù tai bay vạ gió, đòi hỏi của Thành có gì quá đáng, không thức thời. Nhưng qua vẻ lầm lì của bạn, Ngữ hiểu quyết tâm của Thành, nên không nói gì. Ban đầu, sương giá làm ướt quần áo hai người. Càng về sau, chính hơi nóng thân thể làm khô sương đêm, rồi mồ hôi làm ướt hai bộ treillis.

    Đào xong huyệt, họ mới trở vào gói xác. Tấm poncho nhớp nhúa được trải rộng, dây poncho tháo ra để buộc xác. Cả Ngữ và Thành đều lúng túng không biết phải buộc thế nào cho đủ chiều dài đoạn dây ni lông không đầy hai thước. Ngữ đề nghị cắt đôi đoạn dây để buộc thi hài ông Trứ ở cổ và đôi cổ chân, nhưng Thành không chịu. Cuối cùng, họ chỉ buộc được hai vòng ở chân và hông. Vì vậy, họ gặp thật nhiều khó khăn lúc chuyển xác. Ngữ nắm ở đằng chân khá thuận lợi, còn Thành lúng ta lúng túng đi trước đỡ phần vai thi hài. Mấy lần anh hạ sĩ suýt vấp ngã hoặc sẩy tay có thể để rơi xác chết. Nhưng lần nào Thành cũng gượng lại được. Xác chết đã cứng, nên việc đặt xuống đáy huyệt đỡ vất vả. Chỉ có một chiếc cuốc nhà binh cán xếp nên hai người thay phiên nhau lấp đầy khuôn huyệt, trong lặng lẽ và trong tiếng gió đột ngột rít từng cơn dài. Xong việc, cả hai mệt nhoài, thất thểu trở lại nhà xác. Trong nửa giờ vắng mặt, đã có hai cái xác mới không biết khiêng từ đâu đến. Ngữ không nhìn được mặt hai xác chết vì một xác đắp bằng tấm áo mưa nhựa dân sự màu xanh lơ, một xác phủ bằng cái mền nhà binh màu rêu. Thành nói:

    - Chắc bị thương nặng từ hôm qua, chứ từ tối tới giờ có đụng lần nào đâu!

    Ngữ gật đầu. Thành nhặt nhạnh những đồ đạc vặt vãnh của ông Trứ nhét vào bọc quần nhà binh của mình. Ngữ hỏi:

    - Đói không? Chỗ tôi còn hộp ration C.

    Thành lắc đầu, hỏi lại:

    - Ðã tới phiên anh ra công sự chưa?

    Ngữ nhìn đồng hồ:

    - Gần sáng rồi. Ðược nghỉ hơn một giờ nữa!

    Thành do dự, rồi nói:

    - Anh về chỗ tôi nghỉ tạm. Có cái ghế bố thằng Thành chết tối hôm qua bỏ lại.

    Hai người lính bước vào nhà xác, đem theo những thứ Ngữ biết là họ chuẩn bị khâm liệm "dã chiến" cho hai người tử thương nằm kia. Chàng và Thành rời nhà xác. Bên ngoài, chưa sáng. Nhưng súng lại bắt đầu nổ, ngày càng dày.

    Mùa Biển Động - Chuơng 59

    Nguyễn Mộng Giác Lượt xem: 2642

    Ngữ mệt quá, vừa đặt lưng xuống chiếc ghế bố ẩm ướt đã ngủ say lúc nào không hay. Chàng chỉ giật mình thức dậy khi một quả cối của địch rơi ngay trước tòa nhà hai tầng cách phía trái Bộ Chỉ huy Sư đoàn. Chỗ tạm trú an toàn của những quân nhân được thay phiên nghỉ ngơi là tầng dưới các tòa nhà vững chắc ấy, đề phòng đạn pháo kích của địch. Chiếc ghế bố Ngữ nằm đặt dưói tấm "đan" cầu thang xi-măng nên khi căn phòng bị rúng động vì tiếng nổ gần, những mảng xi-măng mỏng cùng cát vữa rơi cả khắp người chàng. Trong lúc vội vàng ngồi bật dậy theo phản xạ tự nhiên, đầu Ngữ va thật mạnh vào tấm "đan" cầu thang.

    Mặc dù bị đau điếng, Ngữ vẫn vội vã đưa tay chụp khẩu garant đêm hôm trước chàng dựng ở cạnh ghế bố. Khẩu súng không còn ở đó. Ðịnh quay hỏi Thành, chàng mới thấy Thành không còn nằm trên tấm ni-lông trải trên xấp giấy báo ở chỗ đêm qua nữa.

    Bên ngoài, địch vẫn tiếp tục pháo kích. Tiếng đạn xé gió rú lên từng cơn, chen lẫn tiếng những quả đại bác nổ khi tới đích và tiếng súng nhỏ. Đợt pháo kích thưa dần, nhưng phía tử thủ bắn trả ngày càng dữ dội. Ngữ tìm lại được cảm xúc ngây ngất rạo rực của những ngày lâm trận trước kia, bứt rứt không có súng để góp sức với đồng đội. Chàng đoán, và đã đoán đúng, là Thành đã lấy khẩu garant của Ngữ ra công sự. Hộp ration C hai người ăn hết hôm trước còn đó, mẩu bao thuốc lá Camel năm điếu bị vò nhàu thành cục nằm ngay dưới chân Ngữ. Chàng thèm thuốc, và chán nản nghĩ đến cảnh phải đi xin từng điếu những người bạn mới thân khá bủn xỉn và lạnh lùng. Chỉ mới mấy ngày bị vây hãm, thuốc lá đã khan hiếm. Mọi ngưòi hút gấp đôi gấp ba số lượng bình thường để dằn bớt sự căng thẳng, để đánh lừa sự mệt nhọc.

    Ngữ nhớ đến cuộc cãi vã dữ dội sáng hôm qua giữa Trung tá Thanh và Ðại úy Bính Tiếp liệu về chuyện thuốc lá. Sau khi bán nhu yếu phẩm cho binh sĩ trực thuộc Bộ Chỉ huy Sư đoàn vào dịp Tết, bên Quân tiếp vụ còn được mấy chục thùng thuốc Ruby Quân tiếp vụ bán ế. Sau thời gian bàng hoàng vì bị tấn công bất ngờ, băn khoăn lo âu giữa một tình thế tranh tối tranh sáng, những người bị vây hãm dần dà lấy lại được nhịp sống bình thường. Lúc ấy, thuốc lá mới trở thành nhu cầu số một, trên cả lương khô. Những tay nhanh nhẩu lanh lẹn thấy trước điều đó đã lén khuân mất mấy thùng thuốc lá, cho tới khi người chịu trách nhiệm là Ðại úy Bính khám phá ra, số thuốc lá tồn kho chỉ còn 17 thùng.

    Ðại úy Bính tay súng liều lĩnh xăm mình nhưng đông thời cũng là một tay kế toán chi li cẩn trọng. Ông đã ngoài bốn mươi, suốt cuộc đời binh nghiệp bù đầu với những con số kế toán nên từ hạ sĩ quan vừa nhờ cần cù vừa nhờ tự học đậu bán phần tú tài để leo lên được cấp bậc đó, ở vào tuổi này, đã là sự cố gắng phi thường của ông. Ðây là lần đầu tiên ông cầm súng, lần đầu tiên sống khác với nếp sống văn phòng ông sống lâu nay. Ông đột nhiên trở nên hăng hái đến liều lĩnh, xông vào những chỗ nguy hiểm vì giận bọn địch cũng có, mà vì không biết đó là nguy hiểm cũng có. Nhưng khi khám phá số thuốc lá bị mất, ông trở lại nguyên vẹn bản tính một anh thủ kho cần mẫn, có lương tâm. Ông giận run, đi lùng khắp nơi truy tầm cho ra tang vật hay thủ phạm. Ông trở thành trò cười của mọi người, một đề tài chế giễu khi thương hại khi độc ác giữa lúc mọi người đang cần một đề tài ngộ nghĩnh nào đó để quên nỗi lo âu. Vài quân nhân và hạ sĩ quan bày luôn cả một "âm mưu" để chọc giận ông. Một anh binh nhất làm ra vẻ thiện chí đến thì thào cho ông Bính biết chỗ giấu mất thùng thuốc lá, cũng như địa điểm, thời gian bọn phạm kỷ luật họp nhau để tẩu tán hàng ăn cắp. Đại úy Bính tin ngay, báo cho Trung tá Thanh phòng Hai.

    Trung tá Thanh chỉ đủ kiên nhẫn lắng nghe viên đại úy một phút, sau đó bực dọc gạt đi:

    - Thôi, hơi đâu bận tậm ba cái lẻ tẻ!

    Ðại úy Bính nhíu mày khó chịu, nhưng chưa nói gì. Trung tá Thanh bận đọc các báo cáo của Truyền tin, thấy ông Bính vẫn đứng đó chưa chịu đi, hất hàm hỏi:

    - Còn gì nữa?

    Ðại úy Bính không thể chịu đựng thêm. Ông to tiếng trách Trung tá Thanh bao che bọn ăn cắp, và đe sẽ trình nội vụ lên Trung tướng Tư lệnh.

    Trung tá Thanh giận quá, quát:

    - Anh nghe đây: Ðây là lệnh! Anh đem ngay số thuốc lá còn lại trong kho phát đều cho mọi người, không phân biệt cấp bậc, không phân biệt biết hút hay không biết hút.

    Ðại úy Bính không vừa:

    - Trung tá nghe đây: Là người sẽ ở tù nếu để mất quân nhu, tôi không tuân lệnh!

    Cả hai đều to tiếng, nên các quân nhân ở tạm quanh phòng làm việc phòng Hai, trong đó có Ngữ, đều nghe rõ. Đại úy Bính nói xong, không thèm ở lại giây nào, vùng vằng bỏ đi. Ngữ thấy Trung tá Thanh từ trong phòng bước ra, mắt đổ lửa. Ông hầm hầm không nói gì, nhìn quanh một lượt đám quân nhân đang nằm ngồi bừa bãi bên ngoài hành lang, có vẻ như đang tìm một nạn nhân để trút giận dữ. Ông không tìm ra ai, hoặc tìm ra nhưng kịp nhận thấy cư xử như vậy giữa cảnh sống chết có nhau thế này là lố bịch. Cuối cùng, ông càu nhàu:

    - Các cậu bừa bãi quá. Như cái tổ chuột!

    Tiếng súng mỗi lúc một dày! Ngữ cảm thấy bứt rứt, ngồi bần thần trên đầu ghế bố. Chàng không thể định rõ nguyên cớ tâm trạng bứt rứt ấy. Có thể do đêm qua Ngữ đã thức quá khuya và mệt nhoài vì lo chôn cất thượng sĩ Trú. Có thể do thèm thuốc lá mà không tìm ra được lấy một mẩu thuốc tàn! Cũng có thể, Ngữ hy vọng vậy, là Ngữ cảm thấy mình không làm tròn trách nhiệm. Dù trải qua trên năm năm binh nghiệp, trong đó hai năm trực tiếp chiến đấu và ba năm làm lính văn phòng, Ngữ vẫn thấy tinh thần đồng đội là một ý niệm phức tạp, không hề đơn giản và tự nhiên chút nào.

    Ngữ nghe nói ở các binh chủng thiện chiến như Thủy quân Lục chiến, Dù, Biệt động quân... do thường xuyên kề cận với cái chết nên tình chiến hữu rất thắm thiết, nhiều khi những người cùng đơn vị có thể xả thân chết cho nhau.

    Sau khi tốt nghiệp trường hạ sĩ quan, Ngữ được đưa về làm lính Địa phương quân, chịu trách nhiệm an ninh ở một quận nằm dọc theo quốc lộ 1 và gần núi. Suốt thời gian đóng chốt giữ đồn, tiểu đội của Ngữ chưa hề tham gia trận đụng độ qui mô nào. Chỉ có những cuộc tuần tiểu nhỏ, và vài ba cuộc phục kích không đem kết quả lớn lao đến độ được Chi khu hoặc Tiểu khu tuyên dương. Không phải Ngữ và các đồng đội được sống an nhàn và an toàn. Tiểu đội đó đã có một người chết, và bốn người bị thương. Bị thương nặng nhất là Ngữ. Nhưng những người bị thương vong đều gặp nạn trong lúc bất ngờ, do bắn sẻ hay mìn. Kẻ thù vắng mặt, và những vụ vãi đạn giận dữ vào khu rừng âm u bên kia chốt chỉ cốt cho hả giận, chứ chưa hề có một kẻ thù hay nỗi nguy hiểm cụ thể nào để các đồng đội của Ngữ phải sát cánh. Ðôi khi, trong thâm tâm, Ngữ vẫn khinh rẻ cuộc đời lính Ðịa phương quân thiếu hấp dẫn và buồn nản của mình. Giá được chiến đấu trong một cuộc chiến qui mô có trực thăng vận, có pháo binh yểm trợ, có trận tuyến, có chiến hào, có những đợt tấn công biển người và phản công biển người như trên màn ảnh, Ngữ còn thấy hứng thú!

    Sau khi bị thương, Ngữ may mắn khỏi phải cưa chân, và giấy chứng thương đưa được chàng về văn phòng. Ngữ càng thấy đời lính tầm thường hơn nữa. Việc làm văn phòng ở Tiểu khu, với cung cách quan nha kiểu cách và những nghi lễ rườm rà còn dễ nản hơn cả đời lính Ðịa phương quân giữ đồn. Ngữ trở thành một anh công chức già cạo giấy, một anh tùy phái để quan to sai vặt, một anh viết diễn từ theo lệnh. Những ràng buộc của nhiệm vụ không có gì thiêng liêng, nên Ngữ tự an ủi: Bấy nhiêu công việc ở Tiểu khu như một món nợ cơm áo phải trả, muốn yên ổn tinh thần phải biết khoanh những việc đó lại trong vòng đúng mức vừa tầm, không tệ quá mà cũng không khá quá. Hãy dành hết năng lực cho đời sống tâm hồn của riêng mình. Việc viết lách hoặc chuyện trò với bạn bè trở thành một lối thoát, một cái cớ để tự cao ngấm ngầm.

    Phải chờ tới lúc bị vây hãm trong vòng rào Bộ Chỉ huy Sư đoàn, ai nấy đều phải cầm súng để sống còn, với những kẻ thù đang hiện diện đông đảo chung quanh và lúc nào cũng rình rập tiêu diệt chàng, Ngữ mới thấm thía thế nào là tình đồng đội. Những câu hỏi thừa thãi từng khiến chàng khốn khổ trước đó, bỗng dưng biến mất. Ðiều quan trọng là sống sót, là phải giết kẻ hăm hăm muốn giết mình. Những người cũng cầm súng tử thủ với Ngữ lần này hoàn toàn bình đẳng trước mối đe dọa chết người, không phân biệt già trẻ, cấp bậc. Thang giá trị mới là một thứ thang giá trị hợp lý hợp tình: Chỉ thực sự có giá, những ai góp phần hữu hiệu vào cuộc tử thủ. Cảnh bị vây hãm giống như một canh bạc, ở đó bản chất mỗi người lộ rõ, không thể che giấu được. Lon lá không thể che được nỗi bạc nhược. Dao to búa lớn không thay thế được lòng can đảm. Cái chết như một viên đá đen thử vàng phân biệt rõ được cái thực cái giả. Mọi sự trở nên đơn giản, và Ngữ thầm cảm ơn hoàn cảnh đã đưa đẩy để chàng được sống trong một thứ trật tự lý tưởng, ở đó lòng chân thành và lòng can đảm được ngoi lên trên vị trí trung bình.

    Càng nghĩ, Ngữ càng cảm động vì lòng tốt của Thành. Vì tinh thần trách nhiệm không phô trương của các bạn đồng đội. Khoảng hành lang hẹp vắng tanh. Người nào cũng đang ở vào vị trí chiến đấu, chỉ có Ngữ, kẻ vô tích sự, kẻ vô trách nhiệm, kẻ gan thỏ sợ chết ngồi núp an toàn ở đây!

    Ngữ đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên tay áo và vạt trước do vụ đào huyệt đêm qua, rồi men theo các bức tường xi măng xuống phía các công sự trực chiến.

    Vì chưa từng chuẩn bị trở thành một căn cứ phòng thủ trước các cuộc tấn công, nên Mang Cá thiếu hẳn hệ thống giao thông hào an toàn. Bị bao vây bất ngờ, những người bị vây hãm, sau thời gian ngắn hoảng hốt ngỡ ngàng, đều nhận ra ràng chỉ có lòng can đảm mới cứu nổi chính mình. Phải chấp nhận sự thiếu thốn, sự trống trải của địa hình. Từ những chỗ tạm trú khá an toàn tại các tòa nhà xây xi măng cốt sắt, muốn tới một mô núp thuận tiện để bắn trả lại địch, nhiều khi phải liều mạng chạy qua những khoảng trống trải nguy hiểm. Giao thông hào không kịp đào, vừa không đủ dụng cụ, vừa vì không đủ sức. Tình thế còn mù mờ chưa biết lúc nào mới được tiếp viện, giải cứu, nên phải dành sức để ấn ngón tay trỏ lên cò súng.

    Ngữ phải băng qua nhiều bãi đất trống hoặc một số doanh trại bị đạn pháo địch phá sập mới tới được chỗ quàng xác đêm trước. Căn nhà tôn ngay cạnh đó, sáng nay bị pháo địch bắn trúng đích, cháy sập, khói lửa còn nghi ngút. Hình như nhà xác đã được chuyển đi nơi khác vì một phía vách ván bị hơi nổ xô sập. Bên trong, ngoài ba chiếc băng ca vấy máu và mấy bộ quần áo lính dơ dáy vất bừa bãi, không còn ai! Ngữ ngơ ngẩn đứng nhìn cảnh đổ nát càng cảm thấy áy náy như tâm trạng người đào ngũ giữa lúc đồng đội đang liều chết giữ đồn. Chàng càng nôn nao hơn nữa khi tiếng súng nổ dày hơn. Dường như địch sắp mở một cuộc xung phong khác, vì đạn súng cối và đại liên bắn như mưa vào Bộ Chỉ huy Mang cá.

    Từ chỗ quàng xác đến công sự toán của Ngữ phụ trách là một bãi đất trống trước đây dùng làm sân bóng chuyền và sân tập thể dục. Ngữ quên cả nguy hiểm chạy băng qua khoảng trống trải đó. Chàng thành cái bia ngon lành cho bọn bắn sẻ, nhưng Ngữ hết còn biết rõ những gì đang diễn ra chung quanh. Đạn bay vèo quanh chàng. Từ các công sự bao cát phía trước, nổi lên nhiều tiếng hô hoán bực dọc, nhiều cậu chửi thề. Ngữ không nghe thấy gì. Chàng đến được chỗ Thành và Trung tá Thanh đang núp mà không hề hấn gì, thật là phép lạ!

    Trung tá Thanh giận dữ quát:

    - Mày điên rồi hả?

    Bấy giờ Ngữ mới biết sợ! Tim chàng đập liên hồi, dọc xương sống nổi gai ốc, mắt kinh hãi nhìn lại khoảng sân bóng chuyền trống trải mình vừa vượt qua. Ngữ đáp, giọng run run:

    - Xin lỗi Trung tá, tôi ngủ quên! Ðáng lẽ...

    Trung tá Thanh ngắt lời Ngữ:

    - Thôi lại lo khẩu M60 kia. Nhắm vào góc trái, chỗ chúng nó vừa thụt B40 phá sập hàng rào. Chúng nó định tràn vào chỗ đó!

    Rồi ông quay sang phía Thành:

    - Chờ ngớt bớt, cậu về nghỉ một chút lấy sức.

    Thành không nói gì, đem thùng đạn đại liên đến cho Ngữ. Ngữ trách móc:

    - Sao không thức tôi dậy?

    - Anh ngủ say quá!

    - Từ sáng đến giờ có thiệt hại gì không?

    - Ban Quân xa của tôi bị hai "con" nữa! Bị lảng xẹt! Khiêng một ông bên Quân y bị thương, vừa về đến chỗ nhà xác thì bị một quả cối. Ông bị thương không hề gì, hai anh tải thương lại đi đứt!

    - Tính ông Trứ nữa là ba.

    Thành cải chính:

    - Bốn. Một anh hạ sĩ vướng ngay sáng mồng Hai khi lái xe về tới cổng căn cứ. Đã ăn gì chưa?

    - Chưa. Nhưng không thấy đói!

    - Có hộp cá và bao gạo sấy đằng kia. Nhưng không có nước. Chốc nữa tôi về được, mang nước ra cho.

    Vừa lúc đó, Trung tá Thanh nói lớn:

    - Coi chừng chỗ khóm mít. Tự nhiên chúng nó im tiếng súng, là có điềm lạ. Có thể lại sắp giở trò gì đây.

    Không biết ông trung tá tìm đâu được cái ống dòm, nên nấp đằng sau công sự, cứ lâu lâu ông lại đưa ống dòm lên quan sát phía địch. Ngữ thấy cảnh ấy có cái gì khác thường, gần như kiểu-cách không đúng lúc. Như dùng nỉa để xăm miếng xoài chua nhậu rượu đế! Ngữ thấp giọng hỏi Thành:

    - Sao Trung tá Thanh ra đây?

    Thành liếc nhanh về phía ông Thanh, nói nhỏ:

    - Ông sợ thiếu tay súng bắn giỏi.

    Trung tá Thanh bỏ ống dòm xuống, định nói gì đó với Ngữ và Thành, nhưng cuối cùng, ông không nói gì. Một chiếc trực thăng UHIB sà thật sát qua căn cứ, tiếng cánh quạt xé gió pha lẫn với tiếng động cơ gầm rú, tưởng chừng như tầm bay sát ngay trên đỉnh đầu mọi người. Bất giác cả ba cúi thấp đầu xuống tránh. Chiếc mũ sắt của Thành rơi xuống, lăn lông lốc trên nền đất ẩm của hào phòng thủ. Trung tá Thanh vui mừng nói:

    - Dám bay sát như vậy, khá lám! Chác bên ngoài biết rõ súng phòng không chúng nó không có gì đáng ngại.

    Nhiều loạt đạn súng nhỏ của địch bắn với theo chiếc trực thăng đã bay xa. Rồi ba, bốn chiếc trực thăng khác lượn trên cao không phận Thành nội. Những trực thăng võ trang này xạ kích các đơn vị Cộng sản ở bên kia Bao vinh, và xa hơn về hướng Tây lộc, tiếng đạn nổ liên tục nghe giống y tiếng những con heo tranh ăn đang gầm gừ trước máng cám.

    Chờ độ nửa giờ không thấy địch bắn phát súng nào, Trung tá Thanh bảo Thành:

    - Cậu có mệt về nghỉ một chút lấy sức. Ðể đây tôi với Ngữ lo cho!

    Thành do dự, rồi đáp:

    - Về trong đó buồn chết!

    Ở các công sự lân cận, tiếng lao xao cười nói bắt đầu rôm rả. Như không khí giờ nghỉ trưa ở một cơ quan hành chánh trong thời thanh bình. Trung tá Thanh bỏ nón sắt xuống, đưa ống tay áo nhà binh gạt mồ hôi trán, bảo Thành:

    - Nhưng đằng nào cũng phải về đem ra đây ít nước. Vào phòng tôi lấy thêm hai hộp ration C.

    Thành không cảm thấy hào hứng khi nghĩ phải trở về chỗ tạm trú nằm khoèo một mình, tìm cách nấn ná:

    - Hay Trung tá về lo công chuyện, để hai anh em tôi giữ hai khẩu đại liên này cho.

    Viên trung tá đâm ngần ngừ. Toán tiếp tế đạn lần theo những giao thông hào sơ sài và những chướng ngại vật ngăn đạn lần lượt đem thêm đạn tới cho các ổ chiến đấu. Ban đầu, họ còn dè dạt. Nhưng khi bốn chiếc trực thăng võ trang bỏ các mục tiêu xa quay về xạ kích ngay bên ngoài chu vi Bộ Chỉ huy Sư đoàn, thì họ yên tâm hơn. Không khí bên trong căn cứ trở nên rộn rịp, người ta đi thẳng lưng, dáng khoan thai bình tĩnh. Trung tá Thanh bảo Thành:

    - Anh về đem nước và đồ hộp ra, cho tôi yên tâm cái đã. Anh ra, tôi sẽ về.

    Toán tiếp đạn mang luôn cả nước và một ít lương khô cho các công sự, khiến cho Thành lại do dự không muốn về.

    Trung tá Thanh giục:

    - Mặc kệ! Ðược thêm để dự trữ, không sao. Hai hộp ratỉon tôi để trong hộc bàn, phía tay trái.

    Mùa Biển Động - Chuơng 60

    Nguyễn Mộng Giác Lượt xem: 2853

    Ðại đội Hắc báo của đại úy Huệ mở đường máu rút từ phi trường Tây lộc về Bộ Chỉ huy, tuy bị thiệt hại khá nặng, nhưng quân số còn lại đã góp phần quan trọng cho việc giữ vững Bộ Chỉ huy Sư đoàn. Đại úy Huệ từng làm việc và thân thiết với Trung tá Thanh, nên bên phía tuyến phòng thủ Trung tá Thanh phụ trách, một nửa là quân nhân Hắc báo, một nửa là lính văn phòng và những "khách thập phương" đi phép như Ngữ. Hai sĩ quan chỉ huy biết rõ khả năng của thuộc cấp, nên những "điểm nóng" được giao cho anh em Hắc báo. Loại tài tử như Thành, như Ngữ... được giao cho những chỗ dễ hơn, có nhiệm vụ "giám sát" và "yểm trợ" nhiều hơn là trực tiếp đương đầu với các đợt xung phong của địch.

    Tuy nhiên, tình hình biến chuyển từng lúc, địch lại ở thế chủ động, được thay quân và tiếp tế tự do, nên "tuyến đầu" không còn được xác định rõ rệt. Chỗ trước đó một hôm an toàn ngày hôm sau đã trở thành điểm nóng. Nhất là từ lúc địch phá được một đoạn thành rào quanh căn cứ, ổ đại liên của Ngữ và Thành trở thành quan trọng. Trung tá Thanh biết rõ điều đó, nên có ý chuyển hai chú lính tài tử đi nơi khác. Ông bỏ ý định này khi trở lại văn phòng. Thành và Ngữ thiện chiến hơn ông tưởng. Thêm một điều khác khiến ông yên tâm: là ở hai thanh niên đó, ông nhận ra cái gì khác hơn một bộ máy bấm cò. Cả hai đều ít nói, đều không biểu lộ ồn ào khi vui và rầu rĩ ra mặt khi buồn. Nhưng trong cách hành động, cách nói năng, cách lựa chọn, ông thấy họ có một tinh thần trách nhiệm cao. Họ là loại thuộc cấp ông yên tâm khi giao cho họ công việc gì. Có thể họ thất bại, hoặc kết quả chưa tới, nhưng những điều họ làm được, họ đã làm với tất cả thành tâm và nhiệt tình.

    Trung tá Thanh không có nhiều thì giờ trò chuyện với Ngữ và Thành. Thành làm ở Ban Quân xa nhưng lái xe Dodge 4 nên chưa từng làm tài xế cho ông. Với Ngữ, ông mới gặp lần đầu, khi khoảng hành lang hẹp an toàn trước văn phòng ông trở thành chỗ tạm trú cho một số binh lính tử thủ. Mặc dù trong cảnh tử thủ, cấp bậc không còn đặt nặng nữa, nhưng ông vẫn cố giữ một khoảng cách vừa phải nào đó với cấp dưới. Ông có thân mật hỏi gia thế của từng người, những lúc vô tình gặp họ. Những câu hỏi ngắn, rời rạc. Những lời đáp dè dặt, cho phải phép. Viên trung tá ác cảm với Ngữ khi biết chàng bị biện pháp kỷ luật vì vụ Phật giáo hai năm trước, cho rằng Ngữ chỉ là một thứ "thư sinh mặt trắng" được sống nhàn nhã quá bày trò xuống đường hò hét làm xáo trộn trật tự, kết quả chỉ làm lợi cho Cộng sản. Rồi một sĩ quan ngẫu nhiên tiết lộ cho ông biết Ngữ có viết lách, và viết khá lắm. Ông nhìn Ngữ một cách thân ái hơn. Ông hỏi Ngữ viết những gì? trên báo nào? Ngữ đỏ mặt nói quanh, bảo "chỉ viết lách lăng nhăng cho vui vậy thôi". Biết Ngữ không muốn đi xa hơn, Trung tá Thanh dừng lại. Nhưng ông không khó chịu. Ông bồi hồi nhớ lại thời làm báo xuân ở trung học, thời ông kiêu hãnh được giao cho chức trưởng ban báo chí trong ban chấp hành học sinh trường Nguyễn Trãi suốt ba niên khóa liền. Cậu học sinh đệ nhị cấp hồi đó, mỗi năm được cầm một tập giấy và cây bút Bic lên phỏng vấn thầy hiệu trưởng, thầy giám học, thầy tổng giám thị về rất nhiều vấn đề quan trọng. Xin thầy cho biết ý kiến về vai trò của người học sinh trước vận mệnh đất nước? Nền giáo dục hiện tại đã đáp ứng được nhu cầu lịch sử của dân tộc hay chưa? Những gì cần làm để tương quan thầy trò ngày nay được tốt đẹp? Mỗi năm chỉ vào dịp xuân về, trưởng ban báo chí mới có cơ hội được đặt những câu hỏi nặng ký như vậy, và vì các thầy rất ít có dịp được phỏng vấn, nên các câu trả lời cũng rất nặng ký. Các thầy căn dặn cho xem lại bản ghi cuộc phỏng vấn, thêm chỗ này, sửa chỗ nọ. Trưởng ban báo chí cao giá như ông chủ bút cao giá trước các cộng tác viên biên tập.

    Nhưng niềm hãnh diện ấy chưa hấp dẫn bằng việc đi khám phá những "tài năng văn chương" mới. Nghe danh Thúy Lan làm thơ hay từ lâu rồi. Cho tụi này một bài báo xuân đi. Có phải Thu Nga viết bài "Xuân Nhớ Mẹ" trên báo xuân năm ngoái không? Giấu kỹ lắm, nhưng ai không biết! Cho một bài tùy bút mùa xuân nhé! Hầu hết các "tài nãng mới" đều là các cô đệ tam đệ nhị đệ nhất, cô nào cũng đẹp như mơ, nên cuộc khám phá phát hiện tài năng mới cho mùa xuân dù nhì nhằng rất mất thì giờ nhưng cũng rất thích thú. Bên nam sinh cũng có nhiều tài năng mới dư sức viết các bài lý luận chính trị nẩy lửa, các truyện ngắn đầy đủ tiếng súng và tiếng khóc. Anh trưởng ban báo chí khỏi cần mất công tiếp xúc năn nỉ, nhưng lại được cái oai làm người chọn bài.

    (còn tiếp)

    Nguồn: Mùa biển động. Tiểu thuyết 5 tập của Nguyễn Mộng Giác. NXB Văn Nghệ, Hoa Kỳ, xuất bản từ 1982-1989). Tập 1: Những đợt sóng ngầm (1984), 2. Bão nổi (1985), 3. Mùa biển động (1986), 4. Bèo giạt (1988), 5. Tha hương (1989). Bộ truyện này tái bản nhiều lần.

    www.trieuxuan.info

    Mục lục: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập49,786,036

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/