Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập41,578,283

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Truyện ngắn

Ngôi mộ có hai hài cốt

Xuân Đài

  • Thứ hai, 10:23 Ngày 13/04/2009
  • Làng Tân Mỹ Đông nằm dưới chân núi Tịnh Hồng, trước năm 1975 là vùng “quốc gia”. Ban ngày quốc gia điều khiển về hành chính, ban đêm “Việt cộng” kiểm soát mọi mặt. Trong làng nhiều người đi lính hai phía, phía nào cũng có sĩ quan cấp tá, cấp úy và binh nhất, binh nhì… Khi đất nước thu về một mối, các ông sĩ quan cộng hòa đi học tập ở các trại ngoài Bắc. Các ông sĩ quan giải phóng, ít lâu sau người về hưu, người phục viên. Các ông sĩ quan cộng hòa dần dần được tha, phần lớn ra nước ngoài định cư, người ở lại quê làm ăn không nhiều. Làng Tân Mỹ Đông chỉ có hai dòng họ, họ Huỳnh và họ Phan. Tình quê hương, gắn bó đã hơn ba trăm năm nay, việc phải cầm súng đánh nhau là chuyện của một thời, chuyện của quá khứ dù quá khứ chưa xa. Hòa bình rồi, chính quyền địa phương, lúc này lúc nọ có phân biệt đối xử, còn nhân dân thì không, cư xử với nhau, bao bọc, che chở, thương mến bằng tình làng nước, tình họ hàng. Núi Tịnh Hồng cách làng không xa đã từng là chiến địa khốc liệt…

                Một hôm hai thằng nhỏ, một là Cu Dứa, một là Cu Teng, vác hai khẩu súng đã mục nát từ sườn núi về nộp cho ủy ban xã, chúng cho biết nhặt được súng khi vỡ đất khai hoang. Mấy ông cựu sĩ quan trong làng, liếc qua là phân biệt được liền, một khẩu là R16, một là AK47. Đây là súng của lính ở hai chiến tuyến khác nhau. Sao lạ vậy cà? Dân làng bàn tán xôn xao. Anh Ba Râu trước là trung sĩ Việt Nam cộng hòa, tợp một ly rượu rồi phán:

    - Chuyện này tôi rành sáu câu.

                Những người lớn tuổi trong làng không ai lạ gì đơn vị quân dù của Ba Râu đã từng quần đảo với quân giải phóng ở trên các cao điểm núi Tịnh Hồng. Ngay ngày hôm đó, hai thằng nhỏ đi cùng mấy anh xã đội và Ba Râu đến chỗ nhặt được súng. Hai đứa cho biết chúng lượm súng khi đào xới dưới độ sâu gần nửa mét. Ba Râu nhận định, vậy thì quanh đây sẽ có hai hài cốt của hai người lính ở hai phía.

                Anh xã đội trưởng gật gù, thấy Ba Râu nói có lý.

                Chính quyền xã liền huy động dân quân ra hiện trường đào xới. Dân làng nhiều người mang theo cuốc, xẻng, phụ giúp với đám trẻ. Đào xới toát mồ hôi hột chẳng tìm thấy gì ngoài những hòn đá nhỏ, hòn đá to. Nhiều người đã nản lòng, nghi ngờ nhận định của Ba Râu. Không chịu thua, Ba Râu lý giải: Đây là lưng chừng núi – Ba Râu ngước mắt lên đỉnh núi nói tiếp – trên đó Việt Nam cộng hòa đặt là cao điểm 115, còn phía giải phóng gọi là gì tôi không rành. Ông lão Huỳnh Để, hai hàm răng đã đi sơ tán hết, cười móm mém, nói đùa: giải phóng đặt là Đồi xương tan.

    Ở làng Tân Mỹ Đông, ngoài Ba Râu còn có Bảy Bùi là thượng sĩ quân giải phóng, từng tham chiến các trận đánh ở núi Tịnh Hồng. Thời niên thiếu hai anh cùng giăng câu bắt cá, mò cua bắt ốc với nhau, lớn lên cầm súng ở hai phía, trở thành… kẻ thù. Bây giờ lại là bạn thân mở lò làm bánh tráng. Theo Bảy Bùi và Ba Râu, câu chuyện về hai khẩu súng có thể kể gọn lại thế này. Cao điểm 115 trước đây lính Việt Nam cộng hòa chiếm giữ để bảo vệ chi khu Nước Trong và khống chế hoạt động của du kích làng Tân Mỹ Đông và những làng kế cận. Năm bảy hai, quân giải phóng tập kích đánh chiếm được cao điểm. Một tiểu đoàn quân giải phóng, súng ống đầy đủ, quyết giữ cho được điểm cao có tầm chiến lược này. Mỹ và quân lực Việt Nam cộng hòa uất ức, quyết giành lại ngọn đồi bị mất. Chuyện đó xảy ra, chỉ sau hơn mười ngày. Máy bay phản lực Mỹ, hết tốp này đến tốp khác, dội bom cao điểm. Quân giải phóng tổn thất khá nặng. Tiểu đoàn trưởng hy sinh. Chính trị viên và tiểu đoàn phó hội ý chớp nhoáng, lệnh cho các chiến sĩ rút xuống lưng chừng núi, sẵn sàng chặn đánh bộ binh của đối phương. Đối phương từ chân núi hò reo tiến lên. Khi quân lính của họ chỉ còn cách chưa đầy mười mét, quân giải phóng núp sau các hốc đá, gốc cây, bắt đầu nổ súng. Và đối phương bắn trả quyết liệt. Trận đánh giáp lá cà xảy ra ngay tức khắc…

    Hai khẩu súng của quân đội hai bên vừa tìm thấy là sao đây? Bảy Bùi và Ba Râu đều có chung một nhận định, hai người lính, hết đạn, quẳng súng và đánh nhau bằng tay không. Chính quyền và nhân dân tin vào nhận định này nên đã đào xới xung quanh hai khẩu súng, nhất là phía dưới chân núi. Bảy Bùi phán một câu nghe có lý: hai anh lính này hết đạn, “chơi” nhau bằng tay, cả bằng răng nữa, không phân thắng bại, rồi ôm ghì lấy nhau cùng lăn xuống. Đá tai mèo nhọn hoắt, gốc cây bị bom đạn phạt ngang nhọn như chông thì thân xác nào chịu cho thấu. Hai thi thể của hai người lính còn nằm lẩn khuất đâu đây trong một cái hố, có thể là hố bom… Do bão lụt trong nhiều năm đã lấp vùi họ.

    Ba Râu lạnh lùng nói thêm:

    - Hai đứa chết mà không buông nhau ra, tôi tin là như vậy.

    Nhắm theo đường thẳng của hai khẩu súng vừa tìm được, dân làng đào xới ở nơi thấp nhất thì tìm được xương cốt nằm ngổn ngang trong một đống, nguyên vẹn hai hộp sọ, xương sườn, xương ống tám chi của hai người. Bất ngờ nhất là nhặt được một lọ péniciline đóng nút, buộc chặt bằng dây thép mỏng. Trong lọ có mảnh giấy ghi họ tên, năm sinh và số nhà ở Hà Nội. Bảy Bùi reo lên, đây là thằng lính giải phóng nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Trong lúc lau chùi bùn đất ở các chi, bà con lại phát hiện một cái lắc bằng nhôm khắc tên họ, số lính và lại có địa chỉ ở đường phố Sài Gòn.

    Bảy Bùi cười cười nói với Ba Râu: thằng này là chiến hữu của mày đó cha nội. Ông xã đội trưởng nghiêm mặt: thôi đi Bảy Bùi, đừng đùa cợt vô duyên trước linh hồn người đã khuất.

    Hai người lính khi trở về với đất có thể đều ở tuổi hai mươi, sinh cách nhau mấy ngày, nói chính xác, anh lính Sài Gòn hơn anh lính Hà Nội tám ngày và cả hai có một đức tính giống nhau, cẩn thận, linh cảm mình có thể chết bất cứ lúc nào. Bà con làng Tân Mỹ Đông, không ai nói ra, song đều thầm cám ơn hai người lính trẻ đã để lại địa chỉ cho họ tìm kiếm hai gia đình đến nhận hài cốt con mình…

    Hài cốt hai anh được đưa về làng, dùng cồn rửa sạch từ hộp sọ cho đến từng đốt xương. Nhiều người ngồi quanh khóc xụt xịt. Má Tám Gừng nấc lên, nghẹn ngào như khóc hai thằng con trai. Má lau nước mắt, hỏi: tụi bây tính sao để phân biệt xương cốt mà tách hai thằng ra hai bộ.

    - Việc này dễ ợt – Anh Phó Chủ tịch xã nói – đưa đi thử ADN là phân biệt được liền, có điều hơi tốn kém.

    Khác với mọi lần, Ba Râu nói nhẹ nhàng:

    - Việc liên hệ với hai gia đình ở Hà Nội và Sài Gòn để tui và thằng Bảy Bùi lo. Cứ nhắc điện thoại lên hỏi bưu điện là tìm được số phôn của thân nhân cả hai.

    Mọi người lại bàn tán xôn xao. Người thì bảo nên thử ADN để phân biệt hài cốt nào là của anh lính giải phóng, hài cốt nào là của anh lính cộng hòa để báo cho thân nhân hai bên đến nhận con mình về chôn cất. Ý kiến của má Tám Gừng là hai đứa đã ôm nhau, ngủ vùi mấy chục năm nay, đã trở thành anh em, bạn bè không còn thù hận nhau nữa, nói cho ngay lúc sống sẵn khẩu súng trong tay thì cứ bắn đại, chứ thực lòng chúng nó chẳng căm thù nhau. Theo tui là cứ để vậy chôn chung vào một mồ, vườn nhà tui rộng, cho hai đứa về nằm đó, hàng ngày tui lo nhang khói, hoa kiểng và cây trái để cúng, cầu mong tụi nó phù hộ cho bà con xã mình, bà con cả nước làm ăn thịnh vượng.

    Dân làng Tân Mỹ Đông đứng vòng quanh hai thanh niên vắn số, lặng đi một lúc trước ý kiến đột ngột, không ai ngờ tới của má Tám Gừng. Một lúc sau, anh Phó Chủ tịch xã, phụ trách văn xã, giọng trầm trầm nói vừa đủ cho mọi người nghe:

    - Đem thử ADN, tốn kém bao nhiêu đi nữa, dân làng mình cũng thừa sức đóng góp, chuyện nhỏ mà, nhưng tôi thấy việc sắp đặt của má Tám Gừng vừa có lý, vừa nhân ái, hợp lòng dân, cứ vậy mà làm, ai không đồng ý với má Tám giơ tay.

    Chỉ có nước mắt chảy ròng trên những khuôn mặt già nua, trên những khuôn mặt bầu bĩnh của các cô gái, trên những khuôn mặt thanh tú của các chàng trai, tuyệt nhiên không có ai giơ tay phản đối đề nghị của má Tám cả. Anh Phó Chủ tịch kết luận: vậy là chúng ta đều đồng lòng chôn chung hai người vào một mộ và mai táng tạm thời ở vườn nhà má Tám Gừng. Mai mốt hai gia đình Hà Nội và Sài Gòn đến nhận hài cốt hai con mình, nếu họ không bằng lòng chôn chung thì chúng ta sẽ làm theo ý họ.

     

    ***

    Nhờ sự kiên nhẫn của Bảy Bùi và Ba Râu, bưu điện Hà Nội đã cho biết số điện thoại của gia đình anh lính Hà Nội, Nguyễn Văn Thà. Theo Bảy Bùi, bà mẹ anh Thà đã gần 80 tuổi vừa trò chuyện, vừa khóc nức nở trong điện thoại, do vậy, Bảy Bùi phải gọi nhiều lần, ráp nối lại mới hiểu được ý của bà già anh Thà. Mẹ anh Thà đã báo cho các anh chị của Thà và bà con trong dòng họ, ai cũng mừng mừng tủi tủi và cho biết gia đình sẽ kéo một đoàn về quê chúng ta vào một ngày gần đây, dân làng mình chuẩn bị đón tiếp ngay từ bây giờ là vừa. Còn Ba Râu được “phân công” liên lạc qua bưu điện Sài Gòn để tìm thân nhân anh lính cộng hòa, Phan Nhật Thanh, thì không suôn sẻ lắm. Gọi tới nhà anh Thanh, chủ nhà nói giọng thân tình, vui vẻ, nhưng lại cho biết ông là chủ ngôi nhà này nhưng mới mua lại chủ cũ hơn một năm nay. Chủ cũ là một ông cán bộ cấp cao đã nghỉ hưu, bán lại cho ông với giá hơn hai nghìn lượng vàng. Còn chủ thật sự của ngôi nhà sinh sống trước năm bảy lăm, hiện ở đâu ông không rõ, nhưng theo bà con khu phố thì gia đình này đã vượt biên từ sau giải phóng ít lâu. Tui phải gọi điện thoại nhiều lần, lúc gặp người này, lúc gặp người nọ trong gia đình. Anh con trai nói chuyện với tui nhiều lần, phần lớn là anh chủ động gọi, anh cười cười bảo để cho tui đỡ tốn tiền. Sao lại có người tốt bụng vậy! Qua cách nói chuyện của ông chủ nhà, của anh con trai và những thành viên trong gia đình, tui nhận ra họ là dân sinh sống ở Sài Gòn lâu năm. Họ cho biết, sẽ tìm thân nhân gia đình anh Phan Nhật Thanh qua phương pháp lên mạng internet, họ bảo sẽ vào các oep, oep, lóc, lóc (Web, Blog) gì đó, tui đâu có rành. Anh con trai, lớn tuổi hơn tui là cái chắc, còn nói sẽ tìm qua các báo tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp… trên toàn thế giới. Cách tìm tin tức người thân trên báo, họ không nói rõ mà dù có nói, Ba Râu tui cũng không hình dung nổi. Cả gia đình khi nói điện thoại với tui đều nhấn mạnh một điều, chắc như đinh đóng cột: nhất định sẽ tìm được thân nhân Phan Nhật Thanh. Và tui cũng xin thưa với bà con là gia đình ở Sài Gòn vô cùng cảm động trước tấm lòng của xã mình, và họ khen quyết định chôn chung hai người vào một mộ ở vườn má Tám Gừng là đúng đắn, rất hợp với đạo lý người Việt Nam…

    Nam Bộ đã vào mùa mưa, ông trời cứ sụt sịt suốt ngày, chắc động lòng thương cảm hai người lính chết lúc còn quá trẻ trong cuộc chiến tranh đã lùi xa. Dân làng Tân Mỹ Đông ngày ngày trông ngóng thân nhân gia đình Nguyễn Văn Thà tít tắp ngoài Hà Nội vào. Và ngày ngày trông ngóng tin tức của gia đình xa lạ ở Sài Gòn cho biết kết quả việc tìm kiếm gia đình Phan Nhật Thanh đang sống ở phương trời xa lắc nào đó.

    ***

    Bà mẹ Phan Nhật Thanh từ Mỹ gọi điện cho Ba Râu. Bà nói giọng bình tĩnh. Sau khi kể cho anh nghe về việc gia đình ở Sài Gòn cất công tìm kiếm gia đình bà, bà gửi lời cảm ơn bà con trong xã. Cảm ơn anh và má Tám Gừng. Bà cảm ơn quá nhiều lần làm Ba Râu mắc cỡ phải lặp đi lặp lại câu: không có chi, không có chi đâu bác.

     

    Thật tình cờ, hai gia đình của hai người lính về làng Tân Mỹ Đông nhận hài cốt con mình vào đúng một ngày. Bà mẹ và chị gái anh lính Sài Gòn Phan Nhật Thanh đáp máy bay xuống Tân Sơn Nhất, ở lại thành phố nghỉ ngơi một ngày, sáng hôm về nhà Má Tám Gừng lúc chưa đến mười giờ trưa. Gia đình anh lính Hà Nội, Nguyễn Văn Thà xuống sân bay, thuê taxi đi thẳng về xã Tân Mỹ Đông, lúc đã xế chiều. Gia đình anh kéo vào những bốn người, bà mẹ, anh trai, chị dâu và chị giái.

    Hai bà mẹ đều đã gần tám mươi, ôm lấy nhau, nấc lên từng hồi. Thân nhân hai gia đình đều khóc sụt sịt, bà con xã Tân Mỹ Đông đứng vòng quanh không ai cầm được nước mắt. Cán bộ Ủy ban xã, tiếp gia đình hai người lính ngay trong ngôi nhà rộng rãi, thoáng mát của má Tám…

    Cách đây ít lâu, được sự ưng thuận của mọi người, má Tám lên thị xã mua hai chiếc tiểu sành, dùng rượu rửa lại hài cốt hai người lính lần nữa rồi cùng cháu nội, năm nay đã gần bốn mươi tuổi, sắp xếp theo ý của bà. Má Tám cho mọi người hay, hai anh lính có sức vóc và chiều cao khác hẳn nhau. Cháu nội má Tám, con anh liệt sĩ hy sinh năm bảy ba vốn là một bác sĩ, căn cứ vào hộp sọ, xương sườn, xương tứ chi, anh có thể phỏng đoán một người nặng trên sáu mươi kí lô, cao khoảng một thước bảy mươi, một người nặng trên dưới năm mươi kí lô, cao trên một mét năm mươi. Hai bà cháu, xếp những lóng xương chi tay, chi chân có độ dài bằng nhau vào tiểu sành khác nhau, mỗi tiểu sành một hộp sọ cũng là theo sự phán đoán của anh bác sĩ, chính xác hay không… chỉ có trời biết, còn những xương đốt ngón chân ngón tay phần lớn đã vữa vụn, má Tám bỏ đại vào hai tiểu…

    Ngôi mộ chôn chung hai tiểu sành nằm ở góc vườn dưới gốc cây gòn lớn, cao, tán rộng, tỏa bóng mát lên hài cốt hai anh. Con cháu trong nhà má Tám và dân làng lát một lớp cỏ xanh, tươi tốt lên nấm mồ, sáng sáng khói nhang nghi ngút, quấn quýt lấy hai mộ bia, khắc họ tên: Nguyễn Văn Thà và Phan Nhật Thanh, đầy đủ ngày tháng năm sinh, chỉ không có ngày mất.

    Không chỉ có vậy, trong một gian buồng trên gác ba, má Tám còn lập bàn thờ riêng biệt, ghi tên hai anh, lúc nào cũng đầy trái cây của vùng quê Nam Bộ. Bà con ai cũng tin những người chết trẻ, chết tức tưởi đều rất linh. Trong lời van vái của mình, má Tám bao giờ cũng cầu xin hai anh sống khôn chết thiêng, báo mộng cho má biết đứa con của má tử trận, hài cốt hiện giờ nằm ở đâu. Cho đến bây giờ, hai anh chưa một lần báo mộng, dù hai anh nhiều lần đã về trong giấc ngủ chập chờn của má.

    Hai gia đình anh Thà và anh Thanh ở nhà má Tám đã gần hai ngày, tính đi tính lại vẫn chưa đi đến giải pháp cuối cùng về việc di chuyển hài cốt như thế nào. Thật lạ, hai gia đình và hai anh đều có những điểm giống nhau. Mẹ anh Thanh ở bên Mỹ đã gần ba mươi năm, con cái làm ăn phát đạt, học hành đến đầu đến đũa, đều có cơ ngơi riêng cùng sống trong một thành phố, đã mua một miếng đất làm nghĩa địa cho dòng họ. Mồ mả ông bà hai bên nội ngoại, được bốc lên, hài cốt được thiêu, cho vào lọ mang từ Sài Gòn qua… Gia đình anh Thà, sinh sống ở Hà Nội, các anh chị ruột, đều có nhà riêng, mở công ty tư nhân, kinh doanh phát đạt. Nghĩa địa của dòng họ rộng rãi, nằm ở huyện Chương Mỹ - Hà Tây.

    Qua câu chuyện của hai gia đình, bà con Tân Mỹ Đông ghép lại từng mảng, biết được điều này. Nguyễn Văn Thà đang học năm thứ hai, khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội thì đi bộ đội. Anh cùng đồng đội, ngược tàu lên Phú Thọ về một làng quê rừng cọ đồi chè, huấn luyện hơn hai tháng thì đi thẳng vào chiến trường. Trước lúc đi, bịn rịn với cô bạn gái được dăm phút ở bến xe dã chiến dọc đê sông Hồng. Và từ đó, hai người chia tay mãi mãi. Còn Phan Nhật Thanh đi lính khi vừa lấy xong chứng chỉ năm thứ nhất trường Luật Sài Gòn, vừa bước vào năm thứ hai được ít lâu thì nhận được lệnh động viên nhập ngũ. Thanh vào quân trường làm quen với súng đạn mấy tháng ngắn ngủi, ra chiến trường và tử trận ngay lần đụng độ đầu tiên.

    Cháu nội má Tám, đường đột hỏi má anh Thanh:

    - Trước lúc đi lính, chú ấy đã có người yêu chưa, thưa bà?

    Bà cụ vén vạt áo lau nước mắt, bùi ngùi:

    - Chưa có con ạ. Bà cũng không rành cho lắm chuyện tình cảm của chú Thanh. Chỉ nhớ ngày làm lễ cầu siêu cho chú ấy ở chùa Xá Lợi, sinh viên trường Luật, sinh viên các trường khác và bạn học thời trung học đến rất đông. Lúc đó bà xỉu lên xỉu xuống, phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Sau này các con bà kể lại, bạn bè đứa nào cũng khóc, có cô gái học đại học Văn Khoa khóc thảm thiết như khóc người bạn đời. Bà nghe vậy và biết vậy thôi, nếu cô ấy là người yêu của chú Thanh thì cũng chỉ là mối tình thời học trò.

    Ban đầu hai gia đình Hà Nội và Sài Gòn muốn đưa hài cốt hai anh thử ADN để phân biệt. Lúc mẹ anh Thanh hỏi mẹ anh Thà là có ý định đưa anh ấy vào nghĩa trang liệt sĩ không. Mẹ anh Thà cho biết trước lúc vào Tân Mỹ Đông, dòng họ hai bên nội ngoại đã họp đến hai lần để bàn chuyện mai táng. Người bảo đưa vào nghĩa trang liệt sĩ nằm với đồng đội, người cho là, họ Nguyễn có nghĩa trang riêng ở Hà Tây thì nên đưa Thà về nằm với tổ tiên, ông bà, chú bác, cô dì, anh chị... Sắp đặt này là của những người họ nội, phần lớn là ý kiến người già. Còn bên ngoại chỉ nói ngắn gọn, mọi điều do họ nội quyết định. Như vậy là chúng tôi đã đồng lòng đưa hài cốt của Thà về chôn cất ở nghĩa trang dòng họ. Mẹ anh Thanh cũng cho hay, dòng họ Phan hiện cư ngụ ở Mỹ, có gần hai nghìn người, đầu xuân nào cũng họp ở nhà thờ họ mới xây cất ở Nam Cali, sau đó ra nghĩa địa tảo mộ thân nhân. Mộ ông nhà tôi và mộ thằng cháu nội mới sinh được mấy ngày thì qua đời cũng chôn ở đó và bây giờ hài cốt của Thanh, đưa về Sài Gòn hỏa táng, cho vào lọ, đưa sang Mỹ chôn cất ở nghĩa trang dòng họ Phan…

    Qua chuyện kể lai rai của hai gia đình, bà con Tân Mỹ Đông nhận ra một điều, hai bên đều khá giả, việc đưa hài cốt đi thử để tách biệt hai người lính ra hai phần, dù chi phí đến bao nhiêu, chuyện đó cũng trong tầm tay. Đột nhiên má Tám Gừng khóc sụt sịt, đưa ra lời bàn không ai ngờ tới:

    - Lâu nay hai đứa đã ở với tôi, dù chôn cất ngoài vườn, thiệt ra chúng vẫn luẩn quẩn ngày đêm ở trong nhà. Nói đến đó, má Tám khóc tức tưởi, nghẹn ngào… Tôi xin, hai bên gia đình cứ để hai đứa ở lại với tôi, gia đình tôi, thờ phụng tụi nó. Bây giờ Hà Nội, Sài Gòn hay Huê Kỳ cũng gần Tân Mỹ Đông, bay vèo một cái là tới, gia đình muốn cúng viếng, lúc nào mà chẳng được.

    Hai bà mẹ chạy lại ôm má Tám, dìu má ra vườn đến mộ hai con. Lúc này các má, các ông già, các anh các chị và các cháu nhỏ, lục tục kéo ra mộ, ngồi kín vòng trong vòng ngoài, khóc hai anh như khóc người ruột thịt, không ai phân biệt người lính bên này hay người lính bên kia, nước mắt dành cho hai thanh niên Việt Nam máu đỏ da vàng…

    Lát sau, mọi người kéo vào nhà. Ngồi quanh những ly trà đá, câu chuyện được bàn đi tính lại, cuối cùng hai gia đình không hề thay đổi ý định ban đầu là đưa hài cốt hai anh về an táng ở nghĩa trang hai dòng họ, một ở Hà Tây và một ở Cali. Chỉ có điều, không ai ngờ tới, hai gia đình không mang hài cốt đi thử ADN, phân biệt rành rẽ xương nào là của Thà và xương nào là của Thanh, má Tám đã phân như thế nào cứ để nguyên như vậy, dù có lẫn lộn chút ít, người này trộn với người kia. Hai gia đình thấy ý kiến của dân làng Tân Mỹ Đông vừa có lý lại có tình, hai người lính đã ôm nhau ngủ vùi mấy chục năm, họ không còn thù hận nhau nữa – mà thực ra khi sống họ có thù hận nhau đâu. Lúc còn sống cho đến khi ôm nhau, bóp cổ nhau, thậm chí cắn xé nhau, chắc chắn, cả hai không hề nhìn rõ khuôn mặt trẻ trung, nhàu nát, và thơ dại của nhau. Lịch sử buộc họ hành động một cách bản năng như vậy. Lịch sử đã qua, thế sự đã qua, từ đó đến nay, linh hồn họ phiêu diêu trên bầu trời, họ đã trở thành anh em của nhau, bạn bè của nhau… Qua trò chuyện, hai gia đình đều nói rõ, người cao lớn là anh thanh niên Hà Nội đã từng tham gia đội bóng chuyền của trường đại học. Anh sinh viên trường Luật Sài Gòn, sống trong một gia đình khá giả, các anh chị đều cao lớn, còn anh thì nhỏ bé, thấp và gầy, theo như bà mẹ cho biết, khi sinh anh là đẻ non, phải nuôi trong lồng kính của nhà thương một thời gian dài…

    Gần hai ngày lưu lại Tân Mỹ Đông, hai gia đình đã bàn với nhau, người cao lớn sẽ đưa về Bắc, người nhỏ con sẽ đưa sang Mỹ. Biết được vậy, người khóc vật vã đầu tiên vẫn lại là Má Tám, kéo theo tiếng nấc của nhiều người. Xóm làng hầu như không bao giờ vơi nước mắt, xót thương, buồn tủi trong nhang khói quấn quýt dày đặc…

    Má Tám chạy ra góc vườn phía sau nhà, nhổ quết trầu vào gốc cây, lấy khăn lau miệng rồi thủng thẳng:

    - Hai gia đình đã làm như vậy, tui ưng cái bụng lắm. Bây giờ, tui chỉ nói một lời cuối là vầy, mỗi nhà cho tôi một tấm hình để tui gắn lên bàn thờ hai đứa, ngày ngày nhang khói cho tụi nó như từ lâu rày tôi với các cháu trong nhà và bà con lối xóm vẫn làm.

    Má Tám vừa dứt lời, hai gia đình liền mở va li đưa ra hai tấm ảnh. Mọi người vây quanh, nâng ảnh lên, đặt xuống, lại nâng lên, ngắm nghía trầm trồ: Chú nào cũng đẹp trai, phúc hậu, vậy mà đều vắn số.

    Hai bà mẹ của hai anh gần như nói cùng một lúc: chúng tôi để lại hai tấm ảnh này cho má Tám.

    Má Tám húng hắng ho, ngoảnh sang Ba Râu, nói như ra lệnh:

    - Thằng ba cầm hai tấm hình ra thị trấn, đến tiệm vi tính làm liền hai tấm. Nhớ mua khung thật đẹp lồng vào.

    Ba Râu nói: Tiệm internet họ làm nhanh lắm, không chỉ chính xác mà lại còn có khi đẹp hơn ảnh gốc. Con lấy xe đi liền.

    Hai gia đình, rút tiền đưa cho Ba Râu. Ba Râu liếc nhìn má Tám bắt gặp cái lắc đầu của má. Vốn là người nhạy cảm, Ba Râu hiểu không được lấy tiền của họ, việc tiền nong để má lo. Má Tám kéo tay Ba Râu dắt ra ngõ, rút tiền đưa cho anh – đưa bao nhiêu không ai nhìn thấy – và giục Ba Râu về lấy xe đi ngay.

    Hôm sau, được sự phụ giúp của dân làng, má Tám dựng rạp giữa sân, mổ gà, mổ vịt, giết heo… “làm giỗ” cho hai anh thật linh đình. Người dự đám, hết lớp này đến lớp khác, có dễ cả trăm, uống thật nhiều, nhậu nhẹt tưng bừng. Khác với nhiều đám giỗ từ trước tới nay, lần này không ai say bét nhè, nói năng tầm bậy, tầm bạ. Đó cũng là điều lạ ở Tân Mỹ Đông.

    Xế chiều hôm đó, chiếc xe hơi máy lạnh, hai mươi bốn chỗ ngồi, chở hài cốt và di ảnh các anh lồng trong khung gắn ở đầu xe, trên nóc là những vòng hoa của các đoàn thể trong xã và bà con lối xóm phúng viếng. Đoàn người chầm chậm đi sau xe, tiễn hai anh ra đến lộ.

    Trực chỉ Sài Gòn, xe hơi lăn bánh từ từ rồi… tăng tốc.

    Má Tám nhìn theo xe và lại khóc…

    Những người đứng quanh má, chắc không ai nghĩ là mình hiểu hết được nỗi đau của những bà mẹ Việt Nam, dù chiến tranh đã đi vào quá khứ.

    8-2001

     trieuxuan.info

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập41,578,283

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/