Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập36,532,404

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Nhớ về Tết Quý Sửu

Nguyễn Thế Tường

  • Thứ tư, 05:56 Ngày 10/02/2021
  • Đó là buổi sáng ngày 29 tháng Chạp cận Tết Quý sửu 1973, một thời khắc không bao giờ quên trong cuộc đời dù đã chẵn bốn mươi tám năm trôi qua.

          Nhưng, xin trở lại với thời điểm bốn ngày trước đó, ngày 25 tháng Chạp năm Nhâm Tý nhằm ngày 27/1/1973. Hiệp định Pa-ri về lập lại hòa bình ở Đông Dương đã được ký kết nhưng phải hôm sau, bảy giờ sáng 28/1, mới có hiệu lực. Nghĩa là, còn gần một ngày một đêm nữa có thể choảng nhau. Và, chính cái khoảng thời gian mười mấy giờ còn lại này đôi bên mới đánh nhau dữ dội để tranh thủ chiếm những vị trí có lợi cho sau này. Chiến dịch Quảng Trị bắt đầu từ ngày 30/3/1972 đã kéo dài gần tròn mười tháng và trở thành một trong những chiến dịch dài ngày nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới. Sau trận đấu Tăng quyết tử giữ cảng Cửa Việt, chừng hơn bảy giờ sáng 26 tháng chạp, tôi thoát được ra khỏi xe, ôm đầu máu chạy ra xa chiếc xe Tăng thân yêu đang cháy dữ dội và đạn trong xe nổ ùng oàng rất dễ bị sát thương oan. Lạ, lúc hiểm nghèo thì rất khỏe mà đến khi được khiêng về trạm phẫu, lên xe chuyển đi thì sức lực tan biến hết, mê man bất tỉnh cho đến sáng hôm sau, hôm sau nữa. Tỉnh dậy ở một trạm chuyển thương, hỏi, giật mình biết đang ở ngay tại quê hương mình. Làng Xuân Bồ, xã Xuân Thủy, huyện Lệ Thủy, thượng nguồn sông Kiến Giang, lúc ấy đang là trạm trung chuyển thương binh. Không lực Mỹ ngừng ném bom từ ngày 15/1/1973, đã được gần nửa tháng. Bà con hân hoan chuẩn bị đón cái tết hòa bình đầu tiên trên miền Bắc. Trời se lạnh, người ta phát đồng loạt áo ấm cho thương binh. Khốn thay, vì bị mảnh đạn vào sọ, bông băng to sù trên đầu, nên, dù loay hoay xoay xở hồi lâu tôi vẫn không thể chui qua cái áo sợi cổ lọ. Một nhóm dân quân đến chuyển chúng tôi xuống bến đò để lên thuyền xuôi Kiến Giang chuyển tiếp ra Quân y viện 112. Khi được khiêng lên cáng, chuyển  xuống thuyền, tôi quàng luôn cả cái chăn chiên. Một chân bị mảnh đạn khiến co quắp lại không đi được, trông bộ dạng tôi nằm trên cáng nên khá thảm thương. Đò xuôi dòng Kiến Giang sáng 29 tết Quý Sửu. Không khí đón xuân thắng lợi tưng bừng ở mỗi ngõ xóm. Loa phóng thanh công suất lớn ở hai bờ phát liên tục ca khúc “Việt Nam trên đường chúng ta đi” với giọng nam cao của Doãn Tần. Dòng nhạc và ca từ rất hào sảng “... Đường ta đi ánh lửa soi đêm dài, đường ta về trong nắng ấm ban mai…Việt nam! Việt Nam! Qua từng bước gian nan lớn lên rồi đẹp những mùa xuân” Và, cũng chính trong đoạn ca từ ngắn ngủi ấy như cũng đã tiên liệu một phần, rằng, đất nước còn một chặng đường gian lao nữa, những người lính sẽ còn tiếp tục hành quân: “Ta sẽ đến nơi đâu còn giặc, ta chưa về khi tổ quốc chưa yên…” Thuyền dần xuống hạ lưu, sắp đi qua làng tôi. Con sông Kiến Giang bắt nguồn từ núi Quan Độ bắc Quảng Trị, chảy theo hướng Tây Nam - Đông Bắc. Gần đến làng Xuân Bồ nói trên thì trở hướng Nam - Bắc, về hạ nguồn lại chia đôi nên lòng sông rất nhỏ. Ở mỗi bến sông, không khí đón xuân càng hiện rõ. Ngày ấy, hầu như tất cả những sinh hoạt thường nhật đều gắn với dòng sông. Ngày áp tết, lại là cái tết sau khi vừa có lệnh ngừng bắn nên không khí hân hoan gấp bội. Mỗi bến sông đều chật người đang lau chùi vật dụng, đãi gạo nếp đậu để gói bánh. Càng dần về hạ nguồn, tâm trạng tôi càng xốn xang bải hoải. Thuyền lại chèo áp sát làng tôi. Có người nữ dân quân chèo thuyền trẻ, đẹp khiến cho không khí tốp thương binh trên thuyền trở nên sinh động, chuyện qua lại râm ran. Cô gái hỏi:

    - Các eng quê ở mô?

    Nhiều người trả lời. Đa số quê ngoài Bắc. Thấy tôi nằm quàng tấm chăn chiên có vẻ tội nghiệp, cô gái có vẻ quan tâm hơn, hỏi riêng:

    - Còn eng, ở tỉnh mô?

    - Quảng Bình.

    - Nỏ phải.

    - Sao không phải?

    - Vì eng nói giọng Bắc.

    Thú thực, tính đến lúc ấy, tôi xa quê đã sáu năm, nên đã có thể uốn lưỡi nói giọng Bắc (giả cầy).

    - Rứa eng ở huyện mô?

    - Lệ Thủy

    - Ơ, cái eng ni! Thì eng đang ở Lệ Thủy đây thôi. Rứa ở xã mô?

    - An Thủy.

    - Thôn mô?

    - Lộc An.

    Cô gái như reo lên:

    - Eng giả đò. Rứa thì... eng con ai?

    Tôi nín lặng chốc lát, cố kìm nén cảm xúc rồi nói ra tên thân Phụ và thân Mẫu, còn kể thêm tên các anh chị ruột nữa. Cô gái thả tay chèo, tròn mắt ngạc nhiên. Vì sao? Phải vài năm sau tôi mới biết gia đình cô là sui gia với người nội thân nhà tôi. Chỉ là tôi ra Bắc đã khá nhiều năm nên chưa tỏ mặt.

      Các bạn có hình dung được không, đúng lúc ấy, chiếc thuyền từ từ đi ngang qua bến nước xóm tôi. Trên bậc bến đang rất nhộn nhịp. Ngày ấy, dân quê tôi còn dùng nước sông. Nước Kiến Giang trong mát và chưa ô nhiễm như bây giờ, tất tật đều xuống bến. Chiều 29 tết, cái tết đầu tiên sau khi ngừng bắn mấy ngày. Bất ngờ, cô dân quân chèo thuyền kêu:

    - Tề, đến nhà eng rồi, có ghé vô khôông? Ui ui, ai như Bác gái đó tề...

                                                                *

      Các bạn ơi! Bây giờ đây, sau gần nửa thế kỷ trôi qua, có còn nhiều người âm thầm nhớ lại phút giây ngày trước, từ chiến trường, sống sót trở về mái nhà xưa tâm trạng thế nào không? Còn tôi, khi chiếc thuyền hai tay chèo của dân quân cứ lừ lừ đi ngang qua bến nước, trái tim tôi như... mềm ra. Khúc sông qua đoạn này lại cong cong, sách chữ hán gọi là Loan. Thuyền từ thượng nguồn xuôi xuống thường bẻ lái áp sát vào bờ sông phía làng tôi, dân gian gọi là “léo khút”, ngắn được vài mươi mét hành trình. Từ xa nhìn tới, thấy đông người trên bến, tôi đã không dám nhìn lên. Một năm rưỡi trước, hết năm thứ hai khoa Ngữ Văn trường đại học Tổng Hợp Hà Nội, nhận giấy báo nhập ngũ của bộ chỉ huy quân sự thủ đô, tôi về nghỉ hè một tháng để ngày 6/9/1971, chính thức “gác bút nghiên”. Đã mặc quân phục huấn luyện chính quy lại qua trường lái xe Tăng, cũng nghĩ rằng sẽ có dịp về làng trong tư thế tương đối “hoành tráng” chút đỉnh. Bây giờ, xuất hiện trong bộ dạng “yếu lính” thế này, thật lòng tôi không muốn. Nhưng, tiếng kêu của cô dân quân xinh đẹp khiến tôi bất giác nhìn lên bến: Trời! Mạ tôi ngồi kia, giữa một đám đông bà con nhộn nhịp. Người đang nhẩn nha lau rửa từng tấm lá chuối sứ. Quê tôi gói bánh chưng, bánh đòn (bánh tét) bằng lá chuối sứ (chuối hột). Trong thoáng chốc, cùng với những người khác, Mạ tôi ngước nhìn ra chiếc đò chở thương binh đang chầm chậm lướt qua. Ngày ấy, giao thông nông thôn quê tôi chủ yếu bằng thuyền. Và cái hình ảnh những con thuyền chở thương binh xuôi sông hàng ngày đã quá quen thuộc. Cô dân quân vẫn dừng tay chèo nhìn tôi chờ đợi. Chỉ cần tôi lên tiếng:- “Ghé vào cho một lát!” là chiếc đò lập tức bẻ lái ghé ngay. Và, điều gì sẽ xảy ra... Mạ tôi, năm ấy đã sáu ba, sáu tư. Tuổi sáu mươi ngày ấy ở nông thôn đã là già yếu. Nuôi bảy đứa con ăn học trong những năm tháng ngặt nghèo qua hai cuộc kháng chiến, lưng người đã còng xuống, cơ thể gầy guộc thật đáng thương... Bắt đầu, Mạ tôi sẽ mếu máo, rồi khi thấy cả đầu tôi băng gạc trắng toát, một chân co quắp không duỗi ra được thì bà sẽ khóc ầm lên, kể lể xót xa nọ kia. Rồi thì Ba tôi hốt hoảng chạy từ trên nhà xuống bến, kéo theo các anh chị tôi, rồi bà con trong họ, rồi láng giềng chòm xóm. Và,... loạn cả lên. Vang làng vang xóm vì cái thằng tôi về không đúng lúc trông bộ dạng như này...

                                                        *

    Khi lái thuyền đã qua khỏi bến, cô dân quân đã lại ấn mái chèo xuống nước, nói:

    - Có phải hồi trước eng đóng quân trong nhà Bác tui không? Biết không thiếu thứ chi.

    Phải đó, em gái ơi! Tôi đã “đóng quân” ở đó từ năm 1952, khi “Bình Trị Thiên khói lửa” còn là mặt trận chống Pháp. Cho đến khi không lực Hoa Kỳ ồ ạt ném bom miền Bắc, Quảng Bình-Vĩnh Linh thành tuyến lửa, chưa qua hết tuổi thiếu niên, tôi đã hành quân bộ ra Bắc tìm chỗ học lên. Cho đến ngày đất nước gọi, chúng tôi gác lại chuyện học hành, cầm súng...

        Tròn bốn mươi tám năm trôi qua. Tôi vẫn nhớ và cảm chính xác đến từng chi tiết khoảng thời gian giữa buổi sáng một ngày áp tết Quý sửu ấy. Ngày mai, ngày kia, tôi sẽ lại về làng, để sắp xếp trang hoàng từ đường đón tết Tân sửu, sẽ có những giây phút đứng trên bến nước, ngắm lại đoạn sông Kiến giang cong cong mà sách chữ Hán gọi là “Loan”, để thuyền xuôi xuống thì bẻ lái đi sát vào bến, cho tôi có thể thấy lại Mạ đang ngồi nhẩn nha rửa sạch từng tấm lá chuối cho việc gói bánh mừng năm mới...

        Có còn hình bóng Người chăng?!

    Facebook Tường Nguyễn Thế ngày 10-02-2021

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập36,532,404

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/