Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,091,817

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Điện ảnh, âm nhạc và hội họa

Những chuyện chưa biết về cố nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ

Trần Trọng Tri

  • Thứ sáu, 11:45 Ngày 22/01/2021
  • Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ (15-11-1930/ 16-01-2009) là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc Việt Nam với rất nhiều ca khúc để đời. Nhân kỷ niệm 82 năm ngày sinh nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ (15-11-1930/15-11-2012), Giáo Dục TP.HCM thực hiện loạt bài xung quanh những chuyện chưa biết về cố nhạc sĩ này.

    Nhà văn Triệu Xuân: Trong bài báo này, tác giả không nói tới sự thật là Nhạc sỹ Phạm Thế Mỹ có hai đời vợ. Người vợ đầu có với ông người con trai, hiện làm việc tại Phòng Ca Nhạc Đài Truyền hình thành phố Hồ Chí Minh. Năm 1975, ông mới “góp gạo thổi vơm chung” cùng bà Diệu Lý.  

    Cố nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ cùng vợ và hai con (ảnh gia đình nhạc sĩ cung cấp)

    Cậu học trò “cá biệt”

    Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ thời kỳ là phóng viên Báo Quân đội Nhân dân (ảnh tư liệu gia đình nhạc sĩ cung cấp)

    Thời cắp sắch, ba mẹ của Phạm Thế Mỹ thường xuyên bị cô giáo mắng vốn vì tính ngỗ nghịch, ngang bướng của con. Vì có năng khiếu vẽ, mê thổi sáo mà lắm lúc Mỹ cao hứng vẽ ngay vào bài kiểm tra, kèm thêm dòng: “Em không làm bài được”.

    Cố nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là con út “thứ 13” trong một gia đình trung lưu ở Đập Đá, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Năm 12 tuổi, vì gia đình đông con, thiếu ăn, các anh đi tập kết, là con út nên Mỹ được ở lại đi học và sinh hoạt văn nghệ ở Trường Thiếu sinh quân Liên khu 5.

    Bướng hạng… “ưu”

    Thời cắp sách, Mỹ nổi danh không chỉ vì thổi sáo hay mà còn nhờ… bướng bỉnh hạng “ưu”. Cái bướng của Mỹ cũng lắm trò, nhiều chiêu nhưng bù lại Mỹ rất sáng dạ, tiếp thu bài nhanh. Lúc bấy giờ, cô giáo của Mỹ (sau này là chị dâu, tức vợ của nhà văn Phạm Hổ - một trong những người đầu tiên sáng lập NXB Kim Đồng) lắm lúc phải “điên đầu” vì cậu học trò ngang bướng. Khi cô giáo cho làm bài kiểm tra, có lẽ vì đêm qua mê thổi sáo nên Mỹ không làm được bài, còn viết mấy chữ: “Em không làm bài được” rồi đem nộp. Cuối giờ, cô giáo gọi Mỹ lại hỏi sao lại viết như thế?, Mỹ thành thật đáp: “Dạ, thưa cô, em không làm được thì nói không làm được. Em không thể nói khác”. Cô giáo giận, đem chuyện này mách với gia đình. Tuy ngang bướng nhưng Mỹ được thầy cô thương mến. Đối với thầy cô giáo, Mỹ rất quý trọng. Sau này, cô giáo cũng đã hiểu hơn về tính khí của Mỹ nên không còn la mắng nhiều. Lớn lên, cái tính bướng bỉnh của Mỹ vẫn không hề thay đổi, không thích gì thì nói thẳng thừng, không ngại ngùng, bất kể người đối diện là ai, ở địa vị nào. Mỹ còn có một đức tính nữa mà thầy cô giáo cũng như mọi người quý mến đó là ham học hỏi, thấy ai làm gì, học gì cũng tập tành làm theo. Cái gì Mỹ không làm được thì ngày mai, ngày kia Mỹ cố làm cho được bằng mọi cách.

    Từ nhỏ đến lớn, Mỹ chưa một lần bị đòn roi từ mẹ. Vì được mẹ rất chiều chuộng nên anh em trong nhà cũng hay ganh tị. Nhưng không vì thế mà Mỹ hư theo kiểu ông bà xưa thường nói: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”. Mỹ rất thích được mẹ gãi lưng. Khi đã bước sang cái tuổi ngũ tuần, mỗi khi ngồi đàn hay viết nhạc mà ngứa lưng thì nhạc sĩ này lại gọi: “Mẹ ơi, con ngứa lưng quá”. Mỗi lần như vậy, mẹ già vui vẻ bước đến cạnh con gãi lưng thật lâu. Trong mắt mẹ, thằng Mỹ vẫn là đứa con tuyệt vời nhất. Có thể nói, mẹ của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là người mẹ rất hạnh phúc bởi bà được con viết nhạc tặng lúc còn sống. Sau khi bài hát Bông hồng cài áo đến rộng rãi với công chúng, mẹ ông đi ngang qua nhà ai mà nghe bài hát này, bà liền khoe với giọng đầy mãn nguyện: “Thằng Mỹ làm tặng tui đó”. Bài hát Bông hồng cài áo như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng gửi gắm đến những ai đang còn mẹ. Đó là bài hát mà ông cảm tác sau khi đã đọc bài tùy bút Bông hồng cài áo của Hòa thượng Thích Nhất Hạnh. Bài tùy bút đó nói về tục lệ bạn bè gặp nhau ở Nhật Bản, ai còn mẹ thì cài áo bông hoa hồng, ai mất mẹ thì cài hoa hồng trắng. Sau này, trong dịp lễ Vu lan báo hiếu, người Việt có “quy ước” tương tự như thế. Hoa trắng tượng trưng cho sự nhắc nhở, không quên ơn đấng sinh thành. Hoa hồng là “biểu tượng” của niềm hạnh phúc, sung sướng khi còn có mẹ.

    Từ tay sáo bén duyên guitar

    Lúc nhỏ, Phạm Thế Mỹ có năng khiếu vượt trội về sáo trúc. Năm lên 7, lên 8, Mỹ trở thành tay sáo rất cừ. Cứ chiều chiều, đám trẻ chăn trâu thường tề tựu lại ở bụi tre đầu làng nghe Mỹ thổi sáo. Có đứa vì mê tít tiếng sáo của Mỹ mà quên bẵng đàn trâu, để chúng đi lạc, về bị ba mẹ cho ăn… đòn đến tứa máu ở mông. Tiếng sáo của Mỹ không chỉ được người trong làng biết đến mà còn vang xa nhiều nơi khác. Một số nghệ sĩ lúc bấy giờ nghe Mỹ thổi đều có chung nhận xét: “Thằng Mỹ là một tài năng âm nhạc, tiếng sáo của nó như rót mật vào tai”. Có người đáo để hơn, lại đánh giá: “Đúng là một nghệ sĩ sáo trúc thực thụ”.

    Tuy nhiên, lòng đam mê sáo trúc của Mỹ không được thầy (tức cha - vì thầy dạy học nên gọi cha là thầy) ủng hộ. Thầy cho rằng chơi sáo dễ mắc bệnh lao. Biết không thể lay chuyển đứa con có tính ngang bướng như Mỹ, thầy phải mua cho một cây đàn guitar. Mỹ làm quen với guitar từ đó và bén duyên với sáng tác năm 14 tuổi. Chỉ 2 năm sau, tức năm 16 tuổi, Mỹ vinh dự nhận giải thưởng Phạm Văn Đồng. Giám khảo lúc bấy giờ là nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu.

    Nhạc phẩm đầu tay của Phạm Thế Mỹ là Nắng lên xóm nghèo. Đầu thập niên 1950, ông làm công tác tuyên huấn và làm phóng viên Báo Quân đội Nhân dân. Sau 1954, ông được bố trí ở lại miền Nam. Năm 1959, ông học ở Trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn. Sau đó ông dạy Việt văn và âm nhạc tại các trường trung học tư thục ở Đà Nẵng như Bồ Đề, Tây Hồ, Sao Mai, Nguyễn Công Trứ… Những năm 1965-1966, vì tham gia đấu tranh trong phong trào Phật giáo, ông đã bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt giam. Đó cũng là thời điểm ông cho ra đời ca khúc Bông hồng cài áo. Sau khi ra tù, ông lại tiếp tục cho ra đời các ca khúc như: Hoa vẫn nở trên đường quê hương; Người về thành phố, Những người không chết… Đó là những ca khúc được phổ biến trong phong trào HS-SV Sài Gòn lúc bấy giờ.

    *

    “Người trăm năm” ở Vạn Hạnh

    Cô giáo, ca sĩ Diệu Lý tại nhà riêng

    Cô sinh viên yêu nhạc của Phạm Thế Mỹ đến nỗi buổi biểu diễn nào cũng thể hiện các sáng tác của ông. Người nhạc sĩ tài hoa và cô ca sĩ sinh viên ấy tình cờ quen nhau ở giảng đường Vạn Hạnh, sau đó đã nên duyên đôi lứa.

    Mối tình đẹp

    Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ dạy học ở Đà Nẵng đến đầu năm 1971 mới vào Sài Gòn. Lúc bấy giờ, ông công tác ở Viện ĐH Vạn Hạnh với chức vụ Trưởng phòng Văn - mỹ - nghệ. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông công tác tại Phòng Văn hóa thông tin Q.4 cho đến khi về hưu. Thời gian này ông cho ra đời nhiều sáng tác như Nhớ ơn Bác, nhớ ơn Đảng; Thắm đượm duyên quê; Lêna Belicova… Trong đó bài nhạc đỏ Nhớ ơn Bác, nhớ ơn Đảng đã đạt giải nhì Hội Âm nhạc TP.HCM.

    Những năm đầu vào lại Sài Gòn, ông có thời gian công tác (dạy nhạc) tại Trường Mạc Đĩnh Chi. Thời gian ấy, gia tài của ông không có gì quý giá hơn cây đàn guitar và chiếc xe đạp. Chiếc xe đạp ấy cũng “mưa nắng thất thường” khiến ông nhiều phen phải cho học trò “leo cây”. Không ít lần ông dắt xe đến cổng trường thì cũng là lúc học trò đã tan học. Hình ảnh ông thầy giáo bệ vệ, điển trai, có bàn tay gãy phím đàn điêu luyện nhưng thường xuyên bị vấy bẩn bởi mỡ bò vì không có tiền thay bộ nhông sên dĩa khiến xe trật sên liên tục đã in sâu vào ký ức của bao lớp học trò.

    Cũng ở ĐH Vạn Hạnh, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã tìm được “người trăm năm”. Cô là sinh viên của trường, có năng khiếu đàn, sáng tác và đặc biệt là giọng ca mê hồn, tên Nguyễn Thị Diệu Lý. Lần đầu tiên được chọn vào Đội văn nghệ Vạn Hạnh, Diệu Lý hát bài Bông hồng cài áo. Xem Diệu Lý biểu diễn, ông thầy nhạc sĩ ngồi ở hàng ghế khán giả mắt nhắm nghiền, gật gù thả hồn theo tiếng hát lên tận trời mây. Trước đó, Diệu Lý cũng được nhiều người, đặc biệt là HS-SV Sài Gòn biết đến với hình ảnh quen thuộc là ôm đàn guitar đàn hát khá ấn tượng. Việc Diệu Lý chọn bài hát Bông hồng cài áo cũng tình cờ vì cô thích bài hát này cũng như đáp ứng tính công chúng thời đó. Bản thân cô chỉ biết sáng tác đó là của Phạm Thế Mỹ nhưng đâu biết mặt mũi ông thế nào. Đến khi cô trở thành giọng ca chính của Vạn Hạnh thì Diệu Lý mới biết tác giả của Bông hồng cài áo là người thầy lâu nay chỉ huy dàn hợp xướng Vạn Hạnh. Và điều bất ngờ đến với cả hai là họ đều là người đồng hương Bình Định (quê Diệu Lý ở thành phố Quy Nhơn). Dù ông lớn hơn cô hơn 20 tuổi nhưng cả hai cùng chung quan điểm sống và nảy sinh tình cảm. Họ chính thức “góp gạo nấu cơm chung” từ năm 1975.

    Bán chén kiểu mua vé xe đò đi diễn

    Đã là vợ chồng nhưng bất kỳ buổi biểu diễn nào, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ cũng không thích ngồi ôm đàn cho vợ hát. Vợ ông cũng thế. Cuộc sống khó khăn, bữa ăn đạm bạc. Lần nọ, ông bàn với vợ lên kế hoạch đi biểu diễn vào dịp hè để kiếm tiền trang trải. Đi biểu diễn ở Nha Trang, Quy Nhơn… thì ổn nhưng lấy đâu ra chi phí cho việc đi lại, ăn uống? Đến bữa cơm, ông nói với vợ: “Anh có cách rồi”. Cách mà ông đưa ra đó là mang số chén kiểu đã sắm lúc mới về ở với nhau đi bán. Nghe nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ và ca sĩ Diệu Lý về quê diễn, địa phương cũng như bà con hết mực ủng hộ. Bà con từ các huyện cũng thuê xe lam đến từ chiều để được thưởng thức. Khán giả đông quá, sân bãi không còn chỗ, bà con lại trèo lên cây, đu cửa sổ… để xem. “Nhờ một, hai chuyến đi diễn trong hè như thế mà đủ chi phí sinh hoạt cho cả 3 tháng hè. Thời gian đó rất khổ nhưng tinh thần khá thoải mái”, bà Diệu Lý nhớ lại.

    Ca sĩ Diệu Lý nổi tiếng một thời được nhiều người yêu mến. Hình ảnh của bà trong mắt người yêu âm nhạc đến nay vẫn không phai mờ. Không biết có phải vì cái duyên trời định hay không nhưng trước khi chưa biết Phạm Thế Mỹ là ai, trong các buổi biểu diễn, bà đều trình bày những ca khúc của ông.

    Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ có một quãng tuổi thơ với ruộng đồng, rồi lại có thời gian thoát ly cùng ba lô con cóc đi khắp chiến trường Liên khu 5. Những nơi ông đã đi qua, trải qua chính là “hành trang”, là “chất liệu” để ông viết nên nhiều ca khúc dễ đi vào lòng người như thế. Trước năm 1975, Nhà xuất bản Mỹ Hạnh tổng kết Phạm Thế Mỹ đã có trên 100 ca khúc, chưa kể nhạc kịch, trường ca và hợp xướng. Và sau 1975, ông cũng cho ra đời ngần ấy ca khúc. Những ca khúc của ông sau này có triết lý sâu xa, lời lẽ tiến bộ. Có lẽ vì thế mà không được công chúng đón nhận. Ông chưa bao giờ buồn vì điều đó nhưng vợ thường an ủi: “Anh đi trước thời đại nên phải chờ. Anh không chờ được thì con cháu anh chờ”.

    Ảnh của cô ca sĩ trẻ Diệu Lý ôm cây đàn guitar ngồi hát được chọn in trên tờ vé số kiến thiết quốc gia năm 1981. Và sau này, ảnh của bà cũng được Nhà xuất bản Âm nhạc chọn in ở bìa tuyển tập Ca khúc - Trường ca Phạm Thế Mỹ vào năm 1996.

    *

    Cái tâm với nghề giáo

    Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ quan niệm, nghề giáo như nghệ sĩ làm đẹp cho đời, cho người chứ không phải nghề để làm giàu. Dù bữa ăn là cơm với rau, tương, chao triền miên nhưng ông vẫn khuyên vợ phải giữ nghề cho trọn vẹn.

    Nhiều năm dạy học ở Đà Nẵng, từng lớp học trò đi qua nhưng thầy Mỹ không quên một đứa nào. Dù đã xa cách mấy mươi năm nhưng khi nhắc đến tên học trò, ông đọc vanh vách họ, chữ lót đồng thời còn nhớ cả tên cha mẹ, địa chỉ nhà của từng đứa.

    Tấm lòng với học trò

    Sau này sống và làm việc tại Sài Gòn, nhiều học trò cũ biết chỗ thầy ở nhưng có phần ngại vì hoàn cảnh gia đình không may mắn, kinh tế sa sút nên không đến vì biết tính thầy hay lo. Biết chuyện, thầy Mỹ lại tất tả đạp xe đi tìm. Nghe tin đứa nào ở Sài Gòn là bằng mọi cách thầy tìm đến tận nhà. Biết rõ hoàn cảnh của từng đứa, cũng như cái thời thầy còn dạy ở Đà Nẵng, đến kỳ lương thầy lĩnh ra là san sẻ hết cho học trò. Có bao nhiêu thầy chia hết, dẫu biết rằng khạp gạo trong nhà đã vơi, chai mắm cũng đã cạn.

    Dù được Nhà nước cấp cho vợ căn nhà ở Tân Thuận, huyện Nhà Bè (nay là Q.7 - TP.HCM) nhưng hai vợ chồng ông lại về sống trong căn phòng tạm của Nhà Văn hóa Q.4. Đó là quãng thời gian khốn khó nhất. Nhưng với nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ông rất lấy làm vui. Vui vì gần trung tâm thành phố, học trò cũ lui tới dễ dàng. Năm ấy, có học trò cũ từ thời ông còn dạy ở Đà Nẵng đến thăm. Người học trò ấy cũng là người mà ông cất công đi tìm nhưng không gặp. Sau bao năm gặp lại, giờ tóc trò cũng đã điểm bạc, gương mặt khắc khổ, già hơn so với cái tuổi của mình. Lần gặp này đối với người học trò cũ là chẳng đặng đừng. Vì khó khăn quá mới tìm đến thầy. Đứa con của người học trò mắc bệnh hiểm nghèo và đã qua đời nhưng không có tiền đưa xác con về. Gặp lại trò cũ ông xúc động muốn rơi nước mắt. Lại nghe thêm chuyện đau lòng, thương hoàn cảnh nguy nan của trò mà nước mắt thầy giàn giụa. Những năm 1980, kinh tế gia đình ông gặp vô vàn khó khăn. Tiền lương của chồng, lương nghề giáo của vợ cộng lại chỉ đủ ăn cơm với chao, tương và rau để sống qua ngày. Khó là vậy nhưng ông cũng dốc hết tất cả tiền tiết kiệm, chỉ 20 ngàn đồng. Không thấm vào đâu, ông lại tận dụng các mối quan hệ bạn bè thân hữu, đồng nghiệp, nhà văn, nhà báo để nhờ giúp đỡ. Khi tiễn người học trò ra khỏi cửa, một lần nữa ông lại ôm mặt khóc như đứa trẻ lên ba vì vô tình nhìn thấy đôi giày của học trò đang mang bị mòn đế, thủng lỗ lớn phải lót giấy báo cho khỏi cộm.

    “Em đã đi hết con đường”

    Cả hai vợ chồng lúc bấy giờ thừa sức để có một cuộc sống khá hơn nhưng vì ông là một người làm nghệ thuật chân chính, mà đã làm nghệ thuật chân chính thì khó mà giàu. Hơn nữa, vì cái tâm với nghề giáo mà ông khuyên vợ phải bám trường, bám lớp. Bà Diệu Lý kể: “Sau ngày cưới, trước cuộc sống khó khăn, tôi có phần chao đảo, không biết có nên theo nghề giáo hay không trong khi tên tuổi của mình đã được nhiều người biết đến? Thời gian ấy tôi quyết định theo nghiệp ca hát thì cuộc sống cũng không đến nỗi nào nhưng vì quá tôn trọng anh Mỹ, vì những gì anh ấy đã từng sống, đối xử với học trò, với nghề giáo nên tôi quyết bám trụ với nghề này. Đêm nào anh cũng thỏ thẻ với tôi: “Thấy em đi dạy cực khổ, đồng lương lại không đủ sống nhưng em ráng đi”. Anh ấy đem những câu chuyện nghề nghiệp, những kỷ niệm vui, buồn kể cho vợ nghe rồi nhắn nhủ: “Nghề của mình là nghề làm đẹp cho đời, cho học trò chứ không phải để làm giàu”.

    Sau này, cô giáo Diệu Lý cũng đã có sáng tác Suốt con đường ta đi. Ca khúc này đã được xuất bản trong tuyển tập nhạc Dưới mái trường, in chung với các nhạc sĩ như Từ Huy, Phạm Đăng Khương… Con đường ta đi đó chính là con đường mà nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ mong muốn. Những ngày ông đau yếu, bà vừa phải lên lớp, vừa chăm sóc cho ông. Biết vợ mệt mỏi, đuối sức nhưng ông vẫn thỏ thẻ: “Chẳng còn bao lâu nữa là đến tuổi hưu, hãy làm cho trọn vẹn cái nghề mà mình đã theo đuổi”. Ngày ông về với đất mẹ (16-1-2009), chỉ vài tháng sau người bạn đời của ông cũng đã đến tuổi hưu. Trước khi ông trút hơi thở cuối cùng, bà nắm chặt tay ông, thủ thỉ: “Em đã đi suốt con đường”. Ông không mong con cái phải theo con đường âm nhạc nhưng khi theo cái nghề nào đó thì phải trọn vẹn, không bỏ dở giữa chừng. Ông thường răn dạy các con: “Âm nhạc khó có thể nuôi sống mình nhưng phải có nó để làm đẹp cho mình, cho đời”. Hai người con của ông bà là Phạm Bắc Đẩu và Phạm Nguyên Hạnh đều chơi đàn piano rất cừ. Con trai lớn hiện là Phó hiệu trưởng Trường Tiểu học Khánh Hội B, Q.4 và cô con dâu cũng là cô giáo. Con gái út hiện công tác trong ngành dược. Thầy Phạm Bắc Đẩu thường tâm sự với mẹ Lý: “Con cũng có thể kiếm thật nhiều tiền nhưng vì hình ảnh của ba mà con phải sống trong sạch”.

    Người đời bảo nhạc sĩ là phải đa sầu, đa cảm, thích phiêu bạt… nhưng với Phạm Thế Mỹ thì khác. Ông không có thói quen cà phê vỉa hè, không hút thuốc cũng chẳng rượu bia. Vì thế mà không ít người bảo rằng ông là một nhạc sĩ chuẩn mực, khoa học. Căn nhà nhỏ, ở đâu cũng là một góc âm nhạc là nơi bạn bè ông thường xuyên lui tới. Khi trí nhớ của ông kém, bạn bè nói chuyện đời, chuyện ngày xưa, đoạn nào ông không nhớ rõ thì hay bảo: “Để tui gọi “từ điển sống” của tui hỗ trợ”. “Từ điển sống” ấy chính là vợ của ông. Lúc cao hứng, ông không gọi vợ là “từ điển sống” nữa mà bằng một câu đầy tình ý: “Em là nỗi nhớ của anh”.

    *

    Đời nghèo mà vui

    Ca sĩ Diệu Lý  năm 1989 (ảnh nhân vật cung cấp)

    Thời gian nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ bệnh nặng nằm một chỗ, vợ ông phải làm một việc mà từ ngày đầu gặp nhau cả hai đều không thích, đó là vợ ôm đàn hát cho chồng nghe.

    Khi còn khỏe, sau mỗi lần kết thúc bài hát, ông vỗ tay tán thưởng vợ như thể ông là một khán thính giả. Sức khỏe yếu đi chút nữa, đầu ông chỉ gật thay cho những cái vỗ tay chậm rãi. Và lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi chỉ mành treo chuông thì ông chỉ có thể chớp chớp mắt.

    Cả đời thanh bạch

    Sau một thời gian dạy học, Nhà nước cấp cho bà một căn nhà ở Tân Thuận (ca sĩ, cô giáo Diệu Lý dạy Trường Tiểu học Tân Thuận, huyện Nhà Bè, sau này thuộc Q.7 - TP.HCM) nhưng chỉ ở đó một thời gian vì không tiện trong việc đi lại ca hát, làm việc cho cả hai. Vì thế, lãnh đạo Nhà Văn hóa Q.4 tạo điều kiện cho vợ chồng ông về ở trong một căn phòng tạm của Nhà Văn hóa. Trong khi bao người mong được có chỗ an cư thì ngược lại nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ bàn với vợ trả căn nhà ấy. Bà Diệu Lý nhớ lại: “Thời gian đó đồng lương nghề giáo không đủ sống, tối đi ca hát nhưng bữa ăn chỉ có cơm với tương, chao và rau. Anh Mỹ bảo mình cũng chưa đến nỗi thiếu chỗ ở, thôi thì trả lại để Nhà nước cấp cho người khác khó khăn hơn mình”.

    Sau này, nhiều nhà sản xuất băng đĩa ở nước ngoài tìm đến xin ý kiến để thực hiện một số chương trình, đêm nhạc mang tên ông, ông đều không đặt nặng vấn đề tiền bạc. Lần có một nhà kinh doanh băng đĩa về nước tìm đến thấy gia đình nhỏ của ông nằm trong xóm lao động nghèo liền buột miệng: “Tôi không nghĩ một nhạc sĩ nổi tiếng như ông mà lại sống ở khu thế này?”. Nghe vậy, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ vặn lại: “Khu thế này là khu thế nào? Với tôi, ở đây là tốt lắm rồi. Tôi không mong gì thêm nữa”. Người kia cảm thấy mình bị hớ, càng nể phục người nhạc sĩ tài năng sống một đời thanh bạch.

    Với nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, làm nghệ thuật chân chính trước hết trong đầu không bao giờ có hai chữ danh và lợi. Nói về sự thanh bạch của ông không thể không nhắc tới một mẩu chuyện nhỏ mà đến nay, vợ và hai con của ông luôn lấy đó làm điểm tựa. Chuyện của nhiều năm trước, một họa sĩ nữ đã đi khắp năm châu để xin dấu bàn tay của những người nổi tiếng thuộc các lĩnh vực in trên đất sét để trưng bày trong không gian mỹ thuật thuộc dự án lớn mang tầm quốc tế. Trong số những người nổi tiếng được chọn lọc, riêng châu Á có nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Sau nhiều ngày lân la, dò hỏi, nữ họa sĩ đã tìm gặp ông tại nhà riêng. Lúc bấy giờ sức khỏe của ông đã yếu sau nhiều lần tai biến, nằm một chỗ. Thế nhưng, việc thuyết phục nhạc sĩ cho xin dấu bàn tay còn khó hơn cả việc tìm nhà của ông. Có hai tiêu chí để người họa sĩ này chọn xin dấu tay, thứ nhất là nổi tiếng và tiêu chí thứ hai là sống thanh bạch, có tâm với nghề. Ông bảo: “Tôi không xứng đáng với những gì cô đang cần. Tôi chỉ là người góp phần làm cho cuộc sống này tươi đẹp hơn”. Bà Diệu Lý, vợ ông kể lại: “Thấy cô ta cứ ngồi đó hàng giờ với hy vọng mong manh ông gật đầu đồng ý mà mình sốt cả ruột. Cuối cùng, cô họa sĩ đành phải khệ nệ ôm cục đất sét ra về”.

    Những ngày cuối đời

    Thời gian sống ở căn phòng tạm của Nhà Văn hóa Q.4 là khi ông cho ra đời nhiều sáng tác nhất. Cường độ làm việc của ông gấp đôi, thậm chí gấp ba lần nhạc sĩ khác. Những hôm cúp điện, ông thắp đèn dầu cắm cúi viết nhạc đến sáng. Suốt một thời gian dài như thế, sức khỏe ông ngày càng sa sút. Từ đó, những cơn đột quỵ đến với ông thường xuyên. Bệnh tình chưa lành hẳn, bác sĩ khuyên ông nên dành thời gian để nghỉ ngơi nhưng ông lại lao vào làm việc như thể “thèm thuồng” lắm. Vì thế, ông lại bị tai biến nặng. Có thời kỳ ông không thể tự đi lại được.

    Về sau, gia đình chuyển về nơi ở mới, đó là căn nhà chung cư được Nhà nước cấp có diện tích khiêm tốn ở Q.4. Lúc bấy giờ cô giáo Diệu Lý chuyển công tác về Trường THCS Nguyễn Huệ, cùng quận. Bà Diệu Lý kể, thời gian bệnh tình của ông nghiêm trọng là lúc hai con vẫn còn đi học. Một mình bà vừa phải lên lớp, trưa tất tả về nhà lo cho ông bữa cơm. Nhiều lúc bà đuối sức nhưng vì những gì ông đã nói, bà không dám nghĩ đến chuyện nghỉ dạy. Một hôm, bà từ trường về nhà thấy cửa khóa bên trong, nhìn qua khe cửa thì phát hiện ông nằm bất động dưới sàn nhà. Không còn cách nào khác, bà sang nhà hàng xóm xin đi nhờ ra sau, cột áo dài lại rồi trèo tường để vào nhà đưa ông đi bác sĩ.

    Trước khi ông mất, nằm trên giường bệnh ông cũng kịp hoàn chỉnh hai trường ca lớn là Con đường thế kỷ (đường Hồ Chí Minh) và Gió Củ Chi. Bà Diệu Lý nhớ lại: “Lúc đó sức khỏe của anh Mỹ yếu lắm. Anh viết được câu nào thì tôi hát lên để anh chỉnh sửa ngay. Còn con trai Phạm Bắc Đẩu thì chuyển lời lên máy tính. Mọi thứ trong căn nhà chật chội ấy đều phải xếp gọn vào một góc nhường chỗ cho “phòng thu dã chiến”. Sở dĩ ông viết nhạc nhanh là nhờ người bạn đời có trình độ cảm âm tốt. “Tôi rất hạnh phúc khi được đóng góp chút ít công sức vào những tác phẩm của anh Mỹ. Tính anh Mỹ rất cầu thị, không chỉ vợ mà ai đóng góp gì thấy đúng, hay là nghe theo, không bảo thủ, không chứng tỏ mình”.

    *Hầu hết các tập nhạc của ông đã được xuất bản đều có chung tên người trình bày (kẽ nhạc) là Diệu Lý. Bạn bè của ông thường nói, có hai người phụ nữ ảnh hưởng lớn đến cuộc đời sáng tác của Phạm Thế Mỹ. Người thứ nhất là mẹ ông. Người thứ hai chính là vợ, ca sĩ - cô giáo Diệu Lý.

    Trần Trọng Tri

    giaoduc.edu.vn/ 3 kỳ, từ ngày 05-11-2012

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,091,817

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/