Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,090,385

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Điện ảnh, âm nhạc và hội họa

Ở đâu mới ngửi thấy mùi cỏ cháy?

Nguyễn Anh Tuấn

  • Thứ tư, 16:34 Ngày 21/04/2021
  • Cách đây 6, 7 năm, tôi được nhà biên kịch Hoàng Nhậm Cầm kể ý tưởng rồi đọc cho nghe kịch bản đầu tiên của Mùi cỏ cháy. Khi nghe xong kịch bản qua vài lần rít thuốc lào của Cầm, bằng cái giọng khàn khàn và ánh mắt long lanh rực cháy của anh, tôi đã chợt nghĩ thầm: nếu ý tưởng này, kịch bản này thành phim, thì Cầm của tôi mới hoàn toàn thoát hẳn cái thân phận và cái ấn tượng mà người ta vẫn nhớ về Cầm là một "Bác sĩ hoa súng" trong suốt thời gian dài anh phải làm người ta cười trong nước mắt của anh, nước mắt của một kẻ đau nghề, sống chết với nghề, muốn làm một cái gì cho tử tế, cho ra hồn trong nghiệp điện ảnh mà phải giấu khát vọng trong cái hài bất đắc dĩ đối với anh...

    Tới lúc được nhìn thấy, nghe thấy những gì máu huyết của Cầm hiện lên trên màn ảnh lớn, thú thực là, tôi đã đôi ba lần không cầm được nước mắt - trong đó chắc hẳn phải có giọt nước mắt đồng cảm với "anh hề" HNC từng phải múa may quay cuồng trước đây vì miếng cơm manh áo... Tôi đã cố cưỡng lại cảm xúc tự nhiên của một người xem phim để cảm thụ dưới góc độ của một người làm nghề. Và tôi đã thất bại. Song, cái được lớn nhất là tôi đã được sống lại trọn vẹn với một thời tuổi trẻ của tôi, của cả một thế hệ... Tôi đã khóc nhớ đến Nông- đứa em trai kết nghĩa, ứa lệ nghĩ tới những người bạn sinh viên văn khoa, những gương mặt măng tơ, những ánh mắt trong trẻo, những tâm hồn thơ mộng đầy hoài bão đẹp - y hệt những em diễn viên đóng vai lính trẻ trong phim- họ đã hồn nhiên ra mặt trận, đã ném tuổi thanh xuân của mình vào những "Đồi thịt băm" (tên một bộ phim làm về chiến tranh VN của đạo diễn Mỹ nổi danh Olive Stone) và vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa... Tôi cũng đã ngậm ngùi nghĩ đến cái rủi của mình khi bị loại khỏi hàng ngũ những người ra trận kia chỉ vì cận thị...

    Nhưng tôi không nên bàn thêm về những thụ cảm riêng về phim, càng không nên nói về những giọt nước mắt của mình về bộ phim- bởi thực chất chúng sẽ không nói lên được là bao giá trị đích thực của một tác phẩm thuộc loại hình nghệ thuật vốn có tác động trực tiếp tới khán giả.

    Mùi cỏ cháy là một phim làm theo kinh phí Nhà nước, và với đề tài này, ai cũng có thể coi đó thuộc về loại "phim Cúng cụ" xưa nay! Song, với kinh phí làm phim thấp hơn rất nhiều so với những phim giải trí tư nhân trước nay, so với tất cả những phim truyện nhựa trong LHP lần thứ 17 này, những người làm phim Mùi cỏ cháy phải nói đã lập được một "kỳ tích" đáng nể là đã tự cắt bỏ được cái "bướu" kinh niên mang tên: "Phim Cúng cụ"! Cả phòng chiếu của Hội Điện ảnh đã ngồi lặng đi cho đến dòng chữ phim cuối cùng, đèn bật sáng trên những gương mặt nhòa lệ và lúc đó mới dậy lên tràng pháo tay cổ vũ cảm động... Bộ phim chinh phục hầu hết khán giả trong phòng chiếu không chỉ vì lòng dũng cảm của đạo diễn Nguyễn Hữu Mười và tập thể làm phim đã dám đi vào một đề tài "hóc", có tiếng là không ăn khách, với một kinh phí quá bèo bọt (đã hàng chục đạo diễn từ chối dự án phim này), không chỉ vì trong đó có những gì đã từng gắn với máu thịt của những người xem phim, mà cái chính là những gì thân thiết và đau đớn ấy của cuộc sống đã được tập thể làm phim thể hiện một cách giản dị, chân cảm, bằng một thứ ngôn ngữ điện ảnh khá cổ điển, và thực chau chuốt trong từng khuôn hình, từng diễn xuất... Trong Mùi cỏ cháy có khá nhiều trường đoạn phim, tình tiết phim có  khả năng tạo "sức nổ" rất mạnh trong lòng người xem. Ví như trường đoạn tả cuộc hủy diệt Thành cổ Quảng Trị của đạn pháo địch: những cột sóng, cột khói lửa, những thân xác người bắn tung trong nước và trên không gian... trên nền nhạc giao hưởng mà không một tiếng động thực nào. Như trường đoạn cuộc tỏ tình dễ thương của chàng lính trẻ bên giếng nước với cô thôn nữ làng với cây ghi-ta, rồi sau đó là cuộc chia tay vội vã giữa hai người trẻ tuổi. Như tình tiết tấm ảnh chụp bộ tứ Hoàng - Thành - Thăng - Long được cài từ đầu phim cho tới đoạn kết phim. Như tình tiết chiếc đàn ghi-ta cháy trong lửa. Như tình tiết những con dế được lính thả lại trước khi vượt sông Thạch Hãn, v.v. Theo cách nói của một nhà văn nước ngoài: "Chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn" mà ta có thể áp dụng vào điện ảnh: "Chi tiết nhỏ làm nên bộ phim lớn", thì Mùi cỏ cháy có không ít những chi tiết như thế... Cái khó của một phim đề tài chiến tranh là phải tạo ra không khí chiến tranh một cách chân thực, và ở đây, tính chất khốc liệt tàn bạo của một cuộc hủy diệt mà đối phương nhằm vào cái đích là Thành Cổ và ý chí sắt thép quyết giữ bằng được vị trí này của quân giải phóng đã được những người làm phim thể hiện một cách tối đa trong điều kiện tối thiểu của mình!

    Toàn cảnh chiến tranh - chết chóc và nguy hiểm rình rập đã hòa nhập một cách tự nhiên với những mảnh đời sống riêng tư của từng nhân vật cũng như của "nhóm" nhân vật (Hoàng- Thành- Thăng -Long) tựa một sinh mệnh hữu cơ, ở đó có tiếng cười vui tếu táo, sự nhớ nhung, giây phút sợ hãi và không thiếu sự tinh nghịch kiểu học trò, sự hóm hỉnh của giới sinh viên... Hãy nhớ lại ánh mắt hồn hậu đến se lòng của cô thôn nữ khi nghe binh nhì Long tâm tình. Hãy nhớ lại vẻ mặt khó đăm đăm song không dấu được khóe mắt rưng rưng bởi tình yêu thương, lòng cảm phục, cả một nỗi xót xa trìu mến của trung đội trưởng Phong khi buộc phải khiển trách một chiến sĩ trẻ của anh...

    Một hệ thống nhân vật được dụng tâm miêu tả để đăng đối với những người lính trẻ ra trận là những người mẹ - đều là do những nghệ sĩ điện ảnh có tên tuổi đảm nhiệm- đã tạo nên một bè trầm quan trọng trong dàn tổng phổ, và điều này, trong tất cả tính chất "kinh điển" của nó đã góp phần lớn tạo nên cảm xúc rất mạnh cho toàn bộ phim. (Tình tiết bức ảnh người mẹ trong túi áo đối phương-người lính ngụy vừa bị bắn chết- rơi vào tay một người lính trẻ quân giải phóng là một tình tiết thú vị, tuy nhiên, chưa được các nhà làm phim đào sâu tới độ cần thiết).

    Những gương mặt người lính trẻ tựa thiên thần trước đó lại được khắc họa bằng ánh sáng viền không sắc nét mà cũng không nhạt nhòa trong bóng tối, khi cận cảnh, khi trung - toàn cảnh đã được nhà quay phim Phạm Thanh Hà tính toán kỹ lưỡng để tạo hiệu quả ấn tượng rất mạnh: những con người đang sống đây nhưng đã quyết biến mình thành những "âm hồn của địa phủ" sẵn sàng dành cho đối phương những đòn sấm sét... Đoạn ở bờ Bắc sông Thạch Hãn trước khi lính ta vượt sông, anh quay giả đêm nên vừa quay được cảnh rộng,vừa quay được đại cảnh bộ đội ào ào sang sông với số lượng đông, vừa tiết kiệm kinh phí và thời gian mà vẫn đạt được hiệu quả nghệ thuật. So với nhiều phim mà Thanh Hà đã quay, tôi nhận rõ một điều: ở phim này, anh đã thăng hoa cảm xúc cùng sự huy động tổng lực  những kinh nghiệm, kỹ xảo mà anh đã tích lũy được trong một đời cầm máy của mình!

    Trong việc chỉ đạo diễn xuất, có thể thấy rõ một điều là: đạo diễn đã biết phát huy khả năng tiềm tàng của các diễn viên, và đạo diễn cùng biên kịch thực sự đã biết cách truyền tới diễn viên trẻ những cảm xúc, những trải nghiệm của chính mình về một thời chiến trận đã qua, cho nên, ngoài sự hồn nhiên sẵn có để vào vai trẻ, họ đã "nhập thần" được vào cái không khí của một thời chiến xa lạ đối với họ, họ đã sống với vai như chúng sinh ra là để dành cho họ vậy!

    Nếu có thể có điều hơi đáng tiếc ở bộ phim này, theo tôi chính là: trong nhóm nhân vật đã được xây dựng khá công phu, lẽ ra nên có một nhân vật làm trung tâm, được khai thác kỹ hơn, có chiều dày hơn, có sức lắng hơn, đấy sẽ là nhân vật phát ngôn thay cho cả nhóm. Phải chăng, có thể là nhân vật Long (Thăng) ôm mộng văn chương muốn nói lên một tiếng nói gì đó cho thế hệ mình thời chống Mỹ?

    Nhìn tổng thể, Mùi cỏ cháy đáp ứng được khá nhiều tiêu chí về tư tưởng- nghệ thuật của một bộ phim truyện; và cái đạt lớn nhất là đã tạo nên được một hình tượng khá hoàn chỉnh và "mê hoặc" về một lớp người tuổi trẻ xuất thân từ sinh viên mặc áo lính! Mê hoặc không chỉ bởi những vần thơ từng được chép trong sổ tay của bao thế hệ ra trận giờ được ngân nga trong những thước phim, không chỉ bởi nỗi khát khao tình yêu nam nữ của họ được bộc lộ một cách chân thành đáng yêu, mà bởi một cái gì đó tưởng chừng như vô hình song lúc nào cũng chợt bùng cháy trong tâm hồn họ: Tình yêu Tổ quốc thiêng liêng... Cũng có những lúc Tình yêu thiêng liêng đó tạm thời bị "hóa thạch", nhưng vào giờ phút Tổ quốc bị lâm nguy, danh dự Dân tộc bị xúc phạm, nó sẽ được giải phóng và hóa thân một cách kỳ diệu! Mùi cỏ cháy đã hiện thực hóa và nghệ thuật hóa được một trong những "giờ phút" đặc biệt đó của Lịch sử! Và có thể khẳng định, đây là điểm son rạng rỡ nhất cần ghi cho Mùi cỏ cháy mà nếu nó không được đánh giá một cách đầy đủ, đúng mức thì thực đáng tiếc không phải chỉ đối với riêng phim Mùi cỏ cháy...

    NAT.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,090,385

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/