Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập36,531,874

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Tết năm 1975 ở Tây Nguyên

Nguyễn Trọng Luân

  • Chủ nhật, 16:16 Ngày 07/02/2021
  • Ngày 14 tháng 1 năm 1975 chúng tôi rời Gia Lai. Lính tráng đồn đoán mông lung, đoán già đoán non đi ra hay đi vào. Đêm hôm trước đại đội tôi chộn rộn mang áo quần đi đổi lấy gà, lấy gạo nếp nương, lấy chuối xanh hay chỉ cần một cục thuốc lá đồng bào nhồi trong ống nứa cũng được.

    Chúng tôi đứa nào cũng lẩm nhẩm, “biết có sống đến mai mà để củ khoai đến sáng?”.

    Cũng may trong trung đội tôi có vài chú tân binh Phú Thọ mới bổ sung vào nên mới có “vật tư” mà đi đổi chứ lính cũ bọn tôi chả còn thứ gì ngoài tăng võng và 1 bộ dài 1 cái quần đùi thì đói cũng chịu. Mấy bản quanh khu kiềng của tiểu đoàn bị lính vét sạch, chúng tôi đành về không.  Trên đường về tôi dẫn 5 chú lính mới đi ngang qua kiềng c20 thì gặp một con tê tê chạy qua trước mặt. Tôi soi đèn pin thấy nó leo lên một thân cây . Nó lên đến cành ngang cao chừng 7 mét thì nằm lại đó. Khi còn ở quê tôi biết giống này chỉ cần chạm vào người nó là nó co tròn lại. Tôi bảo thằng Vy Quang Trung người Thanh Ba dỡ hai cây nứa lan can của c20 nối vào chọc lên . Tôi dặn, nó rơi xuống thì đập ngay vài gậy và trói lại khênh về. Quả đúng như thế khi tôi vừa chọc cây sào nứa lên chú tê tê chừng 8 kí rơi uỵch xuống. Đêm ấy cả trung đội làm thịt tê tê và ăn cho tới lúc gần hành quân. Trong đêm thằng Nguyễn Xuân Luật B trưởng gọi tôi ra ngoài rừng bảo, thế đéo nào mày lại bắt tê tê về, sui lắm mày ạ. Tôi bảo Luật, cứ ăn bỏ mẹ nó đi. Chắc đéo gì đã chết. Đêm ấy, ba thằng A trưởng bọn tôi thì thầm với nhau.  Thằng Thuận người Đông Lao Hoài Đức là c phó bị kỉ luật xuống làm A trưởng A2 bảo, chết có số, càng cựa càng trầy vẩy . Kệ mẹ nó . Thằng Coóng A trưởng A1 người Cao Bằng nói khẽ. Sợ bỏ mẹ , ngon thế  mà đéo nuốt được. Ấy thế mà hết chiến dịch 1975 trung đội tôi chỉ hi sinh có 8 thằng.

     Sáng sớm hành quân, mắt thằng nào cũng vằn cà thừ, rỉ mắt to như hạt đậu ngâm rá mới nứt. Mặt trời ở bên tai trái, đi đến trưa mặt trời mới lên đỉnh đầu. Buổi chiều mặt trời sang bên tai phải. Thôi! Thế là đi sâu rồi. Cái hi vọng đi ra ngoài hậu phương tan biến. Chúng tôi đi 7 ngày thì dừng lại. Nơi đóng quân của tiểu đoàn đẹp lắm. Nó gần 1 con suối to và trong veo. Chúng tôi suốt ngày chỉ ăn rồi tập đánh bao vây tiến công liên tục, tập đánh cắt đường. Thức ăn chỉ có muối riềng và canh lá bứa chua. Ăn nhiều muối Riềng táo bón đít đau rát, vác súng xung phong vừa chạy vừa gãi đít, cứ khệnh khạng, đến khổ.  Năm ấy là Tết ẤT MÃO. Có cuốn lịch tay bọn lính Phú Thọ chỉ ngày mùng 1 Tết là 11/2/1975. Cứ đếm lùi, càng lùi thì càng nhiều chuyện kể về Tết. Đêm nằm trong hầm nói chuyện Tết, nghe lính mới vào khóc tỉ tê, giống hệt mình ba năm trước. Nằm cuộn khoanh ôm nhau đứa nào cũng nhớ mẹ, đứa nào cũng kể quê em thế này quê em thế kia. Chúng nó hỏi tôi, anh ơi Tết có ai chúc Tết mình không? Tết có phải oánh nhau không? Tôi bảo, có đấy Tết nào bọn tao cũng có bọn pháo binh ngoài Thanh An, Hàm Rồng, đồn Ba mươi nó chúc Tết. LÍnh ta tròn mắt lúc sau mới cười phá lên. Ôi thì ra Tết mà vẫn đánh nhau à, hả anh? Nhìn chúng  nó tuổi chưa tròn 18 mà thương thế. Đứa nào cũng giống người làng tôi, đứa nào cũng gọi mẹ là bầm giống tôi. Đứa nào cũng nói em chỉ biết gói bánh chưng tày, nhưng đứa nào cũng nói biết mổ lợn mổ chó. Ở đây chả có chó lợn mà mổ anh nhỉ.

    Gần về Tết, đêm Tây Nguyên cũng lạnh. Kỉ luật khói lửa và dấu vết tiếng động rất chặt chẽ. Lính không dám đốt lửa ca cóng và bắn thú rừng, mặc dù thú rừng ở đây nhiều vô kể. Một đêm thấy lửa lập lòe trong khu đóng quân . Báo động . Lính lao ra vây chặt mấy bó đuốc và ba người đàn ông đóng khố. Họ có những cái giỏ trong đó có vài con nhái…họ ra hiệu là đi soi đuốc bắt con nhái để ăn. Đại trưởng Kế người Cẩm Khê lệnh, nhốt tất cả 3 cái khố xuống hầm và canh gác cẩn thận. Chừng 1 tiếng đồng hồ lính gác thấy họ kêu la ghê quá bèn soi đèn xuống hầm, thì ra 3 người dân tộc bị kiến đốt. Trong hầm có một ổ kiến đít đỏ. Lính ta cho họ một bó đuốc để họ chàm lửa diệt kiến. Sáng hôm sau đại đội cho người dẫn lên Tiểu đoàn. Chả biết tiểu đoàn nuôi họ đến bao giờ thì thả.

    Khu đóng quân đại đội ở hai bên một con suối. Bếp đại đội gần suối còn thì các trung đội ở trên đồi cao. Lâu lắm chúng tôi mới có một kiềng mà nối các hầm bằng giao thông hào. Vào dịp cuối năm bỗng nhiên nhiều lính bị cúm giống như dịch cúm. Đại đội cho đào một cái nhà hầm rộng 26 mét vuông lợp lồ ô cho chục thằng bị cúm nằm chung ở đó để tránh  lây bệnh ra anh em. Có đêm, ở lán cúm có thằng mê sảng đến nỗi hét rõ là to. Đứng lại! chạy tao bắn chết. Cả đại đội bừng tỉnh, vớ vội súng ống lao ra khỏi hầm. Đêm yên tĩnh. Tiếng rên hư hư ở lán cúm não nùng.

    Chỉ còn vài hôm nữa là đến 11/2/1975. Trời khô và sáng sớm có sương nhẹ. Tiết trời Tây Nguyên đủ cả 4 mùa. Sáng sớm mùa xuân, trưa mùa hè, chiều mùa thu còn tối mùa đông. KHu rừng chúng tôi trú quân rừng che kín bưng không để lọt nắng . Có những hôm trên cây cơ nia có những dây gắm đầy quả và cả đàn Dọc kéo nhau về hải quả mà Không thằng nào dám bắn. Con suối gần bếp đại đội sáng ra có những vết chân lợn rừng to như cái đít bát ăn cơm. Những đàn sóc nhảy tưng tưng quanh chỗ lính ta đãi gạo vo đỗ nhặt những hạt cơm mà anh nuôi  hắt nước rửa nồi ra bờ suối.

    Năm ấy quà Tết đến sớm. Tôi chắc chỉ khoảng Tết ông Công là có rồi. Mỗi người được 2 cái kẹo Nu ga, 4 điếu Tam Thanh. Mỗi trung đội được một gói thuốc lào An Thái 25 gam. Tôi nhớ thế vì có việc liên quan đến tôi. Số là tôi được giao nhiệm vụ giữ gói thuốc lào cho cả trung đội. Tôi hỏi B trưởng Luật, sao không giao cho B phó Đàm giữ mà giao cho tôi? Luật nói, mày là cảm tình sắp kết nạp đảng nên gio cho mày là đúng nhất. Tôi im lặng. Gói thuốc lào nóng ấm trong túi khiến tôi phải cắt một ống nứa đút nó vào đấy rồi bí mật đào một cái hố chôn nó không cho ai biết. Những ngày trước Tết mỗi tiểu đội làm một cái điếu cày rồi chấm điểm. Đấy là hình thức đấu thầu điếu cày dùng cho đêm 30. Điếu cày của A tôi do thằng Nhớn và thằng Lượng làm được trúng thầu. Tôi khoái lắm.

    Hôm ba mươi Tết , tôi phân công từng người trong tiểu đội mỗi người một việc, đứa lo lấy nước cho đầy ăng gô, dọn dẹp hầm của tiểu đội sạch sẽ. Riêng tôi đi tìm hoa chè rừng và A phó Vũ Văn Nhớn đi bắt cua đá. Suốt buổi chiều tôi trèo lên những cây chè rừng hái được hơn chục bông hoa, thứ hoa chè hoang đẹp mê mẩn . Nó giống như hoa bạch trà bây giờ tuy nhỏ hơn và thơm lắm.  Bữa chiều 30 tiểu đội có canh cua lễnh loãng mà cứ như được ăn yến tiệc.

    Chập tối thằng Hạnh người Thanh Ba sang hầm tôi. Nó đưa cho tôi một quyển sổ tay mang từ miền Bắc vào và nói, em cho anh quyển sổ này làm quà Tết. Tôi nhìn thằng em cùng quê mà cảm động. Nó gày nhẳng nhơ, da dẻ mốc mốc . Nó bảo nó ở xã Quảng Nạp nhiều ruộng lầy. Nó bẽn lẽn, em thấy các anh bảo anh hay làm thơ, em cho anh để anh viết thơ vào đấy. Cuốn sổ của Hạnh tôi viết cho đến cuối tháng tư năm 1975 và nhiều bài thơ đến bây giờ vẫn lưu lại.

    Tối hôm Ba mươi Tết, đại đội tập trung hái hoa dân chủ ở cửa nhà c bộ. Thằng Hồng liên lạc suốt cả ngày lo buộc các ngọn cây lồ ô kéo cong xuống che kín khoảng đất trống để về đêm ánh sáng không lọt ra ngoài. Chưa bao giờ quân số đông như Tết ấy. Đại đội tôi đủ 90 tay súng. Trong liên hoan đêm ấy còn có một tổ đài c18 đi trực tiếp với c7 chủ công cũng tham gia. Chúng tôi hát chúng tôi ngâm thơ và kể chuyện. Tôi không còn nhớ nhiều những bài thơ mà lính đã đọc nhưng tôi nhớ là lính ta đã khóc trong đêm Ba mươi. Tôi nhớ là các cán bộ đại đội cũng bị bỏ bom hát và múa. Đêm ấy mùi thuốc lá thơm lan ra rừng. Mùi rừng miền Nam  và mùi thuốc lá miền Bắc quện vào nhau thật khó tả trong tôi. Có lẽ chỉ một đêm như thế để nhớ rằng giữa lằn ranh sống nay chết mai con người chúng tôi bỗng phơi bày ra rõ rệt nhất. CHúng tôi biết rằng chỉ vài hôm nũa thôi chiến dịch sẽ nổ ra và chúng tôi biết có còn trở về với quê mẹ hay không?

     Cuộc liên hoan chỉ chừng đến 9 giờ tối là kết thúc. Các trung đội về hầm của mình. Lúc này tôi mới moi ống nứa có gói thuốc lào An thái 25 gam lên giao cho B trưởng Luật. Cái điếu cày bắt đầu từ B trưởng quay vòng hết cả Trung đội. Trong mù mịt khói thuốc lào những câu chuyện tỉ tê rì rầm của lính cho đến lúc rộ lên tiếng súng từ phía đồn Buôn Rừng ngoài đường 14 . Lúc ấy đồng hồ của Chính trị viên phó tên Thắng người Quảng Nam mới có 11 giờ đêm. Chính trị viên phó giải thích , người Nam đón giao thừa sớm hơn miền Bắc 1 tiếng đồng hồ. Đúng lúc ấy có tiếng súng AK nổ trên ngon suối. Cả đại đội báo động. Tiếng súng giao thừa của quân phía bên kia cũng đã im, rừng trở lại im lìm, Những câu chuyện rì rầm của lính đã lặng đi. Tôi ngồ một mình trên một cây gỗ bắc ngang qua khe cạn. Tôi nhớ lúc này mẹ tôi đã dáo xong nồi bánh tẻ rồi đi ngủ.

    Sáng mồng một Tết. Hôm ấy là ngày 11 tháng 2 năm 1975. Thằng Hồng Liên lạc đi chặt lồ ô làm bàn ăn cho C bộ chạy về kêu to, có con lợn rừng to lắm nó chết ở dưới suối. Cán bộ chạy ra rồi quay về cho liên lạc gọi các B trưởng lên. Lát sau B trưởng Luật về gọi 3 thằng A trưởng bọn tôi bảo, mỗi A cử 1 thằng đi mổ lợn. Con lợn hơn một tạ chúng mày ạ.  Tôi gọi A phó Nhớn, giao cho nó hai ăng gô cầm đi dặn cố gắng nhá, nhá. Nhớn cười cười đi về phía bếp.

    Tôi lội qua suối leo lên dốc sang B3 và A10  chỗ hầm Khuất Duy Hoan. Đã vài năm nay cứ ngày 1 Tết là tôi và Hoan cũng mò đến hầm nhau chúc Tết. Ở đại đội này chỉ có tôi và Hoan như thế. Cũng chả biết là tại sao nhưng 2 thằng từ lúc vào bộ đội cùng nhau đã vậy. Thằng Hoan gửi cho tôi mang về 1 điếu thuốc cho thằng Độ. Ngày huấn luyện ngoài Bắc Thái chúng nó cùng một tổ ba người.

    Chiều mồng 1 Tết có hai ăng gô thịt lợn “tăng gia “của thằng A phó Nhớn mang về, tiểu đội tôi dôi ra 3 kí thịt, Tôi nhắn thằng Cao Phương Giang cùng trường Cấp 3A Yên Bái với tôi xuống cho nó ăn bữa no thí cố. Nó cứ gặng hỏi thịt ở đâu? Tôi bảo cứ chén thôi không cần biết.

    Đã gần 46 năm trôi qua, Tết nay không còn như xưa nữa nhưng bầu trời thì vẫn thế. Những đứa tôi kể trong chuyện này đứa còn sống cũng vào tuổi 70. Đứa chết thì vẫn ngoài 20 tuổi. Thằng Vy Quang Trung đi bắt tê tê là Hiệu Phó trường Cao Đẳng Nông nghiệp tỉnh về hưu. Thằng Độ Hi sinh ở Phú Yên hôm 1/4/75 cùng B phó Đàm. Thằng Lượng làm điếu cày của tiểu đội tôi cũng hi sinh ở chân Đèo Cả.  Thằng Hạnh tặng quà Tết cho tôi thì chết ở trận Củng Sơn. Thằng Hồng liên lạc sau giải phóng đi học Lục quân Sơn Tây rồi ở lại làm giáo viên điều lệnh nay là đại tá nghỉ hưu ở trên đó. Khuất Duy Hoan thì lặn lội cả đời chiến đấu hết miền Nam sang Căm pốt, lúc nghỉ hưu là Phó tư lệnh Qđ3. B trưởng Luật sau giải phóng xin phục viên về làm nông dân giúp vợ vì gia cảnh neo đơn. Nghe nói đã mất vì bệnh tật trên Thái Nguyên. Chỉ có cái chết của đại đội trưởng Kế người Cẩm Khê là ai oán. Chả hiểu Kế bị bệnh trầm cảm gì đó mà đang làm công tác ở tỉnh lại treo cổ mà chết. Cái chết của một đại đội trưởng can trường thật lãng nhách. Đời không biết đâu mà lần.

    Năm nay sau nhiều năm mùng một Tết lại là ngày 11/2 trùng hợp với năm 1975 khiến tôi đã nhớ lại càng thêm nhớ Tết năm ấy.

    Tết thì cứ vô tư đến. Thời gian dửng dưng trôi đi. Chỉ có tuổi già của những thằng lính trận thì chả thằng nào vô tình vì Tết nào cũng là máu đổ và sót sa thương nhớ nhau. Nhưng cuộc đời chả có cái gì vô tư cả, chả có cái gì là không có giá kể cả là chút ánh sáng ngày mồng một, bóng tối của đêm Ba mươi, hết thảy đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của con người, nhất là người lính.

    Sáng 07/02/2021

    NTL.

    www.trieuxuan.info

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập36,531,874

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/