Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập46,091,776

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

    Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

    Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

    WELCOME TO ARITA RIVERA

    Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

    The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

    Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

    http://aritarivera.com/

Điện ảnh, âm nhạc và hội họa

Về nhạc sỹ Đại tá Lương Ngọc Trác

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

  • Chủ nhật, 18:46 Ngày 06/09/2020
  • Lương Ngọc Trác: Người nhạc sĩ tài năng, đức độ

    Nói đến những nhạc sỹ suốt đời mặc áo lính, không thể không nhắc tới Lương Ngọc Trác (1928 - 2013). Ông cùng thế hệ các nhạc sỹ Quân đội: Trọng Loan, Nguyễn Đức Toàn, Văn An, Nguyễn Thành. Ít tuổi hơn chút nữa là Doãn Nho, Nguyên Nhung, Huy Thục...

    Sinh năm 1928, quê ở Gia Lâm (Hà Nội), Lương Ngọc Trác sớm tham gia bộ đội, ở Trung đoàn Thủ đô. Sau hoà bình lập lại (1954), ông liên tục làm Trưởng Đoàn Văn công Quân đội của Tổng cục Chính trị vào các năm 1954, 1958, 1966, 1983 cho đến lúc nghỉ hưu.

    Tên tuổi Lương Ngọc Trác gắn liền với những bài hát nổi tiếng một thời: "Mơ đời chiến sỹ", "Thủ đô huyết thệ", "Ngày về", "Lô Giang", "Trường chinh ca", "Bài ca gửi đất liền", "Ta đi trong nắng mới", "Những ô cửa sổ"… Ngoài ra, ông còn sáng tác nhiều tác phẩm khí nhạc, viết nhạc cho múa, sân khấu, điện ảnh.

    Nói đến Lương Ngọc Trác, ngoài sức thuyết phục của những bài hát vừa nhắc, không thể không nói đến đức độ, nhân cách quý hiếm, không phải người nghệ sỹ nào cũng có được. Trước hết là trong công tác, trong quan hệ đồng chí, đồng nghiệp.

    Từ khi Đoàn Văn công Quân đội được thành lập đến nay, trải qua nhiều đời trưởng đoàn, chỉ có ông được cấp trên tín nhiệm trao trách nhiệm này tới 4 lần như đã nói. Cũng bởi vì một ai đó đang làm một thời gian, phát sinh những điều bất ổn, phải thay thế. Nhìn đi ngắm lại, người ta thấy không ai được bằng Lương Ngọc Trác.

    Thế là lại phải mời ông làm. Chuyện rằng, khi nhắm người khác vào cương vị này, họ đã nói: "Tôi làm không thể bằng anh Trác. Xin cứ mời anh ấy trở lại làm". Và người này cương quyết từ chối. Nể tổ chức, Lương Ngọc Trác đành lại phải nhận lời dù trong thâm tâm không muốn.

    Ông từng nói: "Còn nhiều anh em sung sức hơn tôi. Nên để họ làm. Tôi có thể đứng đằng sau trợ giúp. Làm nhiều quá e sẽ xơ cứng, không có sáng tạo". Nhưng ông được anh em diễn viên tín nhiệm, yêu cầu tổ chức cứ quyết định. Người khác, họ không ủng hộ. Vậy là ông lại phải chiều anh em. Nhưng đã nhận việc thì ông làm hết mình với tinh thần trách nhiệm cao nhất.

    Ông luôn tìm cách khai thác mọi tài năng của diễn viên, nhẹ nhàng nhắc nhở khuyên bảo mỗi khi có ai mắc khuyết điểm gì, chứ không bao giờ gay gắt, đao to búa lớn. Không ít trưởng đoàn văn công có sáng tác thường hay biến đơn vị thành sân chơi riêng, lạm dụng quyền để dàn dựng nhiều tác phẩm của mình.

    Anh em diễn viên phải biểu diễn nhưng trong lòng không thấy thoải mái vì chất lượng tác phẩm non kém, không bằng những tác giả khác. Nhưng Lương Ngọc Trác thì không bao giờ làm việc này, mặc dù có nhiều tác phẩm mới, chất lượng. Tôi nhớ vào năm 1984 gì đó, một diễn viên của đoàn có ý muốn dựng một ca khúc của tôi để chuẩn bị thông qua hội đồng nghệ thuật. Đó là một chương trình có chủ đề. Lúc này, chưa có đủ bài mà thời hạn hoàn thành chương trình đã cận kề.

    Lương Ngọc Trác đành chọn một bài của mình để cho đủ. Đúng lúc đoàn đang triển khai tập bài của Lương Ngọc Trác thì diễn viên trình bài của tôi ra. Lương Ngọc Trác nghe xong liền rút bài của mình về, lấy bài của tôi. Anh em đề nghị cứ để bài của ông mà rút bài khác ra. Nhưng ông không đồng ý. Ông nói với mọi người: "Chúng ta cần nhiều cộng tác viên. Họ đến với chúng ta là điều rất quý. Vậy nên bần cùng lắm mới phải dựng bài của trưởng đoàn".

    Nói vậy nhưng với anh em trong đoàn có sáng tác tốt, ông cũng rất khuyến khích. Quả là một xử sự ngược hẳn với nhiều vị trưởng đoàn khác. Họ sẵn sàng bỏ bài ở ngoài để đưa bài mình vào. Lương Ngọc Trác luôn được anh em tâm phục, khẩu phục là vì thế.

    Cả 4 lần ông làm trưởng đoàn đều là những thời kỳ Đoàn Văn công Quân đội phát triển mạnh, có nhiều chương trình phong phú phục vụ các chiến sỹ khắp các miền biên giới, hải đảo. Và tình hình nội bộ cũng tốt nhất. Không một lần nào dưới thời ông quản lý, Đoàn bị trên về thanh tra điều gì. Ông thực sự như một người cha, người anh đối với các diễn viên. Cũng dưới thời ông lãnh đạo, nhiều diễn viên ở các đoàn khác xin về đầu quân bởi họ vừa ngưỡng mộ tên tuổi, vừa nghe đồn về đức độ của ông.

    Sớm nổi tiếng, lại luôn làm công tác quản lý nhưng Lương Ngọc Trác bình dị, khiêm nhường, sống tình cảm, nhẹ nhàng, tế nhị. Tôi nhớ mãi một kỷ niệm với ông cách đây đã lâu. Đó là mùa đông năm 1964. Lúc ấy, tôi vừa vào học năm thứ nhất Khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp (nay là Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn).

    Để chuẩn bị chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, trường có tổ chức một đêm văn nghệ lớn. Khoa Văn chúng tôi dưới sự chủ trì của Diệp Minh Tuyền tập bài hợp xướng "Trường chinh ca" của Lương Ngọc Trác (anh Tuyền khi ấy là sinh viên năm cuối cùng sắp tốt nghiệp ra trường, vừa dàn dựng vừa dệm đàn ác-cooc-đê-ông. Sau này anh trở thành nhà thơ, nhạc sỹ).

    Tôi được trao nhiệm vụ lĩnh xướng một đoạn khá dài (đơn ca với sự phụ hoạ của các bè đệm): "Chúng ta cười, nhìn gió bay làm tung manh áo tả tơi. Rét run người vì sốt, bao mồ hôi rơi xuống gắng cười. Chốn sa trường vì nước bao chàng trai anh dũng vì dân. Đã bao lần thề thốt bên mộ chàng trai ấy, hờn oán…".  Tôi bèn tìm đến gặp Lương Ngọc Trác để vừa muốn gặp người nhạc sỹ nổi tiếng, vừa nhờ ông "bồi dưỡng" thêm để nắm bắt sâu sắc hơn tác phẩm giúp cho việc hát sẽ hay hơn.

    Thực ra việc sau chỉ là cái cớ. Cái chính là tôi - chàng trai 18 tuổi - muốn đến làm quen với nhạc sỹ mà mình yêu thích nhiều bài hát của họ từ lâu. Lúc gặp ông, tôi có phần dè dặt. Ngược lại, ông rất ân cần, tôn trọng người khách trẻ tuổi. Ông gợi ý tôi cách thể hiện bài hát, đặc biệt là đoạn lĩnh xướng cần hát sao cho cảm động như một khúc tưởng niệm. Và ông thị phạm để tôi hình dung. Không phải là ca sỹ nhưng ông hát rất truyền cảm. Tôi nghe rất thích.

    NS Lương Ngọc Trác chăm sóc vợ lúc hai ông bà còn sống.

    Trước khi tôi ra về, ông hỏi rõ ngày, giờ, địa điểm diễn ra buổi liên hoan văn nghệ ở trường tôi. Ông nói với tôi là sở dĩ hỏi rõ để ông sẽ đến dự, nghe hợp xướng thế nào, tôi lĩnh xướng ra sao. Tôi nói rõ, ông ghi cẩn thận vào cuốn sổ tay bé xíu. Ông nói vậy nhưng tôi nghĩ có thể ông sẽ không đến do bận nhiều việc. Hơn nữa, đây là một buổi văn nghệ rất bình thường của một trường đại học, chẳng có gì đặc biệt khiến ông phải quan tâm, dẫu có trình diễn bài của ông.

    Ông không quên dặn tôi: "Anh sẽ cố thu xếp thời gian đến xem các em biểu diễn, nhưng đừng nói gì với ban tổ chức. Cứ coi anh như một người nào đó vào xem. Và nếu San có nhìn thấy anh thì cứ tập trung vào công việc, đừng nói với ai là có anh xuất hiện. Nhớ đấy". Quả nhiên, lúc đang hát, nhìn xuống phía dưới, tôi nhận ra ông ngồi tít ở phía dưới cùng phu nhân là nghệ sỹ kịch nói Thuỳ Chi (lần đến nhà ông trước đó, tôi đã biết bà).

    Nghe lời ông dặn, biết ông không muốn ai đón tiếp mình, tôi đã coi như không nhìn thấy ông. Sau tiết mục đó, tôi còn đảm đương nhiều vai trò khác trong chương trình nên không thể ra chào vợ chồng ông. Bẵng đi 20 năm, đến năm 1984, với việc có bài trong chương trình của Đoàn Ca múa Quân đội như đã nói, tôi mới gặp lại ông trong buổi tổng duyệt chương trình. Ông nhận ngay ra tôi. Và tôi đã hỏi ông :

    - Lần ấy, 20 năm rồi, anh còn nhớ đã vào trường em dự đêm văn nghệ mà bọn em có hát bài "Trường chinh ca" của anh không?

    Không một chút nhíu lông mày để nhớ lại, Lương Ngọc Trác trả lời luôn:

    - Nhớ chứ. Hôm đó Nguyễn Đình San lĩnh xướng hay đấy. Mình còn nghe cậu đơn ca sau đó nữa. Mình xem cả chương trình mà.

    Rồi ông nói thêm:

    - Học văn ra lại thành nhạc sỹ, cũng hay.

    Lương Ngọc Trác là như thế. Dẫu chỉ tiếp xúc với ông một lần cũng không thể quên. Và ông cũng không dễ quên những việc đã lùi vào quá khứ từ lâu như cuộc đến dự chúng tôi diễn văn nghệ mùa đông năm 1964 chẳng hạn. Nhưng đức độ, nhân cách của ông còn được thể hiện rõ trong việc ông chăm sóc người bạn đời của mình. Bà Thuỳ Chi - vợ ông - là diễn viên kịch nói, trước khi qua đời bị liệt nhiều năm, phải ngồi xe lăn. Ông trực tiếp chăm sóc bà tận tụy, không để ai mó tay vào. Hàng ngày, ông đẩy xe cho bà đi dạo ngoài thiên nhiên.

    Vất vả, cũng đã cao tuổi nên sức khoẻ yếu, ông vẫn rất vui vẻ, có thể nói việc ông ở bên vợ suốt 24/24h trong ngày luôn làm cho bà vui, lạc quan để vượt qua bệnh tật. Đến khi bà qua đời, ông bị hẫng hụt lớn, dẫn đến đổ bệnh để rồi cũng đi theo bà vào năm 2013, hưởng thọ 85 tuổi.

    Đức độ, nhân cách của Lương Ngọc Trác quả là không có nhiều trong giới văn nghệ sỹ. Cùng với giá trị của những tác phẩm, phẩm chất này của ông lại càng tăng thêm lòng ngưỡng mộ của công chúng dành cho ông.

    Nguyễn Đình San

    vnca.cand.com.vn/Tu-lieu-van-hoa/Luong-Ngoc-Trac-Nguoi-nhac-si-tai-nang-duc-do-445670/  19/06/2017

    Nhạc sĩ Lương Ngọc Trác - người chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô

    Hồi chúng tôi công tác ở Trung Quốc, được anh Thắng Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Côn Minh (Vân Nam) chỉ cho chỗ các nhạc sĩ Lê Yên, Lê Lôi, Nguyễn Văn Quỳ, Lương Ngọc Trác… đã sang đây đàn và hát cho các phòng trà từ hồi trước năm 1940.

    Sau đó, tôi còn được nhạc sĩ Đường Thiên Nghiêu phụ trách các chương trình ca nhạc của Đài phát thanh truyền hình Vân Nam và Trần Mai, phiên dịch viên tiếng Việt của Đài phát thanh Bắc Kinh dẫn chúng tôi đến khu vực này để chụp ảnh. Khi về nước, tôi đem ảnh đến khoe với nhạc sĩ Lương Ngọc Trác. Ông rất vui khi gặp lại hình ảnh xa xưa mà nay đã có phần thay đổi, rồi ông kể cho chúng tôi nghe cái thời đáng nhớ ấy. Đoạn, ông hào hứng kể tiếp thời gian sau năm 1945 khi “Mơ đời chiến sĩ”...

    Nhạc sĩ Lương Ngọc Trác sinh ra và lớn lên ở phố Nhà Thờ (Hà Nội). Từ năm 11 tuổi đã được gia đình cho học môn âm nhạc với cây đàn và vào đời cũng trên phố này. Trước khi gia nhập Trung đoàn Thủ đô, ông là tự vệ phố, vẫn biểu diễn ở các rạp hát, đêm về đi hát, quần áo và vũ khí tự túc, không có quân phục riêng, phù hiệu chỉ là ngôi sao gắn trên mũ ca-lô.

    Mấy ngày trước khi kháng chiến bùng nổ, ông tham gia Tiểu đoàn Đông thành, chiến đấu ở khu vực Cửa Đông bây giờ. Lúc ấy còn có hai tiểu đoàn nữa là Tiểu đoàn Đồng Xuân (ở khu chợ Đồng Xuân) và Tiểu đoàn Đông Kinh nghĩa thục ở khu vực Hàng Bạc. Trung đoàn bộ đóng ở phố Hàng Buồm. Tiểu đoàn trưởng của ông lúc đó là Vũ Yên, chính trị viên là Lê Trung Toản, trung đoàn trưởng là anh Hoàng Siêu Hải, còn ông Vương Thừa Vũ chỉ đạo toàn thành, vũ khí rất thô sơ.

    Nhạc sĩ Lương Ngọc Trác chia sẻ: “Trong trận đánh ở phố Hàng Hòm, đồng chí Vũ Yên gửi tới một quả moocchie-điếc của Pháp, chúng tôi tháo kíp cũ đi thay kíp mới vào. Để tấn công vào một căn nhà bên kia đường phố Hàng Hòm nơi có bọn Pháp trấn giữ, đêm tối, tôi băng qua đường với quả đạn mooc-chie đã thay kíp, đặt trước cửa căn nhà. Dự định khi quả “moọc chê” nổ, cánh cửa chỉ bục một lỗ nhỏ, thì ra sau cánh cửa giặc đã chèn rất nhiều bao cát. Địch ném lựu đạn ra, không may một mảnh đạn đã làm tôi bị thương ở chân và đã được anh em đưa về “bệnh viện dã chiến” của trung đoàn đặt trong một nhà kho của một thương gia phố Hàng Buồm. Khoảng vài ngày sau, Trung đoàn được lệnh rút ra ngoài vòng vây. Quả là một điều kỳ diệu, đến giờ mình vẫn chưa hiểu hết. Người nối người, không một tiếng động, vũ khí mang theo, có cả cáng thương binh, chúng tôi vượt qua đê, chui qua gầm cầu Long Biên, lội sang bãi giữa, đi vài cây số thì có thuyền của du kích ngoại thành đón sang bên kia”.

    Trong những ngày nằm ở “bệnh viện dã chiến” tại phố Hàng Buồm, ông đã sáng tác bài “Mơ đời chiến sĩ” để kỷ niệm những ngày gian khổ nhưng không thể nào quên. Sau đó, khi nhận bức thư của Bác gửi anh em Vệ Quốc đoàn có câu: “Các em thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, ông viết nhạc phẩm thứ hai trong thời kì này là “Thủ đô huyết thệ”, tiếp theo là “Trường Chinh ca”, “Lô Giang”…

    Riêng bài “Mơ đời chiến sĩ”, ông viết trong hoàn cảnh đặc biệt trước khi quân ta rút lui khoảng 3 - 4 ngày (tức là vào mùng 9 Tết Đinh Hợi năm 1947). Do ông tình cờ đọc được một bài thơ hay đăng trên tờ Sao Vàng của Vệ Quốc đoàn, có những câu rất phù hợp với tâm tư lúc ấy như:

    “Mùa xuân đi không tiếc nữa đời hương

    Em long ơi, giữ lấy giấc mơ hường

    Ai mải miết một trời son với phấn

    Ta hùng anh lừng hát tiến lên đường”

    Một ngày sau, bài hát ra đời và được các chiến sĩ của Trung đoàn Thủ đô yêu thích và bài hát tự nó lan truyền.

    Video Player

    Mơ đời chiến sĩ - (Lương Ngọc Trác) - Quang Hùng

    Những ai đã xem truyện “Lũy hoa” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng, hẳn còn nhớ hình ảnh một nhân vật nhạc sĩ trẻ tuổi với cây đàn và cây súng tham gia 60 ngày đêm bảo vệ Thủ đô cùng với trung đoàn. Chàng nhạc sĩ trẻ tuổi Thu Phong trong tác phẩm của Nguyễn Huy Tưởng chính là Lương Ngọc Trác ngoài đời, người đã cùng đơn vị “rút quân qua gậm cầu” vào một đêm tối trời mùa đông, hẹn sau 9 năm đến “ngày thu ấy” sẽ trở về giải phóng Thủ đô.

    Người chiến sĩ ấy tên thật là Nguyễn Quế Trác, sinh năm 1928. Yêu âm nhạc từ nhỏ, ông vừa tự học nhạc vừa học chơi violon, piano và accordéon. Trước Cách mạng Tháng Tám, ông đã là nhạc công cho nhiều phòng trà, rạp hát ở Hà Nội. Khi ban nhạc ở Côn Minh trở về nước cũng là khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ ở Hà Nội, Lương Ngọc Trác lại cùng các bạn hữu tham gia các chương trình ca nhạc chào mừng nước Việt Nam mới. Bản hòa tấu “Vũ khúc tưng bừng” do ông soạn cho dàn nhạc đã được trình diễn trong đêm Tuyên ngôn Độc lập (2/9/1945).

    Sau đó, ông tham gia tự vệ tại phố Nhà Thờ. Dịp Tết Đinh Hợi, khi nghe thư chúc tết của Bác, một tự vệ nguyên là võ sư có tên Linh Nam - Trịnh Đình Báu đã thức thâu đêm làm bài thơ “Thủ đô huyết thệ”. Bài thơ cũng gây xúc động để Lương Ngọc Trác phổ thành hành khúc “Thủ đô huyết thệ”.

    Thủ đô huyết thệ - (Lương Ngọc Trác) - Tốp ca nam Đài TNVN

    Sau năm 1954, tuy vẫn trong quân ngũ, nhưng Lương Ngọc Trác trở thành Uỷ viên Thường vụ Ban Chấp hành Hội Nhạc sĩ Việt nam khi hội vừa thành lập năm 1957. Cùng với Huy Thục, Nguyễn Thành, Nguyên Nhung, Lương Ngọc Trác đã tham gia viết nhạc cho vở vũ kịch đầu tiên của Việt nam mang tên “Ngọn lửa Nghệ - Tĩnh”.

    Suốt những năm tháng chống Mỹ, Lương Ngọc Trác vừa phụ trách Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị, vừa sáng tác những ca khúc đầy ấn tượng như “Bài ca gửi đất liền”, “Đường lên phía trước”... Sau đó, ông được biệt phái sang nước Lào để sáng tác và giúp xây dựng đoàn văn công của bạn.

    Ông đã được tặng Huân chương Độc Lập hạng Ba, danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú và Giải thưởng Nhà nước về văn học - nghệ thuật cùng nhiều huân, huy chương khác. Tiếc rằng cách đây hơn một năm (8/5/2013), người chiến sĩ Trung đoàn Thủ Đô, người nhạc sĩ tài hoa ấy đã vĩnh biệt chúng ta./.

    Nhạc sĩ Dân Huyền

    07/10/2014 22:26

    Nhạc sĩ Lương Ngọc Trác

     Lọt lòng mẹ, tiếng khóc chào đời lẫn trong Thánh ca của phố Nhà Thờ Hà Nội, cậu bé Nguyễn Quế Trác 11 tuổi đã được học âm nhạc quy củ. Khi đủ lông đủ cánh, cậu đã cùng bạn học lập tốp nhạc đi diễn cho các rạp xi -nê, quán trà và cũng tự tin đi… diễn ở nước ngoài

    Tháng 8 năm 1945, Nguyễn Quế Trác hăng hái gia nhập đội quân sao vuông của Khu phố.

    Khi thực dân Pháp gây hấn ở Hà Nội, anh gan dạ cùng đồng đội vượt qua đường, hướng tới ụ súng của địch ở phố Hàng Hòm, tung lựu đạn diệt địch. Trác bị thương vào chân, được đồng đội kịp thời cõng về Trạm Quân y Trung đoàn Thủ đô đặt ở phố Hàng Buồm điều trị. Trên giường bệnh, anh đọc được bài thơ của Mạc Tần đăng trên báo SAO VÀNG của Vệ quốc quân. Tâm đắc với bài thơ, anh đã sáng tác bài hát "Mơ đời chiến sỹ" mang bút danh Lương Ngọc Trác. Bài hát đã lan nhanh khắp trận địa của những người đầy hào khí lạc quan quyết tâm giữ Hà Nội!

    (Giáo sư Mao Vĩnh Nhất, Vũ Trọng Hối, Văn Chung, Lương Ngọc Trác.)

    Nhân đón xuân Đinh Hợi (1947) Bác Hồ gửi thư cho bộ đội Thủ đô, trong đó có câu: "Các em thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Lương Ngọc Trác đã cảm tác bài ca: "Thủ đô huyết thệ". "Thủ đô huyết thệ" và "Mơ đời chiến sĩ" đã có vai trò lịch sử thiêng liêng của quân - dân Thủ đô suốt 60 ngày đêm với những hành động quả cảm tuyệt vời: ôm bom ba càng xông vào xe tăng quân giặc!

    Sau khi làm tròn nhiệm vụ với kỳ tích 60 ngày đêm quả cảm, Lương Ngọc Trác bằng đôi nạng gõ đã cùng đồng đội; đồng bào tiến hành cuộc thoái binh kỳ diệu, bảo toàn lực lượng lên chiến khu Việt Bắc tiếp tục cuộc hành binh mới.

    Trong môi trường mới, hình thái chiến tranh mới, Lương Ngọc Trác tiếp tục cho ra đời: "Trường chinh ca" và "Lô Giang". Với 2 tác phẩm âm nhạc này, không chỉ các chiến sĩ, đồng bào Thủ đô mà toàn quân, toàn dân đồng tâm, đồng cảm với anh, họ sống và mang theo những tác phẩm ấy vào trận mới!

    Nơi chiến khu, Lương Ngọc Trác tâm đầu ý hợp với nhà thơ Chính Hữu, đã tác thành bà ca "Ngày về". Thật là chí lớn gặp nhau - "Ngày về" đã song sinh cùng bài ca "Tiến về Hà Nội" của Văn Cao; hai bài ca ra đời từ mệnh lệnh "Tổng phản công" của Bác Hồ và chính phủ kháng chiến - Việt Nam dân chủ cộng hoà.

    Đi tiếp lịch sử với 5 tác phẩm không thể nào quên ấy, Lương Ngọc Trác nhận nhiệm vụ làm cán bộ phụ trách tiểu đoàn Bình Ca thuộc đại đoàn 308 Quân Tiên phong. Được sống với những chiến binh khoẻ mạnh, tràn đầy sức sống, Lương Ngọc Trác lại cho ra đời bài ca: "Chiếc áo xanh", ca ngợi mầu áo xanh mà chính anh đã đồng phục với những anh lính Cụ Hồ. Rồi, anh viết tiếp "Ta đi trong nắng mới", "Bài ca chèo thuyền", "Vũ khúc tưng bừng"…

    Là một nhạc sĩ có kinh nghiệm tổ chức và chỉ huy bộ đội, Lương Ngọc Trác lại trở thành đội trưởng Văn công đại đoàn 308, tiến vào mặt trận Điện Biên Phủ, cùng bộ đội và dân công làm đường cho xe qua, cho những vũ khí mới tiếp cận chiến trường và cho cả những sự kiện đặc biệt: Kéo pháo vào, Kéo pháo ra. Lời ca, điệu múa mà anh cùng đội văn công đã góp phần động viên các cán bộ, chiến sĩ thêu cờ quyết chiến - quyết thắng để cho bộ đội sẵn sàng cắm trên nóc hầm Đờ Cát.

    Chiến thắng trở về, Lương Ngọc Trác làm một trong ba trưởng đoàn văn công Tổng cục Chính trị, Đỗ Nhuận trưởng đoàn I, Lương Ngọc Trác trưởng đoàn II, Trọng Loan trưởng đoàn III. Vốn sống từ trước cách mạng và 9 năm kháng chiến đã cho Lương Ngọc Trác đủ tự tin làm nghệ thuật, làm tổ chức chỉ huy một đoàn văn công lớn của quân đội.

    Lương Ngọc Trác có cả thảy 7 lần làm trưởng đoàn: Trưởng đoàn nghệ thuật Việt Nam dự festival thanh niên, sinh viên thế giới lần thứ 4 tại Bu-ca- rét thuộc Cộng hoà Ru-ma-ni 1953. Trưởng đoàn chuyên gia nghệ thuật giúp quân đội nước bạn Căm-pu-chia; Đội trưởng văn công đại đoàn 308 - Quân tiên phong. Đặc biệt là 4 lần làm trưởng đoàn ca múa Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam có thể ghi vào Guinness chức Trưởng đoàn nghệ thuật, bởi ngoài anh, chưa ai phá được kỉ lục này.

    Chỉ nhắc đến 4 lần làm Trưởng đoàn ca múa Tổng cục Chính trị, đủ thấy tài năng, đức độ của anh như thế nào! Trước hết về tài năng thì anh đã có một bề dày tác phẩm ra đời đúng lúc đúng chỗ, có tác động mạnh mẽ đến 2 cuộc kháng chiến của quân dân ta. Ngoài những bài ca danh tiếng, anh còn có nhiều tác phẩm về nhạc khí, nhất là sau khi tu nghiệp ở Liên Xô về. Ngay trước cách mạng, anh cũng đã có tác phẩm viết cho múa. Sau này anh dành thời gian chiếu cố đến những biên đạo trẻ tuổi để nâng đỡ họ. Khuyến khích họ anh cũng cộng tác với Huy Thục viết một phần cho kịch múa "Ngọn lửa Nghệ Tĩnh" (Giải thưởng Hồ Chí Minh). Riêng anh đã nhận giải thưởng Nhà nước về văn học - nghệ thuạt và danh hiệu nghệ sĩ ưu tú bởi có thành tích chỉ đạo nhiều chương trình nghệ thuật xuất sắc.

    Đại tá nhạc sỹ - nghệ sĩ Ưu tú Lương Ngọc Trác trải qua đoạn đường dài, trọn đời là quân nhân; là sỹ quan tác chiến trên cả hai nhiệm vụ: Sáng tác và quản lý. 7 lần làm Trưởng đoàn, nhưng điều đáng nói nhất là 4 lần làm trưởng đoàn ca múa quân đội. Không lần nào anh để cho "sóng thần" chùm lên, mà sóng vẫn yên, biển vẫn lặng. Chưa một lần cấp trên phải cử đoàn thanh tra xuống làm việc…

    Còn gì quý hơn tấm lòng vị tha của đoàn trưởng luôn động viên cổ vũ cấp dưới tự do sáng tạo và biết khơi gợi và bảo vệ sáng tạo của cấp dưới: Một lần, ca sĩ Tường Vy tìm cách vận dụng đưa một đoạn Stắc ca- tô vào tiếng hót chim rừng trong "Cô gái vót chông" của Hoàng Hiệp, anh khuyên Tường Vy: "Cứ đưa ra biểu diễn để xin ý kiến bộ đội". Quả nhiên được bộ đội nhiệt liệt hưởng ứng. Nhưng cũng có những ý kiến không đồng tình trong giới nghệ sĩ… Cuối cùng thì nhạc sĩ Hoàng Hiệp – tác giả của "Cô gái vót chông" - hết sức đồng tình… chấp nhận. Cho đến nay, "Cô gái vót chông" mà Tường Vy thể hiện một cách sáng tạo với sự động viên của Trưởng đoan – nhạc sĩ Lương Ngọc Trác vẫn sông trong lòng khán, thính giả!

    Mùa đông năm 1958, giữa nông trường Điện Biên, đoàn tổ chức buổi duyệt một số sáng tác mới, trong đó có "Tiến bước dưới quân kỳ" của Doãn Nho và "Sao cô em chưa về" của Lê Lan. Chủ tịch Hội đồng chuyên môn là trưởng đoàn. Anh đã trực tiếp đệm piano và cho hát nhiều lần để mọi người thấm - ngấm rồi mới phát biểu nhận xét. Thật ra, anh đã tổ chức chu đáo như một buổi biểu diễn nên mọi người hỷ hả nhiệt liệt hoan nghênh "Tiến bước dưới quân Kỳ" và "Sao cô em chưa về".

    Anh không bao giờ biến đơn vị mình phụ trách thành sân chơi của riêng, lại chả bao giờ đại ngôn làm phách, chém gió ra oai, mà rất nhẹ nhàng; giống như Tổng biên tập Tạp chí văn nghệ quân đội Thanh Tịnh, Vũ Cao…. cứ bình thản êm trôi trong mọi việc êm trôi….

    Có lẽ các anh ra cùng một "lò" nên mới được vậy! Một Trưởng đoàn tài năng, đức độ - Tấm gương sáng cho các thế hệ cựu nghệ sĩ và lớp lớp các thế hệ tiếp theo - phát huy truyền thống, giữ vững "Thương hiệu" Văn công Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.

    KHẮC TUẾ (Nguyên Trưởng đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị)

    bcdcnt.net/tu-lieu/nhac-si-luong-ngoc-trac-371.html  2.925  18/07/2012 7:43

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập46,091,776

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Đà Nẵng Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      ​Khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn. Tiện nghi hoàn hảo, hiện đại.

      Chủ khách sạn là cặp vợ chồng: Triệu Thế Hiệp - Giám đốc điều hành Công ty Đông Tây Promotion, chuyên sản xuất các chương trình Truyền hình cho VTV & HTV- và Phạm Thành Hiền Thục - Tiến sỹ Đại học Queensland Australia, đang sống & làm việc tại Australia.

      Chỉ có thể là ARITA RIVERA: Vẻ đẹp Hoàn hảo!

      WELCOME TO ARITA RIVERA

      Located near the romantic Han River, with an architectural style heavily inspired by French architecture, Arita Rivera is truly one of the classy boutique hotels in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable, with free Wifi, 24/7 room service and complimentary afternoon tea, etc. to be suitable for visitors to the resort. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations, and a place for all those who enjoy taking photos to experience when coming to Da Nang.

      The Arita Bar - Restaurant on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River.

      Visitors can relax at the swimming pool at the top of the building or the Arita Spa on the 2nd floor of the hotel.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!

      http://aritarivera.com/